Hoàn [CMSN Dụ 2026] [Dụ Văn Châu] A Time For Us

Phong1947

Lure like như hack
Staff member
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
330
Số lượt thích
1,548
Location
TP.HCM
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Tất cả đội trưởng (◕‿◕) Đặc biệt là Dụ đội (⌒‿⌒)
#1
Chúc mừng sinh nhật Dụ Văn Châu (〃 ̄︶ ̄)人( ̄︶ ̄〃)
H vọng thời gian tới 🐟 sẽ vẫn luôn thỏa thích đắm mình trong biển, được tự do bơi lội, lặn sâu khám phá khắp lòng đại dương.


[Dụ Văn Châu] A Time For Us

Tác giả: yakoubasu
Edit: Phong​

Lời editor: Như mọi năm, thấy sinh nhật Dụ là Tết cận kề (hoặc ngay Tết), đây cũng là một fic được chọn vì rất thích hợp đọc ngày Tết. Chúc mọi người đọc fic vui vẻ nhé.

1.​

Sau khi mùa giải thứ 14 trong nước kết thúc, đội tuyển quốc gia lại tập hợp để đi thi đấu quốc tế, Diệp Tu nhìn thấy Dụ Văn Châu: "Lại là cậu à."​

Dụ Văn Châu vươn tay ra: "Như nhau."​

Diệp Tu không để tâm mấy bắt tay: "Tôi là được tổ chức giao nhiệm vụ, trốn không thoát. Còn cậu chẳng phải định chuyển từ sân khấu xuống phía hậu trường sao? Không nghỉ ngơi vài năm à?"​

"Sang năm đi." Dụ Văn Châu nói: "Túm Vương Kiệt Hi về."​

"Vậy cậu phải lo huấn luyện đám nhỏ cho tốt vào trước đi đã, chưa chắc lão Vương đã chịu quản việc đâu."​

"Anh cứ đùa, có năm nào mà tôi không lo."​

"Này khác, cậu xem, cậu cũng sắp lui về rồi, có chiến thuật chân truyền gì thì truyền ra hết đi."​

"Tôi cũng đang nghĩ vậy, đã đến lúc phải thay một hậu bối làm người chỉ huy chính cho đội rồi. Theo ý của Diệp thần, ai là người phù hợp nhất?"​

"Để tôi cho cậu một gợi ý nhé."​

"Được."​

"Gợi ý là đến từ Hưng Hân."​

"… Ý là ám chỉ kiểu 18+* đó hả?"​

(*Hưng Hân = 兴欣 = Xīngxīn => Raw khúc này là "xing 暗示" ≈ 性暗示 (xìng ànshì) = gợi ý mang tính tình dục. Đại khái là đồng âm.)

Câu đùa nhạt bất thình lình khiến Diệp Tu không còn gì để nói: "Đang nói chuyện nghiêm túc đấy nhé."​

Mấy năm nay tu vi Dụ Văn Châu ngày càng lão luyện, chẳng phản ứng chút gì, cứ như thể người vừa mới đùa giỡn không phải là mình vậy, anh tiếp tục: "Tôi thấy năng lực của Kiều Nhất Phàm không có vấn đề gì, nhưng để tiếp nhận mọi chuyện, có lẽ cần phải rèn cho tâm lý cậu ấy trở nên cứng cáp và vững vàng hơn."​

"Cái đó không cần lo." Diệp Tu khoát tay: "Cậu là ai chứ, cái clip 'Một vài lời của đội trưởng Dụ dành cho học viên trại huấn luyện' còn leo lên tận hot search Weibo kia kìa, nổi tiếng khắp bàn dân thiên hạ rồi, Tiểu Kiều nhà chúng tôi xem xong cũng cảm động sâu sắc lắm."​

"… Tôi cũng không ngờ lại bị đám học viên truyền ra ngoài, để anh chê cười rồi."​

"Nói ra sợ làm cậu chết khiếp, lần cuối tôi thấy cái kiểu tiêu đề này còn là trong bài 'Một vài lời của Putin dành cho nhân dân Mỹ' đấy, chậc chậc."​

2.​

Cái gọi "một vài lời" kia, dù dài dòng và hùng hồn, nhưng thật ra đó chỉ là những lời anh ngẫu hứng phát huy tại chỗ khi đến trả lời câu hỏi tại trại huấn luyện ngày hôm đó.​

Vì Dụ Văn Châu là vị đại thần sở hữu đôi tay tàn độc nhất vô nhị trong toàn Liên minh, nên có không ít thiếu niên ngưỡng mộ danh tiếng anh mà tìm đến Lam Vũ, hy vọng mình sẽ trở thành tấm gương vượt khó tiếp theo. Bởi chuyện này mà các huấn luyện viên ở trại cũng rất khổ tâm, có những học viên thực sự không có tố chất, nhưng cứ nhất quyết tin rằng mình có thể tạo nên kỳ tích, thậm chí còn đòi gặp Dụ Văn Châu.​

Nên cứ cách một thời gian, Dụ Văn Châu lại bị gọi qua một lần, lần nọ gặp được một người vô cùng quật cường, nói đây chính là giấc mộng của em, em đã quyết sẽ không từ bỏ nó!​

"Được thôi, nếu em thật sự thích, dù chết cũng không hối hận, vậy thì đừng bỏ cuộc."​

"Anh thực sự cảm thấy em không có thiên phú ạ?" Thiếu niên kia cảm thấy trong lời Dụ Văn Châu như có ý ám chỉ.​

Nhưng Dụ Văn Châu lắc đầu: "Thiên phú… Thế nào mới gọi là thiên phú? Trực giác là thiên phú, tốc độ tay là thiên phú, năng lực tính toán là thiên phú, ngay cả vận may cũng có thể là một loại thiên phú. Nếu nói trên người em có thiên phú nào đó đến giờ vẫn chưa được khai phá, tôi nghĩ điều đó không phải là hoàn toàn không thể, nhưng tôi cũng nhất định phải nói cho em biết rằng, khả năng đó là cực kỳ thấp. Khả năng lớn hơn chính là: cả đời này ngưỡng cao nhất của em cũng chỉ đến thế mà thôi."​

"Thế… thế cũng chẳng sao, em vẫn còn trẻ mà, xem như rèn luyện đi!"​

Dụ Văn Châu lại chỉnh lời cậu lần nữa: "Đâm đầu vào tường một cách đơn thuần chẳng có ích lợi gì cả. Việc chịu đựng đau khổ không có gì đáng để khoe khoang, điều thực sự có giá trị là trong lúc chịu đựng đó, em đã thay đổi những gì. Mà phần lớn thời gian, việc thay đổi bản thân còn khó hơn nhiều so với việc chỉ biết cam chịu. Hơn nữa, em không được phép ngó lơ một thực tế là: dù em có nỗ lực, thậm chí là đã làm được đi chăng nữa, thì cũng chưa chắc sẽ thành công. Vàng chưa chắc lúc nào cũng tỏa sáng. Nếu nhất định phải đưa ra một lời khuyên, thì tôi thấy em nên quay về thi đại học sẽ ổn định hơn."​

Thiếu niên đã sắp khóc: "Nhưng anh cũng đã bỏ thi đại học mà."​

"Một người nếu có thể ở độ tuổi của em mà nhận thức được tầm quan trọng của kỳ thi đại học và nỗ lực vì nó, thì đã rất lợi hại rồi. Tôi từ bỏ không phải vì tôi thấy điều đó vô dụng." Những lời này nghe gần như là lạnh lùng vô cảm, nhưng cuối cùng Dụ Văn Châu lại bồi thêm một câu: "Nhưng, nếu thứ em cần là sự an ủi, là sức mạnh để kiên trì tiếp bước… thì em có thể tin rằng tôi của thời điểm khốn khó đó, đã nhờ chịu đựng mài giũa mà trở nên mạnh mẽ hơn."​

