Hoàn [Mừng sinh nhật Tiêu 2020][Tiêu Tường] Kem bơ xoài

Ngân Sắc

Farm exp kiếm sống
Thần Lĩnh
Bình luận
71
Số lượt thích
156
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Lão Tu vô sỉ
#1
[Tiêu Tường] Kem bơ xoài
Tác giả: 沧羽风涯
Phiên ngoại "Anh là ông nội của tôi"
Edit: Sông

Fic thuộc Project mừng sinh nhật Tiêu Thời Khâm 2020 - Tiêu Thời Vương Giả

==========

1.

Lúc Tôn Tường tỉnh lại đã là nửa đêm.

Đọng lại trong đầu hắn là khung cảnh cuối cùng, là lúc Tôn Triết Bình ôm Trương Giai Lạc cúi đầu nói chuyện với người ngồi cạnh hắn.

Thuốc của Diệp Tu hình như hiệu quả cũng không tệ, thuốc tốt tác dụng nhanh.

Hắn ngồi dậy, đầu như bị rót chì thành một khối cầu đặc ruột, phía bên phải sau ót vẫn còn cảm giác mạch đập thình thịch đến phát đau.

... Tại sao không cho hắn một viên luôn đi, thật nhỏ mọn.

"Cậu tỉnh rồi, uống nước không?"

Tiêu Thời Khâm đang ngồi trước cái bàn đối diện giường ngủ chơi Vinh Quang, nghe thấy tiếng động thì quay đầu hỏi.

Vẫn đang ở trong trạng thái mê mang ngơ ngác, Tôn Tường đột nhiên quay đầu, thiếu chút nữa thì bị cảm giác đầu nặng trĩu kéo lệch trọng tâm ngã về phía cái tủ đầu giường.

"Sao anh lại ở đây..."

"Tiền bối Tôn Triết Bình nhờ anh mang cậu... đưa về đây."

Tiêu Thời Khâm cân nhắc một chút, quyết định đổi sang dùng một từ khác không làm cho Tôn Tường xù lông.

Tôn Tường uống quá nhiều rượu vậy mà không ầm ĩ náo loạn, chỉ nằm yên một chỗ ngủ.

Người say quá tay chân đều cứng ngắc, Tôn Tường căn bản không có cách nào tự lực cánh sinh lết về phòng mình được.

Vậy nên chân tướng sự việc là Tiêu Thời Khâm một mét tám nửa vác nửa khiêng Tôn Tường mét tám lăm khó khăn bước đi, đi một bước va quệt ba lần.

Cuối cùng cũng tới trước cửa phòng, Tiêu Thời Khâm nghiêng người rút thẻ phòng ra, vừa không để ý cái đầu Tôn Tường đã đụng vào khung cửa.

Vang "bốp" một tiếng.

Vất vả đẩy mở cửa phòng ra xong, Tiêu Thời Khâm cảm thấy ót mình cũng đau nhói.

Tiêu Thời Khâm thích Tôn Tường, chuyện này không nhiều người biết.

Tôn Triết Bình biết chuyện này là vào hôm đội tuyển quốc gia mở tiệc ăn mừng. Lúc đoàn hậu viện do Hàn Văn Thanh và Tôn Triết Bình cầm đầu mở cửa phòng ở khách sạn tại Zürich Thụy Sĩ, toàn thể thành viên của đội tuyển quốc gia đều đã say khướt nằm la liệt trong phòng Diệp Tu.

Một đội người khiêng khiêng vác vác, đưa đám kia về phòng.

Đến lượt Tiêu Thời Khâm, anh đang ôm khư khư một đĩa bánh kem trong tay, không ai gỡ ra được.

Tới tận lúc Tôn Triết Bình kéo Tôn Tường bên cạnh anh đi.

Tiêu Thời Khâm buông lỏng tay, một đĩa kem bơ liền ụp lên ngực Tôn Tường.

Làm một người từng trải, Tôn Triết Bình vừa nhìn đã hiểu.

Đúng vậy, không sai.

Tôn Tường từ bé đã thích ăn phần kem bơ phủ trên bánh gato, cực kì thích.

Hắn từng làm một việc vĩ đại, ấy là liếm sạch kem phủ trên bánh sinh nhật ông ngoại mình, chỉ để lại mỗi phần bánh, sau đó bị cha mình ấn xuống đánh cho một trận.

Sau này lớn lên hiểu chuyện rồi, Tôn Tường tự mình mua bánh gato, chuyên mua loại nhiều kem.

Tiêu Thời Khâm biết Tôn Tường thích ăn kem bơ là do hồi ở Gia Thế từng tham gia sinh nhật của một người trong đội.

Mấy người thường xuyên tham dự tiệc sinh nhật đều biết, bánh sinh nhật không dùng để ăn, mà nhất định phải dùng để ném vào mặt nhau.

Người Gia Thế cũng không ngoại lệ, một đám người túm tụm kéo nhau đến KTV ở gần đó, liên tục hát hò ầm ĩ.

Người sinh nhật hôm đó bị ụp đầy bánh lên mặt, sau đó vì chơi trò chơi thua nên bị bắt vừa múa vừa hát bài "Tôi là nữ sinh".

Tôn Tường là đội trưởng nên cũng đi, nhưng hắn một mực cao lãnh ngồi trong góc phòng nghịch điện thoại, uống nước ngọt.

Lại chơi xong một ván nữa, Tôn Tường ngửa đầu uống cạn đồ uống trong ly, đứng dậy đi đến chỗ quầy bar.

Vừa nhìn lướt qua thì thấy bên cạnh còn sót lại hơn nửa cái bánh kem.

Hắn ma xui quỷ khiến cắt một miếng bánh thiệt nhiều kem, bưng về góc phòng.

Tiêu Thời Khâm ra ngoài nghe điện thoại, đến lúc trở lại phòng bao đã thấy Tôn Tường trốn ở trong góc ăn bánh gato.

Ánh đèn sáng tối đan xen chiếu trên mặt hắn, rõ ràng đang ăn bánh gato ngọt ngào, nhưng trên mặt hắn lại chẳng có vẻ gì là vui sướng.

Náo nhiệt là của người khác, hắn chẳng có cái gì cả.

Trái tim Tiêu Thời Khâm như bị kem bơ mềm mại nhồi đầy, bị người kia chọt một cái lại lún xuống.

Có cảm giác hụt hẫng mất mát, nhưng cũng có cảm giác tràn trề thỏa mãn.

2.

Tiêu Thời Khâm ở Gia Thế một năm, tham gia mười mấy cái party sinh nhật, trong đó bao gồm cả của Tôn Tường.

Hôm đó cả đội đi chơi như thường lệ, ăn uống ca hát náo loạn một trận.

Có Tiêu Thời Khâm ở bên cạnh khuyên giải, thêm một đám người tận lực dụ dỗ, suy cho cùng cũng là sinh nhật mình, Tôn Tường không kiên quyết phản đối, mọi người coi như vui vẻ hòa thuận.

KTV cách câu lạc bộ không xa, Tôn Tường quyết định không bắt xe mà tự mình đi bộ về.

Tiêu Thời Khâm cũng từ chối lời mời lên xe của một đội viên nào đó, ba bước chập thành hai đuổi theo Tôn Tường.

"Chuyện Nhỏ? Anh định đi bộ với tôi hả?"

"Vừa nãy ăn hơi nhiều, đi bộ tiêu cơm." Tiêu Thời Khâm lén ấn ấn bao tử bị rót đầy đồ uống của mình, cảm thấy mình lúc này thật giống một cái bình nước chân cao thân bự.

Lúc này đã muộn, đèn đường tuy vẫn sáng nhưng phần lớn cửa hàng hai bên đường đã đóng cửa rồi.

Thỉnh thoảng ánh đèn neon trên các tấm biển quảng cáo nhấp nháy sáng lên, lại khiến người ta không khỏi cảm thấy tịch mịch.

Tôn Tường cũng không nói chuyện, cắm cúi đi về phía trước.

Tiêu Thời Khâm đi chếch phía bên trái sau lưng hắn, cách hắn một bước chân.

Tôn Tường đi được một đoạn, đột nhiên dừng bước.

"Chuyện Nhỏ."

"Hử?"

"Gần đây có tiệm bánh gato nào không?"

Cậu tới trước tôi một năm mà hỏi tôi vậy cũng được à, Tiêu Thời Khâm yên lặng phỉ nhổ.

"Tôi cũng không biết, đi tìm thử xem."

Cuối cùng, lúc hai người tìm được tới tiệm bánh, chủ tiệm đã chuẩn bị khóa cửa đến nơi.

Tiêu Thời Khâm phải tiêu tốn không ít nước bọt, chủ tiệm mới chịu kéo cửa ra cho hai người vào.

Trong tiệm chẳng còn lại bao nhiêu cái bánh, đều để ở trong tủ giữ tươi.

Tôn Tường chọn mấy miếng nhiều kem, Tiêu Thời Khâm trả tiền thay hắn.

"Coi như tặng cậu quà sinh nhật đi."

"Vài miếng bánh gato đã coi như quà sinh nhật, Chuyện Nhỏ anh thật keo kiệt."

Tôn Tường oán trách nửa thật nửa giả, nhưng vẫn nhận lấy tui bánh gato.

Hai người lại lên đường trở về.

Tôn Tường xách túi nhựa vung vẩy, trông bóng lưng đã thấy rất vui vẻ.

Tiêu Thời Khâm đi đằng sau, nhìn bóng lưng của Tôn Tường, cũng không khỏi cong cong khóe miệng.

Về sau đến dịp sinh nhật cũng tặng hắn bánh gato như vậy đi.

Khi đó Tiêu Thời Khâm đã từng nghĩ, kiếp sống chuyên nghiệp còn lại của mình sẽ trôi qua ở Gia Thế, cùng một chỗ với Tôn Tường.

Nhưng chuyện đời khó ai lường trước được.

Sau khi trở lại Lôi Đình, Tiêu Thời Khâm thay đổi rất nhiều, dù là phong cách chiến thuật hay phương pháp quản lý đội ngũ.

Tâm tư của anh cũng có thay đổi.

Khi xem Luân Hồi ra sân, anh sẽ nhịn không được chú ý đến biểu hiện của Tôn Tường nhiều hơn chút, từ lúc mới vào đội phối hợp lạnh nhạt, đến về sau càng ngày càng ăn ý chặt chẽ.

Trong lòng anh dành riêng ra một góc nho nhỏ, dùng những mảnh ghép từng chút từng chút một lấp đầy khoảng trống đó, cũng vì mỗi một chút được thêm vào đó mà vui vẻ.

Nhưng anh chưa từng có ý định nói cho Tôn Tường biết phần tình cảm này của mình.

Tiêu Thời Khâm lớn hơn Tôn Tường mấy tuổi, anh biết có một số chuyện không thể dựa vào một lời nói lúc xúc động là có thể giải quyết.

Anh đã gánh lấy phần tình yêu đi ngược với thế tục này, không thể để cho Tôn Tường cũng phải mang gánh nặng trên lưng như vậy.

Một người mang cái tên hàm ý tự do như thế không nên bị bất cứ điều gì trói buộc.

Tính toán tỉ mỉ luôn luôn là phong cách của Tiêu Thời Khâm, trừ tình cảm của bản thân, anh có thể tính toán rõ ràng bất cứ chuyện gì.

Trừ mấy lần chạm mặt trên sàn đấu, đánh qua mấy trận, hoặc ngẫu nhiên trao đổi vài câu khi group chat tám chuyện trên trời dưới đất, Tiêu Thời Khâm và Tôn Triết Bình cũng chẳng quen thuộc là bao.

Vậy nên lúc Tiêu Thời Khâm nhận được cuộc gọi tới từ Tôn Triết Bình thì hết sức kinh ngạc.

Đến khi anh nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Tôn Triết Bình là ủng hộ anh với Tôn Tường, cái đầu mà vị bậc thầy chiến thuật này vẫn luôn lấy làm tự hào cũng hơi chập mạch rồi.

Hắn cứ thế đồng ý luôn?!

Anh quên béng luôn chuyện hỏi xem Tôn Triết Bình làm sao mà biết chuyện này.

Được phụ huynh ủng hộ, mọi chuyện đều dễ dàng hơn nhiều.

Tôn Triết Bình còn lấy chính mình làm gương, dùng thân phận người từng trải truyền thụ cho anh một bộ bí kíp theo đuổi bạn trai.

Không thể không nói, lần này Tiêu Thời Khâm được lời to.

Anh bắt đầu tăng dần tần suất liên lạc với Tôn Tường.

Bóng gió đôi câu hỏi thăm được sở thích của Tôn Tường, kết hợp cùng kinh nghiệm sống chung hồi còn ở Gia Thế, thỉnh thoảng lại gửi đi một vài món quà nhỏ.

Sinh nhật Tôn Tường, anh gửi một chiếc bánh kem lớn; sau khi Luân Hồi thi đấu ở sân khách Lôi Đình, anh đưa Tôn Tường một túi bánh su kem để lót dạ trên máy bay; đến Ngôi Sao Tụ Hội, anh lại nghiên cứu kĩ càng khu vực lân cận, tìm được một tiệm bánh gato không tệ...

Dù Tôn Tường có hơi đầu gỗ, hắn cũng không hề ngốc, một hai lần như vậy là đủ để hắn nhận ra có gì đó không bình thường.

Sau đó, vào một lần lại nhận được kem bơ xoài từ Tiêu Thời Khâm, hắn cuối cùng cũng không nhịn được lên QQ nhắn tin cho Tiêu Thời Khâm.

"Chuyện Nhỏ, anh cứ gửi đồ cho tôi vậy làm gì?"

"A, cậu nhận được rồi hả, ăn ngon không?"

"Ừm, không tệ, tôi thích vị xoài."

"Lần này đổi sang một cửa tiệm mới mở, cậu thích là được rồi. Lần sau tôi gửi cậu vị dây tây."

"Tôi thích việt quất."

"Vậy cũng được."

Bậc thầy chiến thuật tâm tư kín đáo, đổi chủ đề đánh lạc hướng Tôn Tường rồi.

Lúc đóng cửa sổ QQ, Tiêu Thời Khâm thở dài một hơi, tính toán người mình thích quả thực không phải chuyện dễ dàng mà.

3.

Lúc nhận được thiệp mời tham dự lễ cưới của Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc, Tiêu Thời Khâm hiếm thấy một lần nhìn tấm thiệp mời đến phát ngốc.

Chuyện của hai người đã không còn là bí mật gì trong Liên minh, nhưng có thể quang minh chính đại phát thiệp như thế này, chắc hẳn cũng đã phải trải qua rất nhiều cố gắng.

Thật không dễ dàng, nhưng cũng rất tốt.

Không biết mình cũng có thể có một ngày như vậy hay không.

Bất kể là xuất phát từ sự tôn kính với tiền bối hay sự tôn trọng với trưởng bối, về công về tư Tiêu Thời Khâm đều muốn tặng hai người họ một bao lì xì thật lớn.

Sau đó anh nhận được một tin nhắn từ Tôn Triết Bình.

"Tiểu Tiêu này, tôi không báo cho Tôn Tường lần này là bọn tôi kết hôn, cậu ta chắc chắn sẽ chẳng chuẩn bị quà cáp gì đâu, đành trông cậy vào cậu thôi."

Tiêu Thời Khâm dở khóc dở cười, gặp trúng ông nội không đáng tin cậy như vậy, Tôn Tường cũng thật đáng thương.

Tuy vậy anh vẫn yên lặng chuẩn bị thêm một bao lì xì nữa.

Trải qua một buổi hôn lễ lãng mạn lại không thiếu khôi hài, nâng ly cạn chén ăn uống một vòng, Tiêu Thời Khâm cũng bắt đầu thấm mệt.

Nhưng anh còn chưa quên chuyện Tôn Triết Bình mượn cớ mời rượu kín đáo dúi cho một cái thẻ phòng, cũng chưa quên bên cạnh mình còn một Tôn Tường đã uống đến say khướt.

Chuyện sau đó chúng ta đều đã biết.

"Ừm, chính là như thế, cậu uống say, tôi đưa cậu về."

"Tôi vẫn thấy có chỗ nào đó không đúng... A, đúng rồi! Sao anh lại mang theo hai bao lì xì?"

Có lẽ là dư vị cồn bốc lên khiến đầu óc thông minh đột xuất, Tôn Tường bất ngờ hỏi một vấn đề sắc bén.

"Đây là... là thói quen của tôi! Thói quen!"

"Làm gì có nơi nào có tập quán đó! Chuyện Nhỏ anh đừng hòng qua loa cho xong chuyện!"

Đối diện với người thẳng tính, phải thẳng thắn tấn công.

Đối diện với người khó chịu, càng phải thắng thắn tấn công.

Lời chia sẻ kinh nghiệm của Tôn Triết Bình đột nhiên hiện lên trong đầu Tiêu Thời Khâm.

Anh vụt đứng dậy, bịch một tiếng đẩy ghế ra đứng trước giường Tôn Tường.

"Vì tôi thích cậu, nên thay mặt cậu chuẩn bị thêm một bao lì xì."

"... A...?"

"Tôi hi vọng sau này chúng ta tham dự hôn lễ chỉ cần chuẩn bị một bao lì xì."

"Chuyện Nhỏ, a không đúng, Tiêu Thời Khâm."

Tôn Tường ngước đầu lên nhìn Tiêu Thời Khâm.

"Sao anh lại keo kiệt thế chứ, ám ảnh với chuyện tiết kiệm tiền rồi à."

Tiêu Thời Khâm hiểu rõ, Tôn Tường lại trở về trình độ bình thường rồi.

"Tôi hi vọng của cậu cũng là của tôi, là cậu thì cũng là tôi."

"Tôi hi vọng cậu và tôi cũng có thể giống như hai người họ."

"Tôi hi vọng chúng ta cũng có thể có một hôn lễ giống thế này."

"Tôi sẽ cùng ăn bánh gato với cậu, kem bơ cho cậu, bánh phần tôi."

"Tôi mua cho cậu kem bơ xoài, cho cậu ăn thoải mái."

"Tôi cho cậu hết thảy của tôi."

—— đương nhiên, những lời này Tiêu Thời Khâm đều không nói ra miệng.

Có điều anh nhận được một món quà còn tốt hơn.

"Được, vậy chúng ta thử một chút xem sao."

Mấy năm sau, Tiêu Thời Khâm giải nghệ.

Anh chuyển tới thành phố S, mở một tiệm bánh ngọt cạnh câu lạc bộ Luân Hồi.

"Tiệm này làm siêu nhiều kem nè... Ăn sẽ béo!"

Hai em gái dáng vẻ học sinh ngồi trong tiệm, trước mặt là hai phần kem bơ xoài.

"Nhưng mà ăn thật ngon, mà ông chủ cũng đẹp trai lắm á!"

"Đấy là lý do chính bồ đến tiệm này đúng không."

"Còn lâu nhá."

"Nhưng đúng là ở đây có thật là nhiều anh đẹp trai, bồ nhìn cái người bên cạnh ông chủ kìa, còn đẹp trai hơn nữa! Trông cứ như minh tinh nào á, tên là cái gì Tường đó."

"Làm sao thế được! Minh tinh đến loại tiệm nhỏ thế này làm gì chứ!"

"A-- hai người họ vừa nắm tay đó bồ thấy không!"

"A a? Không thấy!"

"Không thể nào, soái ca giờ đều có bạn trai hết rồi..."

"Ài, Chuyện Nhỏ, hai em gái kia kinh ngạc cái gì vậy, còn nhìn chúng ta nãy giờ." Tôn Tường huých huých cánh tay Tiêu Thời Khâm.

"Chắc là do thấy cậu đẹp trai đó." Tiêu Thời Khâm vội vàng xếp bánh gato đã cắt miếng ra tủ trưng bày, đầu cũng không thèm quay lại đáp lời.

"Đương nhiên! Gen nhà tôi cực kì tốt!"

"Ừm, gen nhà ta tốt." Tiêu Thời Khâm đưa miếng bánh gato cuối cùng còn lại cho Tôn Tường, "Giữ lại cho cậu."

"Ài, nếu tôi béo lên thì biết làm sao bây giờ..." Miệng thì nói vậy, nhưng Tôn Tường vẫn cầm dĩa lên.

"Béo lên thì không còn ai tranh người với tôi nữa. "

Tiêu Thời Khâm cười híp mắt nhìn Tôn Tường hưởng thụ hương vị kem bơ, yên lặng nói thầm trong lòng.

Kem bơ xoài ngày hôm nay, ăn cũng ngon y hệt ngày trước.

_ End _​
 
Last edited:

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
7,643
Số lượt thích
13,616
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#2
Đối diện với người thẳng tính, phải thẳng thắn tấn công.

Đối diện với người khó chịu, càng phải thắng thắn tấn công.

Lời chia sẻ kinh nghiệm của Tôn Triết Bình đột nhiên hiện lên trong đầu Tiêu Thời Khâm.
Lời chia sẻ đến từ đệ nhất cuồng kiếm, chuyên chặt chém, cho đệ nhất kỹ sư máy móc, chuyên bày binh bố trận =)))

"Nhưng mà ăn thật ngon, mà ông chủ cũng đẹp trai lắm á!"

"Đấy là lý do chính bồ đến tiệm này đúng không."

"Còn lâu nhá."

"Nhưng đúng là ở đây có thật là nhiều anh đẹp trai, bồ nhìn cái người bên cạnh ông chủ kìa, còn đẹp trai hơn nữa! Trông cứ như minh tinh nào á, tên là cái gì Tường đó."

"Làm sao thế được! Minh tinh đến loại tiệm nhỏ thế này làm gì chứ!"
Ê ê Tôn Tiêu nhà tui đều là minh tinh hết đó nha, chẳng qua một người giải nghệ trước rùi thôi.
"Gen nhà ta", hí hí <3 Hai người vừa chia sẻ kinh nghiệm cho nhau phía trên đã thành một nhà.
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
7,643
Số lượt thích
13,616
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#4
Đầu óc tui đen tối quá, mém nữa hố hàng tưởng Tôn Triết Bình dúi cái thẻ phòng sau đó Tiêu Thời Khâm say rượu loạn tính đè cháu nội nhà người ta ăn sạch chứ =)))
Chỉ trách Tiêu đội quá quân tử? :ROFLMAO:
 

Bình luận bằng Facebook