Hoàn [CMSN Lâm Kính Ngôn 2020][Lâm Phương] Nhặt được một bé Duệ đem nộp chú cảnh sát Lâm

Trời Sao

Dụng tẫn tâm ta, nâng gót chân người
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
436
Số lượt thích
2,007
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Phương Duệ, Lâm Kính Ngôn
#1
Nhặt được một bé Duệ, nộp chú cảnh sát Lâm


Author: earthnut3.lofter.com
Converter: @张佳乐头上的小花儿
Edit: Trời Sao
Beta iu dấu ❤: @Băng Ly
Sản phẩm thuộc project Chúc mừng sinh nhật Lâm Kính Ngôn 2020 - The best is yet to come

1.

Lúc Lâm Kính Ngôn bước vào, Trương Giai Lạc đang cúi đầu ăn mì.

Bên cạnh hắn là một đứa nhỏ đang ngồi nhìn hắn ăn mì.

“Chú nói nhóc nghe.” Trương Giai Lạc vừa ăn vừa nói, “Nhóc mau thành thật khai báo mình từ đâu tới đây, muốn đi chỗ nào, nói xong chú sẽ cho nhóc ăn. Chú từ trước tới nay chưa từng ngược đãi trẻ con nha.”

Đứa nhỏ nhìn qua rất ngoan ngoãn, trong tay ôm một chiếc cặp sách be bé, chỉ là hơi bẩn chút.

“Cậu đang làm gì thế?” Lâm Kính Ngôn cười nói, “Đứa bé này ở đâu ra vậy?”

“Một người tốt bụng ở quận Triều Dương nhặt được trên đường.”

“Tui tưởng chúng ta là tổ Hình sự?”

“Đúng vậy nha.” Trương Giai Lạc ngửa đầu húp nước mì, “Nhưng tên nhóc này lại ôm theo “một lượng lớn tiền mặt”.” Hắn nhấn mạnh, “Nên cuối cùng giao lại cho chúng ta.”

“Lượng lớn?” Lâm Kính Ngôn lia mắt qua đứa nhỏ, nhóc con vẫn đang nhìn Trương Giai Lạc ăn mì, không thèm ngó tới Lâm Kính Ngôn, “Nhiều đến mức nào?”

“Cũng không bao nhiêu.” Nhóc con chuyển ánh mắt qua nhìn Lâm Kính Ngôn.

Hai mắt đặc biệt to tròn.

“Chỉ vài trăm ngàn thôi.” Đứa nhỏ giòn giã nói.

“Mấy vụ cỏn con này không phải rất dễ giải quyết à?” Lâm đại đại xoa xoa vùng giữa lông mày, “Đã tra hồ sơ giám sát chưa?”

“Tra cái gì, ông tự mình hỏi nhóc này đi.” Trương Giai Lạc ăn no, vứt bát qua một bên, “À, ông tới muộn, hết cơm hộp rồi, pha mì ăn rồi nghỉ ngơi đi.”

Lâm Kính Ngôn thấy đứa nhỏ nhảy từ trên băng ghế xuống, kéo kéo góc áo anh, gọi một tiếng lanh lảnh: “Chú ơi.”

Có chút thú vị nha. Anh nở nụ cười: “Nhóc tên gì?”

“Chuyện này không thể nói cho chú nha.” Phương Duệ nói, “Có điều bọn họ gọi con là thánh chơi zâm.”

“Là vì nó lăn lộn chui lủi giữa các bụi cây, dùng đủ cách lươn lẹo trốn thoát camera giám sát, cậu xem chơi có bẩn không.” Trương Giai Lạc nói, “Mà á, mình nó còn ăn đến ba hộp cơm.”

“Tại con đói bụng mà.” Phương Duệ ủ rũ đáng thương nói, “Vài ngày rồi con chưa được ăn gì.”

“Nhưng cũng không nên ăn một lúc nhiều như vậy.” Lâm Kính Ngôn xoa xoa bụng đứa nhỏ, “Khó chịu không? Anh đi lấy ít thuốc tiêu hóa, nhóc tốt nhất mau nói nhà nhóc ở đâu, để bọn anh đưa nhóc về nhà.”

“Gần đây không có ai báo người thân mất tích cả.” Tần Mục Vân phụ trách quản lý thông tin số liệu đang ngồi máy tính ló đầu ra nói, “Lạ thật, đứa trẻ này còn ôm theo nhiều tiền mặt như vậy.”

Lâm Kính Ngôn bế đứa nhỏ lên, xoa xoa vết thương bị nhánh cây cào xước trên mặt bé: “Đừng nghịch, anh đưa nhóc đi rửa mặt.”

Rửa sạch mặt mũi rồi mới biết nhóc con thật ra rất ưa nhìn, da mịn thịt mềm, nhìn là biết ở nhà được nuôi không tệ.

“Mặt mũi rất đáng yêu nha.” Lâm Kính Ngôn nói.

“Con sẽ nói cho chú tên của con.” Phương Duệ được anh bế trong tay, “Anh hai con nói, khen con đáng yêu thì đều là người tốt.”

Lâm Kính Ngôn: “. . .” Nhóc có anh hai kiểu gì vậy!

“Tên con là Phương Duệ.” Phương Duệ xòe mấy ngón tay ra, “Nhà con có năm anh em, nên con có 5 người anh.”

“...” Hẳn là bốn người chứ, học toán thế nào vậy.

“Anh hai nhóc cũng rất đáng yêu.” Lâm Kính Ngôn vội nói, “Được rồi, nói anh nghe anh hai nhóc tên gì đi.”

“Tên anh hai con…" Phương Duệ nói, “Không nói cho chú Lâm đâu.”

“...” Lâm Kính Ngôn lau khô mặt cho đứa nhỏ rồi thả bé xuống đất, “Không bế nữa, mỏi tay.”

“Con nghe mọi người gọi chú là lão Lâm.” Phương Duệ nói, “A, chú không thích bị gọi là chú sao?”

“Phải gọi là anh.” Lâm Kính Ngôn nghiêm túc bảo.

“Nhưng chú già hơn anh con mà!” Phương Duệ nghiêng đầu nhìn anh, nghiêm túc đánh giá, “À, có thể là do chú nhìn già, anh hai con thật ra nhìn trẻ hơn so với tuổi.”

Trương Giai Lạc ôm bụng cười đến long trời lở đất.

“Tra tên Phương Duệ, khoảng độ tuổi này, sống ở quận này.”

Cuối cùng cũng hỏi được tên, Lâm Kính Ngôn vốn muốn điều tra từ sớm, nhưng Phương Duệ cứ bám dính lấy anh, lúc thì muốn chơi game, lúc thì đòi đọc manga, được một chốc lại muốn đi WC, mãi đến khi đã chơi mệt, lăn lộn hết nổi, Lâm Kính Ngôn mới nhân cơ hội ẵm nhóc vào lòng.

“Quận này không có.” Tần Mục Vân đã nhanh chóng tra xong, “Có lẽ là ở nơi khác.”

Sau đó một đống tên người ào ào nhảy ra, cái tên này rất phổ biến.

Phương Duệ ăn no rồi buồn ngủ, nằm nhoài trên người Lâm Kính Ngôn gà gật.

“Sao còn chưa trèo xuống nữa?” Tần Mục Vân bật cười nói, “Ỷ lại vào anh rồi?”

Lâm Kính Ngôn bất đắc dĩ thở dài: “Hoàn toàn không nói lý, y như một nhóc lưu manh.”

Nhóc lưu manh nằm trên người anh ngọ nguậy, Lâm Kính Ngôn càng thêm bất đắc dĩ nói: “Còn chê tui ôm không thoải mái.”

Anh thả Phương Duệ xuống ghế salon, lấy áo khoác đắp kín người đứa nhỏ: “Tiền thằng bé mang theo đâu rồi, có tìm được manh mối gì không?”

“Đều là tiền giấy cũ.” Trương Giai Lạc đi từ ngoài vào nói.

“Thằng bé nói là mấy trăm ngàn cơ mà...”

“Ha ha, nó ba hoa đấy.” Trương Giai Lạc liếc nhìn anh, “Cũng không ít, nhưng không đến mức đó. Tui đoán là thiếu gia nhà giàu bỏ nhà đi bụi.”

“Là một tiểu thiếu gia nhà giàu?”

“Úi chà để tui nhìn thử chút, quần áo trẻ em này hình như là của hiệu Armani phải không?” Trương Giai Lạc tay cầm điện thoại lật lật cổ áo đứa nhỏ đang nằm trên ghế salon, “Nếu là nhãn hiệu lạ thì để tui đi hỏi Đại Tôn.”

“Đại Tôn? Nói không chừng cậu ta lại biết.” Lâm Kính Ngôn nói, “Không phải vòng tròn quan hệ của mấy cậu ấm nhà giàu đều liên quan đến nhau sao?”

2.

“A lô?”


Cậu ấm nhà giàu Tôn Triết Bình nhận điện thoại ngay, rồi nhìn qua tấm ảnh Trương Giai Lạc gửi đến.

“À.” Tôn Triết Bình nói, “Tui biết đứa bé này.”

“Giải quyết dễ dàng vậy luôn?” Trương Giai Lạc có chút không tin nổi, “Được rồi, vậy anh liên lạc với người nhà đứa bé này đi, để bọn tui đưa nó về.”

“Chắc không cần đâu.” Đại Tôn thản nhiên nói, “Đứa bé này quá phiền, khỏi cần đưa về.”

Tôn Triết Bình dập máy.

Trương Giai Lạc trợn mắt há miệng nhìn điện thoại bị cúp.

“Bình tĩnh chút.” Lâm Kính Ngôn an ủi, “Đại Tôn chắc không phải... Ừm, cố ý không nói cho ông đứa bé này con nhà ai đâu?”

“Không phải.” Trương Giai Lạc tức giận chỉ ra trọng điểm, “Hừ, anh ta dám cúp điện thoại của tui!”

Buổi chiều, Phương Duệ tỉnh lại sau giấc ngủ trưa, từ trên ghế salon ngồi dậy.

Trên người nhóc đắp một chiếc áo đồng phục của cảnh sát, uy phong lại soái khí, Phương Duệ quyết đoán mặc vào.

Áo quá lớn, kéo dài chạm đất.

Lâm Kính Ngôn ngồi trước bàn tập trung làm việc, Phương Duệ lại chạy tới bên cạnh, leo lên đùi anh.

“Đừng nhìn.” Lâm Kính Ngôn dùng một tay che mắt nhóc, “Đáng sợ lắm.”

“A...” Lông mi của Phương Duệ cọ cọ vào lòng bàn tay anh, có hơi ngứa, “Có phải con quấy rầy chú làm việc không?”

Lâm Kính Ngôn bị dáng vẻ đột nhiên ngoan ngoãn của nhóc chọc cười: “Đúng vậy, nhóc nói xem nên bồi thường thế nào đây?”

“Ừm...” Phương Duệ lấy một tờ chủ tịch Mao* trong cặp sách nhỏ của mình ra đưa cho anh “Vậy con đền tiền cho chú.”

Lâm Kính Ngôn hoảng hồn, vội nhét tiền về lại tay nhóc, việc hối lộ nhân viên công chức trong Cục Cảnh sát không phải chuyện đùa.

“Sao chú không lấy tiền?” Phương Duệ láu lỉnh nói, “Anh hai con bảo, thích ai thì phải dùng sự chân thành khiến người ta cảm động. Nếu làm thế không hiệu quả, vậy thì dùng tiền vũ nhục người đó.”

... Nhóc có anh hai kiểu gì vậy?

“Anh hai con nhìn trúng một thầy tướng số.” Phương Duệ nói, “Con cũng dùng tiền vũ nhục người đó, mời người đó xem bói, để người đó tính giùm con đầu tư cổ phiếu nào thì kiếm được nhiều tiền.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó con kiếm được một đống tiền lời nha.” Phương Duệ nói, “Nhiều tiền như vậy, nhưng trong nhà không có chỗ xài, thế là con bèn bỏ nhà đi bụi.”

“Ừm, bỏ nhà đi rồi, cuối cùng vẫn không tìm được chỗ xài tiền, mới được một ngày đã bị túm về đồn cảnh sát...”

... Nhưng bọn tui là tổ Hình sự cơ mà!!!

“Con thật vô dụng.” Khuôn mặt nhỏ của Phương Duệ xụ xuống, rầu rĩ nói.

“Không đâu.” Lâm Kính Ngôn vươn tay xoa xoa mặt nhóc, “Là do cảnh sát quá lợi hại.”

Phương Duệ nhìn bày tay đang dịu dàng vuốt mặt mình, chớp chớp mắt nói:

“Con còn một cách thứ ba nữa.” Phương Duệ ôm chặt lấy đùi anh: “Là cho chú một cái ôm đầy thương mến nha.”

3.

Người có tiền thường không thích làm theo lẽ thường.

Phương Sĩ Khiêm chính là người có tiền kiểu ấy.

Em trai bỏ nhà đi thì phải làm sao, thì tìm chứ sao.

Chỉ cần hắn gọi một cuộc điện thoại, sẽ có hàng trăm đàn em thay hắn tìm tiểu thiếu gia.

Nhưng đám đàn em lại nói: “Lão Nhị! Bọn em tìm không nổi!”

Phương Sĩ Khiêm liếc mắt: “Gọi kiểu gì đó? Ở đây có ai gọi như vậy sao?”

“Thật xin lỗi, Nhị đương gia.” Đám thuộc hạ vội sửa: “Tiểu thiếu gia lủi bằng cách rất bỉ ổi, bọn em nhìn không thấu!”

Phương Sĩ Khiêm sầu não, quyết định sau khi tìm được em trai về đầu tiên phải đánh nó một trận no đòn. Có đàn em hiến kế: “Hay là thế này Nhị đương gia, tìm thầy tướng số kia xem bói một chút thì sao?”

“Cậu ấy bói không chuẩn.” Phương Sĩ Khiêm ghét bỏ nói.

“Không phải ngài thường xuyên tìm anh ấy xem bói sao!?”

“Không tìm cậu ấy xem bói thì tôi làm sao có cớ gặp mặt người ta chứ!” Vẻ mặt Phương Sĩ Khiêm như đang nhìn một đứa thiểu năng, bất lực nói.

Vương Kiệt Hi bấm độn tính toán.

Hắn bấm đốt ngón tay, suy tư một chút, cuối cùng nói:

“Báo cảnh sát đi.”

“Không thể báo cảnh sát được!” Chúng đàn em vội vã la lên: “Bọn tui là xã hội đen đó! Làm gì có xã hội đen nào lại đi báo cảnh sát, lộ ra ngoài rồi mặt mũi để đâu??!”

Phương Sĩ Khiêm thấy rất có lý.

Ài, thằng em phá phách này đúng là không thể khiến người ta bớt lo mà.

Tìm được nhất định phải đánh nó một trận.

4.

Lâm Kính Ngôn sắp tan tầm.

Hàn Văn Thanh và Trương Tân Kiệt cả ngày hôm nay đều phải ra ngoài làm việc, vừa về thì nhìn thấy một đứa bé đang ôm đống kẹp tài liệu chạy tới chạy lui.

Lâm Kính Ngôn chỉ chỉ một cái kẹp tài liệu bên kia, Phương Duệ nghe lời chạy tới, lúc la lúc lắc ôm về cho anh. Lâm Kính Ngôn nhận kẹp tài liệu, đưa tay xoa đầu nhóc, vỗ vỗ nhóc rồi để nhóc đi.

Phương Duệ hệt như vừa được nhận phần thưởng, cứ phải gọi là sung sướng.

Không có việc gì làm thì ngồi yên trên ghế salon, ngoan ngoãn chờ đợi.

Đội trưởng và đội phó trợn mắt há mồm, khung cảnh này, nhìn sao cũng giống đang nô đùa với cún con...

Hàn Văn Thanh hỏi: “Đứa bé này ở đâu ra vậy?”

Tần Mục Vân kể lại mọi chuyện từ đầu đến đuôi cho anh, Hàn Văn Thanh cảm thấy thật khó mà tin được.

“Này lão Lâm.” Hàn đội ý vị sâu xa nói với Lâm Kính Ngôn: “Đều là đàn ông, tôi hiểu.”

Lâm Kính Ngôn: ... Anh hiểu cái gì!? Anh hiểu nhiều như vậy Tân Kiệt có biết không!?

Hàn Văn Thanh nói: “Đứa bé này...”

Đứa bé này nói thế nào cũng không phải con tui nha!?

Hàn Văn Thanh muốn nói lại thôi, chỉ có thể dùng ánh mắt thâm thuý nhìn nhìn rồi vỗ vỗ vai anh.

WTF!!!

Lâm Kính Ngôn tâm tình hết sức phức tạp, trở lại văn phòng, thấy Trương Tân Kiệt đang thẩm vấn Phương Duệ.

Trương Tân Kiệt tra hỏi người cực kỳ lợi hại, hỏi câu nào chuẩn câu đó, các nghi phạm đều bày tỏ gặp phải anh không ai dám nói dối.

Phương Duệ thành thật ôm cặp sách nhỏ, chưa được bao lâu đã khai báo đủ hết danh tính tuổi tác nơi sinh quê quán muốn tới chỗ nào nhà có năm người mỗi người có mấy trăm mẫu đất mỗi mẫu có bao nhiêu con trâu…

Trương Tân Kiệt rất hài lòng, muốn gọi người nhà tới đón đứa nhóc nghịch ngợm này về.

Phương Duệ vốn đang tủi thân, nhìn thấy Lâm Kính Ngôn lại càng thấy tủi thân.

Lâm Kính Ngôn đi qua bế nhóc lên hắn: “Không sao không sao, Tân Kiệt... anh Tân Kiệt chỉ muốn đùa giỡn nhóc chút thôi.”

“Chú Lâm.” Phương Duệ ấm ức sụt sịt mũi, “Cảnh sát các chú sao lại đáng sợ thế chứ.”

“Không đáng sợ nha.” Lâm Kính Ngôn cười nói, “Nhóc nhìn anh nè, đâu có đáng sợ đâu.”

“Chú cũng còn được….” Phương Duệ bĩu môi, “Chỉ là hơi già.”

Lâm Kính Ngôn: “...”

5.

Tổ Pháp y cũng đến giờ tan làm.

Nghe được những tiếng tám nhảm đủ thứ chuyện trên trời dưới biển từ hành lang vọng vào là biết tổ Pháp y đã hết giờ làm việc.

“Ây da, đội trưởng, tui nói anh nghe, buổi diễn thuyết hôm nay của tui hết sức thành công, hết sức động lòng người, có mấy anh bạn nhỏ đều bị tui doạ tới khóc, không đúng, tui còn thu được một bạn nhỏ fan hâm mộ này, anh xem!”

Bạn nhỏ fan hâm mộ đi theo sau lưng hắn, hào hứng ngập tràn.

“Đây là lớp trưởng lớp bọn nó!” Hoàng Thiếu Thiên nói, “Không chỉ không bị doạ khóc mà còn thấy được khích lệ, đúng không nè?”

Bạn nhỏ Lam Hà vui vẻ gật đầu.

“Ô đứa nhỏ này từ chỗ nào bị lừa bán đến đây vậy?” Diệp Tu đi ngang qua ló đầu hỏi một câu.

Lam Hà nãy giờ đi theo Hoàng Thiếu Thiên vẫn đặc biệt hăng hái, nhưng vừa nhìn thấy Diệp Tu thì tạo phản.

Ui cảnh sát gì đẹp trai thế!

Hoàng Thiếu Thiên không hề biết fan hâm mộ của mình đã dao động, đang nói chuyện với Dụ Văn Châu. Diệp Tu đi tới, hỏi hắn: “Bạn nhỏ nhà ai đây, không ai nhận vậy tui tiễn về nha?”

Bạn nhỏ Lam Hà nghiêm túc khai báo tên tuổi.

“Vậy cũng phải đi về nha.” Diệp Tu kéo cổ áo người kia, muốn xách người ra ngoài.

“Không muốn.” Bạn nhỏ Lam Hà giãy dụa nói, một chút sùng bái lúc nãy lập tức bay biến không sót chút nào, người này sao lại đáng ghét như vậy chứ.

“Chớ có lộn xộn.” Diệp Tu ngậm điếu thuốc uy hiếp nói, “Nếu không ca đây sẽ xách mi đi bán.”

Thấy người phía sau không còn vùng vẫy, hắn quay lại cười nói: “Ồ, sợ rồi hả?”

Bạn nhỏ Lam Hà thật sự có một chút chút chút xíu sợ hãi, oan ức nhìn hắn.

“Tốt, không bán nhóc đi.” Diệp Tu nói, “Rất thú vị, bán rồi cũng sẽ chuộc về.”

6.

Người nhà Phương Duệ đến đón người.

Cậu ấm xã hội đen xông vào văn phòng của tổ Hình sự ở Cục Cảnh sát là âm mưu của băng đảng xã hội đen hay sự suy tàn của lực lượng An ninh nước nhà?

Một dàn thanh niên đeo kính đen nói: “Tiểu thiếu gia, về thôi.”

Vị thiếu gia thứ năm nhà họ Phương trốn sau lưng Lâm Kính Ngôn: “Tui không đi tui không đi tui không đi."

Lâm Kính Ngôn đã mệt mỏi cả ngày nay, hiện tại đầu đau như búa bổ, ôn hoà khuyên bảo: “Người nhà mấy cậu không nên đến đón người như thế, rất dễ hù doạ đứa bé.”

“Báo cáo ngài cảnh sát.” Một chú đàn em đeo kính đen cực kỳ cung kính nói: “Ngài hiểu lầm rồi, tiểu thiếu gia đây là đang làm bộ làm tịch, bởi vì đang ở trước mặt ngài nên mới ra vẻ đáng yêu, lát nữa ra ngoài sẽ không còn bộ dạng này.”

Lâm Kính Ngôn: “...”

Tiểu thiếu gia tức muốn chết, có cả thể loại bán đứng cậu chủ như này à!?

“Vậy sau này con có thể tới tìm chú chơi không?” Phương Duệ đứng trước cổng Cục Cảnh sát dè dặt hỏi.

“Không được.” Lâm Kính Ngôn nói, “Cục Cảnh sát không phải chỗ chơi, sau này cũng không được chạy loạn. Người nhà sẽ lo lắng.”

“Vâng...” Phương Duệ thoáng thất vọng.

“Nhưng sau này anh có thể tới tìm nhóc chơi.” Lâm Kính Ngôn nói, “Chờ nhóc lớn thêm chút nữa rồi nói sau…

END.
 
Last edited:

Katakara

Chuột trắng Kho lương, moi gạo kiếm đường
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
1,241
Số lượt thích
8,341
Location
Nơi nào xa xa ấy
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp, Diệp Lam, Song Hoa và Dụ Hoàng
#3
Duệ cưng quá :love::love::love:

Bao nhiêu hint cp phụ nữa kìa *che mắt*
 

Hàn Chiêu Thiến

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
790
Số lượt thích
3,321
Location
Đà Lạt
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp izthebezt!
#4
Cười sặc nước bọt.
Hự, mị cũng muốn có một chú cảnh sát Lâm nha!!!
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
8,469
Số lượt thích
19,518
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#5
Trời ơi fic hài quá dễ thương quá, giọng dịch cũng hạp ghê nữa =))
 

Bình luận bằng Facebook