3.​

Hoàng Thiếu Thiên đã sớm giải nghệ, bỗng thấy trang chủ Weibo ngập tràn tin về Dụ Văn Châu còn hoảng hốt một phen, ngó lại mấy lần cậu ta mới nhắn cho Dụ Văn Châu rằng: Vua súp gà đúng là đúng là gừng càng già càng cay, bao năm vẫn cứ tươi mới!​

Dụ Văn Châu bất đắc dĩ nhắn lại: Cậu ghép "súp gà" chung với "tươi mới" nghe cứ thấy buồn nôn thế nào ấy.​

Hoàng Thiếu Thiên: Đây không phải trọng điểm, có phải cậu đã biết ở trại huấn luyện có đứa nhóc chưa chịu từ bỏ đã chuẩn bị sẵn bài phát biểu rồi nên mới tới đó không? Với lại có phải cậu đã nghe lọt tai lời tui nói rồi không ha ha ha ha, lần này dịu dàng hơn hẳn mấy năm trước đấy, cứ như thế, phải để lại chút đường lui cho bản thân. Cậu cứ tưởng đuổi tụi nó về đi học lại là tốt, nhưng chưa chắc tụi nó đã nhận cái tình đó đâu, đến lúc lại thù hằn cậu thì phiền!​

Dụ Văn Châu: Phát huy ngay tại hiện trường, cơ mà tôi cũng cảm thấy lần này phát huy khá tốt, xứng đóng khung lồng kính.​

Hoàng Thiếu Thiên: Kho báu lớn nhất của Lam Vũ chính là kho súp gà của đội trưởng Dụ! Tui tin chắc triệu phần trăm luôn ha ha ha ha ha ha ha!​

Giống như việc Hoàng Thiếu Thiên dù đã ở tuổi ba mươi, nhưng được người ta gọi một tiếng "Hoàng thiếu" vẫn chẳng thấy chút khiên cưỡng nào, dường như ngay từ thời trẻ Dụ Văn Châu đã mang một vẻ già dặn đầy bí ẩn. Hoàng Thiếu Thiên đã nghiền ngẫm mấy lần, không biết rốt cuộc anh đã luyện ra loại khí chất đó như nào nữa.​

Sau này Dụ Văn Châu mới nói với cậu ta đó đều là giả vờ. Cái gọi là bí kíp cấp tốc chẳng qua cũng chỉ là điên cuồng đọc mấy câu châm ngôn nhân sinh, đoạn trích tuyển chọn, bảo đó là một kho tàng "súp gà cho tâm hồn" thì cũng chẳng sai chút nào.​

"Vốn tôi nghĩ rằng mình giả vờ không giống lắm."​

"Cậu đang ám chỉ tui đần à???"​

"Sao cậu lại cứ phải nói thẳng ra vậy…"​

"Có phải cậu hết yêu tui rồi không, tui không còn là bảo bối của cậu nữa rồi sao! Dạo này cậu càng ngày càng lạnh lùng với tui, phản đối, phản đối kịch liệt! Lá vàng rơi rụng tả tơi trên mặt, Văn Châu phản bội làm tan nát cõi lòng tui!"​

"Ha ha ha, thôi dỗ cậu dỗ cậu nè."​

Đàn ông, càng to đầu càng ấu trĩ, càng đùa càng thấy gay.​

4.​

Hiện tại Vương Kiệt Hi rất hối hận.​

Vốn hắn chỉ bị túm tới làm khách mời bình luận đặc biệt cho giải trong nước, không ngờ tổ chương trình còn bày ra một buổi phỏng vấn sâu lắng, bắt hắn phải hồi tưởng lại những năm tháng vàng son cùng hội bạn già.​

