[Project] Hạo Nhiên – Mừng sinh nhật Ngô Tuyết Phong 2019

Băng Ly

Như kim tác quán đồng tâm kết
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
268
Số lượt thích
1,966
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#1
Ho Nhiên

Mừng sinh nhật Ngô Tuyết Phong 2019

_________________________________________


Ngô Tuyết Phong ra mắt vào mùa giải đầu tiên của Liên minh Vinh Quang chuyên nghiệp, là đội phó của chiến đội Gia Thế tại Hàng Châu. Anh là một support đẳng cấp, trợ giúp rất lớn cho đồng đội trong các trận đấu, là “cánh tay phải” của đội trưởng Nhất Diệp Chi Thu. Từ mùa giải thứ nhất đến mùa giải thứ ba, anh cùng các đội viên Gia Thế đoạt được ba cúp quán quân liên tiếp, kiến lập nên một Vương Triều.

Tuy có công lao to lớn nhưng Ngô Tuyết Phong không được ngoại giới thừa nhận. Ngay từ thời điểm anh còn thi đấu dưới màu áo Gia Thế cho đến nhiều năm sau khi đã giải nghệ, công chúng và giới truyền thông vẫn luôn cho rằng Ngô phó là “vô dụng”, “ăn bám”, “tu mấy kiếp mới được slot chơi hỗ trợ cho Đấu Thần”, … thậm chí còn gọi anh bằng những cụm từ khó nghe như “đồng đội heo”, không hề có một lời khen ngợi dành cho vị anh hùng thầm lặng này. Còn thế hệ fans Gia Thế thời kỳ sau lại không biết đến anh. Nhưng Ngô Tuyết Phong không để tâm đến những điều đó.



PJ lần này tên là “Hạo Nhiên”, trích từ “Ngã thiện dưỡng ngô hạo nhiên chi khí”
(Mặc người đời nhìn ta thế nào, ta tự biết chính khí trong tim ta).
Ngô Tuyết Phong chính khí lẫm liệt, tuyết tâm ngọc chất, trong tim trong sạch là đủ,

cống hiến hết mình là đủ, mặc kệ ánh mắt người đời nhìn anh như thế nào.

PJ kéo dài trong vòng 3 ngày, từ 07/11/2019 – 09/11/2019, tượng trưng cho Tam Liên Quan của Gia Thế,
lúc đó Vương Triều đang ở thời kỳ hoàng kim nhất.

Sử sách của Vương Triều mãi ghi khắc tên người, đội phó Khí Xung Vân Thủy – Ngô Tuyết Phong.

Góc não tàn:

Ngô Tuyết Phong - support đỉnh cao

Anh ở đâu - quán quân ở đó

Góc cục súc: Ai coi thường Ngô phó sẽ bị Lồng Niệm Khí chụp lên đầu quăng xuống Tây Hồ ở Hàng Châu.



Cre: 六呂




 
Last edited:

Băng Ly

Như kim tác quán đồng tâm kết
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
268
Số lượt thích
1,966
Team
Gia Thế
Fan não tàn của
Tán Tu
#2
Facts về Ngô Tuyết Phong






1. Thuộc thế hệ người chơi Vinh Quang đầu tiên ở khu 1 năm xưa.

2. Thuộc thế hệ tuyển thủ đời thứ nhất của Liên minh Vinh Quang chuyên nghiệp.

3. Đội phó đầu tiên của Gia Thế, support của Đấu Thần, vai phụ xuất sắc nhất.

4. Tuyển thủ duy nhất ở Liên minh năm nào là có quán quân năm đó.

5. Cả đời chỉ mặc một đội phục.

6. Giải nghệ sau mùa giải thứ ba, trước khi thế hệ hoàng kim ra mắt.

7. Sau khi giải nghệ định cư tại nước ngoài, không liên lạc nhiều với các đồng đội cũ như Diệp Tu.

8. Tài khoản khí công sư Khí Xung Vân Thủy sau đó được tuyển thủ Quách Dương kế thừa.

9. Tài khoản Khí Xung Vân Thủy được Hô Khiếu thu mua sau khi Gia Thế phá sản (mùa giải thứ 9).

10. Ngô Tuyết Phong không được ngoại giới công nhận năng lực, chỉ có các tuyển thủ trong nghề mới hiểu được tầm quan trọng của anh với Gia Thế.
 
Last edited:

VongolaCiel

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
1,315
Số lượt thích
4,926
Location
Nhà nuôi cánh cụt Thượng Hải
Team
Luân Hồi
Fan não tàn của
Đội phó LM ~~~
#3
[Tổng hợp] phần xuất hiện của Ngô Tuyết Phong


Phần I: Đại thần từ thuở hồng hoang của Vinh Quang
---​

~~Vinh Quang những ngày đầu~~


1. Cuộc gặp gỡ định mệnh.

“Thật không ra gì!!” Trong đám người đột nhiên phát ra một tiếng tức giận bất bình, một khí công sư vọt ra, vừa xông về phía Nhất Diệp Chi Thu, vừa giơ tay vận khí.​

Lồng Niệm Khí!​

Ngay lúc khí công sư dừng bước, kỹ năng bảo vệ đã ra tay, đánh ra Lồng Niệm Khí có thể ngăn trở công kích, bảo hộ ở Nhất Diệp Chi Thu ở giữa.​

“A!” Nhưng người chơi khí công sư ngay sau đó liền kêu lên một tiếng sợ hãi, hắn nhìn thấy Nhất Diệp Chi Thu thình lình xông ra ngoài, đón lấy mấy đòn công kích muốn giết hắn kia.​

“Ê cậu…” Khí công sư cuống quít gọi, sau khi Lồng Niệm Khí phát động là không thể di chuyển được nữa, Nhất Diệp Chi Thu này chủ động xông ra khỏi phòng hộ, không lẽ không thấy mình ra tay? Nhưng mới hô được hai chữ, người chơi khí công sư trợn mắt há miệng, Nhất Diệp Chi Thu đảo mắt đã xuyên qua khỏi những công kích đến từ khắp nơi, lông tóc vô thương vọt tới bên thi thể Đại Mạc Cô Yên mới ngã xuống, cực nhanh nhặt lên quyền sáo kia, lại quay người một phát, vài bước liền về tới trong Lồng Niệm Khí mà hắn mở ra.​

“Cám ơn.” Hắn nghe thấy Nhất Diệp Chi Thu nói với mình, bất quá lúc này tầm mắt của hắn đã chuyển tới một đầu khác, bên kia đứng một thần thương thủ, giơ lên hai súng, trang bị vô cùng rách nát, nhưng người chơi khí công sư biết rất rõ, mới vừa rồi, thần thương thủ này đã phát động công kích nhiễu loạn công kích của các người chơi khác, Nhất Diệp Chi Thu mới có thể né được mà nhặt quyền sáo.​

“Cũng là một cao thủ a…” Người chơi khí công sư nhìn nhìn Thu Mộc Tô thêm vài lần, mà mấy người chơi nổi lòng tham kia nhìn thấy trang bị đã bị nhặt, cũng không tính làm gì nữa, nhanh chóng tản đi.​

Diệp Tu lúc này đã cho Nhất Diệp Chi Thu ăn thuốc hồi máu, sinh mệnh tạm khôi phục, cũng không sợ có ai âm mưu gì thêm, đi về phía khí công sư.​

“Mới nãy cám ơn nha.” Diệp Tu lần thứ hai tỏ ý biết ơn.​

“Ha ha, làm điều thừa mà thôi.” Khí công sư cười, lại nhìn Thu Mộc Tô mấy lần nữa. Trong lòng hắn đã rõ, Lồng Niệm Khí của hắn trên thực tế không hề giúp được cái gì, Nhất Diệp Chi Thu nhặt quyền sáo xong trốn về Lồng Niệm Khí, hoàn toàn chỉ là cho hắn mặt mũi thôi.​

“Quyền sáo này anh muốn lấy không?” Diệp Tu tiếp đó hỏi.​

“Hả? Tui hả? Tui không cần đâu, không trả cho người kia hả?” Khí công sư nói.​

“Để tui hỏi thử.” Diệp Tu nói.​

Hai giây sau, khí công sư nhìn thấy dòng chat trên kênh thế giới.​

“Đại Mạc Cô Yên quyền sáo ông bị rớt muốn lấy lại không đây?” Nhất Diệp Chi Thu.​

---​

“Ổng hông cần, anh cầm xài đi!” Diệp Tu đề nghị giao dịch với khí công sư.​

“Tui vẫn dùng găng tay thì hơn!” Khí công sư vẫn từ chối như cũ.​

“Vậy cho tui đi!” Thu Mộc Tô của Tô Mộc Thu đã sớm sáp tới, lúc này tiếng nói truyền tới từ hai phía, trong game đã nghe, ngoài game cậu cũng quay đầu ầm ĩ với Diệp Tu.​

---​

“Mà này, cậu lúc nãy thật ra không cần phải phóng huyễn văn thuộc tính băng để giết anh ta chứ?” Khí công sư lúc này đột nhiên hỏi một câu.​

“Không, rất cần.” Diệp Tu nói, “Nếu không người chết chính là tui.”​

“Ồ?”​

“Thằng cha kia đâu có hề bỏ cuộc, Ưng Đạp của ổng đã muốn xuất ra rồi, nếu không phóng huyễn văn thuộc tính băng đó, thậm chí chỉ cần phóng chậm một chút, người chết sẽ là tui.”​

“Thì ra là thế à, thụ giáo rồi.”​

“Ha ha, thêm hảo hữu đi, về sau có dịp thì chơi chung.” Diệp Tu nói.​

“Hay lắm, có dịp thì chơi chung.”​

Thế là, trong một ngày đó, cùng một thời điểm, Diệp Tu gặp phải đối thủ mạnh nhất sẽ cùng cậu tranh đấu nhiều năm trong tương lai, và người hỗ trợ mạnh nhất sẽ cùng cậu đứng sừng sững trên đỉnh Vinh Quang trong ba năm đầu tiên của liên minh chuyên nghiệp.​

Đại Mạc Cô Yên.​

Khí Xung Vân Thủy.​


~~Mùa giải đầu tiên của Vinh Quang, Gia Thế quán quân.~~


2. Năm đó, Tôn Triết Bình nhận định về Gia Thế.


“Bởi vì đây không phải là chuyện của một người!” Đại Tôn nói.​

“Chứ còn muốn gì nữa?” Người kia hỏi.​

“Còn cần trợ thủ! Cặn bã như mấy người căn bản không nhìn ra tầm quan trọng của tên khí công sư kia trong đội của họ!” Đại Tôn nói.​

“Khí công sư? Khí Xung Vân Thủy? Ngô Tuyết Phong? Bớt giỡn, thằng đó cũng tính là cao thủ?” Người kia vô cùng xem thường.​

“Mày hiểu cái rắm!” Đại Tôn mắng.​

---​

Người người đều ca ngợi Gia Thế Nhất Diệp Chi Thu cường đại, điểm này Đại Tôn không phản đối. Nhất Diệp Chi Thu đúng là rất mạnh, coi như chính bản thân hắn trước giờ vô cùng tự tin, khi nghĩ đến sức mạnh của Nhất Diệp Chi Thu, nội tâm cũng sẽ có điểm dao động.​

Nhưng chỉ là có điểm dao động mà thôi, nếu như đơn đả độc đấu, hắn không dám nói tất thắng, nhưng cũng không chút nào sợ hãi làm địch thủ với Nhất Diệp Chi Thu, nửa điểm cũng không.​

Chân chính khiến hắn cảm thấy không nắm bắt được, là chiến đội Gia Thế, là một người khác trong đội ngũ này.​

Khí công sư, Khí Xung Vân Thủy, Ngô Tuyết Phong.​




~~Mùa giải thứ hai của Vinh Quang, GiaThế quán quân.~~


3. Gia Thế gặp Bách Hoa.

Bọn họ căn bản không hiểu rõ Diệp Thu đáng sợ đến mức nào, càng không biết Diệp Thu từ trước tới nay cũng không phải chỉ có một mình.​

Ngô Tuyết Phong! Khí Xung Vân Thủy!​

Dưới hào quang của Đấu Thần, có một tuyển thủ và một nhân vật không được ai chú ý đến, hắn ở bên cạnh Diệp Thu có tác dụng lớn đến đâu, đám người kia làm sao hiểu được.​

“Ngô Tuyết Phong, phải chú ý Khí Xung Vân Thủy của hắn!” Tôn Triết Bình nói với Trương Giai Lạc. Rốt cuộc đợi được ngày này, hắn nhất định sẽ không phạm phải sai lầm mà rất nhiều người đã phạm phải – lơ là Ngô Tuyết Phong.​

“Hiểu rõ.” Trương Giai Lạc gật đầu, Gia Thế và Diệp Thu vẫn luôn bị bọn họ xem là kình địch mà nghiên cứu. Trương Giai Lạc hoàn toàn tán đồng phán đoán của Tôn Triết Bình, sự tồn tại của Ngô Tuyết Phong nhất định phải được chú ý đến.​

---​

Trương Giai Lạc quay đầu, nhìn thấy Ngô Tuyết Phong.​

Nhân vật số hai vô cùng trọng yếu trong mắt Tôn Triết Bình này, rất tùy ý đi lẫn trong đội ngũ, không quá cao phía trước, không quá tụt phía sau.​

Thứ tự ra trận nói một cách nào đó cũng sẽ biểu hiện địa vị của một tuyển thủ trong đội, thế nhưng Ngô Tuyết Phong lại dường như không để tâm chuyện này.​

“Gặp lại trong trận.” Hắn thậm chí không dừng bước, cười nhìn Trương Giai Lạc nói thêm câu nữa, rồi lướt qua người Trương Giai Lạc, cùng các đồng đội đi ra sàn đấu.​

---​

“Có điều tui gặp được Ngô Tuyết Phong, ổng còn nói chuyện với tui nữa.” Trương Giai Lạc nói.​

“Ô? Nhìn giống kiểu người gì?” Tôn Triết Bình vội hỏi, tuy rằng trên ti vi có thấy qua Ngô Tuyết Phong, nhưng lần này mới là lần thứ nhất bọn họ có cơ hội tiếp xúc với người thật.​

“Ặc… Thì là… Một con người vậy thôi.” Trương Giai Lạc trả lời rất bó tay. Nhưng cậu thật sự không biết làm sao để miêu tả Ngô Tuyết Phong.​

Ngô Tuyết Phong không cho cậu cảm giác quá mãnh liệt, chỉ là lúc sượt qua người nói với cậu hai câu, mọi việc xảy ra đều là tự nhiên như nước chảy, không thấy có gì quá sâu sắc, cũng không thấy có cá tính gì lắm.​

---​

Đấu đoàn đội, Diệp Thu, Tôn Triết Bình, Trương Giai Lạc cuối cùng tề tụ trong trận. Còn Ngô Tuyết Phong, trong mắt rất nhiều người hắn không phải là sự tồn tại cấp hạch tâm, chỉ có Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc đặc biệt để ý hắn.​

---​

Nhân vật hai đội lúc này rốt cuộc gặp nhau.​

Nhất Diệp Chi Thu đâu? Khí Xung Vân Thủy đâu?​

Không chỉ Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc, cả đội Bách Hoa đều đang nhanh chóng truy tìm hai nhân vật này. Tôn Triết Bình coi trọng đối thủ, cường điệu sức mạnh của Ngô Tuyết Phong và Khí Xung Vân Thủy của hắn, đương nhiên không phải chỉ nói với một mình Trương Giai Lạc, mà nói với toàn đội.​

Khí Xung Vân Thủy ở phía đối diện trong trận, đứng chung với pháp sư nguyên tố và ma kiếm sĩ của chiến đội Gia Thế, mục sư đứng phía sau, chỉ có Nhất Diệp Chi Thu không thấy tăm hơi.​



~~Mùa giải thứ ba, Gia Thế đạt ba quán quân liên tiếp, vương triều được thành lập~~


4. Mùa giải cuối cùng.

“Nếu cậu không ngại, đương nhiên tôi cũng không sao cả.” Ngô Tuyết Phong cũng cười.​

Hiện tại mới là mùa giải thứ ba, liên minh Vinh Quang đã phát triển như mặt trời ban trưa. Tờ báo quyền lực nhất về thể thao điện tử trong nước có tuần san phát hành mỗi tuần đưa tin tới 80% là về liên minh chuyên nghiệp Vinh Quang. Năm nay còn căn theo tiến trình thi đấu của liên minh mà điều chỉnh ngày phát hành báo, từ đó có thể thấy được địa vị của liên minh Vinh Quang hiện thời ở giới thi đấu thể thao điện tử.​

Nước lên thì thuyền lên, các tuyển thủ thi đấu cho liên minh Vinh Quang cũng đều trở thành minh tinh được người ta săn đón. Tuyển thủ thuộc đội quán quân như Ngô Tuyết Phong, đi trên đường sẽ bị người ta nhận ra dễ ợt, cho nên bây giờ mới cửa lớn không đi, mà phải lặng lẽ đi từ cửa hông.​

“Sớm biết thế này, tôi nên bắt chước cậu.” Ngô Tuyết Phong vừa đi về phía Diệp Thu, vừa phàn nàn chuyện ra vào khó khăn như ăn trộm của mình hiện tại.​

“Thật ra anh cũng sắp được giải thoát rồi.” Diệp Thu nói.​

Câu này dường như nói tới việc gì đó, Ngô Tuyết Phong trầm mặc, cả cái hẻm nhỏ đều lặng lẽ hẳn. Hai người yên lặng cùng đi về phía trước.​

“Trên đời có bữa tiệc nào không tàn đâu.” Một lúc lâu sau, Ngô Tuyết Phong mới bỗng nhiên mở miệng nói.​

“Hồi trước lúc Trời Xanh AFK, cũng nói y hệt vậy luôn.” Diệp Thu nói.​

“Lão huynh của cậu đây gọi là giải nghệ có được không? Phiền cậu chuyên nghiệp chút coi.” Ngô Tuyết Phong đầy đầu hắc tuyến.​

“Y như nhau.” Diệp Thu ngậm thuốc lá, nhàn nhạt nói.​

Ba năm trong game Vinh Quang, ba năm trong liên minh chuyên nghiệp, Ngô Tuyết Phong vẫn là người bạn đáng tin nhất bên cạnh Diệp Thu. Tuy rằng bị hào quang của Đấu Thần Nhất Diệp Chi Thu che phủ, danh tiếng khí công sư Khí Xung Vân Thủy cũng không phải đặc biệt vang dội, nhưng bản thân Diệp Thu hiểu rất rõ, người bạn này, đội hữu này, đối với hắn, đối với Gia Thế quan trọng cỡ nào.​

Mà hiện tại, như Ngô Tuyết Phong vừa mới nói, trên đời có bữa tiệc nào không tàn đâu. Cuộc đời Vinh Quang của Ngô Tuyết Phong, hắn chọn chấm dứt ở đây. Sau khi kết thúc vòng đấu trong của mùa giải này, hắn sẽ tuyên bố giải nghệ, hoàn toàn cáo biệt cái thế giới mà hắn đã sống suốt sáu năm này.​

“Có tính toán gì?” Diệp Thu hỏi.​

“Chắc sẽ xuất ngoại.” Ngô Tuyết Phong nói.​

“Ờ.” Diệp Thu gật gật đầu. Hắn cũng chỉ có thể hỏi han chút, hắn không có kinh nghiệm gì đối với lựa chọn tương lai, cho nên không cho ý kiến giúp bạn mình được.​

“Một lần cuối cùng, lấy ba quán quân liên tiếp tặng tôi.” Ngô Tuyết Phong nói.​

“Hẳn rồi.” Diệp Thu cười.​

“Tôi coi xếp hạng sau cùng rồi, Bách Hoa với Vi Thảo hai ba, Bá Đồ thứ tư.” Ngô Tuyết Phong nói.​

“Ừ đúng, tui coi rồi.” Diệp Thu nói, “Mới nãy trên lầu còn đụng phải Hàn Văn Thanh.”​

“Vậy hả? Ổng nói thế nào?” Ngô Tuyết Phong hỏi.​

“Ổng còn biết nói cái gì? Vào trận gặp.” Diệp Thu thử bắt chước ngữ khí âm điệu của Hàn Văn Thanh, mỗi tội không giống lắm.​

“Quả nhiên, một chữ cũng không đổi.” Ngô Tuyết Phong bị bộ dạng của Diệp Thu chọc cười.​

“Thì đó, mỗi năm đều là vô vòng trong, mỗi năm đều làm đối thủ với ổng, mỗi năm đều nói “Vào trận gặp”.” Diệp Thu than thở.​

“Bất quá nếu cứ thiệt như vậy suốt mười năm luôn, ngược lại cũng không tệ.” Diệp Thu nói.​

Ngô Tuyết Phong cười cười, không nói gì nữa. Mười năm? Đúng là nếu có thể cứ vậy suốt mười năm, quả thật không tệ. Chỉ rất đáng tiếc là, mười năm đó, dù thế nào đi nữa cũng sẽ không còn thuộc về mình.​

Chờ đợi mình, chỉ còn lại có ba vòng đấu.​



5. Chuyện thương mại của Gia Thế.

Hai người cùng trở lại khách sạn do liên minh thống nhất sắp xếp từ vòng đấu trong, vừa vào sảnh lớn, liền nhìn thấy ông chủ Đào Hiên của Gia Thế đang ngồi trên ghế vui vẻ cười nói với một người. Vừa nhìn thấy Diệp Thu và Ngô Tuyết Phong đi vào, hắn liền đứng dậy. Nhưng Diệp Thu lập tức quay đi, hướng về một phía khác của đại sảnh, chỉ để lại Ngô Tuyết Phong nhìn Đào Hiên bất đắc dĩ cười khổ.​

Đào Hiên cũng cười khổ bó tay, chỉ đành vẫy vẫy tay với Ngô Tuyết Phong. Người ngồi đối diện Đào Hiên đứng dậy quay đầu lại, sau khi nhìn thấy Ngô Tuyết Phong thì lộ ra một nụ cười nhiệt tình.​

Ngô Tuyết Phong nhận ra vị này, là một trong những nhà tài trợ quan trọng nhất của chiến đội Gia Thế. Là kẻ đoạt vô địch hai năm liên tục, Gia Thế trước giờ không thiếu người muốn đầu tư. Thế nhưng chiến đội vốn có giá trị thương mại lớn nhất liên minh, thậm chí là toàn giới thể thao điện tử này, cuối cùng vẫn không thể ký xuống điều kiện tài trợ đủ cao.​

---​

“Liêu tổng tới rồi.” Ngô Tuyết Phong bước nhanh tới trước, chào hỏi nhà tài trợ của Gia Thế. Vì Diệp Thu không chịu ra mặt, trong mấy công việc thế này, Ngô Tuyết Phong làm phó đội trưởng chỉ đành việc nghĩa không nhường, xuất đầu lộ diện.​

“Vòng đấu bảng xếp hạng đầu, lần thứ ba tiến vào vòng trong, sao tôi dám không tới?” Liêu tổng cười, bước tới bắt tay với Ngô Tuyết Phong.​

“Đều là nhờ Liêu tổng ủng hộ.” Ngô Tuyết Phong nói mấy lời khách sáo này đã quá quen.​

“Làm gì có, là mấy cậu đánh hay, đặc biệt là Diệp Thu.” Liêu tổng nói.​

“Ha ha.” Vừa nhắc tới Diệp Thu, Ngô Tuyết Phong khó tránh hơi lúng túng. Là một trong những nhà tài trợ quan trọng nhất của Gia Thế mà cũng chưa từng thấy mặt thật của đội trưởng, Ngô Tuyết Phong đoán trong lòng bọn họ chắc chẳng vui được đến tám phần mười nụ cười trên mặt.​

“Tôi còn có việc, đi trước đây. Chúc các cậu đạt được thành tích tốt, nhất định phải lấy thêm một quán quân.” Liêu tổng nói.​

“Nhất định.” Ngô Tuyết Phong cười, chào tạm biệt Liêu tổng, khi quay đầu lại đã không còn nhìn thấy nụ cười trên mặt ông chủ Đào Hiên. Hắn nặng nề dựa trên ghế sa lông, nhìn phần hợp đồng bày trên bàn trà phía trước, như có điều suy tư.​

“Liêu tổng đến bàn luận chuyện ký tiếp hợp đồng?” Ngô Tuyết Phong ngồi vào đối diện Đào Hiên, hỏi.​

“Đúng thế.” Đào Hiên gật gù.​

Mùa giải đầu tiên khi Gia Thế vừa đoạt chức vô địch xong, Liêu tổng ký một hợp đồng tài trợ trong vòng hai năm. Mùa giải này đánh hết vòng trong, hợp đồng sẽ đến kỳ hạn. Lúc này ngưng hợp tác hay tiếp tục tài trợ, song phương cũng sớm đã bắt đầu tiến hành thương lượng, thế nhưng đến tận hôm nay vẫn chưa quyết định xong. Nhìn sắc mặt của Đào Hiên, Ngô Tuyết Phong đoán đàm phán không thuận lợi cho lắm.​

“Liêu tổng nói thế nào?” Ngô Tuyết Phong hỏi. Tuy rằng mùa giải sau đã muốn rời đi, nhưng hắn vẫn quan tâm tương lai Gia Thế như trước. Ở đây có đồng bọn thân thiết nhất của hắn, Diệp Thu, ông chủ Đào Hiên trước mặt, tất cả mọi người đều đã làm bạn với nhau từ khi còn chơi game, sau đó lại cùng nhau lưu lạc kiếm sống trong giới chuyên nghiệp này.​

“Ông ta đưa ra hai yêu cầu.” Đào Hiên nói.​

“Yêu cầu gì?” Ngô Tuyết Phong hỏi.​

“Đầu tiên, nếu như muốn ký tiếp hợp đồng, vòng chung kết lần này, Gia Thế nhất định phải đoạt vô địch.” Đào Hiên nói.​

“Cái gì… Sao có thể yêu cầu kiểu đó được, chức vô địch có ai dám đảm bảo 100% đoạt được chứ?” Ngô Tuyết Phong kinh ngạc nói.​

“Còn chưa hết.” Đào Hiên bất lực nói, “Cứ cho là tụi mình thuận lợi vô địch luôn, vậy cũng chỉ chịu tài trợ thêm một năm nữa. Chưa kể, việc đoạt vô địch hay không cũng sẽ trở thành tiêu chuẩn trọng yếu quyết định kim ngạch tài trợ cuối cùng trong hợp đồng của năm tới. À không, là tiêu chuẩn duy nhất.”​

“Vậy là bao nhiêu?” Ngô Tuyết Phong hỏi.​

“Tự anh xem đi.” Đào Hiên liếc về phía bản hợp đồng trên bàn.​

Ngô Tuyết Phong cầm lên, lật nhanh đến phần kim ngạch tài trợ, sau khi xem xong, nhất thời có thể nói là mở rộng tầm mắt.​

“Cái này…” Hắn quả thật không biết nên nói cái gì. Trên hợp đồng, Gia Thế đoạt vô địch hay không đoạt, kim ngạch tài trợ đối phương đồng ý thanh toán cách biệt nhau mười lần. Ngay cả như vậy, kim ngạch tài trợ nếu như đoạt vô địch cũng chỉ tăng lên một chút so với năm nay. Còn nếu không đoạt vô địch nổi, thì chỉ còn một phần mười, coi như an ủi.​

“Không vô địch, tụi mình lập tức trở thành ăn xin đúng không?” Đào Hiên nói.​

“Thế này thật là quá đáng.” Ngô Tuyết Phong nói.​

“Đúng đấy, rất quá đáng.” Đào Hiên than thở, “Lần này đoạt vô địch, tụi mình sẽ là ba quán quân liên tiếp đó! Trong giới thi đấu, ba quán quân liên tiếp mang ý nghĩa thống trị tuyệt đối. Mang ý nghĩa thành lập cả một vương triều. Mà một đội ngũ lập nên vương triều với ba chức vô địch liên tiếp như vậy, trong mắt người ta, chẳng lẽ bỏ đi hai chữ quán quân thì lập tức biến thành không đáng giá một đồng. Ngoại trừ quán quân, tụi mình không còn giá trị gì nữa sao?”​

Ngô Tuyết Phong trầm mặc. Hắn hiểu rõ lời cảm khái này của Đào Hiên chỉ cái gì.​

Nếu như Diệp Thu có thể tham dự các hoạt động thương mại, thì Gia Thế chắc chắn sẽ không phải đối mặt với các nhà tài trợ trong tình huống như vậy. Vấn đề này Đào Hiên đã nỗ lực thuyết phục Diệp Thu rất nhiều lần, thế nhưng đều bị Diệp Thu kiên định từ chối. Đối với chuyện đó Đào Hiên cũng thường hay úp mở trách cứ sau lưng. Có lần rượu vào nói lỡ, thậm chí nói rằng Diệp Thu nếu cứ không hợp tác, dù đoạt nhiều quán quân hơn nữa, giá trị thực sư của Gia Thế cũng không cách nào được thể hiện.​

Cầm quán quân vẫn không cách nào thể hiện giá trị, giá trị mà anh muốn, cuối cùng là gì đây?​

Câu này Ngô Tuyết Phong rất muốn hỏi thử Đào Hiên, nhưng hắn không hỏi, vì hắn kỳ thực đã sớm biết đáp án. Khi còn trong game, bọn họ là người chơi kề vai chiến đấu. Nhưng hiện tại, hắn và Diệp Thu trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, mà Đào Hiên cũng đã là một thương gia kinh doanh chiến đội. Từ lúc trong game, công đoàn Gia Vương Triều bọn họ đều đã do một tay Đào Hiên quản lý, phương diện này hắn có tài năng khá xuất sắc. Đến khi thành lập chiến đội, Đào Hiên đang chuẩn bị tiếp tục đại triển quyền cước, kết quả việc Diệp Thu không phối hợp trong phương diện thương mại ngược lại ràng buộc tay chân của hắn. Quả thật giá trị hiện hữu của Gia Thế phần nhiều là do Diệp Thu một tay tạo nên, mà giới hạn ở đây, Đào Hiên hiển nhiên bất mãn hết sức.​

Mà lần này đàm phán không thuận lợi đã đả kích nghiêm trọng tinh thần của hắn, lúc này Đào Hiên xem ra cực kỳ chán nản, hắn nhìn Ngô Tuyết Phong, vô cùng thất ý nói: “Chưa kể mùa giải này kết thúc anh sẽ công bố tin tức giải nghệ ra bên ngoài, tới lúc công bố, tôi nghi ngờ không biết bản hợp đồng ăn xin này có còn ký được hay không nữa.”​

“Đừng đùa, tôi đâu có quan trọng tới vậy.” Ngô Tuyết Phong thử làm cho Đào Hiên thoải mái một chút.​

“Không phải đùa đâu.” Đào Hiên lắc đầu, vẻ mặt vẫn nặng nề như cũ.​

“Đến lúc đó cũng sẽ có tân nhân ầm ầm xuất hiện. Vinh Quang hiện tại càng ngày càng có nhiều người trẻ tuổi có tài, mùa giải trước Phồn Hoa Huyết Cảnh, mùa giải này Ma Thuật Sư, đến mùa giải sau, nhất định sẽ có nhân tài ưu tú hơn trồi lên, hở?” Ngô Tuyết Phong nói, nhưng Đào Hiên có vẻ vẫn thờ ơ không chú tâm, hắn chẳng có cách nào chỉ đành kiên trì nói tiếp, không ngờ liền phát hiện vẻ mặt Đào Hiên thay đổi, giống như phát hiện ra gì đó, ánh mắt hướng tới phía sau Ngô Tuyết Phong, trong mắt lần nữa rực lên ánh sáng hy vọng.​

“Sao vậy?” Ngô Tuyết Phong quay đầu lại, có chuyện gì xảy ra phía sau sao?​

Phía sau không xảy ra chuyện gì, chỉ là ở một đầu khác trong đại sảnh, một cô gái xinh đẹp tràn đầy thanh xuân, đang cười tủm tỉm đứng đằng trước Diệp Thu.​

“Tiểu Mộc Tranh?” Ngô Tuyết Phong biết cô bé này, xưng hô như thế là bởi vì thời điểm hắn mới quen cô, cô vẫn còn rất nhỏ, chỉ mới mười hai tuổi. Sau khi gia nhập Gia Thế, cô bé này vẫn luôn đi theo xung quanh Diệp Thu. Không có ai hoài nghi tình cảm giữa hai người, là chiến hữu cũ cùng nhau từ game tiến vào giới chuyên nghiệp, mọi người đối với quan hệ của Diệp Thu và cô bé này đều hiểu rõ đến nguồn căn.​

Nhìn cô, Ngô Tuyết Phong không tránh khỏi lập tức nghĩ đến người kia.​

Nếu như cậu ta vẫn còn ở đây, tất cả mọi vấn đề chỉ sợ đã giải quyết dễ dàng rồi đi? Bất kể là tranh cướp thắng lợi trong thi đấu, hay là vấn đề khiến Đào Hiên đau đầu trước mắt, chỉ sợ đều sẽ có các phương thức giải quyết càng hoàn mỹ hơn.​

Chỉ tiếc…​

Nghĩ đến đây Ngô Tuyết Phong liền có chút ảm đạm, người kia trái lại cũng là hảo bằng hữu kết bạn trong game của hắn, chỉ tiếc mọi người còn chưa kịp qua lại bao nhiêu trong cuộc sống thật.​

Ngô Tuyết Phong quay đầu về, nhìn thấy Đào Hiên đã đứng dậy, ánh mắt của hắn đang nhìn về phía Diệp Thu và Tô Mộc Tranh bên kia, thế là cũng muốn đi về phía đó, thậm chí quên luôn bản hợp đồng bỏ trên bàn.​

Ngô Tuyết Phong thu hợp đồng lại, đi theo phía sau Đào Hiên, hắn nhớ tới ánh mắt kỳ vọng trước đó của Đào Hiên.​



6. Gửi hy vọng lại cho người sẽ thay thế vị trí của mình

Nghĩ đi nghĩ lại, liên hệ với đề tài khiến Đào Hiên suy sụp tinh thần trước đó, Ngô Tuyết Phong bỗng nhiên ý thức được một khả năng xảy ra.​

Ánh mắt của hắn nhất thời vòng qua bóng lưng Đào Hiên, cũng nhìn về phía Tô Mộc Tranh bên kia. Diệp Thu vốn là đang muốn đi về phía thang máy, nhưng Tô Mộc Tranh quay mặt về phía này, nhìn thấy Đào Hiên và Ngô Tuyết Phong, bèn kéo lấy Diệp Thu chỉ qua.​

Diệp Thu không quay đầu lại, chỉ nói gì đó với Tô Mộc Tranh, sau đó hai người cùng nhau đi vào trong. Đào Hiên bước nhanh hơn, rốt cuộc cùng với với Ngô Tuyết Phong, Diệp Thu, Tô Mộc Tranh đứng chung một thang máy.​

“Đào ca, Phong ca.” Tô Mộc Tranh vẫn dùng xưng hô lâu nay gọi hai người.​

“Tiểu Mộc Tranh cũng tới đây hả, anh còn chưa biết đó.” Đào Hiên cười.​

“Vòng đấu trong mà, đương nhiên phải tới trường đấu coi mới hay.” Tô Mộc Tranh nói.​

“Nói vậy em cũng hiểu biết về Vinh Quang?” Ánh sáng trong mắt Đào Hiên càng thêm nồng nhiệt.​

Tô Mộc Tranh nhìn về phía Diệp Thu, tựa hồ muốn suy xét trình độ của bản thân.​

Diệp Thu cười cười: “… Đâu chỉ hiểu biết, trình độ của con bé đã tương đối khá rồi.”​

Nghe được đáp án này, đặc biệt là từ miệng Diệp Thu nói ra, Đào Hiên có vẻ sung sướng trong lòng.​

“Chơi nghề nghiệp gì đó?” Hắn hỏi Tô Mộc Tranh.​

“Bậc thầy pháo súng.” Tô Mộc Tranh nói.​

Bậc thầy pháo súng?​

Đào Hiên ngẩn người, Ngô Tuyết Phong cũng ngẩn người.​

Bởi vì nghề nghiệp này, đối với cô bé trước mặt mà nói, hẳn là có chút đặc biệt.​

Người vừa mới khiến Ngô Tuyết Phong nhớ tới mà cảm thấy ảm đạm kia, Tô Mộc Thu ca ca của Tô Mộc Tranh, trước khi tạ thế có luyện một nhân vật mới, chuẩn bị cùng Diệp Thu và Ngô Tuyết Phong đồng thời tiến vào giới chuyên nghiệp Vinh Quang, không phải là bậc thầy pháo súng sao? Hơn nữa, nếu như Ngô Tuyết Phong nhớ không lầm, tài khoản kia còn là nhân vật nữ, trong tên của nhân vật có tên em gái cậu ta, Tô Mộc Tranh.​

“Chính là Mộc Vũ Tranh Phong.” Diệp Thu như đoán được hai người đang nghĩ gì, nói.​

Hai người tuy nhiên vẫn trầm mặc.​

Đây là một sự kế thừa khiến người ta thương cảm, bọn họ cũng không biết nên nói cái gì bây giờ. Dù cho trong lòng Đào Hiên tính toán dự định đủ thứ, nhưng hắn cũng cảm thấy lúc này không phải thời cơ thích hợp mở miệng.​

Hắn khẽ thở dài một cái, đang định nói gì đó, ai ngờ Diệp Thu đã nhìn Ngô Tuyết Phong nói.​

“Cho nên thật ra anh cứ