Hoàn [ Nhất lộ - Nhất sinh ] Hàn Diệp - Vũ Yến

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,430
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#1
Project Hàn Diệp 2019
Thập niên nhất lộ, chấp thủ nhất sinh

Vũ Yến


art by the Ring means all.


Tác giả: Thanh Sơn Vi Tuyết
Edit: Lãi.
Beta: Oomi.



Mục lục

1
2
3+4

Hoàn

Fanfic thuộc Project Couple Hàn Diệp - Thập niên nhất lộ, chấp thủ nhất sinh
do Hội u mê Hàn Diệp tổ chức.
Xem các Fanfic khác tại Link tổng hợp của pj

 
Last edited:

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,430
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#2


1.

Chiều hôm đó Hàn Văn Thanh trở về nhà, đến trước cửa, việc đầu tiên là đem vòng tay đang không ngừng nhấp nháy giấu vào trong tay áo. Anh không chú ý đi tới phòng khách, liền phát hiện ra Diệp Tu đang tập trung nhìn màn hình chiếu.
Đối với một người bình thường ở nhà luôn làm ổ trong phòng gõ gõ đánh đánh như Diệp Tu mà nói, xuất hiện ở đây vào giờ tan tầm thì là một chuyện tuyệt đối là bất thường, ngày hôm qua chính người đó còn nói với anh rằng tin tức bây giờ toàn chuyện nhảm nhí.

“Đang xem gì đó?” Hàn Văn Thanh đi tới.

Diệp Tu nhấc tay, thanh âm lượng trên màn hình dâng cao, vừa đúng lúc tin tức chiếu tới hình ảnh một sân đầy máy móc cơ giáp quen thuộc, bên cạnh là giọng tường thuật viên: “Vì hoạt động nhân ngày kỷ niệm, Liên Minh đã đặc biệt mời những vị khách, mà tên của họ ắt hẳn các bạn đều đã thuộc nằm lòng từ lâu, quay về tham dự, trong đó có hai bộ giáp át chủ bài Nhất Diệp Chi Thu và Đại Mạc Cô Yên lẫn người điều khiển thời kì đầu cũng có thể sẽ tham gia hoạt động lần này. . .”

Hàn Văn Thanh mặt không biểu cảm, xoay vòng tay sang chế độ không làm phiền rồi ngồi xuống bên cạnh Diệp Tu.

“Có hứng thú ?” Anh hỏi.

“Có một chút.” Diệp Tu chỉ vào màn hình, trên đó đang quay 360 đặc tả Đại Mạc Cô Yên, đỏ phối đen tạo ra những đường nét kiên cường của chiến giáp, dù đang ở trạng thái chờ cũng uy dũng không gì sánh được, “Không chỉ Đại Mạc Cô Yên, còn có Nhất Diệp Chi Thu, anh không định đi xem sao?”

“Xem thì xem.” Hàn Văn Thanh nói, “Nhưng người điều khiển đầu tiên cũng không nhất định sẽ đến.”

“Tôi cảm thấy khả năng rất cao.” Diệp Tu lắc lắc hộp thuốc lá bên cạnh, đã rỗng, “Trước đó còn giới thiệu người từng điều khiển trải nghiệm cảm giác thao tác lần nữa với giáp, cơ hội tốt như vậy, thế nào Nhất Diệp Chi Thu với Đại Mạc Cô Yên cũng có một trận đấu biểu diễn. Bọn họ có thể từ chối sao?”

Hàn Văn Thanh lấy trong tủra một gói thuốc lá, ném cho đối phương: “Hai người bọn họ ở ẩn lâu như vậy, hẳn sẽ không xuất hiện lúc này.”

“Họ cũng đâu cần lộ mặt, chỉ thao tác bên trong khung giáp là được, cũng không lộ thân phận.” Diệp Tu hài lòng đốt điếu thuốc, “Nếu bọn họ có thể đến, xem thử chúng ta có ngày phép không. . . tháng sau?”

“Tôi có thời gian. Mua vé rồi đi.” Hàn Văn Thanh trước giờ làm việc gì cũng rất dứt khoát.

Diệp Tu: “Ít nhất phải xác định bọn họ có tới không.”

“Thế nào hẳn sẽ có một người tới được.” Hàn Văn Thanh nói, “Đi cũng không phí.”

Vào lúc nhóm cơ giáp hiện đại đầu tiên được sản xuất, Liên minh còn chưa có chế độ hoàn thiện như bây giờ, cân nhắc từ về vấn đề an toàn, phần lớn người điều khiển cơ giáp thời kì đầu trong thời gian nghiên cứu đều bảo mật thân phận. Bởi vì tính đặc thù trong việc điều khiển cơ giáp, sau nhiều năm, tinh thần người điều khiển nhất định sẽ không chống đỡ được việc thao tác trong thời gian dài, cuối cùng chỉ có thể lựa chọn kết thúc kiếp sống chuyên nghiệp. Một số người điều khiển sẽ chuyển sang phòng nghiên cứu làm việc, cũng có một số khác đi học lại, nhập ngũ hoặc tham gia đội thám hiểm, thậm chí chọn những ngành nghề hoàn toàn không liên quan gì đến cơ giáp. Người sau khi giải nghệ nhưng những gì họ làm và trải qua đều được lưu trong hồ sơ, hào quang Vinh Quang sẽ đồng hành cùng họ, một số ít người điều khiển hiện tại ở Liên Minh không giấu mặt càng được chú ý hơn, đãi ngộ ngày một tốt hơn.

Ngược lại, một vài người điều khiển ban đầu sau khi giải nghệ vẫn tiếp tục mai danh ẩn tích, không tiếng động rút khỏi Liên Minh, để lại bao nhiêu tiếc nuối và bí ẩn không lời giải đáp cho người hâm mộ. Nổi tiếng nhất vẫn là truyền kỳ về hai bộ cơ giáp, Đại Mạc Cô Yên và Nhất Diệp Chi Thu cùng người điều khiển đầu tiên của chúng.

Uy danh hai bộ giáp này đều do một tay người điều khiển đầu tiên của chúng xây dựng lên, đến hiện tại, Đại Mạc Cô Yên vẫn là biểu tượng tinh thần của học viện Bá Đồ, mà Nhất Diệp Chi Thu trước đó đã sớm rời khỏi phòng nghiên cứu của Gia Thế, người điều khiển sau này của nó cũng gia nhập đội khác, có viết thêm 5 triệu chữ cũng không thể kể rõ. Tóm lại, hai nhân vật cấp lão thành này sau khi giải nghệ đều không công bố thân phận của mình, gọn gàng, trực tiếp biến mất khỏi tầm mắt của công chúng, không một ai biết họ đã đi đâu.

Lần này Liên Minh tập hợp các phòng nghiên cứu nhằm đứng ra chủ trì các hoạt động của buổi kỷ niệm lần này, dường như đã đem hết toàn bộ cơ giáp cấp truyền thuyết từ thời kì đầu vào hoạt động, bài tuyên truyền còn viết cái gì ‘Bạn sẽ được chứng kiến vầng hào quang chói lọi nhất thời đại này’ . . . Một số người điều khiển giải nghệ đã biết, ít nhiều gì người ủng hộ vẫn thường thấy họ quay về tham dự hoạt động của phòng nghiên cứu, nhưng đối với fan của Nhất Diệp Chi Thu và Đại Mạc Cô Yên mà nói, thì hoạt động lần này không chừng là cơ hội duy nhất để có thể một lần nữa nhìn thấy hai vị điều khiển đầu tiên trên sân đấu.

“Lão Hàn, sao đột nhiên lại đổi ý vậy?” Trương Giai Lạc hỏi, “Trước đây không phải nói trừ khi Nhất Diệp Chi Thu đến đánh với anh một trận thì mới có hứng thú tham gia sao?”

Màn hình trước mặt hắn trống trơn, đối phương dùng chế độ âm thanh. Cách đó không xa vẫn nghe được tiếng Tống Kỳ Anh đang tới gần, nhỏ giọng hỏi: “Hàn đội đồng ý rồi ạ?”

Trương Giai Lạc ném qua cậu một ánh mắt ‘Có biến’, ra hiệu cùng nghe đi.

“Hết cách, có người muốn xem.” Hàn Văn Thanh ở kênh đối diện nói, “Cụ thể thế nào, tối nay tôi gọi lại, bây giờ không tiện, tôi tắt trước.”

Trương Giai Lạc chăm chú nhìn thông báo cuộc trò chuyện kết thúc 2 giây, đột nhiên thông suốt: “Cmn! Có phải tôi đây vừa bị quăng cẩu lương đầy mặt không?”

“Là sao ạ?” Tống Kỳ Anh mơ hồ, “Nếu Hàn đội có thể tham gia là quá tốt rồi, sao lại là cẩu lương?”

“Ồ tiểu Tống chắc chưa biết chuyện nhỉ, để anh nói cậu.” Trương Giai Lạc gọi một cái ghế từ khe trượt đến cho cậu, “Hàn đội sau khi giải nghệ vốn đang làm công tác ở phòng kỹ thuật của học việc, sau khi kết hôn liền đổi sang chi nhánh nhỏ ở hành tinh B giải quyết công việc từ xa, mục đích chính là không muốn bại lộ thân phận. . .”

Tống Kỳ Anh : “Sau khi kết hôn?! Hàn đội kết hôn rồi?!”

“Đúng vậy, tuy mọi người đều chưa từng gặp đối tượng kết hôn của anh ấy, nghe nói là một người hoàn toàn không liên quan gì đến cơ giáp hay nghề này.” Trương Giai Lạc nói, “Hơn nữa còn là fan của Đại Mạc Cô Yên.”

“Vậy không phải rất tốt sao. . .” Tống Kỳ Anh nỗ lực tiêu hoá đống tin tức vừa nghe, “Tại sao lại muốn giấu người kia thân phận người điều khiển đầu tiên của Đại Mạc Cô Yên?”

“Cụ thể thế nào tôi cũng không rõ lắm.” Trương Giai Lạc buông thõng tay, “Nhưng hình như lúc hai người họ vẫn còn đang trong thời kỳ yêu đương, lão Hàn gọi mình là fan Nhất Diệp Chi Thu.”

Tống Kỳ Anh: “. . .”

“Nói cho cùng thì chuyện lần này hẳn là do đối tượng của anh ta muốn xem Đại Mạc Cô Yên rồi.” Trương Giai Lạc kéo mở thư vừa được Liên Minh gửi tới trên màn hình nhìn qua, “Lão Hàn cũng thật nhọc lòng, lỡ đối phương biết được anh ấy là người điều khiển Đại Mạc Cô Yên đầu tiên thì không biết sẽ có vẻ mặt gì. . .Ơ?”

“Là tin từ Hàn đội ạ?” Tống Kỳ Anh nhìn kênh trò chuyện, thấy nhảy ra một tấm bưu thiếp.

“Không phải.” Vẻ mặt Trương Giai Lạc có chút kỳ quái, “Là người tổ chức hoạt động lần này - - bọn họ nói Nhất Diệp Chi Thu cũng nhận lời mời.”

Diệp Tu ngồi trong phòng làm việc, đem phần cuối của cái vòng đặt vào giữa một ống linh kiện rỗng ruột, kiểm tra chốt cửa lần nữa, trước tới giờ hắn ở trong nhà không bao giờ khoá cửa, nhưng tình huống lần này rất đặc biệt.

Hắn nhìn số liệu trên màn hình hệ thống giám sát năng lượng trong nhà, thiết bị tưới nước của vườn hoa trên sân thượng chuyển từ chế độ tự động sang chế độ cầm tay, xem ra ở trên lầu Hàn Văn Thanh đã bắt đầu tưới cây. Hắn đeo tai nghe, mở ra tần số truyền tin đã được mã hoá.

“Sở trưởng!” Giọng nói của Kiều Nhất Phàm truyền đến, cho dù Diệp Tu đã từ chức, cậu vẫn không giống những người khác, vẫn bất giác gọi đối phương như cũ, “Chúng em mới nhận được tin, anh nói muốn tham gia hoạt động kỷ niệm sao?”

“Đúng vậy.” Diệp Tu hỏi, “Quy trình như thế nào? Các cậu có cần liên lạc với phía Luân Hồi không?”

“Tất cả do Liên Minh phụ trách, những việc này anh không cần lo lắng.” Kiều Nhất Phàm cười, “Chưa kể có rất nhiều người mới bên chúng ta cũng rất muốn xem anh điều khiển bộ giáp Quân Mạc Tiếu mới đấy.”

“Trong replay cũng không có gì đặc biệt, hôm nào anh lén về thử một chút là được.” Diệp Tu khoát tay.

“Lần này là cơ hội hiếm có.” Kiều Nhất Phàm ngẫm nghĩ một chút, “Tuy nhiên Sở trưởng, không phải lúc trước anh nói nếu Đại Mạc Cô Yên tham gia anh mới suy nghĩ đến việc tham gia hay sao?”

“Ai, vấn đề này.” Diệp Tu nói, “Vị kia nhà anh muốn xem Nhất Diệp chi Thu, thế nào anh cũng phải giúp đối phương hoàn thành nguyện vọng này.”

“Ơ?” Đây là giọng của La Tập, quả nhiên đối phương không chỉ một người đang nghe, “Sở trưởng, anh kết hôn rồi sao?”

“Chuyện này cậu cũng không biết? Chẳng biết quan tâm mọi người gì cả!” Bánh Bao dùng giọng điệu quen thuộc bắt đầu phổ cập, “Từ khi lão đại cưới một người là fan Nhất Diệp Chi Thu, thì đi mất. . .”

Diệp Tu: “. . .”

“Thật. . .thật hay giả vậy?” La Tập không tin vào tai mình.

“Hờ, cứ coi là thế đi.” Diệp Tu cười khan.

“Vậy Sở trưởng. . .tại sao anh không nói người đó biết anh chính là Nhất Diệp Chi Thu đầu tiên?” La Tập lại hỏi.

“Không cần, lúc mới quen, người đó nghĩ anh thích Đại Mạc Cô Yên. . .” Diệp Tu nghĩ lại mà giật mình, “Nói vậy cũng không sai hoàn toàn, nhưng hiểu lầm như vậy thật sự rất khó giải thích.”

Lần này đến lượt Phương Duệ chen vào: “Cậu đúng là cái gì cũng dám nói! Người của học viện Bá Đồ nghe được sẽ điên luôn!”

“Có gì để tức.” Diệp Tu nhàn nhạt nói, “Fan hâm mộ như anh đây không phải càng nhiều càng tốt sao.”

Phương Duệ: “ . . .” Cậu đến cửa lớn Bá Đồ nói lại một lần xem.

“Tóm lại thì đúng là có chuyện như vậy.” Diệp Tu nói, “Các cậu không cần đưa vé, tụi anh tự mua là được, đỡ phải giải thích.”

“Cơ hội hiếm có, lão đại, anh không muốn để đối tượng lại gần nắm tay cùng nhau chụp một tấm ảnh kỷ niệm sao?” Bánh Bao nhiệt tình đề nghị.

“Việc này có thể xem xét.” Diệp Tu suy nghĩ kỹ liền cảm thấy chuyện này quá liều lĩnh, “Chưa kể lần này Liên Minh căn bản sẽ không để chúng ta tự sắp xếp việc này đâu. . .”

“Vậy thì lão đại anh có nghĩ đến việc đứng cùng một chỗ với Đại Mạc Cô Yên, bắt tay chụp một tấm không?”

“Đại Mạc Cô Yên?” Diệp Tu cười, “Người đó thì gặp trên sàn đấu đi.”


TBC.
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
298
Số lượt thích
2,517
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#3


1.

Chiều hôm đó, Hàn Văn Thanh trở về nhà, về đến trước cửa việc đầu tiên là đem vòng tay đang không ngừng nhấp nháy giấu vào trong tay áo. Anh không chú ý đi tới phòng khách liền phát hiện ra Diệp Tu đang tập trung nhìn màn hình chiếu.
Đối với một người bình sau khi tan tầm về nhà đều làm ổ trong phòng phòng gõ gõ đánh đánh như Diệp Tu mà nói thì đây tuyệt đối là chuyện rất khác thường, ngày hôm qua chính người kia còn nói tin tức bây giờ toàn chuyện nhảm nhí.
“Đang xem gì?” Hàn Văn Thanh đi tới.
Diệp Tu nhấc tay, thanh âm lượng trên màn hình dâng cao, vừa đúng lúc tin tức chiếu tới hình ảnh một sân đầy máy móc cơ giác quen thuộc, bên cạnh là giọng tường thuật viên: “Vì hoạt động nhân ngày kỷ niệm, Liên Minh đã đặc biệt mời những người mà tên của họ ắt hẳn các bạn đã thuộc nằm lòng quay về tham dự, trong đó có hai bộ giáp át chủ bài Nhất Diệp Chi Thu và Đại Mạc Cô Yên và người điều khiển thời kì đầu cũng sẽ tham gia hoạt động lần này. . .”
Hàn Văn Thanh mặt không biểu cảm, xoay vòng tay chuyển sang chế độ không làm phiền rồi ngồi xuống bên cạnh Diệp Tu.
“Có hứng thú ?” Anh hỏi.
“Một chút.” Diệp Tu chỉ vào màn hình, trên đó đang quay 360 đặc tả Đại Mạc Cô Yên, đỏ đen phối nhau tạo ra những đường nét kiên cường của chiến giáp, cho dù là đang ở trạng thái chờ cũng uy dũng không gì sánh được, “Không chỉ Đại Mạc Cô Yên, còn có Nhất Diệp Chi Thu, anh không định đi xem sao?”
“Xem thì xem.” Hàn Văn Thanh nói, “Nhưng người điều khiển đầu tiên cũng không nhất định sẽ đến.”
“Tôi cảm thấy khả năng rất cao.” Diệp Tu lắc lắc hộp thuốc lá bên cạnh, thấy rỗng, “Trước đó còn giới thiệu sẽ cho người từng điều khiển trải nghiệm cảm giác một lần nữa thao tác bên trong giáp máy, cơ hội tốt như vậy, thế nào cũng cho Nhất Diệp Chi Thu vói Đại Mạc Cô Yên đấu một trận biểu diễn. Bọn họ có thể từ chối lời mời sao?”
Hàn Văn Thanh lấy trong hộc tủ một gói thuốc lá, ném sang đối phương: “Hai người bọn họ ở ẩn lâu như vậy rồi, chắc sẽ không xuất hiện vào lúc này đâu.”
“Họ cũng không cần phải lộ mặt, chỉ cần thao tác bên trong giáp máy là được, chắc cũng không bại lộ thân phận đâu.” Diệp Tu hài lòng, đốt điếu thuốc, “Nếu bọn họ có thể đến, để xem thử mình có ngày phép không. . . ngay tháng sau.”
“Tôi cũng rảnh. Mua vé rồi đi.” Hàn Văn Thanh từ trước tới giờ làm việc gì cũng rất dứt khoác.
Diệp Tu: “Ít nhất cũng phải xác định bọn họ có tới được hay không đã.”
“Thế nào chắc hẳn cũng sẽ có một người tới được.” Hàn Văn Thanh nói, “Đi cũng không phí.”
Vào lúc nhóm giáp máy hiện đại đầu tiên được sản xuất, Liên minh còn chưa có chế độ hoàn thiện như bây giờ, cân nhắc từ về vấn đề an toàn, phần lớn người điều khiển cơ giáp thời kì đầu trong thời gian nghiên cứu đều luôn bảo mật thân phận của mình. Bởi vì tính đặc thù trong việc điều khiển cơ giáp, sau nhiều năm, tinh thần người điều khiển nhất định sẽ không chống đỡ được việc thao tác trong thời gian dài, cuối cùng chỉ có thể lựa chọn kết thúc kiếp sống chuyên nghiệp. Một số người điều khiển sẽ chuyển sang phòng nghiên cứu để làm việc, cũng có một số khác người đi học lại, nhập ngũ hoặc tham gia vào đội thám hiểm, thậm chí chọn những ngành nghề hoàn toàn không chút liên quan gì đến giáp máy. Một số người sau khi giải nghệ những gì đã trải qua đều được lưu lại trong hồ sơ, hào quang từ Vinh Quang sẽ đồng hành cùng họ, còn một số ít người điều khiển hiện tại ở Liên Minh không giấu mặt càng được mọi người chú ý hơn, đãi ngộ ngày một tốt hơn.
Nói ngược lại, một vài người điều khiển ban đầu sau khi giải nghệ vẫn tiếp tục mai danh ẩn tích, vô thanh vô thức rút khỏi Liên Mình, để lại bao nhiêu tiếc nuối cùng những bí ẩn không bao giờ có lời giải đáp cho người hâm mộ. Nổi tiếng nhất vẫn là truyền kỳ về hai bộ cơ giáp, Đại Mạc Cô Yên và Nhất Diệp Chi Thu cùng với người điều khiển đầu tiên của chúng.
Uy danh của hai bộ giáp này đều do một tay người điều khiển đầu tiên của chúng gầy dựng lên, đến bây giờ, Đại Mạc Cô Yên vẫn còn là biểu tượng về tinh thần của học viện Bá Đồ, mà Nhất Diệp Chi Thu trước đó đã sớm rời khỏi phòng nghiên cứu của Gia Thế, người điều khiển sau này của nó cũng gia nhập đội khác, có viết thêm 5 triệu chữ cũng chưa chắc kể rõ hết. Nói tóm lại, hai nhân vật cấp lão thành này sau khi giải nghệ đều không công bố thân phận của mình, gọn gàng, trực tiếp biến mất khỏi tầm mắt của công chúng, không một ai biết họ đi đâu.
Lần này Liên Minh tập hợp các phòng nghiên cứu nhằm đứng ra chủ trì các hoạt động của buổi kỷ niệm lần này, dường như đều đem hết toàn bộ cơ giáp cấp truyền thuyết từ thời kì đầu vào hoạt động, bài tuyên truyền còn viết cái gì ‘Bạn sẽ được chứng kiến vầng hào quang chói lọi nhất của thời đại này’ . . . Một số người điều khiển đã giải nghệ đã biết, ít nhiều gì người ủng hộ vẫn thường thấy họ quay về tham dự hoạt động của phòng nghiên cứu, nhưng đối với fan của Nhất Diệp Chi Thu và Đại Mạc Cô Yên mà nói, thì hoạt động lần này không chừng là cơ hội duy nhất để có thể một lần nữa nhìn thấy hai vị điều khiển đầu tiên trên sân đấu.
“Lão Hàn, sao anh đột nhiên đổi ý thế?” Trương Giai Lạc hỏi, “Trước đây không phải nói trừ khi Nhất Diệp Chi Thu đến đây đánh với anh một trận thì mới có hứng thú tham gia không phải sao?”
Màn hình trước mặt hắn trống trơn, đối phương dùng chế độ âm thanh. Cách đó không xa nghe được tiếng của Tống Kỳ Anh đang tới gần, nhỏ giọng hỏi: “Hàn đội đồng ý rồi?”
Trương Giai Lạc ném qua cậu một cái ‘Có biến’ ánh mắt, ra hiệu cùng nhau nghe.
“Hết cách rồi, có người muốn xem.” Hàn Văn Thanh ở kênh đối diện nói, “Cụ thể thế nào, tối nay tôi gọi lại, bây giờ không tiện, tôi cúp trước.”
Trương Giai Lạc chăm chú nhìn thông báo cuộc trò chuyện kết thúc 2 giây, đột nhiên thông suốt: “Cmn! Có phải tôi đây vừa bị quăng cẩu lương đầy mặt hay không?”
“Thế nào?” Tống Kỳ Anh đầu ốc mơ hồ, “Hàn đội nếu có thể tham gia là quá tốt rồi, nhưng sao lại bảo cẩu lương cơ?”
“Ồ tiểu Tống chắc còn chưa biết chuyện này nhỉ, để tôi nói cho cậu.” Trương Giai Lạc gọi một cái ghế từ khe trượt đến cho cậu, “Hàn đội sau khi giải nghệ vốn đang làm công tác ở phòng kỹ thuật của học việc, sau khi kết hôn liền đổi sang chi nhánh nhỏ ở hành tinh B giải quyết mọi việc từ xa, mục đích chính là không muốn bại lộ thân phận. . .”
Tống Kỳ Anh : “Sau khi kết hôn?! Hàn đội kết hôn rồi sao?!”
“Đúng vậy, tuy nhiên mọi người đều chưa từng gặp đối tượng kết hôn của anh ấy, nghe nói là một người hoàn toàn không liên quan gì đến cơ giáp hay nghề này.” Trương Giai Lạc nói, “Hơn nữa còn là fan của Đại Mạc Cô Yên.”
“Vậy không phải rất tốt sao. . .” Tống Kỳ Anh nỗ lực tiêu hoá hết đống tin tức vừa nghe, “Tại sao còn muốn giấu người kia thân phận người điều khiển ban đầu của Đại Mạc Cô Yên chứ?”
“Cụ thể thế nào tôi cũng không rõ lắm.” Trương Giai Lạc buông thõng tay, “Nhưng hình như lúc hai người họ vẫn còn đang trong thời kỳ yêu đương, lão Hàn tự xưng mình là fan Nhất Diệp Chi Thu.”
Tống Kỳ Anh: “. . .”
“Nói sau cùng thì chuyện lần này chắc hẳn là do đối tượng của anh ta muốn xem Đại Mạc Cô Yên rồi.” Trương Giai Lạc kéo mở thư vừa được Liên Minh gửi tới trên màn hình nhìn một chút, “Lão Hàn cũng nhọc lòng thật, lỡ như đối phương biết được anh ta là người điều khiển Đại Mạc Cô Yên đầu tiên thì không biết sẽ bày ra vẻ mặt gì. . .Ơ?”
“Là tin từ Hàn đội sao?” Tống Kỳ Anh nhìn trong kênh trò chuyện, thấy nhảy ra một tấm bưu thiếp.
“Không phải.” Vẻ mặt Trương Giai Lạc có chút kỳ quái, “Là người tổ chức hoạt động kì này - - bọn họ nói Nhất Diệp Chi Thu cũng đồng ý lời mời.”
Diệp Tu ngồi trong phòng làm việc, đem phần cuối của cái vòng đặt vào giữa một ống linh kiện rỗng rượt, kiểm tra chốt cửa một lần nữa, từ trước tới giờ hắn ở trong nhà không bao giờ khoá cửa, nhưng tình huống lần này là đặc thù.
Hắn nhìn số liệu trên màn hình hệ thống giám sát nguồn năng lượng trong nhà, thiết bị tưới nước của vườn hoa trên sân thượng chuyển từ chế độ tự động sang chế độ cầm tay, xem ra ở trên lầu Hàn Văn Thanh đã bắt đầu tưới cây. Hắn đeo tai nghe lên, mở ra tần số truyền tinh đã được mã hoá.
“Sở trưởng!” Giọng nói của Kiều Nhất Phàm truyền đến, cho dù Diệp Tu đã từ chức, cậu ta vẫn không giống những người khác, cứ bất giác gọi đối phương như cũ, “Chúng em mới nhận được tin của anh, anh nói muốn tham gia hoạt động kỷ niệm sao?”
“Đúng vậy.” Diệp Tu hỏi, “Quy trình việc này như thế nào? Các cậu có cần phải liên lạc với phía bên Luân Hồi không?”
“Đều do Liên Minh phụ trách, những việc này anh không cần lo lắng.” Kiều Nhất Phàm cười, “Chưa kể, rất nhiều người mới bên phía chúng ta cũng rất muốn xem anh điều khiển thử bộ giáp mới Quân Mạc Tiếu đây.”
“Trong replay cũng không có gì đặc biệt, một ngày nào đó anh lén trở về thử một chút là được.” Diệp Tu khoát tay một cái.
“Lần này là cơ hội hiếm có.” Kiều Nhất Phàm ngẫm nghĩ một chút, “Tuy nhiên sở trưởng, không phải lúc trước anh nói nếu Đại Mạc Cô Yên tham gia hoạt động anh mới suy tính một chút đến việc sẽ tham gia hay sao?”
“Ai, vấn đề này sao.” Diệp Tu nói, “Thật ra người kia nhà anh muốn xem Nhất Diệp chi Thu, có thế nào anh cũng nên giúp đối phương hoàn thành được nguyện vọng này chứ.”
“Ơ?” Đây là giọng của La Tập, quả nhiên đối phương không chỉ một người đang nghe, “Sở trưởng, anh đã kết hôn rồi sao?”
“Chuyện này cậu cũng không biết? Chẳng biết quan tâm mọi người gì cả!” Bánh Bao dùng ngữ khí quen thuộc bắt đầu phổ cập, “Kể từ khi lão đại cưới một người là fan của Nhất Diệp Chi Thu, sau đó đi mất. . .”
Diệp Tu: “. . .”
“Thật. . .thật hay giả vậy?” La Tập không tin vào tai mình.
“Hờ, cứ coi là thế đi.” Diệp Tu cười khan.
“Vậy Sở trưởng. . .tại sao anh không nói người đó biết anh chính là sơ thế Nhất Diệp Chi Thu?” La Tập lại hỏi.
“Không cần nói, vào lúc tụi anh mới quen nhau, người đó cũng cho rằng anh thích Đại Mạc Cô Yên. . .” Diệp Tu nghĩ lại mà đã thấy hoảng, “Tuy nói như vậy cũng không hoàn toàn sai, nhưng hiểu lầm như vậy thì thật sự rất khó giải thích.”
Lần này đến lượt Phương Duệ la lên: “Cậu quả thật cái gì cũng dám nói! Người của học viện Bá Đồ mà nghe được chắc chắn sẽ tức điên lên!”
“Có cái gì để tức chứ.” Diệp Tu lạnh nhạt nói, “Fan hâm mộ như anh đây không phải có càng nhiều càng tốt sao.”
Phương Duệ: “ . . .” Cậu đến cửa lớn Bá Đồ nói lại một lần thử xem.
“Tóm lại thì đúng là có chuyện như vậy.” Diệp Tu nói, “Còn các cậu cũng không cần đưa vé cho anh, tụi anh bên này tự mua là được, đỡ phải giải thích.”
“Cơ hội hiếm có, lão đại, anh không muốn để đối tượng lại gần cùng nhau nắm tay chụp một tấm ảnh kỷ niệm sao?” Bánh Bao nhiệt tình đề nghị.
“Việc này có thể xem xét.” Diệp Tu suy nghĩ kỹ lại liền cảm thấy chuyện này cực liều lĩnh, “Chưa kể lần này Liên Minh căn bản sẽ không cho chúng ta tự sắp xếp mấy việc này đâu. . .”
“Vậy thì lão đại anh có nghĩ đến việc muốn cùng Đại Mạc Cô Yên đứng một chỗ, bắt tay nhau chụp một tấm không?”
“Đại Mạc Cô Yên?” Diệp Tu cười, “Với hắn thì gặp trên sàn đấu đi.”


TBC.
A a a a
Ú chờ nguyên một tối rồi....
*vỗ tay, tung bông tung hoa*
Sao bao fic lên, bao mùa trăng mới chờ được một fic có cả Hàn Diệp, còn có cả Đại Mạc với Nhất Diệp
Hú hú hú
 

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,430
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#4


2.

Không lâu sau đó, Hàn Văn Thanh mua được hai vé. Không phải hàng ghế VIP, nhưng vẫn ở phía trước. Nửa đầu buổi hoạt động, không ai được ngồi trong sân đấu, nhưng nửa phần sau họ phải ngồi trong khoang mô phỏng con nhộng chuyên dụng để xem trận đối kháng giữa các đại thần. Xét lại mục đích ban đầu của hai người là đến xem Đại Mạc Cô Yên và Nhất Diệp Chi Thu, sẽ không đến nửa đầu buổi lễ nên vé này rất thích hợp.

Chỉ có một vấn đề duy nhất, họ phải chia thành hai khoang nhộng đơn, cách nhau khá xa, lúc trận đấu diễn ra kênh liên lạc sẽ tạm đóng, không thể vừa xem vừa thảo luận được.

“Nhanh như vậy?” Diệp Tu lật xem cuốn sổ thông tin kèm hai tấm vé, cảm thấy kì lạ. Hiện nay phần lớn vé vào lẫn các vật phẩm lưu niệm đều để mặt thật của tuyển thủ, lần này cũng không ngoại lệ, nhưng ban tổ chức vẫn còn dùng mấy ý tưởng cũ rích này, có lẽ muốn mang đến cho khán giả một kỷ niệm đặc biệt.

“Công ty tôi cũng thuộc học viện Bá Đồ, lấy vé không khó.” Hàn Văn Thanh bước xuống máy chạy bộ, Diệp Tu cầm khăn lông bên cạnh ném cho anh, “Chỉ là vé khoang đôi hết quá nhanh, không mua được khoang hai người, chỉ có thể mua hai khoang đơn.”

“Mua được là được rồi.” Diệp Tu nói, “Cũng đâu ai ngờ Đại Mạc Cô Yên sẽ đến thật đâu, anh nói xem có phải tên đó bị cái gì đập trúng đầu không?”

“. . .” Hàn Văn Thanh trầm mặc, “Có thể vì nghe tin Nhất Diệp Chi Thu sẽ tham gia?”

“Việc này càng không nghĩ tới.” Diệp Tu cảm thán, “Xem ra anh hằng ngày thành tâm cầu nguyện thật sự thành hiện thực nha lão Hàn.”

“. . . . . .” Hàn Văn Thanh lại một lần nữa im lặng, “Thật ra tôi. . .”

“Ài, anh không cần nói,” Diệp Tu tốt bụng ngắt lời, “Tôi biết anh không quen thổi phồng thần tượng của mình, cho dù ngày thường cũng chẳng bao giờ đề cập đến, nhưng vẫn rất muốn nhìn thấy Nhất Diệp Chi Thu lần nữa.”

Hàn Văn Thanh che khăn lên đầu “. . .Ừ.”

Diệp Tu xem đến trang cuối cùng, cơ giáp Nhất Diệp Chi Thu và Đại Mạc Cô Yên đứng đối diện nhau, trôi nổi giữa một mảng sao trời rộng lớn. Hàn Văn Thanh nói: “Không phải cậu cũng rất muốn xem Đại Mạc Cô Yên sao?”

“Sao không được chứ, đặc biệt nhớ.” Diệp Tu rút một điếu thuốc, “Thật sự không thể chờ được nữa.”

Năm đó là thời đại của viện nghiên cứu Gia Thế, không thể bàn cãi chính là là kẻ dẫn đầu ngành công nghiệp này thời kì đầu. Tuy sau này đến đường cùng, cũng có những lời ra tiếng vào chỉ trích người điều khiển đầu tiên của Nhất Diệp Chi Thu, thân là Sở trưởng nhưng quanh năm chỉ biết vùi đầu trong phòng làm việc, khiến bộ máy quản lý hỗn loạn, nhưng thực tế người ngoài có thể hiểu rõ - - Còn chưa tính, nếu không có nghiên cứu của Nhất Diệp Chi Thu thì viện nghiên cứu Gia Thế cũng sẽ không có những thành tựu huy hoàng sau này.

Bây giờ Gia Thế cũ đã tan thành mây khói, những bộ giáp nổi danh nhất đều được chuyển sang nhà khác, cho dù là những người điều khiến đã từng chứng kiến cả quá trình hưng suy ấy nhắc đến việc này cũng không khỏi thổn thức.

Tuy bị xem là fan của Nhất Diệp Chi Thu, dù đa phần là vì hiểu lầm nhưng tâm tình phức tạp của anh đối với Nhất Diệp Chi Thu là thật. Đối với anh, không có gì gọi là “Nhất Diệp Chi Thu đầu tiên”, với anh, người điều khiển Nhất Diệp Chi Thu chỉ có một, chính là người đã tự tay thiết kế bộ giáp này, Sở trưởng của Gia Thế ngày trước. Nói đi cũng phải nói lại, trong đầu anh người túc địch này cũng không có hình tượng cụ thể nào, phần lớn những lần hai người giao lưu đều qua cơ giáp, đến mức anh đã quên mất người điều khiển cũng là con người giống mình.

Mỗi khi Diệp Tu hỏi anh “Anh thích Nhất Diệp Chi Thu bao lâu rồi?” “Rốt cuộc anh là thích hắn chỗ nào?” “Anh cũng không biết tên đó thuộc chòm sao nào đúng không?” . . . Khi có quá nhiều vấn đề cần giải đáp, anh đều có cảm giác tổn thương sâu sắc.

Trang phục của người điều khiển thời đó dày và nặng hơn bây giờ rất nhiều, kín kẽ bọc hết toàn thân bên trong, lớp bên ngoài từ trên xuống dưới được bao phủ kín mít bởi những dây nối và ổ cáp để kết nối với buồng lái, nếu xét về tính thẩm mỹ thì trông khá buồn cười. Những lúc cần mặc trang phục tác chiến để tham gia hoạt động bên ngoài, theo cách truyền thống thì sẽ dùng một cái áo lông khoác bên ngoài, vào những lúc khẩn cấp thì cũng chẳng ai để ý đến thứ khác. Có lần anh gặp Nhất Diệp Chi Thu nhảy xuống khỏi buồng lái trong bộ dạng này, trông hệt như một cây chổi nhung đỏ.

“Yo Đại Mạc Cô Yên.” Lúc đó, Nhất Diệp Chi Thu vẫn còn tâm tình trêu chọc anh, giọng hắn qua kênh tự động của trang phục tác chiến chuyển hoá thành giọng máy thường thấy, Hàn Văn Thanh ở trong bộ đồ của mình vẫn nghe được mấy lời thiếu đánh của đối phương. “Đồng phục của các anh đen như vậy, có khác gì nhím biển không chứ?”

Hàn Văn Thanh: “. . . Nếu ngứa miệng thì xuống dưới tiếp tục nói.”

Khi nói chuyện, anh đưa tay, kéo đối phương ra cabin bên ngoài sảnh chờ. Hai người bọn họ đối mặt nhìn nhau, sau lưng là Đại Mạc Cô Yên với nguồn năng lượng đã tiêu hao gần hết và Nhất Diệp Chi Thu bị hư tổn nghiêm trọng, nhất thời cả hai cũng không biết nói gì.

Sau cùng vẫn là Nhất Diệp Chi Thu mở lời: “Anh phát tín hiệu cứu viện?”

Hàn Văn Thanh: “Tôi phát.”

Yên lặng.

Nhất Diệp Chi Thu: “Trước đây tôi cảm thấy trang phục tác chiến của chúng tôi đã đủ buồn cười rồi nhưng sau khi nhìn thấy đồ của Bá Đồ các anh lại cảm thấy thế này cũng không quá tệ. Thật ra tôi đang cười, nhưng bộ phận chuyển âm lại không nhận tiếng, để tôi thử lại. . .Ha – ha – ha – ha.”

Hàn Văn Thanh: “Ấu trĩ!”

Chổi nhung đỏ và nhím biển đen như mực cùng ngồi dưới bầu trời sao, đây là một trong số ít lần bọn họ tiếp xúc gần gũi. Sau này mỗi khi Hàn Văn Thanh nhìn thấy lá phong đỏ của Gia Thế, đều sẽ nhớ đến ánh sáng rọi xuống mảnh phế tích ngày đó.

Diệp Tu tháo thiết bị dạng vòng tay ra, load lại một lượt, sau đó bắt đầu kiểm tra. Một chuỗi dài các con số nhảy ra, là do nhân viên quản lý gửi, hắn kéo các con số vào khung định vị, một tọa độ tương ứng liền xuất hiện trên màn ảnh.


Hắn đóng chương trình hỗ trợ, tạm thời chưa cần dùng tới.

Một GPS khác nằm trong thiệp mời của Hàn Văn Thanh, lúc này hai tấm vé được đặt trong ngăn kéo, dưới hai mô hình Đại Mạc Cô Yên và Nhất Diệp Chi Thu ở phòng khác. Tuy rằng có thể gắn GPS vào những thiết cá nhân của Hàn Văn Thanh, nhưng Diệp Tu thật sự không muốn phá hủy sự tin tưởng giữa hai người, dù thế nào đi chăng nữa, hắn chỉ cần xác định được vị trí của Hàn Văn Thanh tại sự kiện là được, tránh việc bị lộ, chỉ cần bật GPS vào ngày đó.

Lần này coi như gặp may, Hàn Văn Thanh mua được hai vé đơn, lỡ đâu thật sự mua khoang đôi sợ rằng đến cái cớ cũng không tìm ra, có thể trực tiếp công bố thân phận luôn.

Đối với chuyện Hàn Văn Thanh là fan Nhất Diệp Chi Thu, Diệp Tu cơ bản không mảy may nghi ngờ. Hàn Văn Thanh không phải dạng người sẽ dễ dàng thể hiện tình cảm một cách công khai, nhưng đối với Gia Thế, đối với Nhất Diệp Chi Thu, anh lại hiểu rất rõ, chuẩn xác, góc nhìn độc đáo, Diệp Tu gần như cảm thấy đối phương là đồng nghiệp ở Gia Thế —— mặc dù hắn chắc chắn trong phòng nghiên cứu ngày trước không có người nào như thế.

Mấy năm qua, khi họ nói chuyện phiếm, Diệp Tu không ít lần lấy chuyện này ra chọc đối phương, lỡ đâu anh ta biết được sự thật, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng.

Hắn cũng từng nghĩ sau này sẽ nói với đối phương, nhưng sẽ không phải bây giờ. Nhắm mắt, vừa nghĩ tới việc mình là fan cứng của Đại Mạc Cô Yên, hắn lập tức cảm thấy đầu đau. . . Mấy lời này đều là thật, còn ai có thể quen thuộc Đại Mạc Cô Yên hơn hắn? Nhưng việc Nhất Diệp Chi Thu lại tự xưng mình là fan của Đại Mạc Cô Yên này thì nói ra ai sẽ tin.

Hết cách, hiểu lầm này thật không còn cách nào nói rõ, giải thích cũng phiền phức.

Bình tĩnh mà nói, khi họ vừa quen biết nhau, cả hai cũng không thể ngờ mối quan hệ của họ lại tiến triển đến mức này, sau cùng vì muốn cùng nhau bước tiếp nên đối với những sở thích nhỏ của đối phương cũng cảm thấy quen thuộc. Gần đây, ảnh hưởng từ cơ giáp ngày càng mạnh mẽ, nhưng thật ra hằng ngày cả hai người đều không hay nói về đề tài này, đối với Diệp Tu mà nói, trừ việc đem kết quả thí nghiệm từ những số liệu trong phòng nghiên cứu cung cấp cho Hưng Hân thì cuộc sống của hắn không dính dáng mấy tới cơ giáp. Không phải hắn không còn quan tâm hay yêu thích gì với thứ đã từng là sự nghiệp cả đời mình, chỉ là đổi thành một hình thức khác, không thể nói ra.

Hàn Văn Thanh cũng làm công việc tương tự, công ty anh bảo mật rất cao, từ trước tới nay Diệp Tu chưa bao giờ hỏi thăm cụ thể công việc của đối phương, cũng giống như Hàn Văn Thanh không hỏi hắn điều gì về phòng nghiên cứu lẫn chức vụ tại nhiệm. Một lần được nghỉ phép, Diệp Tu hỏi anh, bản thân là fan Nhất Diệp Chi Thu lại làm việc ở công ty con của Bá Đồ có cảm giác gì?

Hàn Văn Thanh lúc đó trầm mặc một lúc rồi nói: “Tôi không nói với cộng sự việc này.”

Diệp Tu: “. . .” Xem ra là giấu.

“Hiểu biết của tôi với Đại Mạc Cô Yên cũng không tệ.” Hàn Văn Thanh bổ sung một câu, “Chỉ là trước đây chú ý Nhất Diệp Chi Thu hơn một chút.”

Diệp Tu luôn cảm thấy ngữ khí của đối phương có chút kì lạ, nói không chừng là vì để ý tới tâm trạng của fan Đại Mạc Cô Yên là hắn nên mới nói thế.

Hắn nghĩ mình cũng nên tới một câu: “Ừ, thật ra tôi cũng cảm thấy Nhất Diệp Chi Thu là một người anh minh thần võ, trí dũng song toàn, cực kì hoàn mỹ,. . . Đại Mạc Cô Yên so với người ta chỉ đẹp hơn một chút thôi.”

Hàn Văn Thanh: “. . .”

Diệp Tu: “. . .” Chuyện gì? Hình như có hơi khoa trương về thần tượng của người ta.

Đoạn đối thoại kết thúc cuộc trò chuyện trong ngày, buổi chiều, họ đến một nhà hàng ven biển ăn tối, sau đó liền quên mất chuyện này.

Đêm trước ngày khởi hành đến hành tinh trung tâm Liên minh, Diệp Tu ra khỏi phòng làm việc, đi lên vườn hoa trên sân thượng. Hệ thống điều hoà không khí đang hoạt động, Hàn Văn Thanh ngồi ở một góc trên chiếc đài có khung pha lê, cầm trên tay bình phun nước kiểu cũ đang ánh màu xanh huỳnh quang, đang tưới cây.

Diệp Tu bóc một múi quýt đưa qua: “Ăn không?”

Hàn Văn Thanh giơ hai tay đầy bùn đất cho đối phương xem, há miệng: “A.”

Diệp Tu đút vào miệng anh hai múi, ngồi xuống bên cạnh: “Ngày mai được gặp thần tượng rồi nên kích động không ngủ được?” Hắn hỏi.

“Không phải.” Hàn Văn Thanh kiên quyết trả lời.

“. . .” Diệp Tu nhìn thẳng người bên cạnh, “Người bình thường sẽ không đi chăm cây lúc nửa đêm.”

Hàn Văn Thanh trầm mặc 2 giây, sau đó rất nhanh từ bỏ: “Được rồi, tôi không nghĩ tới Nhất Diệp Chi Thu.” Anh thừa nhận, “Tôi đang nhớ cậu.”

Diệp Tu: “. . .” Diệp Tu vốn đang bất động thanh sắc bỗng dưng bị doạ sửng sốt.

“Không, là nhớ chuyện chúng ta.” Hàn Văn Thanh sửa lại một chút, vừa nãy hình như có chút hiểu lầm, “Ngày mai là ngày kỷ niệm của chúng ta?”

“Anh nói ngày đầu tiên gặp nhau ở quán rượu?”

“Đúng vậy.”

Diệp Tu: “Sao đột nhiên nghĩ tới chuyện này?”

“Mấy hôm trước tôi với một đồng nghiệp cũ tán gẫu.” Dù sao cũng đã bị phát hiện, Hàn Văn Thanh dứt khoát nói thẳng, “Nói tới sinh hoạt sau khi kết hôn, ông ấy nói tôi thỉnh thoảng cũng nên làm chút gì đó vào mấy ngày đặc biệt, không cần lúc nào cũng nghiêm túc. . .”

“Nghiêm túc? Ừ, anh thật sự rất nghiêm túc.” Diệp Tu cười, “Không nghiêm túc vậy đâu còn là anh.”

Hàn Văn Thanh: “Cho nên muốn cân bằng một chút.”

“Có lý.” Diệp Tu nói, “Đồng nghiệp nào vậy? Có phải người lúc trước giới thiệu anh cách làm cái phòng hoa thuỷ tinh này không?”

“. . .” Hàn Văn Thanh không nghĩ đối phương lại nhớ rõ như vậy, “Ừ, là ông ấy.”

Diệp Tu đối với một số “đồng nghiệp” của Hàn Văn Thanh từng nghe kể qua, căn cứ vào suy đoán của hắn, tính bảo mật về mấy người này có khả năng còn cao hơn so với công việc của Hàn Văn Thanh, từ trước đến nay chưa có người đồng nghiệp nào đến nhà làm khách. Dĩ nhiên, tình huống này cũng tương tự với trường hợp của hắn.

“Cho nên anh tính làm gì?” Diệp Tu cực kì hứng thú hỏi.

Hàn Văn Thanh: “Vừa đặt trước cho cậu một robot thú cưng Đại Mạc Cô Yên.”

Diệp Tu: “. . .”

“Thế nào?” Hàn Văn Thanh cảm giác vẻ mặt của đối phương có chút vi diệu.

“Thật ra tôi cũng đặt trước cho anh một cái của Nhất Diệp Chi Thu. . .” Diệp Tu cảm thấy thật sự quá khéo, trước đó hắn cũng ở trong phòng làm việc thảo luận với đồng nghiệp về vấn đề này, “Nhưng mà không phải thú cưng, là robot giúp việc.”

“Ừ.” Hàn Văn Thanh điềm tĩnh nói, “Trong nhà vừa hay cần một cái.”

Diệp Tu thẫn thờ gật đầu, trong đầu khó tránh hiện ra hình ảnh Nhất Diệp Chi Thu cao bằng nửa người cùng Đại Mạc Cô Yên đùa giỡn, rượt đuổi nhau trong hành lang, có hơi choáng.

Tuy nhiên trong ngăn kéo ở nhà họ đã chứa đầy mô hình cơ giáp từ lâu, có thêm một đôi nữa cũng chẳng sao.

“Đến lúc đó tôi muốn cột một cái nơ bướm trên đầu Đại Mạc Cô Yên.” Hắn nói.

Khi trời vừa sáng, bọn họ lên máy bay ở trạm không gian, đáp xuống tại cảng chính ở hành tinh trung tâm của Liên minh.
TBC
 
Last edited:

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,430
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#5

cre on pic.

3.
Dựa theo bản tin thời sự trong ngày, số máy bay hạ cánh và lượng du khách đổ về trung tâm ngày hôm đó có thể lấp đầy cả nửa cảng, từ sáng sớm tình hình giao thông trên không tại hành tinh đã diễn ra tình trạng ùn tắc nghiêm trọng, đến khi hoạt động bắt đầu mới thông thoáng hơn một chút. May sao hai người Hàn Văn Thanh đến sớm nên cũng không tốn nhiều công sức đã vào được hội trường.

Hội trường như một quả cầu thuỷ tinh lớn lấp lánh ánh sáng xanh trắng trên một hành tinh, bên trong là vô số khán đài lơ lửng đan xen che kín bầu trời, có rất nhiều khán giả sử dụng thiết bị hỗ trợ bay cá nhân, đi dọc theo cầu thang cũng có thể nhìn thấy họ bay lên xuống. Sau khi vào trong, Diệp Tu lấy một tờ giấy tuyên truyền hoạt động giơ lên không trung, sau đó nó khúc xạ ra một tấm bản đồ kết cấu hội trường hoàn chỉnh.

“Chúng ta xem từ giữa trận.” Diệp Tu nhìn dãy số trên vé so sánh một chút, “Cũng không xa lắm, đi chơi một lát trước đã.”

Nhân lúc hắn nhìn bản đồ, ở đằng sau, Hàn Văn Thanh không tiếng động nhấc tay, lặng lẽ gắn một máy định vị siêu nhỏ dưới góc áo khoác đối phương. Mấy việc kiểu này đối với anh dễ như trở bàn tay, chỉ có điều trong lòng cảm thấy khó chịu, tự trấn an mình —— chỉ nhìn một chút thôi, tên này nói sẽ nghe theo mình, tóm lại việc này chỉ là tránh bị lộ.

Cộng sự ở học viện đã sớm gửi anh một phần lịch hoạt động Liên minh sắp xếp, tính theo thời gian, vào thời điểm mở màn nửa trận sau, Đại Mạc Cô Yên sẽ lặng lẽ đi tới khoang con nhộng, trên lý thuyết chắc chắn sẽ không bị phát hiện, chỉ cần Diệp Tu không đột nhiên đến tìm là được. Vì lý do này nên bất đắc dĩ anh phải đặt định vị lên người đối phương.

Tuy hành động lén lút này hoàn toàn không phải là phong cách của anh.

Có điều từ khi quen Diệp Tu tới nay, anh đã làm rất nhiều việc mà từ trước đến này chưa từng nghĩ mình sẽ thực hiện. Nhưng cũng không quá miễn cưỡng, vừa khéo ngược lại, trừ đi thân phận thật sự, anh đối với Diệp Tu – người cũng chung sống, không hề che giấu bất cứ điều gì. Chính vì cả hai người đều như vậy, nên mới phải dùng cách này.

Nhìn vào có thể nói bọn họ khác nhau ở nhiều phương diện, nhưng ở một góc độ nào đó, sự cố chấp của họ giống nhau như đúc.

Diệp Tu cũng có bí mật của mình, đây là chuyện hai người bọn họ đều ngầm hiểu. Trước đây, lúc hắn làm công việc lúc bấy giờ đã phải trải qua một chuyện không bình thường, trải nghiệm đó đã khiến hắn trở thành con người hiện tại. Hàn Văn Thanh không biết rốt cuộc hắn đã trải qua những gì, tuy nhiên anh có thể tưởng tượng được, việc đó sẽ mang đến cho hắn vinh dự và thành công hoặc cũng có thể là những áp lực không tên cùng bất lực, những cảm xúc đó hắn sẽ không bao giờ để bất cứ ai nhận ra, nhưng ở chung càng lâu, anh càng cảm nhận được sự trầm ổn và yên bình mà hắn có được thật chẳng dễ dàng gì.

“Này.” Diệp Tu bình tĩnh nói, “Anh thấy cái này có được không?”

Hàn Văn Thanh hoàn hồn thì phát hiện đối phương đã mua một cái nơ bướm màu đỏ trắng phía sau có gắn nam châm từ quầy lưu niệm.

“Đây là đồ lưu niệm của Hưng Hân?” Anh nhìn dòng chữ phía trên.

“Đúng, khá đẹp ha.” Diệp Tu đem cái nơ bướm nhét vào ba lô, “Đợi về nhà đeo cho Đại Mạc Cô Yên.”

“. . .” Hàn Văn Thanh mặt không cảm xúc, “Cậu tốt xấu gì cũng nên mua cái của Bá Đồ.”

“Màu sắc giống nhau sẽ bị chìm.” Diệp Tu nói như đúng rồi, “Mà đỏ trắng lại khá hợp với đỏ đen.”

Nửa đầu trận đấu khiến bầu không khí của hoạt động trở nên nóng dần, hình chiếu thuỷ tinh thể trực tiếp tình hình trong hội trường chậm rãi bay khắp nơi, lần kỷ niệm này phải nói Liên minh đã tốn không ít công chuẩn bị, đến những người nổi tiếng mà mọi người vô cùng quen thuộc trong ngành của bọn họ cũng cảm thấy hưng phấn và thú vị không thôi. Lúc đoàn đội của học viện Bá Đồ lên sàn đấu, thuỷ tinh thể vừa vặn lướt qua trước mặt hai người, hắn hứng thú nhìn không ít người đã từng là đối thủ cũ ở phía trên, cũng không giống như dự liệu, không tìm được người nào có thể là người điều khiển đầu tiên của Đại Mạc Cô Yên cả.

Cũng giống như hắn, Đại Mạc Cô Yên cũng chỉ tham gia phần sau, phân trận mô phỏng đối chiến. Có điều Diệp Tu cũng không cảm thấy có gì đáng tiếc, đối với hắn mà nói, sự tồn tại của bản thân người kia cùng bộ giáp uy phong lẫm liệt – Đại Mạc Cô Yên, đã sớm hoà thành một thể, ngược lại hắn càng không thể hình dung ra được hình dáng người điều khiển nó.

Hắn liếc nhìn Hàn Văn Thanh bên cạnh, người nọ cau mày, khác hẳn với những người hâm mộ đang vô cùng kích động phía trên khán đài. . . Cũng đúng, người ta là fan của Nhất Diệp Chi Thu, đối với Bá Đồ tâm tình tất nhiên có chút phức tạp.

Đương nhiên ở nhiều thời điểm, nét mặt của anh hoàn toàn không thể trở thành tiêu chuẩn để người khác đoán tâm trạng. Vào một buổi trưa nhiều năm trước đây, Hàn Văn Thanh cũng đang nghiêm chỉnh trầm mặc như thế này ngồi đối diện ăn cơm, rồi nghiêm túc nói với hắn: “Cậu muốn cùng tôi đăng ký kết hôn không?”

“Được.” Diệp Tu sảng khoái nói, “Chờ lát ăn xong rồi đi.”

Trên đường đi tới tháp hành chính, việc khiến hắn suy nghĩ lại là một vấn đề khác, đó là có nên nói rõ chuyện mình là người điều khiển đầu tiên của Nhất Diệp Chi Thu hay không. Điều khiến hắn ngập ngừng không thân phải phận bí mật của mình, mà là công việc của Hàn Văn Thanh ở bộ phận cũ. Hắn có thể cảm nhận được, Hàn Văn Thanh không nói rõ ràng cho hắn nghe về công việc cũ, một trang nổi bật trong cuộc đời anh vẫn còn sót lại dư âm vang vọng ở nơi cuối linh hồn. Bởi vì giữa bọn họ có sự ăn ý, họ không cố gắng đào bới quá khứ của đối phương, giả dụ hiện tại hắn nói ra toàn bộ bí mật của mình có phải cũng là vô tình ép buộc đối phương phải nói ra bí mật của mình?

Ngày trước, nơi đăng kí kết hôn trong tháp hành chính vẫn hoạt động theo kiểu truyền thống, dù phần lớn công việc đều có robot trí năng làm nhưng phụ trách thủ tục pháp lý vẫn do con người làm —— nói cách khác, họ phải đứng xếp hàng. Bọn họ ngồi nghỉ ngơi trong căn phòng chật hẹp, một bản tình cả cũ vang vọng từ cái loa trên đỉnh đầu.

“Cái kia. . .”

“Thật ra. . .”

Hai người đồng thời mở miệng, rồi đồng thời ngừng lại.

“Không có gì.”

“Ừ.”

Trong nháy mắt đó, Diệp Tu có thể hiểu được lời nói vô thanh trong ánh mắt Hàn Văn Thanh. Từ lúc quen biết tới nay, bọn họ luôn hiểu rõ đối phương, biết trong tương lai họ sẽ là bạn lữ cùng sóng vai một đời, họ biết điều đó mà không chút nghi ngờ, chỉ nghĩ người người đó chính là người trước mắt mình, chỉ đơn giản vậy thôi.

Mà quá khứ đều đã là quá khứ, vĩnh viễn cũng chỉ là quá khứ.

“Sao đứng đờ ra vậy?” Hàn Văn Thanh bên cạnh đẩy đẩy hắn, lôi hắn ra từ những hồi tưởng, “Bá Đồ đã lên sân rồi, chúng ta lên khán đài thôi.”

Diệp Tu chớp chớp mắt: “Được.”

Sau khi nghỉ ngơi giữa trận, khán giả bắt đầu nhanh chóng di chuyển, Diệp Tu và Hàn Văn Thanh tạm biệt ở giao lộ, mỗi người đi theo hai hướng khác nhau tìm khoang con nhộng của mình.

Đường đi bên trong hội trường rắc rối phức tạp, vòng qua quẹo lại mấy lần liền nhìn thấy trời đất bên ngoài, Diệp Tu đi đến nơi bọn họ đáp máy bay, hắn dự định đổi quần áo khác không quá nổi bật. Hắn đem bộ đồ thể thao nhét vào thùng đồ, kéo cao áo khoác đen liền có thể hoàn mỹ lẩn vào đội nhân viên, vì đề phòng Hàn Văn Thanh nửa đường phát hiện, hắn khoá kỹ thùng đặt về chỗ cũ. Sau đó hắn khởi động thiết bị bay cá nhân, trực tiếp từ rìa hội trường hình cầu nhảy thẳng xuống khu làm việc ở bên dưới.

An Văn Dật lái xe bay tới đón hắn, Diệp Tu vừa bước lên xe liền nhìn thấy bộ đồ chẳng khác gì cây chổi nhung đỏ đặt phía sau.

“. . .” Hắn nhấc bộ đồng phục tác chiến kiểu cũ lên, “Tôi tưởng đã có phiên bản tân tiến hơn rồi mà.”

“Đây chính là phiên bản mới nhất.” An Văn Dật chỉnh sang chế độ tự động, xoay ghế nhìn đằng sau, khái quát về bộ đồng phục tác chiến nội bộ mới nhất, “Được trang bị thiết bị cảm biến mới nhập về đầu năm. . .”

“Mấy cái này anh đều biết, nhưng bên ngoài tại sao không thay đổi chút nào vậy?” Diệp Tu khó hiểu.

“Giáp trong của Nhất Diệp Chi Thu bây giờ trái lại không phải thế này —— nghe nói là hai màu đen và bạch kim.” An Văn Dật đẩy kính mắt, “Có điều hoạt động lần này của anh là do Hưng Hân đứng ra bàn bạc, đương nhiên phải mặc đồng phục của đội rồi, không liên quan đến vấn đề bảo mật.”

Diệp Tu: “Nhìn thế nào cũng là vì ôn lại kỉ niệm xưa đi.”

“Cũng có ý này,” An Văn Dật ngượng ngùng thừa nhận, “Đồng thời cũng là tôn trọng thiết kế ban đầu của Sở trưởng anh không phải sao?”

“Này không phải do anh thiết kế, đây là sự kết hợp giữa chủ nghĩa thực dụng và sự bần cùng.” Diệp Tu thở dài, “Lại còn giống y đúc kỹ thuật thời đó, mấy cậu khiến anh tuyệt vọng thật sự. . .”

Dù thổn thức tới đâu thì hắn vẫn phải thay đồng phục tác chiến vào. Trước khi xuống xe còn tròng thêm cái nón và áo khoác trắng, không cần soi gương hắn cũng biết mình không khác gì một trái dâu tây khổng lồ.

Dựa theo sắp xếp của Liên minh, An Văn Dật cùng hắn tiến vào đường hầm đi đến phòng chuẩn bị, chờ kiểm tra khung máy lần cuối cùng. Vừa vào cửa, Diệp Tu nhìn thấy tấm bản đồ lập thể treo trên tường: “Đây là bản đồ khu làm việc sao?”

“Đúng vậy, không cần đăng kí, nhân viên chỉ cần dùng thiết bị của mình quét qua là được.” An Văn Dật mở vòng tay của mình lên, một vệt sáng từ ngón tay chiếu thẳng vào giữa bản đồ, “Anh nhìn xem, chỗ này là chính là chỗ viên thuỷ tinh thể vừa mới đáp xuống, lát nữa chúng ta sẽ đi vào từ bên phải. Phòng chờ dự bị số 4 của chúng ta ở đây, Đại Mạc Cô Yên chắc là ở phòng dự bị số 6, cách đây không xa lắm.”

“Nói tóm lại, chúng ta có thể sẽ chạm mặt bọn họ trong đường hầm?” Diệp Tu nhìn theo điểm sáng trên bản đồ.

“Đúng vậy.” An Văn Dật nói, “Chỉ là có thể đụng. . . Nếu anh không muốn đụng mặt người ta, có thể đi lệch thời gian một chút.”

“Không có việc gì, dù sao cũng đều che mặt.” Diệp Tu nói.

An Văn Dật: “. . .” Tại sao nghe như anh sắp đánh cướp người ta vậy?

Diệp Tu nhìn vòng tay, kiểm tra vị trí của thiết bị định vị hắn gắn ở trên thư mời thử. Khoảng cách của hai bên rất xa, tạm thời không cần lo lắng, bây giờ là —— khoan đã, hình như có gì không đúng.

Hắn mở ghi chép lịch sử nhìn một chút, phát hiện toạ độ của thư mời hoàn toàn giống với toạ độ lần cuối cùng hắn ở đó. Đối chiếu toạ độ này với bản đồ hội trường liền biết ngay đây là nơi máy bay đáp.

Diệp Tu lập tức hiểu rõ, lúc nãy Hàn Văn Thanh hẳn đã đi về máy bay của họ một chuyến, đem thư mời hoặc balo đồ lưu niệm bỏ vào trong. Nhưng nếu là vậy, định vị liền không còn tác dụng nữa.

Tuy rằng theo lý thuyết, đối phương hẳn đã đến khoang con nhộng chuẩn bị xem trận đấu, nhưng hắn vẫn không yên tâm. Diệp Tu nhìn thời gian, phát hiện còn mấy phút nữa nửa trận sau mới chính thức bắt đầu, liền trực tiếp gọi xác nhận vị trí của Hàn Văn Thanh.

“Sao thế?” Đầu bên kia Hàn Văn Thanh bắt máy rất nhanh, giọng nói vẫn điềm tĩnh như thường lệ.

Diệp Tu thở phào một hơi: “Không có gì, tính hỏi thử anh đã đến chưa.”

“Đến rồi.” Hàn Văn Thanh nói, “Bên này mọi thứ đều ổn.”

Hai người họ nói thêm vài câu, sau đó Diệp Tu liền ngắt liên lạc. Lúc này An Văn Dật đi tới, nhìn thấy tín hiệu trên mặt nạ của hắn nhấp nháy, liền hỏi: “Anh muốn truyền tin sao?”

Diệp Tu đang định gật đầu, An Văn Dật liền mở vòng tay của mình lên: “Bây giờ không gọi ra bên ngoài được, tín hiệu khu làm việc tách biệt với bên ngoài, nếu anh có việc gì gấp thì em sẽ dùng quyền nhân viên giúp anh gọi. . .”

“Thật sao?” Diệp Tu ngờ vực, “Anh vừa nãy vẫn gọi được mà.”

“Anh gọi điện cho đồng nghiệp hả?” An Văn Dật thả tay xuống, “Nếu là liên hệ trong nội bộ khu làm việc thì tín hiệu không có vấn đề gì.”

Diệp Tu: “. . .”

Chuyện có chút không đúng lắm, hắn nghĩ.

4.
Mấy phút trước đó, lúc Hàn Văn Thanh nhận được cuộc gọi của đối phương, anh cũng không hề biết việc tín hiệu khu nội bộ bị đóng kín. Chờ anh phát hiện được vấn đề, đã không còn kịp nữa rồi.

Hàn Văn Thanh lập tức nghĩ tới một khả năng —— Vừa nãy lúc Diêp Tu gọi tới, nói không chừng là để thử xem anh đang ở đâu. Có lẽ lúc anh mang mấy món đồ cá nhân về máy bay thì hành tung đã bị bại lộ, có thể đối phương đã sớm để ý anh có gì đó không đúng lắm, rồi đi theo anh một đường vào khu làm việc.

Tuy lúc sau khi anh lên xe bay có thể xác định phía sau không có ai đi theo, nhưng ít ra vẫn có thể thấy được anh đi vào đường hầm đặc thù. Mà cũng vì như vậy nên tình huống càng tệ hơn, lời vừa rồi rõ ràng là nói dối, đối với người không giỏi nói mấy lời bịa chuyện như anh mà nói, có khi đã bị đối phương nhìn thấu rồi.

Anh lập tức phát tín hiệu, gọi lại.

“Xin lỗi, vừa nãy. . .”

“Xin lỗi, thật ra. . .”

Hai người đồng thời mở miệng nói, lại không hẹn mà ngưng lại.

“Đừng gấp.” Hàn Văn Thanh nói, “Cậu ở đâu?”

“Tôi đang ở khu làm việc.” Giọng của Diệp Tu cũng có chút cứng ngắc, “Nghe tôi nói, chờ sau khi chuyện này kết thúc. . .”

“. . .Đợi chuyện này kết thúc, tôi sẽ giải thích cho cậu.” Hàn Văn Thanh vội vàng nói.

Diệp Tu: “Sao cơ? Không phải, tôi không nói anh. . .”

Tín hiệu lúc này bị cắt đứt. Nhân viên bên cạnh nói xin lỗi: “Vì sắp sửa bắt đầu rồi, sóng bên ngoài khu vực công tác sẽ tạm thời bị chặn lại, nếu không ngài có thể dùng sóng nội bộ của chúng ta gọi lại thử xem?”

“Cám ơn, không cần đâu.” Hàn Văn Thanh nói.

Anh liếc nhìn vòng tay, mang vào găng tay của đồng phục tác chiến: “Chúng ta đi thôi.”

Loại đồng phục tác chiến mới của Bá Đồ thiết kế đẹp đẽ, phối màu trang nhã, bên ngoài mang theo phong cách hiện đại. . . Tuy nhiên chuyện này chẳng liên quan gì đến anh, đối với việc chế tác tỉ mỉ của học viện, không những sử dụng kỹ thuật mới nhất mà còn đặc biệt thiết kế lại vẻ ngoài trông giống như đồng phục tác chiến thời gian đầu, anh thật sự không thể biết nên đánh giá thế nào.

Anh chỉnh lại mặt nạ một chút, cất bước vào đường hầm.

Phòng chờ của anh và Nhất Diệp Chi Thu nằm ở hai đầu đường hầm, lối vào được đăng ký vừa vặn ở đối diện, cũng không biết có phải do ban tổ chức hoạt động đặc biệt sắp xếp hay không. Bên trong đồng phục tác chiến vang lên tần suất sóng âm quen thuộc, anh bước nhanh trong đường hầm dài dằng dặc, mỗi một bước tựa như đẩy mạnh anh về thời đại trong quá khứ. Ở đó có lý tưởng mà anh phấn đấu theo đuổi, có thanh xuân, vinh quang, mồ hôi, có những ánh sao cách đến ngàn vạn năm ánh sáng, còn có đối thủ đồng thời cũng là bằng hữu không thể quên.

Nhưng mấy thứ này cũng không thể thay đổi việc hôn nhân của anh có thể xuất hiện nguy cơ thật sự. . . Anh rất giỏi trong việc nắm bắt trọng điểm, mặc dù là ưu điểm dùng trong trường hợp này cũng không khiến người ta vui vẻ.

Anh tạm gác lại chuyện sầu não, ở đối diện đường hầm xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Một cây chổi nhung màu đỏ san hô quen mắt.

Rất nhiều chuyện trên thế giới này sẽ nhanh chóng thay đổi, thoáng cái liền trôi qua thế nhưng lại có những thứ vô cùng ngoan cố vẫn mãi không thay đổi. Chỉ cần nhìn chúng, liền giống như có thể một lần nữa băng qua toàn bộ thời gian và ký ức, lần nữa trở về để anh trở thành con người mang trong mình giấc mơ và khát vọng của những tháng năm rực rỡ ấy.

Người điều khiển ban đầu của Nhất Diệp Chi Thu, không, Nhất Diệp Chi Thu —— đi về phía anh, anh cũng đi về phía hắn. Nhân viên hai bên đều không hẹn mà cùng nhau dừng bước, nín thở nhìn kỹ hai vị truyền kỳ đến tiến đến gần đối phương, cuối cùng dừng lại đối diện nhau.

Cách tấm mặt nạ, Hàn Văn Thanh giống như nhìn thấy được Nhất Diệp Chi Thu cũng đang nhìn kỹ mình. Anh cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng trước đó, anh đã đưa tay mình ra,

Nhất Diệp Chi Thu cũng đưa tay bắt lấy. Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở máy móc từ vòng tay của hắn truyền ra.

“Đã bắt được vị trí của nửa kia trong trạng thái không có tín hiệu.” Phần cuối thông báo chuyển tiếp vào kênh thoại trong tai hắn, “Hai bạn đã gặp nhau, có muốn tham dự hoạt động mua sắm ưu đãi hằng năm của Tinh Cầu Trung Tâm dành cho tình nhân hay không?”

Sau khi Diệp Tu nghe xong mấy chữ cuối cùng của âm thanh nhắc nhở, liền có cảm giác đầu mình bị chấn động mạnh.

Trạng thái không tín hiệu, vị trí nửa kia. . . đã bắt được? Không sai, giữa bọn họ còn có một cái định vị lẫn nhau cuối cùng, chỉ khởi động khi không có tín hiệu.

Bởi vì quá mức chấn kinh nên hắn không hề buông tay Đại Mạc Cô Yên ra. Hắn xác định trong phạm vi 3m người đứng gần hắn nhất, chính là Đại Mạc Cô Yên, trên cổ tay của người nọ có lẽ có vòng tay.

Từ quá trình có thể suy ra, nói cách khác, thiết bị của người hắn tưởng đã phát hiện hắn không từ mà biệt trốn đi mất nên một đường đuổi vào khu làm việc, đang chuẩn bị bắt hắn – Hàn Văn Thanh, hiện tại đang nằm trên tay Đại Mạc Cô Yên – đối thủ cũ của hắn.

Cho nên có khả năng Đại Mạc Cô Yên đoạt lấy thiết bị của Hàn Văn Thanh. . . Hoặc cũng có thể Hàn Văn Thanh xử gọn Đại Mạc Cô Yên rồi mặc đồng phục tác chiến của hắn. . . Không không không, còn một khả năng khác mà chỉ cần hắn nghĩ đến đầu Diệp Tu lập tức muốn nổ tung.

“Là anh sao?” Diệp Tu buột miệng.

Liền lập tức phát hiện đồng phục vẫn chưa mở tần số truyền tin vậy nên đối diện không thể nghe được tiếng hắn.

Diệp Tu có chút mờ mịt thả tay Đại Mạc Cô Yên, thấy thân thể đối phương lung lay một phen. Nhân viên bên cạnh dùng kênh chuyên dụng nhắc nhở: “Cái kia. . . Trận đấu sắp sửa bắt đầu rồi. . .”

“Giúp tôi một chuyện.” Diệp Tu nói, “Có thể kết nối tần số của chúng tôi để nói chuyện không?”

“Trong lối đi có máy quay, xin đừng đánh nhau ở đây. . .” Nhân viên sắp rơi lệ.

Diệp Tu: “. . .” Ai muốn đánh nhau với anh ta!

Hắn bất đắc dĩ tiếp tục đi về phía trước, đồng thời Đại Mạc Cô Yên cũng cất bước, sát vai nhau mà đi qua. Chờ đến khi hắn lấy lại tinh thần thì đã phát hiện mình đứng trước khung máy Nhất Diệp Chi Thu rồi.

Nhìn từng đường nét quen thuộc kia, trong lòng hắn trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Nếu vừa nãy không có chuyện gì xảy ra, có khả năng hắn sẽ giành mấy giây nhớ lại quá khứ của mình, mà hiện tại. . . Hắn giang hai tay, để mặc đống kim loại tự động bao lấy toàn thân, mang hắn bay lên.

Sau khi kết nối thành công với máy chủ Nhất Diệp Chi Thu, không lâu sau đó cảm giác ấm áp quen thuộc từ lâu tràn vào xúc cảm, tuy khung giáp không hề có trí năng của mình, nhưng hắn như thể vẫn cảm nhận được tâm trạng nó. Với Quân Mạc Tiếu cũng vậy, nếu nó thực sự có ý thức, hẳn sẽ là người hiểu rõ nhất về sự tồn tại của hắn. . . Một trong những người rõ nhất.

“Đã kết nối tần số, mở ra kênh trò chuyện cùng (Người tham gia: Đại Mạc Cô Yên).” Tiếng thông báo máy móc đúng lúc vang lên.

Diệp Tu: “. . .” Không, không cần hiểu rõ như vậy đâu.

Hai tiếng thông báo kết thúc, kênh trò chuyện rơi vào yên lặng.

“Này, Đại Mạc Cô Yên.” Diệp Tu trước tiên phá vỡ trầm mặc.

Đối diện trả lời: “Nhất Diệp Chi Thu.”

Đồng phục tác chiến bây giờ không giống thời đại ngày xưa, giọng nói truyền đến vô cùng rõ ràng, trung thực —— Thanh âm kia hắn đã nghe vô số lần, là giọng của Hàn Văn Thanh.

“Mẹ nó, thật sự là anh sao.” Diệp Tu thì thào nói.

Hàn Văn Thanh nói: “Thật không ngờ.”

Đối với mức độ quen thuộc của họ, Diệp Tu nghe được đối phương có chút sốt sắng. Việc này khiến hắn bình tĩnh hơn không ít.

“Bên ngoài có nghe được chúng ta nói chuyện không?” Hắn sực nhận ra vấn đề.

“Không nghe được, tôi đã hỏi rồi.” Hàn Văn Thanh lập tức nói.

“Vậy thì tốt, tôi không muốn ngày mai lên tiêu đề báo giải trí đâu.” Diệp Thu nhẹ nhõm, “Khoan đã, vì sao anh lại hỏi việc này?”

“Tôi cảm thấy cậu có thể phun lời rác rưởi trên kênh trò chuyện.” Hàn Văn Thanh thản nhiên nói, “Cho nên tôi vẫn đang suy nghĩ đáp trả thế nào.”

“. . .” Diệp Tu không thể không thừa nhận việc này quả thật rất có khả năng xảy ra.

“Tôi đã sớm biết công việc của anh không đơn giản.” Hắn nói, “Kết quả còn nằm ngoài tưởng tượng của tôi.”

“Cậu cũng vậy, cám ơn.” Hàn Văn Thanh trả lời.

Kênh trò chuyện lại lúng túng, trầm mặc vài giây. Diệp Tu tiếp tục nói: “Tôi nhớ lúc chúng ta đăng ký kết hôn, tôi đã muốn nói với anh.”

“Tôi cũng vậy.” Hàn Văn Thanh nói, “Còn sợ rằng khi đó nếu cậu phát hiện sẽ không đồng ý kết hôn với tôi.”

“Tại sao không đồng ý kết hôn với anh?” Diệp Tu bất mãn nói, “Tôi là loại người bội tình bạc nghĩa như vậy?”

Hàn Văn Thanh: “. . .” Ý anh không phải vậy.

“Tóm lại,” Diệp Tu nói, “Lần này chúng ta hoà nhau.”

“Ừ.” Hàn Văn Thanh cũng đồng ý, “Nói sau đi, về nhà lại nói.”

“Về nhà lại nói.” Diệp Tu gật đầu, “Còn bây giờ. . . không quản anh là Đại Mạc Cô Yên hay là Hàn Văn Thanh, tôi muốn cùng anh đánh một trận.”

“Vậy phí lời cái gì.” Hàn Văn Thanh nói, “Đến!”

Hai khung giáp đều đồng thời tăng tốc, lao ra khỏi đường hầm, băng qua muôn vàn ánh sao ngút trời cùng quần chúng hưng phấn đông nghịt phía sau, hệt như vô số lần trong quá khứ, hướng về phía đối phương.

“Anh ấy hẳn đã đợi ngày này rất lâu. . .” Đường Nhu đứng cạnh khung cửa sổ nhìn, theo bản năng siết chặt lan can.

Trận đấu giữa Nhất Diệp Chi Thu và Đại Mạc Cô Yên đã gần đi đến hồi kết, trong buồng của Hưng Hân nhất thời không một âm thanh, toàn bộ người xem đều mê mẩn, chìm đắm trong trận đấu hoa lệ này. Tuy nói là đấu biểu diễn, nhưng bầu không khí sôi trào ấy đã nhiễm lên mỗi một khán giả, khiến bọn họ vô thức nín thở tập trung theo dõi. Không cần hình ảnh chiếu lại, rất nhiều người đều có thể cảm giác được, sự mạo hiểm và tinh diệu vô cùng chỉ diễn ra trong nháy mắt, phía sau đó ngoại trừ thao tác tinh xảo cùng phản xạ kinh người, còn có một loại ăn ý khó gọi tên ẩn bên trong.

Lúc này hai bộ giáp tách ra kéo dài khoảng cách, đứng đối diện nhau, ở khoảnh khắc nghiêm túc này, ánh sao an tĩnh phía trên soi xuống thân giáp.

“Đây là cái mà mọi người thường gọi là túc địch trong truyền thuyết đi.” Kiều Nhất Phàm nói, “Không cần biết đã qua bao lâu, đều. . .”

Cậu vẫn chưa nói xong, Nhất Diệp Chi Thu đột nhiên nâng lên chiến mâu trong hình thái súng Gauss trong tay mình, bắn liên tục mấy phát. Sóng gợn quanh mũi mâu tụ lại hợp thành một hình đỏ tươi bay về phía Đại Mạc Cô Yên.

*Súng Guass: hay còn được gọi là súng nam châm, một trong những loại súng xuất hiện trong những bộ khoa học viễn tưởng. Bạn có thể tham khảo thêm ở link sau: Súng Gauss

“Không phải trận đấu kết thúc rồi sao?” La Tập giật mình hỏi.

Không ai trả lời câu hỏi của cậu, vào lúc mọi người đều cho rằng Đại Mạc Cô Yên sẽ né hoặc đánh trả lại, nhưng bộ giáp vẫn đứng bất động tại chỗ như không thấy những viên đạn lao về phía mình có bao nhiêu sát thương.

Trong tiếng kinh hô của vô số người theo dõi trên, những luồng đạn dần tụ lại chồng lên nhau, nhưng trước khi chạm đến Đại Mạc Cô Yên nó đã tự va chạm vào nhau rồi nổ tung. Không gian bị ảnh hưởng tạo ra sóng xung kích, hợp lại rồi tạo thành một biểu tượng thật lớn ở trên không trung, rất lâu không bay mất.

Trong buồng quan sát của Hưng Hân hoàn toàn tĩnh lặng.

“Em không nhìn lầm chứ,” Kiều Nhất Phầm khô khan nói, “Đó là hình trái tim phải không?”

“Là trái tim! Một trái tim thật lớn!” Bánh Bao cực kì vui vẻ, phấn chấn nói, “Quả nhiên là lão đại, vừa lãng mạn lại vừa ngầu, thao tác kiểu này quá nghịch thiên rồi!”

“Trọng điểm không phải việc này!” La Tập kêu lên, “Vấn đề là tại sao Sở trưởng lại bắn tim cho Đại Mạc Cô Yên chứ!? Không cần biết là chuyện gì nhưng đều rất đáng sợ!”

“Khiêu khích? Chắc là vậy nhỉ?” Kiều Nhất Phàm không thể xác định nói, “Mọi người xem, Đại Mạc Cô Yên cũng có hành động. . .”

Bên trong khoàng của học viện Bá Đồ, mọi người cũng đang theo dõi trận đấu, trong nháy mắt nhìn thấy trái tim đỏ chót kia, Trương Giai Lạc không nhịn được lên tiếng.

“Tên này muốn chết sao! Nhất Diệp Chi Thu.” Hắn lầu bầu nói, “Nhiều năm không gặp tên đó càng ngày càng không bình thường, người nhà của lão Hàn vẫn đang xem đó, anh ấy sẽ bị hiểu lầm chết mất!”

“Người đó không biết thân phận thật của Đại Mạc Cô Yên.” Tống Kỳ Anh nhắc nhở.

“Ồ, cũng đúng.” Trương Giai Lạc gật đầu, “Tên này rõ ràng cố tình gây sự. . .Tiến lên lão Hàn, đánh hắn một trận!”

Vừa dứt lời, Đại Mạc Cô Yên liền động thủ. Nó giơ hai cánh tay lên, giống như chuẩn bị tấn công, nhưng một giây sau lại thay đổi góc độ, thu hai tay về trước ngực.

Ngón tay được tạo từ máy móc chậm rãi di chuyển, hợp lại với nhau, tạo thành một hình trái tim.

Ba năm trước, ở một quán bar trên hành tinh trung tâm.

Khúc dạo đầu của bản nhạc vận mệnh sắp được trình diễn tại nơi này, nhưng bản thân hai nhân vật chính vẫn không biết gì cả. Trong quán đang tổ chức một trận đấu game giáp máy, dưới tiếng hò reo cổ vũ nhiệt tình của ông chủ, có một vị khách lười biếng ngồi hút thuốc trong góc đứng lên đi vào buồng chơi game. Hắn thắng rất nhanh, những người khiêu chiến sau đó cũng không ngoại lệ đều bị hắn đánh bại.

“Anh trai, trình quá cao!” Ông chủ trẻ tuổi khoa trương nói, “Nếu không có gì bất ngờ, người đứng nhất tối nay sẽ là ông anh. . . Quả nhiên là Nhất Diệp Chi Thu của thế giới ảo nha!”

“Chỉ là game thôi mà.” Vị khách khiêm tốn nói, tuy nội dung nghe kĩ thì chẳng khiêm tốn chút nào.

Không biết có phải vì nghe thấy câu này của hắn, một vị khách khác nét mặt cực kì nghiêm túc mới tiến vào buồng game đối diện. Tiếp theo, mọi người đều chứng kiến hai người họ một trận rồi lại một trận giằng co với nhau —— Bởi vì đánh đấm quá kịch liệt, trước sau vẫn không ai có thể thắng liên tiếp hai ván như quy định. Sau cùng ông chủ cũng phải ngăn lại: “Vốn định đem tất cả làm phần thưởng cho người đứng nhất, nhưng đã thế này thì cứ trực tiếp mỗi người một cái là được rồi.”

“Cám ơn ông chủ.” Vị khách hút thuốc cười, “Phần thưởng là gì?”

“Là một đôi mô hình Đại Mạc Cô Yên và Nhất Diệp Chi Thu.” Ông chủ ôm đồ từ sau quầy ra.

Hai vị khách chơi game không đối thủ kia không hẹn mà cùng trầm mặc. Sau một hồi lâu, vị khách nghiêm túc hỏi: “Sao lại tặng hai mô hình này chung với nhau?”

“Bởi vì tôi là fan của bọn họ!” Ông chủ chống nạnh nói, “Các cậu đối với việc này có vấn đề gì không?”

“. . .Không.”

“. . .Tuỳ tiện nói.”

Hai người khách cùng lúc trả lời.

Lúc nhìn thấy hai mô hình, không khí giữa bọn họ lại càng xấu hổ hơn. Mô hình của công ty khác nhau cũng có chức năng khác nhau, có cái giữ nguyên những chi tiết bản thể cho mục đích sưu tầm, có cái thay đổi một chút để phù hợp với yêu cầu tiêu dùng —— Hai mô hình trước mặt chắc chắn thuộc về loại sau, hình dạng vô cùng đáng yêu, tay chân hay thân người đều được làm tròn tròn, khiến người ta nhìn vào liền muốn bóp bóp mấy cái.

Hai người đồng thời duỗi tay, mỗi người cầm một cái.

“Ai da, mỗi người đều thích một cái thì tốt rồi.” Ông chủ vui vẻ nói, “Nếu lại thích cùng một nhân vật thì phải để hai anh đánh thêm một trận nữa rồi.”

Người khách nghiêm túc lấy Nhất Diệp Chi Thu, vị khách hút thuốc thì chọn Đại Mạc Cô Yên, vẻ mặt đều có chút cứng ngắc, lại có chút vi diệu giống như đang hả hê nhìn người gặp hoạ Đương nhiên lúc đó bọn họ còn chưa quen biết nên không nhìn ra được đối phương đang nhịn cười đến khổ sở.

Ông chủ chụp một tấm hình của bọn họ, hai người trở vào trong góc gọi nước trái cây. Lần này họ ngồi cạnh nhau trên bàn.

“Đánh không tệ” Vị khách nghiêm túc nói.

Người khách hút thuốc cũng nói: “Anh cũng rất tốt.”

Hắn theo bản năng nhìn chăm chăm Nhất Diệp Chi Thu trong tay đối phương, nghiêm túc khách nhân không khỏi nói: “Cậu rất thích sao? Bằng không cho cậu?”

“A? Không cần không cần.” Người khách hút thuốc bị sặc một cái, vội vàng xua tay, lại cường điệu nói: “Tôi là fan của Đại Mạc Cô Yên. Tuy nhiên nếu anh muốn cái của tôi, tôi cũng có thể cho anh.”

“Cái đó cũng không cần.” Vẻ mặt người khách nghiêm túc lại càng nghiêm túc hơn, “Tôi cũng tương đối thích Nhất Diệp Chi Thu.”

Bọn họ yên lặng uống nước trái cây một hồi. Hai mô hình cùng sóng vai ngồi trên bàn.

“Vẫn chưa biết anh tên là gì?” Vị khách hút thuốc nói.

“Hàn Văn Thanh.” Người khách nghiêm túc cũng hỏi lại, “Còn cậu?”

“Diệp. . .Ừm, Diệp Tu.” Hắn trả lời, “Tôi tên Diệp Tu.”

Hoàn.
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook