[Động của Mỡ] Hoàng Thiếu Thiên, mũi kiếm của Lam Vũ

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#1



HANG ĐNG CA M

_________________

NEWs:
HOÀNG THIẾU THIÊN - MŨI KIẾM CỦA LAM VŨ



__________________

cái dòng này chỉ để mọi người thấy sự rảnh rỗi và màu mè của Ú

______________

Đây là nơi ai bước vào sẽ bị trực khí của Ú đập thẳng vào mặt.

Mỗi lần Lãi Lãi nhà Ú không ngủ được sẽ lôi tui ra bàn Toàn chức, thu được kha khá thứ hay ho, lỡ bàn rồi, để đó cũng phí nên lập ổ đăng vào hết, biết đâu túm được đồng đảng.

Ý kiến riêng nên mang màu chủ quan rất mạnh, lỡ động chạm tới nhân vật mọi người thích hay ý kiến ngược nhau thì thông cảm nha, mỗi người một cảm nhận một khác mà.
Ú thích bàn luận, phân tích nên nếu bạn muốn cứ thỏa mái chia sẻ trong này nha.


Cảm nhận Ú đã viết:

Diệp Tu- Cảm xúc phải chăng là thứ không cần thiết nơi anh
Diệp Tu - We are all born mad. Some remain so.
_____

Ngụy Sâm của Lam Vũ

Ngụy Sâm - con đường ông đã đi là Vinh Quang
_____


Đường Nhu
_____


Trương Tân Kiệt - 1% tài năng, 99% nỗ lực
_____


Lâm Kính Ngôn - không chỉ có tiếc nuối

Lâm Kính Ngôn, sayonara

Lâm Kính Ngôn - Người bình thường truy bước thiên tài
_____

Vương Kiệt Hi trong ngoại truyện Đỉnh Vinh Quang
_____


Tiêu Thời Khâm- lấy mạnh thắng yếu, nghịch thiên nhi hành
_____


Sự ra đi của Vu Phong - Là cầu tiến hay ích kỉ?

______

Chút thắc mắc về cách phân chia trình độ của tuyển thủ, nhân vật và các danh hiệu đệ nhất trong Vinh Quang

. . . .





 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#2



TRƯƠNG TÂN KIỆT - 1% TÀI NĂNG, 99% NỖ LỰC

_____________________________


Trong F4 của Bá Đồ, Trương Tân Kiệt có lẽ là người ít được yêu thích nhất.

Suốt mạch truyện, Trương Tân Kiệt hiện lên như một con người nghiêm túc, có phần cứng nhắc và kém nhiệt huyết nhất Bá Đồ, nếu thích Bá Đồ vì sự "chỉ tiến không lùi", "mười năm như một" của Hàn Văn Thanh thì ít ai cảm được Trương Tân Kiệt.

Tôi không hẳn là thích Trương Tân Kiệt, nhưng tôi cảm nhân vật này, đặc biệt là sau trận lượt đi giữa Hưng Hân và Bá Đồ ở trận lượt bán kết. .

Trương Tân Kiệt là một tuyển thủ rất mạnh, sánh ngang với các thiên tài như Vương Kiệt Hi hay thậm chí là Diệp Tu. Bậc thầy chiến thuật, Đệ Nhất mục sư, Tân binh xuất sắc dù chỉ xuất hiện trong đoàn đội, tốc độ tay chưa từng rơi khỏi top 10, sai sót ít nhất, đội phó Bá Đồ, vừa ra mắt đã giúp Bá Đồ đạt được quán quân,... nhưng gì Trương Tân Kiệt đã làm được, không hề thua kém bất cứ tuyển thủ hàng đầu nào.

Bất chấp những điều đó, tôi chưa từng cảm thấy những gì anh làm được là nhờ vào thiên phú, Trương Tân Kiệt là điển hình của 1% tài năng và 99% nỗ lực.

Đặc điểm chiến thuật của Trương Tân Kiệt là chính xác tới từng chi tiết, tỉ mẫn, chu toàn tất cả những gì có thể xảy ra, đi 1 tính 10. Trong mắt tôi, điều đó làm bộc lộ cho phần tự ti trong anh.
Anh sẽ luôn liên tục tự hỏi bản thân xem mình làm đã tốt chưa? Đã là tốt nhất chưa? Vẫn chưa đủ, vẫn còn thiếu gì đó,... không cho phép bản thân được mãn nguyện, được thỏa mãn, chỉ có cố gắng và cố gắng hơn nữa, mọi sai lầm của anh sẽ phải trả giá bằng chiến thắng của Bá Đồ.

Những người mang loại đặc điểm đó thường mang tâm lí sợ sai sót, trong một trận đấu, nếu Bá Đồ thua, bất kể là lí do từ bản thân Bá Đồ hay sự bất ngờ từ đối thủ, Trương Tân Kiệt sẽ nhận hết lỗi lầm về mình.

Một dạng ôm trách nhiệm theo bản năng.

Trong Toàn Chức có hai nhân vật thể hiện rõ sự "sợ sai" này, đó là Trương Tân Kiệt và Kiều Nhất Phàm. Chu toàn tất cả mọi thứ, tính từng đường đi nước bước, tính cách này ở Kiều Nhất Phàm xuất hiện bởi vì cậu sợ mình làm chưa đủ tốt, còn tính cách này xuất hiện ở Trương Tân Kiệt vì anh muốn mọi thứ trở nên hoàn hảo nhất, không thể sai sót, không thể bắt bẻ.

Trương Tân Kiệt không thể ngừng được, anh trong trạng thái buộc mình phải như vậy, chiến thuật của Trương Tân Kiệt, tôi nghĩ tới "bản hướng dẫn ngu ngốc" của La Tập. bản hướng dẫn đó quy định rõ nghề, vũ khí, thao tác,... chuẩn tới từng milimet để phá được một phó bản. Nó ngu ngốc vì làm theo hướng dẫn đó gần như bất khả thi với người chơi thường, 1 phát sinh xảy ra, tất cả đổ vỡ. So sánh chiến thuật của Trương với hướng dẫn của La Tập khá khập khiễng, nhưng mấu chốt ở đây là vì quá chu toàn, nên có việc phát sinh sẽ hỏng, rất thiếu linh động.

Trong buổi họp báo sau trận bán kết lượt đi giữa Hưng Hân và Bá Đồ, Diệp Tu để lại một cái bẫy, một cái bẫy tâm lí sẽ không ai mắc phải, ngoại trừ Trương Tân Kiệt. Anh biết đó là bẫy, nhưng không cách nào ngăn được bản thân vướng vào. Đoàn đội thất bại, ngay cả lí do cũng không rõ ràng, Trương Tân Kiệt nhận lấy trách nhiệm về mình, vì mình chưa nghiên cứu kỹ, vì không đoán được ý định của đối phương,... trong khi không một ai trách anh, 3 tháng chuẩn bị của Hưng Hân, điều mà Vinh Quang chưa từng chứng kiến làm sao Trương Tân Kiệt tiên liệu trước được?
Anh biết vậy, nhưng vẫn cảm thấy sai sót là ở mình.

Loại tận tụy này, Hô Khiếu có Lâm Kính Ngôn, Lam Vũ có Dụ Văn Châu và Bá Đồ có Trương Tân Kiệt.

Trong mắt Trương Tân Kiệt chỉ có "do bản thân chưa đủ tốt" không có khái niệm "chúng tôi giỏi nhưng đối thủ xuất sắc hơn."

Người như Trương Tân Kiệt không xấu, ngược lại còn rất tốt. Một người sống vì tập thể, lợi ích của chiến đội luôn đặt lên hàng đầu, một tập thể muốn gắn kết được, nhất định cần nhưng người như Trương Tân Kiệt.

Trương Tân Kiệt mang một ý nghĩa rất đặc biệt đối với Bá Đồ, Diệp Tu cũng từng nói, giá trị của Trương Tân Kiệt ở Bá Đồ vượt xa một bậc thầy chiến thuật hay một mục sư đơn thuần, dù một người giỏi hơn Trương Tân Kiệt Kiệt xuất hiện cũng không thay thế được vị của anh ở Bá Đồ, ngược lại, Hô Khiếu bỏ 10 triệu cũng chỉ nhận lại được một cái lắc đầu của anh.

Mối quan hệ của Trương Tân Kiệt và Bá Đồ, thật hợp với cái tên Thạch Bất Chuyển.​
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#3


Hồ Điệp Lam có làm OOC chính những đứa con của mình?

1. Hàn chửi xối xả mặt các đội viên khi mắc lỗi sai.

Cái này siêu OOC, thiệt sự luôn. Hàn là một người ít nói, miệng lưỡi rất kém, mỗi lần bị Diệp Tu trêu cũng chỉ biết nói "ấu trĩ", câu cú lựa chọn luôn gãy gọn, không thừa chữ nào, lời ít ý nhiều, lấy hành động chứng minh tất cả.
"Để tên kia vênh váo mà đi vậy đó hả?" Trương Giai Lạc tức giận, có vẻ rất không vui với việc không ai trong Bá Đồ bật lại lời rác rưởi của Diệp Tu.

"Nếu troll nhau hữu dụng, thì cần chi thi đấu?" Hàn Văn Thanh nói.

"Thật ra là troll không lại đúng không?" Lâm Kính Ngôn thiệt thà phát biểu.

Cả phường im hơi lặng tiếng nửa buổi.

"Mẹ nó." Hàn Văn Thanh mắng một câu trong đành chịu. (Chương 1534)
Người đội trưởng như vậy có thể mắng té tát vào mặt đội viên của mình vì phạm sai lầm?

NHẢM NHÍ !!!

2. Tân binh khiêu chiến mùa 10, Diệp GG

Cái này OOC rõ ràng, Diệp là một người có giáo dưỡng rất tốt, đối xử với người khác vô cùng lịch thiệp, còn siêu nâng niu những mầm non đất nước, không lẽ Diệp ko biết GG như vậy sẽ làm Cái Tài Tiệp rất thất vọng? Theo chính văn thì có thể giải thích là vì bị BĐ troll nên Diệp tức giận.

???

Làm ơn đi, Diệp lúc đó 27, 28 tuổi chứ trẻ trung gì mà mất bình tĩnh, còn thứ gì chưa kinh qua nữa?

Chưa kể ngay All star mùa đầu Diệp cũng vị tất cả khiêu chiến một lần, còn có kinh nghiệm trước. Cái đầu lạnh, con người có thể thẳng chém Nhất Diệp Chi Thu 10 năm gắn bó, tự tay hạ gục Gia Thế mà vì cái trò vặt đó mất bình tĩnh? Nghe còn ảo hơn cả Chu phấn khích quá chém gió bay nhà.

Không thể ngờ Diệp bị chính tay ba ruột mình làm OOC


3. Cách viết về Dụ đoạn Ngụy Sâm xuất hiện

Không hẳn là OOC nhưng cách tác giả kể lại đoạn Dụ Văn Châu đánh thắng Ngụy Sâm rất kì, ai mà chưa đọc ngoại truyện Đỉnh Vinh Quang sẽ rất dễ lầm tưởng Dụ Văn Châu khi đó là một chú nhóc tâm cơ, giấu tài, âm thầm đá Ngụy Sâm đi chiếm ghế đội trưởng, chuyện này đã hốt về cho Ngụy không ít người ghét.

Thiệt sự kì lắm luôn, nên khi đọc xong Đỉnh Vinh Quang muốn bật ngửa với cách sự việc đã diễn ra.


Nghĩ ra tiếp rồi bổ sung
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#4



SỰ RA ĐI CỦA VU PHONG

LÀ CẦU TIẾN HAY ÍCH KỈ??

Đây tiếp tục là thành quả từ một Ú- meo mốc ở nhà và Lãi- không hôm nào chịu ngủ sớm.

Sự ra đi của Vu Phong, có hai cách nhìn nhận sự việc này, từ vị trí hiểu cho Vu Phong và từ vị trí đồng đội của Vu Phong.

Vu Phong ra mắt mùa 6, là một tuyển thủ thay phiên trong đội hình Lam Vũ, cùng năm đó, cậu và Lam Vũ giành được quán quân- mơ ước cả đời của mỗi một tuyển thủ. Trước khi rời Lam Vũ, Vu Phong có trong tay rất nhiều thứ, cậu có quán quân, là tuyển thủ chủ lực của một những đội mạnh nhất liên minh, tài năng được công nhận, tương lai rộng mở,... nhưng tất cả đều chưa đủ với Vu Phong.

Có lẽ cậu không cần vấp váp, không cần đánh đổi rất nhiều như những tuyển thủ khác để có được những thứ ấy, nên quán quân hay Tân Binh tốt nhất đều không đủ cho Vu Phong.

Khi Vu Phong chọn rời đi, cậu nói: "Tôi muốn thử một lần, tôi muốn dùng trọng kiếm trong tay mình, xem bản thân có thể đi được đến đâu."

Thứ Vu Phong muốn, là một vùng trời riêng, nơi mọi ánh mắt, mọi thán phục phải tập trung về mình, nói trắng ra, thứ cậu muốn là vị trí át chủ bài của chiến đội.

Nhưng trong Lam Vũ, ngoài Vu Phong, luôn có một cái tên sáng chói hơn, mỗi lần bùng nổ sẽ tỏa sáng rực rỡ, thu hút mọi ánh nhìn và che khuất cả đồng đội. Vu Phong không can tâm, cậu chán ghét việc phải làm nền cho người khác, không muốn là người đứng sau nữa, đã mang tâm lí này, dù sớm hay muộn, việc rời đi của Vu Phong là sự tất yếu.

Vu Phong dứt khoát chọn rời đi, cậu có tài và cậu biết điều đó. Vu Phong khát khao được khẳng định bản thân, không muốn phải núp bóng người khác, không muốn đứng dưới một Hoàng Thiếu Thiên hay một Tôn Triết Bình nào, cậu muốn được công nhận, muốn ánh nhìn của khác giả tập trung về phía mình. Vu Phong có sự hiếu chiến của tuổi trẻ, có cả mong muốn được khẳng định bản thân.

Vu Phong không muốn chỉ ôm tâm tư riêng nữa, cậu lựa chọn hành động, đánh dấu bằng việc rời Lam Vũ, tự đi tìm khoảng trời riêng cho mình. Thực tế thấy rằng, quyết định chuyển đến Bách Hoa, nhận lấy Lạc Hoa Lang Tạ vẫn không phải là một quyết định sáng suốt, nhưng nếu Vu Phong không chọn rời đi, sẽ không ai biết Vu Phong đã đủ sức tự dựng nên một triều đại hay không, kể cả chính bản thân Vu Phong. Có thể được, cũng có thể không, nhưng nếu việc không xảy ra, không ai biết được trước cả.

Không xét tới kết quả, thì tinh thần của hành động này vẫn là một điều đáng khen. Vu Phong cho mình một cơ hội để thử, không biết thành công hay không, dù xác suất thất bại cao đi chăng nữa, ít ra cậu còn có một cơ hội để thành công, một cơ hội để nói "tôi ở đây, tôi là kẻ mạnh, chiến thắng này là của tôi".

Điều này không sai, muốn được người khác nhìn nhận sự cố gắng, nhìn nhận công sức của mình không có gì là sai cả.

Nhưng Vinh Quang là một môn đồng đội, trong một đội, có những con người nguyện gánh vác toàn bộ như Tiêu Thời Khâm hay Dụ Văn Châu, có những con người sinh ra để tỏa sáng như Hoàng Thiếu Thiên hay Vương Kiệt Hi, lại có những cái bóng tưởng chừng như không mấy quan trọng, nguyện làm nền cho đồng đội như Ngô Tuyết Phong hay Giang Ba Đào,...

Một Vu Phong từng chắn phía trước đồng đội, sẽ là người vì Lam Vũ mà mãi mãi lao lên đầu tiên đã nghĩ rằng:
Thật đúng là Hoàng Thiếu Thiên! Vu Phong trơ mắt nhìn Lạc Hoa Lang Tạ ngã gục. Tên Hoàng Thiếu Thiên này, luôn sẽ bùng nổ ở thời khắc mấu chốt nhất. Tích tắc bùng nổ ấy, hắn sẽ cướp sạch mọi tâm điểm chú ý. Dù người khác có đánh đẹp đến mấy, hay đến mấy, cũng không cách nào che khuất ánh sáng rực rỡ khoảnh khắc khi hắn ra tay.

Thứ vốn ngỡ đã trong tay mình, cuối cùng vẫn vuột mất. Cảm giác thỏa mãn kia, đảo mắt liền tan thành cát bụi.

Nên tôi mới phải rời khỏi Lam Vũ!

Ở Lam Vũ, chỉ cần anh tự dưng xuất hiện, bao nhiêu ánh nhìn tôi chẳng dễ mới thu hút về mình đều bị cướp mất. Điều đó, thật sự quá tàn khốc với tôi!
Thử hỏi nếu là Hoàng Thiếu Thiên, hay một người đồng đội của Vu Phong thấy suy nghĩ này, họ sẽ cảm thấy ra sao??

Bạn sẽ cảm thấy thế nào, nếu làm việc chung một nhóm, bạn bỏ ra thật nhiều, cố gắng thật nhiều, cảm thấy hạnh phúc khi cả đội gặt hái được thành công, nhưng đồng đội của bạn, người bạn đặt trọn niềm tin chỉ để ý việc "bao nhiêu ánh nhìn tôi chẳng dễ mới thu hút được đều bị cướp mất", Vu Phong cảm thấy đó là sự tàn khốc với cậu, thì với Hoàng Thiếu Thiên và những thành viên còn lại của Lam Vũ, suy nghĩ đó không khác gì một cái tát thẳng thừng và đau đớn vào niềm tin, vào tình cảm mà họ dành cho Vu Phong.

Tôi cố gắng hết sức, tôi hạnh phúc vì thành công của chúng ta, còn cậu chỉ nghĩ đến việc tôi đã che lấp cậu?

Tôi coi cậu là đồng đội, là người cùng chia sẻ Vinh Quang cao nhất của đời tuyển thủ, còn cậu chỉ xem tôi là cái bóng cản đường?

Tôi nguyện trả giá tất cả vì chiến thắng, còn cậu chỉ nghĩ xem làm sao để mọi người chú ý đến mình?

Giây phút chiến thắng, tôi nhìn cậu và muốn hét lên "chúng ta làm được rồi, Lam Vũ chiến thắng rồi", còn cậu chỉ nhìn tôi và nghĩ "Hoàng Thiếu Thiên, cậu lại cướp hết mọi thứ thuộc về tôi rồi".

Suy nghĩ ấy, không khác gì một sự phản bội.

Trong một team, nhưng xuất hiện một người đặt lợi ích của bản thân cao hơn cả lợi ích và vinh quang của đội ngũ, tư tưởng này có chút giống với cách Lưu Hạo nghĩ về Diệp Tu. Vu Phong ra đi, có lẽ lại là một may mắn cho Lam Vũ.

"Vinh Quang không phải trò chơi của một người" - đó chính là tinh thần của trò chơi này.

Vu Phong không mang tinh thần đó, cậu không muốn chia sẻ bớt ánh hào quang- thứ cậu tin thuộc sẽ thuộc về mình, Vu Phong muốn xây một khoảng trời, chỉ của riêng của mình, nhưng đáng tiếc cho cậu, trong Vinh Quang, không có chỗ cho "chiến đội một người".

(Vốn không định đặt cái tên như vậy, nhưng tên dài nhiều chữ mới làm nhiều màu được, thôi thì coi như giật tít câu view đi.)
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#5


Chút thắc mắc về cách phân chia trình độ của tuyển thủ, nhân vật và các danh hiệu trong Vinh Quang

Phân chia cấp bậc năng lực của các tuyển thủ là một chuyện khá mập mờ trong Toàn Chức, theo như cách tôi thấy thì tạm xếp:

Nhóm 1: Những tuyển thủ mạnh nhất, sở hữu nhân vật cấp thần gồm: Diệp Tu, Hàn Văn Thanh, Hoàng Thiếu Thiên, Vương Kiệt Hi, Chu Trạch Khải, Tôn Tường và Quách Minh Vũ

Nhóm 2 : Những tuyển thủ điều khiển nhân vật cấp thần, đứng đầu hệ nghề, át chủ bài của chiến đội như: Dụ Văn Châu, Trương Giai Lạc, Trương Tân Kiệt, Tiêu Thì Khâm, Sở Vân Tú, Tô Mộc Tranh, Đường Hạo, Vu Phong,...

Nhóm 3 : Các tuyển thủ còn lại

Ngoài danh hiệu đệ nhất các nghề, từng có các danh hiệu riêng bao gồm Đấu Thần, Quyền Hoàng, Kiếm Thánh, Súng Vương, Đấng Trừ Tà và Ma Thuật Sư đi cùng các tuyển thủ nhóm 1.

Một nhân vật cấp thần dựa trên ba yếu tốt, điểm kinh nghiệm, trang bị và tuyển thủ thao tác. Hầu hết các nhân vật đứng đầu nghề đều tính là nhân vật cấp thần như Nhất Diệp Chi Thu, Dạ Vũ Thanh Phiền, Thạch Bất Chuyển, Diệt Sinh Linh,...

Nhưng sự phân chia này khá không rõ ràng, rốt cuộc yếu tố nào quan trọng hơn để quyết định các danh hiệu? Nhân vật hay tuyển thủ?

Đường Tam Đả làm ví dụ đầu tiên, trước đây chính văn nhắc qua chuyện Đường Hạo hiện tại là tuyển thủ chơi Lưu Manh có trình độ cao nhất, nhưng Lý Đức La trong tay cậu thì không, nhân vật Lưu Manh mạnh nhất lúc ấy là Đường Tam Đả trong tay Lâm Kinh Ngôn, vậy thời điểm ấy thì ai là đệ nhất Lưu Manh?

Là Đường Hạo hay Lâm Kính Ngôn?

Giả sử nếu Đường Hạo không chuyển nhượng đến Hô Khiếu mà vẫn cầm Lý Đức La, trình độ đã hơn Lâm Kính Ngôn nhưng nhân vật Lý Đức La vẫn thua xa Đường Tam Đả cả về trang bị và điểm kinh nghiệm thì danh hiệu Đệ nhất Lưu Manh sẽ thuộc về ai?

Nhân vật hay tuyển thủ là yếu tố quan trọng hơn?

Giả sử nếu nhân vật là yếu tố quyết định thì tại sao Vương Bất Lưu Hành trên tay Lâm Kiệt và trên tay Vương Kiệt Hi lại khác nhau đến vậy?

Không nói tới danh xưng Ma Thuật Sư dành riêng cho Vương Kiệt Hi, Vương Bất Lưu Hành khi ở trên tay Lâm Kiệt không hề thua kém Sách Khắc Tát Nhĩ hay Đại Mạc Cô Yên, khi ấy Vinh Quang chỉ mới có 5 nhân vật có Vũ Khí Bạc, nhưng chỉ có Vương Bất Lưu Hành không được ai ngó ngàng đến, không phải vì nhân vật mà lỗi ở tuyển thủ, chỉ đến khi được giao lại cho Vương Kiệt Hi, một trận thành danh, đem Vương Bất Lưu Hành sánh ngang với Nhất Diệp Chi Thu và Đại Mạc Cô Yên. Danh hiệu Ma Thuật Sư, Đệ nhất Ma Đạo học giả gần như không có chút liên quan đến Vương Bất Lưu Hành, nó chỉ dành cho Vương Kiệt Hi. Tương tự với Nhất Súng Xuyên Vân, chỉ khi đến tay Chu Trạch Khải, nhân vật này mới lột xác, trở thành Súng Vương, trở thành một trong những nhân vật đứng đầu Vinh Quang.

Cả Vương Bất Lưu Hành và Nhất Súng Xuyên Mây đều là cái vỏ, nhờ vào tuyển thủ để có được danh hiệu cấp thần.

Vậy tuyển thủ là yếu tố quyết định?

Nếu yếu tố quyết định là tuyển thủ, vậy tại sao Trương Giai Lạc và Bách Hoa Liễu Loạn không được xếp ngang hàng với Ngũ Thánh?

Năng lực của Trương Giai Lạc là thứ không thể bàn cãi.

Ngay mùa ra mắt đầu tiên, anh cùng Tôn Triết Bình dùng Phồn Hoa Huyết Cảnh càn quét liên minh, đưa Bách Hoa tiến vào vòng chung kết và đạt giải cặp đôi hợp tác tốt nhất. Phồn Hoa Huyết Cảnh được tạo ra ở mùa 2, đến tận mùa 5 mới biến mất khi Tôn Triết Bình phải giải nghệ vì chấn thương, tồn tại hơn 3 năm tại giới chuyên nghiệp đầy cạnh tranh và khốc liệt này nhưng vẫn chỉ mới có Diệp Tu, với sự giúp đỡ của Ngô Tuyết Phong phá giải được đấu pháp này.

Vào mùa 5, mất đi người đồng đội thân thiết, điên cuồng chèo chống Bách Hoa lọt vào chung kết, người thắng là Vi Thảo nhưng MVP của trận chung kết lại là Trương Giai Lạc, suốt 10 mùa giải chuyên nghiệp, Trương Giai Lạc là người duy nhất không giành quán quân nhưng lại là MVP. MVP là gì? MVP là một từ viết tắt của Most Valuable Player: để chỉ người chơi có thành tích tốt nhất trận và để lại những ảnh hưởng lớn đến kết quả trận đấu. Ngay cả hào quang Ma Thuật Sư cũng bị Trương Giai Lạc lấn áp.

Mùa 5 Bách Hoa đang như thế nào? Đội trưởng kiêm át chủ bài chấn thương ở giữa mùa giải, Phồn Hoa Huyết Cảnh – đấu pháp thương hiệu của Bách Hoa không sử dụng được khi thiếu đi Lạc Hoa Lang Tạ, đoàn đội trống ra một trong hai vị trí quan trọng nhất ngay giữa mùa giải, ngay cả thời gian tìm cách lấp tạm cũng không có.

Vậy những Trương Giai Lạc vẫn cùng Bách Hoa Liễu Loạn gồng gánh Bách Hoa vào tận chung kết và trở thành MVP, trong khi bản thân nghề anh chơi còn không phải là một nghề thiên về đôi công như Pháp Sư Chiến Đấu hay Nhà Quyền Pháp.

Như vậy vẫn chưa đủ mạnh?

Nếu vẫn chưa đủ, vậy lần nữa lọt vào chung kết mùa 7 hẳn đã đủ chứng minh năng lực không thể chối cãi của Trương Giai Lạc. Trong Ngũ Thánh, khi bên cạnh Hàn Văn Thanh có thêm Trương Tân Kiệt bổ trợ, Bá Đồ mới giành được quán quân; Lam Vũ có một Kiếm Thánh, một bậc thầy chiến thuật và một tân binh tốt nhất để giành được quán quân; Vi Thảo có một Ma Thuật Sư một Thần Trị Liệu cho con đường chạm vào quán quân; ngay cả ba mùa đầu, vương triều của Đấu Thần vẫn có công rất lớn của con người thầm lặng Ngô Tuyết Phong, mỗi người đều có người hợp tác tốt nhất bên cạnh, vậy Bách Hoa lúc đó có gì?

Bách Hoa lúc ấy chỉ có một đội trưởng Trương Giai Lạc ra sức điên cuồng bán mạng vì quán quân.

Người có tuổi nghề lớn, đột ngột giải nghệ rồi quay lại không chỉ có Diệp Tu mà còn có cả Trương Giai Lạc.

Ra mắt ở mùa 2, là lão tướng thời đầu, mùa 7 giải nghệ, một năm không tiếp xúc với những trận đấu cường độ cao của một tuyển thủ chuyên nghiệp, khi trở về đầu quân cho Bá Đồ- chiến đội nổi tiếng với phong cách cường hãn. Một Hàn Văn Thanh chưa tới lúc cuối cùng sẽ chưa buông bỏ, một Lâm Kinh Ngôn từng là đội trưởng và Đệ nhất Lưu manh và Trương Tân Kiệt- người nổi tiếng với sự tỉ mẫn và chính xác trong từng hành động. Học lấy quán quân làm mục tiêu, lần nữa điên cuồng.

Trương Giai Lạc có vì khoảng thời gian giải nghệ đó mà xuống phong độ? Anh không hề, anh vẫn cùng Bách Hoa Liễu Loạn và những người đồng đội mới tiến vào chung kết mùa 9.

Xét năng lực cá nhân, Trương Giai Lạc không hề thua kém Hoàng Thiếu Thiên, Chu Trạch Khải hay Vương Kiệt Hi, vậy tại sao anh không có danh hiệu riêng cho mình? Tài năng của Vương Kiệt Hi đủ để một trận mang về cái danh Ma Thuật Sư, tài năng của Chu Trạch Khải đủ mang về danh hiệu Súng Vương khi thậm chí còn chưa lọt vào chúng kết, còn MVP, 4 lần vào chung kết và Phồn Hoa Huyết Cảnh thì không sao?

Không lẽ chỉ còn lí do giải thích là Bách Hoa nghèo, không đủ tiền đắp đồ cho Bách Hoa Liễu Loạn, để nhân vật hạch tâm nhà mình thua kém các nhân vật khác rồi.

Hồ Điệp Lam viết ra một Trương Giai Lạc cực kì mạnh, nhưng lại không cho anh một vị trí xứng đáng.

Có lẽ không nên là Ngũ Thánh, phải là Lục Thánh mới đúng, vẫn còn một người mang tên Trương Giai Lạc nữa.

Kết luận: chính tác giả còn quá mơ hồ và mập mờ với chính những thiết lập mình tạo ra.

(Trong bài có thể dùng từ sai sót, quả thật mấy cái tuyển thủ cấp thần, nhân vật cấp thần, tuyển thủ hạng sao, tuyển thủ cấp Thánh nó dễ lộn với nhau quá, làm một nùi.
Thấy mở bài và kết bài không liên quan gì đúng không?
Tất nhiên là không liên quan, nó là bao gồm cả hai chủ đề bị Ú lười quá đi gộp lại đó, một cái là cách phân định danh hiệu, cái còn lại là tại sao LẠc không được phong thánh.)
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#6

(Đây là thành quả sau khi mở lap tự nhủ sẽ viết cảm nhận cho Diệp của Ú)


NGƯỜI BÌNH THƯỜNG TRUY BƯỚC THIÊN TÀI

Nghe tựa đề hẳn không ít người sẽ liên tưởng đến Lâm Kính Ngôn- "người bình thường truy bước thiên tài".

Quả thật bài này viết dựa trên hình ảnh của anh, đồng thời nó cũng khá mang tính cá nhân, nó mang theo cảm thán từ bản thân Ú nhiều hơn.

Nhờ một chút đặc thù của ngành học, tôi bị buộc phải thấm thía cảm giác đã đeo bám Lâm bao năm, cảm giác ra sức đuổi theo bước chân của những thiên tài. Nếu bạn nào chưa trải qua thì tôi chỉ có thể nói cảm giác đó là sự tổ hợp của "đắng" và "mệt mỏi", thật sự rất mệt.

Đáng sợ hơn cả thiên tài là gì?

Đó là những người vừa có tài năng, vừa là người nỗ lực nhất, đó chính mới là những thiên tài chân chính. Họ không chỉ có thiên phú làm nền, họ còn có cả sự cố gắng không ngừng nghỉ giúp họ đi được rất xa. Xung quanh tôi có không ít những người như Diệp Tu, như Hàn Văn Thanh, như Trương Giai Lạc, những người nhìn vào đã biết họ là thiên tài, những người sẽ đứng trên đỉnh cao. Dù ra sức đuổi theo, cố gắng bắt kịp họ cách mấy thì tất cả những gì người bình thường có thể làm cũng chỉ là san bằng tỉ số ở mặt cố gắng, còn phần thiên phú kia, có muốn ao ước cũng không được.

Ao ước, ngưỡng mộ và cả ghen tị. Cảm giác bị áp chế hoàn toàn trước họ, cảm giác mỗi lần ngỡ mình sắp đuổi kịp rồi, còn chưa kịp thỏa mãn đã bị vài câu nói, vài việc "thuận tay" của họ biến thành cái tát giúp bạn nhận ra sự thật rành rành là bớt mơ mộng đi, khoảng cách còn xa lắm, và dường như ngày càng một xa hơn.

Tôi ghét cảm giác tự ti đứng trước họ, ghét cảm giác bản thân thua kém, cũng chính cảm giác đó buộc tôi phải đuổi theo họ, không được nghỉ ngơi, có mệt mỏi, có chán nản cũng không được dừng lại vì chính những con người mà tôi phải đuổi theo đó, họ không nghỉ ngơi phút nào, lơ là trong chốc lát cũng đủ làm mọi công sức đổ sông đổ bể, làm khoảng cách tôi đã liều mạng rút ngắn xa lại như cũ.

Mỗi một lần cảm thán "thật là một lũ trâu bò" cũng là một lần phải cố đẩy giới hạn của bản thân lên, tự ép mình nghẹt thở. Phải nỗ lực hơn nữa, điên cuồng hơn nữa, giỏi giang hơn nữa,... vẫn chưa được, chưa đủ, còn thiếu,...

Những lúc như vậy tôi đều tự hỏi: "Đây hẳn là cảm giác của Lâm Kính Ngôn nhỉ? Hẳn anh cũng từng cảm thấy như tôi lúc này nhỉ?"

Nhớ lại khi đọc chính văn đến chương 1518, chương mà Lâm tự nhận mình là một người bình thường, tôi rất tức giận, cảm giác giận kinh khủng. Tại sao anh có thể nghĩ như vậy? Sao cứ phải hạ thấp bản thân như vậy? Những gì anh làm được chưa đủ nhiều sao?

Bây giờ khi bản thân tôi đã gặp tình cảnh đó, nghĩ về anh chợt nhận ra cái nhìn của tôi đã thay đổi từ lúc nào chẳng hay.

Lâm Kính Ngôn đúng là một người bình thường, một người bình thường khi đặt cạnh những cái tên như Đấu Thần hay Quyền Hoàng.

Đặt cạnh những cái tên cấp Thần, Đệ Nhất Lưu Manh có là gì?

Những gì anh làm được, so với Diệp Tu hay Hàn Văn Thanh có là gì?

Bao nhiêu cái đệ nhất thì so được với một cái quán quân sao?

Đó chính là những gì mà Lâm Kính Ngôn sẽ tự hỏi, luôn tự cảm thấy mình quá bình thường, luôn cảm thấy mình không đủ giỏi, luôn cảm thấy bản thân cố gắng chưa đủ.

Tâm lí chung của người luôn nhìn lên là vậy, một chút ganh đua, một chút hiếu thắng thêm một chút không cam lòng đã trở thành động lực thúc đẩy họ không ngừng đi về phía trước, giúp họ đi được lâu, đi được xa. Những thiên tài đó đã là cái đích để đuổi theo dù gần như biết chắc rằng cơ hội đứng ngang hàng thật mong manh.

Người bình thường truy bước thiên tài- danh xưng anh đã tự dành cho mình như một lời khen, một người bình thường đã nỗ lực hết mình, ăn đủ mệt mỏi ăn đủ đắng cay, vẫn liều mình đi về phía trước. Anh đã luôn như vậy cho đến những giây phút cuối cùng của sự nghiệp, sơ tâm bất biến.

Tôi mong mình có thể như Lâm Kính Ngôn, biết rõ được vị trí của bản thân và vẫn cố gắng không ngừng nghỉ, làm một kẻ bình thường truy bước thiên tài vui vẻ.

END.

(Ú thích bàn luận, phân tích nên nếu bạn muốn cứ thỏa mái chia sẻ trong này nha.)


P/s: Không đọc xin đừng like dạo, Ú cảm ơn.
 
Last edited:

Trời Sao

Máy cày level
Thần Lĩnh
Bình luận
172
Số lượt thích
739
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Phương Duệ đại đại, Lâm Kính Ngôn đại đại
#7
Vì đây là một chủ đề rất ý nghĩa với em nên em xin phép được giãi bày đôi dòng tâm sự ngắn của em nhé ạ.

Một trong những lý do mà em để ý đến Lâm Kính Ngôn chính là bởi vì em thật sự rất đồng cảm với anh ấy ở điểm này.

Cái cảm giác thua kém khi xung quanh nhìn đâu cũng thấy những người đã thiên tài còn chăm chỉ, còn mình dù có cố bao nhiêu cũng chẳng tài nào đuổi kịp được đã đeo bám em bao nhiêu năm nay rồi, dù tuổi em còn chưa đến đầu 2 cơ :)) Nên khi biết anh ấy cũng cảm thấy như vậy, cảm thấy bản thân mình là một người bình thường bị vây giữa những người giỏi giang, em thương anh ấy kinh khủng.

Cảm giác thua kém thật sự rất tồi tệ. Như chị nói, dù mình có làm gì thì cũng cảm thấy không đủ, cần phải cố hơn nữa, phải làm tốt hơn nữa, phải đẩy bản thân ra khỏi giới hạn từ trước tới nay. Nhưng bao nhiêu cũng không đủ. Những cảm xúc đó luôn đi kèm với cảm giác tự ti và ghen tị, tự ti rằng mình là một sự thất bại, một đống vô dụng mặc kệ mình đã làm tốt thế nào đi nữa, ghen tị vì người khác nghĩ tới cái mình không nghĩ tới, dám làm cái mình không dám làm, và làm được cái mình cho là không thể. Và nếu không cẩn thận, cái mớ cảm xúc hỗn độn kia sẽ luôn nhảy bổ ra đè bẹp mình mỗi khi mình cảm thấy "mình không làm tốt nhất", mỗi khi có ai đó "giỏi hơn mình".

Thật may mắn vì Lâm đã không như vậy.

Lâm là người em thương nhất, và là một trong hai role model của em bên cạnh Phương Duệ.

Em có thể đồng cảm với Lâm Kính Ngôn về rất nhiều thứ. Vì sự đồng cảm đó mà em dường như luôn nhìn thấy bản thân trong Lâm, vui niềm vui của anh ấy, buồn nỗi buồn của anh ấy, sống từng khoảnh khắc cùng anh ấy. Và vì vấn đề phong độ của anh ấy mà em đã từng khóc đặc biệt nhiều.

Một người như Lâm, luôn cố gắng chạy theo bước chân của những vị thiên tài kia, chạy bao nhiêu cũng thấy còn thật xa, cố bao nhiêu cũng bị bỏ lại, một ngày nào đó lại bàng hoàng nhận ra, mình đã không còn được như xưa nữa, không còn trẻ khỏe, không còn nhanh nhẹn, không còn ở đỉnh cao phong độ, là một chuyện đáng sợ đến nhường nào.

Nhưng anh ấy thì luôn có niềm tin với bản thân mình.

Lâm Kính Ngôn chưa bao giờ để việc so sánh năng lực của mình với các thiên tài ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân, đây là điều em ao ước muốn đạt được, là điều em cần học hỏi.

Là một người truy đuổi bước chân của các thiên tài, nhưng khi đối mặt với Diệp Tu, hay khi sánh vai với Hàn Văn Thanh, với Trương Giai Lạc, Lâm Kính Ngôn không hề tự ti, anh hiểu rõ giá trị của bản thân mình. Anh ấy biết mình là mối đe dọa như thế nào đối với các đối thủ, anh nắm được vai trò của bản thân trong đội ngũ mỗi khi ra trận, anh luôn làm hết mọi thứ nằm trong khả năng để hoàn thành trọng trách được giao cho mình. Không cần so đo mình không quan trọng bằng ai hay mình "to" hơn ai, vì anh biết sự có mặt của anh là cần thiết, và bản tính của anh cũng không thích hơn thua vớ vẩn như vậy.

Anh ấy có thể ghen tị với tuổi trẻ của Đường Hạo, có thể ngưỡng mộ thiên phú của Diệp Tu, của Hàn Văn Thanh, của Trương Giai Lạc, nhưng anh ấy chưa bao giờ chối bỏ bản thân mình. Anh luôn cố hết sức để mạnh mẽ hơn trước, để theo kịp những con người giỏi giang kia, để vượt qua họ.

Kể cả khi anh ấy cảm thấy mình không còn được như xưa, anh ấy vẫn tin tưởng rằng có rất nhiều thứ mình đủ khả năng làm được, không còn tốc độ phản ứng thì còn kinh nghiệm và tư duy, mình vẫn có thể đi tiếp, và mình vẫn sẽ đi tiếp, chỉ cần được trao cơ hội.

Em thích một Lâm Kính Ngôn vững vàng, phóng khoáng như thế. Và em cũng muốn được sống một cách như thế.
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#8
Đầu tiên là xin lỗi vì bây giờ mới ngồi xuống rep em đàng hoàng được.
Đọc xong chỉ thấy thật hận là gặp nhau quá muộn, mãi mới tóm được một fan cứng của Lâm giữa bạt ngàn fan Toàn Chức. Em đã ở đâu trong suốt những ngày Ú ôm Lâm chờ mòn mỏi.
:cry::cry::cry:
Cái cảm giác thua kém khi xung quanh nhìn đâu cũng thấy những người đã thiên tài còn chăm chỉ, còn mình dù có cố bao nhiêu cũng chẳng tài nào đuổi kịp được đã đeo bám em bao nhiêu năm nay rồi, dù tuổi em còn chưa đến đầu 2 cơ :)) Nên khi biết anh ấy cũng cảm thấy như vậy, cảm thấy bản thân mình là một người bình thường bị vây giữa những người giỏi giang, em thương anh ấy kinh khủng.

Cảm giác thua kém thật sự rất tồi tệ. Như chị nói, dù mình có làm gì thì cũng cảm thấy không đủ, cần phải cố hơn nữa, phải làm tốt hơn nữa, phải đẩy bản thân ra khỏi giới hạn từ trước tới nay. Nhưng bao nhiêu cũng không đủ. Những cảm xúc đó luôn đi kèm với cảm giác tự ti và ghen tị, tự ti rằng mình là một sự thất bại, một đống vô dụng mặc kệ mình đã làm tốt thế nào đi nữa, ghen tị vì người khác nghĩ tới cái mình không nghĩ tới, dám làm cái mình không dám làm, và làm được cái mình cho là không thể. Và nếu không cẩn thận, cái mớ cảm xúc hỗn độn kia sẽ luôn nhảy bổ ra đè bẹp mình mỗi khi mình cảm thấy "mình không làm tốt nhất", mỗi khi có ai đó "giỏi hơn mình".
->pat @Trời Sao
Trời Sao you have been patted by Ú



Em có thể đồng cảm với Lâm Kính Ngôn về rất nhiều thứ. Vì sự đồng cảm đó mà em dường như luôn nhìn thấy bản thân trong Lâm, vui niềm vui của anh ấy, buồn nỗi buồn của anh ấy, sống từng khoảnh khắc cùng anh ấy. Và vì vấn đề phong độ của anh ấy mà em đã từng khóc đặc biệt nhiều.

Một người như Lâm, luôn cố gắng chạy theo bước chân của những vị thiên tài kia, chạy bao nhiêu cũng thấy còn thật xa, cố bao nhiêu cũng bị bỏ lại, một ngày nào đó lại bàng hoàng nhận ra, mình đã không còn được như xưa nữa, không còn trẻ khỏe, không còn nhanh nhẹn, không còn ở đỉnh cao phong độ, là một chuyện đáng sợ đến nhường nào.
Tụi mình thích một nhân vật nào đó qua câu chữ, có lẽ phần nhiều nhờ sự đồng cảm, thấy được một phần bản thân mình , câu chuyện của mình trong đó.

Nếu không phải trước đây Ú từng viết cảm nhận cho pj Bá Đồ, có lẽ cũng đã không cảm nhân vật này đến vậy.
Cách yêu Vinh Quang của Lâm âm thầm hơn cách mà Diệp hay Hàn yêu Vinh Quang, không phải kiểu rực rỡ chói lòa mà bền bỉ, êm dịu như chính con người anh.

Điều tuyệt vời nhất mà Lâm đã làm được không phải là Đệ Nhất Lưu Manh, đội trưởng Hô Kiếu, phục thù Đường Hạo hay F4 Bá Đồ,... điều tuyệt vời nhất ở anh là dù có chuyện gì xảy ra, ah vẫn theo đuổi Vinh Quang đến cuối cùng, không kiêu ngạo, không cay cú, không tự ti, ganh tị, anh chỉ dùng hết sức mình, làm tất cả những gì có thể.

Thắng không kiêu, bại không nản, anh chỉ là mình, từng bước tiến về phía trước.
Thật may mắn vì Lâm đã không như vậy.
Anh ấy có thể ghen tị với tuổi trẻ của Đường Hạo, có thể ngưỡng mộ thiên phú của Diệp Tu, của Hàn Văn Thanh, của Trương Giai Lạc, nhưng anh ấy chưa bao giờ chối bỏ bản thân mình. Anh luôn cố hết sức để mạnh mẽ hơn trước, để theo kịp những con người giỏi giang kia, để vượt qua họ.

Kể cả khi anh ấy cảm thấy mình không còn được như xưa, anh ấy vẫn tin tưởng rằng có rất nhiều thứ mình đủ khả năng làm được, không còn tốc độ phản ứng thì còn kinh nghiệm và tư duy, mình vẫn có thể đi tiếp, và mình vẫn sẽ đi tiếp, chỉ cần được trao cơ hội.

Em thích một Lâm Kính Ngôn vững vàng, phóng khoáng như thế. Và em cũng muốn được sống một cách như thế.
Đây cũng là lí do chị thích Lâm, anh biết vị trí của mình ở đâu, biết mình thua kém những thiên tài ấy, biết rằng khoảng cách đó rất khó được rút ngắn nhưng anh vẫn cố gắng không ngừng nghỉ cho dù quá trình đó làm người anh đầm đìa máu anh sẵn sàng trả giá.

"Người bình thường truy bước thiên tài"- đó là một lời khen, lời khen dành cho người dám trả một cái giá rất lớn để ngày càng mạnh hơn, để không bị bỏ lại, để được tự tin đứng cạnh những con người ưu tú nhất.

Sau này đôi lúc ngừng chừng lại chợt nhận ra "hóa ra mình đã đi xa được đến thế này".

Mong cả em và chị đều có thể dùng tâm thế đó, đi tới cuối cùng.
 

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#9



We are all born mad. Some remain so.
Chúng ta sinh ra đều là những kẻ điên rồ. Một vài người vẫn giữ nguyên như thế.

Chúng ta sinh ra đều là những kẻ điên? Vậy điều gì làm chúng ta thanh tỉnh?

Tôi luôn cho rằng Diệp Tu là một kẻ điên, một kẻ điên đầy thanh tỉnh. Tất nhiên đây là một lời khen, nếu ai đó gọi tôi là một kẻ điên, tôi cũng sẽ cho đó là một lời tán thưởng.

Kẻ điên không hành động như người thường, không suy nghĩ như người thường. Họ liều lĩnh hơn, táo bạo hơn và đầy tiềm năng hơn.

Kẻ điên sẽ không vì dăm ba lời dèm pha mà dừng lại.

Kẻ điên không tin vào thứ gọi là "bất khả thi".

Kẻ điên không bị đám đông tác động, không bị khó khăn làm chùng bước.

Họ mở rộng khả năng của mình, biến tất cả những điều không thể thành có thể, những kì tích, những sự vĩ đại từ xưa đến nay đều xuất phát từ những ý tưởng điên rồ, của những con người điên rồ.

Người bình thường cả nghĩ cũng không dám, nhưng kẻ điên sẽ biến tất cả những mộng tưởng thành hiện thực, bằng đôi tay của họ.

Bước được lên đỉnh cao, không có ai là người bình thường.




15 tuổi bỏ nhà đi, Diệp Tu ôm theo hành lý của em trai, bỏ nhà đến thành phố H, gặp anh em nhà họ Tô - "Đứa nhỏ này thật ấu trĩ, có phúc không biết hưởng, mới tí tuổi đó thì làm được trò trống gì",

15 tuổi, ôm lý tưởng bỏ nhà ra đi. Chà... hành động mà chính bản thân Diệp Tu khi nhìn lại cũng phải công nhận thật ấu trĩ.

Nhưng lựa chọn này đã khởi đầu cho tất cả. Khi 15 tuổi chúng ta thường nghĩ gì nhỉ?

Hôm nay ăn gì?

Ngày mai cô có kiểm tra bài cũ không?

Cuối tháng này là thi rồi, còn chưa học được chữ nào, tới đó làm sao làm bài đây?

Điều làm Diệp Tu khác biệt có lẽ ở chỗ Diệp Tu biết mình thích gì, cậu thích chơi game, rất thích. Tất nhiên lí do thích này không đủ để che lấp việc bỏ nhà đi ấu trĩ cỡ nào. Nhưng 15 tuổi, Diệp Tu sẽ không vì những câu nói "chơi game không có tương lai", "chơi game chỉ là thứ sở thích hại tương lai", "chơi game chẳng mấy chốc cũng sẽ chán thôi" mà từ bỏ, cậu có suy nghĩ riêng của mình, những suy nghĩ không dễ bị tác động bởi các quy chuẩn của người khác. Cậu chỉ điều mà cậu cho là đúng.

Hành động của Diệp Tu làm tôi nhớ đến một câu chuyện nhỏ"

Có cậu bé kia lần đầu ra biển, cậu ấy hỏi cha mình: "Cha ơi, nước biển có vị gì?"

Người cha mỉm cười trả lời cậu bé: "Nước biển có vị mặn đó con trai ạ, không ngon đâu"

Cậu bé nghe xong lập tức chạy về phía biển vốc một ít nước lên nếm thử rồi gật gù "Đúng là nước biển mặn thật".

Hành động nếm thử nước biển đó trong mắt chúng ta rất vô ích, rất ngây thơ, nước biển có vị mặn, không phải đó là điều hiển nhiên, ai ai cũng biết sao?

Không bạn à, với một đứa trẻ thì không, tất cả mọi người đều nói nước biển mặn cũng không đủ thuyết phục được đứa trẻ ấy, nó chưa hiểu thế nào là mặn, nó chưa từng ra biển, chưa từng tự mình thử xem "mặn" của nước biển là ra sao.

Nghi ngờ tất cả mọi thứ, muốn tự mình cảm nhận tất cả mọi thứ là đặc tính của một đứa trẻ, điều đó giúp những đứa trẻ ghi nhớ về thế giới, dần dần tự cảm nhận về thế giới theo cách riêng của chúng. Đáng tiếc điều này cũng mất dần khi chúng ta lớn lên.

Khi lớn lên, chúng ta có thể dễ dàng tin rằng chơi game là một thói quen xấu vì ti tỉ "lời khuyên" của ti vi, báo đài, người lớn, từ những định kiến đã hằn thành vết trong tư tưởng. Ta không buồn tự mình kiểm chứng, tự mình cảm nhận, tự mình suy nghĩ,.. rất nhiều người nói như vậy mà, nhiều người nói đương nhiên là sự thật (?)

Nhưng kẻ hơn người tất sẽ có chỗ khác người.

Diệp Tu khác người, cậu vẫn giữ đặc tính của một đứa trẻ, người khác nói game xấu không ảnh hưởng đến cậu, cậu chỉ nghe theo trái tim mình, nghe theo cảm nhận của bản thân.

Tất cả mọi người đều nói chơi game là hư hỏng, điều đó không sao cả; thầy cô nói game chỉ là thứ vô bổ, không sao nốt, cậu không hề thấy vậy; cha mẹ nói cậu mới 15 tuổi, tất cả chỉ là ham vui nhất thời nhưng sao cậu cảm thấy mình có thể chơi game thêm 10 năm, 20 năm nữa cũng không chán.

Vậy là đủ rồi.

Diệp Tu thích game và lựa chọn nghiêm túc với sở thích đó, cậu không thấy việc đó là phí phạm thời gian, cậu cảm thấy những gì mình bỏ ra đều rất xứng đáng, ý nghĩa đó dần hình thành, nhen nhóm dần trong cậu thiếu niên, tích tụ lại, trở thành lý tưởng của riêng cậu.

Việc lựa chọn bỏ nhà đi của Diệp Tu có cả phần của sự chưa trải đời và phần độc lập trong suy nghĩ của cậu.



17 tuổi, Tô Mộc Thu mất, Diệp Tu có nhà để về nhưng lại lựa chọn dựa vào game, tự nuôi sống mình và Tô Mộc Tranh khi ấy mới 15 tuổi - "Thằng nhóc này điên rồi, có nhà có cửa, có chăn ấm nệm êm chờ sẵn thì không về, nuôi sống mình có nổi không mà đòi chơi game nuôi thêm một cô bé 15 tuổi ăn học."

Một người lớn có công ăn việc làm nuôi một đứa nhỏ là một gánh nặng, huống gì là kiểu là đối với một thiếu niên 18 tuổi không bằng cấp, không công việc như Diệp Tu. Khi ấy cậu có một lựa chọn dễ dàng hơn rất nhiều, trở về nhà, nơi ấy mãi mãi là nhà cậu dù bất kể ra sao.

Nhưng lần nữa, Diệp Tu lại lựa chọn "khác người".

Diệp Tu rất lạnh lùng, rất lí trí nhưng không thể phủ nhận cậu là một người có tình có nghĩa, có ơn tất báo.

Khoảng thời gian ấy khó khăn cỡ nào, chúng ta không thể biết chính xác được, nhưng trước đây khi Tô Mộc Tranh nhắc về cuộc sống dựa vào game của mình và anh trai với Trần Quả, khi ấy Diệp Tu đã 27 tuổi, đã 8 năm kể từ những ngày tháng ấy nhưng gương mặt ngàn năm bình tĩnh kia vẫn dâng lên chút cay đắng. Thời điểm giới chuyên nghiệp, game thủ, hợp đồng, quảng cáo, thương hiệu gì gì đó đều rất xa lạ,... Diệp Tu không giống Tô Mộc Tranh, nhu cầu và chất lượng cuộc sống của cậu không phải là thứ mà cuộc sống dựa vào quán nét có thể mang lại được.

Vậy mà Diệp Tu lần nữa làm được. Cậu vẫn tiếp tục chơi game, tiếp tục ở lại tại thành phố H cùng Tô Mộc Tranh, nuôi sống cả hai, tiếp tục ôm giấc mộng của mình.

Một lần ra đi, một lần hội ngộ, một lần mất mát, cuối cùng dư ra một cô gái nhỏ cùng Diệp Tu nương tựa vào nhau.

Diệp Tu làm khá tốt khi thay thế vai trò của Tô Mộc Thu, Mộc Tranh lớn lên là một cô gái tốt tính, cứng cỏi và xinh đẹp... hệt như những cô gái được sống trong một gia đình êm ấm vẹn toàn.

Có lẽ đây chính là dấu mốc cho sự trưởng thành của Diệp Tu, mất đi người bạn thân thiết, nhìn giấc mộng của người đồng đội vỡ tan nay trước mắt, lo tính tiền bạc, thực sự gánh vác trên vai một gia đình.

Năm ấy, thiếu niên bị buộc trưởng thành chỉ sau một đêm.




18 tuổi- kí hợp đồng với Gia Thế, ở cái tuổi bạn bè cùng trang lứa lo chuyện thi cử, nên chọn trường nào, học ngành gì, Diệp Tu trở thành tuyển thủ E-sport- "Cái nghề này thì có tương lại gì? Chỉ mãi là kẻ lông bông"

Để bắt đầu một hành trình mới, những bước đi đầu tiên luôn khó khăn nhất, huống chi là thế hệ của Diệp Tu là thế hệ mở đường, lớp tuyển thủ đầu tiên của Vinh Quang. Khó khăn chồng chất khó khăn, nhưng đáng sợ hơn cả một con đường đầy chông gai là một con đường không có đích đến.

Trong Alice in the Wonderland, khi Alice chạy trốn đoàn quân K Cơ của Hoàng hậu Đỏ, cô gặp được Cheshire – con mèo lơ lửng, và Alice hỏi Cheshire rằng:

Alice: Xin hãy nói cho tôi biết, từ nơi này, tôi sẽ phải đi đường nào?

Cheshire: Điều đó phần lớn phụ thuộc vào nơi nào mà cô muốn đi tiếp?

Alice: Tôi không quan tâm nhiều lắm tới nơi đó.

Cheshire: Vậy thì nơi nào cô đến cũng thế cả thôi.

Cheshire đang trêu đùa cô bé sao? Không, Cheshire đang nói một sự thật rất hiển nhiên, bất kể đi đâu, chúng ta đều cần một đích đến, không biết mình muốn đi đâu thì nơi nào cũng vậy thôi, không có gì khác biệt.

Vinh Quang lúc ấy chính là vậy, mờ mịt không thấy tương lai, cái giá bỏ ra rất lớn, không đại học, không bằng cấp, không ổn định, bỏ tất cả vào Vinh Quang nhưng ai biết được cái giới chuyên nghiệp này sẽ đi về đâu, tiếp tục phát triển hay nhanh chóng lụi tàn, để lại những kẻ đã chọn bước chân vào với một đống hoang tàn đổ nát? Là Vinh Quang rực rỡ hay là thịt nát xương tan?

Có nên dừng lại một chút, chờ ai đó "thử" trước, thử xem con đường này sẽ đi đến đâu không? Thử xem nó có an toàn không? Có đáng để trả giá không?

Khi ấy Diệp Tu có đang phân vân lựa chọn, có quay cuồng lạc lối không nhỉ?

Có lẽ là không, Diệp Tu luôn biết cậu muốn gì, cái tương lai bấp bênh phía trước có là gì so với những chuyện trước đây. Nếu có thất bại, chỉ là làm lại lần nữa thôi mà.

Có thể người khác sẽ chọn như vậy, nhưng Diệp Tu thì không, cậu thanh niên 18 tuổi đầu ấy lựa chọn dấn thân vào, dùng chính mình làm phép thử để biết xem mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Ngày ấy, bất kể Diệp Tu chọn thế nào, bất kể kết quả ra sao, thất bại, đổ nát hay vinh quang, sẽ luôn có một tương lai đang chờ cậu.

Diệp Tu sống rất lí trí, cũng rất bản năng.

Cậu luôn đủ lí trí, đủ thanh tỉnh để bản thân một đường bước tiếp, hướng thẳng về mục tiê đã chọn.

Một kẻ điên rò đầy thanh tỉnh - đủ thanh tỉnh để giữ cho bản thân tiếp tục điên rồ, tiếp tục như nguyên sơ.



Trong suốt những năm tháng ở Gia Thế, từng bước leo lên ngôi vương, đánh ra một Vương Triều, huy hoàng nhất, cũng là cay đắng nhất, Diệp Tu từ nơi cao nhất, bị chính những người thân quen tính kế, đẩy đến đường cùng, kết thúc sự nghiệp tuyển thủ - "Tên cứng đầu cứng cổ ấy, có phúc không biết hưởng, tham gia chút hoạt động thương mại thì chết ai à?"

Những năm tháng này làm tôi nhận thấy rất rõ, Diệp Tu là một người tự do

Anh hoàn toàn không bị ràng buộc, tiền bạc, danh tiếng, cái nhìn của người khác, thành công, khuôn mẫu,... dường như tất cả những thứ ấy đều không có nghĩa gì với Diệp Tu. Anh ấy muốn chơi Vinh Quang, chỉ vậy thôi.

Tâm trí của Diệp Tu tựa như một ốc đảo trơ rọi giữa biển khơi, người khác bị anh tác động nhưng không cách nào làm ngược lại với anh. Anh không quan tâm cái nhìn của người khác, không cần sự công nhận của người khác, càng sẽ không thay đổi bản thân vì bất cứ ai.

Anh chỉ là anh.

Diệp Tu trong suốt những năm tháng đó, anh cứ như vậy. Thấu đời hơn, tài giỏi hơn, va vấp nhiều hơn, và vẫn luôn là chính mình.

Những chuyện Diệp Tu làm, đều vì bản thân, tự làm tự hưởng thụ. Anh không cần sự công nhận của người khác, anh tự công nhận bản thân, tự ra sức vượt qua chính mình.

Tôi thường tự hỏi rất nhiều về lí do tại sao anh ấy không chấp nhận hoạt động thương mại. Nếu chấp nhận hoạt động thương mại, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, không có lục đục, không có xích mích, không tự dồn mình tới mức bị cô lập rồi phải giải nghệ.

Gia đình sao?

Sau này chính Diệp Tu đã nói anh ấy biết việc mình được tự do như bây giờ vì gia đình không còn quản nữa, lí do giấu gia đình hay chứng minh thư thật quá gượng ép. Mùa 10, đến khi chuyện dùng tên em trai bị phát hiện, anh còn có thể dùng vẻ mặt bình thản đó đối diện với chủ tịch Phùng mà.

Vậy lí do thật sự là gì?

Đơn giải vì Diệp Tu không muốn, việc anh đã không muốn, không ai ép được anh.

Hoạt động thương mại không liên quan đến công việc đánh giải của anh, không mang lại chút lợi lộc gì, chỉ tổ phí thời gian, hao tổn tâm sức không đúng chỗ. Diệp Tu chưa từng phủ nhận lợi ích của thương mại hóa, nhưng cũng chưa từng thỏa hiệp mà chấp nhận nó.

Anh hiểu rõ luật chơi không có nghĩa anh sẽ chơi trò chơi ấy, chính vì hiểu rõ quy luật ấy nên Diệp Tu mới biết cách không để bản thân vướng vào trò chơi ấy.

Diệp Tu không vì một con đường đơn giản hơn mà thỏa hiệp, có thể sống giữa bao nhiêu cám dỗ mà giữ vững nguyên tắc của bản thân, Diệp Tu quả thật rất đáng nể.





Năm 25 tuổi, giải nghệ, đến quán nét Hưng Hân, cầm Quân Mạc Tiếu, làm lại từ đầu - "Anh ta nghĩ mình còn được như xưa sao, Diệp Tu, anh già rồi, nên nhường bước cho thế hệ mới, cuộc chơi này không còn chỗ cho anh nữa."

...........

T.B.C

Diệp Tu, chúc anh sinh nhật vui vẻ.
Làm người mạnh mẽ nhất, tự do nhất, tiếp tục bước đi trên đường dẫn đến Vinh Quang

( Ú )
( 23h 59' 29/05/2020 )


(Khụ, nhìn là thấy Ú chưa hoàn thành bài này, bận rộn vài hôm mới chợt nhận ra hôm nay là sinh nhật Diệp Tu rồi, định viết vài dòng cho anh nhưng cuối cùng vẫn thành lan man dài dòng. Thôi thì đành hẹn hoàn nó vào hôm khác.)
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Lù khù ôm cái lu chạy mất
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
299
Số lượt thích
2,532
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#10


HOÀNG THIẾU THIÊN - MŨI KIẾM CỦA LAM VŨ

10/08/2000: Hoàng Thiếu Thiên sinh ra.

Cậu thuộc cung Sư Tử, mang trong mình nguyên tố Lửa, được Mặt Trời chiếu mạng, hợp với màu đỏ vàng cam, hoa tượng trưng là Hoa hướng dương. Cậu tựa như lửa, cũng tựa như nắng mai.

Hoàng Thiếu Thiên là một Sư Tử rất điển hình, cậu năng động, phóng khoáng, kiên định với bản thân và không ngại vấp váp, có cốt cách mạnh mẽ, là con người mà chỉ cần vứt đại vào đám đông cũng thành tâm điểm.

Xuyên suốt bộ truyện, Hoàng Thiếu Thiên mang tính cách rất nhất quán, nói cực kì nhiều, thích nói lời rác rưởi, luôn bừng bừng sức sống và là một người trọng tình cảm.


2014- 2015: Hoàng Thiếu Thiên tiếp xúc với Vinh Quang rất sớm, máy chủ thứ 3 chưa mở, Vinh Quang chuyên nghiệp còn chưa hình thành Hoàng Thiếu Thiên lúc ấy 14, 15 tuổi đã lăn lộn trong game, quấy phá, cướp boss khắp nơi, cũng nhờ đó, cậu được Ngụy Sâm phát hiện, mở ra bước ngoặc mới đưa Hoàng Thiếu Thiên bước lên con đường trở thành một game thủ chuyên nghiệp.

Có một chút thú vị là khi mình xem tử vi (khụ, đúng đó, tui đã đi xem tử vi và cung Hoàng Đạo cả buổi tối trước khi viết bài này) thì người sinh ngày 10/08/2000 "thành công nhờ sự khởi đầu thuận lợi, họ có một người thầy hướng dẫn họ trên bước đường đời, họ cũng dành sự khuyến khích đấy cho những đứa con của mình", khá giống với Hoàng, chơi game thôi cũng đc nhặt về trại huấn luyện, vừa ra mắt đã là át chủ bài, được Ngụy Sâm chọn lựa và dẫn dắt, sau này chính cậu cũng truyền lại những thứ ấy cho Lư Hãn Văn

Sách Khắc Tát Nhĩ của Ngụy Sâm chạy lòng vòng quan sát đội hình tám kỵ sĩ nhằm đảm bảo không có kẽ hở. Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy một bóng người chạy vào chính giữa vụ va chạm.

“Móa, thằng nào đó?” Ngụy Sâm lập tức mắng lớn. Đây chưa phải lúc bắt đầu tấn công, thằng kia đội nào mà mất kiên nhẫn vậy? Quầng sáng quá chói, Ngụy Sâm không cách nào thấy rõ ID trên đầu người nọ.

Diễn biến tiếp theo càng khiến Ngụy Sâm nổi điên. Tên cảm tử quân vừa lao lên kia bất ngờ ra chiêu, tấn công một trong tám kỵ sĩ đang đỡ đòn, hất kỵ sĩ này lên trời. Xung quanh xuất hiện những tia năng lượng rút máu, là Liệt Ba Trảm!

“Đệt, có nằm vùng trà trộn!!” Ngụy Sâm rống giận, nhưng bây giờ nằm vùng không phải trọng điểm. Tám kỵ sĩ vốn đang chống chọi Chém Vỡ Đất Đá của Thành Chủ Sơn Bắc đã thiếu mất một người. Chọn tám người là có lý do, bởi chín thì quá dư cho một vòng tròn còn bảy lại không đủ chia sẻ sát thương. Tổng sát thương đã bị trung hòa bớt, thiếu một người cũng không đến mức chết sạch toàn bộ, nhưng vì đại chiêu của boss chưa kết thúc, tường phòng ngự bị hở một lỗ đã dẫn đường cho nó tràn vào.

“Trụ vững!” Ngụy Sâm nhận ra mình không nên để mọi người phân tâm với kẻ nằm vùng.

Bảy kỵ sĩ còn lại vội vàng dàn trải hòng vá khoảng trống, nhưng đã quá muộn. Lực chấn động trút xuống với phương hướng khác ban đầu, không còn quá mạnh nhưng vẫn tạo thành tình huống ngoài kế hoạch với Lam Khê Các.

Bảy kỵ sĩ chia ra chịu thêm sát thương từ vị trí thiếu khuyết, mỗi người đều đứng thẳng không nổi, lảo đảo như bị sóng biển xô đẩy. Tệ hơn nữa là Chém Vỡ Đất Đá đã tiếp xúc với mặt đất, truyền đi khắp nơi với uy lực tăng mạnh.

Nhưng đã đến lúc này, làm gì còn đường lui?

“Trụ vững, đánh!” Ngụy Sâm ra lệnh càn giết.

Đội trị liệu trở thành những người bận rộn không kịp thở. Sát thương gây nên bởi tàn dư của đại chiêu nên không đủ giết ngay nhân vật, nhưng cách mà nó lan truyền dưới lòng đất rất ngẫu nhiên, người dính kẻ không. Tay đấm của các phân đội cố hết khả năng vừa đánh vừa né, hội trị liệu thì loạn cào cào.

Ngụy Sâm lúc hò hét lúc gõ chữ, hoạt động cả tay lẫn miệng đều không đủ, chỉ hận sao không mọc ra thêm vài cái để chỉ huy. Và rồi trong lúc vất vả duy trì cục diện, hắn bỗng phát hiện bóng người khi nãy!

Nhiễu loạn cả một quân đoàn mà vẫn chưa chạy? Vẫn đang giấu mình bên trong?

Dạ Vũ Thanh Phiền!

Ngụy Sâm lập tức nhớ kỹ tên nhân vật kia, nhìn nghề nghiệp thấy là một kiếm khách.

Nó xuất hiện từ lúc nào?

Ngụy Sâm nghĩ mãi không ra. Đây không phải người quen của hắn. Một cái tên xa lạ đến vậy trà trộn bên trong mà không một ai phát hiện ư?

Thậm chí đến tận bây giờ, ngoại trừ Ngụy Sâm, cũng chưa người nào khác nhận thấy sự tồn tại của kiếm khách kia. Mọi người lo cho thân mình còn chưa xong, tâm trí đâu để ý thứ khác?

Không… Không chỉ đơn giản như vậy!

Ngụy Sâm nhận ra ku kiếm khách vẫn đang di chuyển không ngừng, tìm phương hướng hành động. Nó thỉnh thoảng lại xọc Thành Chủ Sơn Bắc một hit mà chẳng một thành viên Lam Khê Các nào phát hiện, hệt như một kẻ vô hình.

Dĩ nhiên nó không phải kẻ vô hình. Từ đầu đến chót, nó chỉ khéo léo tìm kiếm chỗ trống chui vào, tình huống hỗn loạn diện rộng cũng không ngăn được nó tìm đến những khe hở hiếm người chú ý.

Có trình đấy chứ!

Ngụy Sâm phát hiện đối phương có tài năng vượt quá tưởng tượng của mình. Hắn bèn im lặng, không báo với mọi người. Nhờ vai trò không phải tay đấm chính, hắn tranh thủ quan sát thằng nhóc kia.

Thằng nhóc kiếm khách có ID Dạ Vũ Thanh Phiền vẫn đang lượn lờ xung quanh con boss với lối đánh lợi dụng cơ hội của mình, khiến Ngụy Sâm càng quan sát càng thán phục. Mình có thể xem là một cao thủ có trình hơn người, nhưng e rằng không nhạy về nhận định và giỏi chớp cơ hội như nó.

“Thằng này rốt cuộc là ai?” Ngụy Sâm bắt đầu tò mò. Cuối cùng hắn chat lên kênh đoàn đội: "Chú ý, nghe lệnh tao là hành động liền."

Đã quen với những trò gian trá bất chợt của lão đại, người Lam Khê Các nghe vậy thì ngầm hiểu.

“Đội 1 hơi lùi về, đội 2 hướng bốn giờ, đội 3 đứng đối diện, đội 5 đội 6 lên đầu, đội 4 theo sát đội 1!" Ngụy Sâm bắt đầu bài binh bố trận. Trong mắt hắn, đối thủ hiện tại của Lam Khê Các không chỉ là Thành Chủ Sơn Bắc mà phải tính luôn ku kiếm khách phá game. Cách thức ku này lợi dụng sơ hở mà công kích làm cho Ngụy Sâm càng xem càng lạnh buốt con tim. Hắn nhìn ra ý đồ của nó rồi. Nó muốn giành last hit! Bằng năng lực của nó, nếu không phải mình phát hiện sớm hơn thì nó ăn chắc last hit! Trong Vinh Quang, cách hệ thống phân phối tính toán việc giết boss khá phức tạp, nhưng người ăn last hit luôn được phần thưởng đáng kể. Đó là thiết lập mặc định.

Lam Khê Các điều chỉnh tiết tấu, dần dần thả chậm việc tấn công Thành Chủ Sơn Bắc. Ngụy Sâm đang định dày công giăng bẫy cho ku kiếm khách đâm đầu vào lưới, bỗng dưng một giọng nói đầy tức giận vang lên: "Đờ mờ tụi bây có biết đánh không đó?"

"Sắp giết xong rồi còn làm cái móe gì đây?"

"Lam Khê Các không phải tinh anh lắm hả? Có biết phối hợp là gì không?"

"Chỉ huy tụi bây là thằng nào sao não heo thế?"

Nói nhanh hơn Ngụy Sâm, chat nhanh hơn Ngụy Sâm, ghê nhất là không hề lặp từ, còn phối hợp cho bong bóng thoại nhảy ra khớp với giọng mình. Cuối cùng cả bong bóng thoại lẫn giọng nói phát ra cùng lúc, nội dung hoàn toàn khác nhau mà nối tiếp nhau cực kỳ liền lạc.

Đã đến thế này, khó thể lờ đi sự tồn tại của ku cậu. Mọi người phát hiện Dạ Vũ Thanh Phiền đều ồ lên: "Đệt, thằng này ai vậy?"

“Móa nó đây là thằng nằm vùng mới nãy nhỉ?”

“Chơi nó!”

Không ít người bắt đầu đổi mục tiêu tấn công trong khi Ngụy Sâm sững sờ. Cái gì vậy ku? Lúc này là lúc chửi bậy hả? Nhẫn nhịn một chút thì mày chết hả? Chửi thì thôi đi, nó còn chửi nhiều tới mức nghe không kịp nữa, hôm nay không giết chết mày tao có lỗi với cái não heo của mày!

Vốn đã được Ngụy Sâm bày sẵn trận địa nhắm vào Dạ Vũ Thanh Phiền, thế tấn công tự phát của mỗi người trong Lam Vũ đều trở nên rất thuận tay và có phối hợp hẳn hòi.

Dạ Vũ Thanh Phiền thấy thế mới hiểu ra lý do Lam Khê Các tự dưng thay đổi nhịp đánh. Bại lộ rồi, ku cậu chả thèm che giấu nữa, hét toáng lên: “Ồ đệt thì ra tụi bây nhắm vào tao, quá đê tiện! Nè nè nè, ha ha, chưa kín, vẫn còn lỗ hổng nè!"

Ku cậu vừa la hét vừa chui tọt vào kẽ hở vừa tìm thấy.

“Dạy mày một bài học nha nhóc con, cái này không gọi là lỗ hổng, cái này gọi là chui đầu vào lọ!” Sách Khắc Tát Nhĩ của Ngụy Sâm chợt xuất hiện, Lục Tinh Quang Lao chuẩn xác chụp xuống kẽ hở kia.

"Lọ em gái ông, rọ mới đúng chứ??" Dạ Vũ Thanh Phiền bị chụp lồng, hết đường trốn, nhưng cái loa vẫn phát đều đều.

"Kệ mẹ mày lọ hay rọ, đi chết cho tao!!" Ngụy Sâm bị vạch trần dùng sai thành ngữ, thẹn quá hóa giận.

“Ông chờ đó, tui với Lam Khê Các mấy người chưa xong đâu!” Dạ Vũ Thanh Phiền trước khi ngã xuống vẫn còn gào lên.

"Ừ tao chờ, lần tới muốn lủi vào hốc thì nhớ tem tém cái mồm con nhé." Ngụy Sâm nói.

2016- 2017: Mùa giải thứ 1 và 2: Lúc này cậu đang ở trại huấn luyện của Lam Vũ, cùng với Dụ Văn Châu dưới sự dẫn dắt của Ngụy Sâm

Ngay từ đầu, Hoàng Thiếu Thiên đã được Ngụy Sâm chọn là người sẽ kế thừa mình, gánh vác lấy tương lai của Lam Vũ. Bộ đôi Kiếm - Lời Nguyền nguyên bản của Lam Vũ là Ngụy Sâm và Hoàng Thiếu Thiên, đó chính là dự định được ấp ủ từ lâu của Ngụy Sâm, chỉ đáng tiếc Hoàng Thiếu Thiến chưa kịp trưởng thành Ngụy Sâm đã phải rời đi trước, bước ra khỏi những năm tháng trẻ người non dạ của cậu.

Cậu không giống như Dụ Văn Châu từ đầu đã chọn game, Hoàng Thiếu Thiên là "thiên tài được Ngụy Sâm nhặt về từ trong game", tư chất rất cao, chưa vấp váp nhiều đã thành tương lai của chiến đội, thêm cả cách nuôi thả của Ngụy sâm và môi trường thiếu áp lực của trại huấn luyện, lúc này thái độ với đấu trường chuyên nghiệp của cậu không quá nghiêm túc, cũng chưa thấy được hết sự đáng sợ của cái gọi là "tuyển thủ chuyên nghiệp", không có mục tiêu, tài năng cũng không bộc lộ được hết.

“Thời đại át chủ bài đôi à…” Ngụy Sâm nhìn dòng tít to tướng trên tờ tuần báo Thể Thao Điện Tử mới nhất đặt trên bàn mình, châm một điếu thuốc.

Át chủ bài đôi quả thực là đấu pháp tuyệt vời. Vốn bản thân hắn đã muốn xây dựng một chiến đội như thế từ rất lâu, nhưng thời cơ vẫn chưa chín!

Ngụy Sâm đưa mắt qua cửa sổ về phía phòng huấn luyện Lam Vũ ở hành lang đối diện, nhìn đám thiếu niên háo hức cắm mặt vào Vinh Quang, trong đó có một đứa ngoại trừ hai tay thao tác không ngừng, cái miệng cũng blah blah không dứt, liên tục có âm thanh tuôn ra từ miệng nó.

Hoàng Thiếu Thiên.

Ngụy Sâm đánh giá cực cao tiềm năng của thiếu niên quen được nhờ cướp boss trong game Vinh Quang này, nên nỗ lực mời nó đến chiến đội Lam Vũ.

Nó nhất định sẽ trở thành át chủ bài tương lai của Lam Vũ, Ngụy Sâm từng nói với rất nhiều người.

Kiếm khách Dạ Vũ Thanh Phiền, thuật sĩ Sách Khắc Tát Nhĩ.

Đó chính là bộ đôi át chủ bài Lam Vũ mà hắn muốn bồi đắp. Hắn đâu chỉ một lần tưởng tượng cảnh hai nhân vật kề vai tác chiến trong trận, thế nhưng, liệu hắn có chờ được đến ngày ấy?

Cứ nghĩ đến vấn đề này, Ngụy Sâm sẽ vô cùng phiền não. Hoàng Thiếu Thiên còn xa mới đủ trưởng thành, muốn bước lên sàn đấu chuyên nghiệp còn quá sớm, mà hắn thì sao? Đi qua buổi bình minh của giới Vinh Quang chuyên nghiệp, hắn bắt đầu cảm nhận được sự trượt dốc của mình. Để duy trì phong độ, hắn bỏ tật xấu thức đêm, mỗi điếu thuốc đều chỉ rít vài hơi là vứt, vậy mà vẫn vô ích.

Một năm, hay là hai năm?

Ngụy Sâm có khi không dám nghĩ, hắn sợ mình ngay cả một hai năm này, cũng không thể đảm bảo phong độ đỉnh cao.

Mình… rõ ràng còn rất trẻ mà!

Nhìn bản thân trong gương, mặc dù có chút lôi thôi lếch thếch, thế nhưng 23 tuổi, đi đến bất cứ nơi nào cũng là độ tuổi ngời ngời thanh xuân. Nhưng hắn lại cứ lựa chọn sàn đấu Vinh Quang này, để bị đánh giá là đã vào tuổi xế chiều. Thằng nhóc con lắm mồm kia chẳng phải cứ ra rả gọi hắn "lão quỷ, lão quỷ" đó sao?

Có lão quỷ nào mới 23 tuổi đâu chứ?

Ngụy Sâm tức tối nghĩ. Nhưng hiện thực luôn tàn khốc thế đấy. Một con người 23 tuổi, mỗi ngày chỉ toàn nghĩ đến hậu sự, thứ trải nghiệm mà Ngụy Sâm cảm thấy vừa đáng thương vừa đáng cười.

Thời đại mới vừa bắt đầu, mình đã đi đến hồi kết.

Vậy bộ đôi át chủ bài tương lai của Lam Vũ thì sao? Sẽ từ bọn chúng mà ra chăng? Ngụy Sâm nhìn từng đứa từng đứa bên trong phòng huấn luyện kia, bỗng nhiên phát hiện một đứa ngồi lẻ loi trong góc phải, yên tĩnh đọc bài bình luận về trận đấu mới nhất.

Dụ Văn Châu.

Đối với thiếu niên này, Ngụy Sâm chưa từng có chút kỳ vọng nào. Từ lúc mới bắt đầu hắn đã cố gắng khuyên nó bỏ cuộc, thế nhưng thiếu niên vẫn kiên trì đi tiếp, khiến hắn không đành lòng làm khó nó quá. Dụ Văn Châu cứ thế mà trụ lại, một lần, hai lần, mỗi lần đều thành công trụ lại. Nhưng rồi có thể ra sao nữa chứ? Tốc độ tay không tiến bộ nổi của nó căn bản là vô phương sinh tồn trong cái thế giới sống vì apm này. Mọi người chẳng qua, chỉ đang chờ nó tự mình buông bỏ.

Rốt cuộc, Ngụy Sâm đành tiếp tục trông mong Hoàng Thiếu Thiên mau lớn, để mình vẫn còn đủ sức giúp nó một tay, cái thằng nhóc ồn ào ấy. Và biết đâu, hắn sẽ có thể tự thân cảm thụ viễn cảnh Lam Vũ với bộ đôi át chủ bài mà trong thâm tâm vẫn hằng đau đáu.
Lúc này Hoàng Thiếu Thiên vẫn chưa ý thức được hết trách nhiệm của mình, cũng không biết tương lai gánh vác cả chiến đội là thứ nặng nề cỡ nào, cậu vẫn vô lo vô nghĩ, luyện tập, chơi game, xem thi đấu, phỉ báng "lão Quỷ" nhà mình, tò mò hiếu kì với cái "đuôi xe" Dụ Văn Châu của chiến đội, liến thoáng hi hi ha ha cả ngày, vô lo vô nghĩ...

Chiến đội Gia Thế lại không chọn cách di chuyển tập trung. Năm người vừa vào game đã chia nhau đi các ngả, người bắt camera nhất là Nhất Diệp Chi Thu không tiến thẳng trung lộ mà vòng sang cánh.

“Làm cái gì vậy?” Hoàng Thiếu Thiên có vẻ vô cùng bất mãn. Cậu theo chiến đội Lam Vũ đến nhà thi đấu, mỗi tội chưa phải tuyển thủ chính thức nên chỉ có thể ngồi trên khán đài. Trận mà cậu quan tâm nhất chính là Gia Thế vs Bách Hoa.

“Đó là chiến thuật.” Bên cạnh Hoàng Thiếu Thiên, Dụ Văn Châu ôm một cuốn sổ bìa cứng, đang ghi chú gì đó, chữ viết rất ngay hàng thẳng lối.

"Đừng có nói năng như mình hiểu lắm vậy.” Hoàng Thiếu Thiên nhìn cậu, khịt mũi xem thường.

Dụ Văn Châu không tranh luận với Hoàng Thiếu Thiên, chỉ chăm chú xem trận đấu. Hai đội chưa xảy ra va chạm, nhưng cậu rất nghiêm túc quan sát.

...


Khí Xung Vân Thủy đứng trong đội hình đối diện, chung với pháp sư nguyên tố và ma kiếm sĩ của Gia Thế, mục sư giữ khoảng cách phía sau, nhưng Nhất Diệp Chi Thu thì không thấy tăm hơi.

“Dô dô dô!!” Ngoài trận Hoàng Thiếu Thiên hét lớn, Nhất Diệp Chi Thu mất tiêu đâu rồi hả? Vậy tạch luôn đi! Gia Thế tạch dưới tay Bách Hoa mau đi! Cậu nghĩ.

“Lên!” Bách Hoa cũng không quá do dự, lập tức nhào vào tấn công. Lạc Hoa Lang Tạ của Tôn Triết Bình hổ báo lao lên trước nhất. Súng vang đạn rền, khai hỏa cho cuộc chiến bằng dải ánh sáng đầy màu sắc cover Lạc Hoa Lang Tạ. Hai tay đấm khác của Bách Hoa là ma đạo học giả và lưu manh theo sau, mục sư duy trì vị trí cuối đội hình.

Gia Thế vội vàng đón đỡ thế tấn công của Bách Hoa, mở đầu bằng Kiếm Sóng của ma kiếm sĩ. Sau lưng gã, Khí Xung Vân Thủy và pháp sư nguyên tố cũng gồng chiêu hoặc ngâm xướng với tiết tấu không đồng nhất.

Gia Thế chịu không nổi nhiệt, bị đẩy lùi dần.

“Lên đê!!” Hoàng Thiếu Thiên hào hứng hò hét, cậu rất thích kiểu đánh đấm lăn xả này.

Dụ Văn Châu ngồi cạnh thì lại cau mày, trên mặt có nét nghĩ ngợi. Cậu không ngừng lật xem những gì mình đã viết trước đó, tính toán suy nghĩ. Cậu muốn biết vị trí hiện tại của Nhất Diệp Chi Thu, nhưng camera lại chẳng chịu lia về phía hắn.

“Đập bẹp tụi nó đi!!” Giọng Hoàng Thiếu Thiên cứ văng vẳng bên tai.

Gia Thế liên tục lùi về sau, dẫn tới bóng dáng Nhất Diệp Chi Thu bắt đầu xuất hiện trong khung hình. Hắn đang làm gì? Hắn... chẳng làm gì cả, chỉ đứng yên tại chỗ.

“Thằng đó bị ngu à?” Thấy cảnh này Hoàng Thiếu Thiên buột miệng nói, mà Dụ Văn Châu thì chú ý đến tọa độ hiện tại của Nhất Diệp Chi Thu.

Tọa độ (56, 73) nhanh chóng được cậu chép xuống, tựa như đã nắm được công thức cuối cùng cần có để giải một bài toán, tất cả nghi nan hoàn toàn hé mở.

Dụ Văn Châu gõ gõ mấy cái lên cuốn sổ bìa cứng, khép lại.

Kế tiếp, hãy để trận đấu chứng thực suy đoán của mình.

Bên kia Hoàng Thiếu Thiên vừa xem vừa la hét, trông như rất phấn khích, nhưng kỳ thực vẫn luôn để mắt đến hành động của Dụ Văn Châu.

Cậu ta phát hiện ra điều gì chăng? Nhìn thấy Dụ Văn Châu khép sổ và dõi mắt lên màn hình với vẻ khấp khởi, Hoàng Thiếu Thiên nghĩ trong lòng.

Tại bán kết mùa 2 giữa Bách Hoa và Gia Thế, Hoàng Thiếu Thiên và Dụ Văn Châu gặp Vương Kiệt Hi, mang đến bước chuyển mới trong Hoàng Thiếu Thiên, nếu trước đây cậu chơi game vì vui, tham gia trại huấn luyện vì bị dụ dỗ thì bây giờ cậu đã có một mục tiêu, một định hướng đầu tiên cho mình, dù là mơ hồ thì đó cũng chính điều đó đã mang lại sự thay đổi cho Hoàng Thiếu Thiên
Hoàng Thiếu Thiên bật cười. Danh sách chiến đội Vi Thảo làm gì có cái tên đó? Tên nhóc này tự đeo tag Vi Thảo lên người, cao lắm cũng chỉ là học viên trại huấn luyện như bọn họ thôi mà mở miệng như đúng rồi, thật không biết ngượng.

“Ông…”

“Chào cậu, Dụ Văn Châu, Lam Vũ.”

Hoàng Thiếu Thiên đang chuẩn bị vả tên kia vài câu, Dụ Văn Châu bên này đã đưa tay phải ra. Hai thiếu niên ngồi hai hàng ghế trên dưới bắt tay nhau.

“Cậu không cho là thế trận hiện tại có nguyên nhân rất lớn bởi trình cá nhân của Diệp Thu và sức mạnh của Nhất Diệp Chi Thu?” Dụ Văn Châu hỏi.

“Đương nhiên là nguyên nhân đó.” Vương Kiệt Hi nói.

“Móa, ủa chứ nhảm quần cái gì?" Hoàng Thiếu Thiên kêu lên. Lúc nãy giọng điệu của Vương Kiệt Hi cứ như muốn nói rằng "không chỉ Diệp Thu, tôi đây cũng có thể đạt đến" vậy.

"Tôi không chuyên về pháp sư chiến đấu cho lắm." Vương Kiệt Hi nói.

“Ồ? Vậy nghề của cậu là?” Dụ Văn Châu hỏi.

“Ma đạo học giả.” Vương Kiệt Hi nói.

Ma đạo học giả? Dụ Văn Châu và Hoàng Thiếu Thiên không khỏi liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ chưa từng nghe tên của thiếu niên này, nhưng ma đạo học giả Vương Bất Lưu Hành, át chủ bài của chiến đội Vi Thảo, thì không ai không biết. Ở một chiến đội có tiếng, chơi nghề trùng với át chủ bài, đây không phải chuyện tầm thường.

“Ma đạo học giả…” Dụ Văn Châu quay đầu nhìn lại sàn đấu. Vừa khéo, chiến đội Bách Hoa cũng có một ma đạo học giả mới bị Nhất Diệp Chi Thu đâm rơi xuống đất và đang vật vã chống chọi đợt phản công mạnh mẽ của Gia Thế.

“Nếu tôi là anh ta…” Vương Kiệt Hi nói, tỏ ý muốn mượn cuốn sổ của Dụ Văn Châu.

“Cướp lấy điểm (58, 70), rồi từ đó cắt vào!” Vương Kiệt Hi dùng ngón tay vạch một đường trên hình phác họa của Dụ Văn Châu.

“Là sao?” Hoàng Thiếu Thiên xem không hiểu ghi chú của Dụ Văn Châu, cũng không thông nổi nét vạch của Vương Kiệt Hi.

Mà Dụ Văn Châu thì nhíu mày: “Vị trí này cắt vào? Chỗ này?” Cậu chỉ vào sổ xác nhận thêm lần nữa.

“Đúng!” Vương Kiệt Hi gật đầu.

“Làm sao... làm sao có thể?” Dụ Văn Châu nói, cậu không phải là người tùy tiện chất vấn người khác, nhưng một khi đã làm vậy thì nghĩa là lối suy nghĩ của Vương Kiệt Hi quá mức siêu việt lạ thường.

“Sau đó thì sao?” Nhưng cậu vẫn muốn nghe hết ý tưởng của Vương Kiệt Hi.

“Phấn Xua Tan, Phấn Hàn Băng, Chổi Lốc Xoáy.” Vương Kiệt Hi chỉ nói ba cái tên kỹ năng.

Phấn Xua Tan giảm tốc độ đối thủ.

Phấn Hàn Băng buff thuộc tính Băng cho vũ khí.

Chổi Lốc Xoáy đột phá.

Công dụng của ba kỹ năng Dụ Văn Châu đều biết, nhưng triển khai chúng trong tình huống này ấy à... Vương Kiệt Hi nói "cắt vào", nghĩa là nhét bản thân vào giữa Lạc Hoa Lang Tạ và Nhất Diệp Chi Thu. Không gian quá hẹp, làm sao thực thi kỹ năng?

“Láo!” Hoàng Thiếu Thiên lần này nghe hiểu, lập tức tỏ thái độ không tán thành.

“Mùa giải tiếp theo, cậu sẽ thấy.” Vương Kiệt Hi không giải thích thêm. Bên trong có quá nhiều chi tiết nhỏ nhặt, không thể phân bua chỉ bằng lời lẽ.

“Hừ.” Hoàng Thiếu Thiên không để vào mắt, “Ngắt Địa Liệt Trảm, nhảy lên xoay người Ngân Quang Lạc Nhẫn, vẫn có khả năng thoát vòng vây của Nhất Diệp Chi Thu."

“Có cơ hội đó sao?” Vương Kiệt Hi cười. Lý luận và thực tiễn luôn tồn tại sự khác biệt.

“Đương nhiên!” Hoàng Thiếu Thiên khẳng định chắc nịch như rất tự tin vào bản thân.

Màn hình điện tử trùng hợp chiếu lại đúng thời điểm Nhất Diệp Chi Thu từ trong lao ra.

“Chính là lúc này!” Hoàng Thiếu Thiên bỗng nhiên kêu lên giữa khung cảnh trôi nhanh vùn vụt.

Dụ Văn Châu và Vương Kiệt Hi nhìn nhau. May sao nhà thi đấu cho chiếu lại thêm lần nữa, hai người đã chuẩn bị tinh thần nên kịp bắt lấy khoảnh khắc Hoàng Thiếu Thiên nhắc đến trong pha chiếu chậm.

Ánh mắt Vương Kiệt Hi nhìn Hoàng Thiếu Thiên lập tức thay đổi, tên nhóc ồn ào này hóa ra không chỉ có nói nhiều. Ku cậu còn phát hiện điều mà mình không nhìn ra!

Đó có thật là một cơ hội?

Theo lý thuyết thì đúng. Nếu có thể làm được như Hoàng Thiếu Thiên đề cập, xác thực có cơ hội cao tránh khỏi pha vây giết của Nhất Diệp Chi Thu.

“Cậu tên gì?” Vương Kiệt Hi hỏi.

“Hoàng Thiếu Thiên.” Hoàng Thiếu Thiên nghênh ngang hất đầu.

“Cơ hội thì có.” Vương Kiệt Hi thừa nhận, “Nhưng liệu có nắm nổi không?”

Nhìn ra cơ hội là một chuyện, đủ sức chớp lấy hay không mới là vấn đề.

“Mùa giải tiếp theo, ông sẽ biết.” Hoàng Thiếu Thiên dùng cách trả lời y hệt.

“Vậy, mùa giải tiếp theo, vào trận gặp?” Vương Kiệt Hi nói.

“Vào trận gặp!” Hoàng Thiếu Thiên nói.

“Còn cậu?” Vương Kiệt Hi hỏi Dụ Văn Châu.

Hoàng Thiếu Thiên chợt cảm thấy khó xử. Vương Kiệt Hi hiển nhiên không biết về khuyết điểm tốc độ tay của Dụ Văn Châu. Nếu biết chuyện, cậu ta hẳn sẽ không còn kỳ vọng vào việc đụng độ với Dụ Văn Châu trên sàn đấu nữa đâu!

Dụ Văn Châu lại chẳng tỏ thái độ gì.

“Hai người có phải đã quên một điều không?” Cậu nói.

Lần này đến phiên Hoàng Thiếu Thiên và Vương Kiệt Hi nghi hoặc nhìn nhau.

“Điều gì?” Hai người đồng thời hỏi.

“Diệp Thu không phải bù nhìn, Gia Thế cũng không phải chỉ có một mình Diệp Thu, hai người chắc chắn cách xử lý của mình sẽ làm khó được anh ta, đảo ngược tình thế?” Dụ Văn Châu nói.

Cả hai nghe vậy im bặt.

Lối xử lý của họ sẽ xoay chuyển cục diện, nếu và chỉ nếu Diệp Thu bị chế ngự hoàn toàn.

Có thể không?

Hai người không còn lòng tin như trước đó.

“Cho nên tôi cảm thấy mình vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.” Dụ Văn Châu nói, khép lại cuốn sổ của cậu.

______________


Ở chiến đội Lam Vũ, gần đây mọi người bỗng phát hiện Hoàng Thiếu Thiên có điều khác lạ. Tuy vẫn lắm mồm như mọi khi, lúc chơi Vinh Quang cậu lại có vẻ chín chắn hơn một chút. Cái thói loi nhoi bắt nguồn từ game mà Ngụy Sâm luôn đau đầu ở cậu có vẻ như đang giảm bớt. Giống như một con người bất chợt tìm thấy mục tiêu của đời mình, những biến chuyển trong thái độ và hành vi sẽ thể hiện rất rõ rệt.

Đó là cách mà Hoàng Thiếu Thiên đã thay đổi lối chơi.
Không thể không nói, chính Hoàng Thiếu Thiên cũng thừa nhận Ngụy Sâm là người có ảnh hưởng nhất đến mình, cũng là người cậu ngượng mộ nhất, nếu không có Ngụy Sâm, có lẽ Hoàng Thiếu Thiên đã không dính líu gì đến sàn đấu chuyên nghiệp, cậu sẽ học cấp 3, thi đại học, làm một công việc nào đó chứ không phải là game thủ, càng không bỏ học ngâm mình trong những bài huấn luyện nhàm chán ngày qua ngày từ lúc còn là thiếu niên.

Nhưng vẫn là hai chữ "đáng tiếc", khi Hoàng Thiếu Thiên bắt đầu thay đổi, bắt đầu trưởng thành đó cũng là lúc Ngụy Sâm gục xuống, một kiếm cuối cùng, vừa cho thấy tài năng rực rỡ của Hoàng Thiếu Thiên, vừa là minh chứng cho sự lụi tàn của Ngụy Sâm. Vị đội trưởng đó biết Hoàng Thiếu Thiên đã không phụ lòng mong đợi của hắn, sẵn sàng gánh lấy tương lai rồi.

Đó là phó thác của Ngụy Sâm, là tương lai của Lam Vũ, là cặp át chủ bài đôi thuộc về riêng Lam Vũ.

Kiếm, và lời nguyền.
Tháng năm mài mòn con người, bất kể là ai cũng không tránh khỏi. Họ chỉ có thể ký thác hi vọng vào thế hệ mới, mong sao người trẻ đủ sức đi tiếp con đường mà họ muốn đi.

Hoàng Thiếu Thiên chính là hi vọng của Ngụy Sâm. Thật ra Phương Thế Kính cũng không khác. Thay đổi gần đây của Hoàng Thiếu Thiên đều lọt vào mắt anh. Là một tuyển thủ tự do toàn năng, anh có những hiểu biết và nghiên cứu sâu về nghề kiếm khách của Hoàng Thiếu Thiên hơn người bình thường. Cách nhìn của anh luôn rất được Ngụy Sâm coi trọng.

"Tư chất và tài năng của nó, đến lúc này mới thật sự dùng vào lối đánh chuyên nghiệp." Phương Thế Kính nói.

“Còn nhớ lúc đầu tụi mình tiếp xúc với nó trong game không?”

“Hội mình đông áp đảo, trình riêng mỗi người cũng chưa chắc kém nó, vậy mà cứ bị nó soi ra sơ hở để lợi dụng."

“Nó trời sinh đã có mắt quan sát, có khả năng chớp cơ hội xoay chuyển tình thế. Càng thua thiệt về quân số, mới càng kích hoạt cái mũi thính biết ngửi cơ hội của nó."

"Có điều trong trại huấn luyện thường chỉ train 1v1, với nó mà nói là quá nhẹ nhàng."

"Gần đây chắc là được chứng kiến những người trình độ cực cao đánh nhau, nổi máu hay sao mà bắt đầu đào sâu nghiên cứu."

"Đó mới là hoàn cảnh và bầu không khí nó cần, tụi mình nên giúp nó tạo dựng."

“Sao tui không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ?” Ngụy Sâm có vẻ tiếc nuối.

“Nó tự chủ động ý thức được, tự truy cầu tiến bộ, tốt hơn nhiều so với bị tụi mình bức ép đấy chứ. Ép nó, không chừng kết quả lại tồi tệ hơn.” Phương Thế Kính nói.

“Vậy bắt đầu từ bây giờ luôn đi!” Ngụy Sâm nói.

“Được. Để tui làm cho nó một quy trình huấn luyện riêng.” Phương Thế Kính nói.

“Hy vọng còn kịp.” Ngụy Sâm lẩm bẩm.

“Ông nói gì?” Phương Thế Kính không nghe rõ.

“Không có gì.” Ngụy Sâm nói, “Vậy trong lúc chờ ông lập kế hoạch, để tui chịu trách nhiệm train cho nó! Cho nó nếm chút áp lực, ha ha ha ha."

“Xem kiếm! Đệt!!” Hoàng Thiếu Thiên hét lên, phóng ra đại chiêu, nhưng rốt cuộc vẫn bị đối thủ chế ngự. Dạ Vũ Thanh Phiền chưa kịp chớp lấy cơ hội trước mắt thì đã lên bảng.

“Ha ha ha ha, nhóc con! Còn non và xanh lắm!” Ngụy Sâm cười to, móc điếu thuốc ra châm lửa. Song sự thật là, tâm trạng hắn hoàn toàn trái ngược với nụ cười phởn chí trên mặt.

Trong trận vừa rồi, hit đâm cuối cùng của Dạ Vũ Thanh Phiền đã làm hắn hoảng hồn. Luồng ánh sáng tạo nên bởi thanh kiếm quang dưới tay Dạ Vũ Thanh Phiền cứ như chọc thủng màn hình xuyên vào lồng ngực hắn.

Hắn ý thức được mối hiểm họa lớn lao đổ ập xuống mình, hắn muốn tìm cách xử lý, nhưng không kịp. Phản ứng lẫn thao tác của hắn đều quá chậm. Trong tích tắc ấy, Ngụy Sâm cảm thấy nỗi bất lực lan tràn khắp cơ thể, tuyệt vọng đến mức muốn đập bàn phím.

May sao cuối cùng, hắn vẫn chiến thắng vì Hoàng Thiếu Thiên tự mắc sai lầm. Cậu phát hiện cơ hội nhưng lại chọn sai thời điểm và góc độ ra chiêu. Nhát kiếm của cậu sượt qua người hắn một cách suýt soát, khiến Ngụy Sâm hú hồn.

"Ha ha ha ha!" Hắn cười rộ, mượn tiếng cười che giấu nỗi niềm bất an.

Một bàn tay đặt lên vai Ngụy Sâm. Hắn quay đầu, thấy gương mặt rạng rỡ vì vui mừng quá đỗi của Phương Thế Kính. Nhìn vào mắt Phương Thế Kính, Ngụy Sâm đọc được lời anh muốn nói: "Có thấy không? Hit đâm kia!"

Ngụy Sâm thấy chứ, không chỉ thấy mà còn tự thân cảm nhận.

Hit đâm ấy đã thể hiện trọn vẹn tài hoa và phong cách của Hoàng Thiếu Thiên. Một ngày không xa, nó sẽ tỏa sáng rực rỡ trên sàn đấu Vinh Quang.

Song, Ngụy Sâm còn nhìn thấy một điều mà Phương Thế Kính không chú ý tới vì mải phấn khích với Hoàng Thiếu Thiên.

Hắn nhìn thấy chính mình.

Hắn đã không còn năng lực để tranh một chỗ đứng trên đỉnh Vinh Quang nữa rồi...
Đây có lẽ là bước ngoặc lớn nhất, nếu lúc trước cậu chỉ có một mục tiêu mơ hồ thì thất bại và sự ra đi đột ngột của Ngụy Sâm đã cho cậu một mục tiêu thật sự, cái cái đích để vươn tới. Cậu không chỉ chơi Vinh Quang vì sự yêu thích nữa, thứ trên vai cậu bây là sự niềm tin của người mà cậu hết mực ngưỡng mộ và yêu quý, là tương lai của cả chiến đội và bản thân cậu

Lam Vũ thua, thua rất thảm, bị Diệp Thu và Gia Thế dưới tay hắn càn quét như lũ về buôn. Trận đấu chóng vánh nhất bốn cặp đấu tứ kết đã hạ màn với chiếc vé đầu tiên vào bán kết thuộc về Gia Thế. Dàn tuyển thủ và fan Gia Thế ăn mừng chiến thắng một cách hững hờ, vì có ai sẽ hạnh phúc tột độ khi biết trước mình là người thắng đâu?

Fan Lam Vũ tuy không vui, nhưng cũng không tới mức uất ức bất cam. Họ đã chuẩn bị tâm lý cho kết quả này từ đầu.

Chỉ thiếu niên loi nhoi kia là không chấp nhận sự thật.

“Lão quỷ phế vật, có mỗi Diệp Thu thôi cũng đánh không lại! Ông bị ngu hả?” Cậu ta đang hét ầm lên.

Nhóc con này bị chiều hư rồi.

Mọi người bỗng cảm thấy Hoàng Thiếu Thiên hết còn đáng yêu. Lam Vũ tuy rằng thua thảm, nhưng các tuyển thủ đã dốc hết toàn lực, nhất là đội trưởng Ngụy Sâm. Ai mà chẳng biết hắn đang trượt phong độ vì tuổi tác, nhưng trận này hắn đã cháy lên như một bó đuốc, cống hiến những pha đẹp mắt mà gần đây ít thấy.

Đấy, Lam Vũ có phải phế đâu? Tại đối thủ mạnh quá thôi!

Ở vào lúc này lại đi chỉ trích chiến đội thì quá mất dạy.

"Nhóc con, đừng nói bậy." Có người không nể nang mà nói thẳng.

“Đội trưởng Ngụy Sâm đánh hay lắm rồi.”

"Dưới tay anh ấy, ai dám khinh nhờn Lam Vũ? Gia Thế cũng phải trầy vi tróc vẩy mới thắng được đấy."

“Đợi mùa giải sau đi!”

Fan Lam Vũ nhao nhao, còn Hoàng Thiếu Thiên thì im thin thít. Thấy cậu như thế, mọi người lại tội nghiệp muốn đến an ủi. Song, liệu có ai thực sự hiểu cậu đang đau khổ điều gì?

Cậu biết Diệp Thu và Gia Thế mạnh chứ, biết Ngụy Sâm và Lam Vũ đang đối mặt với nhiệm vụ bất khả thi chứ. Cậu chỉ không thể ngăn mình mong mỏi, nguyện cầu họ vượt qua được.

Bởi vì cậu càng biết, trận này có lẽ là lần cuối cùng Ngụy Sâm đứng trên sàn đấu. Lam Vũ còn có thể có mùa giải sau, nhưng Ngụy Sâm thì không. Dù ổng không nói ra miệng, phần đông mọi người trong đội đều đã đoán được, tiền bối Phương Thế Kính cũng từng sơ ý để lộ việc Ngụy Sâm sắp giải nghệ.

Cuộc đời không cho Ngụy Sâm cơ hội tranh đấu nữa, nên Hoàng Thiếu Thiên rất hi vọng Lam Vũ chiến thắng Gia Thế cho lần cuối cùng. Đáng buồn thay, họ gục ngã ngay từ tứ kết.

Các tuyển thủ Lam Vũ rời phòng đấu, vẫy tay chào khán giả, chào cả hành trình chinh phục mùa giải thứ hai của mình.

Đội trưởng Ngụy Sâm ban đầu đi theo hàng, sau đó chợt bị bỏ lại phía sau.

Hắn đứng lẻ loi một mình. Ngơ ngác, dáo dác, mất mát.

Hắn móc ra một điếu thuốc, đốt ngay trên sàn đấu. Mới rít một hơi đã bị bảo an vây quanh, hắn không chịu dập thuốc, họ đành lịch sự mời hắn rời sân. Lọt thỏm giữa đám bảo an, hắn giơ tay vẫy vẫy về phía khán đài Lam Vũ.

Khán giả cười rộ, mà Hoàng Thiếu Thiên nước mắt đẫm mặt. Dụ Văn Châu nhìn theo bóng dáng Ngụy Sâm bị bảo an áp tải khuất dần sau hành lang tuyển thủ, thất thần một hồi mới quay đầu về, tiếp tục theo dõi chiến sự.

Lúc Ngụy Sâm ra đi, đó cũng chính là lúc Hoàng Thiếu Thiên trưởng thành, năng lực chưa đủ không phải là vấn đề, hiện tại cậu đã dám gánh lấy Lam Vũ, dám gánh lấy hậu quả của mỗi hành động, dám gánh lấy trách nhiệm, đó chính là sự trưởng thành.

Đây là đoạn mà bản thân mình thích nhất trong cả Toàn chức, nó vừa nuối tiếc, vừa là hi vọng, nó là tình cảm chân thành, cũng là nhiệt huyết của những người theo đuổi Vinh Quang.

Sự kế thừa, chính là động lực giúp Hoàng Thiếu Thiên tìm được đúng hướng, đó cũng là tinh thần giữa Ngụy Sâm và Hoàng Thiếu Thiên, với Hoàng Thiếu Thiên và Lư Hãn Văn. Trường giang sóng sau xô sóng trước, nhưng không nhất thiết như cách đã xảy ra giữa Diệp Tu với Tôn Tường hay Lâm Kinh Ngôn với Đường Hạo , nó còn là sự trao gửi niềm tin, lý tưởng và cả tương lai giữa người đi trước với thế hệ sau, như Ngụy Sâm và Hoàng Thiếu Thiên.
Không biết ai đó cất tiếng, mọi người bèn ngưng trò chuyện, chú tâm nhìn lên sàn đấu. Ở một nơi khác trên khán đài, hàng ghế tụ tập chiến đội Lam Vũ từ đầu đến cuối đều chìm trong im lặng, Hoàng Thiếu Thiên mọi khi ồn ào mà hôm nay lại ít lời hẳn, vẻ mặt chứa đầy bất cam.

Phương Thế Kính ngồi cạnh thấy vậy chẳng biết nên làm gì cho phải, trong lòng cũng nổi điên với Ngụy Sâm mấy phần. Thằng cha này đánh xong tứ kết thì dẫn cả đội ra ăn bữa cơm, sau đó nói một câu "Tao đi đây", và rồi đi thật, biến mất triệt để luôn. Lúc chiến đội công bố với ngoại giới tin tức đội trưởng Ngụy Sâm giải nghệ, hắn đã không còn ở Lam Vũ.

Điện thoại tắt máy, nhắn online không trả lời, tấm thẻ tài khoản Sách Khắc Tát Nhĩ được hắn cẩn trọng lưu lại chiến đội, còn bản thân thì bốc hơi khỏi thế gian.

Giải nghệ thôi mà, cần phải như vậy không?

Hễ nghĩ tới là Phương Thế Kính muốn đập bàn. Bạn bè nhiều năm, rốt cuộc ra đi không lời từ biệt, chơi trò mất tích thế mà coi được?

Nhưng sâu trong đáy lòng, anh cũng ít nhiều thấu hiểu tâm tư Ngụy Sâm. Anh biết, Ngụy Sâm làm vậy chỉ vì không nỡ lòng buông tay, nên mới tuyệt tình, mới dứt khoát cắt phựt sợi dây liên kết giữa mình và Lam Vũ. Có lẽ Ngụy Sâm sợ rằng nếu cứ do dự, mình sẽ thay đổi quyết định đã rất khó khăn và đau đớn mới đưa ra được chăng?

Đổi thì đổi!

Chơi luôn sợ gì?

Với cái liêm sỉ của ông, làm chuyện đó bộ áp lực lắm hả?

Cảm nhận được sự đau khổ của Ngụy Sâm, nhìn thấy sự ra đi tuyệt tình của Ngụy Sâm, Phương Thế Kính lại chẳng xót xa sao?

Các thành viên khác trong chiến đội phần lớn đều ổn, chỉ có Hoàng Thiếu Thiên là mắng chửi liên tục, mắng hết mấy ngày thì bắt đầu im lặng.

Phương Thế Kính hoảng hồn, nhóc con này sẽ không xảy ra vấn đề tâm lý gì đấy chứ? Anh bó tay toàn tập, càng thêm giận Ngụy Sâm không nói tiếng nào đã đem cả tờ hộ khẩu Lam Vũ giao lại cho mình. Ngụy Sâm chỉ để lại một lá thư cho ban lãnh đạo câu lạc bộ, ban lãnh đạo cũng rất tôn trọng kiến nghị cuối cùng của Ngụy Sâm, kết quả là Phương Thế Kính hiện đã trở thành đội trưởng mới của Lam Vũ. Đội hình chính thức mùa sau thế nào, Ngụy Sâm nói trong thư, cho Phương Thế Kính toàn quyền suy tính.

Suy tính cái gì?

Suy tính xem mùa giải sau có nên cho hai thằng nhóc kia báo danh xuất chiến không đấy mà!

Cái thứ nhà ông, có biết ông vừa dứt áo ra đi là nhóc lắm lời kia liền biến thành người tiếc chữ như vàng không hả?

Phương Thế Kính nhìn Hoàng Thiếu Thiên, lo lắng vô cùng, lại không thể cứ bỏ mặc nó như vậy.

“Thiếu Thiên à!” Anh mở miệng, vừa mới kêu tên Hoàng Thiếu Thiên đã thấy ku cậu đột nhiên nhảy dựng lên. Giữa bối cảnh hai phe trên sân bắt đầu game đoàn đội, Hoàng Thiếu Thiên đứng tại chỗ ngồi hét lớn: “Lão quỷ, ông cứ yên tâm đi chết đi! Tui sẽ báo thù cho ông!”

Khán giả xung quanh trố mắt nhìn, còn Hoàng Thiếu Thiên đã ngồi uỵch xuống.

“Nghiên cứu cho tử tế, coi làm sao hốt chết tụi nó.” Cậu quay qua nhìn Dụ Văn Châu kế bên, ra lệnh.

Dụ Văn Châu lắc đầu, “Thực lực không đủ. Vấn đề căn bản chưa giải quyết được, nghiên cứu thứ khác cũng vô ích.”

“Cậu nói ai thực lực không đủ?” Hoàng Thiếu Thiên trừng mắt.

“Cậu, tôi.” Dụ Văn Châu nói, đồng thời ngước nhìn Phương Thế Kính.

“Ấy, đừng nhìn anh à!” Phương Thế Kính nói, “Tương lai là dựa vào các cậu.”

“Đúng ạ! Chờ tương lai mới được.” Dụ Văn Châu nói.

“Tương lai…” Hoàng Thiếu Thiên lẩm bẩm một mình. Thật ra cậu đâu phải đứa ngông cuồng tự đại, ở Lam Vũ đánh với Ngụy Sâm vẫn thua nhiều thắng ít, mà Ngụy Sâm lên sân còn bị đám cao thủ này hành cho ra bã, cậu thấy và hiểu hết chứ.

Trình chưa tới.

Sự thật này, cậu chứng kiến bằng chính đôi mắt của mình. Là đứa xuất chúng trong đám tân binh không có nghĩa rằng cậu đủ khả năng đứng trên đấu trường chuyên nghiệp, phân cao thấp với Đấu Thần hay Quyền Hoàng.

“Một năm.” Hoàng Thiếu Thiên bỗng nhiên nói.

“Cái gì?” Phương Thế Kính ngồi một bên nghe không rõ. Trận đoàn đội đã bắt đầu, fan Gia Thế và Bá Đồ ra sức dìm nhau trên khán đài, xung quanh vô cùng ồn ào.

“Cho tui thêm thời gian một năm.” Hoàng Thiếu Thiên nhìn lên sàn đấu nơi hai đội mạnh nhất đang lao vào nhau, “Sau một năm, tui sẽ ở đó quyết chiến với họ.”

“Được, một năm.” Phương Thế Kính tin tưởng gật đầu. Anh nhìn Hoàng Thiếu Thiên, lại nhìn Dụ Văn Châu. Một năm sau, hai cậu thiếu niên này sẽ đưa Lam Vũ đi xa bao nhiêu? Bất kể Ngụy Sâm hiện đang ở đâu, anh vẫn hi vọng hắn có thể nhìn thấy. Có phải đây chính là tương lai Lam Vũ mà ông luôn ngóng vọng?

Mùa hè năm 2018, trước khi kết thúc mùa giải thứ 3, Hoàng Thiếu nhận chức đội phó.


Đến mùa thu, điều khiển Kiếm Khách Dạ Vũ Thanh Phiền, ra mắt tại Lam Vũ vào mùa giải thứ 4 cùng thế hệ Hoàng Kim và đội trưởng Dụ Văn Châu, tạo nên cặp đôi "Kiếm- Lời nguyền" thương hiệu của Lam Vũ.
Hai cậu bèn đến gần hơn, khó khăn nhòm qua khe hở giữa cả đám người mới thấy được màn hình của chiếc máy tính lọt thỏm phía trong.

Hoàng Thiếu Thiên đang ngồi tại đó, im lặng đến lạ kỳ.

Trên màn hình, một thanh kiếm quang chầm chậm xoay tròn, thân kiếm tựa như giọt mưa rót dài từ chuôi xuống mũi, tỏa ánh sáng màu u lam với từng luồng sương uốn lượn.

Im lặng suốt hồi lâu, Hoàng Thiếu Thiên rốt cuộc cũng mở miệng. Xưa nay có thể nói hai câu chắc chắn sẽ không nói một câu, lần này ku cậu chỉ nói đúng một chữ.

“Ngon!”

"Cầm thử xem." Đội trưởng Lam Vũ Phương Thế Kính đứng sau lưng cậu, nói.

Hoàng Thiếu Thiên gật đầu, nhanh tay lấy thanh kiếm quang từ công cụ chế tạo trang bị ra lắp lên người, đi thẳng vào đấu trường chọn phòng.

Trận đấu bắt đầu, ánh kiếm u lam lan tỏa xung quanh Dạ Vũ Thanh Phiền. Mọi người không quan tâm đối thủ là ai, nghề nghiệp gì, họ chỉ nhìn thấy thanh kiếm trong tay Dạ Vũ Thanh Phiền, chứng kiến nó được vung lên, được chém xuống, được đâm tới, rồi rút về giữa biển máu, đặt dấu chấm hết cho cuộc chạm trán.

"Hết xẩy luôn!" Xong trận, Hoàng Thiếu Thiên nói ba chữ.

“Có cây kiếm này, mùa giải sau em sẽ cho tụi nó đẹp mặt!” Hoàng Thiếu Thiên nhảy phốc lên ghế, “Đấu Thần hả, Quyền Hoàng hả, Phồn Hoa Huyết Cảnh, Ma Thuật Sư hả… chờ tao đi!”

“Hay!” Không ai quở trách thái độ hung hăng của Hoàng Thiếu Thiên. Đối với người Lam Vũ mà nói, họ chờ ngày này đã quá lâu rồi. Mùa giải thứ ba, Ngụy Sâm ra đi, Phương Thế Kính tiếp quản chiến đội, rốt cuộc Lam Vũ đến tứ kết cũng chẳng vào nổi. Trong mắt người ngoài, Lam Vũ đã hết thời, đã sắp rơi khỏi hàng ngũ cường đội.

Thế nhưng từ trước tới nay, người Lam Vũ chưa từng chấp nhận số phận.

Dù cho mùa giải này thành tích không tốt, dù cho mùa hè này bọn họ gần như trôi vào quên lãng, thế nhưng tất cả đều tin chắc rằng, chiến đội Lam Vũ sẽ có thời khắc thuộc về mình. Và kim đồng hồ, từ giây phút món vũ khí bạc trước mắt đản sinh, đã bắt đầu dịch chuyển.

“Trông vào em đó Thiếu Thiên!” Các nhân viên phòng kỹ thuật không giấu được niềm phấn khích.

“Cái đó còn cần phải nói? Đương nhiên rồi!” Hoàng Thiếu Thiên kêu lên. Xài hàng mới chưa đã tay, cậu vội ngồi xuống ghế, vừa khiển nhân vật vừa huyên thuyên thảo luận với nhân viên kỹ thuật gần bên.

Đội trưởng Phương Thế Kính vào lúc này lặng lẽ lùi khỏi đám đông, đến đứng cạnh Dụ Văn Châu.

“Đã sẵn sàng chưa?” Anh đột ngột hỏi một câu.

Dụ Văn Châu nhìn anh, mà Phương Thế Kính lại hướng ánh mắt ra ngoài song cửa, nhìn khoảng trời xanh thăm thẳm.

“Rồi ạ.” Dụ Văn Châu đáp.

“Vậy cũng đến lúc giao lại cho cậu rồi." Phương Thế Kính nói. Ngoảnh đầu, trong tay anh là tấm thẻ tài khoản như đã chuẩn bị sẵn từ lâu.

“Kể từ hôm nay, cậu sẽ là đội trưởng Lam Vũ, thuật sĩ Sách Khắc Tát Nhĩ.”

Mùa giải thứ 4 - 18 tuổi: Đây hoàn toàn không phải là một mùa giải dễ chịu đối với Lam Vũ, ra mắt trong vị trí áp chủ bài của chiến đội, trong đội hình có ba tân binh bao gồm cả đội trưởng và đội phó, cả ba đều vấp phải rào cản tân binh kể cả thiên tài như Hoàng Thiếu Thiên, Sách Khắc Tát Nhĩ- linh hồn của Lam Vũ "bị" giao lại cho một người có thiên phú kém như Dụ Văn Châu.

Mọi sai lầm, mọi thất bại trong trận đấu đều được quy về cho đội trưởng Dụ Văn Châu và át chủ bài Hoàng Thiếu Thiên. Không ai nhớ nhớ cậu là tân binh, từ khi ra mắt cậu đã là lưỡi kiếm sắc bén nhất của Lam Vũ.
Dạ Vũ Thanh Phiền - Kiếm định thiên hạ


Mùa giải thứ 5 - 19 tuổi: Trong chính văn không có gì để làm cơ ở cho giai đoạn này, chỉ còn cách phỏng đoán hướng phát triển của cậu, có lẽ hiện tại Lam Vũ đã đi vào nề nếp hơn, các thanh viên am hiểu nhau hơn và phong cách của Hoàng Thiếu Thiên được thể hiện rõ, theo thời gian, thanh kiếm của Lam Vũ ngày một sắc bén.

19 tuổi, thiên phú đầy mình, một kiếm khách theo phong cách của một thích khách. Cậu thích chat loạn xạ khi thi đấu, có thể nắm bắt mọi cơ hội bất kể nó nhỏ đến thế nào, thích biến mất tăm ngay khi trận đấu vừa bắt đầu, lặng lẽ không một tiếng động rồi tỏa sáng ở giây phút ít ai ngờ đến nhất, cậu được Lam Vũ bao dung, cậu nể trọng đội trưởng của mình, cũng càng nghiêm khắc với bản thân. Biết đâu được, danh xứng Kiếm Thánh của cậu bắt đầu từ đây, tưới đẫm lưỡi liếm xanh của mình bằng máu đỏ của đối thủ, vì Lam Vũ mà tiến về phía trước.

Ở ngoài đời cậu nói rất nhiều thì khi thi đấu, cậu cũng có gõ chữ loạn xà ngầu ngập cả kênh chat khi thi đấu.

Tốc độ tay cao mà, rảnh quá thì gõ chữ thôi.

Thói quen này dễ làm người khác có cảm giác Hoàng Thiếu Thiên nóng nảy, bộp chột ham vui, không tập trung, bao nhiêu người ước "phải chi Hoàng Thiếu Thiên không tốn thời gian và sự chú ý cho việc nhả rác trên kênh giao lưu thì cậu đã mạnh hơn rất nhiều, có lẽ chỉ có cậu biết đó mới là cách để cậu giữ bình tĩnh bất kể hoàn cảnh, chỉ có như vậy mới có thể trở thành một người theo đuổi chủ nghĩa cơ hội.

Mùa này cả tứ kết Lam Vũ cũng không vào được, những không sao cả, cậu và Lam Vũ còn rất nhiều mùa hè nữa.

Cậu còn nợ Ngụy Sâm một lần chiến thắng tại đêm chung kết cho Lam Vũ, cũng nợ chính mình một cái quán quân.


Năm 2020- 2021, mùa giải thứ 6 - 20 tuổi: Đây có lẽ là mùa hè đẹp nhất của Hoàng Thiếu Thiên cũng như Lam Vũ, mùa hè họ giành được quán quân - cái đích của mọi tuyển thủ chuyên nghiệp. Mồ hôi và nước mắt, hạnh phúc vỡ òa ngay khi chiếc cúp ấy được nâng lên, họ đã là người chiến thắng cuối cùng, trở thành người mạnh nhất.

Lam Vũ - quán quân mùa 6, Dạ Vũ Thanh Phiền - Kiến Thánh, Hoàng Thiếu Thiên - MVP mùa 6

Tất cả những gì trả giá đều được đền đáp xứng đáng, dấu mốc đáng nhớ nhất trong cuộc đời tuyển thủ, cho dù sau này có là cúp thế giới thì cũng chưa chắc huy hoàng bằng giây phút được nâng chiếc cúp quán quân đầu tiên trong sự nghiệp này.

Cậu có những đồng đội tốt nhất, đạt được ngôi vị cao nhất, mùa hè ấy, cái tên Hoàng Thiếu Thiên vang danh khắp Vinh Quang.

Năm XXXX: .....

Năm XXXX: .....

Con đường của cậu còn rất dài, còn rất chông gai, thắng có bại có, hội ngộ có chia li có, tôi chỉ biết cậu vẫn sẽ mãi nhưng ngày đầu bước vào Vinh Quang, bừng bừng sức sống, không ngại chông gai thất bại, một cỗ nhiệt huyết không ngừng cũng Lam Vũ tiến về phía trước.


Hoàng Thiếu Thiên, chắc sẽ còn thêm một, hai, thậm chí là ba, bốn cái quán quân đang chờ cậu và Lam Vũ đoạt lấy.

Kiếm Thánh của Vinh Quang, Hoàng Thiếu Thiên, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.

(by Ú - 10.08.2020)
(art được tài trợ bởi @Lãi)
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook