- Bình luận
- 1,227
- Số lượt thích
- 2,780
- Team
- Hưng Hân
ĐẾ VƯƠNG ĐA TÌNH
Tác giả: DarkraiMeo
CP: Hàn-Diệp, Sở-Tô và một số cp khác (nhá nhẹ)
Warning: Tương đối nhiều thịt và có một số nhân vật không giống nguyên tác chính văn
Đôi lời tác giả: Lần đầu viết H, có lẽ sẽ không phải mĩ vị, mong được chiếu cố và góp ý. Có cảm hứng viết fic này sau khi cày hết 4 bộ ngôn tình liên tục, ban đầu định để Diệp Tu một mình một hậu cung ngàn hoa vạn điệp nhưng rồi lại quyết định xây dựng một đế vương có số đào hoa nhưng chung tình. Vì là mừng sinh nhật Diệp Tu nên các cp khác chỉ lướt qua thôi, hi vọng một ngày nào đó có thể phát triển hết các hint trong fic này được. Một lần nữa chúc mừng sinh nhật Diệp Tu-Diệp Thu!Tác giả: DarkraiMeo
CP: Hàn-Diệp, Sở-Tô và một số cp khác (nhá nhẹ)
Warning: Tương đối nhiều thịt và có một số nhân vật không giống nguyên tác chính văn
P/S: Cảm ơn Phanh đã giúp đỡ beta trong quá trình viết fic và những góp ý hữu ích của các đồng đạo trên phòng tự sát. Thanks so much!
Chương 1: Cừu nhân chi kỉ.Đại lục Thần Chi năm hai vạn hai trăm lẻ bốn, thọ yến Hưng Hân vương Diệp Tu. Lần đầu tiên tất cả đế vương các nước cùng xuất hiện một chỗ. Từ nửa tháng trước đó đã có người đến trước, thăm thú phong cảnh Hưng Hân. Ai đến cũng được tiếp đón long trọng, vô cùng hài lòng. Chỉ có một người từ khi đến Hưng Hân vẫn đang chờ gặp cố nhân, đã bắt đầu có chút không đợi nổi.
Ngày trước thọ lễ, Hưng Hân vương Diệp Tu vừa phê duyệt sổ sách xong, ra ngoài đi dạo, khi qua thủy tạ đình bỗng thấy thừa tướng Ngụy Sâm đang ngồi phê duyệt sổ sách. Nhìn chồng sổ sách chất như núi, Diệp Tu thấy lạ bèn đến xem thử:
-Ngụy Sâm, ta nhớ lão có bao giờ để công việc tồn đọng đến mức này đâu?
Bỏ qua ý trêu chọc của Diệp Tu, Ngụy Sâm cười khổ:
-Còn không phải do thọ yến của ngài mà ra cả?
Rồi đọc được ý hỏi trong mắt Diệp Tu, Ngụy Sâm đau khổ nói tiếp:
-Đế vương các nước đều đến, tùy tùng cũng toàn là yếu nhân, điều này với hòa ước chúng ta đề ra là một điều rất tốt. Nhưng mà đế vương đến thì cũng cần phái người đi tiếp đón, Mộc Tranh quận chúa bốn ngày trước đã ra ngoài đón tiếp Sở nữ vương rồi tháp tùng đi Vân Hồ vãn cảnh; tả thừa tướng Phương Duệ năm ngày trước nghênh tiếp Bá Đồ quốc vương cùng tùy tùng, thuận thể đưa họ đi thăm thú kinh đô vẫn chưa về; lại nói hôm kia Kinh Vệ tướng quân Kiều Nhất Phàm đi đón Vi Thảo triều sứ đoàn thuận thể bái ân sư cùng thăm đồng môn cũ ta đã cho nghỉ năm ngày; cuối cùng công việc của bọn họ chẳng phải đều là ta cáng đáng? Các sứ đoàn khác cũng phải cử người đón tiếp, hiển nhiên công việc ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, lại thêm thằng nhóc Hoàng Thiếu Thiên cách ngày lại đến làm phiền ta, cả Dụ Văn Châu cũng mượn việc hẹn tiếp kiến ngài mà ghé qua uống trà đàm đạo, làm ta phải trốn khỏi phủ đến đây cố làm xong hết việc. Chỉ khổ cái thân già này thôi aizzzz!!!!
Nói thế nhưng trong mắt hắn lại thấy có nét vui vẻ, thoái ẩn gần trăm năm nay mới được gặp lại đám đồ đệ, ai cũng không giấu được sự hạnh phúc. Mà quả thực bản thân Diệp Tu cũng rất bận rộn, hôm nay cũng vừa mới tiếp Tiêu Thời Khâm nhân tiện bàn bạc chuyện mua bán vũ khí với Lôi Đình quốc, sau nhờ tặng cho hoàng hậu Đới Nhiên Kỳ trăm thước lụa quý Đường Gia mà dễ dàng hơn hẳn. Hôm qua thì tiếp Chu Vương của Luân Hồi quốc. Lại nói Diệp Tu vẫn không hiểu tại sao một kẻ kiệm lời đến quái dị như hắn lại làm vua được, may có quốc sư Giang Ba Đào bên cạnh tiếp lời mới có thể xuôn sẻ mọi việc. Nghĩ tới việc còn phải tiếp đón các vị như vậy một thời gian nữa, Diệp Tu đã thấy thật mệt mỏi.
Chợt Ngụy Sâm thấp giọng:
-Chiều này Bá Đồ phái người đến truyền tin, Hàn Đế nóng lòng muốn gặp ngài trước thọ yến. Ta đồ rằng có phải là không nhịn được muốn lên đài giao thủ vài lượt chăng?
Diệp Tu nở nụ cười nhẹ, quay người bỏ đi chỉ để lại câu nói:
-Ngươi yên tâm, việc này ta tất nắm chắc, sẽ không có vấn đề gì.
Chính canh Tuất ngày hôm đó, Diệp Tu xuất cung đi gặp Hàn Đế Hàn Văn Thanh. Gặp lúc hắn cùng Quốc sư Trương Tân Kiệt, Tả Kinh tướng quân Tống Kỳ Anh uống trà, hắn mỉm cười bước đến:
-Lão Hàn, ta đến có đúng lúc không?
Hàn Văn Thanh nhếch môi cười mà mặt vẫn lạnh như tiền:
-Có gì mà đúng lúc với không đúng lúc, địa bàn của ngươi, ngươi muốn làm gì, đến đâu ai quản được?
Diệp Tu cười tươi:
-Ai đa, đừng nói thế chứ người ta sẽ nghĩ ta vô sỉ quá mất. Tân Kiệt lão đệ, có thể cho ta một chén trà bình thường không?
Thần y Trương Tân Kiệt nổi danh khắp người toàn là thuốc, rót cho Diệp Tu một chén trà nóng, nhẹ nhàng nói:
-Nào dám, đây là Hưng Hân quốc, trà quả thực rất ngon, ta đang nghĩ lúc về phải mua vài bao về dùng.
Diệp Tu phất tay ra vẻ hảo phóng:
-Vậy để ta sai người mai mang đến mười cân chè thượng hạng, nếu ngươi thích ta sẽ tặng thêm.
Trương Tân Kiệt đáp lời:
-Vậy sao được, đến dự thọ yến lại để chủ nhân tặng quà nói thế nào cũng không tốt đâu.
Diệp Tu cười lớn:
-Không cần nghĩ nhiều như vậy, chỉ là chút thịnh tình của chủ nhà, lão đệ cũng không cần khách sáo vậy đâu.
Tân Kiệt mỉm cười:
-Nếu Diệp Đế đã nói vậy, phần thọ lộc này Tân Kiệt xin nhận.
Hàn huyên một lát, Trương Tân Kiệt kéo theo nghĩa tử Tống Kỳ Anh ra ngoài, dặn dò đám thị vệ ngoài cửa không làm phiền người bên trong, đặc biệt bên trong có làm gì cũng coi như không biết, sau đó về phòng nghỉ. Trên đường đi Tống Kỳ Anh thắc mắc:
-Ta nghe nói Hàn Đế và Diệp Đế như nước với lửa, lần nào gặp cũng ngươi sống ta chết, tại sao hôm nay ta lại cảm thấy chuyện đó có hơi trái ngược rồi?
Trương Tân Kiệt cười mỉm, nhẹ giọng giải thích:
-Hai người bọn họ vốn là túc địch giang hồ, lúc đầu so bì võ công, thuật pháp thuần túy, về sau khai quốc mới căng thẳng tranh đoạt, chém chém giết giết. Ngươi nên hiểu rằng có những việc nhìn bề ngoài không thể biết được bên trong như thế nào, đôi khi lại hoàn toàn trái ngược. Đêm nay ngươi nhớ có việc gì cũng đừng tới quấy rầy hai người họ, bao nhiêu năm mới gặp lại chắc chắn họ không muốn ai làm lỡ việc đâu.
Tống Kỳ Anh ngẫm nghĩ mọi việc một lúc, nhìn vẻ mặt nghĩa phụ rồi chợt lắp bắp:
-Khô-không phải là như thế chứ, hai người bọn họ sao có thể là như vậy được. Hàn Đế, Diệp Đế đều không lập hậu cũng vì lý do vậy sao? – Cậu lắc mạnh đầu, nói với vẻ không thể tin nổi – Vô lý, chuyện này thật quá hoang đường.
Trương Tân Kiệt trìu mến nhìn nghĩa tử đang hoang mang tột độ, cười nói:
-Trên đời này không có gì là không thể, ngươi có thấy Hữu tướng quân Lâm Kính Ngôn và tả thừa tướng Phương Duệ của Hưng Hân quốc đó không? Nói xa hơn thì Dụ Vương và Hoàng tướng quân chắc không ai lạ gì. Những chân tu giả như chúng ta dù là chiến sĩ hay pháp sư hay thuật sĩ thì cũng đều khác với người thường, cho nên không thể dùng lẽ thường để xét đoán được.
Tống Kỳ Anh gật đầu thụ giáo, trong lòng chợt thầm nghĩ đến cái người mang tên Khưu Phi đang lưu lạc ngoài kia, không biết hắn bây giờ thế nào rồi. Trương Tân Kiệt quay lưng tiêu sái nói:
-Đi, lâu lắm không đánh cờ rồi, tới bồi ta mấy ván.
Cùng lúc đó trong phòng Hàn Đế, hai người đang ngồi đối ẩm. Diệp Tu cười nói:
-Ta nói a lão Hàn, ngươi cũng quá trong ngoài bất nhất á. Gặp được ca mừng thì cứ mừng đi, còn làm bộ làm tịch. Cả ngày cứ trưng bộ mặt băng lãnh như thế không mệt à? Cứ như ca đây này, vui thì cười buồn thì lặng im, có gì mà phải ngại.
Hàn Văn Thanh cười lạnh:
-Những lời này ngươi là người duy nhất dám nói với ta, cũng có thể tự hào được rồi đấy.
Diệp Tu nâng chung rượu một hơi cạn sạch, bắt đầu cười ra tiếng:
-Haha ngươi biết nói đùa rồi kìa. Mặt băng ngàn năm cũng biết nói đùa hahahaha!
Hàn Văn Thanh cau mày:
-Ngươi dừng lại cho ta, không biết uống rượu còn cứ cố.
Nói xong hắn giằng cái chung ra khỏi tay người kia, thuận tay cất luôn bình rượu để khỏi có người mượn rượu làm càn. Giới chân tu ai cũng có tửu lượng tốt, ít nhất cũng hơn hẳn phàm nhân, chỉ có số ít không biết tại sao lại đặc biệt kém rượu, ví dụ là người ngay trước mặt chẳng hạn, một ly là say. Rồi y như những gì Hàn Văn Thanh dự đoán, người nào đó bắt đầu nháo loạn:
-Ngươi có biết ca nhớ ngươi lắm không a? Người này nói ta phản bội Gia Thế, người kia lại nói ta tuyệt tình cạn nghĩa, ta đều bỏ ngoài tai. Ai thèm quan tâm đến Gia Thế Quốc là cái gì chứ, chỉ biết có người dám động đến ta tất ta sẽ cho hắn biết tay. Còn Mộc Tranh nữa, phải cho muội ấy một chỗ dựa vững chắc, cho nàng mọi thứ thân ca ca nàng mong muốn nàng có được, giờ ta đã làm được rồi đấy. Giờ cái gì cũng làm được rồi, ta thật mãn nguyện a. Nhưng chỉ còn có ngươi đó, thật khiến người ta phải bận lòng a, tranh tranh đoạt đoạt gì chứ, đến cùng ca vui thú chẳng hơn sao?
Hàn Văn Thanh lắc đầu nói:
-Ngươi say rồi, nên về nghỉ đi.
Diệp Tu bất cứng đầu nói:
-Ca chưa say, ai nói ca say? Đêm nay ta còn phải đại chiến ba trăm hiệp, để ca cho ngươi nếm mùi thê thảm hahaha!
Hàn Văn Thanh bất lực nhìn người trước mặt, tên này hai lần làm đế rồi mà tính cách vẫn không đổi, có nói hắn là người khái tính không câu lệ là đã nể mặt rất nhiều. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài, tạm thời vẫn chưa có gì nhưng lát nữa hàng này mà làm ra những chuyện không đoán trước được hậu quả chắc chắn không thể thu dọn. Hàn Văn Thanh lạnh giọng:
-Phòng này vách mỏng ngươi chú ý lời nói.
Diệp Tu bật cười:
-Vậy là ngươi vẫn chưa biết tại sao ca lại để ngươi ở phòng này đúng không? Đợi chút ca sẽ cho ngươi biết.
Rồi Diệp Tu phất tay một cái, hai hình nhân thế thân xuất hiện cạnh hai người, rồi nhoáng một cái hắn đã đứng ở sau tấm bình phong. Hàn Văn Thanh lắc đầu, thầm nghĩ tại sao say rượu rồi mà tên đó vẫn chuẩn xác dùng thuật dịch chuyển đến vậy. Nhẹ nhàng lắc mình một cái, Hàn Văn Thanh cũng đã ở sau bình phong, bên ngoài chỉ thấy hai cái bóng vẫn ở trên bàn, không ai dám lại gần lắng nghe nên hiển nhiên không ai biết người bên bàn đã đi cả. Đưa tay nhấn một cơ quan cạnh đầu giường, khoảng tường cạnh giường bỗng mở ra thành cửa một mật đạo. Diệp Tu nhảy vào trước, Hàn Văn Thanh bất đắc dĩ cũng phải đi theo. Thấy người kia cũng đã xuống, Diệp Tu đưa tay nhấn một cơ quan khác bên vách tường, lối vào mật đạo không tiếng động đóng lại. Bước chừng chục bước là đến một căn phòng nhỏ, Diệp Tu phất tay làm phép, đèn trong phòng liền sáng bừng lên. Nằm nghiêng lên giường, Diệp Tu nhìn Hàn Văn Thanh ra lệnh:
-Lại đây nào.
Hàn Văn Thanh bất đắc dĩ cởi giày cùng áo ngoài nằm lên theo. Hai người nằm nghiêng đối mặt nhau, một chân của Diệp Tu gác lên đùi Hàn Văn Thanh, tư thế hai người thập phần mờ ám. Một tay chống má, tay còn lại vuốt ve mặt Hàn Văn Thanh, Diệp Tu cười:
-Thế nào? Ở đây thì không còn kiêng kị gì nữa chứ?
Hàn Văn Thanh nhíu mày:
-Nếu để thị vệ của ta phát hiện ra người biến mất là phiền phức lớn đấy.
Diệp Tu cười lớn:
-Không phải lo, đám thị vệ đó chắc chắn đã được Trương Tân Kiệt đặc biệt dặn dò không được vào trong phòng, nến trong phòng cũng còn đủ thắp đến sáng, tất cả sẽ chỉ nghĩ ngươi và ta ngồi nói chuyện đến sáng mà thôi. Hơn nữa họ còn dám nghĩ đến truyện gì khác nữa chứ? Mật thất này hoàn toàn cách âm với bên ngoài, dù ở đây ta và ngươi có làm ra chuyện long trời lở đất ngoài kia cũng không một ai hay biết gì.
Đến đây thì Hàn Văn Thanh chỉ còn biết lắc đầu với lão hồ li xảo quyệt kia, một chiến sĩ chỉ tiến không lùi như hắn quả nhiên khó có thể nắm bắt hết được kẻ trong đầu có trăm ngàn mưu kế thâm sâu như Diệp Tu. Hắn đưa tay ra ôm lấy người kia vào lòng, vùi sâu đầu người đó vào lồng ngực mình, thì thầm bên tai:
-Tôi cũng nhớ cậu lắm. Giá mà cậu cứ cùng đường mạt lộ đến làm dong binh cho tôi thì tốt biết mấy. Nhưng cậu lại là hùng ưng tự do bay trên bầu trời chứ không phải khổng tước chịu sống trong thượng uyển, dù muốn cũng không cách nào giữ cậu lại được. Cậu nói tôi nên làm như thế nào mới được đây?
Tham lam hít hà mùi vị trong lồng ngực lớn rắn chắc, Diệp Tu cũng thì thầm đáp lại:
-Có gì đâu, chẳng phải ca vẫn ở đây sao? Tu luyện giả tuổi thọ dài lắm, đợi thêm trăm năm nữa chúng ta có thể ngao du sơn thủy, bỏ lại tất cả để ở bên nhau, như thế chẳng phải rất tốt rồi sao?
Hàn Văn Thanh nghĩ nghĩ một lúc chợt nói:
-Như vậy cũng rất tốt. Nhưng trăm năm có phải là hơi dài hay sao?
Diệp Tu phì cười:
-Nóng lòng như vậy sao? Ngươi cũng biết, hiện giờ ca còn rất nhiều truyện phải làm. Hưng Hân quốc dù sao cũng là công sức và máu của bao nhiêu anh em đánh đổi được, không thể nói bỏ là bỏ được. Đợi đến khi ta có người kế vị vững vàng, Kỳ Anh cũng đủ sức gánh vác tất cả, khi đó dù ngươi có không muốn ca cũng tới bắt ngươi đi a. Còn giờ thì ca sẽ làm cho ngươi bớt nhớ một chút này.
Hàn Văn Thanh chợt thấy một bàn tay sờ loạn trên người mình. Hắn mắng khẽ “Đồ yêu tinh này” rồi kéo người kia ra khỏi ngực mình, mạnh mẽ đặt một nụ hôn xuống đôi môi mỏng. Nụ hôn đó trượt dần xuống, dần xuống, đồng thời nhịp tim cả hai dần nhanh lên. Chỉ lát sau cả hai đã mặt đỏ thở loạn, Hàn Văn Thanh vùng dậy đè Diệp Tu xuống, Diệp Tu cũng hết sức phối hợp, cả hai lao vào nhau như mãnh thú, như thể muốn lập tức bù đắp mọi xa cách trống vắng lâu nay vậy.
Khoảng chừng gần một canh giờ sau, mạnh động mới dừng lại. Hàn Văn Thanh lại ôm Diệp Tu trong lòng. Vuốt ve tấm lưng người trong lòng, xờ lên vết sẹo bên sườn trái, hắn lại nhớ về một chuyện không vui. Cảm nhận được người kia đang nghĩ gì, Diệp Tu cười nói:
-Chuyện đó cũng qua lâu rồi mà. Tên Quý Lãnh đó cũng thực đủ nhẫn, vì để ám sát ca mà dốc hết vốn liếng, nếu không phải ca mạng lớn có lẽ bây giờ cũng luân hồi qua vài kiếp rồi.
Hàn Văn Thanh chặn miệng hắn lại bằng một nụ hôn, hôn đến độ người kia mặt đỏ tim loạn mới buông ra, sau đó lại bá đạo nói:
-Không cho ngươi nhắc mấy truyện như thế nữa.
Diệp Tu tháy vậy thở liền mấy hơi rồi lại bật cười:
-Ngươi đó, nghĩ quá rồi a. Khi đó ta với người như hai hổ cùng một núi, thủ đoạn nào mà chả mang ra dùng? Lại nói đó là đánh trận đi, dù có thế nào thì thua chính là thua, thắng chính là thắng, ai trách ai được gì cơ chứ?
Rồi hắn nhanh chóng đổi đề tài:
-Đến bây giờ ca vẫn không biết ngươi nhìn trúng ca từ khi nào á! Mau nói đi, tên đầu gỗ ngươi rốt cục là thích ca từ khi nào hả?
Hàn Văn Thanh nghiêm túc suy nghĩ một lát, đoạn trả lời:
-Giao thủ nhiều năm tất nảy sinh quen thuộc, ngươi còn nhớ cái lần ngươi giả gái trêu ghẹo Bá Đồ dong binh đoàn không? Khi đó ta lần đầu không biết nói gì, cứ như thể ngươi có chị em song sinh vậy. Rồi ngươi lại trêu hoa ghẹo nguyệt không ít lần nữa, mỗi lần như vậy ta lại thấy khó chịu. Ngày ngươi đến Bá Đồ quốc làm dong binh đó, ta thật chỉ muốn giữ ngươi lại cho riêng mình…
Diệp Tu cau mày cắt ngang:
-Dừng, nói nửa ngày trời rốt cuộc ngươi thích ta từ khi nào?
Hàn Văn Thanh cười mơ hồ:
-Cái đó thật khó, ta cũng không biết được nữa.
Diệp Tu tối sầm mặt, gia hỏa này rốt cuộc cũng học tính xấu của hắn rồi sao? Quả thực là tự mình hại mình mà. Chợt hắn cười nham hiểm, rướn người lên thì thầm bên tai Hàn Văn Thanh:
-Này, ngươi vẫn hay nói ca ở Gia Thế hay Hưng Hân đều trên vạn người đúng không? Lại nói bên cạnh ngươi ca lại là “trên vạn người dưới một người” đúng không?
Vừa nói cái tay không yên phận của hắn lại bắt đầu làm loạn. Hàn Văn Thanh đang mải nghĩ xem gia hỏa này lại có ý tưởng tồi tệ gì thì Diệp Tu đã lật người đè lên trên, Hàn Văn Thanh vốn cao hơn Diệp Tu một chút, người cũng rộng hơn nên thành ra cả người Diệp Tu đều ở trên người Hàn Văn Thanh, da thịt tiếp xúc không sót lại chút nào. Diệp Tu cười gian:
-Hôm nay để ca cho ngươi biết, ngươi đối với ca cũng là “trên vạn người dưới một người”!
Lại một trận náo động gần một canh giờ nữa. Diệp Tu thỏa mãn nằm đè lên lưng Hàn Văn Thanh. Hàn Văn Thanh nghĩ, lâu lâu đổi chỗ cũng không phải là ý tồi, cảm giác mới lạ cũng rất được a. Chỉ có điều gia hỏa này nghĩ cứ như vậy cường công được hắn thì thực sự phải trừng phạt một chút rồi. Nghĩ là làm, hắn xoay người vận sức, nháy mắt đã đè người kia dưới thân. Diệp Tu còn đang mệt mỏi thì hoảng hốt: “Ngươi định làm cái gì vậy?”. Hàn Văn Thanh cười lạnh:
-Vừa rồi có phải ngươi rất khoái trí đúng không? Vậy để ta giúp ngươi xung sướng thêm nữa nhé!
Diệp Tu nhận ra nộ ý trong mắt đối phương thì đã muộn, cả câu nói “Đừng…” chưa kịp ra khỏi họng đã bị đối phương bá đạo nuốt lấy. Ánh đèn trong mật thất nhảy múa, bên ngoài màn đêm vẫn im ắng, như mặt biển lặng che dấu sóng ngầm.
-Thế nào? Ở đây thì không còn kiêng kị gì nữa chứ?
Hàn Văn Thanh nhíu mày:
-Nếu để thị vệ của ta phát hiện ra người biến mất là phiền phức lớn đấy.
Diệp Tu cười lớn:
-Không phải lo, đám thị vệ đó chắc chắn đã được Trương Tân Kiệt đặc biệt dặn dò không được vào trong phòng, nến trong phòng cũng còn đủ thắp đến sáng, tất cả sẽ chỉ nghĩ ngươi và ta ngồi nói chuyện đến sáng mà thôi. Hơn nữa họ còn dám nghĩ đến truyện gì khác nữa chứ? Mật thất này hoàn toàn cách âm với bên ngoài, dù ở đây ta và ngươi có làm ra chuyện long trời lở đất ngoài kia cũng không một ai hay biết gì.
Đến đây thì Hàn Văn Thanh chỉ còn biết lắc đầu với lão hồ li xảo quyệt kia, một chiến sĩ chỉ tiến không lùi như hắn quả nhiên khó có thể nắm bắt hết được kẻ trong đầu có trăm ngàn mưu kế thâm sâu như Diệp Tu. Hắn đưa tay ra ôm lấy người kia vào lòng, vùi sâu đầu người đó vào lồng ngực mình, thì thầm bên tai:
-Tôi cũng nhớ cậu lắm. Giá mà cậu cứ cùng đường mạt lộ đến làm dong binh cho tôi thì tốt biết mấy. Nhưng cậu lại là hùng ưng tự do bay trên bầu trời chứ không phải khổng tước chịu sống trong thượng uyển, dù muốn cũng không cách nào giữ cậu lại được. Cậu nói tôi nên làm như thế nào mới được đây?
Tham lam hít hà mùi vị trong lồng ngực lớn rắn chắc, Diệp Tu cũng thì thầm đáp lại:
-Có gì đâu, chẳng phải ca vẫn ở đây sao? Tu luyện giả tuổi thọ dài lắm, đợi thêm trăm năm nữa chúng ta có thể ngao du sơn thủy, bỏ lại tất cả để ở bên nhau, như thế chẳng phải rất tốt rồi sao?
Hàn Văn Thanh nghĩ nghĩ một lúc chợt nói:
-Như vậy cũng rất tốt. Nhưng trăm năm có phải là hơi dài hay sao?
Diệp Tu phì cười:
-Nóng lòng như vậy sao? Ngươi cũng biết, hiện giờ ca còn rất nhiều truyện phải làm. Hưng Hân quốc dù sao cũng là công sức và máu của bao nhiêu anh em đánh đổi được, không thể nói bỏ là bỏ được. Đợi đến khi ta có người kế vị vững vàng, Kỳ Anh cũng đủ sức gánh vác tất cả, khi đó dù ngươi có không muốn ca cũng tới bắt ngươi đi a. Còn giờ thì ca sẽ làm cho ngươi bớt nhớ một chút này.
Hàn Văn Thanh chợt thấy một bàn tay sờ loạn trên người mình. Hắn mắng khẽ “Đồ yêu tinh này” rồi kéo người kia ra khỏi ngực mình, mạnh mẽ đặt một nụ hôn xuống đôi môi mỏng. Nụ hôn đó trượt dần xuống, dần xuống, đồng thời nhịp tim cả hai dần nhanh lên. Chỉ lát sau cả hai đã mặt đỏ thở loạn, Hàn Văn Thanh vùng dậy đè Diệp Tu xuống, Diệp Tu cũng hết sức phối hợp, cả hai lao vào nhau như mãnh thú, như thể muốn lập tức bù đắp mọi xa cách trống vắng lâu nay vậy.
Khoảng chừng gần một canh giờ sau, mạnh động mới dừng lại. Hàn Văn Thanh lại ôm Diệp Tu trong lòng. Vuốt ve tấm lưng người trong lòng, xờ lên vết sẹo bên sườn trái, hắn lại nhớ về một chuyện không vui. Cảm nhận được người kia đang nghĩ gì, Diệp Tu cười nói:
-Chuyện đó cũng qua lâu rồi mà. Tên Quý Lãnh đó cũng thực đủ nhẫn, vì để ám sát ca mà dốc hết vốn liếng, nếu không phải ca mạng lớn có lẽ bây giờ cũng luân hồi qua vài kiếp rồi.
Hàn Văn Thanh chặn miệng hắn lại bằng một nụ hôn, hôn đến độ người kia mặt đỏ tim loạn mới buông ra, sau đó lại bá đạo nói:
-Không cho ngươi nhắc mấy truyện như thế nữa.
Diệp Tu tháy vậy thở liền mấy hơi rồi lại bật cười:
-Ngươi đó, nghĩ quá rồi a. Khi đó ta với người như hai hổ cùng một núi, thủ đoạn nào mà chả mang ra dùng? Lại nói đó là đánh trận đi, dù có thế nào thì thua chính là thua, thắng chính là thắng, ai trách ai được gì cơ chứ?
Rồi hắn nhanh chóng đổi đề tài:
-Đến bây giờ ca vẫn không biết ngươi nhìn trúng ca từ khi nào á! Mau nói đi, tên đầu gỗ ngươi rốt cục là thích ca từ khi nào hả?
Hàn Văn Thanh nghiêm túc suy nghĩ một lát, đoạn trả lời:
-Giao thủ nhiều năm tất nảy sinh quen thuộc, ngươi còn nhớ cái lần ngươi giả gái trêu ghẹo Bá Đồ dong binh đoàn không? Khi đó ta lần đầu không biết nói gì, cứ như thể ngươi có chị em song sinh vậy. Rồi ngươi lại trêu hoa ghẹo nguyệt không ít lần nữa, mỗi lần như vậy ta lại thấy khó chịu. Ngày ngươi đến Bá Đồ quốc làm dong binh đó, ta thật chỉ muốn giữ ngươi lại cho riêng mình…
Diệp Tu cau mày cắt ngang:
-Dừng, nói nửa ngày trời rốt cuộc ngươi thích ta từ khi nào?
Hàn Văn Thanh cười mơ hồ:
-Cái đó thật khó, ta cũng không biết được nữa.
Diệp Tu tối sầm mặt, gia hỏa này rốt cuộc cũng học tính xấu của hắn rồi sao? Quả thực là tự mình hại mình mà. Chợt hắn cười nham hiểm, rướn người lên thì thầm bên tai Hàn Văn Thanh:
-Này, ngươi vẫn hay nói ca ở Gia Thế hay Hưng Hân đều trên vạn người đúng không? Lại nói bên cạnh ngươi ca lại là “trên vạn người dưới một người” đúng không?
Vừa nói cái tay không yên phận của hắn lại bắt đầu làm loạn. Hàn Văn Thanh đang mải nghĩ xem gia hỏa này lại có ý tưởng tồi tệ gì thì Diệp Tu đã lật người đè lên trên, Hàn Văn Thanh vốn cao hơn Diệp Tu một chút, người cũng rộng hơn nên thành ra cả người Diệp Tu đều ở trên người Hàn Văn Thanh, da thịt tiếp xúc không sót lại chút nào. Diệp Tu cười gian:
-Hôm nay để ca cho ngươi biết, ngươi đối với ca cũng là “trên vạn người dưới một người”!
Lại một trận náo động gần một canh giờ nữa. Diệp Tu thỏa mãn nằm đè lên lưng Hàn Văn Thanh. Hàn Văn Thanh nghĩ, lâu lâu đổi chỗ cũng không phải là ý tồi, cảm giác mới lạ cũng rất được a. Chỉ có điều gia hỏa này nghĩ cứ như vậy cường công được hắn thì thực sự phải trừng phạt một chút rồi. Nghĩ là làm, hắn xoay người vận sức, nháy mắt đã đè người kia dưới thân. Diệp Tu còn đang mệt mỏi thì hoảng hốt: “Ngươi định làm cái gì vậy?”. Hàn Văn Thanh cười lạnh:
-Vừa rồi có phải ngươi rất khoái trí đúng không? Vậy để ta giúp ngươi xung sướng thêm nữa nhé!
Diệp Tu nhận ra nộ ý trong mắt đối phương thì đã muộn, cả câu nói “Đừng…” chưa kịp ra khỏi họng đã bị đối phương bá đạo nuốt lấy. Ánh đèn trong mật thất nhảy múa, bên ngoài màn đêm vẫn im ắng, như mặt biển lặng che dấu sóng ngầm.
…………………………………………….
Trong lúc đó, ở Vân Hồ đang là một đêm tuyệt đẹp. Trên trời không có một đám mây để cho ánh trăng mặc sức lan tràn khắp nơi, khiến những giọt sương đêm đọng trên cánh sen căng mọng phớt hồng thêm long lanh. Gió nhẹ đem hương sen dịu ngọt tỏa khắp hồ, mang theo cả tiếng nữ nhân khi có khi không từ vọng nguyệt lâu giữa hồ. Mộc Tranh vừa thắng lợi một hiệp, đang ngồi ngắm Vân Tú mặt đỏ tận mang tai, chợt nói:
-Không biết giờ này Diệp ca ca đang làm gì nhỉ? Hàn huynh đã đến cũng vài ngày, chắc hai người họ không chậm trễ đến mức bỏ lỡ cơ hội này đấy chứ?
Chợt bàn tay đang ve vuốt của nàng bị túm chặt lấy, Vân Tú kéo mạnh một cái làm Mộc Tranh ngã nằm xuống đệm. Không cần niệm chú, tay Vân Tú dùng phép ngưng tụ hàn thủy, cười nham hiểm:
-Có thời gian nghĩ đến ca ca chi bằng tự lo cho bản thân mình trước đi, Tô lão bà của ta mất cảnh giác quá rồi đấy. Ta nhớ nàng vẫn rất sợ lạnh đúng không nhỉ? Giờ thì nếm mùi phản công của ta đây!
Một lần nữa, tiếng nữ nhân thập phần kiều mị lại xen vào giữa âm thanh của lá sen lay động, theo gió lan đi khắp mặt hồ.
-Không biết giờ này Diệp ca ca đang làm gì nhỉ? Hàn huynh đã đến cũng vài ngày, chắc hai người họ không chậm trễ đến mức bỏ lỡ cơ hội này đấy chứ?
Chợt bàn tay đang ve vuốt của nàng bị túm chặt lấy, Vân Tú kéo mạnh một cái làm Mộc Tranh ngã nằm xuống đệm. Không cần niệm chú, tay Vân Tú dùng phép ngưng tụ hàn thủy, cười nham hiểm:
-Có thời gian nghĩ đến ca ca chi bằng tự lo cho bản thân mình trước đi, Tô lão bà của ta mất cảnh giác quá rồi đấy. Ta nhớ nàng vẫn rất sợ lạnh đúng không nhỉ? Giờ thì nếm mùi phản công của ta đây!
Một lần nữa, tiếng nữ nhân thập phần kiều mị lại xen vào giữa âm thanh của lá sen lay động, theo gió lan đi khắp mặt hồ.
Last edited:
