• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

Hoàn [Nhất lộ - Nhất sinh] Hàn Diệp - Một đời

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
300
Số lượt thích
2,554
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#1


MỘT ĐỜI

Editor: Ú siu nhân
Tên khác: Một giáp (tên gốc)
Tình trạng: Đã hoàn


Chúc mừng sinh nhật em gái nhỏ
18 tuổi, môi trường mới, bạn bè mới, lựa chọn mới, cơ hội mới...
Có một tuổi 18 thật đáng giá và vui vẻ nha @oomi , nhanh nhanh thành tỷ phú về nuôi Ú Lãi hen...
Chim nhỏ nhà LÚM là vô định!!!



Trước khi vào đọc fic, nhiệt liệt đề cử một fic Hàn Diệp siêu đáng đọc, có thể coi là tiền truyện cho bộ này. Ai chưa đọc nhớ vào đọc nha.


Hàn Diệp - Yêu


Hôm nay, lúc Hàn Văn Thanh đến bệnh viện đón Diệp Tu, vừa hay đi ngang qua chỗ công viên kia.

Kinh tế thành phố Q chỉ sáu mươi năm trở lại đây đã tăng trưởng vượt bậc, phúc lợi xã hội ngày càng cao, cơ sở vật chất được hoàn thiện, cả thành phố như được thay da đổi thịt, cái công viên nhỏ này là nơi hiếm hoi đứng ngoài vòng thay đổi.

Hàn Văn Thanh híp mắt nhìn chốn cũ, đó là nơi đầu tiên mà hắn và Diệp Tu đứng chung một chỗ mà vẫn hòa thuận.

Khi ấy, các chiến đội của Vinh Quang đều chỉ mới được thành lập, ông chủ của Bá Đồ và Đào Hiên không biết bị chuyện gì trên mạng kích thích, đôi bên đều nổi giận đùng đùng, bất ngờ tuyên bố đòi PK người thật.

Có điều cuối cùng Đào Hiên không tới, chỉ có thiếu niên 18 tuổi Diệp Tu một thân một mình ôm thẻ tài khoản chạy đến gõ cửa lớn của chiến đội Bá Đồ ở thành phố Q hô hào đòi đập biển hiệu.

Dường như bên tai Hàn Văn Thanh còn vang vảng tiếng người thiếu niên buồn bực, ngạo nghễ lại phấn chấn, âm thanh quấy phá nhảy nhót khắp phòng huấn luyện của Bá Đồ.

Một mình Diệp Tu đứng giữa cửa, đối mặt với căn phòng toàn thanh niên lớn xác hơn mình cũng không chút e ngại, chân mày cũng không buồn động, lấy hơi gọi lớn:”Đừng lãng phí thời gian của ca, kêu Đại Mạc Cô Yên ra đây ứng chiến đi.”

Làm xong thủ tục xuất viện, Hàn Văn Thanh để Diệp Tu ngồi nghỉ ngơi ở phòng chờ của bệnh viện còn mình đi tìm bác sĩ chủ trị.

Bác sĩ chữa cho Diệp Tu đã qua cái tuổi xây dựng sự nghiệp từ lâu nhưng khi đối mặt với ông cụ quắc thước trước mắt, lọai khí chất “không giận tự uy” này vẫn làm hắn không kìm được sự căng thẳng trong lòng, nghiêm túc nói:

“À, Diệp Tu đúng không..” Bác sĩ bận rộn lật bênh án trên tay xem xét: “Bệnh nhân không gặp vấn đề gì nghiêm trọng, thường chăm chỉ ra ngoài tắm nắng, có thể đi bộ một chút, còn có…. Chú ý chăm sóc toàn diện là được.”

Hàn Văn Thanh gật đầu, nói xong tiếng cảm ơn liền quay người đi ra ngoài.

Khi Hàn Văn Thanh quay lại phòng chờ, đập vào mắt là hình ảnh Diệp Tu ngồi trên xe lăn, một đám người trẻ tuổi vây quanh, chăm chú nghe Diệp Tu huyên thuyên chém gió.

Hàn Văn Thanh có chút bất đắc dĩ bước lại, đẩy xe lăn cho Diệp Tu: “Chúng ta về nhà.”

Diệp Tu cười ha ha, quay đầu nhìn đám “thính giả” của mình, vẫy tay tạm biệt.

Trời bên ngoài bệnh viện đang nắng đẹp, Diệp Tu híp mắt, nói với Hàn Văn Thanh: “Chúng ta tới cái công viên nhỏ kia một lát đi.”

Hàn Văn Thanh nghĩ tới lời dặn dò vừa rồi của bác sĩ, nhanh chóng đồng ý.

Diệp Tu ngồi trên xe lăn, được Hàn Văn Thanh đẩy thẳng tới chỗ công viên nhỏ kia, sau khi Diệp Tu đột ngột bị xuất huyết não, ngoại trừ việc đi đứng bất tiện thì những chức năng khác vẫn tạm coi như đã ổn.

Diệp Tu thấy công viên không một bóng người, vỗ vỗ tay Hàn Văn Thanh, vịn vào muốn đứng lên.

“Đừng nghịch.” Hàn Văn Thanh nhíu mày, muốn để Diệp Tu ngồi xuống lại.

“Không nghịch, thân thể tôi ra sao lẽ nào tôi lại không biết.” Diệp Tu cười nhẹ, trấn an người bạn già

Hàn Văn Thanh vẫn cau mày, nhưng tay cẩn thận dìu Diệp Tu chậm rãi đứng lên. Diệp Tu nở nụ cười nhìn Hàn Văn Thanh, giãy nhẹ ra khỏi hắn, bước từng bước nhỏ, chậm rãi tiến về phía trước.

Hàn Văn Thanh khẽ thở dài, đẩy xe lăn lặng lẽ đi sau.

Diệp Tu chợt im lặng, có vẻ như đã hơi mệt mỏi, đặt mông ngồi nghỉ trên chiếc ghế dài của công viên.

Hàn Văn Thanh cũng không tính toán nhiều, ngồi xuống cạnh Diệp Tu, “Mệt rồi?”

Diệp Tu không trả lời, ánh mắt thẳng tắp quan sát cột đèn đường đã phai màu phía trước:” Tiệm McDonald khi ấy còn mở chứ?”

Kết quả tỉ thí cùng Diệp Tu năm xưa ra sao Hàn Văn Thanh không nhớ rõ, thời ấy hai người đều vô cùng để tâm đến thắng thua, nhưng cùng dây dưa suốt mười năm, ngược lại đã buông bỏ.

Khi Diệp Tu PK vừa xong đã nhanh chóng rút thẻ tài khoản, vô cùng tiêu sái bước về phía cửa chính Bá Đồ rời đi, chỉ vẫy tay, cả đầu cũng không buồn ngoái lại.

Ông chủ của Bá Đồ mặc dù cũng không ưa gì Gia Thế, nhưng nhìn Diệp Tu chỉ như vừa mới 15, 16 tuổi, ngẫm nghĩ lại vẫn gọi hắn lại: “Văn Thanh, em đi theo sau nhìn một lát, đừng để đêm khuya còn xảy ra việc ngoài ý muốn.”

Hàn Văn Thanh vâng một tiếp rồi lập tức đuổi theo, phát hiện Diệp Tu đi đến một băng ghế dài trong công viên gần đó, ngồi xuống đó lưỡng lự.

“Cậu không trở về sao? Khách sạn của cậu trên đường nào? Tôi nhớ Gia Thế ở tận thành phố H mà.”

Hàn Văn Thanh đứng xa xa, lớn tiếng hỏi Diệp Tu, ánh sáng vàng từ đèn đường hắt lên người của thiếu niên, nhìn qua có chút cô độc.

Diệp Tu liếc nhìn hắn, mò trong túi áo ra một tờ giấy, huơ huơ về phía Hàn Văn Thanh. Khoảng cách khá xa làm Hàn Văn Thanh không cách nào thấy rõ, đứng tại chỗ nhíu mi cau mày một hồi mới khó chịu lại gần, ngồi xuống băng ghế bên mặt kia.

Vị trí Diệp Tu ngồi cách Hàn Văn Thanh một đoạn, nhìn người vừa đặt mông xuống cười cười: “Đây là vé xe lửa về thành phố H, là chuyến 10 giờ.”

Hàn Văn Thanh cuối đầu nhìn đồng hồ: “Hiện tại mới bảy rưỡi, từ chỗ này đến nhà ga mất 15 phút” Hàn Văn chần chừ vài giây: “Cậu ghé Bá Đồ một lát không?”

Diệp Tu cười lắc đầu: “Tôi chỉ sợ mấy chuyện trong quá khứ bị mấy kẻ quá mức nhiệt tình nhà anh lôi ra xé.”

Hàn Văn Thanh nghĩ đến mỗi lần Vinh Quang reset boss dã ngoại, cái tên bị Bá Đồ bọn họ nghiến răng nghiến lợi mắng nhiều nhất chính là Nhất Diệp Chi Thu. Hắn cúi đầu khẽ mỉm cười rồi bất chợt nhớ đến một việc quan trọng khác: “Cậu ăn cơm chưa?” Khi Diệp Tu tới trước cửa lớn Bá Đồ vừa trùng thời gian dùng bữa.

“Chưa ăn.” Diệp Tu trả lời thành thật, trong giọng nói còn lẫn thêm chút ủy khuất: “Lúc ra ngoài quên mang tiền theo.”

Hàn Văn Thanh nghe thấy câu trả lời, quyết định đứng dậy đi tới cửa hàng McDonald gần đó mua đồ ăn, đây chỉ là . . . tinh thần hiếu khách của một chủ nhà thôi.

Khi Hàn Văn Thanh ra khỏi cửa, tiền mang theo người cũng không được bao nhiêu, lục túi trái móc túi phải, số tiền gom được cũng chỉ đủ mua hai suất ăn trẻ em.

Diệp Tu đã đói mốc ruột không có sức so đo, hai người nhanh chóng giải quyết hết thức ăn, Diệp Tu mãn nguyện cầm bình sửa bò nhỏ tí bắt đầu uống.

Những chuyện sau đó Hàn Văn Thanh không nhớ được bao nhiêu, chỉ có hình ảnh mơ hồ khi Diệp Tu bước vào nhà ga còn in lại dấu vết trong trí nhớ của hắn.

Lần thứ hai cùng Diệp Tu ngồi lại trên băng ghế này Hàn Văn Thanh cũng đã quên là chuyện xảy ra lúc nào.

Diệp Tu mặc đồng phục của chiến đội Gia Thế, vẻ mặt uể oải cùng hắn bàn chút chuyện công việc. Khoảng cách giữa hai người được rút ngắn không ít, chỉ còn nửa cánh tay nữa đã chạm được vào đối phương.

Bàn luận xong chuyện công việc, Diệp Tu phủi mông, nhấc chân muốn rời đi. Hàn Văn Thanh ở phía sau gọi hắn một tiếng.

“Diệp Tu.”

“Hử?”

“Chuyện của chúng ta…”

“Chờ giải nghệ lại bàn đi.” Diệp Tu ngắt lời Hàn Văn Thanh, nghiêng người hôn lên môi Hàn Văn Thanh: “Hiện tại tôi không . . . tôi rất mệt mỏi.”

Hàn Văn Thanh biết, đội hình của Gia Thế lần lượt thay máu, cũ mới giao thoa, Ngô Tuyết Phong giải nghệ, chỉ còn Diệp Tu một người ở lại, vất vả vô cùng.

Diệp Tu tựa hồ đã rất mệt mỏi, hắn từ từ dựa vào vai Hàn Văn Thanh.

“Cũng coi như đã qua 60 năm rồi đi.” Diệp Tu nói rất tự nhiên: “Hai năm trước Vinh Quang cũng đóng cửa hết tất cả server của mình rồi.

Hàn Văn Thanh chỉnh lại: “Là bảy mươi năm.”

“Mười năm đó không tính.”

“Tại sao lại không tính? Những gì nên làm đều đã làm.”

Diệp Tu mím môi cười nhẹ: “Mười năm đầu, nhìn vào hai chúng ta chính là kiểu tuyệt đối sẽ không đội trời chung, cuối cùng làm cho đám nhóc kia sợ choáng váng.”

Diệp Tu nhớ mãi ngày hắn cùng đội tuyển quốc gia trở về từ Zurich, thấy người đến đón là Hàn Văn Thanh làm ai cũng nghĩ hắn tới đưa đội phó Trương Tân Kiệt về.

Chẳng ngờ Diệp Tu và Hàn Văn Thanh không coi ai ra gì, tiến thẳng đến cho đối phương một cái ôm thật ấm áp.

“Cùng một chỗ?” Hàn Văn Thanh hỏi.

Hai tay của Diệp Tu vẫn còn vòng qua eo của Hàn Văn Thanh, cười tít mắt, đem câu chữ kéo ra thật dài.

“Được __.”

“Tốt, không phí công mua nó.” Vẻ mặt Hàn Văn Thanh dãn ra, hắn kéo tay Diệp Tu, cẩn thận đeo chiếc nhẫn bạc vào ngón tay áp út thanh mảnh của đối phương.

Diệp Tu thở dài một hơi, đầu hắn vẫn tựa trên vai Hàn Văn Thanh: “Tôi nghĩ mình nên chợp mắt một lát.”

Hàn Văn Thanh run rẫy, kiềm nén đáp lại một tiếng.

Diệp Tu từ từ đưa tay lên, ánh dương chảy qua phần bạc nơi ngón tay áp út, phản xạ ra thứ ánh sáng xinh đẹp.

Diệp Tu thu bàn tay lại, chậm rãi lồng vào bàn tay trái của Hàn Văn Thanh, âm thanh khi hai vòng kim loại chạm vào nhau gần như không thể nghe thấy.

“Lão Hàn.” Diệp Tu vẫn duy trì tư thế tay đan tay với Hàn Văn Thanh, từ từ thiếp đi: “Lát nữa gặp.”

Đấu đá suốt mười năm, bên nhau trọn một đời.

Hàn Văn Thanh đưa tay chạm nhẹ mái tóc của Diệp Tu: “Được, lát nữa gặp.”

END.

Chú thích:
Tên nguyên gốc là “Một giáp”, theo lịch can chi- lịch hay dùng để tính số mệnh, phong thủy,… cứ 1 giáp bằng 60 năm = một vòng đời.
Nên theo như Ú hiểu thì 1 giáp hay 60 năm nó có ý nghĩa như đã trọn vẹn một đời.





Fanfic thuộc Project Couple Hàn Diệp - Thập niên nhất lộ, chấp thủ nhất sinh
do Hội u mê Hàn Diệp tổ chức.

Xem các Fanfic khác tại Link tổng hợp của pj
 
Last edited:

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
484
Số lượt thích
3,332
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#2
Chúc mừng sinh nhật em gái nhỏ
18 tuổi, môi trường mới, bạn bè mới, lựa chọn mới, cơ hội mới...
Có một tuổi 18 thật đáng giá và vui vẻ nha @oomi , nhanh nhanh thành tỷ phú về nuôi Ú Lãi hen...
Chim nhỏ nhà LÚM là vô định!!!
Yêu nhất là Ú Lãi của Mii <3
 

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
242
Số lượt thích
2,476
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#3
Diệp Tu thở dài một hơi, đầu hắn vẫn tựa trên vai Hàn Văn Thanh: “Tôi nghĩ mình nên chợp mắt một lát.”

Hàn Văn Thanh run rẫy, kiềm nén đáp lại một tiếng.

Diệp Tu từ từ đưa tay lên, ánh dương chảy phần bạc trên ngón tay áp út, phản xạ ra thứ ánh sáng xinh đẹp.

Diệp Tu thu bàn tay lại, chậm rãi lồng vào bàn tay trái của Hàn Văn Thanh, âm thanh khi hai vòng kim loại chạm vào nhau gần như không thể nghe thấy.

“Lão Hàn.” Diệp Tu vẫn duy trì tư thế tay đan tay với Hàn Văn Thanh, từ từ thiếp đi: “Lát nữa gặp.”

Đấu đá suốt mười năm, bên nhau trọn một đời.

Hàn Văn Thanh đưa tay chạm nhẹ mái tóc của Diệp Tu: “Được, lát nữa gặp.”
Đọc đến cái kết thì tim bỗng dưng "Thịch" một cái.

Nói vui thì không hẳn là vui, nói buồn thì lại không phải quá buồn. Man mác, nhẹ nhàng. . . nói sao nhỉ, kết rất viên mãn và xinh đẹp. Kể từ khi chị đọc fic này lần đầu tiên, cho đến khi em edit xong đọc lại một lần nữa vẫn là cảm xúc trọn vẹn như vậy.

Đấu đá suốt mười năm, bên nhau trọn một đời.

Đoạn đường này bắt đầu từ lúc quen biết nhau, đến khi kết thúc vẫn ở bên nhau. . . chỉ như vậy là đủ.

Lát nữa lại gặp. . .

Yêu nhất là Ú Lãi của Mii <3
Chúc Mii sinh nhật vui vẻeeeeeeeee!!!!!! Trưởng thành rồi phải thành công hơn nha em!! Mạnh mẽ lên, con đường phía trước còn rất dài rất dàiiiii, bản thân mình không sợ thử thách mới càng ngày càng trưởng thành!!! Mau tung cánh bay lên thật caooooo, thật xaaaa, thật thoả thích em nhé!

Lãi Ú cũng yêu emmmm!!! =3= / <3
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook