Ongoing [Nhất lộ - Nhất sinh] Hàn Diệp - Hí Ngôn Quỷ

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#1
[Hàn Diệp]
Hí Ngôn Quỷ

Edit và beta: oomi

Art by The Ring Means All
Design by Lãi


1.

Hôm nay Nắp Bình đặc biệt thức dậy sớm.

Vẫn chưa tới năm giờ, cậu đã rời khỏi lầu trọ, đi qua hai quảng trường, tới dưới một cây cầu. Trải dọc bờ sông là những băng ghế dài, lúc tan học cậu thường cưỡi xe ngang qua, thường xuyên nhìn thấy người lớn tuổi tản bộ ở đây nhưng đây là lần đầu tiên cậu tới nơi này lúc sáng sớm, ánh bình minh trong một không gian xanh xem ra sẽ có hình dáng hoàn toàn khác, thỉnh thoảng có người tập thể dục buổi sáng chậm rãi chạy bộ ngang qua, vài cô gái trẻ trò chuyện dưới tán cây phía xa, một nhóc cún vòng tới vòng lui chạy quanh chân các cô.

Cả thành phố chưa hoàn toàn tỉnh giấc, đèn ven đường vẫn còn sáng, trên những tòa lầu cao xếp san sát, là đường chân trời chiếu những tia sáng mờ. Nắp Bình dùng tay áo lau qua mặt ghế bị sương làm ướt mèm, ngồi đối diện dòng sông, không khí rất mới mẻ, chỉ là có hơi lạnh. Cậu nghĩ, nếu lúc ra cửa mặc nhiều áo nữa là tốt rồi.

Nắp Bình thật ra không phải tên Nắp Bình. Khi cậu còn bé kỹ thuật đá nắp bình trong dòng họ không ai địch nổi, cũng không biết thế nào sau đó lại có biệt hiệu này, đến sau này cả người lớn trong nhà cũng bắt đầu gọi “Nhóc Nắp Bình xuống ăn cơm”, “Nhóc Nắp Bình mau đi học”. Trước đây cậu cảm thấy như vậy không có gì không ổn, mãi đến cấp 3, mỗi lần bạn cũ dùng cái tên này gọi cậu cậu đều muốn nhào tới nhéo lỗ tai bọn họ, làm bọn họ đổi giọng gọi tên cậu mới thôi.

Thật ra vài ngày trước, khi có người lạ gọi điện cho mình, cậu còn buột miệng:

- Tôi là Nắp Bình —— năm giờ gặp nhau dưới cây cầu trong công viên nhỏ đi.

Nghĩ tới đó, cậu lại run bắn lên trong gió lạnh.

Cậu bắt đầu cảm thấy, mình lén chạy đến công viên gặp người lạ đúng là ý kiến tồi. Nói cho cùng, thiên sư này nọ với mấy trò xiếc nhảy nhót xung quanh chỉ có mấy bà mấy cô thế hệ trước mới tin, thân là một thiếu niên tốt sinh ra trong thời kỳ cờ hồng tươi rói của chủ nghĩa xã hội, đối với mấy việc mê tín này luôn kính sợ tránh xa. Nếu không phải thật sự gặp được mấy chuyện không thể nào giải thích này còn lâu cậu mới thử mấy chuyện chỉ có thể làm khi tuyệt vọng này.

- Bạn học Nắp Bình? – Có người nói bên cạnh cậu.

Cậu suýt nhảy dựng tại chỗ, cuối cùng chân trái cuốn chân phải, lại ngồi bịch trở lại ghế.

Có hai người mặc quần áo thể thao đứng trước mặt cậu, người bên trái xem ra vô cùng khó nói chuyện, người bên phải miệng ngậm điếu thuốc, rõ ràng còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ.

- Tôi, tôi là Nắp Bình. – Cậu lắp ba lắp bắp nói, cảm thấy có hơi mất mặt.

- Cậu khỏe – Người bên trái nói, - Tôi là Hàn Văn Thanh, bên cạnh là Diệp Tu, chúng tôi nhìn thấy bài đăng cầu giúp đỡ của cậu, tới điều tra chuyện cậu gặp quỷ. Nhân tiện, hiện tại có thể nói tình hình cụ thể với chúng tôi không?

Phong cách sấm ngang chớp giật này, mở màn một chữ cũng không phí lời khiến Nắp Bình nổi lòng tôn kính, tạm thời buông xuống nghi vấn đối với sự đáng tin của bọn họ. Đến khi đối phương cướp được điếu thuốc trên môi đồng bạn xuống, suy nghĩ của cậu không biết đã bay tới phương nào.

- Bảy giờ em phải về nhà ăn sáng, - Cậu nói, - Nên em sẽ nói luôn nội dung chính . . .

Câu chuyện quỷ quái Nắp Bình trải qua mà nói, bất quá chỉ là một trong vô vàn truyền thuyết đô thị không có gì đặc biệt mà thôi. Nhưng đối với người trong cuộc dù trải nghiệm đối với ma quỷ được xem la vô cùng bình thường chính là sự thật khiến họ kinh tâm động phách.

- Một tuần trước đó là lần đầu tiên em đụng phải chuyện quỷ quái đó. – Nắp Bình hồi trưởng, - Hôm đó là sinh nhật một người bạn, đêm sau khi tan học em đi đường vòng để lấy quà, sau đó trên đường về nhà em ngồi ghế sau của xe bus thì đột nhiên phát hiện ngoài cửa sổ có cái bóng đang nhìn mình.

- Cái bóng thế nào? – Hàn Văn Thanh hỏi.

- Em không rõ. – Nắp Bình thở dài, - Trên cửa sổ xe có một lớp sương đọng, em cũng tiện tay, dùng đầu ngón tay lau, tạo thành một cái lỗ có thể nhìn xuyên qua, sau đó lại thấy một con mắt từ bên trong xe nhìn em phản chiếu qua kính.

- Yo, đúng là chuyện kinh dị tiêu biểu đây. – Diệp Tu cười, - Có phải mắt người không?

- Anh đoán thử xem, lúc đó em cũng nghĩ đến đoạn như vậy trong sách. – Nắp Bình vẻ mặt đưa đám, - Làm sao em biết đó có phải là mắt người hay không chứ? Tóm lại, vừa nhìn qua còn thấy rất đẹp, lúc em quay đầu vào khoang xe muốn tìm chủ nhân của con mắt, nói không chừng đó là một tỷ tỷ xinh đẹp thì sao —— kết quả là em phát hiện bên cạnh không có ai cả.

Diệp Tu nói:

- Đúng thật là mở màn của một câu chuyện truyền thuyết đô thị tiêu biểu.

- Dù sao cũng dọa em sợ hết hồn. – Nắp Bình nói tiếp, - Nhưng em cũng không nghĩ nhiều, cảm thấy có thể là tranh quảng cáo gì đó trên thành xe. Nhưng khi em nhìn một vòng, trên tường cơ bản là không có bất quảng cáo nào có gì tương tự như hai mắt, sau đó khi em quay đầu nhìn, hai mắt kia vậy mà còn ở bên kia, chỉ là khoảng cách xa hơn một chút, có thể thấy nửa gương mặt của nó. Hay nên nói là, hẳn là chỗ có gương mặt, đều là một mảnh bóng tối đen thùi lùi, hình như nó cứ thế dán ngoài xe lất phất trong đêm tối.

- Quỷ như thế có không ít loại. – Hàn Văn Thanh nói, - Sau đó thì sao?

- Sau đó? Sau đó tất nhiên là em sợ đến tè ra quần chạy sang bên đối diện rồi. – Nắp Bình khắp mặt vẫn còn nét sợ hãi, - Em không ngồi vững được, xe bus đột nhiên lắc lư một cái, bên ngoài gió cuốn vật gì đó nện lên cửa sổ ban nãy em nhìn . . . Cái kính vỡ nát, nát đến nỗi văng khắp nơi, cả xe ai cũng nhìn, sau đó tài xế có kiểm tra qua, nhưng không thấy là vật gì đập vào. Nếu không phải là cửa kính vỡ hướng vào trong, không phải em sẽ thành kẻ bị nghi ngờ nhất hay sao?

Hàn Văn Thanh:

- Nên cậu cảm thấy có quỷ muốn hại mình?

- Không phải em muốn nghi ngờ, là do từ sau hôm đó em vẫn luôn đụng phải mấy chuyện kì quái! – Nắp Bình cào cào mái tóc vốn đã loạn một nùi, - Cái bóng kia từng xuất hiện nhiều lần, có lúc nó xuất hiện bên ngoài cửa sổ phòng học; có lần cửa sổ bị bóng tennis đập vỡ; còn xuất hiện trong phòng rửa tay; đèn treo trên trần nhà suýt nữa rơi trên đầu em; còn xuất hiện trong phòng hoạt động CLB, lúc đó âm thanh bên trong bị nổ mạch bắn tia lửa . . . Đây không phải muốn giết em thì là ai?

- Thực ra bình thường mà nói, quỷ sẽ không vô duyên vô cớ hại người. – Diệp Tu xoa dịu nói, - Thông thường việc này đều có lý do, cậu muốn nhớ lại một chút xem mình có làm chuyện xấu gì không?

- Cái này thì hơi nhiều! – Nắp Bình xụ mặt, - Bắt đầu từ đâu bây giờ?

Diệp Tu:

- . . .

- Ví dụ như? – Hàn Văn Thanh hỏi.

- Ví dụ như trốn học, giật đuôi tóc lớp trưởng, chép bài tập, xem phim lậu . . . – Nắp Bình chưa nói hết, Hàn Văn Thanh đã cắt đứt, - Nếu vậy có thể đưa quỷ tới, vậy người bị quỷ đuổi sẽ chạy đầy đường lớn. Việc chúng tôi muốn hỏi là, có chuyện gì có thể thật sự gọi quỷ tới không?

- Cử hành nghi thức kì quái, đó là một loại tình huống. Như thỉnh bút tiên, đĩa tiên, mời thần lên đồng viết chữ, bái đồ cổ hoặc tác phẩm điêu khắc không rõ lai lịch. – Diệp Tu bổ sung, - Làm chuyện trời đất không tha, đó là một loại tình huống khác, nếu cậu hại chết người thì có thể là họ quay về đòi mạng cậu.

Nắp Bình hơi sợ hãi phát hiện, hắn đúng là đang nghiêm túc đưa ra nghi vấn này.

- Không . . . Em không có. – Cậu ngập ngừng nói, - Em chắc chắn chưa từng làm chuyện gì như thế hết.

- Cậu cũng không giống người như vậy. – Hàn Văn Thanh gật đầu.

Vì thể hiện sự an ủi, anh lộ ra một cái mỉm cười với Nắp Bình, người kia lại như chú chuột nhỏ thấy chú cảnh sát, run còn dữ dội hơn.

- Vậy thì, còn một loại khả năng. – Diệp Tu khôi phục biểu cảm bất cần, - Chính là việc cậu vô tình làm đã dẫn đến một hậu quả nào đó, khiến quỷ thông qua mối liên kết này tìm được cậu. Ví dụ, cậu ném vỏ chuối qua cửa sổ, dẫn đến có ai đó đạp lên trượt chân sau đó bất hạnh bỏ mình, oán khí của người đó cũng có thể khóa chặt trên người kẻ gây họa là cậu.

- Không phải chứ! – Nắp Bình kinh hãi, mặt mày biến sắc, - Tuy em đúng là có ném vỏ chuối qua cửa sổ, nhưng làm sao biết em có vô tình khiến quỷ quấn người không?

- Nhưng ví dụ trên cũng chỉ là ví dụ ngẫu nhiên có hơi cực đoan, trên thực tế sẽ không làm lớn như vậy đâu. – Diệp Tu vỗ vai cậu, - Sự liên hệ này có phân chia mạnh yếu, muốn để quỷ chăm chỉ không ngừng chạy theo cậu, cậu chắc chắn đã làm việc gì đó có sự liên quan rất lớn

- Thật sự em không nghĩ ra. – Nắp Bình sắp khóc đến nơi, - Các anh hỏi như em mới thấy cuộc đời em cực kì sóng yên biển lặng, căn bản không có sự kiện kì diệu nào đáng nói tới!

- Không sao, không nhớ ra được thì trước tiên cũng đừng tự dằn vặt trong lòng. – Diệp Tu nhét bàn tay vào túi, - Chúng tôi sẽ giúp cậu.

- Giúp thế nào? – Nắp Bình lùi về sau một bước, e sợ đối phương móc một cây côn điện ra dí mình.

Kết quả đối phương lấy ra một cái đồng hồ quả quýt, mở nắp ra nhìn.

- Trước tiên chúng ta đi xem quỷ này, - Diệp Tu nói, - Nếu có thể bắt được nó, không chừng cậu có thể nghĩ ra gì đó.

Nắp Bình:

- Chữ “bắt” đó không phải như trong suy nghĩ của em chứ?

- Không, chúng ta không làm loại chuyện như bắt quỷ rồi đấm loạn xạ đến chết. – Diệp Tu khẽ mỉm cười, - Người có nhân quyền, quỷ cũng có quỷ quyền. Muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông, muốn kết một mối nhân quả, cần phải rõ ràng ngọn nguồn trong đó mới được.

- Là vậy sao . . . – Nắp Bình như hiểu mà không hiểu, - Vậy các anh muốn bắt nó như thế nào? Có cần chờ đến đêm không?

Hàn Văn Thanh hỏi:

- Lúc cậu gặp quỷ này ở trường cũng đang là ban ngày?

- Vậy cũng không sai, - Nắp Bình sững sờ, - Nên anh định nói là ban ngày nó cũng sống được? Hiện đang ở cạnh em sao?

- Hiện bên người cậu rất sạch sẽ. – Diệp Tu lắc đầu. Hỏi một vấn đề nghe không liên quan gì, - Cậu còn nhớ ngày xe bus bị đập kính, xe đang đi tới đoạn đường nào không?

- Em làm sao . . . Đúng rồi, là Phố lục đạo! – Nắp Bình nghĩ ra nói, - Lúc đó chúng em vừa đến trạm, tài xế cũng xuống xem có chuyện gì xảy ra, không sai, đó vừa đúng là Phố lục đạo.

- Phố lục đạo ở đâu? – Diệp Tu lấy cùi chỏ chọt đồng đội cái, - Dùng điện thoại anh tra bản đồ đi lão Hàn.

- Không cần tra đâu. – Não Nắp Bình hoạt động cực nhanh, phản ứng lại, - . . . Em biết rồi, là đối diện trường học của em!

- Mỗi lần cậu gặp quỷ đềy trong trường học hoặc khu vực gần đó, - Diệp Tu gật đầu, - Bất kể thế nào, chắc chắn có quan hệ với chỗ đó.

- Thế nào, đi một chuyến? – Hàn Văn Thanh nhìn về phía hắn.

- Đi thôi, - Diệp Tu đóng đồng hồ quả quýt cất vào túi, - Chỉ là trước đó chúng ta cần chuẩn bị một chút.

Nắp Bình mang theo tâm trạng như sóng gào, trở về nhà ăn sáng, thấp thỏm bất an lên xe đi học. Nghe nói có khả năng quỷ kia ở trong trường học, cậu so với mọi khi càng không muốn bước vào trường, nhưng căn cứ theo lời giải thích của đôi thiên sư kia thì việc này không thể kéo dài, giải quyết càng sớm càng tốt.

Cậu vừa đạp xe tới cửa trường đã nhìn thấy bóng dáng hai người phóng viên đứng cạnh phòng thư. Một trong số họ nâng máy ảnh quay tên trường khắc trên đá. Người kia đeo một cái kính râm lớn, tay ghi chép gì đó trên quyển tập nhỏ. Cậu tò mò liếc nhìn qua, kết quả thấy người đeo kính râm đẩy kính râm lên, để lộ khuôn mặt Diệp Tu cười híp mắt.

Nắp Bình nhanh chóng chạy tới, đè thấp giọng nói:

- Làm sao các anh lẻn vào được?

- Sao gọi là lẻn được, - Diệp Tu nghiêm mặt nói, - Chúng tôi đây là đang đến quay phim tuyên truyền vì lợi ích chung của cộng đồng cho quý trường.

- Lừa người sao, vậy cũng quá đáng nghi đó! – Nắp Bình hoàn toàn không tin, - Bảo vệ cửa sao lại cho các anh vào?

- Bạn nhỏ không được hỏi quá nhiều. – Diệp Tu hiền hòa vỗ vỗ đầu cậu, - Nhóc đi học đi, tạm thời không liên quan tới cậu.

Tuy Diệp Tu đã nói vậy nhưng Nắp Bình vẫn cẩn thận từng bước đi, vạn phần không yên tâm bước vào lớp học. Hàn Văn Thanh tắt camera, phát hiện Diệp Tu vẫn còn đang nhìn sinh viên tới lui trên sân trường:

- Có gì không đúng?

- Vậy thì không có, - Diệp Tu bật cười, - Chỉ là cảm giác hơi hoài niệm.

Hàn Văn Thanh:

- Hoài niệm thời trung học của cậu?

- Là thời trung học của chúng ta. – Diệp Tu sửa lại, - Câu kia là cái gì ấy nhỉ, thanh xuân chính là một trận mưa lớn gì đó?

- Nếu người khác là trận mưa lớn, - Hàn Văn Thanh nói, - Thì của cậu là bão.

- Tôi đúng là trận mưa cứu khổ cứu nạn đúng lúc mà, cơn lốc xoáy trí dũng song toàn. – Diệp Tu dương dương đắc ý nói, - Thế nào, có phải đã lưu lại những ký ức hạnh phúc không thể quên đúng không?

- Không thể quên là thật. – Hàn Văn Thanh thành thật đánh giá, - Nhưng tôi thấy phần kinh hãi nhiều hơn.

[Updating . . . ]



Fanfic thuộc Project Couple Hàn Diệp - Thập niên nhất lộ, chấp thủ nhất sinh
do Hội u mê Hàn Diệp tổ chức.
Xem các Fanfic khác tại Link tổng hợp của pj
 
Last edited:

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#2
2.

Sáng sớm Hàn Văn Thanh bước vào phòng học, bạn ngồi cùng bàn thần bí nói với hắn:

- Cậu biết gì không, lớp kế bên mới có một học sinh chuyển trường!

- Nên? – Hàn Văn Thanh không rõ việc này có gì đáng nhắc tới.

- Nghe nói ngày đầu tiên cậu ta đến trường đã đánh anh lớp 12. – Bạn cùng bàn mặt mày hớn hở nói, - Sau khi đánh xong, anh lớp trên đó vậy mà còn cảm ơn cậu ta! Lúc đó rất nhiều người nhìn thấy, rồi lúc mấy thầy cô đuổi tới, anh học sinh 12 còn bịt vành mắt đen thui làm chứng nói bọn họ chỉ đang đùa giỡn, còn nói mình vô tình đập trúng cửa . . . Ây dô cửa nhà anh ta có thể đập ra một cục máu bầm hình tròn tôi cũng phục rồi!

Hàn Văn Thanh nghe đến cuối cũng chẳng rõ làm sao:

- Vậy người này có chuyện gì, đủ hung hăng.

- Ai biết được, rất nhiều người cảm thấy tên đó vô cùng thần bí. – Bạn cùng bàn xé một túi đậu, - Ăn không?

- Không cần, tôi phải thu bài. – Hàn Văn Thanh nhìn người trong lớp sắp đầy đủ, từ trong cặp lấy bài tập của mình, bắt đầu thu từ hàng thứ nhất qua.

Hàn Văn Thanh là đại diện lớp môn toán học, giáo viên toán ở chuyện thu bài tập này đặc biệt bớt lo, luôn không cần buồn phiền việc những việc như thu không hết hay không đúng giờ này nọ. Chờ Hàn Văn Thanh đem bài tập nộp lên văn phòng, quay về đẩy cửa phòng học, chợt phát hiện bầu không khí trong phòng có hơi kỳ quái, một đám người tụ là giữa lớp học, xì xào bàn tán liên tục.

- Vừa nãy chủ nhiệm tới kiểm tra? – Hàn Văn Thanh cảm thấy kỳ quái hỏi bạn cùng bàn.

Bạn cùng bàn sắc mặt trắng bệch:

- Không phải, do lớp trưởng vừa té xỉu.

Hàn Văn Thanh hỏi:

- Đưa tới phòng y tế rồi?

- Không . . . Bọn họ gọi xe cứu thương rồi. – Bạn cùng bàn thì thào nói, - Lớp trưởng phun quá trời máu . . .

Hàn Văn Thanh cũng giật mình, quay đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện chỗ ngồi của lớp trường trống không. Cặp và tập không ai để ý, nửa mở nửa ném vào hộc bàn. Một chút vết tích màu đỏ sẫm nhơm nhớp dính rên quai cặp, nhìn thế nào đều lộ ra một chút không khí âm trầm không rõ.

Lúc này, Hàn Văn Thanh cảm thấy một ánh mắt nhìn mình.

Anh nhanh chóng quay đầu lại, tầm nhìn vừa đúng vừng vàng đối diện với một người đứng ngoài cửa. Hàn Văn Thanh cảm thấy mình trước đây chưa từng gặp qua người này, nhưng ý cười lười biếng của đối phương khiến anh có một cảm giác quen thuộc không tên.

Anh thẳng mắt nhìn người này lặng lẽ không tiếng động đi vào lớp học đang loạn thành một đoàn, đi tới chỗ ngồi của lớp trưởng, cúi người, nhìn cặp lớp trường, sau đó từ nơi nào lấy ra một miếng vải nhỏ, nhanh chóng lau qua vết máu, sau đó cuộn lại nhét vào đồng phục.

- Này . . . – Hàn Văn Thanh đi tới, - Cậu lớp nào? Tới làm gì?

Lời thoại hình sự trinh thám không khác gì trong cục cảnh sát này, phối hợp với biểu tình nghiêm túc của anh có lực uy hiếp rất mạnh, nếu là người khác đã sớm nghe tiếng chạy mất dạng. Nhưng người học sinh xa lạ này lại khẽ mỉm cười về phía Hàn Văn Thanh, lùi về sau một bước sau đó đi vào trong đoàn người.

Đến lúc Hàn Văn Thanh nhận ra, chỉ thấy bóng lưng đối phương biến mất ở cửa.

- Cậu nhìn thấy không, người vừa mới ở đây? – Hàn Văn Thanh nghĩ không ra, đưa tay gọi bạn cùng bàn, - Tên đó tới làm gì?

Sắc mặt bạn cùng bàn rất khó coi:

- Tôi không chú ý . . . Sao vậy?

- Cậu không sao chứ? Hàn Văn Thanh cuối cùng cũng chú ý tới vẻ mặt hắn không đúng.

- Tôi cảm thấy lớp trưởng có thể không phải là có bệnh. – Bạn cùng bàn nhỏ giọng nói, - Cậu ấy không phải người đầu tiên. Cậu còn nhớ chuyện bút tiên trong phòng học lần trước của chúng ta không?

- Cậu nói, hình như đúng là có chuyện đó. – Hàn Văn Thanh nghĩ, - Lúc đó là tôi canh cửa cho các cậu, các cậu làm chuyện thiêu thân lao vào lửa?

- Tôi cũng không biết. – Bạn cùng bàn sắp khóc, - Nhưng có bốn người cùng nhau chơi bút tiên, người anh em ở lớp kế bên mấy ngày trước gặp tai nạn nằm viện, hoa khôi của trường tuần trước bắt đầu xin nghỉ, hôm nay lớp trưởng cũng ói máu . . . Bây giờ chỉ còn tôi!

Hàn Văn Thanh:

- Vậy có phải cậu quá mê tín không?

- Không phải mê tín mà! – Bạn cùng bàn ôm đầu, - Ai cũng nói mời bút tiên tới mà không đưa đi là sai lầm! Chúng tôi ngày đó cũng thế, cả cái bàn đều bị lật lên! Vốn định thử tìm đường chết thực hiện mở đầu của các phim kinh dị tiêu chuẩn!

- Biết mà vẫn đi tìm đường chết . . . – Hàn Văn Thanh quả thật không còn gì để nói, nhưng lại không thể không quan tâm, - Có muốn tôi dẫn cậu đến đồn báo cảnh sát không?

- Cậu cảm thấy mấy chú cảnh sát sẽ để ý đến chúng ta không? – Bạn cùng bàn nắm tay áo Hàn Văn Thanh, - Không cần chú cảnh sát, cậu là được! Tôi cảm thấy đến nay tôi vẫn không xảy ra việc gì tuyệt đối là bởi vì tôi ở khá gần cậu đó!

- Tôi? – Hàn Văn Thanh nhướng mày.

- Đại ca à! Anh rất là trừ tà đó, thật! – Bạn ngồi cùng bạn chỉ hận không thể cúi đầu bái lạy.

Hàn Văn Thanh tháo tay hắn ra, ghét bỏ nhấn hắn trở về ghế.

- Cậu thành thành thật thật đi học đi, đừng nghĩ ngợi mấy chuyện không đâu này. – Hàn Văn Thanh nói, - Hôm nay sau khi tan học, chúng ta tới thăm lớp trưởng một lát.

Một ngày sắp hết, Hàn Văn Thanh đã cảm nhận đầy đủ thế nào là kiến bò chảo nóng. Bạn ngồi cùng bàn bất kể là gì cũng đứng ngồi không yên, uốn tới ẹo lui, một hồi lại lấy một cái hoàng lịch ra nhìn (Hàn Văn Thanh: Đồ chơi này từ đâu ra?), thỉnh thoảng tự lẩm bẩm gì đó. Không dễ gì mới đến lúc tan học, cậu ta cầm túi đi thẳng ra ngoài, chạy tới cửa mới nghĩ tới Hàn Văn Thanh còn chưa ra.

- Nhanh nhanh nhanh một chút đi! – Bạn cùng bàn liều mạng vẫy tay, - Đi thôi đi thôi!

Hàn Văn Thanh mặt không cảm xúc cầm cặp đeo lên lưng, theo bạn cùng bàn ra cửa. Sau đó đột nhiên nhìn thấy có người đang đứng ở hành lang đối diện, cười tủm tỉm nhìn hai người bọn họ.

- Cậu không phải là tên sáng sớm —— Anh buột miệng.

Tiếng kêu sợ hãi của bạn cùng bạn còn lớn hơn câu hỏi của Hàn Văn Thanh, lấp luôn tiếng hắn:

- Đó không phải bạn chuyển trường trong truyền thuyết sao!?

- Hử? Tôi trở thành truyền thuyết khi nào sao tôi không biết vậy. – Bạn học chuyển trường đi về hướng bọn họ, Hàn Văn Thanh phát hiện trong miệng hắn vậy mà còn ngậm một thanh đường nhìn như điếu thuốc, - Các cậu cũng muốn đi thăm lớp trưởng lớp cậu đúng không?

- Đúng vậy! – Bạn cùng bàn hô to trả lời, - Cậu có muốn cùng nhau đến không?

Hàn Văn Thanh không kịp cản lại, chỉ nhìn thấy học sinh chuyển trường đã gật đầu.

- Được chứ. – Hắn cười có chút sâu xa, - . . . Tôi tên là Diệp Tu.

[Updating . . . ]
 

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#3
3.

Lúc Hàn Văn Thanh bước tới cửa hiên lầu hai, anh dừng bước.

- Nhìn gì vậy? – Diệp Tu hỏi.

- Thông báo sửa chữa. – Hàn Văn Thanh chỉ vào tờ giấy dán một bên hành lang, - Nói phòng hoạt động CLB 208 phía đông lầu hai tạm thời đóng cửa, nhắc nên vào.

- Bình thường thông báo sửa chữa có dán ở đây? – Diệp Tu nhìn thông báo, - Nói vậy dán ở cửa là được rồi, hoặc đơn giản trực tiếp khóa cửa lại, người khác cũng không vào được. Đây thực sự là nơi bạn học Nắp Bình suýt nữa gặp nạn?

- Vậy cũng là một sự cố an toàn. – Hàn Văn Thanh nói, - Không làm ai bị thương, không thì chuyện sẽ nghiêm trọng.

- Tôi luôn cảm thấy không đúng lắm. - Diệp Tu đi tới một bên cầu thang, nhìn xuống sảnh dưới. – Quỷ thật sự gây ra tai nạn và làm tổn thương người khác sẽ để lại rất nhiều dấu vết, nhưng hiện tại, ngôi trường rất sạch sẽ.

- Nắp Bình? – Hàn Văn Thanh hỏi.

- Cậu ấy đúng là có một chút hơi thở không thuộc về con người, nhưng không nghiêm trọng. – Diệp Tu ngẫm nghĩ, - Ừm, cảm giác như có một yêu tinh nhỏ bám trên tai vậy?

Hàn Văn Thanh:

- Vậy, yêu tinh này từ đâu tới.

- Có thể dùng từ này để hình dung! – Diệp Tu lấy kính râm xuống, - Có loại cảm giác trung lập và ôn hòa.

- Nên có thể nói, bên cạnh cậu ta thật sự có quỷ, nhưng không phải quỷ xấu. – Hàn Văn Thanh tổng kết.

- Có lẽ là như vậy. – Diệp Tu nói, - Khoảnh khắc sự cố xảy ra. Thực ra tôi cảm thấy trường học này hơi quá sạch sẽ, thông thường mà nói những đứa nhỏ ở tuổi này luôn có rất nhiều tạp niệm, lại có vào sở thích huyền học thần quỷ gì đó, rất dễ đưa tới một đống ‘vật’ không thể giải thích. Theo lý thuyết, trong trường học đáng lý sẽ có không khí rất hỗn loạn.

- Như trường học của chúng ta? – Hàn Văn Thanh hỏi.

Diệp Tu cười:

- Còn không phải là vài người không có mắt mời bút tiên gì đó, quá mức tự tìm đường chết.

- Cậu cũng không phải không biết, chuyện đó không có quan hệ gì với tôi. – Hàn Văn Thanh không thề dao động, - Tôi chỉ giúp bọn họ canh cửa, ai ngờ có thể bị kéo vào.

- Chỉ có thể nói bọn họ được lắm, người bình thường chơi bút tiên một vạn lần cũng không gọi được đồ thật, bọn họ gọi một lần là dính. – Diệp Tu nói, - Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh đúng không bạn học Hàn Văn Thanh? Tôi đi nhìn qua phòng 208, anh có muốn nhìn qua Nắp Bình giúp tôi một chút không?

Hàn Văn Thanh đã quen hắn vừa trào phúng người xong đã đổi sang mặt đạo đức:

- Đi thôi, đừng làm khó cái eo già của cậu.

Diệp Tu làm một động tác phẩy tay với anh, quay người đi.

Hàn Văn Thanh đi tới ngoài cửa phòng 4 học Nắp Bình, giả cầm camera quay biển tên lớp trên tường.

Tuy cách rất xa, từ đây anh vẫn có thể nhìn thấy bóng lưng Nắp Bình phía sau cửa sổ. Nhớ lại cuộc sống ở trường học năm đó, anh khó tránh khỏi cảm thấy nói này đới với giáo viên chủ nhiệm là một lớp cực kỳ tốt, chỉ cần hơi đổi góc độ một chút, có thể nhìn qua hiểu ngay hoạt động của các học sinh.

Anh vừa nghĩ tới đây, một người đàn ông đã có tuổi nghiêm túc đi tới, tỉnh táo quan sát lớp từ cửa sau.
Hàn Văn Thanh:

- . . .

Nhắc chỉ nhiệm lớp chủ nhiệm lớp liền tới!?

Vì để tỏ ra không đáng ngờ, anh bỏ camera, giả vờ kiểm tra tấm ảnh mình mới chụp vừa rồi. Khi anh em hình phóng ta của tấm ảnh vừa nãy, đột nhiên phát hiện một chút bất thường.

Qua vài giây, anh sực nhận ra so với nhìn trong ảnh, trực tiếp xem bản gốc trên tường còn nhanh hơn.

Theo lời chú thích trên một góc tủ kính, học sinh sáng tác tác phẩm nghệ thuật dựa theo chủ đề “Kỷ niệm không thể quên”, một phần trong đó được trưng bày ở đây. Hấp dẫn sự chú ý của Hàn Văn Thanh chính là một bức tranh dán tường được đặt trong một khung gỗ, bên trong cắt dán thực vật, vỏ cây, lá và hoa khô. Thoạt nhìn qua không thấy gì đặc biệt, nhưng cách sắp xếp này lại khiến anh cảm thấy quen thuộc.

Đúng lúc này chuông tan học vang lên. Học sinh dồn dập rời khỏi phòng, Hàn Văn Thanh phát hiện Nắp Bình đi tới cạnh anh.

- Anh đang nhìn gì vậy? – Nắp Bình ngẩng đầu nhìn quầy trưng bày.

Chớp mắt, Hàn Văn Thanh nắm cổ áo kéo cậu lại:

- Cẩn thận!

Quầy trưng bày lung lay không rõ nguyên do sau đó không thể giải thích rơi từ trên tường xuống. May mắn lúc đó học sinh đều đã rời đi khá xa, bạn học Nắp Bình bị dọa sợ cũng được anh đẩy sang chỗ an toàn, tuy Hàn Văn Thanh có thể nâng nó lên, nhưng trước mặt nhiều người làm vậy không khỏi quá khoa trương —— sau cùng anh chỉ lặng lẽ đẩy ngăn tủ phía dưới một chút, để khi nó vỡ nát kính vỡ không bị vẩy đi quá xa, tránh lan đến chỗ học sinh.

- Mọi người không sao chứ?

Chủ nhiệm cách đó không xa chạy tới, xác nhận không ai bị thương sau đó bắt đầu duy trì trật tự. Hàn Văn Thanh vỗ vỗ vai Nắp Bình đã ngây người bên cạnh:

- Bị dọa?

Nắp Bình ngây ngốc nói:

- Không lẽ thần chết đến rồi sao?

- Trẻ nhỏ phải chú ý văn minh lịch sự. – Diệp Tu xuất quỷ nhập thần xuất hiện sau lưng bọn họ, âm u nói.

Nhìn Nắp Bình bị dọa đến nhảy dựng như chim sợ cành cong, Hàn Văn Thanh không khỏi lắc đầu cười nhẹ:

- Cậu hiện tại đừng ở lại trường, để cậu ấy giúp đậu xin nghỉ một ngày, chúng ta ra ngoài nói.

[Updating . . . ]
 

Kobayashizu

Người chơi công hội
Bình luận
47
Số lượt thích
442
Fan não tàn của
Hàn Diệp là chân ái
#4
Có hai người mặc quần áo thể thao đứng trước mặt cậu, người bên trái xem ra vô cùng khó nói chuyện, người bên phải miệng ngậm điếu thuốc, rõ ràng còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ.
đọc xong câu này là đoán được bên trái là ai mà bên phải là ngay tắp lự
tưởng tưởng cảnh Diệp Tu mặc đồ thể thao, chân mang dép xỏ ngón, miệng ngậm thuốc lá, mặt mày ngả ngớn đứng cạnh Hàn Văn Thanh mặt đồ thể thao tỏa ra khí chất Mafia, mặt mũi như dân đi đòi nợ thuê.
Thú vị
Sau đó tất nhiên là em sợ đến tè ra quần chạy sang bên đối diện rồi. – Nắp Bình khắp mặt vẫn còn nét sợ hãi, - Em không ngồi vững được, xe bus đột nhiên lắc lư một cái, bên ngoài gió cuốn vật gì đó nện lên cửa sổ ban nãy em nhìn . . . Cái kính vỡ nát, nát đến nỗi văng khắp nơi, cả xe ai cũng nhìn, sau đó tài xế có kiểm tra qua, nhưng không thấy là vật gì đập vào. Nếu không phải là cửa kính vỡ hướng vào trong, không phải em sẽ thành kẻ bị nghi ngờ nhất hay sao?

Hàn Văn Thanh:

- Nên cậu cảm thấy có quỷ muốn hại mình?

- Không phải em muốn nghi ngờ, là do từ sau hôm đó em vẫn luôn đụng phải mấy chuyện kì quái! – Nắp Bình cào cào mái tóc vốn đã loạn một nùi, - Cái bóng kia từng xuất hiện nhiều lần, có lúc nó xuất hiện bên ngoài cửa sổ phòng học; có lần cửa sổ bị bóng tennis đập vỡ; còn xuất hiện trong phòng rửa tay; đèn treo trên trần nhà suýt nữa rơi trên đầu em; còn xuất hiện trong phòng hoạt động CLB, lúc đó âm thanh bên trong bị nổ mạch bắn tia lửa . . . Đây không phải muốn giết em thì là ai?
cảm thông với Nắp Bình, đi xe ma lòi ra một con mắt nhìn mình, nghĩ thôi đã thấy ghê muốn chết, còn bị bám theo nữa
nghĩ là thấy rùng mình
- Thực ra bình thường mà nói, quỷ sẽ không vô duyên vô cớ hại người. – Diệp Tu xoa dịu nói, - Thông thường việc này đều có lý do, cậu muốn nhớ lại một chút xem mình có làm chuyện xấu gì không?

- Cái này thì hơi nhiều! – Nắp Bình xụ mặt, - Bắt đầu từ đâu bây giờ?

Diệp Tu:

- . . .
còn không kịp thông cảm quá 7s
. . .
- Là thời trung học của chúng ta. – Diệp Tu sửa lại, - Câu kia là cái gì ấy nhỉ, thanh xuân chính là một trận mưa lớn gì đó?

- Nếu người khác là trận mưa lớn, - Hàn Văn Thanh nói, - Thì của cậu là bão.

- Tôi đúng là trận mưa cứu khổ cứu nạn đúng lúc mà, cơn lốc xoáy trí dũng song toàn. – Diệp Tu dương dương đắc ý nói, - Thế nào, có phải đã lưu lại những ký ức hạnh phúc không thể quên đúng không?

- Không thể quên là thật. – Hàn Văn Thanh thành thật đánh giá, - Nhưng tôi thấy phần kinh hãi nhiều hơn.
tự dưng thấy fic này dễ thương quá, lúc đầu thấy tên có chữ Quỷ cũng chần chữ mãi mới bấm vào, may quá
Hàn Văn Thanh nghe đến cuối cũng chẳng rõ làm sao:

- Vậy người này có chuyện gì, đủ hung hăng.

- Ai biết được, rất nhiều người cảm thấy tên đó vô cùng thần bí. – Bạn cùng bàn xé một túi đậu, - Ăn không?

- Không cần, tôi phải thu bài. – Hàn Văn Thanh nhìn người trong lớp sắp đầy đủ, từ trong cặp lấy bài tập của mình, bắt đầu thu từ hàng thứ nhất qua.
sao giống motip đầu gấu với học sinh nghiêm túc quá vậy?
mặt than, con ngoan trò giỏi x ngã ngớn, không nghiêm túc đầu gấu
Nhìn Nắp Bình bị dọa đến nhảy dựng như chim sợ cành cong, Hàn Văn Thanh không khỏi lắc đầu cười nhẹ:

- Cậu hiện tại đừng ở lại trường, để cậu ấy giúp đậu xin nghỉ một ngày, chúng ta ra ngoài nói.

[Updating . . . ]
ngu mặt 3s, kéo tới cuối mới biết fic chưa hoàn
Vậy để Koba lót gạch ngồi ở hố này chờ Oomi tới lấp
 

Hàn Chiêu Thiến

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
702
Số lượt thích
2,337
Location
Đà Lạt
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp izthebezt!
#5
chờ ngày hố lấp...
 

Bình luận bằng Facebook