Hoàn [Pj Batu 101.2019] [Hàn Diệp] Đêm Mưa

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#1
[Hàn Diệp]
Đêm mưa

(Cre: chưa tìm được.)
Tác giả: 去往无风之地
Edit: oomi

Hàn Diệp | Sói ưng Paro

Thượng
Trung
Hạ

Phiên ngoại
Hoàn.

Đêm mưa (Thượng)

Kiều Nhất Phàm trằn trọc không ngủ được dứt khoát ngồi dậy điểm đèn. Nước mưa xuyên qua rừng cây rơi trên lá tạo thành nho nhỏ nho nhỏ những âm thanh tinh mịn nhỏ vụn khiến đêm nay trở nên đặc biệt yên tĩnh. Trong nhịp điệu và bầu không khí bình thản này, Kiều Nhất Phàm lẳng lặng ngồi. Ánh đèn dầu nhẹ nhàng lay động trong không khí.

Có gió. Cùng với . . . Có âm thanh.

Kiều Nhất Phàm đứng lên. Trong tiếng động xào xạc, dựa vào sự mẫn cảm của thợ săn cậu phân biệt được rõ ràng tiếng bước chân lẫn bên trong —— là vật sống.

Kiều Nhất Phàm thổi tắt ngọn đèn, từ trên giá đỡ thanh súng săn của mình xuống. Trong đêm mưa có đèn sáng như thế này dã thú sẽ không tới, chỉ có thể là người. Đêm khuya làm khách, đón tiếp không bằng phòng bị.

Tiếng bước chân truyền tới từ hướng cửa trước, Kiều Nhất Phàm phủ thêm áo khoác ngoài, nhẹ nhàng đẩy mở cửa sau rón rén đi ra ngoài. Cậu tận lực cúi thấp người, nằm rạp xuống từ từ di chuyển về phía cửa trước. Tiếng mưa rơi trên áo khoác ngoài của cậu so với âm thanh nghe được từ phòng càng thêm hỗn loạn. Kiều Nhất Phàm đè thấp hơi thở, tiếng bước chân theo khoảng cách càng gần dần trở nên rõ ràng hơn nhưng có vẻ hơi do dự. Khoảng thời gian dừng lại giữa mỗi bước chân bắt đầu không theo quy luật.

Kiều Nhất Phàm nằm ở sau hàng rào, đem nòng súng nhắm vào hướng tiếng bước chân truyền tới, lại hơi nghiêng đầu nhìn. Trong bóng tối cậu thấy được một bóng người mơ hồ hơi cong lưng, nhưng càng rõ ràng hơn là một đôi mắt tỏa ra ánh sáng lục âm u. Kiều Nhất Phàm căng thẳng.

Là sói!

Kiều Nhất Phàm phắt cái đứng lên. Trong đêm mưa thế này, sói bất ngờ chủ động đến gần! Không kịp báo cho người khác, Kiều Nhất Phàm điều chỉnh họng súng nhắm vào trán con sói.

Con sói kia rõ ràng chú ý tới sự tồn tại của cậu nhưng như không hề để tâm đến, vẫn không tiếng động cất bước tới gần. Sau lưng nó, bóng đen cũng khôi phục tiết tấu bước chân, tuy chậm nhưng từng bước một đến gần. Kiều Nhất Phàm khẩn trương nắm chặt súng săn, trong đầu chỉ còn lại tiếng xào xạc của mưa rơi. Thợ săn tuổi còn quá trẻ vẫn chưa tham dự hoạt động săn sói, đây cũng là lần đầu tiên Kiều Nhất Phàm đơn độc giằng co với kẻ địch cả đời của bọn họ - Sói.

Kiều Nhất Phàm nuốt một ngụm nước bọt, thị uy mà kéo cò súng về phía sau, tiếng viên đạn lên nòng trong đêm đen tĩnh mật vô cùng rõ ràng. Bóng đen dừng bước, sói cũng theo đó mà dừng bước, dựng thẳng hai tai và lông cổ dùng một tư thế phòng ngự bảo hộ trước người bóng đen. Kiều Nhất Phàm trong nháy mắt có chút không biết phải làm sao, theo bản năng đổi nòng súng hướng về phía bóng đen kia.

- Đừng bắn.

Bóng đen nói chuyện, âm thanh trầm thấp mà uể oải. Hắn giơ tay vung một cái, một vật bay xoáy bộp một tiếng rơi xuống rồi trượt đến dưới chân Kiều Nhất Phàm.

Kiều Nhất Phàm không nơi lỏng cảnh giác, cậu nhanh chóng cúi đầu quét mắt nhìn lướt qua, dưới chân cậu là một cây súng săn kiểu dáng cổ điển. Hiển nhiên đối phương vì đạt được sự tin tưởng của cậu nên giao vũ khí trước. Kiều Nhất Phàm thu hồi súng, ngồi xổm người nhặt súng của đối phương lên, lại phát hiện báng súng của cây súng này có khắc những hoa văn phức tạp, vì được nạm bạc mà phát ra ánh sáng nhàn nhạt uốn lượn bao phủ vài kí tự phù văn.

- Đây là . . . Huy hiệu thợ săn đỉnh cấp Vinh Quang!?

Kiều Nhất Phàm kinh hãi, đối với bóng đen nảy sinh sự tôn kính nghiêm túc. Hiển nhiên “vị khách không mời mà đến” còn mang theo một con sói này là một vị tiền bối của cậu, đồng thời rất có thể là một người cậu vẫn luôn ngưỡng vọng.

- Tôi là Diệp Tu.

Bóng đen nói, giọng nói có vẻ vô cùng gắng gượng, có lẽ đã bị thương nên vẫn khom lưng như trước. Kiều Nhất Phàm cuống quít bước tới, con sói trước người Diệp Tu quay đầu gầm nhẹ một tiếng về phía Kiều Nhất Phàm.

- Ha, an tĩnh một chút.

Diệp Tu ngồi xổm người nhẹ nhàng xoa gáy sói đen, dưới sự vỗ về của hắn sói đen hạ thân thấp người xuống, hai tai cũng theo lệnh hạ xuống, thậm chí quay đầu dùng mũi cọ cọ lòng bàn tay Diệp Tu. Diệp Tu nhỏ giọng nói với nó một tiếng: “Cực khổ rồi”.

- Diệp tiền bối?

Kiều Nhất Phàm thử gọi Diệp Tu một tiếng rồi đưa tay về hướng Diệp Tu. Diệp Tu cảm kích nắm chặt tay cậu, ở khoảng cách gần, Kiều Nhất Phàm thấy rõ gương mặt Diệp Tu, đầy sự mệt mỏi. Hắn khoác một kiện trường bào tránh mưa màu đen, toàn thân đều là nước bùn và vết máu, một tay che bụng, tựa hồ còn có máu thấm ra.

Thật khó có thể tưởng tượng, Diệp Tu một thân đầy mùi máu tanh cứ thế xuyên qua rừng rậm trong một đêm mưa thế này để tìm được thôn thợ săn của cậu. Mặc dù mưa có thể gột rửa một phần máu tanh trên người hắn nhưng cũng không đủ tránh khỏi khứu giác nhạy bén của những loài sinh vật dạ hành ẩn núp trong khu rừng. Mà theo lý hẳn sẽ có một bầy sói theo sát hắn tùy thời tấn công không ngừng cũng không theo đuôi, còn có một con sói đen như hộ vệ canh giữ bên người hắn.

Quả nhiên chỉ có thể là một vị đỉnh cấp thợ săn có thể đến được “Thần Chi Lĩnh Vực”.

Kiều Nhất Phàm nghĩ đến truyền thuyết thuộc về những người thợ săn kia. Tại dãy núi này có một ngọn núi mà đỉnh của nó được xưng là Thần Chi Lĩnh Vực, đó là nơi dừng chân của Thần trong truyền thuyết. Truyền thuyết kể rằng, để đến được đỉnh núi này, phải vượt qua bảy bảy bốn mươi chín toàn núi nhỏ, băng qua chín chín tám mươi mốt con sông, tranh đấu cùng vô số loài dã thú, tránh thoát thực vật ăn thịt, cùng những vách núi cao chót vót, phòng bị thung lũng tràn ngập ảo giác, phải dè chừng tiếng ca mê hoặc dẫn dụ vào đầm lầy của những Tinh linh . . . Chỉ có kinh lịch qua tất cả mới có thể đến được nơi dừng chân của Thần. Nơi đó là một cánh đồng hoa rộng lớn, nơi tất cả những loài hoa trên thế giới đều nở rộ trong cùng một mùa, tầng tầng lớp lớp, đan xen tựa như không có biên giới, lao la tựa biển.

Biển là gì? Các thợ săn cũng không biết. Có người nói, đứng trên đỉnh Thần Chi Lĩnh Vực có thể nhìn thấy biển. Biển rộng lớn như bầu trời, điểm cuối cùng của tất cả những suối, sông.

Kẻ thủ hộ “Thần Chi Lĩnh Vực” là “Rồng”. Rồng là một thần vật có mắt thỏ, sừng hươu, miệng trâu, tay hổ, trảo ưng, vẩy cá, thân rắn, là thú cưỡi của thần. Người đối diện với rồng, đều sẽ trường sinh bất lão. Mà người gặp được thần, đều sẽ được thần chúc phúc, đời đời con cháu đều nhận được phước lành.

Dưới sự triệu hoán của thần, trăm ngàn năm qua thợ săn của mỗi thôn trang đã đời đời sinh sống tại tòa sơn mạch (dãy núi) này đều đã thử đi tới Thần Chi Lĩnh Vực, nhưng tất cả đều chấm dứt mà không có kết quả. Mỗi thời đại đều có những thợ săn có thể nhận được huy hiệu Thợ săn đỉnh cấp Vinh Quang, nhưng vẫn không người nào có thể tiến vào Thần Chi Lĩnh Vực. Ngoại trừ thời đại này —— có hai vị đỉnh cấp thợ săn —— Diệp Tu, Hàn Văn Thanh đồng thời tiến vào Thần Chi Lĩnh Vực hơn nữa còn toàn thân trở ra.

Hay nói chính xác hơn, người đầu tiên toàn thân trở ra là Hàn Văn Thanh. Có người gặp Hàn Văn Thanh từ Thần Chi Lĩnh Vực đi ra, hắn so với lúc tiến vào không có biến hóa quá lớn, nhưng trên vai luôn luôn đậu một con ưng. Trong hành trình vội vã gấp rút lên đường, con ưng này trở thành hướng đạo của hắn. Mỗi khi gặp phải vài ba người qua đường, hắn đều lấy ra một bức tranh chân dung vải dầu vẽ một nam thanh niên, hỏi họ có từng gặp qua người này không.

Phần lớn đều lắc đầu, bọn họ không biết bức tranh đó vẽ chính là một vị thợ săn đỉnh cấp khác – Diệp Tu.

Ai cũng không biết trong Thần Chi Lĩnh Vực đã xảy ra chuyện gì, Hàn Văn Thanh luôn mang một vẻ mặt lạnh lùng, hắn chưa bao giờ giải thích điều gì. Tin tức của các thôn thợ săn không linh thông nhưng các trưởng thôn có mở cuộc họp định kì. Kết hợp những hành động không thể giải thích của Hàn Văn Thanh và thời gian dài không có tin tức gì về tình trạng của Diệp Tu, cuối cùng, các vị tộc trưởng đưa ra một suy đoán: Diệp Tu hoặc đã mất tích trong Thần Chi Lĩnh Vực. Hắn không hề đi ra . . . Hoặc có thể, hắn đã mất mạng trên đường trở về.

Tin tưởng Diệp Tu là người từ trong Thần Chi Lĩnh Vực đi ra, chỉ còn lại một người - Hàn Văn Thanh.

Tuy nhiên may mắn chính là sau khi xác định Diệp Tu đã mất tích không bao lâu, có người vào buổi tối đã gặp một vị thợ săn đỉnh cấp tự xưng là Diệp Tu. Hắn có vẻ không có vấn đề gì, còn nhất thời cao hứng dạy tiểu thợ săn may mắn đó dùng súng. Nghe nói sau đó Hàn Văn Thanh đã đến tìm hắn, trời còn chưa sáng Diệp Tu đã vội vã rời đi. Nếu nói có gì đặc biệt . . . bên người Diệp Tu có một con sói đen hộ vệ bảo vệ hắn.

Thế nhưng từ đó về sau không còn ai gặp được Diệp Tu nữa, thế nên lời nói của người thợ săn trẻ tuổi kia cũng bị người khác coi là người si nói mộng.

Hàn Văn Thanh sau đó đã tới tìm người thợ săn trẻ tuổi đó. Người thợ săn đem tất cả những gì mình thấy nói với Hàn Văn Thanh, Hàn Văn Thanh tin —— việc đó khiến người thợ săn trẻ hết sức cảm động —— sau đó thỉnh cầu Hàn Văn Thanh được uy một chút thịt khô cho chim ưng trên đầu vai hắn. Con chim ưng này toàn thân phe phủ bởi lông vũ đen chỉ có đầu, đuôi và cánh trắng như tuyết. Khi tiểu thợ săn trải thịt khô ra, nó liền chủ động xông lên tha thức ăn, thế nhưng sau đó rất nhanh lại không còn hứng thú.

Hàn Văn Thanh giải thích, nó thích tự mình đi kiếm ăn. Chỉ là tên này nếu không ăn no thì trong lúc đi điều tra lộ trình sẽ trốn đi bắt thỏ. Tiểu thợ săn nhận thấy, Hàn Văn Thanh yêu thích chạm và xoa xoa cái bụng ấm áp mềm mại của chim ưng trong lúc khen ngợi nó, mà đối phương giống như một con chim sẻ dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay của hắn.

Con chim ưng này có tên không? Thợ săn trẻ hỏi.

Hàn Văn Thanh đáp, không có. Trên cơ bản hắn uy một tiếng, chim ưng đều hiểu là đang gọi nó.

Thợ săn lại hỏi, vì sao cần một con ưng đi điều tra lộ trình, vì chúng nó có thị giác vô cùng nhạy bén sao.

Đáp án của Hàn Văn Thanh quay trở về điểm khởi đầu: Tìm Diệp Tu. Nhưng hắn không giải thích vì sao.

Người tin tưởng Diệp Tu còn sống ngoài Hàn Văn Thanh, tiểu thợ săn, bây giờ đã có thêm người thứ ba —— Kiều Nhất Phàm.

Kiều Nhất Phàm dìu Diệp Tu vào phòng, sói đen kia vẫn chặt chẽ đi theo bên người hắn. Diệp Tu cười khiến Kiều Nhất Phàm thả lỏng, vị lão bằng hữu này đối với hắn trung thành thuận theo giống bất kì con chó săn nào đối với người thợ săn nuôi dưỡng nó. Diệp Tu ra hiệu nghiêng người sang, để Kiều Nhất Phàm thử vuốt ve lông trên lưng nó. Đối với động vật thuộc họ sói, những thứ này đều rất có lợi. Kiều Nhất Phàm thận trọng vươn tay, sói đen vốn vẫn nhìn thẳng về phía trước đột nhiên nghiêng đầu đi, ánh mắt hung ác càng sâu thêm một tầng. Kiều Nhất Phàm chỉ có thể bất dắc dĩ rút tay về. Diệp Tu ở một bên không chút để ý cười ha hả, miệng vết thương ở bụng lại bởi vì cười bị xé ra mà rướm máu.

Kiều Nhất Phàm vội tới trợ giúp, hai người luống cuống tay chân đem áo Diệp Tu đang mặc cởi ra, Kiều Nhất Phàm phát hiện vết thương trên bụng đã băng bó đơn giản. Mở ra thoạt nhìn dường như là băng bó bằng vải quần áo, miệng vết thương rõ ràng là một vết đạn nhìn thấy mà giật mình, da bên ngoài lật lên, một dòng máu đen chậm rãi rỉ ra từng chút một. Diệp Tu cúi đầu nhìn lướt qua, “chậc” một tiếng. Sói đen nhích lại gần, Diệp Tu trực tiếp gối đầu lên người nó.

Kiều Nhất Phàm dùng thảo dược cẩn thận giúp Diệp Tu cầm máu. Loại phương thức cầm máu đơn giản đến thô bạo này là phương thức các thợ săn đời đời lưu truyền cho đến nay, rất thực dụng . . . Nhưng rất đau. Diệp Tu cắn răng, chảy mồ hôi lạnh, sắc mặt có chút tái nhợt. Thợ săn đỉnh cấp cũng không khác người thường khi đối mặt với đau đớn. Sói đen phảng phất như cảm giác được gì, tựa như an ủi quay đầu dùng đầu lưỡi liếm liếm mồ hôi trên trán Diệp Tu. Diệp Tu uể oải duỗi tay đẩy mặt nó:

- Đừng liếm, làm mặt ta toàn là nước miếng.

Kiều Nhất Phàm ở một bên phụt cười.

Diệp Tu cười một tiếng đáp lại:

- Không nghĩ đến sao.

- Đúng là không nghĩ đến. – Kiều Nhất Phàm một bên nói, một bên xử lý vết thương đã ngừng chảy máu, - Còn có người có thể huấn luyện sói thành thế này.

- Nói ra rất dài. – Diệp Tu dùng đầu cọ cọ sói đen bên người, - Cực cho cậu, cậu tên gì?

- Kiều Nhất Phàm. – Kiều Nhất Phàm trả lời, - Không khổ cực, nhưng tiền bối, sao ngài lại bị thương như vậy?

Kiều Nhất Phàm phát hiện vết thương do đạn bắn này là do đạn của súng săn thông thường tạo thành, loại súng này hầu như tùy ý là có thể thấy, mỗi thợ săn trong thôn đều có loại súng này —— nói cách khác, người bắn bị thương Diệp Tu, rất có khả năng chỉ là một thợ săn phổ thông. Nhưng là một thợ săn đỉnh cấp, sao Diệp Tu phải nhận loại sát thương này?

Câu hỏi của Kiều Nhất Phàm lại nhận được một đáp án bất ngờ:

- Tôi cũng không biết.

Vết thương sau khi băng bó không còn cảm giác đau đớn dữ dội như trước, khiến Diệp Tu có thêm khí lực để nói chuyện:

- Chạng vạng tôi tỉnh lại trong rừng đã phát hiện bụng bị thương.

- Lúc chạng vạng tỉnh lại trong rừng? – Kiều Nhất Phàm cảm thấy khó mà tưởng tượng nổi.

- Đúng vậy. Là một câu chuyện rất dài. – Diệp Tu điều chỉnh tư thế, để mình càng thêm thoải mái gối đầu lên cái bụng mềm mại của sói đen. Dưới ánh đèn dầu bộ lông của sói đen tỏa ra ánh sáng nhu hòa, nó bình thản cuộn tròn cơ thể, ngay cả đôi mắt u lam đều có chút ý vị ôn nhu.

- Sau khi tôi đi ra khỏi Thần Chi Lĩnh Vực, cũng không còn ban ngày.

Kiều Nhất Phàm kinh ngạc, nhưng không dám đặt câu hỏi mà chờ Diệp Tu nói tiếp.

- Mỗi lần tôi tỉnh lại đều là chạng vạng, chỉ khác vị trí. Có lúc là bên dòng suối nhỏ, đôi khi là trong sơn cốc. Điểm giống nhau duy nhất là, nó luôn ở bên cạnh.

Diệp Tu chỉ sói đen. Sói đen đặt đầu trên sàn nhà, nhìn thẳng phía trước.

- Vậy buổi tối ngài luôn gấp rút lên đường? – Kiều Nhất Phàm có quá nhiều câu hỏi, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu, liền dứt khoát xuôi theo dòng suy nghĩ của Diệp Tu. – Vì sao ngài không thử ngủ vào ban đêm, ban ngày tranh thủ lên đường?

- Đã thử. – Diệp Tu bất đắc dĩ trả lời, - Nhưng đến lúc bình minh lên, sẽ không thể khống chế ngủ thiếp đi, tỉnh lại lần nữa đã là chạng vạng ngày hôm sau, tại một nơi khác. Nói là gấp rút lên đường —— tôi thậm chí không biết nên đi đâu.

Diệp Tu dùng ánh mắt ra hiệu về phía súng săn của hắn, Kiều Nhất Phàm vội vàng lấy tới. Diệp Tu một tay nhận lấy, một tay từ trường bào trên người rút ra một cái bao bố hình sợi dài đưa cho Kiều Nhất Phàm. Kiều Nhất Phàm tiến lên giúp hắn mở ra. Bên trong là một cây súng săn, báng súng cũng là huy hiệu Vinh Quang được khảm bạc, chỉ là kiểu dáng khác xa so với súng săn trong tay Diệp Tu.

Diệp Tu dùng nòng súng dài nhấc tấm vải bọc súng lên, Kiều Nhất Phàm nhìn thấy khuôn mặt một người nam thanh niên, mặt mày như khắc, không giận tự uy.

- Tôi đang tìm người này, hắn gọi là Hàn Văn Thanh. – Diệp Tu nói, – Súng săn trong tay cậu thuộc về hắn.

- Nghe nói Hàn tiền bối cũng đang tìm ngài. – Kiều Nhất Phàm nhẹ nhàng đặt cây súng mang trên mình vố số vinh quang xuống. – Anh ấy đã đến rất nhiều thôn thợ săn.

- Tôi biết. – Diệp Tu trả lời, - Tên đầu gỗ đó, cũng bởi vì hắn chạy loạn ca mới tìm hắn mệt như thế. Hắn còn có thể hỏi người, tôi trong đêm đều phải lãng phí thời gian đi tìm thôn làng.

Diệp Tu than một tiếng.

- Tôi hoàn toàn không có ký ức ban ngày.

- Trong Thần Chi Lĩnh Vực đã xảy ra chuyện gì sao?

Kiều Nhất Phàm thật sự rất nghi ngờ, quan hệ của hai vị thợ săn xem qua không tệ, nhưng cả hai cùng lúc tiến vào Thần Chi Lĩnh Vực lại không cùng đi ra còn xuất hiện hiện tượng không thể tưởng tượng nổi như thế, thật khiến người ta vô cùng nghi hoặc.

- Xảy ra quá nhiều chuyện – Diệp Tu nhíu mày, - Này Tiểu Kiều, cậu có thuốc lá không?

Kiều Nhất Phàm đứng dậy tìm thuốc lá cho Diệp Tu. Sói đen nằm dưới thân Diệp Tu làm gối quay đầu lại phát ra những tiếng gầm gừ, rồi xoay về. Diệp Tu ngồi thẳng người dậy, duỗi tay vuốt ve cái bụng ấm áp của sói đen, đám lông mềm mại bị Diệp Tu xoa đến đâu ra đấy, sói đen phát ra tiếng thở dốc hài lòng. Thấy một màn như vậy Kiều Nhất Phàm không khỏi nở nụ cười:

- Khi còn nhỏ huấn luyện chó săn, chúng cũng rất thích được xoa bụng.

- Thời điểm một con chó bằng lòng lộ bụng của mình ra để ngươi chạm vào, tức là nó trăm phần tín nhiệm ngươi. – Diệp Tu tiếp nhận thuốc lá từ tay Kiều Nhất Phàm, - Chỉ là không nghĩ tới sói cũng thích.

- Đây không phải một con sói bình thường. – Kiều Nhất Phàm nói.

- Đúng là không bình thường. Nó theo tôi ra khỏi Thần Chi Lĩnh Vực.

Diệp Tu hút một hơi thuốc, thở ra một hơi dài, bắt đầu kể về câu chuyện của hắn ở Thần Chi Lĩnh Vực.


+ điểm đèn: hành động dùng lửa chấm lên ngọn đèn (đầu/ đền cầy cho sáng) Ở đây là đèn dầu.

+ túc địch: kẻ địch lâu năm

+ thủ hộ: bảo vệ, canh giữ

+ thần vật: vật thần kì

+ triệu hoán: kêu gọi

+ biến hóa: thay đổi

+ người si nói mộng: kẻ ngốc nói mê
 
Last edited:

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,430
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#2
Im feeling somethingg~ *hít hàaaaa* mùi twist plot!!
Khị khị khị!!!!

Bối cảnh ngầu quá đii oomiiii *ôm ôm* huhu! Hóng hóng hóng!!! Lót gạch chờ chim nhỏ tới thả mồi!

Cám ơn em đã mang tới mng một fic tuyệt vời nữa nhé! =v= / <3 ~
 

Gingitsune

Phán quan Tự Sát, Phong Đô đại quái
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
604
Số lượt thích
4,144
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#3
Đây đây, để đoán coi: chẳng lẽ Hàn Văn Thanh là con sói, còn Diệp Tu là con chim? Hảo ngược!!!
 

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#4
Đêm Mưa
Hàn Diệp | Sói ưng Paro


Đêm mưa (Trung)

Mỗi người thợ săn đỉnh cấp đều muốn tiến vào Thần Chi Lĩnh Vực. Hàn Văn Thanh và Diệp Tu cũng không ngoại lệ.

Hàn Văn Thanh và Diệp Tu cũng là hai người thợ săn ưu tú nhất thời đại này. Kỹ thuật bắn súng hơn người, cũng có kỹ năng sắp đặt cạm bẫy và kỹ thuật đánh tay đôi xuất sắc. Gần như ngay hôm sau sau khi hoàn thành Lễ săn sói —— lễ thành niên của bọn họ —— hai gã thợ săn trẻ tuổi liền lên đường đi đến Thần Chi Lĩnh Vực.

Hàn Văn Thanh và Diệp Tu đến từ hai thôn thợ săn khác nhau. Bọn họ quen biết trong tập thể cùng lên đường đến Thần Chi Lĩnh Vực. Vào lúc ấy, có rất nhiều người trẻ tuổi ôm lý tưởng lớn lên đường vì thế bọn họ có không ít người đồng hành nhưng thanh niên luôn dễ sinh ra những huyễn tưởng tự cao tự đại. Khi đó, những người trẻ tuổi ở các thôn khác nhau lập thành từng liên minh âm thầm cạnh tranh nhau trong Thần Chi Lĩnh Vực. Là người đồng hành nhưng chỉ có thể cộng khổ, không thể đồng cam.

Đáng tiếc là có người hi sinh trong quá trình chiến đấu với dã thú, cũng có người rơi vào vực sâu vạn trượng thịt nát xương tan, có người bởi vì hết đạn cạn lương mà thoái lui . . . Bởi vì đủ loại nguyên nhân, sau cùng người còn lại trên con đường đến Thần Chi Lĩnh Vực chỉ còn lại Hàn Văn Thanh và Diệp Tu. Bọn họ trở thành đối thủ cạnh tranh duy nhất của đối phương. Tòa sơn mạch này tựa như một đầu cự thú đang ngủ say mà Thần Chi Lĩnh Vực chính là một mồi nhử ngọt ngào, người trước ngã xuống người phía sau đã đứng lên hướng về Thần Chi Lĩnh Vực không ngừng nghỉ tiến tới, thế nhưng tất cả đều bất hạnh bị cự thú nuốt chửng. Bi tráng, nhưng lại không thể lùi bước.

Khi trên người còn lại chưa tới mười viên đạn, Diệp Tu đưa ra lời đề nghị hợp tác về phía Hàn Văn Thanh. Lý do rất đơn giản, Hàn Văn Thanh chuyên dùng đao cận chiến nên số đạn trên người hắn nhiều hơn Diệp Tu không ít. Mà Diệp Tu chuyên sử dụng súng và thiết lập bẫy, trên mảnh đất mãnh thú qua lại hắn có phương pháp lẩn tránh tốt hơn mà không phải xông thẳng vào uổng phí sức lực. Bọn họ cần tiết kiệm tài nguyên, đường vẫn còn rất dài, mà càng tiến tới, thôn xóm có thể ghé qua để tiếp tế lại càng lúc càng ít.

Hàn Văn Thanh đáp ứng đề nghị của hắn. Bọn họ đều lảng tránh không nói đến vấn đề ai tiến vào Thần Chi Lĩnh Vực đầu tiên. Khi còn chưa đến được lối vào Thần Chi Lĩnh Vực, thảo luận vến đề này rất ngu xuẩn.

Kiều Nhất Phàm nghe đến cảm xúc dâng trào, thiếu niên đối với mạo hiểm đều có một khát vọng nguyên thủy. Dưới ánh nến chập chờn, Diệp Tu nhìn thấy ánh mắt vốn khô xác của Kiều Nhất Phàm vì câu chuyện mà sáng lên. Diệp Tu có chút buồn cười, phun ra một ngụm khói cảm khái nói:

- Thời điểm tôi vừa gặp tiểu tử kia —— hắn cũng giống như cậu, tràn ngập chờ mong.

Kiều Nhất Phàm cười rộ lên:

- Cách nói này của tiền bối nghe như đã cùng Hàn tiền bối quen biết thật lâu.

- Không không. – Diệp Tu lắc đầu, - Đi đến Thần Chi Lĩnh Vực tốn thời gian hai năm, đi ra đến hiện tại, có lẽ cũng khoảng một năm, tổng cộng mới ba năm.

Hắn lại nhả một hơi khói.

- Ai, sao cảm thấy như đã rất lâu rồi.

- Gặp nhau hận muộn? – Kiều Nhất Phàm nói.

- Cây kim so với cọng lông! – Diệp Tu sửa lại – Lúc đầu hợp tác với hắn, không khác gì tai vạ!

Hai vị xuất thân từ hai thôn xóm ưu tú bất đồng, tiếp nhận cũng là hai bầu không khí khác biệt hun đúc. Hàn Văn Thanh thảo chiến thả dũng, Diệp Tu túc trí đa mưu, người trước yêu thích đơn giản trực tiếp chiến đấu, người sau thiên về tiết kiệm sức lực thiết kế cạm bẫy, hoặc trốn ở bên cạnh thả đạn. Lý niệm khác nhau đưa đến tình huống đầu tiên là Diệp Tu hự hự hự chôn xong cái bẫy chuẩn bị dụ một bé dưa đần nhảy vào, Hàn Văn Thanh bá đạo nhảy ra dẫn dã thú đi mất. Hoặc Hàn Văn Thanh vất vất vả vả đánh một con nhím gần tèo, bẹp một cái một người một “nhím đần” đều lọt vào bẫy của Diệp Tu, còn phải chờ Diệp Tu dùng súng bắn chết con nhím mới “cứu” Hàn Văn Thanh ra.

Hai người vì chuyện này mà đại chiến ba ngày ba đêm không đi thêm chút nào, đem thỏ, chim sẻ trong rừng mần thịt toàn bộ rồi vẫn không phân thắng thua. Một tên trâu bò đụng độ một tên trâu bò khác, còn là hai con bò hoang mạnh mẽ như nhau, đánh cỡ nào kết quả vẫn như một.

- Rồi sau đó, - Diệp Tu ung dung phun mây nhả khói, - Lão Hàn đã bị thuyết phục dưới kỹ thuật cao siêu của tôi, ngoan ngoãn nghe tôi chỉ thị.

Kiều Nhất Phàm mặt đầy vẻ nghi ngờ, sói đen nằm cạnh cũng đột nhiên quay đầu lại cọ hắn. Diệp Tu duỗi tay vuốt ve lông nhung bên sườn cổ nó một hồi, một tầng lông dày, êm dịu ấm áp. Hắn nói chuyện thật xảy ra lúc đó:

- Cuối cùng chúng ta quyết định mỗi sáng thức dậy oản tù tì, người nào thắng ngày hôm đó theo người đó chỉ huy. Có điều, ca đây ăn ở tốt vận may tốt, có đôi khi thắng hắn 3 ngày liền.

Kiều Nhất Phàm cảm thấy chuyện cổ tích đều gạt người. Thế nhưng hắn đối với việc hai vị thợ săn cao cấp chung sức hợp tác bày tỏ sự kính nể:

- Hẳn sau đó hiệu suất rất cao phải không tiền bối!?

Hiệu suất kinh người. Dưới sự phối hợp hoàn mỹ của hai vị đỉnh cấp thợ săn mở ngoặc dưới sự lãnh đạo anh minh của Diệp Tu đóng ngoặc, bọn họ lợi dụng cạm bẫy và bản đồ sao định vị, vòng qua rất nhiều khu vực dã thú đông đúc, hao tổn được ép đến mức thấp nhất, trừ việc lãng phí ba ngày, trong vòng một tháng đã vượt qua vài đỉnh núi hiểm trở được trấn thủ bởi các loại quái thú trứ danh. Trong đoạn thời gian này, hai vị thợ săn cũng trải qua cuộc sống sinh hoạt ngươi đánh cá ta bắt thỏ, ngươi đốn cây ta chẻ gỗ vô cùng thích ý.

Nghe giống một đôi thần tiên thật. Kiều Nhất Phàm nghĩ thầm.

- Buổi tối cạnh đống lửa không có chuyện gì còn có thể nằm ngắm sao với hắn. – Diệp Tu hồi tưởng – Khi đó là mùa hè, ngẩng đầu là ngân hà, trong đó lại có đại tam giác mùa hạ vô cùng đáng ngắm.

(Tam giác mùa hè đề cập đến Altair, Vega, Thiên Tân IV. – Chú thích của tác giả - Tam giác mùa hè là 3 ngôi sao sáng nhất trên bầu trời mùa hạ, tạo thành tam giác: Altair, Deneb, Vega. Trong đó Altair và Vega là Ngưu Lang và Chức Nữ theo cách đặt tên sao của phương Đông - Chú thích của người quen editor)

Xem bản đồ sao là kĩ năng cần thiết với thợ săn, hai người thợ săn đỉnh cấp càng am tường việc này. Trong rừng ánh lửa bập bùng, phạm vi xung quanh chỉ còn dư lại hai sinh vật sống cỡ lớn là bọn họ. Đêm đặc biệt yên tĩnh, thỉnh thoảng có ánh đom đóm. Thiên địa của tôi và cậu, cũng chỉ đến như thế.

Tuy nhiên bọn họ lại không tên nào là hiểu lãng mạn là gì. Giống như sau khi nhận ra hai chòm sao Ngưu Lang Chức Nữ, hai người liền tranh cãi ầm ĩ về truyền thuyết Ngưu Lang Chức Nữ. Hàn Văn Thanh kiên trì Chức Nữ là con gái của Ngọc Hoàng Đại Đế, Diệp Tu lại nói tổ tiên bọn họ đều bảo Chức Nữ là một trong Thất Tiên dưới trướng Vương Mẫu Nương Nương. Vấn đề này kéo tới oản tù xì cũng không có cách nào giải quyết, sau Hàn Văn Thanh phun ra một câu:

- Ấu trĩ.

Sau đó xem như việc không liên quan đến mình mà ngừng nói xoay qua một bên ngủ.

- Cậu không biết! Cái khuôn mặt đen sì của tên kia dưới lửa trại nhìn càng hung. - Diệp Tu lúc nói chuyện mắt cũng lấp lánh ý cười. – Nhưng ca cũng không sợ hắn.

Lúc đó Diệp Tu liền tới đạp Hàn Văn Thanh một cước, vì nửa đêm trước là hắn gác đêm. Hàn Văn Thanh bụng mang lửa giận đến bên đống lửa ngồi xuống, tùy ý Diệp Tu bên kia lẩm bẩm Tiểu tiên nữ gì đó rồi sang một bên ngủ.

Kiều Nhất Phàm cũng bị chuyện của hai người họ chọc cười. Nhưng việc cậu hứng thú không chỉ như vậy:

- Tiền bối, các anh có gặp được Tiểu Tinh Linh không?

- A, cái đó à. – Diệp Tu vẻ mặt không chút để ý, - Thấy, bề ngoài không khác bí đỏ là mấy.

- Biết ca hát . . . Bí đỏ? – Kiều Nhất Phàm gãi đầu một cái.

- Ừ, khá thất vọng. Còn tưởng sẽ thấy được một nửa vẻ đẹp của Mộc Tranh.

Mộc Tranh trong miệng Diệp Tu là một thợ săn đỉnh cấp khác xuất thân cùng thôn với Diệp Tu, là một mỹ nữ tinh thông thuật bắn súng. Kiều Nhất Phàm tất nhiên là chưa từng thấy qua, thế nhưng nghe nói là nàng rất đẹp, vô cùng xinh đẹp, tựa như thợ săn đỉnh cấp cũng thạo thương thuật Chu Trạch Khải, vô cùng tuấn tú, vô cùng đẹp trai, nói chung là rất đẹp.

- Vậy tiền bối . . . Các anh làm sao thoát khỏi sự dụ dỗ của Tinh Linh vậy? – Kiều Nhất Phàm quay về vấn đề chính.

- Lúc đầu bọn tôi khá . . . xem thường. – Diệp Tu đưa tay sờ sờ trán của mình, có một khối nhỏ bất ngờ gồ lên. – Tiếng ca của bí đỏ đúng là rất êm tai. Nghe vào sẽ bị phân tâm, sau đó không tự chủ được đi về hướng phát ra âm thanh.

Người đầu tiên bị phân tâm chính là Diệp Tu, vì thính giác của hắn tốt hơn Hàn Văn Thanh một chút. Hàn Văn Thanh rất nhanh ý thức được Diệp Tu không khống chế được thay đổi phương hướng, dù hắn có kêu thế nào cũng không phản ứng. Hàn Văn Thanh lúc đó —— theo bản năng —— dùng sức lực có thể đánh gấu của hắn, tay giơ báng súng lên ngay lập tức cho Diệp Tu một cú. Diệp Tu trong nháy mắt lập tức hoàn hồn đồng thời suýt chút nữa bay mất nửa cái mạng. Đây cũng là lí do vì sao trên trán Diệp Tu có một vết gồ lên như thế, dù đã nhạt đi rất nhiều.

- Hoàn toàn không biết nặng nhẹ.

Diệp Tu nhớ lại một kích kia, thống khổ nhịn không được nhắm mắt lại, Kiều Nhất Phàm như cũng cảm giác được hơi rụt cổ một chút.

- Phương pháp phòng bị thật ra rất đơn giản. – Diệp Tu mở mắt ra, nói tiếp, - Chỉ cần khiến cho sự chú ý của mình không bị bí đỏ hấp dẫn là được.

Diệp Tu máu me đầy mặt cùng Hàn Văn Thanh thảo luận phương án giải quyết: Hát. Khi tiếng hát của bọn hắn lấn đi tiếng ca của Tiểu Tinh Linh, tất nhiên sẽ không bị hấp dẫn. Còn ai hát, rất đơn giản, ai dẫn đường người đó hát.

Trước là Hàn Văn Thanh dẫn đường. Hắn đi trước mặt Diệp Tu, không chút để tâm hát lên bài hát truyền miệng của bọn họ: “Chị ơi, chị cầm cung, anh trai đi trên bờ, yêu tình, và đu dây.~” (Chuyển thể từ "Tình yêu của người theo dõi")

- Hắn là phái hào phóng, còn lạc điệu. Dưới loại tạp âm này ngươi không có cách nào quan tâm đến việc khác. – Diệp Tu đánh giá. – Các ca khúc trong thôn tôi đều tương đối có hương vị nghệ thuật, - Nói xong, Diệp Tu nhẹ nhàng mà ngâm nga bài hát lúc đó hắn đã hát: “Ca ca của ta nha ngươi nếu bị thương, mau trở lại trong thôn, muội muội ta vì ngươi băng bó vết thương, thoa dầu hồng hoa . . .” (Từ "Red Sun West" của ban nhạc chị em tốt)

Khi hai người đều hát đến mệt mỏi, liền bắt đầu hát đối sơn ca.

Hàn Văn Thanh: Cái gì mặt nước đánh bổ nhào lai, ai giải quyết la, cái gì mặt nước chống đỡ cây dù lai, cái gì mặt nước cộng đầu bạc lai?

Diệp Tu: Con vịt mặt nước đánh bổ nhào lai, ai giải quyết la, lá sen mặt nước chống đỡ cây dù lai, uyên ương mặt nước cộng đầu bạc lai.

. . .

(Bài hát của Liu Sanjie)

Kiều Nhất Phàm cảm thấy trong ca từ dường như đã tiết lộ một sự tình không lời. Diệp Tu lại như không chút để tâm, bằng cách dùng tạp âm ô nhiễm thính giác lẫn nhau, bọn họ bình yên vô sự vượt qua khu vực nguy hiểm mà không rơi vào đầm lầy, một chuyện đáng được tán thưởng. Kiều Nhất Phàm lắc đầu, nỗ lực khiến bản thân quên đi suy nghĩ kì quái trong đầu. Cậu vội vàng truy vấn:

- Vậy các anh đã vượt qua cả sơn cốc ảo ảnh sao?

- Ừ. – Diệp Tu trả lời, - Ở trong sơn cốc tôi thấy rất nhiều rất nhiều Hàn Văn Thanh. Từng tên đều là mặt thối, tôi cầm báng súng đập vỡ chúng, phát hiện có một con tay không thể di chuyển là thật.

Kiều Nhất Phàm không hiểu ra sao, Diệp Tu giải thích.

- Trước khi vào sơn cốc chúng ta đã trói tay vào nhau, tránh đi lạc.

—— Bọn họ tay cầm tay liên tục lục lọi tìm đường ra khỏi sơn cốc. Trong một loại cảm giác sẽ đồng vu quy tận như lẽ tất nhiên, bọn họ ai cũng không buông tay đối phương. Sau khi ra khỏi sơn cốc, Diệp Tu từng hỏi Hàn Văn Thanh, hắn nhìn thấy gì.

Đáp án của Hàn Văn Thanh cũng giống hắn, hắn thấy rất nhiều rất nhiều Diệp Tu. Nhưng hắn không công kích bọn họ, hắn biết người hắn vẫn luôn nắm tay kia, chính là thật. Diệp Tu hi hi ha ha cười một phen, buổi tối khi nướng thỏ cho Hàn Văn Thanh cho nhiều hơn một nắm muối.

Đường dài đằng đẵng, khúc khuỷu gian nguy, chỉ có mỏng manh tín nhiệm và giao phó lẫn nhau.

Cứ như vậy bước đi, hai vị thợ săn dũng cảm và trí tuệ, cuối cùng vai kề vai đi đến lối vào Thần Chi Lĩnh Vực. Giờ khắc này bọn họ ai cũng không nói người nào sẽ vào Thần Chi Lĩnh vực trước. Bọn họ cứ như vậy đứng trước sơn cốc, nắm tay, cùng nhau đi tới.

Nghênh tiếp họ là biển hoa vô tận. Tầng tầng lớp lớp, miên man bất tận, như một vại màu đổ xuống nhuộm đẫm tấm vải khổng lồ, các loại màu sắc xếp thành từng mảnh, nhu hòa mà mỹ lệ. Giữa muôn trùng hương thơm như muốn nhấn chìm bọn họ, Diệp Tu và Hàn Văn Thanh tay siết chặt tay của đối phương, một khắc kia bọn họ đã quên đi rất nhiều, quên đi khoảng thời gian hai năm gian hiểm, quên đi tất thảy ước mơ cùng lý tưởng hào hùng. Trước bức tranh mỹ lệ này, mỹ, mỹ đến người ta cảm thấy dù có chết ở đây cũng được. Trước mắt bọn họ lại hiện lên rất nhiều hình ảnh, phụ mẫu, khi còn bé, thôn xóm, bằng hữu tốt, thanh súng săn đầu tiên, còn có . . . Người bên cạnh. Phảng phất như tất thảy toàn bộ những đẹp đẽ, tốt đẹp đều tụ hội vào thời khắc này, rất đủ.

Giờ khắc này, bọn họ là nhỏ bé nhưng bọn họ cũng là vĩ đại.

Không hẹn mà cùng yên tĩnh thật lâu, bọn họ buông lỏng tay rồi lại gắt gao dựa vào nhau. Không cách nào dùng ngôn ngữ để miêu tả nhưng bọn họ cùng chia sẻ một dạng tâm tình. Trời biết đất biết, ngươi biết ta biết.

- Rất đẹp.

Lúc này khi nghĩ tới khung cảnh khi vừa tiến nhập Thần Chi Lĩnh Vực, Diệp Tu chỉ đơn giản tổng kết như vậy. Kiều Nhất Phàm cảm thấy ngữ khí của hắn trở nên có chút kì lạ.

- Rồng thì sao?

Kiều Nhất Phàm lấy hết dũng khí đặt câu hỏi.

Diệp Tu không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt như mệt mỏi rồi trầm mặc thật lâu, như đã hạ xuống quyết tâm gì, chậm rãi mở miệng tự thuật.

Khi trời vào đêm, bọn họ cuối cùng đã từ từ vượt qua biển hoa, tìm được một sơn động. Tại cửa động dựng thẳng một tảng đã lớn, trên đó quấn từng vòng xích sắt. Hai người thợ săn đều lập tức suy đoán đây chính là địa phương rồng bị Thần giam giữ. Vừa lúc trời đã tối, vào động tránh một chút cũng không tệ. Hai người ăn nhịp với nhau, liền tiến vào trong động.

Sơn động cao vô cùng, cũng yên tĩnh vô cùng —— trên thực tế cả Thần Chi Lĩnh Vực đều vô cùng yên tĩnh. Nơi này có vô tận biển hoa, ngoài ra chỉ còn có tiếng gió. Không có ong bướm, cũng không có bóng dáng các loài động vật khác. Tựa như ngoại trừ những đóa hoa đang nở rộ này ra, tất cả đều đã ngủ say.

Hai người điểm sáng đuốc, chậm rãi tiến tới. Cả sơn động chỉ có âm thanh đuốc đang cháy cùng tiếng bước chân của bọn họ. Yên tĩnh dị thường lại khiến người an tâm. Bọn họ không trò chuyện, chỉ sóng vai đi tới như thể đã thành một loại ăn ý không lời. Khi bọn họ thăm dò một vật không rõ, sẽ không hẹn mà cùng song song đi tới.

Không biết đã đi bao lâu, họ cuối cùng cũng nhìn thấy thần vật trong truyền thuyết —— Rồng. Nó đang ngủ say. Nhưng trên người nó là điểm điểm hỏa diễm đang thiêu đốt.

Trong quá trình hai người từng bước đến gần, rồng tỉnh lại, nó ngẩng đầu, đối diện với hai vị khách không mời mà đến. Sắc mặt nó, có vẻ kinh hỉ mà phẫn nộ.

Diệp Tu hít sâu một hơi, nỗ lực khiến thanh âm của bản thân vững vàng, vô cùng thoải mái, hắn sẽ đánh tan mộng tưởng của thiếu niên, thế nhưng hắn không thể không nói ra những lời kế tiếp:

- Thần Chi Lĩnh Vực —— là nơi Thần giam giữ ác long.

Kiều Nhất Phàm kinh ngạc há to miệng.

Diệp Tu không nhìn cậu, tiếp tục tự thuật.

Hắn và Hàn Văn Thanh chống chịu công kích của rồng. Ác long bị đánh thức dĩ nhiên nóng nảy dị thường, dùng tốc độ cực kì nhanh hướng đến hai vị khách không mời đồng thời mũi phun ra từng luồng hỏa diễm. Khắp nơi tán loạn từng đốm lửa đỏ rọi sáng cả sơn động, tiếng xích sắt lay động, tiếng rống giận dữ của ác long bị phóng đại lên nhiều lần, khiến người nghe run sợ. Hai người lần lượt xoay người về hướng ác long xạ kích, nhưng đều như muối bỏ biển, hầu như không cách nào ngăn cản bước tiến của ác long, hơn nữa bởi vì bọn họ ngưng trệ mà khoảng cách ngày càng bị rút ngắn. Cuối cùng hai người buông tha việc tấn công, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về phía cửa động.

Con đường này đặc biệt đặc biệt dài.

Khoảng cách ác long đến chỗ họ càng lúc càng gần, một khắc nhìn thấy ánh rạng đông đầu tiên, ác long phun ra hỏa diễm vây quanh bọn họ. Nhưng đáng sợ hơn chính là từ mơ hồ ẩn ẩn vang lên âm thanh phảng phất như thể ngọn núi sụp đổ. Hàn Văn Thanh trong thời khắc ấy nhào tới ôm lấy Diệp Tu cùng lăn ra, hai người lửa quấn cùng một chỗ, trời xoay đất chuyển di chuyển về hướng cửa động. Bao nhiêu âm thanh ầm ầm vang lên đều bị bỏ lại sau lưng, da dẻ bị thiêu đốt, đau đớn tập kích, nhưng phải nhanh, nhanh hơn, nhanh hơn nữa . . .

Cuối cùng, một khắc đó nhìn thấy hào quang, Diệp Tu toàn thân thoát lực mà ngất đi.

- Đến khi tôi tỉnh lại, đã là chạng vạng, ở lối vào Thần Chi Lĩnh Vực, vết thương chằng chịt, nhưng cuối cùng vẫn sống.

Diệp Tu nói, như vui mừng, nhả ra một ngụm khói. Kiều Nhất Phàm rõ ràng còn chưa từ trong những lời tự thuật của hắn tỉnh lại.

- Lúc đó bên cạnh tôi chỉ có nó, một con sói đen. - Diệp Tu cọ rồi lại cọ sói đen sau lưng một cái, như đang chào hỏi một người bạn cũ, - Việc này ở nơi không có động vật như Thần Chi Lĩnh Vực là vô cùng hiếm thấy. Lúc đầu đối với nó tôi cũng không buông địch ý, nhưng bất kể đi đến đâu đều không thể cắt đuôi được, nó cũng không có ý định công kích —— vì thế chúng ta bắt đầu kết bạn mà đi.

Sói đen như nghe hiểu lời hắn mà ngẩng đầu lên, hai mắt lóe lóe ánh sáng.

- Không tìm được Hàn Văn Thanh, nhưng súng săn của hắn lại ở bên cạnh. – Giọng nói Diệp Tu dần nhỏ đi, hắn có vẻ mệt mỏi. – Trở về Thần Chi Lĩnh Vực tìm hắn . . . Nhưng không có kết quả . . .

Diệp Tu mệt mỏi nhắm hai mắt, bầu trời bên ngoài vẫn âm u nhưng lại có tia sáng mờ len lén chiếu qua khe cửa.

- Tiểu Kiều, tôi mệt rồi . . . – Lời còn chưa dứt, Diệp Tu đã chìm vào giấc ngủ.

Kiều Nhất Phàm khẽ thở ra một hơi dài, Diệp tiền bối quả thực đã kể cho cậu một cố sự rất dài, quả thực nên nghỉ ngơi. Kiều Nhất Phàm đứng dậy đi tới giường của mình lấy chăn mền muốn đắp lên cho Diệp Tu. Thế nhưng khi cậu quay trở về nơi Diệp Tu chìm vào giấc ngủ, lại ngạc nhiên phát hiện bóng dáng Diệp Tu và sói đen hòa vào một đoàn hào quang xán lạn mờ ảo.

Kiều Nhất Phàm kinh ngạc không nói nên lời. Cậu chứng kiến thân ảnh Diệp Tu từ từ nhỏ dần, mà sói đen lại chậm rãi biến thành hình người. Không một tiếng động, trong màn ánh sáng ma pháp mờ nhạt, sau cùng lưu lại chính là một con chim ưng ngủ say, cùng một nam nhân khuôn mặt lạnh lùng —— một nam nhân cậu không quen, lại biết.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Kiều Nhất Phàm, nam nhân do sói biến thành —— cùng người trên bức họa giống nhau như đúc, đặt câu hỏi:

- Cậu là ai?


+ Cây kim so với cọng lông (tương tự Mũi nhọn đấu dao sắc) cũng giống như Kẻ tám lạng người nửa cân.
+ Summer Triangle: 3 ngôi sao sáng nhất trong bầu trời đêm hạ

Trong fic có những câu hát là oomi không dịch, mong các bạn đọc và cảm nhận được những thông điệp có lẽ dịch ra sẽ mất đi cái hay của nó. Còn 1 phần nữa thôi, câu chuyện đã gần đến hồi kết, oomi rất mong chờ những lời cảm nhận của các bạn về câu chuyện này <3

Hạ | Về post đầu
 
Last edited:

Thobeo

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
518
Số lượt thích
3,688
Fan não tàn của
Chu Diệp một vạn năm ❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
#5
Hàn Văn Thanh, anh ngầu quá hú hú, đêm đêm làm gối làm chăn vừa sưởi ấm vừa bảo vệ cho Diệp Tu, lại còn dc ng đẹp vuốt ve cưng nựng, anh có thấy thỏa mãn a~
Fic vừa ngầu, vừa ngọt, vừa ngược. Chết fan gơ rồi *ôm tim*
 

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,430
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#6
- Buổi tối cạnh đống lửa không có chuyện gì còn có thể nằm ngắm sao với hắn. – Diệp Tu hồi tưởng – Khi đó là mùa hè, ngẩng đầu là ngân hà, trong đó lại có đại tam giác mùa hạ vô cùng đáng ngắm.
Tự do tự tại. Dù nguy hiểm nhưng vẫn là khoảng thời gian đáng sống nhất của cả hai.

Nghênh tiếp họ là biển hoa vô tận. Tầng tầng lớp lớp, miên man bất tận, như một vại màu đổ xuống nhuộm đẫm tấm vải lớn, các loại màu sắc xếp thành từng mảnh, nhu hòa mà mỹ lệ. Giữa muôn trùng hương thơm ngát như muốn nhấn chìm bọn họ, Diệp Tu và Hàn Văn Thanh, tay siết chặt tay của đối phương, một khắc kia bọn họ đã quên đi rất nhiều, quên đi khoảng thời gian hai năm gian hiểm, quên đi tất thảy ước mơ lý tưởng hào hùng. Trước bức tranh mỹ lệ này, mỹ, mỹ đến khiến người ta cảm thấy dù có chết ở đây cũng có thể. Trước mắt bọn họ lại hiện lên rất nhiều hình ảnh, phụ mẫu, khi còn bé, thôn xóm, bằng hữu tốt, thanh súng săn đầu tiên, còn có . . . Người bên cạnh. Phảng phất như tất thảy toàn bộ những đẹp đẽ, những tốt đẹp đều tụ hội vào thời khắc này, thiết đủ.

Giờ khắc này bọn họ là nhỏ bé, bọn họ cũng là vĩ đại.

Không hẹn mà cùng yên tĩnh thật lâu, bọn họ buông lỏng tay, rồi lại gắt gắo dựa vào nhau. Không cách nào dùng ngôn ngữ để miêu tả hết, nhưng đủ để bọn họ cùng chia sẻ một dạng tâm tình. Trời biết đất biết, ngươi biết ta biết.

- Rất đẹp.
Nói bao nhiêu lần vẫn cũng chỉ có thể nói: "Thật sự quá đẹp!".

Không thể nói gì nhiều nữa, chị tin em hiểu ý chị. *ôm ôm* Cám ơn em đã edit một fic đẹp như vậy nha~ =v=/ <3 ~
 

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#7
ĐêmMưa
Hàn Diệp | Sói ưng Paro
Edit & Beta: oomi

Đêm mưa (Hạ)

Kiều Nhất Phàm cả kinh lùi về sau một bước, cậu tận mắt thấy, tuyệt đối không phải ác mộng. Đầu lưỡi cậu có chút thắt lại, thậm chí không rõ mình nên gọi “Hàn Văn Thanh” trước hay là nói “Kiều Nhất Phàm” trước. Hàn Văn Thanh hỏi xong có vẻ cũng không có hứng thú với đáp án, hắn duỗi tay vén lông vũ ở bụng chim ưng, vết thương do súng bắn kia không ngờ đã khỏi hẳn, băng vải khi Kiều Nhất Phàm băng bó cho Diệp Tu hiện tại đều đã rơi xuống thành từng vòng vải lớn phủ trên người ưng.

- Là cậu băng bó giúp nó?

Hàn Văn Thanh đẩy băng vải trên người ưng, mãnh điểu tỉnh lại vỗ vỗ cánh đứng lên chỗ cao. Kiều Nhất Phàm lấy lại bình tĩnh, trả lời:

- Đúng vậy, Hàn Văn Thanh tiền bối.

- Cậu nhận ra tôi?

Hàn Văn Thanh nhìn thiếu niên lạ mặt trước mắt, người này thoạt nhìn cũng luống cuống không biết phải làm sao. Không chờ cậu trả lời, Hàn Văn Thanh đã đứng lên. Hắn có vẻ phong trần mệt mỏi, hai cây súng săn tán loạn trên mặt đất thu hút sự chú ý của hắn, hắn nhặt súng của mình đeo lên rồi cầm súng săn của Diệp Tu. Kiều Nhất Phàm nhìn Hàn Văn Thanh, trong đầu hỗn loạn đến không thể suy nghĩ được, cậu có quá nhiều lời muốn nói với Hàn Văn Thanh, cũng có quá nhiều vấn đề muốn hỏi nhưng Hàn Văn Thanh luôn luôn thong dong làm chuyện của hắn, hắn đặt câu hỏi, lại lười nghe đáp án.

Nhưng lần này, hiển nhiên Hàn Văn Thanh rất cần một lời giải thích, cau mày nhìn về phía Kiều Nhất Phàm, vẻ mặt âm trầm đến đáng sợ. Không đợi Kiều Nhất Phàm mở miệng, Hàn Văn Thanh lần thứ tư đặt câu hỏi:

- Cậu động đến súng của Diệp Tu?

Hàn Văn Thanh có vẻ phẫn nộ.

- Không phải!

Kiều Nhất Phàm mạnh mẽ lắc đầu, đứng trước mặt Hàn Văn Thanh, cậu chọn phương thức đơn giản trực tiếp nhất để giải thích. Kiều Nhất Phàm chỉ chỉ chim ưng đang chuyển chuyển hai mắt ở một bên:

- Đó là . . . Diệp Tu tiền bối.

Trong chớp mắt, trong mắt Hàn Văn Thanh lướt qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh hắn liền khôi phục bình thản. Hiển nhiên tin đồn loạn thất bát tao về Diệp Tu hắn đã nghe quá nhiều mà bản thân cũng đã tự mình trải qua các loại sự kiện kì quái ở Thần Chi Lĩnh Vực, trong tâm hắn đã có một mức đo lường của bản thân. Hàn Văn Thanh không còn là thiếu niên lỗ mãng ba năm trước đây, cuộc sống của hắn đã phát sinh những biến hóa nghiêng trời lệch đất. không thể nói là tốt, cũng không thể nói là xấu.

Nhưng người không dạo đầu mà trực tiếp “mạnh miệng” như Kiều Nhất Phàm, Hàn Văn Thanh cũng là lần đầu gặp. Vì thế hắn như trước dùng ngữ khí lạnh lùng hỏi người trẻ tuổi này:

- Tôi dựa vào cái gì để tin cậu?

Kiều Nhất Phàm cảm nhận được một sự áp bách mãnh liệt, so với người có thể cùng cậu chậm rãi nói chuyện như Diệp Tu thì vị thợ săn đỉnh cấp này thật sự khiến người ta khiếp sợ và cảm giác xa cách. Đúng như lời đồn, Hàn Văn Thanh không phải một vị tiền bối dễ gần nhưng Kiều Nhất Phàm vẫn rất tin tưởng cái gọi là ‘duyên phận’ này. Khu rừng này rộng lớn như thế, nhiều thôn thợ săn như vậy, thế nhưng Diệp Tu lại không sai lệch tìm thấy chỗ cậu trong đêm mưa. Huống hồ cậu còn “may mắn” thấy được ánh sáng ma pháp đủ khiến tất cả chân tướng trở nên rõ ràng, kết thúc khoảng thời gian một năm dài đằng đẵng hai vị thợ săn truy tìm lẫn nhau, từ một nơi sâu xa không rõ, có lẽ cậu đã được ủy thác trọng trách này.

Kiều Nhất Phàm lấy lại bình tĩnh, cậu nhanh chóng hồi tưởng về bức họa vẽ Hàn Văn Thanh Diệp Tu từng cho cậu xem, đó có thể nói là một trong những vật có thể nói rõ tình trạng hiện tại nhất. Kiều Nhất Phàm không trả lời vấn đề của Hàn Văn Thanh mà ngồi xổm xuống nơi Diệp Tu chìm vào giấc ngủ bắt đầu tìm kiếm. Trên đất là một mảnh tán loạn, băng vải, quần áo và dược thảo khắp nơi trên mặt đất, lại khăng khăng không tìm thấy vật cậu cần tìm.

- Cậu đang tìm cái gì?

Ngữ điệu Hàn Văn Thanh vẫn lạnh lẽo như trước.

- Một bức họa.

Kiều Nhất Phàm vội vã trả lời, cậu nhiều lần lật tất cả các vật trên đất để tìm, nhưng vẫn không tìm được gì.

- Cái này?

Một tấm vải vẽ sơn dầu được ném tới trước mặt cậu. Kiều Nhất Phàm mừng như điên mà nhận lấy, vừa mở ra nhìn, trong phút chốc cậu lại thất vọng vô cùng: Người được vẽ trong tranh là Diệp Tu.

Tuy là cùng một loại tài liệu, thậm chí chiều dài ngang của hai bức họa cũng tương tự, thế nhưng bức vẽ này chân chân thật thật vẽ Diệp Tu, không phải vẽ Hàn Văn Thanh. Rất rõ ràng đây là vật phẩm tùy thân của Hàn Văn Thanh, không phải vật đêm qua Diệp Tu đem tới.

Kiều Nhất Phàm nhất thời không rõ, chỉ là theo bản năng lắc lắc đầu, đem bức họa trả lại cho Hàn Văn Thanh. Hàn Văn Thanh lạnh nhạt nhìn cậu, rất kiên nhẫn chờ cậu lãng phí thời gian. Trong một mảnh hỗn loạn, cuối cũng Kiều Nhất Phàm đã tìm được một vật có thể chứng minh Diệp Tu thực sự đã từng tới đây: Đêm qua vải từ y phục để băng bó vết thương cho hắn, bây giờ vẫn còn vết máu đỏ nhạt.

Hàn Văn Thanh gần như là đoạt lấy miếng vải ấy, ánh mắt của hắn nhanh chóng trở nên phức tạp —— kinh ngạc, bất ngờ, hy vọng. Hắn nhanh chóng quay đầu nhìn qua chim ưng đang ở một bên, một lần nữa mở miệng, giọng nói hắn vẫn vô cùng vững vàng, nhưng đã thêm phần khẩn thiết:

- Đem tất cả, nói cho tôi.

Trong đầu Kiều Nhất Phàm có vô số lời muốn nói, cậu nuốt một ngụm nước bọt nỗ lực khiến chính mình bình tĩnh lại. Phủi đi tất cả uể oải sau một đêm không ngủ, Kiều Nhất Phàm rót cho Hàn Văn Thanh một chén nước, mời hắn ngồi.

- Tôi gọi là Kiều Nhất Phàm, Hàn Văn Thanh tiền bối. – Kiều Nhất Phàm nhìn ra Hàn Văn Thanh có chút nóng vội, - Tôi sẽ nói cho ngài tất cả mọi chuyện đã xảy ra đêm qua.

Kiều Nhất Phàm bắt đầu từ trong đêm mưa gặp được Diệp Tu mang theo vết thương đến miêu tả những gì sáng nay cậu tận mắt nhìn thấy hai người biến đổi thân phận kể toàn bộ cho Hàn Văn Thanh, lo lắng mình kể thiếu một chi tiết nào. Cậu nhìn chằm chằm biểu tình của Hàn Văn Thanh, sợ Hàn Văn Thanh có chỗ không rõ, lại chờ mong hắn sẽ giải thích cho cậu, hoặc sẽ đặt câu hỏi —— nhưng không, Hàn Văn Thanh trầm mặc nghe cậu tự thuật.

Thần sắc từ kinh ngạc lúc đầu dần trở nên ngưng trọng, đến cuối cùng là một vẻ mặt nghiêm túc. Giọng nói của Kiều Nhất Phàm cũng càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng, cậu dần tự mình cảm nhận được sự bất đắc dĩ và tuyệt vọng không thể nói ra, nhất là khi nói đến ánh hào quang trong lúc hai người biến đổi ——

Gần trong gang tấc, lại xa cách thiên nhai cũng chỉ đến thế.

Hàn Văn Thanh nghe xong vẫn yên lặng không nói. Kiều Nhất Phàm cảm thấy có chút ngột ngạt, ngược lại chim ưng vẫn luôn an tĩnh kia một nhiên kêu một tiếng bén nhọn, Hàn Văn Thanh giương mắt nhìn nó, nó vỗ cánh bay ra khỏi nhà.

- Tôi đi ra ngoài một lát.

Hàn Văn Thanh nói, đứng lên đi ra ngoài. Trong lòng hắn đủ cảm xúc lẫn lộn, một câu đố quá lớn, một thời gian truy tìm quá dài, một đáp án mà hắn đã chờ đợi quá lâu. Hắn từng nghĩ, nếu tìm được Diệp Tu, trước tiên phải đem tên kia ấn xuống đất hung hăng đánh một trận mới có thể phát tiết tất cả những lo lắng và phẫn nộ thời gian qua hắn không thể nói ra.

Nhưng một khắc khi đáp án được vạch trần trước mắt, khi dường như đã có thể chạm đến người hắn ngày nhớ đêm mong, một khắc đó, sự thật lại quá tàn nhẫn. Tâm hắn vốn đã như miếng bọt biển, đã khắc sâu trăm ngàn lỗ hổng, dùng toàn bộ sức lực mà tiếp thu tất cả những tin tức xấu kia, sau đó dùng ý chí của bản thân gạt bỏ vật chứng không thể tin. Nhưng hắn chưa từng ngờ tới, sự thật hóa ra lại là một thanh dao nhọn, khiến hắn không kịp phòng bị cũng không có chỗ để trốn, máu chảy đầm đìa tự tay chặt đứt tất cả hy vọng. Một loại thuốc lấy tưởng niệm làm tên, từng ti từng tí mà hắn tích lũy trong người đã trở thành một loại độc dược mãn tính, tại một khắc này toàn bộ phát tác, đau đớn đến ruột gan vỡ thành từng mảnh.

Thất vọng, hy vọng, thất vọng, rồi lại hy vọng, sau cùng, là tuyệt vọng ——

Không, thế nào là tuyệt vọng? Hắn là Hàn Văn Thanh!

Lòng hắn đột nhiên bình thản.

Kiều Nhất Phàm cười khổ, nhìn Hàn Văn Thanh đi vào ánh nắng, ngửa đầu nhìn bầu trời. Kiều Nhất Phàm cũng đi theo ra ngoài, bóng dáng chim ưng đã bay xa, dưới bầu trời xanh thăm thẳm, hóa thành một điểm đen rồi biến mất.

- Nó sẽ quay về. – Hàn Văn Thanh ngược lại an ủi cậu. – Nó chỉ muốn tắm nắng.

Kiều Nhất Phàm há miệng, phát hiện mình không thể thốt ra lời nào. Diệp Tu tiền bối đã rất lâu chưa từng đắm chìm qua ánh sáng mặt trời ban ngày —— ánh sao tuy đẹp nhưng cũng lạnh lẽo không thể chạm tới. Vậy mà hào quang ấm áp kia lại tàn nhẫn như thế, thời khắc mặt trời mọc, cũng là chỉ lệnh cưỡng chế hắn rơi vào giấc ngủ say.

- Hàn Văn Thanh tiền bối – Kiều Nhất Phàm có chút run rẩy mở miệng, - Anh có nhớ những chuyện xảy ra khi trở thành sói không?

Kiều Nhất Phàm nhớ tới thời điểm họng súng của cậu hướng về phía Diệp Tu, sói đen như một người hộ vệ, quen thuộc mà canh giữ trước người Diệp Tu. Biểu hiện này hoàn toàn trái với dã tính của động vật, có lẽ, hơn cả ma pháp —— đó là thứ so với phép thuật còn mạnh mẽ hơn rất nhiều.

- Không nhớ. – Hàn Văn Thanh trả lời, - Tôi tìm hắn, buổi tối đều nghỉ ngơi cạnh rừng hoặc suối. Sáng sớm tỉnh lại sẽ ở một nơi khác, nhưng vẫn ở trong rừng. Cậu là người đầu tiên tôi gặp vào sáng sớm.

Hàn Văn Thanh quay đầu nhìn Kiều Nhất Phàm, chân thành cảm ơn:

- Nhờ có cậu.

Kiều Nhất Phàm cười khổ, cậu cảm giác thật sự hổ thẹn và bất lực. Trừ việc nói chân tướng cho hai vị thợ săn, dù cậu nôn nóng thế nào cũng không giúp được gì. Kiều Nhất Phàm thở dài một hơi:

- Đây là ma pháp của Thần Chi Lĩnh Vực sao?

- Là trừng phạt của Thần.

Hàn Văn Thanh bình tĩnh nói:

- Thần Chi Lĩnh Vực là nơi Thần khiển trách ác long. Đi nhầm vào sẽ nhận lấy lời nguyền.

Có lẽ đã đè nén quá lâu, Hàn Văn Thanh nói nhiều hơn trước vậy mà khuôn mặt nghiêm túc vẫn không thay đổi. Vốn hắn vẫn luôn lạnh lùng nghiêm nghị, cũng không thể nhìn ra rốt cuộc hắn đang buồn hay vui. Nhưng sự bình tĩnh đó lại khiến Kiều Nhất Phàm bận tâm.

Hàn Văn Thanh tự nhiên mà nói tiếp:

- Giữa trưa tỉnh lại tại Thần Chi Lĩnh Vực, chỉ có tôi và súng săn của chúng tôi. Con ưng kia vẫn một mực bay quanh, vô cùng bất ngờ. Tôi trở về hang động giam giữ ác long, bên trong không một bóng người. Cả Thần Chi Lĩnh Vực chỉ còn lại tôi và ưng kia là hai sinh vật sống. Trước khi mặt trời lặn tôi trở về lối vào Thần Chi Lĩnh Vực, sau đó hôn mê.

- Nhưng ngài vẫn như trước tin tưởng Diệp Tu tiền bối còn sống? – Kiều Nhất Phàm đặt câu hỏi.

- Đúng. Tôi tình nguyện tin tưởng hắn vì nguyên nhân nào đó mà một mình rời khỏi Thần Chi Lĩnh Vực trước. – Hàn Văn Thanh trả lời, - Hắn sẽ không chết, trên thế gian này người có thể giết chết hắn, chỉ có tôi. – Thoáng dừng lại - —— thần cũng không thể.

Kiều Nhất Phàm cứng nhắc cười một tiếng:

- Diệp Tu tiền bối nhất định cũng cho rằng như vậy, nên ngài ấy cũng một mực đi tìm anh.

Hàn Văn Thanh cười khổ rồi, không nói gì. Trầm mặc một lúc lâu, hắn chỉ hỏi Kiều Nhất Phàm một lần nữa:

- Hắn cho cậu xem bức họa vẽ tôi?

- Đúng vậy. – Kiều Nhất Phàm gật gật đầu, - Thế nhưng sáng sớm hôm nay lại không tìm được . . . – Đột nhiên cậu nghĩ đến – Nói là không tìm được bức họa, không bằng nói là trừ đi súng săn và vải băng bó, toàn bộ những món đồ tùy thân của Diệp Tu tiền bối đều biến mất khi mặt trời lên!

- Tôi nhận ra chúng tôi đều phải chịu ảnh hưởng từ Thần Chi Lĩnh Vực, nhưng không ngờ tới lại là hình thức này. – Hàn Văn Thanh nói, - Trừ đi súng săn, không để lại một chút vết tích nào, nếu như không có người khác chúng tôi căn bản cách nào nhận ra.

- Vậy tại sao chỉ có súng săn và vải băng bó không tan biến?

Kiều Nhất Phàm nhạy bén phát hiện ra chỗ có vấn đề.

- Súng săn tôi không có cách giải thích. – Hàn Văn Thanh nhún vai, - Hôm qua một thợ săn làm bị thương ưng, khi tôi chạy đến, vì áy náy nên người đó đã băng bó cho nó.

- Vật thuộc về người khác sẽ không chịu ảnh hưởng của thần lực . . . – Kiều Nhất Phàm âm thầm lẩm nhẩm, đột nhiên đột nhiên thông suốt - . . . Vậy lí do súng săn không biến mất là mấu chốt để phá giải!

Hàn Văn Thanh có chút vui mừng nhìn cậu, không nói gì. Hắn cau mày bắt đầu hồi tưởng những chi tiết xảy ra tại Thần Chi Lĩnh Vực, dùng súng săn làm manh mối mà truy tìm đáp án. Một lát sau, hắn đột nhiên bừng tỉnh:

- Trong sơn động chúng tôi dùng súng bắn ác long bị thương!

Kiều Nhất Phàm so với Hàn Văn Thanh còn cao hứng hơn:

- Sau khi khiến rồng bị thương ma pháp trên súng săn đã bị loại bỏ . Vậy nếu muốn hóa giải ma pháp trên người các anh . . .

- Chỉ cần giết rồng là có thể! – Hàn Văn Thanh giành trước nói ra đáp án.

Kiều Nhất Phàm bật cười. Muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông, may mắn là bọn họ đã tìm được biện pháp giải quyết. So với một năm ròng rã uổng công truy tìm lẫn nhau, một đêm này bọn họ thật sự đã thu hoạch được rất nhiều.

Nghĩ đến giết rồng, người thợ săn trẻ tuổi lại phấn chấn hẳn lên. Mạo hiểm, Thần Chi Lĩnh Vực, loại bỏ ma thuật, mỗi việc đều tràn ngập mê hoặc!

.

Thế nhưng người trong cuộc phải nhận lấy trừng phạt lại không bộc lộ sự kinh hỉ nên có sau khi nhận được đáp án. Hắn chau mày, hai tay chắp sau lưng đi tới đi lui lui, sau cùng than nhẹ một tiếng bước vào phòng. Người trẻ tuổi đang vô cùng phấn khởi Kiều Nhất Phàm như bị tạt một chậu nước lạnh vào đầu, cậu mơ mơ hồ hồ bước theo.

Trên bàn bày bức họa Diệp Tu, Hàn Văn Thanh đứng trước bàn, nhìn khuôn mặt đã từng sớm chiều đối đầu lẫn nhau hiện tại lại không thể gặp lại, vẻ mặt luôn cứng rắn cũng lộ ra một chút thay đổi.

Kiều Nhất Phàm lẳng lặng đợi một bên, không dám quấy nhiễu. Một lúc sau, Hàn Văn Thanh mở miệng trước:

- Diệp Tu từng nói hắn đã trở lại Thần Chi Lĩnh Vực tìm tôi?

- Đúng vậy. – Đây là câu nói sau cùng trước khi Diệp Tu tiền bối rơi vào trạng thái ngủ say.

- Hắn có từng nói mình đã trở lại sơn động kia không? – Hàn Văn Thanh hỏi.

Kiều Nhất Phàm ôm thắc mắc ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

Hàn Văn Thanh thở một hơi dài. Hắn xếp bức họa, đặt cùng với súng săn của Diệp Tu rồi cất vào.

- Tiền bối . . . muốn trở về Thần Chi Lĩnh Vực sao? – Kiều Nhất Phàm lấy dũng khí đặt câu hỏi.

- Tôi sẽ. – Hàn Văn Thanh ngồi xuống. – Tối nay phiền cậu nói với hắn quyết định của tôi. Ngày mai tôi sẽ khởi hành.

- Nhất định! – Kiều Nhất Phàm kiên định gật đầu, cậu cao hứng cổ vũ người thợ săn vẫn đang ưu sầu trước mắt, - Các anh rất nhanh có thể gặp nhau!

- Thế nhưng, - Hàn Văn Thanh đột nhiên mở miệng. – Ác long đã chết.

- A! – Kiều Nhất Phàm không kìm được thốt lên, sự thật này quá đột ngột, khiến hy vọng cậu vừa tìm được chẳng mấy chốc đã tan biến như bọt biển, sau đó chính là tuyệt vọng càng sâu, cũng càng đáng sợ.

- Khi tôi quay về sơn động, nó đã sụp đổ, ác long chỉ còn là tro tàn.

Hàn Văn Thanh như đang nói một việc không liên quan tới mình.

—— Rồng đã chết, nhưng ma pháp vẫn không giải trừ. Giết rồng đã trở thành nói suông. Oan và trái này, đã không còn chủ.

Hàn Văn Thanh cầm ly nước trước đó Kiều Nhất Phàm rót cho hắn, vững vàng uống một ngụm. Chất lỏng mát mẻ thấm ướt cổ họng khô khốc. Hắn đã trải qua quá nhiều lên xuống, rất nhiều việc đã trở thành thản nhiên —— hoặc cần phải thản nhiên. Cuộc sống cho ngươi nếm thử một chút ngon ngọt rồi lại nghiêm khắc tặng cho ngươi một cái bạt tai —— chỉ đến thế mà thôi.

- Hiện tất cả đều là lời nói suông, trở lại Thần Chi Lĩnh Vực hãy nói tiếp.

Hàn Văn Thanh thoải mái tổng kết. Kiều Nhất Phàm làm một người đứng xem, ngược lại lần nữa được nhân vật chính của câu chuyện an ủi.

Chim ưng lúc này đã quay trở về, nó mạnh mẽ khoan thai bay vào nhà, đậu trên vai của Hàn Văn Thanh. Hàn Văn Thanh duỗi tay vuốt ve đầu nó, mãnh điểu thuận theo hành động của hắn —— chung quy sẽ có một thứ có sức mạnh còn to lớn hơn cả thần lực, bản tính động vật nguyên thủy, cũng thua kém.

Kiều Nhất Phàm không biết nói gì mới tốt, cậu há miệng, cuối cùng vẫn thử an ủi Hàn Văn Thanh:

- Diệp Tu tiền bối . . . anh ấy . . . hồi phục rất tốt!

- Tất nhiên. – Hàn Văn Thanh ngược lại nở nụ cười, - Chúng tôi sẽ không chết, người đối diện với rồng sẽ trường sinh bất lão.

—— Trường sinh bất lão, thương mà không chết, người người thèm muốn. Nhưng giờ khắc này trong những người đó, tuyệt không có hai vị thợ săn đang nhận phước lành ấy.

Tương tư nhưng không thể gặp, yêu lại không thể gần, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn biệt ly.

Kiều Nhất Phàm triệt để ngẩn người tại chỗ. Hàn Văn Thanh vẫn bình tĩnh như cũ, nhẹ nhàng chải lại lông vũ cho chim ưng của hắn, dưới ánh mặt trời vẻ mặt Hàn Văn Thanh thoạt nhìn có chút dịu dàng.

- Việc rồng đã chết không cần nói cho hắn. – Như nhớ tới điều gì, Hàn Văn Thanh quay đầu nói với Kiều Nhất Phàm, - Nhân sinh quá dài, trước sau như một.

Kiều Nhất Phàm không nói mà chỉ gật đầu.

- Tôi nghỉ ngơi một chút. – Hàn Văn Thanh nói, - Cảm ơn cậu.

Hắn chân thành nói với Kiều Nhất Phàm lời cảm tạ. Kiều Nhất Phàm không tiếng động đứng một lúc lâu rồi buồn bã đi ra ngoài. Ngoài phòng, ánh mặt trời vẫn xán lạn như cũ, cậu một lần nữa sâu sắc hiểu rõ cái gì là hy vọng cái gì là tuyệt vọng. Từ tuyệt vọng sinh ra hy vọng không dễ, hy vọng bị tuyệt vọng huỷ diệt lại chỉ trong chớp mắt, tồn - vong, cũng chỉ trong một khoảnh khắc.

Kiều Nhất Phàm đeo súng săn lao vào rừng rậm, mảnh rừng rậm nguy hiểm nhưng cũng ngập tràn cám dỗ, trao thưởng và trừng phạt đều là vật mà thợ săn sẽ nhận được mà thôi.

.

Chạng vạng cũng là lúc Kiều Nhất Phàm về nhà. Cậu gần như một mình ngây người trong rừng đợi đến chạng vạng. Cậu không biết làm sao đối mặt với một Hàn Văn Thanh đã biết rõ chân tướng, trước mặt người đau khổ, cậu lại là người được hắn ai ủi. Khi nghĩ đến Diệp Tu, trong lòng cậu tràn ngập bất lực và bất đắc dĩ.

Rốt cuộc, biết chân tướng tốt, hay không biết mới tốt? Cậu không phải đương sự, Hàn Văn Thanh cũng đã đơn giản trực tiếp thể hiện: Nói chân tướng cho Diệp Tu. Kiều Nhất Phàm một lần nữa nhận được ủy thác.

Kiều Nhất Phàm đẩy cửa vào nhà, Hàn Văn Thanh nằm ngủ trên bàn. Mặt trời hoàng hôn từng chút chìm vào hắc ám, bóng đêm một lần nữa bao phủ đại địa. Một khắc khi Kiều Nhất Phàm thắp sáng ngọn đèn đầu, ưng đang nằm trên bàn dần biến thành hình người. Sói đen cuộn bên chân của hắn, hắn ngáp, mắt buồn ngủ mơ hồ ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Kiều Nhất Phàm:

- Trở về rồi sao, Tiểu Kiều, hôm nay thu hoạch thể nào?

Trong cái bọc trống không, không thu hoạch được gì. Trong đầu cậu có vô số thông tin như ngựa hoang đứt cương chạy loạn. Kiều Nhất Phàm cười khổ, lắc đầu, bưng cơm tối cho Diệp Tu. Diệp Tu cũng không khách khí nhận lấy đũa. Hắn nhấc tay, kéo vạt trước của quần áo, như đột nhiên nghĩ đến cái gì, cười hớn hở kéo áo chỉ cho Kiều Nhất Phàm:

- Cậu xem, thương thế của tôi đã tốt rồi.

Kiều Nhất Phàm cười. Khiến Diệp Tu tiền bối vui vẻ một chút cũng tốt.

Diệp Tu chớp mắt về phía cậu:

- Hôm qua còn chưa nói, tại Thần Chi Lĩnh Vực chúng tôi đã đối diện với rồng, ma pháp trường sinh bất lão vậy mà lại có thật. Sau đó bất kể là vết thương nặng thế nào, chỉ cần qua một đêm đều ổn.

Vị tiền bối tự hào kể cho thế hệ sau về sự huyền diệu của “Thần ân”, nhưng không nhận được ánh mắt hâm mộ của cậu, thậm chí không hề kinh ngạc. Kiều Nhất Phàm một lần nữa cười khổ, cậu vẫn quyết định sớm nói ra sự thật:

- Tôi đã biết, tiền bối.

- Sự tích của ca đã truyền xa tới vậy sao?

Diệp Tu không thèm để ý nói.

- Không phải, là Hàn Văn Thanh tiền bối nói cho tôi biết. – Kiều Nhất Phàm cắn răng, ánh mắt chuyển sói đen bên người hắn, - Hàn Văn Thanh tiền bối . . . hiện đang ở cạnh chúng ta.

Diệp Tu nhíu mày, nhưng rất nhanh lại khôi phục thần sắc không chút quan tâm, như việc hắn đang nghe chỉ là tình hình thời tiết hôm nay:

- Ra là vậy sao.

Cũng là một sự bình thản đến không ngờ. Kiều Nhất Phàm cảm thấy ngực mình đang tích tụ một ngọn lửa không tên, nhưng lại không biết phát tiết với ai. Cậu vì hai người kêu oan, thế nhưng cả hai đều giống như việc không liên quan đến mình.

Diệp Tu thong thả chọn thịt trong bát, hắn cúi đầu, Kiều Nhất Phàm không thấy rõ vẻ mặt hắn. Giọng nói truyền tới mang theo một chút buồn bực:

- Hắn còn nói gì?

- Anh ấy nói . . . – Kiều Nhất Phàm hít sâu một hơi, - Muốn trở về Thần Chi Lĩnh Vực.

- Ồ? – Diệp Tu ngẩng đầu, nở nụ cười, - Tên ngốc đó. Hắn muốn về làm gì?

- . . . Giết rồng.

Kiều Nhất Phàm nghĩ đến giao phó của Hàn Văn Thanh, cuối cùng nói ra hai chữ này.

- A, hắn cuối cùng cũng phát hiện cách phá giải ma pháp sao?

Diệp Tu thoải mái cười nói, như thể đang chế nhạo lão bằng hữu của mình thật ngu ngốc. Kiều Nhất Phàm kinh ngạc nhìn hắn:

- Ngài . . . đã biết trước?

- Biết không lâu, buổi tối mấy hôm trước đưa ra giả thiết thôi. – Diệp Tu gắp một miếng thịt heo rừng vào miệng, phát âm không rõ ràng – Như vậy cũng tốt, so với mất phương hướng mà tìm tới tìm lui vẫn tốt hơn nhiều. - Hắn chỉ đơn giản nói là tìm tới tìm lui. Nhưng bọn họ đã tìm một năm, mới biết được người muốn tìm ở ngay bên cạnh, nhưng không cách nào gặp lại.

Kiều Nhất Phàm trầm mặc.

- Đúng rồi, - Diệp Tu đột nhiên quay về phía cậu, - Hàn Văn Thanh có từng nói mình đã trở lại sơn động của rồng không?

- . . . A?

Kiều Nhất Phàm không biết nên trả lời là có, hay không, chỉ mơ hồ nói một từ vô nghĩa.

Diệp Tu duỗi tay gắp một miếng thịt vào bát Kiều Nhất Phàm.

- Tiểu Kiều, tôi nhờ cậu một chuyện. – Không chờ Kiều Nhất Phàm đồng ý, hắn đã nói tiếp – Sau khi tôi tỉnh lại đã trở lại hang động giam giữ rồng, phát hiện nó đã sụp đổ, ác long đã chết.

Đúng, tôi biết, ma pháp đã không cách nào có thể giải trừ. Kiều Nhất Phàm cắn chặt môi dưới, nỗ lực khống chế để bản thân không rơi lệ.

- Hắn còn muốn trở lại Thần Chi Lĩnh Vực, hẳn là không biết việc này. – Diệp Tu nhếch miệng cười, - Cậu trăm ngàn lần không nên nói với hắn. Mặc kệ tên đần chỉ biết tiến về phía trước kia làm đi . . . Nhân sinh quá dài, chung quy phải có chút hy vọng.

Nước mắt của Kiều Nhất Phàm một khắc này dù thế nào cũng không dừng được. Hắn là người duy nhất trên thế gian này biết toàn bộ chân tướng, sau đó cũng là người giúp họ nối liền tâm ý lẫn lừa dối lẫn nhau. Nếu như có thể, cậu tình nguyện đêm đó mình ngủ chết đi, mà không phải điểm ngọn đèn dầu trong đêm mưa kia.

Diệp Tu nhìn cậu, cười trấn an:

- Không có việc gì, đều ở bên người là được. Chỉ là . . . thật muốn nhìn hắn một chút. – Một câu này hắn nói rất nhỏ.

Kiều Nhất Phàm lau đi nước mắt, nghĩ đến bóng người khi bọn họ cùng hòa vào hào quang, âm thanh run rẩy nói:

- Nếu lúc mặt trời mọc tạm thời tránh đi ánh mặt trời . . . Có thể lùi hiệu lực của ma pháp lại không?

- Có thể thử một lần. – Diệp Tu gật gật đầu, hắn xoa xoa đầu Kiều Nhất Phàm, cổ vũ hậu bối của mình – Đành nhờ cậu, Tiểu Kiều! Tối nay ngủ cho tốt, sáng mai . . . Nghĩ cách giúp tôi duy trì thanh tỉnh lâu một chút.

Kiều Nhất Phàm gắng sức gật đầu, chung quy phải có chút hy vọng.

Một đêm này hai người không nói chuyện, Kiều Nhất Phàm gần như ép buộc bản thân ngủ thiếp đi. Gà vừa gáy, cậu mang hai mắt sưng phù mà nhảy lên, Diệp Tu vẫn tỉnh, trong ngực đang ôm đầu sói đen kia, cặp mắt xanh biếc của nó chuyển đến nhìn cậu. Nhìn thấy Kiều Nhất Phàm đi tới, trong hắc ám, Diệp Tu cười.

Xa xa từ phía đường chân trời nổi lên một dải sáng trắng, Diệp Tu buông lỏng tay, sói đen như hiểu rõ, nhanh chóng lao ra khỏi gian nhà, dừng lại trước cửa. Ánh bình minh bắt đầu chậm rãi thắp sáng đại địa. Diệp Tu siết chặt tay Kiều Nhất Phàm, sự mệt mỏi mãnh liệt tấn công hắn, ánh nắng không hề chói chang lại đâm vào võng mạc khiến hắn gần như không thể mở mắt. Hắn cắn răng, nhìn ánh mặt trời từng chút từng chút, từ ngọn cây hạ xuống, từng chút chậm rãi, leo lên thân thể sói đen. Mãnh thú thân mình cường tráng dần dần được ánh sáng bao phủ, hòa làm một thể, trong một mảnh ánh sáng xán lạn gần như muốn tổn thương Diệp Tu, một người nam nhân xoay người nhìn về phía hắn.

Diệp Tu cười ha hả. Hắn buông tay của Kiều Nhất Phàm, dùng tất cả sức lực lao ra ngoài. Một khắc kia khi ánh mặt trời hoàn toàn nuốt chửng thân ảnh hắn, thanh âm Diệp Tu vang lên:

- Đi thôi, Lão Hàn.

Một con hùng ưng đón triều dương, rít dài bay về phía chân trời.

FIN
 
Last edited:

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,430
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#8
- Đúng. Tôi tình nguyện tin tưởng hắn vì nguyên nhân nào đó mà một mình rời khỏi Thần Chi Lĩnh Vực trước. – Hàn Văn Thanh trả lời, - Hắn sẽ không chết, trên thế gian này người có thể giết chết hắn, chỉ có tôi. – Thoáng dừng lại - —— thần cũng không thể.
Thần là cái quái gì chứuuuu !!!! TT^TT

—— Trường sinh bất lão, thương mà không chết, người người thèm muốn. Nhưng giờ khắc này trong những người đó, tuyệt không hề có hai vị thợ săn đã nhận được phước lành ấy.

Tương tư nhưng không thể gặp, yêu lại không thể gần, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn biệt ly.
Cái gì là phước lành? Cái gì là phần thưởng? Đáng saoooo??? TT^TT

Diệp Tu cười ha hả. Hắn buông tay của Kiều Nhất Phàm, dùng tất cả sức lực lao ra ngoài. Một khắc kia khi ánh mặt trời hoàn toàn nuốt chửng thân ảnh hắn, thanh âm Diệp Tu vang lên:

- Đi thôi, Lão Hàn.

Một con hùng ưng đón triều dương, rít dài bay về phía chân trời.
Đi thôi. Bỏ mặc cái thế giới này mà điiiiiiiii! Nhân sinh rất dài, tiến về phía trước, hy vọng nhiều một chút cũng không sao. Chỉ cần có cậu là được. TT^TT *lănnnn* aaaaaaaaaaaa....
 

Tsuki

Người chơi công hội
Thần Lĩnh
Bình luận
136
Số lượt thích
477
Location
Cái ổ nho nhỏ của Miêu
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Lá lớn, Lá nhỏ, Mộc Tranh cưng cưng
#9
Quá ngược rồi 😭 Ở bên cạnh nhau nhưng không nhìn thấy cũng không chạm tới đã đủ đau rồi. Tại sao lại còn là trường sinh bất lão 😭
 
Last edited:

Gingitsune

Phán quan Tự Sát, Phong Đô đại quái
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
604
Số lượt thích
4,144
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#10
Câu truyện mang bối cảnh một thế giới rộng lớn nhưng phong bế: những con người sống trong những ngôi làng thợ săn với phong tục, tập quán khác nhau, nhưng tất cả bọn họ đều là thợ săn, tựa sơn mà sống, đều chẳng biết biển là gì. Tất cả bọn họ, chẳng biết từ bao giờ, đều hướng về Thần Chi Lĩnh Vực, đều muốn thấy rồng. Có lẽ trường sinh chẳng phải thứ họ mong muốn nhất, mà là một chân trời mới, một thế giới mới, một cơ hội cho họ chứng minh bản lĩnh của mình. Có 2 chàng thợ săn trẻ tuổi, vượt mọi chông gai gian khó, đến được thần chi lĩnh vực, thấy được rồng. Và rồi... họ lạc mất nhau.

Họ đã vượt chông gai thử thách cùng nhau, có bao nhiêu kỷ niệm đẹp, nhưng có lẽ với họ, đó vẫn là quá ngắn. Họ đã hiểu nhau, đã tâm ý tương thông đến nỗi khi xác định được sự thật về lời nguyền của mình, phản ứng đầu tiên của họ là bảo vệ người kia khỏi thứ cảm xúc đang xâm chiếm họ.
Thất vọng, hy vọng, thất vọng, rồi lại hy vọng, sau cùng, là tuyệt vọng ——
Nhưng cảm xúc đó chỉ là khi bọn họ một mình. Bởi vì còn người kia, bởi vì biết dù người kia sẽ chẳng nhớ được khoản thời gian này, dù biết từ nay về sau họ sẽ chẳng cách nào cùng chia sẻ một kỷ niệm, bởi ký ức thời gian của họ đã vình viễn lạc pha, nhưng mà
Nhân sinh quá dài, chung quy phải có chút hy vọng.
. Có lẽ họ đã không còn hy vọng cho tương lai của mình, cái tương lai được bảo đảm bời lời nguyền trường sinh của thần linh. Nhưng vì hy vọng của đối phương, họ vẫn tiếp tục tiến lên, trước sau như một. Nếu chỉ có một mình, có lẽ họ sẽ dần biến thành như con rồng kia, vừa thấy người, liền cảm thấy kinh hỉ mà phẫn nộ. Vì sao phẫn nộ? Có lẽ bởi địa bàn bị xâm lấn, có lẽ vì lý do khác, ai biết được. Nhưng kinh hỉ? Nhất định là vì cuộc sống với rồng đã không đáng sống, sống làm gì giữa biển hoa và gió nếu quanh ta không có chút sự sống, chút hy vọng nào? Bởi vậy rồng mong chờ ai đó đến kết thúc cuộc sống của nó. Và cái nó gặp không phải một ai, mà là hai thằng đến tú ân ái....không giận không được.

Tính cách của Hàn và Diệp rất khác nhau, người thích mưu lược người lại thích tiến thẳng phía trước bằng võ lực, người mang lại cảm giác ôn hòa người lại nghiêm túc. Nếu như không có quá trình tiến tới Thần Chi Lĩnh Vực, liệu họ có buộc phải gắn kết với nhau, phải tin tưởng nhau, phải nắm tay nhau không buông bỏ hay không? Có lẽ không. Cả hai đều quá không lãng mạn. Nhưng ai biết được, cũng có thể cách này hay cách khác, họ sẽ gặp nhau. Bời vì trong biển người, họ là 2 kẻ duy nhất đứng trên đỉnh tháp của những thợ săn, là những người kiên trì với mục đích của mình. Có lẽ lời nguyền khiến họ đau khổ, nhưng họ nhất định sẽ không hối hận. Nếu làm lại một lần, trừ khi biết được kết cục, họ sẽ không thay đổi. Nếu dừng lại ở biển hoa kia mà không gặp rồng, nếu bỏ cuộc không bước vào Thần Chi Lĩnh Vực, nếu.. sẽ không có nếu, bởi vì đó là Diệp Tu và Hàn Văn Thanh.

Câu chuyện dừng ở một buổi sáng đầy nắng. Lời nguyền khiến cả hai không nhớ gì về thời gian mình hóa thú, nhưng bọn họ không bỏ cuộc. Họ sẽ chống lại cực hạn của mình, chỉ đề thấy đối phương một mặt. Họ không ôm được nhau, không thể viết thư cho nhau, chỉ có thể nhờ người khác chuyển lời, hoặc trộm những phút giây chớp nhoáng vào lúc ngày đêm giao thoa. Nhưng dù thế nào, họ vẫn bên nhau. Sói sẽ luôn che trước người Diệp, ưng sẽ luôn quay về bên Hàn. Trên con đường dài phía trước, họ sẽ có nhau. Dù sông cạn đá mòn, dù có giải được lời nguyền hay không, họ sẽ luôn bên nhau. Bởi vậy, dù hiện thực của lời nguyền đè nặng, với mình, đây là một câu chuyện tràn đầy ánh sáng, hy vọng và ấm áp. Bởi vì.... sau đêm mưa trời lại sáng.
 
Last edited:

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#11
Đêm mưa



Phiên ngoại
Hàn Diệp | Sói ưng Paro

Ba trăm năm sau.

Sau khi những người thợ săn trẻ tuổi hoàn thành Lễ săn sói, được xem như chính thức trưởng thành đều có một truyền thống: Tiến vào trong tòa sơn mạch bọn họ đã đời đời sinh sống, đến ngọn núi của Thần - “Thần Chi Lĩnh Vực”, tiếp nhận sự dạy dỗ của thần.

Truyền thuyết kể rằng, trước đây thật lâu, muốn đến ngọn núi này phải vượt qua bảy bảy bốn mươi chín tòa núi nhỏ, băng qua chín chín tám mươi mốt con sông, tranh đấu cùng vô số loài dã thú, tránh thoát thực vật ăn thịt, cùng những vách núi cao chót vót, phòng bị thung lũng tràn ngập ảo giác, phải dè chừng tiếng ca mê hoặc dẫn dụ vào đầm lầy của những Tinh linh . . . Nhưng hiện tại, nhờ có sự khai thác của tổ tiên, bọn họ đã có một con đường dài dằng dặc nhưng không còn nguy hiểm, người có ý chí, nhất định có thể chạm tới Thần Chi Lĩnh Vực.

Tại Thần Chi Lĩnh Vực, có hai vị Thần.

Ban ngày chi thần là một nam thanh niên anh vĩ kiện tráng, người thủ hộ của hắn là một con chim ưng. Hắn am hiểu cưỡi ngựa cùng kỹ thuật cận chiến, ngoài ra hắn còn có thể dạy ngươi làm sao nhận biết khoáng thach, như thế nào thuần phục ác điểu để làm bạn đồng hành điều ra lộ trình, hắn còn có thể đưa ngươi đến đỉnh của Thần Chi Lĩnh Vực nhìn ngắm biển. Hắn nghiêm túc thận trọng, nhưng điềm tĩnh đáng tin cậy.

Đêm đen chi thần lại là một nam thanh niên khôi hài cơ trí, người thủ hộ của hắn là một con sói đen. Thân thủ của hắn không hề thua kém vị thần ban ngày, càng thiện thuật bắn súng. Hắn sẽ dạy ngươi làm sao thiết lập cạm bẫy, làm sao đào sinh trong các hoàn cảnh hiểm ác. Hắn sẽ mang người đến đỉnh Thần Chi Lĩnh Vực ngắm sao trời. Hắn còn có thể kể cho ngươi nghe rất nhiều rất nhiều những kỳ văn dị sự hắn đã gặp hoặc đã nghe qua, cũng sẵn lòng lắng nghe chuyện xưa của ngươi. Lúc rời đi, hắn sẽ đưa cho ngươi hạt giống ngũ cốc, mọc ra loại lương thực hàng năm trĩu hạt.

Hai vị thần này chưa từng xuất hiện cùng nhau.

Sau này có người nói đã từng tận mắt chứng kiến hai vị thần đồng thời xuất hiện.

Bọn họ dưới ánh bình minh vắng lặng đầu tiên trong ngày xuất hiện, hoặc là trong nửa bóng tối đan xen giữa chạng vạng và ánh mặt trời chiều muốn rời đi nhưng vẫn còn lưu luyến, bên một tảng đá lớn quấn quanh bởi xích sắt, vong tình mà hôn. Hai bóng người chặt chẽ dán vào nhau, lưu luyến triền miên, tan vào quang minh, hoặc cùng ẩn vào hắc ám.

Tuy nhiên, kia có lẽ chỉ là thiếu niên người si nói mộng mà thôi.

FIN.
 
Last edited:

Gingitsune

Phán quan Tự Sát, Phong Đô đại quái
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
604
Số lượt thích
4,144
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#12
Lừa đảo =)) đề nghị thêm True End dưới PN
Ps: rồng thật khổ. Chết rồi hoá thành tro vẫn phải xem cẩu nam nam tú âm ái
 

Katakara

Chuột trắng Kho lương, moi gạo kiếm đường
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
576
Số lượt thích
4,103
Location
Nơi nào xa xa ấy
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp, Dụ Hoàng, Song Hoa, và các couple khác
#13
Không lẽ lời nguyền lâu ngày mất hiệu lực? Hay bởi vì hai người đã mạnh hơn xưa rồi?
 

Tsuki

Người chơi công hội
Thần Lĩnh
Bình luận
136
Số lượt thích
477
Location
Cái ổ nho nhỏ của Miêu
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Lá lớn, Lá nhỏ, Mộc Tranh cưng cưng
#14
Không có cách nào phá giải lời nguyền nữa sao? Chỉ có thể gặp nhau trong giây phút như vậy
 

Đỗ Tiểu Bạch

Lure like như hack
Bình luận
623
Số lượt thích
2,554
Location
Nằm vùng ở Luân Hồi
Team
Lam Vũ
#15
Sói kìa!! Trời ơi tui thích nhất là đọc ánh mắt loé lục quang của loài sói săn đêm, cảm giác đặc biệt dũng mãnh đặc biệt dẻo dai, hí hí hí, chủ nào tớ nấy mà~ Tui muốn một con quá đi a a a a a Diệp ca anh minh quỳ cầu cho tui vuốt lông sói một cái!

*Suy nghĩ 3s* *đá sói ôm ưng về* Hàn anhhhhhhhh, a a a a a a, hùng ưng giương cánh bầu trời, con chim ưng trên vai anh là muốn ngầu hết phần thiên hạ saoooooo?! Còn manh hết phần thiên hạ nữa, bụng lông mềm mềm a, hự xoa xoa cảm giác thật thoải mái, ngoan hơn con sói ngạo kiều của Tu nhiều lắm.

Ừm tui lại hối hận rồi, hí hí hí thật ra bụng mềm mềm của sói cũng không tệ nha~

*bắc ghế ngồi nghe Diệp kể lịch (tình) sử* Nghĩ tới hai ổng năm xưa trai trẻ vừa là đối thủ cạnh tranh vừa một đường xông pha là thấy phấn khích rồi! Không hiểu sao truyền kỳ về hai người thợ săn đỉnh cấp mà tui nghe tui cười ngất luôn =)) Hai ông này là đang đi làm nên kỳ tích hay là đi gây lộn đập nhau nữa vậy trời. Cơ mà hề hề, đúng là nhìn hai truyền kỳ hợp tác tạo nên hiệu suất kinh người phấn khích thật. Một đường siêu phàm không ai cản nổi, hai anh cân cả thế giới luôn!!

(Khụ, tui chỉ muốn trích ra để đây, “Lão Hàn đã bị thuyết phục dưới kỹ thuật cao siêu của tôi, ngoan ngoãn nghe tôi chỉ thị.” Tui sẽ hổng nói ra là tui đã nghĩ gì khi đọc câu này đâu... *che mặt*)

Tuần trăng mật, đây khẳng định là tuần trăng mật rồi được không hả?! Cùng nhau phân chia công việc, ngươi bắt cá ta dựng nhà, một đường đồng hạnh đánh đánh cãi cãi thật nhộn nhịp vui vẻ, tối tối lại nhóm lửa cùng nằm ngắm sao trời tâm sự nhân sinh. *ôm tim* Hí hí, hai anh tôi có máu lãng mạn ngầm mà~ Hí hí đến Ngưu Lang Chức Nữ cũng dõi theo (chuyện tình) hai người từ trên cao nha~

Đánh là thương mắng là yêu! Diệp Tu đại đại có cảm nhận được “yêu thương” to lớn của Hàn Văn Thanh đại đại chưa nà? Có phải nhiều quá mà anh nhận xong rồi ngất luôn không dzậy? Còn lưu lại dấu tích tình yêu vĩnh hằng trên trán Tu kìa!

Tui rất thích khúc tiến vào biển hoa ở Thần Chi Lĩnh Vực nha. Cảm giác đúng là đẹp thật, đọc mà tui rùng mình. Thường bảo trước khi chết con người sẽ “hồi quang phản chiếu” nhớ về những chuyện tốt đẹp lúc sinh tiền, còn bọn họ, đứng trước cái đẹp tuyệt đối như thế, họ cũng nghĩ về những việc tốt đẹp trong đời, và... nghĩ về nhau. Thật thú vị nhỉ, đó đúng là những giây phút trong cuộc đời mà con người ta không quên được, dù là kề cận bờ vực sinh tử hồi quang phản chiếu, hay cùng nắm tay người đối mặt ngắm tận mỹ hảo nhân gian. Có người có ta, trời biết đất biết, cùng nắm tay song hành đi đến cùng trời cuối đất. (Còn bảo hai lão già không lãng mạn đi?!!)

Á á á á á!! Chân tướng luôn chỉ có một! Thủ phạm chính là ngươi! Tui theo sói! *đập bàn* Tui chắc chắn là tui theo sói, khứa khứa khứa sói là Hàn của tui, bụng đen mềm mềm xoa vào thật thích quá đi mất~ (À nếu Diệp cho xoa...) Còn ưng Tu hổng ngoan, ăn có miếng thịt mà chê õng chê eo, còn hay thoát ly chạy loạn đi săn nữa~

Thần cũng không thể!!!! Thần cũng không cmn thể đâu!! Ahuhu tui thích câu này quá đi mất. Vận mệnh trêu người, xa tận chân trời gần ngay trước mắt gì gì đó đều quỳ trước chân cường giả đi! Vừa khéo Diệp đại với Hàn đại nhà tui đều là cường giả hí hí <3 Tranh người với Hàn Văn Thanh đại đại, Rồng đúng không? Chờ ngày lên thớt làm sushi đi muahahaha!!

Diệp đại kiêu hùng trong lòng tui, người luôn mỉm cười xoa đầu Tiểu Kiều bảo đừng khóc, nay anh chỉ vì muốn gặp mặt người ấy một lần mà sức cùng lực kiệt, chịu nỗi đau tan xương nát thịt cũng muốn lao về phía người kia. Dũng cảm, lại dũng cảm đến tuyệt vọng. Tui không biết nên thả cái emo gì để thể hiện tâm trạng của mình nữa. T_T

Tui thích cái ngoại truyện chết được!! Quả thật như Diệp nói, chỉ cần ở cạnh bên là tốt rồi. Bi thương chi mỹ, thê mỹ chi bi. Chuyện tình đẹp đến như thế, đến Thần linh cũng phải xiêu lòng. Nếu đã không thể ở bên nhau, vậy liền sánh vai với nhau trên Thần điện nhìn xuống thế gian cứu giúp lê dân bách tính, để ít ra tên của đôi ta cũng được đặt cạnh nhau trong truyền thuyết của những vị thần.

Lại nói... làm sao mà đủ đây... Tui đọc mà da gà nổi cả lên, “Vong tình mà hôn” thật sự là quá tàn nhẫn rồi. Thần như họ, lại vẫn không thể đoạn tình tuyệt ái trong tim. Cường như họ, lại cũng chỉ có thể như hai tên trộm bám víu vào chút khoảnh khắc ngắn ngủi gặp nhau đó thôi, tan nhanh như nắng, nỗi buồn như đêm.

Chúc sĩ tử thi tốt nhá, yêu chủ nhà <3 <3 <3 Ưng và Sói sẽ là linh vật bảo hộ cô đến tận trường thi luôn, gặp khó khăn gì cứ nghĩ mình sẽ xua Sói ra cắn chết hết chướng ngại, xong chơi luôn Ưng Đạp một phát nữa là nó chết ngắc luôn =)))
 

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#16
Sói kìa!! Trời ơi tui thích nhất là đọc ánh mắt loé lục quang của loài sói săn đêm, cảm giác đặc biệt dũng mãnh đặc biệt dẻo dai, hí hí hí, chủ nào tớ nấy mà~ Tui muốn một con quá đi a a a a a Diệp ca anh minh quỳ cầu cho tui vuốt lông sói một cái!

*Suy nghĩ 3s* *đá sói ôm ưng về* Hàn anhhhhhhhh, a a a a a a, hùng ưng giương cánh bầu trời, con chim ưng trên vai anh là muốn ngầu hết phần thiên hạ saoooooo?! Còn manh hết phần thiên hạ nữa, bụng lông mềm mềm a, hự xoa xoa cảm giác thật thoải mái, ngoan hơn con sói ngạo kiều của Tu nhiều lắm.

Ừm tui lại hối hận rồi, hí hí hí thật ra bụng mềm mềm của sói cũng không tệ nha~
Sự lật bánh tráng liên tục này là sao đây hả =)) mỗi lần đọc đến đoạn nào có một người một thú, hoang dã và mạnh mẽ tùy ý lệ thuộc, tùy ý để người kia tiếp cận khiến oomi không kiềm được cơn bấn, là tín nhiệm là thân thiết biết bao nhiêu, nhất là đoạn hàn xoa bụng và khen ưng huhu dễ thương quá má ơi ;;

*bắc ghế ngồi nghe Diệp kể lịch (tình) sử* Nghĩ tới hai ổng năm xưa trai trẻ vừa là đối thủ cạnh tranh vừa một đường xông pha là thấy phấn khích rồi! Không hiểu sao truyền kỳ về hai người thợ săn đỉnh cấp mà tui nghe tui cười ngất luôn =)) Hai ông này là đang đi làm nên kỳ tích hay là đi gây lộn đập nhau nữa vậy trời. Cơ mà hề hề, đúng là nhìn hai truyền kỳ hợp tác tạo nên hiệu suất kinh người phấn khích thật. Một đường siêu phàm không ai cản nổi, hai anh cân cả thế giới luôn!!

(Khụ, tui chỉ muốn trích ra để đây, “Lão Hàn đã bị thuyết phục dưới kỹ thuật cao siêu của tôi, ngoan ngoãn nghe tôi chỉ thị.” Tui sẽ hổng nói ra là tui đã nghĩ gì khi đọc câu này đâu... *che mặt*)

Tuần trăng mật, đây khẳng định là tuần trăng mật rồi được không hả?! Cùng nhau phân chia công việc, ngươi bắt cá ta dựng nhà, một đường đồng hạnh đánh đánh cãi cãi thật nhộn nhịp vui vẻ, tối tối lại nhóm lửa cùng nằm ngắm sao trời tâm sự nhân sinh. *ôm tim* Hí hí, hai anh tôi có máu lãng mạn ngầm mà~ Hí hí đến Ngưu Lang Chức Nữ cũng dõi theo (chuyện tình) hai người từ trên cao nha~
Hí hí đạm mà ngọt đạm mà ngọt, oomi lại thấy giống một cặp ~~bạn~~ già sống cuộc sống bình đạm bên nhau =)) có thể nói đây là khúc vui vẻ nhất truyện luôn á vì sau đó lộ à những chuỗi ngày như gần như xa ;;

Oomi sẽ xem như không thấy cái ngoặc tròn nào đó =)))))))))))))

Đoạn chòm sao tốn của oomi không ít thời gian đi lăn lê lết viết chú thích =))) rồi nhờ không ít nguồn luôn í hông hiểu sao =)) nhưng nhờ vậy mà oomi thấy nó mượt ghia hí hí >v>


Đánh là thương mắng là yêu! Diệp Tu đại đại có cảm nhận được “yêu thương” to lớn của Hàn Văn Thanh đại đại chưa nà? Có phải nhiều quá mà anh nhận xong rồi ngất luôn không dzậy? Còn lưu lại dấu tích tình yêu vĩnh hằng trên trán Tu kìa!

Tui rất thích khúc tiến vào biển hoa ở Thần Chi Lĩnh Vực nha. Cảm giác đúng là đẹp thật, đọc mà tui rùng mình. Thường bảo trước khi chết con người sẽ “hồi quang phản chiếu” nhớ về những chuyện tốt đẹp lúc sinh tiền, còn bọn họ, đứng trước cái đẹp tuyệt đối như thế, họ cũng nghĩ về những việc tốt đẹp trong đời, và... nghĩ về nhau. Thật thú vị nhỉ, đó đúng là những giây phút trong cuộc đời mà con người ta không quên được, dù là kề cận bờ vực sinh tử hồi quang phản chiếu, hay cùng nắm tay người đối mặt ngắm tận mỹ hảo nhân gian. Có người có ta, trời biết đất biết, cùng nắm tay song hành đi đến cùng trời cuối đất. (Còn bảo hai lão già không lãng mạn đi?!!)

Á á á á á!! Chân tướng luôn chỉ có một! Thủ phạm chính là ngươi! Tui theo sói! *đập bàn* Tui chắc chắn là tui theo sói, khứa khứa khứa sói là Hàn của tui, bụng đen mềm mềm xoa vào thật thích quá đi mất~ (À nếu Diệp cho xoa...) Còn ưng Tu hổng ngoan, ăn có miếng thịt mà chê õng chê eo, còn hay thoát ly chạy loạn đi săn nữa~
Âyyy oomi không nghĩ ra luôn á =)) khị khị ~~dấu vết đính ước~~

Khụ, lãng mạn của hai lão già nhạt nhẽo không hiểu phong tình nhưng cũng rất thân, không lời mà quan tâm bao dung đối phương, ư ư. Đoạn biển hoa cũng khiến oomi phải suy nghĩ, nó khiến oomi nhớ đến một câu chuyện về nơi tận cùng thế giới, biển hoa yên tĩnh nơi không một sự sống, là vẻ cực mỹ cũng khiến oomi nhớ tới những thứ đáng sợ, không hiểu vì sao luôn.


Thần cũng không thể!!!! Thần cũng không cmn thể đâu!! Ahuhu tui thích câu này quá đi mất. Vận mệnh trêu người, xa tận chân trời gần ngay trước mắt gì gì đó đều quỳ trước chân cường giả đi! Vừa khéo Diệp đại với Hàn đại nhà tui đều là cường giả hí hí <3 Tranh người với Hàn Văn Thanh đại đại, Rồng đúng không? Chờ ngày lên thớt làm sushi đi muahahaha!!

Diệp đại kiêu hùng trong lòng tui, người luôn mỉm cười xoa đầu Tiểu Kiều bảo đừng khóc, nay anh chỉ vì muốn gặp mặt người ấy một lần mà sức cùng lực kiệt, chịu nỗi đau tan xương nát thịt cũng muốn lao về phía người kia. Dũng cảm, lại dũng cảm đến tuyệt vọng. Tui không biết nên thả cái emo gì để thể hiện tâm trạng của mình nữa. T_T

Tui thích cái ngoại truyện chết được!! Quả thật như Diệp nói, chỉ cần ở cạnh bên là tốt rồi. Bi thương chi mỹ, thê mỹ chi bi. Chuyện tình đẹp đến như thế, đến Thần linh cũng phải xiêu lòng. Nếu đã không thể ở bên nhau, vậy liền sánh vai với nhau trên Thần điện nhìn xuống thế gian cứu giúp lê dân bách tính, để ít ra tên của đôi ta cũng được đặt cạnh nhau trong truyền thuyết của những vị thần.
Nói thế này, tại một diễn biến khác của sự liên tưởng, oomi nghĩ có lẽ sự bất tử chính là sự đền bù của thần cho những người anh hùng bước vào đây và phải trả giá. Có lẽ lời nguyền này không phải cũng không ngờ đến sẽ có tận hai cuờng giả có khả năng bước vào Thần chi lĩnh vực hoặc vì nó nhắm vào thứ tàn khốc nhất có thể hạ gục hai người. Oomi thấy đẹp chi tiết hai người nắm tay mà qua, không nhiều lời tranh đấu. Cũng xót cho họ.

Sức cùng lực kiệt, đúng, sức cùng lực kiệt để chạm vào nhau nhưng tình cảm ấy lại vượt qua cả những khó khăn những chia cách tàn nhẫn nhất. Oomi từng đọc ở đâu đó rằng, tàn nhẫn nhất không phải chưa từng có mà tưởng như đã chạm tới nhưng vẫn không thể, tưởng như gần lại như xa như thế. Huống chi đây là vĩnh viễn là thiên trường địa cửu.

Với oomi, phiên ngoại thật sự rất buồn và rất đẹp, như Bạch nói "bi thương chi mỹ, thê mỹ chi bi" thời gian vẫn còn đó và họ vẫn còn tiếp tục bên nhau, ngắm nhìn thế gian thịnh suy. Mỗi ngày một bình minh một chạng vạng mà bên nhau.

"Vong tình mà hôn" là cụm oomi thích nhất nhất luôn. Nhưng dịch thuần việt lại không còn cái chất như cũ, chỉ hai chữ vong tình là oomi rung rinh lắm luôn huhu

Hí hí theo lời Bạch mang theo Sói và Ưng đi chinh chiến thiên hạ =)) nghe Bạch cũng sắp đi học phải hông, fightingg nha.

Một món quà nhỏ nữa nè <3

 

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
298
Số lượt thích
2,518
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#17
Lâu lâu đọc lại cảm thán nó một chút, cái hay của Đêm mưa nhiều vô kể, nhưng có một chi tiết mà Ú rất thích là:

Khi tiểu thợ săn trải thịt khô ra, nó liền chủ động xông lên tha thức ăn, thế nhưng sau đó rất nhanh lại không còn hứng thú.

Hàn Văn Thanh giải thích, nó thích tự mình đi kiếm ăn. Chỉ là tên này nếu không ăn no, thì trong lúc đi điều tra lộ trình sẽ trốn đi bắt thỏ. Tiểu thợ săn nhận thấy, Hàn Văn Thanh yêu thích chạm vào xoa xoa cái bụng ấm áp mềm mại của chim ưng trong lúc khen ngợi nó, mà đối phương giống như một con chim sẻ dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay của hắn.
Kiều Nhất Phàm dìu Diệp Tu vào phòng, sói đen kia vẫn chặt chẽ đi theo bên người hắn. Diệp Tu cười khiến Kiều Nhất Phàm thả lỏng, vị lão bằng hữu này đối với hắn trung thành thuận theo giống với bất kì con chó săn nào đối với người thợ săn nuôi dưỡng nó. Diệp Tu ra hiệu nghiêng người sang, để Kiều Nhất Phàm thử vuốt ve lông trên lưng nó. Đối với động vật thuộc họ sói, những thứ này đều rất có lợi. Kiều Nhất Phàm thận trọng vươn tay tới. Vốn vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước sói đen đột nhiên nghiêng đầu đi, ánh mắt hung ác càng sâu thêm một tầng. Kiều Nhất Phàm chỉ có thể bất dắc dĩ rút tay về. Diệp Tu ở một bên không chút để ý cười ha hả, miệng vết thương ở bụng lại bởi vì cười bị xé ra mà rướm máu.
Nhưng rất đau. Diệp Tu cắn răng, chảy mồ hôi lạnh, sắc mặt có chút tái nhợt. Thợ săn đỉnh cấp cũng không khác người thường khi đối mặt với đau đớn. Sói đen phảng phất như cảm giác được gì, tựa như an ủi quay đầu, dùng đầu lưỡi liếm liếm mồ hôi trên trán Diệp Tu. Diệp Tu uể oải duỗi tay đẩy mặt nó:

- Đừng liếm, làm mặt ta toàn là nước miếng.
Diệp Tu điều chỉnh tư thế, để mình càng thêm thoải mái gối đầu lên cái bụng mềm mại của sói đen. Dưới ánh đèn dầu bộ lông của sói đen tỏa ra ánh sáng nhu hòa, nó bình thản cuộn tròn cơ thể, ngay cả đôi mắt u lam đều có một chút ý vị ôn nhu.
Sói đen nằm dưới thân Diệp Tu làm gối quay đầu lại phát ra những tiếng gầm gừ, rồi xoay về. Diệp Tu ngồi thẳng người dậy, duỗi tay vuốt ve cái bụng ấm áp của sói đen, đám lông mềm mại bị Diệp Tu xoa đến đâu ra đấy, sói đen phát ra tiếng thở dốc hài lòng. Thấy một màn như vậy Kiều Nhất Phàm không khỏi nở nụ cười:

- Khi còn nhỏ huấn luyện chó săn, chúng cũng rất thích được xoa bụng.

- Thời điểm một con chó chó bằng lòng lộ bụng của mình ra để ngươi chạm vào, tức là nó trăm phần tín nhiệm ngươi. – Diệp Tu tiếp nhận thuốc lá từ tay Kiều Nhất Phàm, - Chỉ là không nghĩ tới sói cũng thích.
Lúc đó bên cạnh tôi chỉ có nó, một con sói đen. - Diệp Tu cọ rồi lại cọ sói đen sau lưng một cái, như đang hướng một người bạn cũ chào hỏi, - Cái này ở nơi không có động vật như Thần Chi Lĩnh Vực là vô cùng hiếm thấy. Lúc đầu đối với nó không buông địch ý, nhưng bất kể đi đến nơi nào đều không thể cắt đuôi được, nó cũng không có ý định công kích —— vì thế chúng ta bắt đầu kết bạn mà đi.
Ú đặc biệt thích những chi tiết được cài cắm từng chút ít này.

Rõ ràng khi hóa thú, cả hai đều đã hoàn toàn mất đi kí ức cũng như ý thức con người nhưng mà bằng một cách nào đó, vẫn cạnh nhau, thợ săn không tiêu diệt mầm mống nguy cơ, thú hoang không giết chết kẻ đi săn.

Diệp là Ưng, Hàn là sói, hai loài động vật mạnh mẽ, cô độc và kiêu ngạo bậc nhất.

Hay nói, chỉ có ở chỗ rất cao mới có thể thấy chim ưng, bởi vì, chim ưng chỉ bay trên bầu trời rất cao. Nó giang đôi cánh khổng lồ, tùy ý phóng khoáng, cưỡi gió bay lên, từ lúc mọc trời mọc đến khi mặt trời lặn, tự do như gió núi. Chim ưng bị trói buộc, liền phản kháng đến chết.

Sói cũng vậy, sói là loài cô độc nhất, liều lĩnh nhất, khó khuất phục nhất. Với một con sói mạnh, một kẻ săn mồi đích thực, chỉ có chến thắng hoặc cái chết, không có chỗ cho sự khuất phục.

Vậy mà từ lần đầu gặp mặt, Hàn đối với ưng và Diệp đối với sói đã thân quen tới lạ, sói hộ vệ Diệp, ưng bầu bạn với Hàn, hai người đều dễ dàng rồi thành thói quen mà vuốt bụng đối phương - hành động chứng minh cho sự tin tưởng tuyệt đối, cởi bỏ mọi lớp phòng bị của những kẻ săn mồi hoang dã.

Đó là sự tin tưởng vô thức mà Hàn và Diệp dành cho nhau. Cần gì lời nói, hành động đã đủ chứng minh tất cả.
 

Phong Quân

Phó bản trăm người
Bình luận
246
Số lượt thích
302
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
HànDiệp
#18
[ôm mặt lăn lộn]
 
Số lượt thích: oomi

Bình luận bằng Facebook