Hoàn [Hàn Diệp] Chứng kiến

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,291
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#1
[Hàn Diệp]
Chứng kiến
Edit: oomi
Chú thích: Zurich là một thành phố của Thụy Sĩ - nơi diễn ra trận chung kết Thế giới
--

Lúc Hàn Văn Thanh đến, thành viên Đội tuyển Quốc gia vẫn không thể rời giường. Bên cạnh Diệp Tu có Tô Mộc Tranh trông coi, gương mặt cô vùi vào khuỷu tay, tóc dài hơi rối, nhoài người ngủ bên giường. Hàn Văn Thanh dùng thẻ phòng Diệp Tu mở cửa, thấy tình cảnh này liền đứng ở cửa không lên tiếng. Cô gái từ từ ngẩng mặt lên, trong thanh âm đều là mệt mỏi:

- Anh đến rồi, em canh một đêm, hiện tại hơi mệt.

Đội Quốc gia hôm qua vừa đoạt quán quân, dù là ai đều kích động cực kì, ngay cả Diệp Tu, người không thể uống rượu cũng bị kéo xuống nước. Hàn Văn Thanh trước đó một ngày đã bay tới Zurich xem trận đấu, khách sạn của anh gần khách sạn của Đội quốc gia, sau khi bồi một đám người kích động hồ nháo tối qua thì anh ở lại, người cũng coi như tỉnh táo. Khi đó nhìn thấy Diệp Tu say ngất ngư, Hàn Văn Thanh đặt ly xuống xách người vào phòng, nhìn thấy Tô Mộc Tranh một đường đi cùng, cô cười nhẹ nói mình là nữ hài nên không uống, để mình ở cạnh Diệp Tu sẽ tốt hơn.

Sau khi giải nghệ Diệp Tu cùng Hàn Văn Thanh xác định quan hệ, trước mắt người biết cũng chỉ có một người duy nhất là Tô Mộc Tranh. Trên thực tế từ khi cô biết mối quan hệ của hai người, đây chính là lần gặp mặt chính thức đầu tiên. Hàn Văn Thanh hơi cau mày, nhạy bén cảm thấy ánh mắt Tô Mộc Tranh có phần kì la.

- Có chuyện thì tìm tôi. – Anh trực tiếp nói, - Tôi ở khách sạn gần đây. Ngày mai sẽ tới tìm các cậu.

Rời khỏi phòng Diệp Tu, Hàn Văn Thanh giúp dọn dẹp một chút rồi mang mấy tên say khướt của đội quốc gia ném vào phòng từng người. Người được tính là tỉnh táo hiện tại cũng chỉ còn vài người, anh đơn giản chào hỏi nhóm Dụ Văn Châu, Vương Kiệt Hi rồi trở về khách sạn của mình.

Buổi tối Zurich rất yên tĩnh. Hàn Văn Thanh rót cho bản thân một ly nước, yên tĩnh đứng trước cửa sổ thật lâu mới thu dọn đơn giản rồi đi ngủ.

- Vất vả. – Hàn Văn Thanh nói với Tô Mộc Tranh, - Em nên nghỉ ngơi, để anh canh cậu ấy.

Tô Mộc Tranh ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt như trước có chút kì quái.

Khi Tô Mộc Tranh còn là một cô gái nhỏ, Hàn Văn Thanh từng vì Diệp Tu mà gặp qua cô. Khi đó là thời kì đầu của liên minh, quan hệ đằng sau các chiến đội cũng không tệ, Diệp Tu trong kì nghỉ đem đội tới Q thị đánh hữu nghị nhân tiện mang Tô Mộc Tranh cũng đang được nghỉ đi ăn hải sản. Khi đó Hàn Văn Thanh có chú ý tới cô gái nhỏ này. Diệp Tu đối với đội viên Bá Đồ phun lời rác rưởi, quay đầu lại cẩn thận bóc càng cua cho Tô Mộc Tranh, ôn nhu quan tâm như thế trên người tên này đúng là hiếm thấy. Sau này, mùa bốn Tô Mộc Tranh ra mắt, cùng Diệp Tu trở thành cặp đôi hợp tác tốt nhất, Hàn Văn Thanh đối với việc này cũng không bất ngờ.

- Đối với quan hệ của anh và Diệp Tu, em không vui?

Hàn Văn Thanh rất trực tiếp hỏi cô, anh biết quan hệ của Diệp Tu và Tô Mộc Tranh rất thân thiết, anh tham gia sẽ đánh vỡ một loại cân bằng vi diệu nào đó. Đối với việc này Hàn Văn Thanh lựa chọn cẩn thận xử lý mà không phải lùi bước hay trốn tránh.

Tô Mộc Tranh bình tĩnh gật đầu:

- Vâng.

Hàn Văn Thanh có chút ngập ngừng, anh tin tưởng Diệp Tu đã nói rõ với Tô Mộc Tranh nhưng cảm tình lại trước nay luôn là thứ không thể nói rõ là được.

- Phải nói làm sao đây, - Tô Mộc Tranh từ từ mở miệng, - Em cũng không phải vì hai người quen nhau mà không vui.

Cô không biết nên biểu đạt cảm xúc này thế nào, nghĩ tới nghĩ lui, phần lớn chính là cô và Diệp Tu luôn rất thân thiết, hai người sau này vẫn sẽ thân thiết nhưng sẽ không còn như trước. Cô từng nghĩ, sẽ có một ngày Diệp Tu vắng bóng trong sinh mệnh cô như một kết thúc đau đớn trong quá trình trưởng thành, nhưng khi thời khắc này chân chính đến, cô vẫn như trước không khỏi khổ sở.

- Kết thúc bán kết Tân Kiệt đã nói, em không còn là người hợp tác tốt nhất cùng Diệp Tu, là người hợp tác tốt nhất với toàn Hưng Hân, - Hàn Văn Thanh đột nhiên nói, - Từ khi Diệp Tu rời khỏi Gia Thế, em đã trưởng thành.

Khoảng thời gian đó có thể gọi như một thời kỳ hắc ám, trong mắt của cô chỉ có Diệp Tu, cũng không thể lại cùng đứng một chỗ với Diệp Tu. Cô tiếp nhận và đi trên còn đường cô độc dài dằng dặc, cũng vì thế mà từng bước một bước lên vũ đài càng cao hơn.

Mất đi Diệp Tu là cô độc, nhưng cũng là lễ vật trưởng thành tốt nhất.

Nhưng nếu có thể lựa chọn, cô vẫn muốn là em gái nhỏ cùng Diệp Tu nương tựa lẫn nhau.

Tô Mộc Tranh nháy mắt mấy cái, nhịn xuống khổ sổ nổi lên trong lòng. Cô trịnh trọng đối mặt nói với Hàn Văn Thanh, trong trịnh trọng thậm chí còn có một chút hung tợn:

- Anh nhất định phải để em tin tưởng, Diệp Tu trong cuộc sống của anh sẽ tốt hơn.

Hàn Văn Thanh đón lấy ánh mắt Tô Mộc Tranh, kiên định không khác Đội trưởng đã dẫn dắt Bá Đồ hăng hái chiến đấu mười năm:

- Sẽ.

Tô Mộc Tranh đi ra ngoài, Hàn Văn Thanh ngồi xuống bên giường, nhìn dáng vẻ Diệp Tu yên tĩnh nghỉ, ánh mắt anh nhu hòa, không tự chủ được cười.

Kết quả tên này đột nhiên mở mắt ra:

- Mộc Tranh đi rồi sao . . . Đệt lão Hàn sao anh lại cười?

Hàn Văn Thanh đột nhiên không muốn nói chuyện.

- Thật ra anh vừa nói chuyện tôi đã tỉnh rồi, chỉ là anh và Mộc Tranh đang nói chuyện, tôi cũng không tiện chào hỏi. – Diệp Tu mặt đầy bắt đắc dĩ nhún vai, vẻ mặt đau xót, - Anh nói đi, ca cũng không còn cách nào.

Hàn Văn Thanh sâu sắc cảm thấy tên này uống say ngược lại rất ngoan.

- Mộc Tranh . . . – Diệp Tu nhấc đầu, lại không biết nói thế nào, Hàn Văn Thanh không lên tiếng duỗi tay nắm chặt tay hắn. Ngày đó Diệp Tu nói ra cuộc sống của bọn họ sau khi Tô Mộc Thu qua đời, Hàn Văn Thanh cũng gắt gao nắm chặt lấy tay hắn như thế.

- Tôi không cần an ủi. – Diệp Tu nói, lại không khỏi cười lên, rồi che giấu nói, - Lần này do yêu cầu thi đấu làm mọi người biến đổi rất lớn, Tôn Tường và Đường Hạo trẻ tuổi, lúc đầu bị tôi và Vương Mắt Bự hung ác giáo dục, vừa nhìn thấy chúng tôi là không dễ chịu hiện tại trở thành đồng đội cũng đã quen. Còn có Vân Tú trước kia làm đội trưởng khổ cực, lần này được chỉ huy chạy khắp nơi, chơi đến vui vẻ.

Diệp Tu nói rồi lại cười:

- Anh trở về nhớ nói với bọn họ, Trương Tân Kiệt sẽ ổn thôi, nhắc Trương Giai Lạc sau này trong vòng đấu bảng, ném mìn tuyệt đối đừng không cẩn thận xem nhầm Hoàng Thiếu Thiên thành đồng đội mà bỏ qua.

Hàn Văn Thanh cũng cười, từ khi cùng Diệp Tu định rõ quan hệ, anh vẫn như lúc trước lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, chỉ là trở nên kiên nhẫn hơn:

- Vậy cậu nói với cậu ấy.

Diệp Tu lập tức rầy rà nói một hồi:

- Lão Hàn, - sau một lát mới nói, - Thực sự nhìn thấy những đội viên này làm ầm ĩ, sẽ có lúc nghĩ tới những lão gia hỏa chúng ta năm đó, thực sự cũng chính là như thế này lăn lộn mà tiến tới.

Những tháng ngày như Liên minh thời kì khai hoang trên sàn là đối thủ dưới sàn là bạn bè đã sớm một đi không trở về, nếu không phải vì lời mời lần này, muốn đem những đội viên các chiến đội khác nhau trong lòng không có khúc mắt cùng tụ lại một chỗ, hi hi ha ha huyên náo tới gà bay chó chạy rất khó khăn.

- Là vì có cậu mang đội. – Hàn Văn Thanh khách quan mà nói. Quyết định của Liên minh lần này đã mang tới tác dụng then chốt, nếu không có Diệp Tu, hầu như không ai có thể kiềm chế được các đại thần đội quốc gia này.

Diệp Tu đắc ý cười:

- Tất nhiên, ca là ai chứ.

Tay bọn họ vẫn nắm cùng nhau. Diệp Tu vuốt ve bàn tay được bảo dưỡng rất tốt của Hàn Văn Thanh, đột nhiên hỏi:

- Lão Hàn, anh còn muốn đánh bao nhiêu năm.

- Đánh tới khi không còn đánh nổi. – Hàn Văn Thanh nói.

- Nếu giải nghệ anh cũng có thể tới đội quốc gia dẫn đội. Mấy lão quái vật đi từ mùa giải đầu tiên chúng ta, kinh nghiệm vẫn đủ. – Diệp Tu đề nghị.

Hàn Văn Thanh vươn tay vuốt tóc mái Diệp Tu qua một bên:

- Khi đó lại nói.

Diệp Tu lập tức nắm lấy tay anh, ngón tay vuốt nhẹ lòng bàn tay Hàn Văn Thanh:

- Tới hôn một cái.

Hàn Văn Thanh nhìn sang, một cái tay khác nắm lấy cằm đối phương hôn tới, nửa ngày mới thả ra.

- Quả nhiên là tác phong của Bá Đồ. – Diệp Tu hừ khẽ lẩm bẩm.

- Diệp Tu. – Hàn Văn Thanh nói, - Hôm qua tôi ở khách sạn nhìn cảnh đêm Zurich, đột nhiên lại nghĩ đến chúng ta đã quen hơn mười năm sao.

Diệp Tu sờ cằm nhìn anh:

- Đúng nha, quen trong game, đánh bại anh còn đoạt của anh một trang bị.

Hàn Văn Thanh không để ý đến lời rác rưởi của Diệp Tu mà rất nghiêm túc nhìn hắn nói:

- Khi đó chúng ta ai cũng không nghĩ tới tương lai sẽ có chiến đội, giải đấu, rồi sau đó là lời mời tham gia đội quốc gia, còn có trận chung kết tại Zurich.

Diệp Tu cũng cười:

- Phải, khi đó ai sẽ nghĩ tới đâu. – Hắn sờ gương mặt của Hàn Văn Thanh, trong âm thanh mang theo ý cười, hỏi:

- Lão Hàn, nhanh nói ý anh là gì?

Mười năm thời gian chính là lạnh lùng mà thẫn thờ, trong đó có ly biệt cùng những nỗi buồn chưa được giải quyết, ngã lòng và vinh quang đều được khắc ghi rõ ràng, bọn họ như nhau nhìn thấy hồi tưởng lưu chuyển trong ánh mắt đối phương.

Nhưng bọn họ vĩnh viễn không thể đoán trước được từng cái từng cái thập niên tiếp theo sẽ thế nào, nhưng lúc này, khúc nhạc dạo đã tấu lên, trầm mặc mà vang dội.

- Vậy cùng nhau chứng kiến tương lai đi. – Diệp Tu cười nói.

END
 

Hàn Chiêu Thiến

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
703
Số lượt thích
2,341
Location
Đà Lạt
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp izthebezt!
#2
Ư, ngọt tới tận xương....

Mộc Tranh đây đã hiểu được cảm giác của mẹ vợ muốn đập chết con rể =))))
 

Bình luận bằng Facebook