[Pj Ngụy Sâm 28/09/2019 ] Bất lão chi tâm

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
260
Số lượt thích
2,025
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#1


[ PROJECT NGỤY SÂM 28/09/2019 ]

Ngụy Sâm -Bất lão chi tâm

Nhân thượng chinh đồ tâm bất lão

NGỤY SÂM

Giới tính: Nam

SN: 28/9 (Thiên Bình)

Nhóm máu: AB, cao 1m75

Ra mắt liên minh Vinh Quang: Mùa giải thứ 1 (chiến đội Lam Vũ)

Chuyển nhượng/giải nghệ: Cuối mùa giải thứ 2 giải nghệ, mùa giải thứ 9 quay về gia nhập Hưng Hân

Acc đang cầm: Nghênh Phong Bố Trận (thuật sĩ)

Vũ khí: Bàn Tay Tử Vong (thủ trượng – bạc)

Chiến đội: Hưng Hân

Acc từng cầm: Sách Khắc Tát Nhĩ (thuật sĩ)

Vũ khí: Bàn Tay Tử Vong (thủ trượng – bạc)

Chiến đội: Lam Vũ (mùa giải 1 – 2, cựu đội trưởng đời đầu)

Phong cách bỉ ổi không giới hạn. Người đã thành lập cả chiến đội Lam Vũ lẫn công hội Lam Khê Các. Là người mang Hoàng Thiếu Thiên về từ game và được nghi là người đã góp sức lớn cho việc chế tạo kiếm quang Băng Vũ cho nhân vật Kiếm Thánh Dạ Vũ Thanh Phiền.

Đặc điểm nhận dạng trong các tranh vẽ: Điếu thuốc, râu ria, mặt gợi đòn.

Tâm bất lão, ba từ này đã đủ nói lên toàn bộ động lực đưa Ngụy Sâm trở lại với Vinh Quang chuyên nghiệp.

Trước mùa 10, đời làm tuyển thủ của Ngụy Sâm chỉ kéo dài đúng 2 năm. Từ thuở ban sơ, cái tên Sách Khắc Tát Nhĩ đã tề danh cùng Đấu Thần, Quyền Hoàng,... vang danh khắp Vinh Quang.

Ngụy Sâm đặt nền móng cho nên một Lam Khê Các hùng mạnh, xây dựng nên "ông lớn" Lam Vũ, trước khi giải nghệ còn kịp để lại Lam Vũ một thanh kiếm sắt bén, để lại cho Vinh Quang một cặp đôi "Kiếm và Lời nguyền" mà bất cứ ai cũng phải dè chừng,...

Có điều gì đã khiến con người nổi tiếng bỉ bựa, không hạn cuối này sau 7 năm giải nghệ, biến mất không dấu tích, lại chọn lần nữa quay với đấu trường chuyên nghiệp ở cái tuổi 32?


TÂM BẤT LÃO

Lòng còn muốn đánh tay nào chịu ngơi.

Thời gian dần lấy đi rất nhiều thứ của hắn, tuổi trẻ, tốc độ tay, phản xạ,... Như một chiến binh già dần bị thời gian bào mòn, in hằn dấu vết.
Nhưng người chiến binh già này chưa ngã.


Thời gian loại Ngụy Sâm ra khỏi giới chuyên nghiệp, rời khỏi cuộc đua hướng về chiếc cúp danh giá nhưng lại không cách nào bào mòn được khát khao hướng về chiếc cúp ấy ra khỏi hắn.

Khát khao, lý tưởng của Ngụy Sâm chưa từng thay đổi, chưa từng vơi bớt đi.


NGỤY SÂM

21 tuổi: Tạo ra Sách Khắc Tát Nhĩ, lập nên Lam Khê Các.

23 tuổi: trở thành tuyển thủ Vinh Quang chuyên nghiệp, đội trưởng đầu tiên của chiến đội Lam Vũ.

25 tuổi: Để lại Sách Khắc Tát Nhĩ, lựa chọn giải nghệ.

. . .

31 tuổi: Gia nhập Hưng Hân, tham gia vòng khiêu chiến.

32 tuổi: Quay về, lần nữa trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp.

33 tuổi: cùng "hắc mã" Hưng Hân đánh thẳng vào trận chung kết.

. . .

Những cột mốc mà Ngụy Sâm để lại trong Vinh Quang sẽ còn dài nữa, dài mãi.
Chỉ cần tâm còn hướng về Vinh Quang,, về quán quân, bất cứ lí do gì, dù là tuổi tác hay thời gian, đều không ngăn được bước chân của ông





Project là món quà đặc biệt mừng sự trở lại của Ngụy Sâm, hãy tham gia cùng bọn mình nha.

Ngụy Sâm - Bất lão chi tâm


(Lời chúc và quà mà mọi người muốn dành tặng cho Ngụy Sâm cứ tự do đăng ở bên dưới nha <3<3)
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
260
Số lượt thích
2,025
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#2

Vốn định viết một bài cảm nhận cho Ngụy Sâm nhưng tha thứ cho sinh viên mùa thi, bài cảm nhận được thay bằng vài lời lảm nhảm của host Ú.

Ngụy Sâm của Lam Vũ

Trong mắt tôi, đặc điểm rõ nét nhất ở Ngụy Sâm không phải là no limit mà là mạnh miệng.

Trong mọi tình huống, Ngụy Sâm đều cố gắng thể hiện ta đây rất ổn, không gì làm khó được hắn. Đặc điểm này ở Ngụy Sâm thể hiện ra theo cách rất thú vị, dù đã cố tỏ ra bỉ bựa, xem nhẹ mọi thứ thì nét mặt và hành động của Ngụy Sâm luôn phản bội lại chủ nhân.

Ngụy Sâm thích xưng là "lão phu", nghe rất già đời, rất gợi đòn, và rất cũ; Ngụy Sâm thích ôn lại chuyện xưa, đặc biệt là chuyện về Lam Vũ, những lúc chém gió bần bật về quá khứ chói lọi năm xưa ở Lam Vũ, Ngụy Sâm thường sẽ chém không giới hạn, nhưng ai cũng nghe ra hoài niệm quá khứ.

Bữa ăn cuối với Lam Vũ có lẽ là lần hiếm hoi Ngụy Sâm thành công dùng lời nói gạt được người khác mà để lộ ra chút gì, đánh một trận cuối, ăn chung một bữa, nói một câu "tao đi đây" rồi biến mất.

Ngụy Sâm có một quá khứ rất huy hoàng, gia tài hắn để lại cho Vinh Quang trước khi giải nghệ là một trong ba công hội lớn nhất, một trong bốn chiến đội mạnh nhất, hai vũ khí bạc, một tài khoản cấp thần và một tuyển thủ cấp thần. Ngụy Sâm mắc một bệnh chung của những kẻ từng đứng trên đỉnh cao.

Đó là kiêu ngạo.

Tất nhiên, sự kiêu ngạo của Ngụy Sâm có lí do cả.

"Ngụy Sâm có mạnh không?"
"Mạnh. Không chỉ mạnh, là rất mạnh".
Đệ nhất Thuật Sĩ, hạch tâm của Lam Vũ sao có thể không mạnh, sau 6 năm, ở cái tuổi 32 quay về giới chuyên nghiệp mà vẫn đánh thắng không biết bao nhiêu người, chỉ mỗi từ mạnh không đủ nói lên khả năng của người này.


"Ngụy Sâm có giỏi không?"
"Giỏi. Không chỉ giỏi, còn là giỏi rất nhiều mặt."
Làm tuyển thủ, làm đội trưởng, quản lý công hội, nghiên cứu vũ khí bạc Ngụy Sâm đều đảm nhiệm tốt, thậm chí là mò mẫm ra cách tăng điểm kỹ năng - thứ liên quan đến cốt lõi của Vinh Quang, Ngụy Sâm cũng làm được.


Những thứ đó, đều làm nên sự kiêu ngạo ấy, là cái tôi chính đáng của Ngụy Sâm. Hắn đứng trên cao, nên hắn có quyền đưa mắt nhìn xuống. Nếu phải trả lời cho câu hỏi "đâu là lí do hợp lí nhất giải thích cho sự ra đi đầy dứt khoát của Ngụy Sâm ở cuối mùa 2" thì tôi sẽ trả lời "vì sự kiêu ngạo, vì cái tôi rất lớn của Ngụy Sâm". Tất nhiên, nó không phải là lí do duy nhất và tôi cũng không cho rằng sự ra đi quyết liệt khi ấy của Ngụy Sâm là tốt hay xấu.

Ngụy Sâm khi ấy đã quen với việc đứng ở nơi cao nhìn xuống, quen với việc dẫn dắt một chiến đội mạnh đánh đông dẹp tây, quen với việc cái tên Sách Khắc Tát Nhĩ được đặt lên bàn cân cùng Đấu Thần, cùng Quyền Hoàng, cùng những cái tên mạnh nhất của Vinh Quang. Phải làm một kẻ tầm thường trong một chiến đội tầm thường không mục đích, Ngụy Sâm của Lam Vũ sao có thể chọn con đường đó được?

Một học sinh luôn được điểm 10 sao có thể chấp nhận điểm 8, điểm 9 trên bài thi?

Ngụy Sâm không chấp nhận, nhưng sự xuống dốc ngày càng rõ rệt mặc hắn cố gắng níu kéo, có mạnh hơn nữa, có giỏi hơn nữa cũng bất lực trước thời gian.

"Giữa Diệp Tu và Gia Thế có rất nhiều lời đồn. Điền Sâm không hay hóng chuyện, nhưng gã tin Diệp Tu. Gã tin chỉ cần có thể, hắn nhất định sẽ phục vụ Gia Thế đến ngày cuối cùng. Bất kể chiến đội lên voi hay xuống chó, hắn nhất định cũng không rời không bỏ. Đó không chỉ là lòng trung thành. Nói chính xác hơn, đó là mối ràng buộc giữa tuyển thủ thế hệ trước với chiến đội, với nhân vật. Tuy Điền Sâm thuộc thế hệ hoàng kim, nhưng tinh thần và quan niệm mà hắn tin phụng lại giống hệt như thế hệ khai sáng thời đại.

Phải chia cách với chiến đội, với nhân vật, là điều rất đau khổ."

Khi đọc đoạn này, người tôi nghĩ tới, là Ngụy Sâm.

Ở Hưng Hân, người từng lập nên một chiến đội, người từng vang danh một thời không chỉ có Diệp Tu; người phải từ bỏ cái tag mà mình luôn tự hào trước tên không chỉ có Diệp Tu, mà còn có cả Ngụy Sâm.

Như người cha già tự hào vì đứa con tài giỏi, Lam Vũ là niềm kiêu hãnh vô bờ bến của Ngụy Sâm. Có lẽ, khi ấy, chính Ngụy Sâm cũng không chấp nhận được việc mang một cái tag khác trước tên. Ngoài Lam Vũ, Ngụy Sâm sẽ không chọn một chiến đội nào khác. Nhưng chiến đội mà hắn gây dựng, nơi hắn nguyện đốc tất cả để phục vụ không cần hắn nữa rồi.

Bại dưới tay Dụ Văn Châu, sự đả kích không chỉ tới từ việc thua một nhóc tay tàn mờ nhạt ở trại huấn luyện, nó còn tới từ việc Ngụy Sâm biết, hiện tại Lam Vũ không cần hắn nữa rồi. Dụ Văn Châu - tên nhóc tay tàn đó sẽ là người thay thế hoàn hảo cho vị trí của Ngụy Sâm, sẽ cầm Sách Khắc Tát Nhĩ tốt hơn hắn, trở thành một đội trưởng giỏi hơn hắn, sẽ chờ được Hoàng Thiếu Thiên trưởng thành để tạo thành song hạch mà hắn luôn ấp ủ, thậm chí, là mang về cho Lam Vũ chức vô địch, thứ mà Ngụy Sâm không thể.

Những gì Ngụy Sâm làm được, Dụ Văn Châu đều có thể làm tốt hơn hắn; những gì Ngụy Sâm không làm được, Dụ Văn Châu đều có thể thay hắn hoàn thành. Vậy còn ở lại để làm gì?

Hắn dùng phương thức tuyệt tình nhất để chia tay Lam Vũ, mọi người đều ổn, trừ Ngụy Sâm; mọi người đều bước tiếp, trừ Ngụy Sâm. Hắn cắt đứt mọi đường lui, mọi sợi liên kết giữa mình và Lam Vũ, sợ bản thân hối hận, sợ bản thân đổi ý, sợ chính hắn lựa chọn quay đầu. Ngụy Sâm bước ra ngoài, khóa cánh của dẫn tới Lam Vũ lại, ném trả chìa khóa trong để mỗi lần hắn có hối hận, cũng chỉ có thể đứng bần thần nhìn cách cửa chính tay hắn đã đóng lại khi ấy.

Ngụy Sâm đã đúng, hắn không dứt được, hắn bần thần nhìn cánh của đã khép chặt ấy, hắn nhìn Lam Vũ trưởng thành, nhìn Sách Khắc Tát Nhĩ thay đổi, nhìn song hạch Kiếm và Lời nguyền càn quét liên minh, đem quán quân về cho Lam Vũ.

Thật ra quyết định giải nghệ của Ngụy Sâm khi đó là đúng hay sai, tôi không định được, nhưng nếu không vì quyết định ấy, có lẽ tôi đã không yêu quý nhân vật này đến vậy. Ngụy Sâm không chọn chiến đội khác để tiếp tục mà chọn giải nghệ không phải vì hắn yêu Vinh Quang không đủ mà vì ý nghĩa của Lam Vũ trong hắn, lớn hơn cả mong muốn tiếp tục ở lại với đời tuyển thủ.

Tôi luôn nghĩ Ngụy Sâm cảm thấy hắn nợ Lam Vũ một lần vô địch, nên dù rời đi vẫn bôn ba kiếm vật liệu gửi về cho Lam Vũ, chức vô địch ở mùa 6 của Lam Vũ như một sự giải thoát cho Ngụy Sâm, hắn trả đủ cho Lam Vũ, Kiếm Thánh mà hắn tìm về, Băng Vũ mà hắn góp công vào đã mang về chức quán quân.

Ngụy Sâm, hắn hết nợ Lam Vũ rồi.

Nói điều này thật có lỗi với Hưng Hân nhưng cái tag sáng nhất trước tên Ngụy Sâm, mãi là Lam Vũ.

Với tôi, dù bất kể thế nào, mùa 2, mùa 10 hay về sau nữa, Ngụy Sâm của Vinh Quang mãi thuộc về Lam Vũ.
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
260
Số lượt thích
2,025
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#3


[ PROJECT NGỤY SÂM 28/09/2019 ]
Ngụy Sâm -Bất lão chi tâm

Tổng hợp fanart Ngụy Sâm

Art Ngụy Sâm riêng



















Các tạo hình của Nghênh Phong Bố Trận










Ngụy Sâm và Nghênh Phong Bố Trận



Chibi







Cảnh báo: Nhấn vào sẽ đau mắt
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
260
Số lượt thích
2,025
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#4

[ PROJECT NGỤY SÂM 28/09/2019 ]
Ngụy Sâm -Bất lão chi tâm

Vài vấn đề hay ho về Ngụy Sâm

1. Bàn Tay Tử Vong

Chuyện Sách Khắc Tát Nhĩ vốn do Ngụy Sâm tạo ra chắc hẳn ai cũng biết, Nghênh Phong Bố Trận tạo ra sau khi giải nghệ, nhưng vũ khí của cả hai đều là Bàn Tay Tử Vong.

Tên các vũ khí trong Vinh Quang là do hệ thống đặt ngẫu nhiên, không thể trùng, vậy chuyện gì đã xảy ra?

- Bàn Tay Tử Vong này vốn là Bàn Tay Tử Vong kia:

Khá hợp lý, mùa 4, vũ khí không hợp với người thao tác hiện tại là Dụ Văn Châu CLB nghiên cứu một vũ khí mới, đòng thời Bàn Tay Tử Vong được bán ra và Ngụy Sâm là người mua nó, nghe rất hợp lý, nhưng:

+ "Gã thậm chí còn tự mình nghiên cứu làm ra một món vũ khí bạc, nhiều lần mơ tới bản thân có thể xuyên không, cầm Nghênh Phong Bố Trận và vũ khí bạc Bàn Tay Tử Vong của mình về lại năm tháng Liên minh mới bắt đầu." <- chương 518

+ Ngụy Sâm giải nghệ vào cuối mùa giải thứ 2 Vinh Quang ở level 55 (chương 1418), giữa mùa giải thứ 3 Vinh Quang cập nhập, max level lên 60
-> khi Bàn Tay Tử Vong được bán ra tệ nhất đã ở level 55, hoặc đã lên 60
-> từ lúc mua đến lúc gặp Diệp Tu, Ngụy Sâm không nghiên cứu được gì thêm cho Bàn Tay Tử Vong.

=> Mâu thuẫn

- Ngụy Sâm tự tạo lại Bàn Tay Tử Vong:

Nhưng tên vũ khí là hệ thống đặt ngẫu nhiên, Ngụy Sâm có duyên với tên Bàn Tay Tử Vong tới mức giữa bạt ngàn tên, lần thứ 2 chọn được cái tên Bàn Tay Tử Vong dù xác suất vô cùng nhỏ?

Có thể giải thích là Ngụy Sâm đã tạo lại một bản Bàn Tay Tử Vong y hệt cái cũ nên tên giống ( VD như Khước Tà có tận 3 cây).

- Hệ thống bị cảm động bởi tình cảm chưn thành của Ngụy Sâm, đem cái tên Bàn Tay Tử Vong lần nữa trao lại cho Ngụy Sâm.
Hợp lý, cái mới Ngụy Sâm tạo có giống Bàn Tay Tử Vong ban đầu hay không không quan trọng nữa. Quan trọng là hệ thống cảm động cho rồi.


2. Ngụy Sâm có văn hóa "ngầm"?

- Tên công hội: Lam Khê Các (so với tên Đạp Phá Hư Không nhà Quỷ vẫn tính là tên hay).

- Tên thẻ tài khoản: Nghênh Phong Bố Trận, đọc sao cũng thấy hay ho, văn chương lai láng.

- Đồng phục được chọn của cho Lam vũ còn không khác gì đồng phục học sinh.

=> Dù dính phải nghi án "chưa học hết cấp 2" và từng phát ngôn rằng "lần đầu tao thấy nhà văn còn sống" thì thực tế, sâu thăm thẳm bên trong tâm hồn, nơi ánh sáng không cách nào chiếu đến được thì Ngụy Sâm vẫn là một con người rất có văn hóa.


3. Vài điều thú vị về Ngụy Sâm.

- Tổ hợp Kiếm và Lời Nguyền của Lam Vũ hiện tại, ban đầu đầu khi mang Hoàng Thiếu Thiên về từ game, Ngụy Sâm đã nuôi ý định tạo ra song hạch này.

- Bí kíp nâng cao điểm kỹ năng, Ngụy Sâm đã bỏ ra 5 năm để nghiên cứu.

- Bí kíp nâng cao điểm kỹ năng của Hưng Hân, vốn Ngụy Sâm định dùng để làm cần câu cơm sau này cho mình.

- Phải chăng Ngụy Sâm biết bói toán? Sách Khắc Tát Nhĩ là phiên âm của của Sorcerer, một class pháp sư có trong rất nhiều game, từ đầu Ngụy Sâm đã biết mình sẽ chọn Thuật Sĩ?

- Ngụy Sâm là nhà tài trợ đầu tiên của Hưng Hân với 2tr tiền vật liệu

- Số tiền mua lại Tay Nhỏ Lạnh Giá của An Văn Dật là do Ngụy Sâm chuyển.

- Ngụy Sâm tạo ra một trong ba công hội lớn nhất; thành lập một trong bốn chiến đội mạnh nhất, tạo ra hai vũ khí bạc, góp công cho một vũ khí bạc khác, tạo ra một tài khoản cấp thần; phát hiện và dẫn dắt một tuyển thủ cấp thần.

- Nghênh Phong Bố Trận từng là nhân vật có điểm kỹ năng cao nhất Vinh Quang với 4920 điểm, hơn Đại Mạc Cô Yên 40 điểm, hơn Nhất Diệp Chi Thu 80 điểm, hơn Sách Khắc Tát Nhĩ 90 điểm.

- Bàn Tay Tử Vong được miêu tả là "dài chừng 1,3 ô, màu đen sẫm, tay cầm tạo hình bàn tay siết chặt, đầu trượng nhọn hoắt, bung ra thành năm ngón tay xương xẩu như vuốt, hơi quắp lại, khi xoay đến phía chính diện, nhìn như muốn vươn ra chộp lấy thứ gì. Cả cây pháp trượng trông như hai cánh tay nối liền với nhau, vô cùng kinh dị".





4. Tạo hình Sách Khắc Tát Nhĩ. (đọc cho vui thôi nha)

Với tạo hình của mình, Sách Khắc Tát Nhĩ là mĩ nhân có tiếng của Vinh Quang, cớ sao cùng một người tạo ra mà người anh em Nghênh Phong Bố Trận lại có cái tạo hình mà Trần Quả phải công nhân quá ưa là "đặc biệt", khác nhau một trời một vực như vậy?

Là gu của Ngụy Sâm ngày càng đặc biệt hay mắt thẩm mĩ tệ dần theo thời gian?
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
260
Số lượt thích
2,025
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#5

[ PROJECT NGỤY SÂM 28/09/2019 ]
Ngụy Sâm -Bất lão chi tâm

Tổng hợp fanart Ngụy Sâm phần 2

Món quà đặc biệt từ bạn @Hàn Chiêu Thiến


Lời artist: "À thì, đơn giản là mừng sinh nhật Ngụy lão đại thoy, đừng hỏi tôi vì sao nó ra "Alibaba và bốn mươi tên cướp" =)))"
Dou
edit by @oomi


Ngụy Sâm và Lam Vũ













Ngụy Sâm và Hưng Hân








 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
260
Số lượt thích
2,025
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#6


[ PROJECT NGỤY SÂM 28/09/2019 ]
Ngụy Sâm -Bất lão chi tâm


Các phân đoạn đáng đọc về Ngụy Sâm trong chính văn
Làm sao có thể cam lòng.
“Cô đơn lắm phải không lão Ngụy?” Diệp Tu đột nhiên bâng quơ bảo.

“Xàm xí, bốkhông hiểu mày nói gì.” Ngụy Sâm nhíu mày.

“Sao hồi đó ông không ở lại Lam Vũ? Tui nghe nói Lam Vũ lúc đó muốn giữ ông lại làm người hướng dẫn.” Diệp Tu nói.

“Bố đéo có hứng thú.” Ngụy Sâm đáp.

“Ông chỉ thích đứng ở sân đấu phải không?” Diệp Tu trả lời.

Ngụy Sâm bỗng trở nên im lặng. Hai tay dừng trên bàn phím, không biết nên gõ gì.

“Game có thể tìm thấy cảm giác đó không?” Diệp Tu hỏi.

“Chuyện này còn cần tao nói mày biết à?” Ngụy Sâm bình tĩnh đáp lại.

“Có nghĩ tới việc quay về không?” Diệp Tu hỏi.

“Quay về? Tao? Đừng đùa tao nữa đại thần” Ngụy Sâm gượng cười.

“Lẽ nào ông cam lòng?” Diệp Tu nói.

“Không cam lòng thì có thể làm gì?” Ngụy Sâm hỏi.

“Thì trở về lần nữa.” Diệp Tu nói.

“Một lần nữa? Cứ như bây giờ, cấp 70 mang vũ khí bạc cao cấp 60, dẫn theo 19 người anh em sớm chiều bên nhau lại không xử nổi hai tên cấp 50 tụi bây, cứ như vậy trở về? Trở về để làm gì?” Những câu chữ của Ngụy Sâm xen lẫn nỗi cay đắng, sự bất lực trước thời gian đã lưu lại vết thương trên người gã.
Diệp Tu hỏi gã cam lòng sao?

Gã gần như không cần suy nghĩ để trả lời.

Gã đương nhiên không cam lòng

Ngày trước gã cũng ôm theo hy vọng và lý tưởng tiến vào giới chuyên nghiệp, nhưng cuộc đời chuyên nghiệp của gã lại chỉ kéo dài hai năm ngắn ngủi.

Hai năm, Liên minh thuở còn trúc trắc nhanh chóng hoàn thiện chỉ trong hai năm, còn gã thì nhanh chóng suy sụp dần từ trạng thái đỉnh cao. Gã liều mạng muốn kéo dài, liều mạng muốn dừng chân ở Liên minh Chuyên nghiệp tân tiến này lâu thêm chút nữa, nhưng mà vô ích. Gã rõ ràng cảm giác được mình đang lùi bước, từng trận lại từng trận, gã nhanh chóng rơi vào cảnh lực bất tòng tâm.

Nếu như mình có thể sinh muộn vài năm thì thật tốt biết bao.

Khi đó Ngụy Sâm không chỉ một lần ảo tưởng hai chữ “nếu như”.

Đáng tiếc thực tế không hề có “nếu như”. Gã chỉ có thể ước ao ghen tị nhìn những thanh niên nhiệt huyết sôi sục này. Gã đã từng nỗ lực gửi gắm lý tưởng và kỳ vọng của mình vào những người trẻ tuổi, bởi có lẽ nó sẽ khiến gã bớt cô quạnh hơn khi rời đi. Nhưng gã thất bại, gã phát hiện mình vẫn muốn muốn đứng trên sân đấu, gã cần cảm giác tồn tại, không thể nào chỉ dựa vào việc gửi gắm một ai để giải quyết được cả.

Nhưng khi câu lạc bộ Lam Vũ khéo léo đề nghị gã trở thành người hướng dẫn kỹ thuật cho chiến đội ở mùa giải sau, gã lập tức biết, hết thảy đã kết thúc.

Gã từ chối lời mời này, đồng thời cũng từ chối luôn lời mời từ các câu lạc bộ khác. Dù rằng trong số đó không ít nơi mời gã làm tuyển thủ.

Gã có lý tưởng, có hi vọng, gã cũng không muốn mình như một con chó tàn tật nằm trên bờ cát, bị những đợt sóng trước sau nối tiếp đánh vào người. Vì vậy mùa giải năm đó, mùa thứ hai của Liên minh Chuyên nghiệp, gã quả quyết tuyên bố giải nghệ, phớt lờ tất cả sự níu kéo, rời khỏi giới chuyên nghiệp.
Có lần gã tính bỏ luôn Vinh Quang, thế rồi vẫn dứt bỏ không được, vì vậy bây giờ mới có Nghênh Phong Bố Trận này. Gã thậm chí còn tự mình nghiên cứu làm ra một món vũ khí bạc, nhiều lần mơ tới bản thân có thể xuyên không, cầm Nghênh Phong Bố Trận và vũ khí bạc Bàn Tay Tử Vong của mình về lại năm tháng Liên minh mới bắt đầu. Gã cũng sẽ giống những người tuổi trẻ ấy, sức lực vô hạn, có thế đánh suốt hai năm, ba năm, năm năm, tám năm, mãi mãi…

Khi tới Hưng Hân
Bước vào dãy phòng rộng rãi, nhưng Ngụy Sâm không hề trầm trồ như Bánh Bao lúc trước. Trái lại, vẻ mặt gã hiện đầy vẻ tang thương giống hệt Diệp Tu lúc nghe bảo mình sẽ được ở một nơi thế này.

Là những người bước vào giới chuyên nghiệp sớm nhất, rõ ràng gã và Diệp Tu đều từng trải qua những ngày đầu khó khăn nhất của chiến đội, nay nhìn thấy điều kiện của lớp thế hệ mới, tuy chưa thể sánh bằng các câu lạc bộ chuyên nghiệp, nhưng vẫn đủ khiến họ bùi ngùi nhớ lại gian nan ngày trước.

Riêng với Ngụy Sâm, thực tế gã chỉ vừa khai hoang lập nghiệp, còn chưa kịp hưởng thụ thời kỳ phát triển thịnh vượng của Liên minh Chuyên nghiệp và các câu lạc bộ.

Nên chỉ riêng điều kiện mà Trần Quả cung cấp lúc này cũng khiến gã xúc động hơn bất kỳ ai.

Phút chót, Ngụy Sâm rốt cuộc vẫn chọn giới chuyên nghiệp.
“Ờ, hỏi chuyện này cũng hơi nhức nhối.” Ngụy Sâm khá khó xử, với gã mà nói, cày acc điểm kỹ năng cao bán lấy tiền là chuyện nằm trong kế hoạch của gã, còn trở lại chiến đội, quay lại giới chuyên nghiệp mới là chuyện ngoài ý muốn. Nên khi Diệp Tu đột nhiên hỏi Ngụy Sâm như thế, khiến gã vô cùng bối rối.

“Ý của tao là hai chuyện này đều phải làm, mà còn phải làm cho hoàng tá tràng nữa.”

“Ông cũng già rồi đó, vậy có cực quá không?” Diệp Tu hỏi.

“Kiếm tiền mà, sao không cực được mậy.” Ngụy Sâm nói.

“Nhưng bây giờ là thời điểm quan trọng để chúng ta chuẩn bị, đối thủ như Gia Thế vẫn còn chờ chúng ta phía trước đó, ông xác định ông kham nổi không?” Diệp Tu hỏi.

Ngụy Sâm im lặng hồi lâu: “Không thì… Gạt bớt một chuyện?”

“Tui thấy ông cần cân nhắc chuyện này cho sáng suốt. Giai đoạn đầu, ông cần phải bỏ vốn để buôn acc, chuyện cày acc cũng phải lượng sức mà làm. Còn chọn mua sẵn acc max cấp trên thị trường về, nhiệm vụ hoàn thành đến đâu, ông làm quái gì biết được. Hỏi kỹ người bán rồi chọn mua cũng phiền lắm, lại chưa chắc đúng ý ông hoàn toàn. Nếu lượng sức mà làm, giả dụ ông đến chỗ cày thuê, tốc độ cày từ cấp 0 đến cấp 70 nhanh nhất cũng mất ba tháng, còn nữa tốc độ cày và tiền đi liền với nhau, ông đòi người ta cày nhanh nhất cho ông, thì phí cày cấp cũng đội lên trời.”

“Tao cũng đâu gấp gáp gì.” Ngụy Sâm bàn vô.

“Ông không gấp? Đừng có quên là đội mình tháng chín này sẽ bắt đầu thi thách đấu đó nha ba. Tuy không thể biết được điểm kỹ năng nhờ thông tin nhân vật, nhưng nếu phân tích trang bị và sức mạnh kỹ năng thì điểm kỹ năng cũng không phải một bí mật dễ giấu. Càng được mọi người chú ý, điểm kỹ năng của chiến đội chúng ta sẽ càng sớm bị lộ. Đến lúc đó bên phía Vinh Quang cũng không thể không làm gì, tùy tiện tra thử đống nhân vật này thôi, họ cũng có thể biết rõ một loạt nhiệm vụ khen thưởng tùy ăn ở do mình đặt ra bị người ta công phá hoàn toàn, ông nghĩ bọn họ còn có thể dửng dưng nữa sao?” Diệp Tu nói.

“Chuyện này thì…” Ngụy Sâm sững sờ, lúc này gã mới ngộ ra, chuyện gã bán acc ăn nên làm ra lại mâu thuẫn với sự nghiệp của chiến đội.

Ba tháng, chỉ là thời hạn nhanh nhất để đặt mua tài khoản. Khi tài khoản tới tay, còn hàng tá nhiệm vụ liên quan đến tăng điểm kỹ năng. Muốn tăng thì đòi hỏi phải biết thao tác, mà cách thao tác lại là bí mật kiếm tiền quan trọng nhất, đương nhiên không thể tìm người làm thay.

“Còn nữa. Ông muốn mua acc có sẵn, quơ đại trên thị trường, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Nhưng tài khoản đặt riêng, chỉ có thể luyện lại thôi. Ông muốn bao nhiêu cái? 1000 cái? Ông nghĩ bây giờ có chỗ làm dịch vụ nào đủ người đủ sức trong vòng ba tháng cày 1000 acc cho ông? Luyện cấp trong Vinh Quang đều là thủ công. 1000 nhân vật trong ba tháng max cấp, cày suốt 24 giờ, một nhân vật ít nhất cũng hai người luyện hén? Bây giờ có chỗ luyện nào quy mô 2000 người nè?” Diệp Tu hỏi.

“Ể phải rồi, còn chuyện ba tháng… Là người ta dựa trên con đường thăng cấp nhanh nhất mới đạt được. Ông đặt mua loại đặc biệt, phải hạn chế không làm nhiệm vụ, ba tháng có thể xong hay không, tui cũng không biết đâu.” Diệp Tu nói.

“Còn có…”

“Còn má mày, mày câm dùm tao chút đi!” Ngụy Sâm vô cùng phiền muộn ngắt lời Diệp Tu, hiển nhiên gã cũng ngộ ra đây là vấn đề cần phải chọn lựa. Ý muốn làm tốt hai cả hai chuyện mà không bỏ cái nào thì không hợp lý rồi.

Diệp Tu không nói nữa. lúc này trong lòng Ngụy Sâm vô cùng xoắn xuýt, thật ra ai cũng hiểu.

Kế hoạch kiếm tiền bằng acc điểm kỹ năng bá này thật ra là mục tiêu phấn đấu mấy năm qua của gã. Bây giờ bắt gã chọn, trong lòng hẳn chẳng dễ chịu gì.

“Thành thử ra…”

“Mày đừng có ồn, để tao nghĩ chút đã.” Ngụy Sâm lại ngắt lời Diệp Tu.

Diệp Tu còn muốn nói, nhưng Trần Quả đã níu lấy hắn. Nếu bây giờ thằng này nổi cơn bất nhân châm chọc này nọ, vậy sẽ làm người người căm ghét. Cho nên Trần Quả cũng đách quan tâm hắn muốn nói gì, phòng bệnh hơn chữa bệnh, ngăn trước rồi nói sau.

Trong phòng huấn luyện lặng im như tờ. Ngay cả Bánh Bao không rõ tình hình cũng cảm nhận được bầu không khí nặng nề, ngồi im re trưng bộ mặt nghiêm túc nhìn Ngụy Sâm y hệt mọi người.Nhưng Ngụy Sâm vẫn ngồi chơi game, gõ bàn phím bấm chuột, cắn răng nghiến lợi, sau lúc lâu lên tiếng: “Móa nó! Được rồi, ông đây quyết định, chuyện bán acc gì gì đó, bỏ mịa hết đi.”

Phút chót, Ngụy Sâm rốt cuộc vẫn chọn giới chuyên nghiệp.

Ngụy Sâm chỉ mới lăn lộn trong giới chuyên nghiệp hai năm, còn điểm kỹ năng, gã đã nghiên cứu suốt năm năm ròng.

Hai năm đó Ngụy Sâm ôm lý tưởng xông pha, còn năm năm này, có thể coi là bôn ba kiếm sống.

Khi đưa ra quyết định này, Ngụy Sâm rất mau lẹ, rất quả quyết, rốt cuộc lại chọn hai năm ngắn ngủi ấy. Tuy gã hiểu rõ trở về lúc này có thể chỉ là hiển hách nhất thời.

Quan trọng nhất là, ta đã trở về.
Khi câu “Trảm Lâu Lan nhặt được Trượng Của Áo Đỏ” hiện lên kênh đoàn, tâm trạng Ngụy Sâm hồi hộp lo sợ của chợt trầm tĩnh lại, gã ngồi yên trên ghế, không nói câu nào.
Sau đó là chia đồ, Diệp Tu tất nhiên hốt hết hai món này về bên mình. Quay sang nhìn Ngụy Sâm, vẻ mặt Ngụy Sâm rất bình tĩnh, gã tin tưởng Diệp Tu sẽ không quên hai món vật liệu quan trọng này.
“Sao giờ?” Diệp Tu hỏi Ngụy Sâm.
“Đợi chút. Tao ra ngoài làm điếu thuốc.” Ngụy Sâm đứng lên, bước ra khỏi phòng huấn luyện.
Thật ra bình thường gã chẳng tốt lành như vậy, hút thuốc chưa từng biết tránh mặt ai là gì. Với tính thô lỗ của chả, chịu đứng kế cửa sổ nhả khói ra ngoài là đã nể nang chị chủ lắm rồi. Ngụy Sâm lúc này đang đứng trước cánh cửa thành công nhiều năm mình hằng theo đuổi, gã đang trải nghiệm những phút trông đợi sau cùng.
Mấy năm nay, không biết bao nhiêu lần Ngụy Sâm mơ thấy Bàn Tay Tử Vong được nâng lên cấp 70, trở thành món vũ khí bạc duy nhất trong game có thể sánh ngang với vũ khí của giới chuyên nghiệp.
Nhưng thực tế lại bạc bẽo hơn nhiều. Chỉ dựa vào sức gã, góp được một món vũ khí bạc cực kỳ vất vả. Rồi Diệp Tu xuất hiện, không lâu sau, rốt cuộc những món vật liệu cao cấp nhất, khó tìm nhất, liền lần lượt được tập hợp đầy đủ trong tay gã.
Diệp Tu đã làm thế nào nhỉ? Hắn cũng chẳng có thế lực nào làm chỗ dựa, ngày ngày quay cuồng trong vòng xoáy phân tranh giữa các công hội, ngày này qua ngày khác, rốt cuộc lại làm được điều Ngụy Sâm không thể.
Giờ phút này, đột nhiên Ngụy Sâm nghĩ đến rất nhiều thứ.
Vì sao mình lại chấp nhất món vũ khí bạc này như vậy? Cầm nó trong tay, vào game, giúp được gã bao nhiêu? Thực tế với trình độ kỹ thuật của gã, không có món vũ khí bạc này, đã hơn rất rất nhiều người.
Mà làm xong món vũ khí bạc này, gã có đem bán đấu giá không? Có lẽ không.
Nghĩ tới nghĩ lui, Bàn Tay Tử Vong dường như chẳng đem lại ích lợi đặc biệt nào cho gã, lại làm Ngụy Sâm hao tốn tâm tư nhiều năm như vậy.
Đây là... tình yêu ư?
Đéo!
Ngụy Sâm ghét cách nói cải lương này.
Nhưng dù ghét, gã vẫn phải thừa nhận rằng, dù không phải là tình yêu, nó cũng chứa đựng rất nhiều tình cảm, chứa đựng sự không cam tâm của gã, gã dùng tất cả cảm xúc ấy để chế tạo Bàn Tay Tử Vong. Khác với việc nghiên cứu sách kỹ năng có suy xét đến vấn đề kinh tế hẳn hoi, Ngụy Sâm chưa từng nghĩ đến sẽ thu được giá trị thương mại gì từ Bàn Tay Tử Vong. Nhìn chung nó chỉ là một thứ dùng để kỷ niệm và hồi ức về quãng đời tuyển thủ chuyên nghiệp của gã mà thôi.
Sau tất cả, Ngụy Sâm thành công. Quan trọng hơn, hôm nay gã sẽ cầm món vũ khí bạc này quay về Liên minh Chuyên nghiệp Vinh Quang. Giờ phút này, trong lòng Ngụy Sâm dâng trào vô vàn cảm xúc. Gã nhớ đến hai năm mình không ngừng bôn ba vất vả, nhớ cả hai thằng nhãi con trong chiến đội ngày trước, hôm nay đều trở thành trụ trời gánh vác Lam Vũ.
Đây, đều là những điều đã qua.
Mà bây giờ quan trọng nhất là, ta đã trở về!!

Lòng không cam, bao nhiêu tiền cũng không xóa được.
Đúng như Ngụy Sâm đã phán, phòng này sương khói mờ nhân ảnh, nhưng Diệp Tu chẳng có vẻ gì là không quen cả.
“Mọi người tập hợp cả rồi”. Ngụy Sâm đưa một điếu cho Diệp Tu rồi chép miệng ngậm ngùi.
“Tuyệt nhỉ.” Diệp Tu cười bảo.
“Nếu đối thủ không phải Gia Thế thì càng tuyệt hơn.” Trong lòng Ngụy Sâm vẫn lo lắng điều này, không làm sao thả lỏng được. Bởi gã cần cơ hội này hơn ai hết. Lắm lúc gã cũng bực mình, sớm biết thế này, vì sao lại lãng phí nhiều năm như thế? Vì sao mấy năm trước không quay lại thử một lần?
“Không thì ông sang Bá Đồ thử, xem tụi nó có chịu nhận ông không, rồi lập thành hội người cao tuổi luôn.” Diệp Tu châm điếu thuốc rít một hơi.
“Thôi đi, lớn tuổi rồi, lăn lộn thế đéo nào nữa” Ngụy Sâm vẫn tiếp tục ướt át.
“Ông lo bọn nó không thèm nhận mình chứ gì?” Diệp Tu cười.
“Hừ!” Ngụy Sâm đốp lại ngay, “Thế mày thì sao? Mày có thể chả cần làm gì, trình độ của mày vốn duy trì rất tốt, cuối năm trở về còn lo không có ai rước sao.”
“Không có mục tiêu phấn đấu, tui làm sao giữ được trình độ chơi game thế này?” Diệp Tu nói.
“Đến nước này rồi còn nghĩ nhiều làm gì? Cứ thế đi tiếp thôi.” Ngụy Sâm nói.
“Thế rốt cuộc thằng nào mới nghĩ nhiều đây?”
“Rảnh rỗi sinh nông nổi đó mà.” Ngụy Sâm lại than thở, quả thật bó tay mà.
“Ai mà chả thế” Diệp Tu rít một hơi, dõi mắt về phía cửa sổ.
“Nếu khiêu chiến thất bại, mày định làm gì?” Ngụy Sâm đột ngột hỏi.
“Đến lúc đấy tính tiếp.” Diệp Tu đáp.
“Mày chưa từng nghĩ đến?”
“Đúng là chưa từng nghĩ”. Diệp Tu lại đáp.
“Không nghĩ gì lại tốt.” Ngụy Sâm khẽ thở dài. Có vẻ gã bị mấy chuyện này quần cho thê thảm rồi.
“Thật ra ông có gì phải lo chứ, cứ coi như thua, ông cũng có mười tám củ đút túi, còn lo không đủ để vênh váo với đời à?” Diệp Tu cười.
“Lòng không cam, bao nhiêu tiền cũng không xóa được” Ngụy Sâm nói.

Càng ôm hi vọng, càng nhiều lo sợ
“Đánh kiểu này, dù xúc được Tôn Tường luôn cũng có nghĩa lí gì? Để thỏa mãn hư vinh thắng thua của một mình nó? Để nói với mọi người rằng cái đứa kế thừa Nhất Diệp Chi Thu này không bằng nó sao?”

Lời của Ngụy Sâm khiến Trần Quả bắt đầu hết nghe nổi. Trong mắt cô, tuy Diệp Tu cũng có tật này tật nọ, nhưng hắn tuyệt đối không thể là người như thế. Nếu hắn quan tâm những thứ đó, vậy hắn có sẽ để mặc Gia Thế hở chút là lấy mình ra làm trò mèo không? Hắn còn lười để ý nữa kìa.

“Ông đang nói cái gì vậy!” Trần Quả cũng giận lên.

“Nó đánh kiểu này sẽ rất tốn sức, làm sao còn tiếp tục đánh đoàn đội được nữa?” Ngụy Sâm nói.

“Vậy thì có vấn đề gì? Có tuyển thủ chuyên nghiệp nào không đánh solo xong lại tiếp tục đánh đoàn đội đâu?” Trần Quả nói.

“Cô em thì biết cái đách!” Ngụy Sâm cuống lên thật rồi, lời lẽ cũng dữ dằn hơn hẳn. Lúc này hắn làm gì còn tâm trạng để giải thích cặn kẽ cho Trần Quả hiểu. Hắn đã ôm theo rất nhiều do dự và nghi ngại mà đi đến ngày hôm nay. Trong lòng hắn rất rõ ràng, liên minh của hiện tại đã sớm không còn vị trí cho mình, vớt đại một tuyển thủ chuyên nghiệp nào ra cũng phải khiến mình vắt hết cả óc mà đối phó.

Nhưng ngay cả như thế, hắn vẫn kiên trì bước đi tới tận lúc này, chỉ vì giấc mơ cháy bỏng trong hắn chưa bao giờ tắt. Và còn vì hắn cảm thấy, người đã khuyên mình quay về rất đáng tin cậy. Tuy hai người ngày xưa là đối thủ, nhưng cũng chính vì thế mà hắn mới biết rất rõ khát vọng thắng thua của người ấy.

Lúc Ngụy Sâm ra trận thì bị Tiêu Thời Khâm đánh bại. Hắn và Đường Nhu, Mạc Phàm, ba người cùng hợp sức mới đẩy được Tiêu Thời Khâm xuống sân. 3 đánh 1, biểu hiện hoàn toàn không đáng để khen ngợi, bản thân Ngụy Sâm cũng cảm thấy thất vọng, cũng vì tình hình chiến cuộc mà lo lắng. Nhưng hắn không hề nhụt chí, vì đó chỉ là một phần nhỏ trong cả trận chung kết. Trận đấu còn rất xa mới sẽ kết thúc.

Thế nhưng khi nhìn thấy thái độ thi đấu lúc này của Diệp Tu, Ngụy Sâm lại sợ hãi. Nỗi lo lắng bỗng tăng nhanh đến mức khủng hoảng. Diệp Tu chính là trái tim của cả đội, nếu cả hắn cũng đánh mất lí trí, cả hắn cũng bắt đầu bất chấp tất cả chỉ để một mình tỏa sáng, thì một Hưng Hân vốn đã kém xa Gia Thế về mặt thực lực còn có phần thắng nào nữa đây?

Trần Quả nhìn Ngụy Sâm. Cô không so đo việc hắn tỏ thái độ với cán bộ. Bởi vì cô biết, Ngụy Sâm chỉ là quá sợ mất mát. Một tuyển thủ chuyên nghiệp đã qua tuổi 30, giải nghệ suốt 7 năm như hắn vẫn có thể có một cơ hội thế này, đã coi như một kì tích rất lớn. So ra, hắn là người trông mong có thể cùng Hưng Hân quay về liên minh hơn bất kì ai khác. Đó là cơ hội duy nhất của hắn, vì hắn chỉ là một tuyển thủ hết thời, không còn khả năng phát triển, không còn tương lai. Hắn mới là người phó thác toàn bộ hi vọng vào Hưng Hân. Hi vọng càng lớn, kéo theo thất vọng cũng càng nhiều.

"Suốt cả trận ổng không nói câu rác rưởi nào hết."
Ngụy Sâm ung dung hơn hẳn Hướng Nguyên Vỹ. Với tốc độ tay không quá cao, hắn tuôn ra hết kỹ năng này đến kỹ năng khác đã chuẩn bị sẵn. Trên người Harris dán đầy debuff, khi thì chạy loạn không theo điều khiển, lúc thì dính trói buộc, rồi lại bị khống chế... Tiết tấu tấn công được Ngụy Sâm nắm giữ cực tốt. Nếu không kiểm soát được cả tiết tấu, một lão tướng sẽ coi như hết đát, vì dù kinh nghiệm có dày cỡ nào đi nữa cũng đâu thể vận dụng được.

Hướng Nguyên Vỹ không chịu bỏ cuộc, giãy dụa rất dữ dội. Nhưng cục diện không dễ đột phá, cuối cùng Harris vẫn phải ngã gục. Ngụy Sâm thắng.

Hướng Nguyên Vỹ buồn bã xuống sân, trong lòng toàn những ý nghĩ bắt đầu bằng chữ "nếu". Nếu thế này, nếu thế kia... Thế nhưng thi đấu làm gì có "nếu"? Những "nếu" ấy, rồi sẽ hóa làm kinh nghiệm giúp một tuyển thủ trưởng thành.

Ngụy Sâm tươi roi rói bước chân về chỗ, những âm thanh la ó phản đối xung quanh chỉ như gió thoảng bên tai với hắn, bước chân hắn nhẹ bẫng, nhanh nhẹn như trẻ lại cả mười tuổi.

"Lão phu xuất trận, thấy điểm là lận!" Thản nhiên nhận lấy chúc mừng của đồng đội, Ngụy Sâm mở miệng lập tức chém.

"Kinh vãi, kinh vãi!" Bất ngờ thay, Diệp Tu không troll hắn như mọi khi.

"Ủa sao vậy? Sao hôm nay hòa thuận vậy?" Trần Quả tưởng tai mình có sạn chứ! Một ngày nào đó thức dậy không nghe Diệp Tu với Ngụy Sâm đá đểu nhau, e rằng mặt trời khó thể mọc.

"Ha ha ha..." Diệp Tu cười khan, không giải thích.

Ngụy Sâm đứng đó hưởng thụ tán tụng kèm chém gió một hồi, mới hất hất đầu: "Tao đi WC."

"Ủa?"

Nhìn theo bóng lưng hắn, mọi người đều ngạc nhiên. Ủa ai chả đi WC trước khi vào trận? Mới đánh có tẹo thời gian lại đi tiếp rồi...?

"Ổng... không phởn như ổng thể hiện ngoài mặt đâu." Diệp Tu đột nhiên lên tiếng.

"Hả?" Trần Quả ngẩn ra.

"Suốt cả trận ổng không nói câu rác rưởi nào hết." Diệp Tu thở dài.

Trần Quả vẫn ngẩn người, quay mặt nhìn bóng dáng Ngụy Sâm đã đi xa. Rõ ràng hắn vẫn nghếch mặt lên trời như bao lần đánh xong trước nay, nhưng Trần Quả bỗng cảm thấy đâu đó một nỗi mệt nhoài, nỗi mệt nhoài đã được ẩn giấu thật sâu.

Tuy là lão tướng dày dặn kinh nghiệm, hắn vẫn không khỏi cảm thấy xa lạ với giải đấu Vinh Quang hiện giờ.
Các tuyển thủ có mặt trong đội hình đấu đoàn đã chuẩn bị lên sân. Người thì ổn định tâm lý, người thì thả lỏng khớp cổ tay, ngón tay.

"Căng thẳng không?" Diệp Tu đột nhiên hỏi người bên cạnh.

"Giỡn hả?" Ngụy Sâm quay đầu nhìn hắn, thái độ như thể nghe thấy chuyện cười lớn nhất thế kỷ.

"Vậy thì tốt." Diệp Tu cười.

"Có thuốc không, cho một điếu." Ngụy Sâm nói.

"Cấm hút thuốc đó..." Diệp Tu nói.

"Aiz, thời xưa tụi mình sướng hơn... Giờ mỗi điếu thuốc cũng không cho hút." Ngụy Sâm ngẩng đầu nhìn không gian rộng lớn xung quanh. Thời hắn còn đánh, làm gì có cả một nhà thi đấu đèn đóm hoành tráng thế này, cũng làm gì có nhiều quy tắc bó buộc vậy chứ?

"Vào trận đi!" Diệp Tu vỗ vai hắn.

"Có lão phu, trận này còn gì để lo?" Ngụy Sâm đứng dậy.

Đây là lần đầu tiên Ngụy Sâm được đưa vào trận đoàn đội suốt 12 lượt đấu, không cần bàn cãi, bản thân hắn và thuật sĩ hắn cầm chính là một phần kế hoạch quan trọng để Hưng Hân đối phó Yên Vũ.

Ngồi trong phòng thi đấu, thực tế tâm lý Ngụy Sâm chẳng ổn lắm đâu. Trường đấu hôm nay, phòng đấu hôm nay đều khác hẳn năm xưa hắn quen. Tuy là lão tướng dày dặn kinh nghiệm, hắn vẫn không khỏi cảm thấy xa lạ với giải đấu Vinh Quang hiện giờ. Cái ghế ngồi chả êm mông gì cả, cái phòng thì đóng kín mít sao thở?

Muốn có điếu thuốc quá... Ngụy Sâm nghĩ, mắt lơ đãng nhìn quanh phòng, thấy bảng cấm hút thuốc sờ sờ trước mặt. Má nó, bố hút éo đâu, bố ngậm chơi thôi ok?

Hắn tức giận mò tay vào túi, móc điếu thuốc ra ngậm lên miệng.

"Mình già thật rồi." Ngụy Sâm lẩm bẩm, "Cho nên đây là cách mà mình chiến thắng."
Ngụy Sâm nhờ vào phục kích mà tạo ưu thế vững chắc, sau đó lợi dụng bản đồ phức tạp thích hợp chơi zâm này đánh bại luôn Dương Hạo Hiên.

Solo toàn thắng: 3 - 0!

Cả nhà thi đấu rạo rực vui mừng.

10 - 0! Fan Hưng Hân hò nhau hô hào. Solo toàn thắng chính là con đường dẫn thẳng đến 10 - 0!
Dương Hạo Hiên đi khỏi phòng đấu, cúi đầu ủ rũ xuống sân. Bên phía Hưng Hân, Ngụy Sâm lại ngồi trong đó chưa chịu ra.

"Thằng cha già này, đỏng đảnh gì nữa đây!" Trên khán đài vang lên tiếng cười.

Thời gian nghỉ ngơi giữa phần solo và lôi đài khá dài nên trọng tài không vào thúc giục. Ngụy Sâm ngồi bên trong phòng đấu, tay kẹp điếu thuốc mà không dám đốt vì ngán tấm bảng cấm trên đầu.

"Nguy hiểm vãi..." Ánh mắt hắn quay về màn hình.

HP Nghênh Phong Bố Trận chỉ còn 8%. Hắn thắng đấy, nhưng thắng rất nhọc nhằn. Đợt phục kích đầu tiên đem đến ưu thế 30% máu dẫn trước, vậy mà cuối cùng chỉ còn 8%. Ngụy Sâm đíu vui, trong lòng hắn như có ai đó không ngừng nhắc nhở về một sự thật.

"Mình già thật rồi." Ngụy Sâm lẩm bẩm, "Cho nên đây là cách mà mình chiến thắng."

"8% hay 80% quan trọng không? Zzz, có phải đánh lôi đài éo?" Ngụy Sâm rầm rì nốt câu cuối, đứng dậy rời phòng thi đấu.

Thấy hắn xuất hiện, khắp nhà thi đấu rền vang tiếng vỗ tay.

"Đấy thấy chưa? Thắng tức là thắng, chỉ cần thắng là được." Ngụy Sâm cười, trong lòng vui hẳn.

"Lão Ngụy ghê nha!!!"

Lúc bước xuống đi men theo sân đấu, vô số khán giả ngồi gần lên tiếng trêu chọc. Có vài người chưa chắc quen hay thân thiết gì với hắn, chỉ thấy người khác dám đùa giỡn, lập tức đoán rằng Ngụy Sâm là một tuyển thủ giao lưu được bằng kiểu này, bèn bắt chước theo.

Ngụy Sâm không để họ phải thất vọng. Hắn hếch mắt, nghênh ngang đi qua đám đông hò hét với mình, trong đó thậm chí có người còn hô mấy câu tục như "Già mà khỏe" nữa chứ.

"Mấy đứa cóc ké, lão phu búng tay vài chiêu là hốt ngon ơ." Về tới hàng ghế Hưng Hân, Ngụy Sâm xòe cái móng tay út ra so sánh.

"Kinh vãi, kinh vãi!" Mọi người dồn dập khen ngợi.

"Rõ ràng phải cho tao ngồi slot chủ lực chứ, thể loại lão tướng cao tuổi như mày về đánh luân phiên, nghỉ ngơi cho nhiều đi!" Ngụy Sâm lớn tiếng, vỗ vai Diệp Tu bồm bộp.

"Cám ơn nha!" Diệp Tu cười, "Nhưng mà tui còn trẻ lắm!"

"Mày đừng xạo lờ là được." Ngụy Sâm nói.

Tám năm.
Tình cảm hắn dành cho Lam Vũ còn lại bao nhiêu?
Về tới gần nhà, họ nhác thấy hai bóng dáng quen thuộc ngồi xổm trên lề đường. Một tên phun khói phì phèo, một tên đang nghịch vật gì đó nhìn như dây xích xe đạp trong tay.

Đám Diệp Tu im lặng sáp tới thì nghe Ngụy Sâm đang kể chuyện xưa tích cũ của mình.

"Lão phu năm xưa chính là linh hồn của chiến đội Lam Vũ, một nhân vật không thể vắng bóng!" Ngụy Sâm ngẫm lại thời quá khứ lẫm liệt mà nói.

Ngụy Sâm phán một câu hết hồn xong tự dưng im lặng luôn, chắc lúc nãy đã kể chuyện rồi, giờ chỉ tổng kết thôi. Mọi người xem thi đấu hơn một tiếng đồng hồ mà không thấy Ngụy Sâm và Bánh Bao đâu, thì ra là kéo nhau ngồi lề đường cho Ngụy Sâm kể lại năm tháng huy hoàng à?

"Linh hồn cái gì? Được có hai năm!" Diệp Tu bèn đi tới, chẳng nể mặt mũi mà vạch trần.

"Nhảm nhí!" Quay đầu thấy Diệp Tu, Ngụy Sâm vẫn ung dung, "Không có tao, lấy đâu ra Lam Vũ?"

Lời Ngụy Sâm nói là sự thật. Cái thời hắn và Diệp Tu dấn thân vào giới Vinh Quang, Liên minh chuyên nghiệp còn chưa tồn tại cơ! Thời đầu, tất cả chỉ là người chơi bình thường, sống nhờ game, và đúng nghĩa là nhờ game online thôi. Diệp Tu khi đó đang ở công hội Gia Vương Triều, nhưng công hội không do Diệp Tu lập nên. Người sáng lập công hội chắc cũng không ngờ Gia Vương Triều rồi sẽ trở thành khởi nguồn của đế chế Gia Thế ngày sau.

Công hội Gia Vương Triều ban đầu cũng chỉ như mọi công hội bình thường khác. Một người phởn lên lập ra, rủ bạn bè chơi chung vào, cùng xây dựng một nhóm giải trí tập thể bằng game. Trong quá trình chơi, tập thể này càng lúc càng lớn mạnh, đến khi Liên minh Vinh Quang thành lập, các công hội đủ lớn, đủ vững sẽ biến thành nền móng cho câu lạc bộ và chiến đội. Trong đó, có thể kể đến Gia Vương Triều hoặc Lam Khê Các. Khác nhau ở chỗ câu lạc bộ Gia Thế trưởng thành từ công hội Gia Vương Triều có ông chủ là Đào Hiên, người đã sáng lập công hội, còn câu lạc bộ Lam Vũ thì được người khác đầu tư. Song, nền móng công hội Lam Khê Các quả thật đã do Ngụy Sâm, đội trưởng đời đầu, từ game xây dựng nên. Không có hắn sẽ không có Lam Vũ, đây không phải nói quá.

"Nếu ngày mai tụi bây đánh thua cả đám hậu bối của tao, thì nhục khỏi bàn." Ngụy Sâm trừng mắt với mọi người.

Dứt áo ra đi và phải đối đầu với đội mẹ là chuyện đau buồn với phần đông tuyển thủ, mà trường hợp Ngụy Sâm, còn là tận tám năm sau đó!

Tám năm.

Tình cảm hắn dành cho Lam Vũ còn lại bao nhiêu?

Dù những lúc chém gió bần bật về quá khứ chói lọi năm xưa ở Lam Vũ, Ngụy Sâm thường sẽ chém không giới hạn, nhưng có ai không nghe ra hoài niệm quá khứ ở hắn?

Là hoài niệm thanh xuân? Hay hoài niệm Lam Vũ?

Mọi người không gặng hỏi, vì bất kể Ngụy Sâm nhìn thế nào về quá khứ, hôm nay hắn đã là người Hưng Hân. Hắn, một cách rõ rệt và tỉnh táo, đang đứng ở chiến tuyến Hưng Hân.

Nếu hỏi Hoàng Thiếu Thiên ai là người ảnh hưởng nhất đến cuộc đời hắn, đáp án chỉ có một, đó là tên của người này.
"Ngụy đội." Đó là cách Dụ Văn Châu gọi hắn. Anh đưa tay ra.

Hoàng Thiếu Thiên đứng cạnh cũng không đợi Ngụy Sâm tự đi mà chủ động tới gần.

"Ngụy đội." Hắn dùng xưng hô tương tự Dụ Văn Châu, thái độ cực kỳ tôn kính. Tuy Diệp Tu cũng có thể tính là tiền bối, còn là đại thần đỉnh cao đã từng đoạt ba quán quân liên tục, một thành tích huy hoàng trước hắn rất lâu, nhưng vẫn bị hắn đuổi đi bằng ba chữ cút. Còn người đứng trước mặt thì quá khác. Nếu không có người này, Hoàng Thiếu Thiên chẳng qua chỉ xem Vinh Quang như trò tiêu khiển, lúc nào rảnh thì vào game gieo rắc tai họa, sau đó quay về cuộc sống của người bình thường, và đến một ngày bận rộn giữa dòng đời, có lẽ hắn sẽ lãng quên trò tiêu khiển nọ. Vinh Quang, có lẽ sẽ tan biến khỏi cuộc đời Hoàng Thiếu Thiên.

Nhưng hắn lại gặp được Ngụy Sâm.

Ngụy Sâm đã thay đổi cách hắn nhìn về Vinh Quang, bồi đắp hứng thú của hắn với nghề tuyển thủ chuyên nghiệp. Ngụy Sâm đã mang hắn đến với Lam Vũ, đã dìu dắt hắn từng bước đến tận điểm cuối con đường trưởng thành.

Người kia ra đi, còn hắn khoác lên mình danh hiệu Thế hệ Hoàng kim và bước vào giới chuyên nghiệp.

Về sau, hắn trở thành kẻ điều khiển nhân vật có tôn xưng Kiếm Thánh, rong ruổi đấu trường, đứng trên đỉnh vinh quang nhìn xuống thiên hạ rộng lớn mà dẫu có nằm mơ, hắn cũng chưa từng nghĩ tới.

Tất cả, đều bắt nguồn từ người đang đứng trước mặt.

Từ ngày xa cách, mọi liên lạc hoàn toàn mất sạch. Hoàng Thiếu Thiên từng tưởng tượng cảnh hai người gặp lại, nhưng tuyệt nhiên không ngờ sẽ bằng cách này. Hai kẻ đối địch trên sàn đấu, trong vòng chung kết, người không chết thì là ta vong, một cuộc chiến tàn nhẫn nhất.

Dù vậy, tình cảm Hoàng Thiếu Thiên dành cho Ngụy Sâm cũng sẽ không đổi.

Nếu hỏi Hoàng Thiếu Thiên ai là người ảnh hưởng nhất đến cuộc đời hắn, đáp án chỉ có một, đó là tên của người này.

Đứng trước mặt Ngụy Sâm vẫn là Sách Khắc Tát Nhĩ, nhưng không phải Sách Khắc Tát Nhĩ của hắn nữa rồi.
Hơn nữa, hắn thấy rất rõ một người khác ở cách đó không xa, đang chăm chú nhìn mình.

Sách Khắc Tát Nhĩ.

Chuyện cũ rành rành trước mắt.

Vào một mùa đông hơn mười năm trước, Vinh Quang mở máy chủ đầu tiên. Được PR ầm trời trước khi phát hành, vô số người chơi trông mong nó đêm đêm ngày ngày. Ngụy Sâm đến nay vẫn chưa quên cái hàng dài dằng dặc những người chờ mua thẻ tài khoản Vinh Quang hôm ấy. Đứng xếp hàng suốt bốn tiếng rưỡi, Ngụy Sâm mua được một tấm thẻ tài khoản. Về sau tấm thẻ này được đặt cho một cái tên: Thuật sĩ Sách Khắc Tát Nhĩ.

Chính là Sách Khắc Tát Nhĩ trước mắt hắn đây.

Nhân vật đang đứng đằng kia, trông rất có phong thái của người trên cao nhìn xuống kẻ dưới, khác nào đại tướng quân giữa chiến trường với ánh nhìn luôn bao quát toàn cục.

Thay đổi người cầm, nhân vật dường như cũng khác xưa.

Đứng trước mặt Ngụy Sâm vẫn là Sách Khắc Tát Nhĩ, nhưng không phải Sách Khắc Tát Nhĩ của hắn nữa rồi. Ngụy Sâm có một người kế thừa rất giỏi, đã đem về cho Lam Vũ thành tựu huy hoàng hơn cả bản thân hắn.

Ngày trước, hắn là đội trưởng, là tuyển thủ át chủ bài. Thế nhưng khi đón nhận lá thư khiêu chiến đến từ người có thể gọi là học trò mình, hắn lại thất bại.

Mà giờ đây, chức vụ đội trưởng lẫn vị thế át chủ bài đều đã thuộc về người kia. Còn hắn? Hắn thất hồn lạc phách, hắn trở thành một tuyển thủ về chiều, tuổi tác già đến mức phá kỷ lục giới chuyên nghiệp.

Lần này, hắn là kẻ đi khiêu chiến.

Từ giây phút quyết định quay về Liên minh, hắn đã biết sẽ có ngày hôm nay, ngày mà hắn lấy tư cách một kẻ ở vị thế thấp hơn, gửi thư khiêu chiến đến người đang ngồi trên cao kia, người đã từ lâu không còn là đứa nhóc con năm ấy.

Nghênh Phong Bố Trận và Sách Khắc Tát Nhĩ.

Hai thuật sĩ vẫn chưa thực sự giao thủ, nhưng mùi khói súng đã tỏa nồng nặc.

Bởi điều lão tướng cần làm không phải thích nghi. Cái họ cần, là tìm lại.
Tìm lại cảm giác, tìm lại thắng lợi!
Thế nhưng chưa kịp nhẹ người, Sách Khắc Tát Nhĩ của Dụ Văn Châu đã bắt đầu hành động.

Tám năm.

Lần cuối cùng Ngụy Sâm khiển Sách Khắc Tát Nhĩ, đến nay đã tròn tám năm.

Trong tám năm, Sách Khắc Tát Nhĩ tăng từ level 55 đến 75 như hiện tại. Trang bị mới, kỹ năng mới, Sách Khắc Tát Nhĩ đứng trước mặt đã không phải Sách Khắc Tát Nhĩ mà Ngụy Sâm từng biết. Thế nhưng, hắn vẫn biết.

Bởi vì, nhân vật này vẫn là nỗi bận lòng lớn nhất của hắn trong Vinh Quang. Tuy không còn chạm vào thêm lần nào nữa, hắn vẫn đứng từ xa nhìn Sách Khắc Tát Nhĩ trưởng thành từng ngày. Mỗi trận đấu, Sách Khắc Tát Nhĩ có thay đổi gì dù chỉ nhỏ nhặt nhất, Ngụy Sâm đều có thể phát hiện ra ngay. Cứ thế, hắn tận mắt nhìn chủ nhân mới từng chút từng chút xóa đi bóng dáng hắn trên người Sách Khắc Tát Nhĩ, thay bằng bóng dáng chính họ.

"Đồ ngu!"

Mỗi một lần Sách Khắc Tát Nhĩ thay đổi, đều sẽ rước lấy tiếng chửi mắng khinh bỉ từ Ngụy Sâm. Hắn thường càm ràm với đám chơi chung rằng những thay đổi này sida thế nào, thiếu hiểu biết về thuật sĩ thế nào.

Đám đệ tôn Ngụy Sâm như thánh, dĩ nhiên hắn nói gì đều tin.

Nhưng còn bản thân Ngụy Sâm?

Khi có mặt người khác, Ngụy Sâm mắng không mỏi mồm. Khi chỉ có một mình? Ngụy Sâm chỉ biết cười khổ.

Trong lòng hắn rất rõ, hắn chỉ không cam tâm vì chứng kiến Sách Khắc Tát Nhĩ càng lúc càng không còn hình bóng của mình.

Về sau, vũ khí Sách Khắc Tát Nhĩ sử dụng cũng đổi.

Lời Nguyền Diệt Thần?

Cây thủ trượng mới có cái tên nghe thật kêu, thật nghệ thuật, đồng thời đánh dấu sự ra đi của thứ cuối cùng thuộc về Ngụy Sâm trên người Sách Khắc Tát Nhĩ. Ngụy Sâm hết ngồi yên nổi, và từ đó, Bàn Tay Tử Vong đã về tay Nghênh Phong Bố Trận.

Bàn Tay Tử Vong, chính là món vũ khí bạc đầu tiên Sách Khắc Tát Nhĩ cầm. Nay Ngụy Sâm hồi sinh cho nó, hắn nhặt nhạnh lại cây thủ trượng bị Sách Khắc Tát Nhĩ vứt bỏ, để rồi sau này khi nhìn vào Nghênh Phong Bố Trận, ai cũng cảm thấy như đang nhìn một Sách Khắc Tát Nhĩ đầu trộm đuôi cướp vậy.

Rồi sao? Ngụy Sâm éo quan tâm. Nếu không phải cái tên Sách Khắc Tát Nhĩ đã được giới chuyên nghiệp bảo vệ và cấm đặt trùng trong game, thuật sĩ mới của hắn chắn chắn phải mang tên Sách Khắc Tát Nhĩ.
Ngụy Sâm cũng chả hiểu vì sao mình phải so đo một cách quá ấu trĩ. Chắc tại... ừ thì chắc tại hắn không cam tâm!

Nhưng giờ đây, thời khắc chấm dứt cho tất cả đã đến.

Ngụy Sâm biết với trạng thái và trình hiện tại, mình không thể mỗi trận mỗi báo danh, bởi cường độ thi đấu vòng chung kết quá nặng nề.

Trận đụng độ Lam Vũ có lẽ là vở diễn cuối cùng của hắn trên sân khấu này. Và cũng chỉ có trận đụng độ Lam Vũ, hắn mới có đất thể hiện điểm mạnh của mình.

Điểm mạnh đó, nằm ở chỗ hắn hiểu Sách Khắc Tát Nhĩ.

Sách Khắc không còn build nên vì hắn, hắn vẫn hiểu nó, hiểu hơn bất kỳ ai.

Nó đang ngâm xướng.

Nó đang ngâm xướng Mũi Tên Nguyền Rủa.

Kỹ năng cấp thấp, được cast với tốc độ ngâm xướng +34 của Sách Khắc Tát Nhĩ, khác nào chiêu tức thời.
Nhanh vô cùng.

Nhưng không đơn giản vậy đâu.

Nếu chỉ ngâm xướng đơn thuần, Mũi Tên Nguyền Rủa đến từ Sách Khắc Tát Nhĩ sẽ nhanh hơn tốc độ nên có thông thường. Lúc này nó hơi chậm là vì đang được gồng. Thuộc các chiêu cho phép gồng, Mũi Tên Nguyền Rủa càng ra chiêu lâu, quả cầu ánh sáng càng tích tụ năng lượng, số mũi tên thả ra sau đó cũng càng nhiều.

13 mũi tên là con số căn bản nếu phóng chiêu ngay. Gồng max thời gian sẽ tăng nó lên gấp đôi, tức 26. Vừa rồi, Sách Khắc Tát Nhĩ đã gồng một khoảng thời gian cực nhỏ để nâng số lượng mũi tên lên 15.
Biết quá rõ điều đó, Ngụy Sâm cho Nghênh Phong Bố Trận né chiêu dễ như bỡn, làm Dụ Văn Châu phía sau Sách Khắc Tát Nhĩ kinh ngạc vô cùng.

Anh không hiểu vì sao Ngụy Sâm né chiêu nhẹ nhàng đến vậy. Động tác gồng của anh cực ngắn, hai mũi tên thêm vào rất khó bị phát hiện. Đợi nhìn thấy mới bắt đầu né thì khác rồi, bởi né kịp hay không là xem phản ứng, thao tác tại chỗ chứ không phải thái độ "tao biết lắm mà" của Nghênh Phong Bố Trận.

Mình bị nắm thóp!

Chỉ cần nhìn cách Nghênh Phong Bố Trận né chiêu, Dụ Văn Châu đã đoán ra tất cả.

Ngoài trận, không một ai trong khán giả lẫn bình luận viên phát hiện thủ đoạn ẩn giấu trong Mũi Tên Nguyền Rủa của Dụ Văn Châu. Họ thậm chí không nhìn ra động tác gồng, chỉ thi nhau khen ngợi tốc độ cast phép bá đạo của Sách Khắc Tát Nhĩ.

Công kích thất bại, Sách Khắc Tát Nhĩ bèn trở về trạng thái đứng yên.

Dụ Văn Châu trong lòng vẫn ôm nghi ngại. Anh nhìn không ra ý đồ chiến thuật của Hưng Hân cũng như dụng ý của Ngụy Sâm. Hắn muốn lấy một kèm hai thật ư? Không phải Dụ Văn Châu không tôn trọng Ngụy Sâm, nhưng sự thật vẫn là sự thật, Ngụy Sâm khó thể lắm.

Bị giam cầm 9 giây, nhưng Lục Tinh Quang Lao sẽ chẳng lấy đi của Lưu Vân cọng tóc nào. Hưng Hân không đưa người đến hỗ trợ Ngụy Sâm nên không ai giúp hắn tấn công Lư Hãn Văn. Chỉ cần chờ qua 9 giây, cục diện ắt sẽ thay đổi.

Nghĩ thế, Dụ Văn Châu quyết định quan sát thêm.

Quả nhiên rất tỉnh táo.

Suốt tám năm ròng, Ngụy Sâm chưa từng rời mắt khỏi Sách Khắc Tát Nhĩ. Như một hệ quả tự nhiên, hắn cũng hiểu về những người ngồi phía sau nhân vật này. Chưa kể, người hiện đang cầm Sách Khắc Tát Nhĩ có cả một quá khứ với Ngụy Sâm. Hắn mãi mãi sẽ không quên cái đứa từng là trò cười trong trại huấn luyện, lại có một ngày đánh bại hắn khi đối đầu trực tiếp.

Thiếu niên điềm tĩnh này, sẽ là nền tảng vững chắc cho tương lai Lam Vũ.

Đó là điều Ngụy Sâm nhận ra ngay trong cùng ngày. Sự thật chứng minh, hắn không nhìn lầm. Tuy Hoàng Thiếu Thiên hiện đã là tay đấm đứng đầu Lam Vũ, nhưng hệ thống chiến thuật Lam Vũ, tiết tấu phong cách của Lam Vũ, lại đều quyết định bởi sự tồn tại của Dụ Văn Châu.

Có lẽ, cũng vì Dụ Văn Châu luôn duy trì một cái đầu lãnh mọi lúc mọi nơi, lối đánh chủ nghĩa cơ hội của Hoàng Thiếu Thiên mới được rèn đúc thêm xuất sắc. Có một chỗ dựa như Dụ Văn Châu, Hoàng Thiếu Thiên mới có thể tự tin ngàn vạn mà dấn thân vào hiểm cảnh, liếm máu đầu đao mũi kiếm.

Bên kia Hoàng Thiếu Thiên đã dẫn dắt đồng đội lao lên, bên này thì Lư Hãn Văn bị Lục Tinh Quang Lao giam hãm, nhưng Dụ Văn Châu vẫn cứ ung dung như chẳng có gì, vẫn tỉnh táo phân tích tình thế, không nắm chắc sẽ không manh động.

Mũi Tên Nguyền Rủa!

Ngụy Sâm chọn kỹ năng tương tự để đáp trả. Tốc độ ngâm xướng của Nghênh Phong Bố Trận không cao như Sách Khắc Tát Nhĩ, nhưng kỹ năng cấp thấp nên ra chiêu rất nhanh. Không gồng, cast xong thả ngay, Bàn Tay Tử Vong vung một phát, quả cầu ánh sáng màu tím xoáy tròn thành vòng cung, Mũi Tên Nguyền Rủa bay ra theo hình cánh quạt.

"Ngụy Sâm lúc nào cũng đánh rất kỹ!" Lý Nghệ Bác thổn thức. Tốc độ tay có thể sánh không bằng người trẻ, nhưng khả năng kiểm soát chiêu ở các lão tướng luôn đạt đến độ chín cần thiết.

Xét ra, một tuyển thủ giải nghệ n năm mới quay về như Ngụy Sâm khó lòng tính là lão tướng. Với
khoảng thời gian vắng bóng trên đấu trường chuyên nghiệp, Ngụy Sâm nên được gọi là tân binh thì đúng hơn. Như một tân binh, Ngụy Sâm phải tập thích nghi từ đầu nhịp thi đấu chuyên nghiệp. Mà ai cũng biết, ở vòng bảng hắn rất hiếm khi lên sân, đến tận những lượt cuối cùng mới ra trận liền tù tì. Ít slot đánh là thế, nhưng đã quá đủ.

Bởi điều lão tướng cần làm không phải thích nghi. Cái họ cần, là tìm lại.

Tìm lại cảm giác, tìm lại thắng lợi!

Chỉ bằng vào điều đó, hắn tự có tư cách đứng trên sàn đấu này.
Chỉ bằng vào điều đó, mọi người phải tự hiểu vì sao Hưng Hân phái hắn ra trận.
Pha xử lý thần thánh của Ngụy Sâm gây bất ngờ thật đấy, nhưng thần thánh cũng chưa chắc mang về kết quả tốt đẹp cho bản thân mình.

"Đâu còn lựa chọn nào khác." Lý Nghệ Bác thở dài, "Anh ta phải cố hết mình, làm mọi cách có thể nghĩ ra để giữ chân hai người Lam Vũ."

Phan Lâm không lên tiếng. Nhìn một lão tướng dốc hết sức cùng lực kiệt, ai sẽ nhẫn tâm bình luận, nhận xét về quyết định của hắn?

Nếu như hắn phản ứng nhanh hơn, tốc độ tay cao hơn, có lẽ hắn đã chọn cách khác rồi.

Phan Lâm và Lý Nghệ Bác đều hiểu quá rõ điều này, nên không ai bảo ai, cả hai cùng im lặng.

Hai chữ "nếu như" thật quá tàn nhẫn, nhất là khi nói về một lão tướng. Bởi phản ứng và tốc độ tay là những thứ hắn từng sở hữu, sau đó dần dần vuột mất. Và đáng thương hơn hết thảy là dẫu có muốn, hắn cũng không tài nào tìm về.

Vết sẹo do thời gian vô tình gây ra, không nên gọi là một sự thất bại.

Ngụy Sâm, thật sự đã làm hết khả năng mình.

Dùng nghề thuật sĩ mà Dụ Văn Châu sở trường, chơi cho Dụ Văn Châu hai vố, đó là chuyện chưa một thuật sĩ nào trong Liên minh đủ sức. Chưa một ai cả, tính từ ngày Dụ Văn Châu ra mắt giới chuyên nghiệp đến nay. Ấy thế mà, một lão tướng xế chiều bị mọi người để ngoài mắt lại làm được.

Chỉ bằng vào điều đó, hắn tự có tư cách đứng trên sàn đấu này.

Chỉ bằng vào điều đó, mọi người phải tự hiểu vì sao Hưng Hân phái hắn ra trận.

Yên Ngọc rất nhanh tan sạch, để lộ Lưu Vân vướng chân vào Cạm Bẫy và Nghênh Phong Bố Trận, Sách Khắc Tát Nhĩ khó thể khiển nhân vật như ý trong trạng thái hỗn loạn. Với debuff trên người, họ hiện ra trước mắt khán giả sau làn khói như đang diễn trò.

Vở diễn rồi sẽ đến lúc kết thúc.

Hệt như mọi người dự liệu, Lưu Vân là người đầu tiên hết debuff. Cậu lập tức lao vào Nghênh Phong Bố Trận. Trọng kiếm Diễm Ảnh vung lên, chém xuống, rạch thành một đường kiếm nóng rực.
Nghênh Phong Bố Trận lại chưa diễn hết phần mình. Trong khi Sách Khắc Tát Nhĩ chọn cách đứng im khi phát hiện debuff, hắn vẫn cứ ngoan cố điều khiển, bắt bản thân nhảy nhót lăn lộn như một vai hề.

Nhưng, chẳng ai cười nổi.

Đã đến mức này rồi, hắn còn cố giãy giụa sao? Hắn còn muốn cố gắng sao?

Khán giả xem mà nghẹn ngào, bởi họ biết, Ngụy Sâm làm gì cũng vô ích. Lưu Vân sẽ vung trọng kiếm chém lật Nghênh Phong Bố Trận, và dưới sự hỗ trợ của Sách Khắc Tát Nhĩ, nếu vẫn không ai giúp hắn, có lẽ chỉ cần một đợt dồn dame để hắn dừng cuộc chơi.

Một lão tướng chẳng dễ gì mới về lại sàn đấu, sẽ hạ màn bằng một kết cục như vậy?

Khi trọng kiếm Diễm Ảnh chém xuống, vô số người không muốn tiếp tục xem nữa. Ai ngờ ngay lúc này, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một vết nứt vỡ. Trong hư vô hỗn độn, một bàn tay đen sẫm thọc ra với tốc độ cực nhanh, xách Lưu Vân đang định Chém Vỡ Núi lên cao lơ lửng.

Đây là...

Kỹ năng thuật sĩ: Móng Vuốt Hắc Ám!

Mọi người kinh ngạc đến trố mắt.

Trong trạng thái Hỗn Loạn, vẫn thực hiện được kỹ năng?

Người nhìn ra đầu tiên là Dụ Văn Châu. Anh lập tức hiểu vì sao Nghênh Phong Bố Trận ngoan cố làm trò dù đã trúng debuff hỗn loạn. Vì Ngụy Sâm không ngừng thử nghiệm. Có khả năng hắn đã thao tác theo một tiết tấu cố định, thử vận may xem mình có thể ngẫu nhiên ra được Móng Vuốt Hắc Ám hay không.
Dụ Văn Châu ngẫm nghĩ thật kỹ cách thức thao tác kỹ năng này. Đúng là trong trạng thái Hỗn Loạn, nó có tỷ lệ khá cao xuất hiện, nhưng cũng chỉ khá cao mà thôi. Tỉ chính xác bao nhiêu thì Dụ Văn Châu chưa nhẩm được ngay, anh chỉ biết đó là một xác suất rất xa vời.

Vậy mà Ngụy Sâm không chịu bỏ cuộc. Từ giây đầu tiên bị hỗn loạn, hắn vẫn mải miết thao tác. Thất bại? Thì thử tiếp. Không ai biết trong thời gian ngắn ngủi ấy, hắn rốt cuộc đã làm đi làm lại bao nhiêu lần. Mọi người chỉ biết hắn làm được rồi. Ở vào thời điểm mấu chốt nhất, Nghênh Phong Bố Trận ngâm xướng thành công, triệu hồi Móng Vuốt Hắc Ám!

Móng Vuốt Hắc Ám là kỹ năng chụp bắt cưỡng chế, sức đè mạnh hơn cả một chiêu chuyên đè người ta như Chém Vỡ Núi. Cứ thế, Lưu Vân bị bàn tay hắc ám xách lên không trung.

Sực nhận ra Ngụy Sâm đã thực hiện kỹ năng bằng cách nào, quyết liệt thế nào, có khán giả trong nhà thi đấu rơi nước mắt.

Fan Hưng Hân biết về quá khứ huy hoàng của Ngụy Sâm chứ, nhưng nói thật, chẳng ai thấy hắn có tí khí
chất gì của đội trưởng chiến đội ông lớn cả. Trong mắt họ, thằng cha này trông như một tên lão đại thường thấy của mấy team nhỏ nhỏ trong game, thế thôi.

Hai năm mà Ngụy Sâm lăn lộn giang hồ cũng là hai năm giới chuyên nghiệp sặc mùi côn đồ như những người của thời kỳ đó. Sau Ngụy Sâm giải nghệ, nhưng chưa một ngày nào rời bỏ game. Thế nên, sự thật là hắn không sở hữu khí chất của tuyển thủ chuyên nghiệp thời bây giờ, nói chi đến cái hào quang ông lớn mà chỉ nhìn vào đã đủ cho người ta quỳ lạy.

Là một tuyển thủ già ngồi ngóng chờ slot ra trận, hắn lại rất được fan Hưng Hân yêu quý. Lý do? Vì hắn rất gần dân. Hắn trông như người của một đội chuyên đánh phó bản nào đó trong game, đã giải tán đội, ôm trang bị chạy vô đấu trường chuyên nghiệp kiếm ăn.

Mọi người đều cho rằng, Hưng Hân mời Ngụy Sâm gia nhập đội hình chẳng qua để hắn truyền thụ kinh nghiệm cho tân binh. Không ai cảm thấy hắn có thể cống hiến được gì trên đấu trường chính thức. Vài ba lần báo danh ra trận, chắc chỉ là Hưng Hân cho hắn tí phúc lợi, tí cơ hội lên sàn đấu thể hiện đôi chút, mua vui cho fan mà thôi.

Nhưng bây giờ, mắt ai cũng phải sáng ra rồi.

Ngụy Sâm có già hơn nữa, có thiếu khí chất hơn nữa, hắn vẫn có trái tim của một tuyển thủ chuyên nghiệp.

Trái tim tranh thắng, trái tim quán quân.

Bằng cách riêng mình, hắn đang nói với tất cả mọi người điều đó.

Dụ Văn Châu, Lư Hãn Văn?

Nhõn hai tên tuyển thủ hạng sao, tưởng dễ hốt bố chắc?

Nằm mơ!

Đánh suốt đến giờ phút này, Nghênh Phong Bố Trận vất vả là thật, máu rớt ầm ầm là thật. Mỗi một giây một phút, người ta đều có cảm giác hắn sắp tắt thở rồi. Nhưng giây kế tiếp, phút kế tiếp, hắn vẫn sừng sững mà đứng, giữ vững thế trận. Dụ Văn Châu và Lư Hãn Văn vẫn cứ bị hắn níu chân.

Thằng cha này, đến bao giờ, đến bao giờ mới chịu buông tay?

Đến cả tuyển thủ Lam Vũ, fan Lam Vũ, đều không khỏi xúc động.

Đây chính là cựu đội trưởng nhà họ đấy sao?

Đây chính là vị tiền bối nghe đồn đặc biệt bỉ bựa, đặc biệt no limit đấy sao?

Tuy hiện tại là đối thủ, nhưng trong lòng tất cả người Lam Vũ đều bỗng dâng lên một nỗi tự hào vô kể.
Ngụy Sâm đang đại diện cho Hưng Hân, đúng, nhưng cái tag đậm nhất trước tên hắn, vẫn là đội trưởng đời đầu của Lam Vũ họ, con người đã đặt xuống nền móng vững chãi cho Lam Vũ hôm nay!

Rào rào rào!

Tiếng vỗ tay vang khắp nhà thi đấu.

Tiếng vỗ tay đến từ mỗi một góc khán đài, mỗi một góc lòng người, phát ra từ tận tâm can.

Thắng, đã là quá đủ.
Mùa hè này đến quá sớm, sớm đến mức lòng người bàng hoàng.

Tuyển thủ đôi bên bước khỏi phòng đấu. Các tuyển thủ dưới sân cũng rời ghế ngồi đi lên, trong đó có
Ngụy Sâm. Chiến thắng trên sân khách, đi lên vẫy tay chào đám fan đội bạn vốn là việc mà hắn cực kỳ thích làm, hơn nữa còn làm một cách vô cùng khốn nạn so với thái độ lịch sự cảm ơn của các tuyển thủ khác. Nhưng hôm nay, hắn chỉ im lặng. Hắn im lặng bước lên sàn đấu, như mọi người xung quanh.

Với Ngụy Sâm, Lam Vũ không phải một chiến đội bình thường. Đêm nay đeo tag Hưng Hân trước tên, hắn cũng không thể trào phúng Lam Vũ bằng chiến thắng của đội mình.

Thắng, đã là quá đủ.

Những trò đâm bị thóc chọc bị gạo kia, trên sàn đấu tàn khốc của vòng chung kết, trước chiến đội Lam

Vũ mà hắn đã trao vô vàn tình cảm, hắn rốt cuộc, vẫn cất lại.
Mục tổng hợp này vốn là thứ Ú hứa làm cho Chianti từ tận năm ngoái mà tới gần cuối năm nay rồi mới chịu làm, thiệt là có lỗi. Đầu tiên định làm tổng hợp các chương Ngụy xuất hiện nhưng sau khi thấy con số có Ngụy lên tới hơn 500 chương thì bó tay, sức Ú có hạn nên chuyển thành lọc ra các đoạn hay ho thôi.
Tuy có hơi trễ hẹn tí nhưng cũng coi như cái nợ cuối cùng đã trả xong.







____________________________________


Tổng kết project Ngụy Sâm - Bất lão chi tâm

Project Ngụy Sâm 2019 đã kết thúc với 9 sản phẩm bao gồm 4 fic NCp (2 edit, 2 tự viết), 1 thảo luận, 1 tài liệu tổng hợp, 1 cảm nhận tự viết, 1 dou và tổng hợp fanart (có art từ fan Việt)

Thời gian chuẩn bị project khá gấp, 4 ngày chuẩn bị tất cả, dù project chỉ diễn ra trong một ngày nhưng pj Ngụy 2019 là pj hiếm hoi sản phẩm chủ đạo không phải là fic và 5/9 sản phẩm là từ fan việt.

Xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, đặc biệt là Hội tự sát đã đồng hành và giúp đỡ, cảm ơn sự đóng góp của @FanPD , @kevintong139 , @Hàn Chiêu Thiến @KaoriShun , @Katakara , @Gingitsune , @oomi .

Cảm ơn tất cả mọi người.


 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook