• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

Hoàn [Hàn Diệp] Quỷ Qua Đường

Gingitsune

Phán quan Tự Sát, Phong Đô đại quái
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
619
Số lượt thích
4,517
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Diệp All mới là vương đạo!!! Hàn All muôn năm!!!
#1
Tác giả: Thanh Sơn Vi Tuyết

Đồng tác giả với Nhà ga Bách Hoa, Mộng thấy hoàng hôn, Để đó dân chuyên lo, Kẻ hái hoa, Dạ Oanh, Tình Thoại Quỷ, Hoang Thành Quỷ, etc.

Thể loại: AU, Hiện đại​

CP: Hàn Diệp​

Edit: Gingitsune​

Beta: @Lãi


Khu chung cư cũ vùng ngoại ô phát sinh án mạng.

Sự tình đã được báo cảnh sát vào hai tiếng trước. Lúc này, trên hành lang bên ngoài khu vực được giăng dây băng cảnh báo đã bị dân chúng to gan hiếu kỳ vây xem chật ních. Cũng không thể nói cư dân chung cư không biết thương xót, bởi từ lầu trên đến lầu dưới đều chẳng có một ai quen biết người bị hại dưới tấm vải che kia. Hiện trường vụ án là một căn hộ của gia đình công nhân viên chức, vốn đã được bán từ lâu, qua tay bao nhiêu người. Hàng xóm hầu như chưa từng thấy ai dọn vào, đương nhiên càng không biết chủ nhà là ai. Cho dù biết cảnh sát chắc chắn sẽ điều tra chủ sở hữu nhưng kết quả cũng không phải dùng để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người.

Một người trẻ tuổi xen lẫn giữa đám đông, rụt cổ, lặng lẽ rút khỏi hành lang. Những người đang đi dọc cầu thang về phía hiện trường, thấy kẻ này mặt mày trắng bệch, phần lớn đều cho là hắn bị hiện trường vụ án dọa, hoàn toàn không nghĩ nhiều.

Thanh niên đi xuống hai tầng, chuyển hướng tiến vào hành lang, rút ra một chùm chìa khóa mở cửa. Gương mặt hắn lo lắng hãi hùng, dáo dác nhìn quanh. Thấy không có ai, hắn liền nhanh chóng vào phòng, đóng ập cửa sau lưng, khóa kỹ.

Hắn dựa lưng vào cửa, nhẹ nhàng thở ra, rồi chẳng buồn soi xem sàn phòng khách có sạch sẽ không, cũng chẳng thèm cởi giày mà đi thẳng vào trong. Chỉ là, vừa bước hai bước, hắn chợt cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua, theo sau là một thứ gì đó lạnh như băng kề sát cổ hắn.

Hắn bị dọa tới mức hồn vía lên mây.

“Ngươi muốn gì?” Hắn run rẩy. “Đồ vật trong phòng ngươi cứ tự nhiên lấy, ta sẽ không kêu lên, cũng không báo cảnh sát…”

“Hào phóng giùm người khác cũng không phải thói quen tốt…” Kẻ sau lưng đáp lời.

Hung khí thật giả bất phân kia rời khỏi gáy hắn, nhưng một cú đá liền theo sát tới khiến thanh niên chật vật ngã nhào xuống sàn. Một chiếc giày chen vào dưới bụng rồi lật hắn lên một cách thô bạo, khiến hắn trông như một con cá nằm trên thớt.

Kẻ đang nhìn hắn miệng ngậm điếu thuốc, bộ dạng phờ phạc chẳng giống tướng cướp chút nào, nhưng động tác giẫm lên gối người khác lại liền mạch lưu loát vô cùng. Hắn nhịn đau, nói lí nhí: “Đừng giết tôi…”

“Ta lại không muốn giết ngươi.” Đối phương cúi người, đánh giá gương mặt hắn. “Ta là tới cứu mạng ngươi.”

Cứu cái đầu ngươi… Thanh niên chửi ầm lên trong đầu, nhưng vẫn vờ tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời. Hắn quả thật không có kinh nghiệm đối phó mấy thằng dã man như vầy. “Đây là nhà tôi”. Hắn cố gắng đàm phán. “Ở đây, tôi sẽ không gặp nguy hiểm.”

“Đây là nhà ngươi?” Đối phương phà một ngụm khói. “Ta luôn biết đám cò buôn tình báo mấy người miệng mồm đều dẻo quẹo, nhưng nói bậy lúc này cũng không phải việc làm sáng suốt đâu.’

Thanh niên bỗng thấy trước mặt tối sầm, có một cánh tay chợt nhấc cổ áo hắn lên rồi ném vào sofa trong phòng khách. Hắn, một tên cơ bắp cao 1m8, cứ bị xách tới xách lui như vậy, gần như không chút sức đánh trả. Cái kẻ thật thật giả giả đột nhập cướp bóc này liền ngang nhiên ngồi xuống bên cạnh. Hắn chợt thấy bả vai tê rần, toàn thân không một chút sức lực.

“Anh vừa tiêm thuốc gì vào người tôi?” Hắn hoảng sợ hỏi.

“Bọn ta không làm mấy chuyện mất giá như vậy.” Đối phương thậm chí chẳng buồn nhìn hắn.

Hắn liền trực tiếp nhỏ nước mắt cá sấu: “Đại hiệp, chúng ta thật sự không quen, ngài tha tôi đi đại hiệp…”

Đại hiệp gẩy gẩy ngón tay khiến một lượt tàn thuốc rơi rào rào lên thảm lót sàn dưới đáy sofa. Mãi đến lúc này, hắn mới ném cho thằng quỷ xui xẻo kế bên một ánh mắt.

“Ta không phải đại hiệp.” Người này nói một cách lười biếng. “Ta tên Diệp Tu.”

Khẳng định là bốc phét, người trẻ tuổi bất bình nghĩ. Hắn lại treo lên nụ cười, vẫn không dám gọi tên kẻ trước mặt: “Anh hai à...”

“Nói nhảm thì miễn đi.” Diệp Tu nhíu mày, “Ta biết ngươi còn kiêm chức buôn tin tức – loại chẳng mấy chuyên nghiệp – hôm nay tới đây chấp đầu với chuột nhũi*. Căn hộ này chắc cũng không phải của ngươi; trông bộ dạng không quan tâm của ngươi khi nhìn đầu thuốc đốt nguyên một cái lỗ trên thảm là biết”.

*chuột nhũi = người nằm vùng trong các tổ chức để lấy thông tin rồi truyền cho người khác

Thanh niên hụt hơi, suýt nữa chết sặc.

“Nhưng ngươi chọc phải phiền toái.” Diệp Tu hút điếu thuốc tới tận đầu lọc nhưng lại không thấy cái gạt tàn nào trên bàn trà, liền tiện tay dụi nó vào đáy bình hoa. “Người liên lạc của ngươi chết rồi, kế tiếp chính là ngươi.”

Tên cò tin tức hít sâu: “Người là ngươi giết?”

“Nói cái gì thế? Anh đây không giết người.” Diệp Tu nhún vai. Gã buôn tin tức cảm thấy ngữ khí của đối phương là lạ, có điều bây giờ hắn không có thời gian cân nhắc chuyện này. “Xem ra ngươi cũng không hiểu rõ tình cảnh của mình lắm nhỉ?”

“Tình cảnh gì?” Hắn vẫn mạnh miệng. “Cả tòa chung cư tràn đầy cớm, tôi tránh hiềm nghi còn không kịp, không trốn vào phòng thì biết làm sao?”

“A, ta không cho là ngươi không phát hiện.” Diệp Tu liếc hắn. “Ngươi không ra khỏi chung cư này được, đúng không?”

Tên cò tin tức chợt ngậm miệng như bị ai đó bóp cổ.

Diệp Tu chợt nở một nụ cười khiến người khác lạnh gáy, ôn tồn nói : “--- ngươi gặp quỷ đánh tường* rồi, thằng nhóc.”

*quỷ đánh tường : hiện tượng đi vòng vòng tại chỗ chẳng có lý do, như bị quỷ che mắt

“…”

Đối mặt với kẻ nhìn chằm chằm hắn, lại có thể nói trúng phóc những phiền toái hắn gặp phải, cò tin tức lập tức phất cờ đầu hàng: “Tôi không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra… Cao nhân cứu mạng!!!”

“Vậy người nói trước xem,” Diệp Tu nhìn hắn, “từ lúc ngươi bước chân vào toà nhà này, chuyện gì đã xảy ra?”

Gã buôn tin tức giật mình, dò hỏi: “Ngài không phải biết hết mọi chuyện rồi sao?”

“Biết còn phải hỏi ngươi?” Diệp Tu cười như không cười, “Bất quá, nhớ cho kỹ, đừng hòng nói láo.”

“Làm sao tôi dám!” Người thanh niên ra vẻ đáng thương, tường thuật ngắn gọn chuyện hắn gặp phải trong ngày. Công nhận, vì nghề nghiệp vốn dựa vào mồm mép để kiếm ăn, câu chuyện hắn kể có logic rất rõ ràng.

Hôm nay, hắn vốn hẹn người ta gặp mặt tại đây. Ngờ đâu vừa đến, hắn liền phát hiện đối phương nằm trên đất – nếu không phải nhận ra bộ quần áo, hắn cũng chẳng có cách nào khẳng định thi thể có dáng vẻ đang chạy trốn này là ai. Bị dọa, hắn liền vội vàng tìm đường trốn, lại chợt phát hiện tòa nhà không có bao nhiêu tầng mà cầu thang thì leo hoài không hết.

Hắn men theo cầu thang đi xuống, chạy hết tốc lực gần mười phút. Mãi đến khi có người báo cảnh sát, cả tòa nhà tràn đầy nhân viên điều tra cùng dân chúng vây xem, hắn vẫn chưa thể xuống lầu một. Hiện trường phát sinh vụ án là lầu 7, nhiều nhất hắn chỉ có thể xuống tới lầu 5. Ở độ cao này, nhảy cửa sổ cùng tìm đường chết hoàn toàn không có khác biệt.

Lúc này, hắn bị dọa gần chết, lại ý thức được rằng đi tới đi lui trên hành lang quá nguy hiểm. Hắn đành cạy đại một cánh cửa đi vào tránh đỡ, ngờ đâu đã có người sẵn chờ.

“Sự việc là như vậy.” Gã cò lau mồ hôi. “Ngài nói chuyện này là chuyện thế nào…”

Hắn chưa nói hết câu chợt thấy gương mặt Diệp Tu, kẻ vốn đang ngồi đối diện hắn, giật nhẹ. Sau đó, Diệp Tu liền bắt đầu nói chuyện với không khí: “Ừ. Tôi tìm ra thằng nhóc này rồi. Anh còn chưa vô?”

Thanh niên thầm nghĩ chẳng lẽ vị cao nhân này bị động kinh, nhưng bình tĩnh lại thì thấp thoáng thấy một cái tai nghe bị che khuất dưới tóc đối phương.

“Đã nói nhìn anh đáng sợ quá, phiền toái không ngừng kéo tới mà.” Diệp Tu hơi dừng, lại nói tiếp bằng giọng nói kéo thù hận đến nỗi chỉ đứng nghe cũng đã muốn tẩn một cái vào mặt. “Không thân dân một chút được à.”

Người ở đầu dây bên kia nói gì đó, Diệp Tu liền trả lời: “Lúc này mà còn đùa giỡn lưu manh. Cúp đi, muah.”

Cò tin tức: “…” cái quái quỷ gì thế này.

Hắn thăm dò, ý đồ làm không khí sôi động chút: “Cao nhân, bạn gái à?”

“Không phải bạn gái”. Diệp Tu trả lời lưu loát.

Cò tin tức vừa nghe liền hiểu: “Bạn trai?”

“Còn trẻ mà sao thích nghĩ bậy vậy?” Diệp Tu ra vẻ ông cụ non mà nói : “Làm việc có ích cho xã hội phải hơn không? ”

“…” Biết vậy lúc nãy không bắt đầu đề tài này.

“Vậy ta liền nói ngắn gọn, ngươi thật sự đụng phải quỷ đánh tường.” Biểu tình của Diệp tu trở nên nghiêm túc hơn một chút. “Bây giờ trong tòa nhà này có một con quỷ qua đường, nó muốn giết ngươi, nên ngươi không thể ra ngoài.”

“Tôi…” Người đối diện mồ hôi đầy mặt. “Sao lại muốn giết tôi?”

“Làm sao ta biết.” Diệp Tu trả lời, cực kỳ vô trách nhiệm. “Người liên hệ với ngươi không phải cũng đã chết sao? Không chừng cũng là bị quỷ giết. Ngươi và hắn cùng một phe, quỷ muốn làm chết ngươi không phải chuyện bình thường?”

“Tôi với hắn không phải một phe! Chỉ đơn thuần trao đổi tin tức thôi, liên lụy cũng quá xa đi!” Cò tin tức suy sút nói.

“Nếu chưa từng làm chuyện xấu, quỷ sẽ không tìm tới.” Diệp Tu nở nụ cười đầy thâm ý. “Không bằng ngươi tự xét lại xem ngày thường bản thân đã làm những chuyện thất đức gì – nhìn mặt ngươi là biết, hẳn là không ít nhỉ.”

Thanh niên suýt khóc: “Cao nhân, ngài cứu tôi một mạng đi…”

“Hôm nay ta vốn đến bắt quỷ.” Diệp Tu sờ sờ túi áo ngoài, “Nếu bỏ mặc, quỷ qua đường sẽ trở nên rất phiền phức. Đành phải vì dân phục vụ.”

Nói rồi hắn liền móc ra một thứ nhìn như thanh đoản đao từ tay áo hay chỗ nào đó. Thanh đao này, từ cái cán bằng gỗ đến lưỡi đao phẳng dài nhỏ đều không có chút hoa văn nào, duy chỉ có hàn ý dày đặc.

Diệp Tu lắc cổ tay, dùng lười đao vỗ vỗ mặt tên buôn lậu tin tức, mỉm cười nói: “Việc này cũng cần ngươi giúp một chút, nhóc con.”

Linh tính mách bảo việc này chẳng tốt lành gì, cò tin tức liều mạng co về sau : “… Giúp ... cái gì?”

“Nếu là trước đây, ta cũng chẳng cần ngươi giúp đỡ.” Diệp Tu khẽ run thanh đao. Lưỡi dao kim loại mỏng như cánh chuồn chuồn kia vỗ tới vỗ lui trên mặt thanh niên, ánh sáng lạnh lẽo khiến hắn cảm thấy hít thở không nổi. “Ngày xưa, đám yêu ma quỷ quái này đặc biệt yêu thích ta, tên nào gặp ta cũng như thấy thân nhân, chụp 1 tấm hình cũng có ngàn like – từ ngày ở cùng với cái tên dương khí siêu nặng kia, đi đến đâu cũng là một đám vừa chạy vừa khóc cha khóc mẹ.”

Tên buôn tin tức cố gắng ngửa đầu mà vẫn tránh không thoát lưỡi đao áp xuống. Có điều đau đớn cũng là chuyện trong chớp mắt, lưỡi đao quẹt mặt hắn, một vết thương nhỏ xuất hiện, máu chảy dọc theo hai má của hắn xuống sàn.

“Muốn quỷ đại ca ngoan ngoãn tới, phải cho người ta chút ngon ngọt, đúng không?” Diệp Tu nói.

Tên kia xụi lơ, trơ mắt nhìn đối phương đứng lên, cầm chuôi đao dính đầy máu hắn đi tới cửa. Hắn muốn bất chấp mà kêu to, dù khiến cảnh sát ập tới cũng không sao – nhưng cổ họng hắn như bị nhét vào một trái bơ, một âm tiết cũng chẳng phát ra được.

Diệp Tu xoay tay cầm, mở cửa.

Trong mấy giây, người kia cho rằng không chuyện gì xảy ra. Nhưng hắn chợt nhận ra sàn hành lang có sương trắng bốc lên một cách quỷ dị, khiến cả căn hộ trông như một cái tủ lạnh lớn vậy. Trong làn sương kia, có thứ gì đó từ xa tiến tới, thoáng cái đã vào trong phòng.

Hắn cảm thấy mình đã có thể cử động, liền bật dậy, không ngờ lại vấp phải tấm thảm phòng khách. Thứ vừa xông vào nhà là một luồng khói đen, trong luồng khói lại có cái gì đó nhìn như mặt người, vừa tới liền nhắm thẳng mũi hắn mà cắn.

“Cứu tôi!” Hắn gào khan, vươn tay về hướng Diệp Tu đang đứng cạnh cửa. “Ngài không phải tới bắt quỷ sao? Mau cứu tôi với!”

Vừa dứt lời, hắn liền thấy cả người chợt nhẹ, áp lực vốn đè hắn trên sàn cũng không còn rõ. Diệp Tu khoan thai đi tới, cánh tay nắm đao giơ ngang, luồng khí đen liền giống như bị ghim chặt trong không trung, vặn vẹo giãy dụa thế nào cũng không thể thoát được.

Cò tin tức chấn kinh bò trên sàn, cách luồng khí kia vài mét, liền há mồm thở dốc. Hắn loạng choạng đứng dậy, nhìn vẻ mặt chuyên chú của Diệp Tu. Có vẻ như đối phương đã dồn hết tinh thần vào việc giam cầm luồng khói đen, chẳng có tinh lực chú ý hắn.

Hắn rón rèn vòng qua Diệp Tu, trông như là chuẩn bị thừa loạn tháo chạy – ngay lúc đi ngang qua sau lưng đối phương, hắn đột ngột móc ra một con dao xếp, định đâm vào cổ người kia.

Dao chưa kịp vung, hắn đã thấy đau nhói sau gáy, bất tỉnh nhân sự.



Lúc gã buôn tin tức tỉnh lại, đầu đau như sắp nứt, theo phản xạ cục cựa tay chân, lại phát hiện mình hoàn toàn không cử động được.

Hắn nơm nớp lo sợ mà mở mắt, suýt nữa lại bị dọa ngất. Trong tầm mắt, một bên là gương mặt trào phúng của Diệp Tu, bên kia, đối diện hắn là một gương mặt vô cùng đáng sợ, khiến hắn sinh ra ý nghĩ “để tôi đi đánh ba trăm hiệp với luồng khói đen kia còn hơn”.

Hắn nghe được giọng Diệp Tu từ bên kia: “… Tôi nói nha Hàn Văn Thanh, anh thật vô lý! Cai thuốc thì cai thuốc, nhưng lúc này anh cũng không cho tôi một điếu để bình tĩnh à? Tôi suýt bị đâm sau lưng đó!”

“Cậu còn dám nói?” Người tên Hàn Văn Thanh kia trả lời: “Sáng nay còn giấu một bao ra cửa, bộ cho chó hút hết rồi?”

“Anh kỳ thị, trắng trợn kỳ thị! Cho dù là vì Tiểu Điểm, tôi cũng phải kháng nghị!” Diệp Tu lý lẽ hùng hồn, đổi chủ đề.

Hàn Văn Thanh hừ một tiếng, mắt lướt qua, nói: “Tên kia tỉnh.”

Bị ánh mắt của anh quét qua, lưng thanh niên liền toát mồ hôi. Đầu óc hắn lập tức hoạt động, mở miệng nói: “Tôi…”

“Khoan. Trước đừng ngắt lời.” Diệp Tu cười híp mắt, hươ hươ thanh đao trước mặt, dọa hắn ngậm miệng. “Đầu tiên để ta giúp ngươi phổ cập trí thức Trái Đất. Ngươi biết quỷ qua đường rốt cuộc là thứ gì không?”

Cò tin tức tội nghiệp lắc đầu.

“Tên như ý nghĩa, là quỷ qua đường.” Diệp Tu nghiêm trang nói tiếp.

Người nằm trên đất: “…”

Hàn Văn Thanh gõ đầu Diệp Tu, y rụt cổ, nói: “Đối với loại quỷ này, nhân loại là con đường của bọn chúng. Chúng bám vào nhiều người khác nhau, thường sẽ không ở quá lâu. Người bị bám vào thường không cảm nhận được, tuy sẽ trở nên xui xẻo, nhưng cũng không phải chuyện gì lớn lao.”

“Quỷ qua đường không gây hại nhiều, sống tương đối dễ chịu. Có điều, nếu người bị chúng bám vào không may ngoài ý muốn bỏ mình, liền rất không xong.” Diệp Tu nhìn nhìn mũi đao. “Chúng sẽ bị oán khí hóa thành lệ quỷ, muốn lấy mạng kẻ thù – ngươi nói xem, vì sao nó lại tìm tới ngươi?”

Gương mặt cò tin tức tái nhợt, đối phương vẫn tiếp tục nói: “… Tóm lại, người là do ngươi giết?”

Hắn cảm giác mồ hôi lạnh ướt trán, muốn bịa chuyện gì đó để phản bác. Rõ ràng có thể phát ra âm thanh, lại chẳng nói được một chữ…

“Ta nói rồi,” Diệp Tu nhìn hắn đầy thương hại, “Tốt nhất là đừng nói dối.”

“Mấy người muốn làm gì tôi?” Tên buôn khô khốc hỏi.

“Giết người đền mạng, thiếu nợ trả tiền”. Hàn Văn Thanh đứng gần đó, lạnh lùng trả lời.

Cò tin tức gian nan hỏi: “Còn con quỷ kia? Sao lúc nãy các người không dứt khoát để nó cắn chết tôi luôn đi?”

Diệp Tu nâng thanh đoản đao trên tay, một luồng khói đen quay cuồng trên lưỡi đao. Có điều lúc này luồng khói đen nhìn ngoan ngoãn, chẳng hề hung tàn như ban nãy.

“Đối phó quỷ có cách trị quỷ,” hắn nói: “Người, cũng có pháp luật cho người.”

Hai mắt thanh niên lập tức tối sầm. Cảm giác sau cùng của hắn là thứ gì đó vừa lạnh vừa nặng đập lên đầu hắn.

“Đây lại là cái gì?” Diệp Tu nhìn thứ Hàn Văn Thanh cầm trên tay, hỏi.

“Trong tủ lạnh.” Hàn Văn Thanh thả hung khí trong tay sang bên. “Cái này dễ khống chế, không đến mức đánh chết hắn.”

Diệp Tu nhìn cái chân giò hun khói còn dính máu, nói không nên lời.

Hàn Văn Thanh lập tức đeo lên bao tay, nhét con dao xếp kẻ buôn tình báo vừa định dùng để ám sát Diệp Tu vào túi áo đối phương – trên đó còn dính vết máu của nạn nhân. Quỷ qua đường tạo ra quỷ đánh tường chỉ có thể ngăn lại mỗi cò tình báo, nhưng cũng khiến cả cảnh đội điều tra cùng quần chúng xem náo nhiệt đều không nghe được động tĩnh trên tầng này. Có thể thấy, sau khi bọn họ rời đi, hung thủ đang hôn mê trên mặt đất kia sẽ bị phát hiện rất nhanh.



“Nhìn cái này,” Diệp Tu xách theo cái chân giò hun khói, xoa xoa vết máu bên trên, “tối nay tôi hết muốn ăn cơm.”

“Trong nhà cũng không còn đồ ăn, chút nữa ghé siêu thị đi.” Hàn Văn Thanh nói.

“Không có thuốc lá, tôi bị liệt động cơ rồi.” Diệp Tu quải cả người mình lên Hàn Văn Thanh, tiện tay sờ sờ ngực áo anh, đáng tiếc chẳng thu được dù nửa điếu thuốc. Hàn Văn Thanh xách hắn ra xa, lấy một cái túi to nhét chân giò vào gọn gàng, quay lại thấy gương mặt không thiết sống của đối phương, nhịn không được liền nhoài sang hôn một cái.

Sau khi tách ra, Diệp Tu sờ môi, bình luận: “Không tồi. Có thể ngăn cơn nghiện khoảng năm phút. Tiếp tục cố gắng.”

Hàn Văn Thanh: “… Đánh cậu một trận có thể ngăn bao lâu?”

Hai người vừa đấu khẩu vừa đi xuống lầu. Ngoài cửa tiểu khu đang được một đội cảnh sát bảo vệ, dân chúng vây xem đã tản hơn một nửa. Viên cảnh sát trực ban, dù bị dọa giật mình bởi khí tràng của Hàn Văn Thanh, vẫn nghiêm cẩn hỏi theo phép: “Trong cái túi giấy tái chế kia là gì đó?”

“Không có gì,” Diệp Tu mở túi ra cho hắn nhìn, “Chỉ là một cái đùi thôi.”
 
Last edited:

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
242
Số lượt thích
2,476
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#2
Cái tên tác giả bảo chứng cho chất lượng *vỗ tayy*
Huhu tsao em thấy Diệp vừa bgaauf vừa thiếu đánh nhưng vẫn đáng yêu chết người như v chứ!!! Orz

Em thích cái plot này ghê!!! Cám ơn chị đã dịch ạ!
 

Himayunan

Phó bản trăm người
Bình luận
174
Số lượt thích
311
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp đại đại, Mộc nữ thần, Tán ca
#3
Cái fic này hay quá
Lão diệp vô sỉ nhưng mình thích
 

DarkraiMew

Lure like như hack
Bình luận
1,041
Số lượt thích
2,003
Team
Hưng Hân
#4
Cạn lời :V
Hung khí lạ cỡ này đến Conan cũng bó tay :V
 

Bình luận bằng Facebook