[Hàn Diệp] Mười năm đồng hành, chỉ ngươi hiểu ta

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,291
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#21
Còn sống
Edit: oomi
Lửa đạn tán loạn, bụi đất bốc cao, xác chết trải đầy, mỗi tấc đất đều nhuộm đỏ máu tươi.

Hàn Văn Thanh lúc này nhìn qua đáng sợ cực kỳ. Trên người trải đầy vết thương to to nhỏ nhỏ, có vết đã kết vảy, có vết vẫn còn chảy máu. Hắn nhắm mắt, dựa vào phế tích.

Vừa nãy, Hàn Văn Thanh đã mất đi hai người đồng đội, bọn họ là người yêu nhau, như hắn và Diệp Tu.

Nghĩ đến Diệp Tu, gương mặt Hàn Văn Thanh nhu hòa hơn rất nhiều.

Giơ tay, vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn trên ngón áp út tay phải.

Cách đó không xa, tiếng bước chân đột ngột vang lên. Chủ nhân của âm thanh kia trực tiếp bước về hướng Hàn Văn Thanh ẩn thân.

Phỏng chừng mười giây nữa, hắn đã có thể đứng trước mặt Hàn Văn Thanh.

- 10, 9, 8, 7,… 1.

Hàn Văn Thanh mở đôi mắt nhắm chạt. Quả nhiên, xuất hiện trước mắt chính là gương mặt thiếu đòn của Diệp Tu.

- Yo, lão Hàn, bị thương không nhẹ ha.

- Bộ dáng này của cậu, so với tôi tốt hơn bao nhiêu.

- Khụ khụ, được rồi. Ở trên gọi tôi đi khu Đông, anh đi khu Tây, sau khi nhiệm vụ kết thúc tập hợp tại tổng bộ. Cẩn thận tí đi, ca đi trước.

Không biết vì sao, trong một thoáng Diệp Tu quay người, trong đầu Hàn Văn Thanh lần nữa lóe lên hình ảnh hai người đội viên hi sinh nọ.

Vội kéo Diệp Tu, hai tay anh nâng khuôn mặt hắn. Khoảng cách giưa hai người nhanh chóng rút ngắn. Giữa một mảnh hoang vu, Diệp Tu và Hàn Văn Thanh trán chạm trán, trao đổi nhiệt độ cơ thể nhau.

- Diệp Tu, chúng ta đều phải sống trở về.

.

END
 
Last edited:

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,438
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#22
Sói
Tác giả:
Edit: Lãi
Đã quá lâu rồi mới edit lại, nếu có sượng xin hãy bỏ qua!
orz orz orz

Bụi đá lập loè chậm rãi trôi giữa không trung, một trận gió lạnh lướt qua bãi cỏ, rét đến mức khiến người ta run cầm cập.

Diệp Tu khoác áo ngồi xổm trên đống cỏ khô, nhìn chằm chằm mấy vì sao nơi chân trời mà ngẩn người.

— — Hàn Văn Thanh giống như một con sói.

Hắn nghĩ thế.

Khi tốt nghiệp, hắn tự mình đăng ký vào đội ngũ đến Nội Mông Cổ, vào ngày đầu tiên, người lái xe đến đón hắn chính là Hàn Văn Thanh.

Nghe người khác nói anh ta đã ở đây hơn hai năm, sẽ chịu trách nhiệm hướng dẫn cách thức sinh hoạt ở Tây Tạng cho đoàn thanh niên trí thức lần này. Mọi người khi nhìn thấy gương mặt hung như thần giữ cửa kia, ai cũng khóc không ra nước mắt.

Mấy thanh niên thành phố đừng nói là làm việc, đến giặt quần áo hay nấu cơm chân tay đều lóng ngóng. Mới tới thảo nguyên chưa được mấy ngày, người nào người nấy đều bị giày vò không ra hình thù gì.

Mà một khi bị Hàn Văn Thanh bắt được đang lười biếng, chắc chắn sẽ dẫn đến một trận phê bình nghiêm khắc, thậm chí còn phải viết kiểm điểm, cho nên người nào người nấy cũng đều tránh anh như tránh ôn thần.

“Sợ chịu khổ thì tới chỗ này làm gì?! — — Cút về nhà mà khóc!”

Đây là câu mà Diệp Tu nghe đối phương nói nhiều nhất.

Thế nhưng hắn không chán ghét sự hà khắc của Hàn Văn Thanh giống những người khác.

Chờ đợi ở nơi này, không mệt mỏi sao?

Hoàn cảnh, khí hậu đều vô cùng khắc nghiệt, đồ dùng sinh hoạt đơn sơ, công việc mỗi ngày đều khô khan, vô vị, vị trí địa lý xa xôi hẻo lánh, thuốc than khan hiếm.

Không mệt sao?

Ở thành phố lớn có điểm nào không tốt hơn so với nơi này? Vì sao lại muốn phí phạm thời gian ở đây?

Không một ai hiểu Hàn Văn Thanh, bọn họ chỉ cảm thấy anh là một tên ngốc đang lãng phí tuổi thanh xuân.

Vì sao phải cố gắng như vậy?

Từ trong ánh mắt người nọ, Diệp Tu đã thấy được đáp án.

Hắn thấy được trách nhiệm và sự nghiêm túc, hắn nhìn thấy được tình yêu của người đó dành cho mảnh thảo nguyên này, anh đem nơi đó xem như là nhà, đem những người chăn nuôi coi như là người thân.

Kể từ khi đó, Hàn Văn Thanh trong mắt Diệp Tu trở nên thành một con sói cô độc, toàn thân đều là vết thương to nhỏ, lang thang giữa cánh đồng hoang vu.

Tuy rằng trong mắt người khác sự nghiêm khắc của anh là vô dụng, nhưng thật ra anh nghiêm ngặt với bản thân mình hơn so với bất cứ ai.

Tuy rằng bình thường anh đều bình tĩnh, kinh sợ bất biến, nhưng khi thấy người khác xảy ra chuyện, anh luôn là người sốt ruột nhất.

Tuy rằng vẻ ngoài nghiêm túc, tính tình kiên cường thường bị người khác cho rằng không có tình người, nhưng mỗi lần được người người cảm ơn, khuôn mặt anh khi đó đều sẽ trở nên ôn nhu hơn một chút.

Tuy rằng không một ai hiểu được vì sao anh cứ mãi cố chấp ở lại Nội Mông này, nhưng anh vẫn tin tưởng vào sự lựa chọn của chính mình.

Rất mệt.

Nhưng Hàn Văn Thanh không cúi đầu, thời gian không dập tắt được nhiệt huyết của anh, anh chỉ biết không ngừng tiến về phía trước, càng ngày càng mạnh mẽ, chưa từng một lần lùi bước.

Anh dùng hết thảy mọi thứ để bảo hộ vùng thảo nguyên mình yêu nhất.

Cũng là vì những điều này.

Diệp Tu thở dài,

Cũng là vì những điều này nên mình mới thích anh ta.

Mình chưa từng nói, Hàn Văn Thanh lại càng không biết.

Nhưng cứ giữ bí mật này mãi cho đến khi nó nát ở trong bụng hay sao.

Mình đợi ở Nội Mông năm năm, sau khoảng thời gian mài giũa đã không còn thấy được bộ dạng lúc trẻ miệng còn hôi sữa, hắn lưu luyến cuộc sống năm năm qua, nhưng cũng không cách nào vứt bỏ người nhà.

Năm năm nay, hắn cùng Hàn Văn Thanh đưa một nhóm, sang năm lại đón thêm một nhóm, cuối cùng, bây giờ đến lượt mình rời khỏi sao.

Cười khổ một tiếng, hắn đứng lên vỗ vỗ bụi trên mông mình, quay lại liền trực tiếp chạm mặt một người.

“Hôm nay cậu đi sao?”

Ngữ khí Hàn Văn Thanh vẫn bình thản như thường ngày, Diệp Tu cảm thấy trong lòng mình nhói lên một cái, hắn khịt khịt mũi.

“Biết rồi còn hỏi?”

Dứt lời liền vòng qua người Hàn Văn Thanh – đang muốn nói gì đó rồi lại thôi, bước nhanh vào trong nhà.

“…Tên ngốc.”

Diệp Tu cả ngày không đi tìm đối phương, Hàn Văn Thanh cũng không đến tìm hắn, đến sáng sớm hôm sau khi xe Diệp Tu đến nơi, hai người mới chạm mặt.

“. . .Gặp lại sau.”

“. . . . . . . .Gặp lại sau. . .”

Không có quá nhiều thứ để nói, qua loa nói lời từ biệt, không còn liên hệ gì với nhau.

Diệp Tu để chân bên ngoài chiếc xe cũ nát, không biết có phải do gió thổi đỏ hai hốc mắt hắn hay không. . .

. . . .

Bốn tháng sau khi trở về, Diệp Tu vẫn không bỏ được thói quen dậy sớm, ngồi trên sân thượng đờ ra.

Mấy tháng nay không chỉ ngoan ngoãn nghe lời, đến cả lời rác rưởi cũng không buồn nói vài câu, dáng vẻ sầu não phiền muộn doạ Diệp Thu sợ đến mức suýt chút đưa hắn đi bệnh viện.

Đến cùng, hắn tốn không ít sức giải thích rằng không có chuyện gì mới coi như được yên ổn.

“Thật sự. . .tẻ nhạt. . .”

Diệp Tu thấp đầu nhỏ giọng lầm bầm, đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

“Ai đó?”

Không ai trả lời, vẫn tiếp tục gõ cửa.

Đứa nhỏ nào phá phách giờ này chứ?

Hắn lười biếng đạp dép đi ra mở cửa.

“. . . Lão Hàn?”

END.
 
Last edited:

Takanashi

Farm exp kiếm sống
Bình luận
14
Số lượt thích
153
Team
Gia Thế
#23
CHIỀU DẠO BƯỚC TRÊN QUẢNG TRƯỜNG TROCADÉRO _ Takanashi

Khi trời dần về chiều, nắng theo bước mặt trời tiến dần về Tây, trên quảng trường Trocadéro vẫn không ngớt bóng người.

“Này hai anh ơi!” – Một người thanh niên gọi với theo hai người đàn ông đang bước đi trên quảng trường.

“Hai anh có muốn vẽ một bức không?”

Người thanh niên có nét lai Âu Á thấy hai người nọ quay người dùng tiếng Trung lưu loát nhanh chóng nói.

Rồi anh ta cười cười, có lẽ vì sự đường đột của bản thân mà ngại ngùng giải thích.

“Tôi là sinh viên Mỹ thuật, tôi vẽ cho hai anh một bức nhé?”

“Vậy cậu cần gì?”

“Không cần, tôi muốn luyện tập ký họa mà thôi, một lát thôi.”

Một trong hai người cười cười, khuỷu tay huých người bên cạnh.

“Sao hả lão Hàn, muốn làm người mẫu không?”

Người đàn ông có khuôn mặt rất hung nhìn nụ cười thiếu đánh của người kia rồi gật đầu.

“Vậy nhờ cậu vẽ giúp chúng tôi.”

Mùa này ở Pháp thời tiết không quá lạnh nhưng họ vẫn mặc áo ấm dày, người đàn ông hay cười nghiêng đầu, môi cong cong vắt vẻo que kẹo mút. Người còn lại hai tay cắm trong túi áo, đứng thẳng người, sau lưng họ là tháp Eiffel nhuốm màu cam ấm của hoàng hôn.

Trên trang giấy, quảng trường Trocadéro đã trở thành vài nét phác đơn giản, chỉ có 2 nhân vật và khung cảnh tháp Eiffel rõ ràng…

.

.

.

Mỗi năm bức tường lại nhiều thêm một khung hình nho nhỏ.

Chuyến đi Pháp năm nay vừa kết thúc, được treo lên là một bức kí họa bằng chì. Vừa về, bọn họ đã chọn xong điểm đến cho hai năm tới, năm sau đi thăm Ngô Tuyết Phong, năm tới đến Châu Phi một phen cho Diệp Tu mặc đồ sọc ngang chụp với ngựa vằn cũng không tồi…

_

Truyện này Takanashi viết lâu rồi nhưng vẫn không biết đăng vào dịp nào, ngắn và nội dung cũng không có gì đặc biệt cả. Đọc vui là được.
Đôi lúc Taka vẫn nghĩ ra một vài cảnh rồi cũng không biết triển khai thế nào. Kobayashizu thì vừa năng suất vừa đều tay, cậu ấy viết thể loại đời thường tốt, bảo là Taka viết không gian tốt nhưng mà thật sự là ít lắm Taka đụng máy tính, đành lười biếng thôi. Trông cậy vào Koba vậy, haha.
_Takanashi_
 

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,438
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#24
Truyện này Takanashi viết lâu rồi nhưng vẫn không biết đăng vào dịp nào, ngắn và nội dung cũng không có gì đặc biệt cả. Đọc vui là được.
Đôi lúc Taka vẫn nghĩ ra một vài cảnh rồi cũng không biết triển khai thế nào. Kobayashizu thì vừa năng suất vừa đều tay, cậu ấy viết thể loại đời thường tốt, bảo là Taka viết không gian tốt nhưng mà thật sự là ít lắm Taka đụng máy tính, đành lười biếng thôi. Trông cậy vào Koba vậy, haha.
_Takanashi_
Nếu Taka khôgn biết đăng vào dịp nào cứ vào nhà Hàn Diệp mà đăng!! Lãi nhất định ngồi đây hóng gạch của bạn!! há há há há!!!!!
Lãi cũng hay đi dạo, lụm được vài đoản ngắn cũn nhưng lại khá hay, đăng riêng thì quá ngắn nên quyết định post vào nhà tổng hợp lại thành một list, cho nên nếu muốn mọi người cùng góp đoản xây nhà càng vui hơn!! áu áu!!!
Nhà mình còn cần phải trông cậy vào hai bạn nhiều! muhahahahhahahahah
 

Bình luận bằng Facebook