Lần đối thoại có ấn tượng sâu sắc nhất với Dụ Văn Châu là lần nào hả?​

Vương Kiệt Hi ngẫm nghĩ, có lần hai người cùng tham gia phỏng vấn, phóng viên hỏi liệu họ có bao giờ tự tưởng tượng mình là một loài sinh vật khác không. Vương Kiệt Hi nói đôi khi hắn cảm thấy mình có thể bay, nhất là khi đứng ở nơi cao, có lẽ sẽ dễ dàng tưởng tượng mình là một loài chim nào đó, hay thậm chí là một sinh vật huyền bí cũng được; Dụ Văn Châu thì vừa hay ngược lại, anh nhìn từ trên cao xuống, tuy cũng không nghĩ rằng mình nhảy xuống sẽ ngã chết, nhưng anh không cho rằng mình biết bay, anh cảm thấy phía dưới là một vùng biển sâu, chỉ cần nhảy xuống là có thể rẽ nước mà tự tại bơi lội.​

Về sau Vương Kiệt Hi cảm thấy ý đồ của câu hỏi này cũng khá rõ ràng, ít nhất là nhìn từ câu trả lời, quả thực đã để lộ vài điều. Dụ Văn Châu sẽ không sợ việc đắm mình trong biển sâu, anh chỉ sợ cảm giác rơi tự do từ trên cao xuống, thế nên anh không cho phép bản thân mình được bay bổng.​

Hắn nhớ có lần từng trò chuyện với Dụ Văn Châu về chuyện gì đó, hình như là mấy việc vô bổ như cuộc tranh chấp giữa miếu dược chẳng hạn, chỉ là mấy câu võ mồm vụn vặt chẳng mấy đáng để tâm, thì đột nhiên Dụ Văn Châu lại thốt ra một câu nâng tầm quan điểm lên thành triết lý nhân sinh.​

Anh nói, một khi con người ta đã tham gia vào vòng xoáy coi thường lẫn nhau, thì kiểu gì cũng sẽ bị người khác coi thường lại, thế nên, cách giải quyết tốt nhất chính là bước ra khỏi vòng tròn khinh miệt đó.​

Không hiểu sao đặt vào cuộc trò chuyện lại có vẻ khá có lý.​

Vương Kiệt Hi thì không hay dùng tiêu chuẩn đấy để yêu cầu bản thân, hay nói cách khác, hắn không như Dụ Văn Châu ngày nào cũng tự xét mình ba bận, xem bản thân có đang bay bổng quá không, có đang ảo tưởng quá không, để rồi luôn ép bản thân phải đứng vững trong sự bình tĩnh và tỉnh táo tuyệt đối, nhằm đảm bảo lần nào cũng có thể thoát khỏi cảnh khốn cùng với tốc độ nhanh nhất.​

5.​

Dụ Văn Châu quả thực là một người có ý thức tự giác kiểm soát bản thân cực kỳ mạnh mẽ. Hay nói cách khác, mọi hành vi của anh đều nằm trong sự tính toán có chủ đích. Đúng như Shakespeare từng nói, cơ thể anh giống như một khu vườn, mà ý chí của anh chính là người làm vườn trong đó, dẫu để trăm hoa khoe sắc hay cỏ dại mọc tràn, thảy đều phụ thuộc vào ý chí của anh.​

Anh nắm bắt tất cả những gì có thể nắm bắt, muốn lặn thì cũng sẽ lặn ngay.​

Tuy nhiên đây đều không phải là xiềng xích với anh, ý chí của anh không bao giờ kìm hãm đi những cảm xúc mãnh liệt trong anh.​

6.​

Tết đến, Trịnh Hiên gửi tin nhắn cho Dụ Văn Châu: Chúc mừng năm mới! Chúc anh năm mới diện mạo mới! Cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp!​

Đằng sau thêm vào một dấu ngoặc đơn, bên trong ghi: Tôi không sao chép gửi hàng loạt đâu đó nha, đều gõ tay đó, ngắn chút vì lười nghĩ quá, mong ngài lượng thứ.​

Do đó Dụ Văn Châu cũng rất chân thành đáp lại: Nhưng chúng ta đều biết mà, năm mới cũng giống như năm cũ thôi, sẽ chẳng tốt hơn cũng chẳng tệ đi đâu.​

Trịnh Hiên gửi lại một cái biểu tượng mặt đổ mồ hôi: Nói thì đúng là vậy thật… nhưng không phải mai anh còn lên chương trình sao, lúc lên sóng đừng có chơi kiểu này nha anh.​

Dụ Văn Châu: Phải rồi, vậy nên tôi đi ngủ đây.​

Dụ Văn Châu: Chúc mừng năm mới, tuy rằng cuộc sống sẽ không tự dưng mà tốt lên, nhưng chúng ta có thể nỗ lực để khiến nó tốt hơn một chút ^_^​

7.​

Trên chương trình, MC hỏi Dụ Văn Châu: Anh có cảm thấy năm mới sẽ tốt hơn không?​

Dụ Văn Châu đáp: Đại khái có thể đi.​

"Đại khái có thể là đại khái bao nhiêu?"​

"Vậy thì có thể đi, chúc mọi người đều sẽ tốt đẹp hơn. Cách đây một thời gian, có hôm tôi bị cảm nhưng lại quên mang giấy ăn, lúc ở trên tàu điện ngầm có một cô gái đã tặng tôi gói khăn giấy. Lúc đó tôi cảm thấy rất ấm lòng, hy vọng mọi người cũng sẽ thường xuyên gặp được những chuyện tốt đẹp như vậy."​

"Lại nói cũng sắp đến sinh nhật đội trưởng Dụ rồi."​

"Đúng vậy."​

"Mỗi năm khi đón sinh nhật, anh có cảm thấy điều gì khác biệt không?"​

"Cũng không có gì mấy, cứ hết năm này qua năm khác, có lẽ tôi sẽ suy ngẫm một chút về cuộc đời? Dù sao thì cũng già thêm một tuổi rồi mà."​

"Anh đúng là một người rất có kế hoạch nha."​

"Quá khen, thực ra cũng chẳng suy nghĩ được gì nhiều đâu. Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, chứ năm này qua năm khác mọi chuyện vẫn cứ thế trôi qua, không biết có phải chỉ mình tôi cảm thấy vậy không? Hình như sau tuổi hai mươi, ngày tháng trôi qua thật nhanh, càng ngày càng nhanh."​

"Có có đồng cảm, vậy nên mới nói tuổi trẻ đáng quý nha… Nhưng với những tuyển thủ thể thao điện tử đã đạt được thành tựu như anh, hẳn thanh xuân phải rực rỡ sắc màu lắm nhỉ, còn tôi thì, ha ha…"​

"Tuổi trẻ hiến dâng cho thể thao điện tử hết rồi, cả yêu đương cũng chưa từng nếm."​

"Đúng là, nghề nào cũng vậy, dù vẻ ngoài hào nhoáng thế nào thì sau lưng cũng sẽ có vết thương. Ngay cả khi tôi có thực lực để đánh chuyên nghiệp đi chăng nữa, nếu cho tôi chọn lại, có lẽ tôi vẫn thấy việc đi học nhẹ nhàng hơn… Nhưng dù sao vẫn là có niềm vui nhỉ."​

"Ừ, tôi chưa từng hối hận."​

8.​

Kỷ niệm mùa giải thứ mười lăm, chủ tịch Phùng cảm thấy cần phải tổ chức thật long trọng. Phải mời Diệp Tu về cho bằng được, cũng phải mời Chu Trạch Khải về cho bằng được. Ông vốn tưởng người trước sẽ khó mời, ai ngờ vừa mở lời đã thông suốt; ông cứ ngỡ người sau sẽ dễ mời, không ngờ Chu Trạch Khải vốn xưa luôn phối hợp nay lại kiên quyết từ chối.​

Chủ tịch Phùng đành lấy đòn sát thủ ra: "Văn Châu à, cậu đi nói chuyện với Tiểu Chu một chút đi."​

Dụ Văn Châu đáp vâng, về liền mở QQ, gõ Chu Trạch Khải: Chủ tịch bảo tôi tới làm thuyết khách.​

Chu Trạch Khải: …​

Dụ Văn Châu: Dù thế nào cậu cũng không muốn lộ mặt trở lại, phải không?​

Chu Trạch Khải: Ừm.​

Dụ Văn Châu: Được, tôi đã thuyết phục rồi, tôi đã tận lực.​

Chu Trạch Khải: A…​

Chu Trạch Khải: Cảm ơn.​

9.​

Lư Hãn Văn lôi kéo mấy đứa nhóc tân binh trong đội, chỉ bọn họ xem: "Diệp Tu kìa, thấy chưa? Bằng xương bằng thịt luôn đó, oa, cũng lâu lắm rồi anh mới được gặp."​

Thế nhưng dường như đám nhóc trong đội đều không mặn mà cho lắm.​

Lư Hãn Văn quay đầu lại nhìn thấy Hoàng Thiếu Thiên, bèn phấn khởi vẫy tay: "Hoàng thiếu, Hoàng thiếu, ở đây này!"​

Hoàng Thiếu Thiên nhìn sang, cong môi cười, ra dấu tay với cậu, ra hiệu bên kia vẫn còn việc cần nói.​

Lư Hãn Văn quay đầu sang nhìn, thôi xong, hình như mọi người cũng chẳng mặn mà với Hoàng Thiếu Thiên cho lắm.​

Có lẽ mỗi thời đại đều có ký ức của riêng thời đại đó đi, cũng chẳng sao.​

Điều này cũng không ngăn việc cậu vẫn mắt sáng rỡ mà lải nhải với đám hậu bối theo cạnh: "Mấy đứa nhìn trên tường kìa, đó là Sách Khắc Tát Nhĩ và Dạ Vũ Thanh Phiền của mùa giải thứ sáu…"​

10.​

Diệp Tu chọt Dụ Văn Châu: "Có cảm thấy mình già rồi không?"​

"Dù sao cũng có người già hơn tôi mà."​

"Nói năng kiểu gì thế hả?"​

"Được rồi, vậy đổi cách nói khác nhé. Nhìn tiền bối ở tuổi này mà vẫn sống tốt như vậy, em liền cảm thấy mình đến tuổi này cũng không đến nỗi tệ đâu."​

"Hẹp hòi ghê nha Văn Châu, đã hết làm đối thủ của nhau bao năm rồi mà còn cà khịa tôi."​

"Học từ Vương Kiệt Hi đấy."​

11.​

Dụ Văn Châu phóng tầm mắt về phía bức tường xa hơn, nơi có Sách Khắc Tát Nhĩ của thời vẫn còn thuộc về Ngụy Sâm, đó chính là ký ức đầu tiên của anh về Vinh Quang.​

12.​

Dụ Văn Châu được mời lên sân khấu phát biểu, lần này anh đã chuẩn bị bản thảo rất nghiêm túc, nhưng cuối cùng cũng chỉ còn lại vài câu ngắn ngủi.​

"Vài ngày trước tôi nhận được tin nhắn riêng từ fan, nói rằng bạn và bạn gái quen nhau vì cả hai đều là fan của tôi, hiện họ đã kết hôn rồi. Dù cả hai đã lâu không còn theo dõi giải đấu Vinh Quang nữa, nhưng họ vẫn muốn chia sẻ niềm vui này với tôi. Tôi thực sự cảm thấy rất hạnh phúc. Ký ức về mười lăm năm của Liên minh thuộc về mỗi một người chúng ta, mỗi một mảnh ghép đều đang tỏa sáng lấp lánh nơi sâu thẳm của ký ức. Hi vọng tất cả chúng ta đều sẽ trân trọng chúng."​

FIN​
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook