• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

Ongoing [Vân Vũ 2020][Sở Tô] Rose of No Man's Land

Mạc Tư

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
264
Số lượt thích
2,333
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu, Mộc nữ thần, Sở nữ vương
#1
Fanfic Toàn Chức Cao Thủ
ROSE OF NO MAN‘S LAND

Tác giả: 秦祈冰
Editor:
Fuuka
Tình trạng raw: Chưa hoàn
Lịch edit: Ngẫu hứng
Thể loại: Dân quốc, hắc bang, nữ x nữ
Sở nữ bang chủ x Tô kiến trúc sư


Lời ngỏ: Rose of no man's land là một hương nước hoa unisex mang phong cách cá tính, tinh tế và lôi cuốn.
Dù là best - seller của hãng Byredo, nhưng mùi hương này lại có nhiều cảm nhận trái chiều, lẫn tranh cãi về ý nghĩa cái tên.
Thế nhưng vận vào thiết lập nhân vật Sở Vân Tú trong fic này, dường như lại rất thích hợp.


Ta là kẻ đã nguôi hi vọng, là lời nói chẳng còn âm vang.
Ta đánh mất tất cả, cũng có tất cả.
Nàng là mối ràng buộc sau cuối, là mong mỏi cuối cùng ta mãi ngâm nga.

Giữa vùng đất cằn cỗi hoang vắng, nàng là nhánh hồng duy nhất còn vấn vương.
- Đóa Hồng Cuối Cùng - Pablo Neruda -

Mục Lục

Chương 01
Chương 02
Chương 03
...

Sản phẩm thuộc project Vân Biên Vũ Xuất.
 
Last edited:

Mạc Tư

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
264
Số lượt thích
2,333
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu, Mộc nữ thần, Sở nữ vương
#2
1.

Tô Mộc Tranh chú ý đến người kia rất lâu.​

Lặng yên ở một góc khuất người. Suối tóc dài cong cong gợn sóng, như mây xanh rủ xuống đầu vai. Trên người mặc bộ sườn xám vân mây màu lam ngọc, dài đến đầu gối, vừa vặn lộ ra bắp chân tinh tế trắng nõn.​

Ngẫu nhiên có người tới bắt chuyện, nàng không hề cự tuyệt, nhưng thần sắc lại chán chường mệt mỏi, rõ ràng là tâm tình không vui.​

Tô Mộc Tranh siết chặt chiếc ly đế cao trong tay, khẽ cắn môi. Diệp Tu đồng ý dẫn cô đến dự buổi tiệc rượu thương nghiệp hôm nay, cũng do cô nài nỉ hết mực. Lúc ở trên xe, Diệp Tu còn dặn đi dặn lại, lần hội họp này ngư long hỗn tạp, bảo Tô Mộc Tranh cố gắng đừng đi lung tung.​

Nhưng Tô Mộc Tranh do dự hồi lâu, vẫn cứ muốn tiến đến chào hỏi người kia.​

Nữ nhân xinh đẹp luôn có lực hấp dẫn vô cùng, dù là cùng hay khác giới tính.​

Lúc này Diệp Tu đang trò chuyện với một người quen cũ về tình hình kinh tế ở Thượng Hải, khóe mắt chợt liếc sang bắt gặp cử chỉ của Tô Mộc Tranh, xuôi theo ánh nhìn của cô thoáng quan sát, liền cười cười nói một tiếng "Xin phép”, rồi lập tức đuổi tới bên cạnh Tô Mộc Tranh, nhẹ nhàng vỗ vai trước khi cô kịp bước đi.​

"Diệp Tu?" Tô Mộc Tranh kinh ngạc xoay người, "Không phải huynh nói đêm nay phải bàn chuyện làm ăn, để muội tự chơi một mình sao?"​

"Muội có hứng thú với nàng ấy hử?"​

"Ai cơ?"

Diệp Tu vuốt mái tóc của cô, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Đừng giả ngốc."​

Tô Mộc Tranh bĩu môi: "Không được sao? Gây phiền phức cho huynh à?"​

Diệp Tu từng bí mật đề cập với cô đôi lần, bởi vì phong cách hành sự của hắn không uyển chuyển như Tô Mộc Thu, tính tình cũng thẳng thừng hơn, nên đồng thời với việc kinh doanh của Bách Hóa Tô Thị tăng trưởng khả quan, hắn cũng gây ra không ít kẻ thù.​

"Không phải."​

Diệp Tu quả quyết phủ nhận, Tô Mộc Tranh thở phào nhẹ nhõm. Diệp Tu lại bổ sung ngay sau đó: "Nhưng đối với muội thì không tốt, người kia... Bản thân nàng ấy chính là phiền phức."​

"Vì sao?" Tô Mộc Tranh trái lại càng hiếu kỳ. "Nàng ấy là ai?"​

"Sở Vân Tú."​

Không chờ hắn tiếp tục giới thiệu, Tô Mộc Tranh đã vui vẻ cảm khái: "Vân vô tâm dĩ xuất tụ*, cái tên này thật dễ nghe."​
*Dịch nghĩa: Mây vô tâm bay ngang đỉnh núi.

"Vậy mà vẫn nhớ "Quy Khứ Lai Từ"? Diệp Tu liếc nhìn cô một cái, "Không phải "tụ", mà là “tú” trong "Tạo hóa chung thần tú"."​

"Ừm, rất dễ nghe, muội thích cái tên này."​

"Nàng ấy là gia chủ Yên Vũ Lâu."​

"Yên Vũ Lâu là cái gì?" Danh tự này cũng rất hay. Hết thảy mọi thứ có liên quan đến Sở Vân Tú, dường như đặc biệt có ý vị, lưu luyến miên man, hấp dẫn người ta muốn tìm tòi thấu hiểu.​

"Đệ nhất bang phái của Tô Châu. Trong thành Cô Tô, dù là quá giang long như Thanh Bang cũng khó lòng ngăn chặn được địa đầu xà Yên Vũ Lâu này."​

Nghe Diệp Tu kể xong, sắc mặt Tô Mộc Tranh thoáng nét kinh ngạc. Cô không nghĩ tới đằng sau cái tên nên thơ như vậy, lại cất giấu bản chất thô kệch đến thế.​

Sau khi kịp phản ứng, Tô Mộc Tranh lại cảm thán một câu: "Thật lợi hại."​

Xem như cô không biết rõ tình thế phong vân biến ảo, cũng hiểu được Sở Vân Tú chỉ là nữ nhi, lại có thể ngồi vững ở vị trí này, thủ đoạn nhất định không tầm thường. Đại khái... cũng sẽ rất vất vả. Mặc dù trong thời loạn, nhan sắc nữ nhân có thể trở thành ưu thế, nhưng đa phần cũng chỉ là tấm bùa đòi mạng đầy rủi ro.​

Nàng ấy sẽ giết người ư? Tô Mộc Tranh ngẫm nghĩ, kìm lòng không được lại liếc nhìn Sở Vân Tú.​

Ánh mắt rơi xuống cổ tay trắng mịn như sương tuyết của nàng, Tô Mộc Tranh khẽ nhíu mày, đôi tay mảnh khảnh thế kia, sẽ cầm được đao súng sao? Trông rất ư sạch sẽ, thật sự đã nhiễm phải máu tươi?​

Có thể bởi Tô Mộc Tranh cứ mải miết chăm chăm, cũng có thể do ánh mắt của cô nóng rực, Sở Vân Tú vốn chỉ yên lặng ngẩn người, bỗng nhiên cảm giác được bèn chuyển mắt nhìn sang.​

Đôi mắt nàng đen láy, con ngươi trong suốt thuần màu mực, không chứa bất kỳ cảm xúc gì, sâu thẳm tựa đầm sâu. Tô Mộc Tranh thoáng sửng sốt, vội vàng né tránh ánh mắt của nàng, gương mặt bất giác nóng bừng.​

"Mấy năm qua muội ở nước ngoài, không phải mới đó đã học người ta "tự do" yêu đương đấy chứ?" Diệp Tu đứng bên cạnh quan sát hết thảy, giọng điệu hồ nghi.​

"Nói linh tinh gì đó!" Tô Mộc Tranh xù lông, tức giận trừng mắt với Diệp Tu một cái. Phản ứng thế này, nhìn kiểu gì cũng giống bị nói trúng tim đen nên nóng lòng che giấu.​

Diệp Tu nhún vai, lời nói có chút tinh quái: "Lúc nãy quên nói cho muội biết, ở Tô Châu có lời đồn rằng Sở bang chủ thích nữ nhân, mặc dù thật giả khó phân, nhưng thái độ của nàng ta với nam nhân rất lạnh nhat."​

Chuyện này không cần hắn nói, tự Tô Mộc Tranh cũng có thể nhìn ra. Nhưng Tô Mộc Tranh cảm thấy, thái độ của Sở Vân Tú đối với nữ nhân cũng không tốt lắm. Vừa rồi nhiều người đến bắt chuyện như vậy, cũng không thấy trên mặt nàng xuất hiện nét cười.​

"Nàng ấy là người Tô Châu, vì sao lại ở Thượng Hải?" Tô Mộc Tranh đổi chủ đề.​

"Cũng giống chúng ta thôi, đến bàn chuyện làm ăn." Diệp Tu giải thích một câu, "Nhớ không lầm thì ngoại trừ quản lý sản nghiệp sẵn có của Yên Vũ Lâu, nàng ta còn kinh doanh nước hoa và trang sức."​

Hứng thú trong lòng Tô Mộc Tranh dành cho Sở Vân Tú càng đậm. Có thể chen chân trên thương trường, chỉ thủ đoạn thôi không đủ, đầu óc cũng rất quan trọng. Bản thân cô không có thiên phú kinh doanh, sau khi Tô Mộc Thu chết, cô vội vàng trở về nước, đối diện với Bách hóa Tô thị lớn như vậy, thật sự cảm thấy không biết phải làm thế nào. Nếu như không có Diệp Tu thay cô tiếp nhận, chỉ sợ sản nghiệp Tô Mộc Thu vất vả gây dựng, đã sớm bị đám đối thủ rình rập bấy lâu nay xâu xé từng chút một.​

Thấy ánh mắt Tô Mộc Tranh càng lúc càng sáng rỡ, Diệp Tu ho khan một tiếng. Hắn cũng không muốn can thiệp vào tự do của Tô Mộc Tranh, nhưng thời khắc Tô Mộc Thu hấp hối, hắn đã đáp ứng nhất định chăm sóc tốt người thân duy nhất còn lại này.​

Cho nên, Diệp Tu vẫn nói hết những việc mình biết cho Tô Mộc Tranh: "Sở Vân Tú không phải người thiện lương gì."​

"Mẹ nàng ta mất sớm, từ nhỏ đã được Sở lão bang chủ hết mực yêu thương, đồng thời cũng bồi dưỡng thành người nối nghiệp. Nhưng lão bang chủ khi trẻ phong lưu, có con riêng bên ngoài. Lần đó Sở lão bang chủ xảy ra chuyện, trước khi lâm chung đã để Sở Vân Tú tiếp nhận Yên Vũ Lâu, tâm phúc của mình cũng giao hết cho nàng. Nhưng dù sao Sở Vân Tú cũng là nữ nhân, đám thuộc hạ xôn xao kiến nghị, mà tâm tư tên đệ đệ kia của nàng cũng chẳng an phận, mượn cơ hội này xúi giục đám nguyên lão, thừa cơ rối loạn để đục nước béo cò."​

"Sau đó thì sao?" Tô Mộc Tranh hỏi.​

"Cụ thể thì huynh không biết, nhưng khoảng thời gian đó nội bộ Yên Vũ Lâu lục đục không ngừng, vài kẻ có thâm niên cho rằng Sở Vân Tú chỉ là một nữ nhân, thiếu từng trải, bèn âm thầm hạ thủ đoạn ngáng chân nàng. Cuối cùng đến khi không đè nén được nữa, mâu thuẫn bùng phát, một đám người xách đao xách súng xông vào phòng nghị sự, muốn đá Sở Vân Tú ra khỏi vị trí bang chủ."​

Nói đến đây, Diệp Tu khẽ ra dấu: "Nghe nói hiện trường rất kịch liệt, không tính đao kiếm, họng súng đều chỉa vào nàng."​

"Sao bọn hắn có thể làm vậy?"​

Diệp Tu cười cười, Tô Mộc Tranh không hiểu được. Nhỏ thì đấu tranh bang phái, lớn thì đàm phán quốc gia, tình huống đôi bên ngồi vào bàn dùng lý lẽ biện luận căn bản đều vô dụng, Cái gọi là "Giải quyết hòa bình" chỉ có thể lòe người đọc sách.​

Đụng tới lợi ích cụ thể, kẻ nào nắm giữ sức mạnh càng lớn thì lời nói càng có tác dụng. Còn đạo lý? Trên thực tế, đạo lý là thứ rẻ mạt nhất.​

Tô Mộc Tranh rất bất mãn, lông mày thanh mảnh nhíu chặt một đường. Thấy Diệp Tu dường như không muốn trả lời câu hỏi của mình, lại lộ ra vẻ cưng chiều lẫn bất đắc dĩ, nét mặt như đang nhìn một đứa trẻ, tâm tình của cô càng khó chịu, thúc giục hắn nói tiếp.​

"Có người nào như huynh, kể chuyện nửa chừng, tới chỗ mấu chốt chỉ lo cười một mình." Tô Mộc Tranh phàn nàn, "Sau đó thì sao?"​

Dù biết rõ hiện tại Sở Vân Tú có thể bình yên vô sự xuất hiện ở đây, tình cảnh lúc đó quá nửa chỉ là hữu kinh vô hiểm, nhưng trái tim Tô Mộc Tranh vẫn như bị siết chặt. Cái chết uy hiếp cận kề như vậy, nếu là cô, nhất định sẽ rất sợ hãi.​

Diệp Tu "chậc" một tiếng, Tô Mộc Tranh đoán được nhất định Sở Vân Tú đã có đối sách khiến người ta phải bất ngờ, nhưng Diệp Tu vẫn phá vỡ dự liệu của cô.​

🌹🌹🌹
Mục Lục
 
Last edited:

Mạc Tư

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
264
Số lượt thích
2,333
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu, Mộc nữ thần, Sở nữ vương
#3
2.

“Sở Vân Tú mặt không đổi sắc, dẫn bọn hắn ra ngoài bến tàu. Thủ hạ của nàng đã chờ sẵn nơi đó, trong tay đang áp giải người nhà của đám phản loạn. Đến lúc đó những kẻ kia mới biết, bọn hắn bí mật liên lạc với Sở Vân Tuyên, trước giờ đều không qua mắt được Sở Vân Tú, chỉ là nàng làm ngơ không nói, chờ tới một ngày này mà thôi. Thừa dịp bọn hắn rục rịch hành động, Sở Vân Tú bố trí một nhóm tâm phúc khác mai phục sẵn, tước đi khí giới. Trước khi xử quyết, còn ở ngay trước mặt bọn hắn, trói hết người nhà cho vào bao bố, buộc đá ném xuống sông. Từ già đến trẻ, không tha một ai."​

Sắc mặt Tô Mộc Tranh ngưng trọng, Diệp Tu lại nhàn nhạt tiếp lời: "Về phần tên đệ đệ của nàng, dù sao cũng là huyết mạch của phụ thân, nàng không giết hắn, chỉ cho người cắt đứt gân tay phải, đánh gãy một chân, khiến hắn hoàn toàn tàn phế, cũng không cho phép hắn ở lại gia trạch Sở gia."​

"Biết được quá khứ này, hầu hết đều cảm thấy Sở Vân Tú quá độc ác tàn nhẫn, không muốn qua lại với nàng."​

“Bằng hữu” mà Sở Vân Tú có, phần lớn là những kẻ muốn mượn thế lực Yên Vũ Lâu, nên mới buộc phải hư tình giả ý với nàng, chưa bao giờ là thật lòng.​

Đoạn quá khứ này nặng mùi máu tanh, dù Tô Mộc Tranh chưa từng trải nghiệm, cũng bị chấn động đến mặt mày trắng bệch. Nhưng cô ngẫm nghĩ một hồi, vẫn cố chấp nói: "Nếu Sở Vân Tú không làm như vậy, liệu sẽ rơi vào kết cục gì?"​

Đáp án không khó đoán.​

Thắng làm vua thua làm giặc, Sở Vân Tuyên đã quyết tâm tranh đoạt, nếu như thắng, liệu hắn có nhân từ buông tha Sở Vân Tú? Cho dù như thế, đám thuộc hạ phản phúc lòng lang dạ sói kia sẽ cho phép ư? Đều liếm máu trên lưỡi đao mà sống, ai cũng hiểu đạo lý nhổ cỏ tận gốc diệt trừ hậu hoạn. Rõ ràng Sở Vân Tú đã cho bọn hắn cơ hội, chính bọn hắn lòng tham không đáy.​

Lát sau Sở Vân Tú bỗng nhiên có việc, thông báo với chủ tiệc liền chuẩn bị rời khỏi. Trước khi đi, chợt nhớ đến Tô Mộc Tranh một mực dò xét mình, Sở Vân Tú thoáng dừng bước, định lên tiếng chào hỏi cô. Thế nhưng vừa đến gần, đúng lúc nàng nghe được cuộc trò chuyện của bọn hắn.​

Diệp Tu đã ém giọng xuống rất thấp, nhưng thính lực của Sở Vân Tú vốn không tầm thường. Đối với những đánh giá của hắn, Sở Vân Tú chẳng hề bất ngờ, cũng không vì thế mà cảm thấy tức giận, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên nàng nghe người khác nói về mình như vậy.​

Nhưng câu hỏi sau đó của Tô Mộc Tranh lại khiến Sở Vân Tú kinh ngạc.​

Ánh mắt của Tô Mộc Tranh sáng rực, trong trẻo sạch sẽ, vừa nhìn liền biết là người được bảo hộ rất tốt. Cô gái đơn thuần ngây thơ, nghe kể về một câu truyện tàn nhẫn đến vậy, dễ thấy cô cũng đang sợ hãi, nhưng lại không hề kháng cự hay ghét bỏ như Sở Vân Tú nghĩ, thậm chí còn tìm cách biện giải thay nàng.​

Người khác chỉ thấy những gì nàng làm, riêng cô ấy lại quan tâm việc sẽ xảy đến nếu nàng không làm vậy.​

Đáy lòng Sở Vân Tú dâng lên dòng nước ấm. Cảm giác được sự phòng bị của Diệp Tu, nàng ngẫm nghĩ, tốt nhất không nên quấy rầy bọn họ.​

Trước khi đi, Sở Vân Tú thoáng nhìn về phía Tô Mộc Tranh lần cuối. Vẫn chỉ thấy bóng lưng của cô, cao ráo thon thả, sóng lưng thẳng tắp, giữa đám đông không quá nổi bật, nhưng chẳng hiểu sao lại hấp dẫn khiến nàng không dời mắt.​

Cũng giống như Diệp Tu biết rõ danh tính của nàng, loại người như nàng luôn có chút hiểu biết lẫn nhau. Liên hệ với tính cách của Diệp Tu, nữ nhân có thể theo hắn xuất hiện ở nơi này, thân phận thật ra rất dễ đoán, ngoại trừ muội muội của hảo bằng hữu đã chết Tô Mộc Thu, thì không còn ai khác.​

Nếu nhớ không lầm, cô gái kia gọi là Tô Mộc Tranh. Một cái tên thật ấm áp.​

...​

Chờ đến lúc Tô Mộc Tranh ngoái đầu nhìn lại, chiếc ghế Sở Vân Tú ngồi trước đó giờ đã trống không. Lướt nhìn bốn phía không tìm được bóng dáng của nàng, Tô Mộc Tranh mới biết Sở Vân Tú đã đi khỏi.​

Mãi tới khi tiệc rượu tan cuộc, Tô Mộc Tranh cảm thấy cả người mệt mỏi, mắt thường cũng thấy cô đang u sầu mất mát. Đối với tâm sự thiếu nữ, kiến thức nửa vời của Diệp Tu đành phải bó tay, hoàn toàn không biết phải an ủi thế nào.​

Vài ngày sau, Diệp Tu cho người gọi Tô Mộc Tranh đến, bảo rằng Tô thị chuẩn bị mở thêm cửa hàng, cần cô giúp thiết kế. Tô Mộc Tranh vốn đang ở Pháp học kiến trúc, vì phải trở về xử lý hậu sự Tô Mộc mà nhanh chóng tốt nghiệp, hiện tại vẫn chưa có công việc phù hợp.​

"Thật là đúng người đúng việc." Diệp Tu nói.​

Tô Mộc Tranh không mấy hứng thú, chỉ "ờ" một tiếng, không đồng ý hay phản đối gì.​

“Muội phác thảo sơ đồ kết cấu trước đi," Diệp Tu liếc mắt nhìn cô, gõ bàn một cái nói tiếp, "Địa điểm mới bắt đầu đàm phán, việc xây dựng có lẽ cũng không nhanh đến vậy, thời gian xem như dư dả."​

Tô Mộc Tranh lại "ờ" một tiếng.​

"Đúng rồi, vừa nãy quên nói, dự định là ở Tô Châu."​

Diệp Tu tuyệt đối là cố ý, Tô Mộc Tranh giương mắt nhìn hắn: "Muội phải nhanh chóng đến đó khảo sát."​

Khảo sát hoàn cảnh xung quanh cũng là một khâu quan trọng trong công việc thiết kế, Diệp Tu không hề phản đối. Hắn biết thái độ Tô Mộc Tranh đột nhiên thay đổi vì điều gì, dù sao thì hắn bảo cô làm việc này thật sự vì an ủi Tô Mộc Tranh. Yêu cầu cô vừa đưa ra cũng không ngoài dự đoán, thế nhưng vẫn bị Diệp Tu giội chậu nước lạnh: "Tô Châu không nhỏ, nàng ấy cũng bộn bề nhiều việc, chưa chắc gặp được."​

"Ờ." Tô Mộc Tranh rầu rĩ trả lời.​

Cô có thói quen bỏ ngoài tai những điều không thích nghe, mong mỏi trong đáy lòng lại chẳng hề bị dập tắt.​

Diệp Tu và Tô Mộc Tranh cùng đến Tô Châu, vừa ra khỏi sân ga liền bị người ta chặn lại. Người dẫn đầu có chút quen mắt, Diệp Tu nhận ra hắn là cánh tay đắc lực làm việc cho đối tượng hợp tác với mình lần này. Hóa ra vị thương nhân họ Triệu kia sau khi nhận được tin tức hai người đến đây, đã chuẩn bị sẵn tiệc tẩy trần, còn bảo rằng khó có được cơ hội, nên nhất định cũng phải tận vai trò chủ nhà, để Diệp Tu cảm nhận được chút lòng thành.​

Vấn đề xã giao buôn bán, Tô Mộc Tranh chẳng mấy hứng thú, cô không thích bầu không khí toan tính lẫn nhau giữa lúc ăn uống linh đình như thế, nên tùy tiện tìm một cái cớ liền chuồn đi mất.​

Tính cách của Tô Mộc Tranh, Diệp Tu vô cùng hiểu rõ. Nhìn cô không tình nguyện hắn cũng chẳng miễn cưỡng, sai người đưa cô trở về. Trước lúc đi, Diệp Tu không yên tâm còn dặn dò thêm một câu: "Tô Châu không thể như ở Hàng Châu, nơi này chúng ta chỉ là "khách", không cần thiết thì đừng đi lung tung. Nếu thật sự muốn tìm nàng ấy, chờ huynh xong việc sẽ dẫn muội cùng đi bái phỏng."​

"Biết rồi." Tô Mộc Tranh gật đầu. Mặc dù có đôi lúc cô hay tùy hứng, nhưng với những việc hệ trọng luôn luôn biết chừng mực, sẽ không gây thêm phiền phức cho Diệp Tu và mọi người.​

Sau khi Diệp Tu quay đi, Tô Mộc Tranh một mình ngồi trên xe. Tài xế lái xe cũng không lạ mặt, cô nhớ rõ hắn cũng là người của Tô thị, trước kia thường đi theo Tô Mộc Thu. Hiện tại được an bài ở Tô Châu, quá nửa là có liên quan đến việc kinh doanh phát triển sau này. Hắn cũng biết thân phận của Tô Mộc Tranh, đám người nhiều tuổi như bọn hắn, phần lớn đều chịu ân tình của Tô Mộc Thu, bất luận bây giờ có địa vị gì, đối với vị đại tiểu thư không thích nhúng tay vào thương trường này, thái độ vẫn một mực cung kính.​

Xe vững vàng lái đi, Tô Mộc Tranh quay cửa sổ xe xuống nửa chừng, ghé vào bên cạnh ngắm phong cảnh. Bên phải con đường này ôm lấy dòng sông, liễu xanh lả lướt, nước chảy lững lờ, thật khác biệt so với phong cảnh Hàng Châu mà cô quen thuộc.​

Thành Cô Tô sóng nước dịu dàng, khó trách dưỡng ra được Sở Vân Tú xinh đẹp như vậy.​

Sở Vân Tú.​

Xe thình lình thắng gấp, dừng lại ngay giữa đường. Tô Mộc Tranh lòng mang tâm sự trầm ngâm, không hề phòng bị, theo quán tính đụng đầu vào thành ghế phía trước.​

"Trương ca, chuyện gì vậy?" Tô Mộc Tranh nhíu mày hỏi.​

"Đại tiểu thư, cẩn thận!" Lái xe cao giọng hét lớn.​

Ngay sau đó, tiếng súng đột ngột vang lên rải rác, Tô Mộc Tranh vô thức cúi người xuống, nấp vào phía sau thành ghế, mượn chỗ ngồi phía trước để bảo vệ bản thân. Cô bình an vô sự, nhưng lái xe phía trước lại không kịp né tránh, trên người hứng chịu mấy phát bắn, viên chí mạng trúng giữa mi tâm, cứ thế mà chết trước mặt cô.​

Cái chết gần trong gang tấc, nhịp tim của Tô Mộc Tranh thình thịch như nổi trống. Nhưng đây là lúc không được hoảng loạn, cô siết chặt hai tay, móng tay bấm vào thịt mềm bên trong, càng lúc càng mạnh, mượn cơn đau để giữ mình tỉnh táo.​

Tô Mộc Tranh nhớ rõ trên người lái xe có súng. Nhưng vị trí hiện tại của cô muốn với lấy súng, nhất định phải chuyển hướng đứng lên. Như thế quá nguy hiểm, rất có thể vừa ngẩng đầu sẽ rơi ngay vào tầm ngắm, cô không dám đánh cược.​

"Trên xe có phải là Tô đại tiểu thư không?" Tô Mộc Tranh còn đang do dự, bên ngoài chợt có tiếng người khẽ hỏi.​

Trong lòng Tô Mộc Tranh như vừa rơi xuống tảng đá, nếu người kia muốn xác nhận thân phận của cô, sẽ không đẩy cô vào chỗ chết, ít nhất cũng không phải lúc này.​

"Đúng vậy." Tô Mộc Tranh cố gắng giữ tinh thần bình tĩnh, miễn cưỡng lên tiếng trả lời. Nhưng mặc cho cô ra sức che giấu, giọng nói vẫn không tránh khỏi run rẩy.​

"Đúng là Tô đại tiểu thư thì tốt, nghe nói ông chủ Diệp không ở đây, đại ca của chúng tôi muốn tôi mời tiểu thư sang phủ uống chén trà, sau đó sẽ thông báo để ông chủ Diệp đến đón người."​

Trong lòng Tô Mộc Tranh lộp độp một tiếng, cô biết mình đụng phải đối thủ cạnh tranh trên thương trường của Diệp Tu. Phong cách làm việc của Diệp Tu có chút kiêu căng, đắc tội không ít người, mọi thường hắn phòng bị đến giọt nước cũng không lọt, số ít kẻ biết sự tồn tại của cô, có ý đồ xuất thủ với cô đều phải thất bại.​

Nhưng nơi này là Tô Châu, ở đây Diệp Tu không thể sắp xếp chu đáo mọi thứ như ở Hàng Châu, hôm nay cô lại bất ngờ rời đi đơn độc, để đám yêu ma quỷ quái kia thừa dịp nắm lấy cơ hội. Đều quen lăn lộn trên thương trường từ lâu, từng kẻ đều là tay sừng sỏ, am hiểu nhất chính là đạo lý "lấy mạng ngươi khi ngươi yếu nhất", chắc chắn sẽ không buông tha cho cô.​

Nghĩ thông suốt điểm ấy, Tô Mộc Tranh thở dài. Bọn hắn dám trắng trợn nổ súng giữa thanh thiên bạch nhật, khẳng định có chỗ dựa nên chẳng hề lo sợ, cô không cần thiết phải chống cự vô ích. Dù cô không muốn gây thêm rắc rối cho Diệp Tu, nhưng việc quan trọng trước mắt là phải đảm bảo an toàn của chính mình. Thế nên Tô Mộc Tranh không do dự quá lâu, quyết định trước tiên sẽ đi theo đám người này, còn chuyện sau đó, phải xem Diệp Tu sau khi nhận được tin tức sẽ phản ứng thế nào.​

Cô không còn biện pháp nào khác.​

Tô Mộc Tranh vừa định xuống xe, bỗng dưng nghe thấy tiếng nổ súng lại đột ngột vang lên. Cô không dám tò mò, lùi ngay về phía sau, lần nữa nấp trong khe hở giữa hai ghế ngồi, trong lòng cầu nguyện cho đám người xấu xa kia đừng giữa đường lật lọng.​

Ước chừng qua một nén nhang, bầu không khí lại yên tĩnh như cũ.​

Tô Mộc Tranh tinh thần hoảng hốt, chỉ còn nghe được tiếng tim đập của chính mình. Cô thầm nghĩ, có nên gọi đám người bên ngoài để hỏi rõ tình huống hay không, bỗng cửa xe vang lên tiếng gõ nhẹ nhàng.​


🌹🌹🌹
Mục Lục
 
Last edited:

Mạc Tư

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
264
Số lượt thích
2,333
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu, Mộc nữ thần, Sở nữ vương
#4
3.

Cơ thể mềm mại của Tô Mộc Tranh theo bản năng căng cứng, vừa rồi trong lúc hỗn loạn, cô đã nhân cơ hội chộp lấy khẩu súng trên người lái xe, hiện tại đang nắm chặt trong tay. Trước đó để dạy cô cách tự vệ, Diệp Tu đã dẫn cô đi tập bắn vài lần, khi ấy còn khen cô bắn không tệ, rất có thiên phú. Nhưng giờ khắc này, nghĩ đến họng súng của mình có thể lấy mạng người trong nháy mắt, lồng ngực Tô Mộc Tranh cuộn trào buồn nôn, hai tay cũng không kiềm được run rẩy.​

Cô khẩn trương gần như ngạt thở.​

Người gõ cửa rốt cuộc cất tiếng hỏi: "Có phải tiểu thư Tô Mộc Tranh đó không? Không sao nữa rồi."​

Không như giọng nam thô bạo khi nãy, đây là âm thanh nữ nhân trầm ấm dịu dàng. Trong nháy mắt nghe được âm thanh này, Tô Mộc Tranh tựa hồ phản xạ theo bản năng nghĩ tới gương mặt người nào đó vẫn khiến cô nhớ mãi không quên.​

Ung dung từ tốn, nhàn nhạt mà lạnh lùng. Dù trước đó hai người chưa nói lời nào với nhau, nhưng đáy lòng cô cảm thấy giọng nói người kia nên là như thế.​

Gió trong thoang thoảng, sóng nước lăn tăn.​

Tô Mộc Tranh mở cửa, đứng bên ngoài quả nhiên là Sở Vân Tú. Thủ hạ của nàng đứng cách đó không xa, ai ai cũng cúi đầu, trên đất ngổn ngang mấy cỗ thi thể mặt mày dữ tợn, Tô Mộc Tranh chỉ liếc nhìn một chút liền dời mắt đi nơi khác.​

Tô Mộc Thu và Diệp Tu chưa từng để cô nhìn thấy những thứ này.​

"Cảm ơn." Tô Mộc Tranh lúng túng rủ mi.​

Có cánh tay thon dài sạch sẽ rơi vào tầm mắt Tô Mộc Tranh, vững vàng chìa tới trước người: "Sở Vân Tú."​

"Tô Mộc Tranh." Mặc dù nàng đã gọi tên mình, Tô Mộc Tranh vẫn tự giới thiệu theo phép lịch sự. Bởi vì hội hộp, cô nắm tay Sở Vân Tú rất chặt, nói xong tên mình vẫn không buông ra.​

Cảm nhận được lòng bàn tay có chút ẩm ướt, Sở Vân Tú liếc đôi mắt cong cong: "Lần trước không thể đến chào hỏi thật đáng tiếc, nếu như Tô tiểu thư không bận việc gì, tôi mời cô ăn cơm, xem như tận tình vai trò chủ nhà."​

"Tôi rảnh." Tô Mộc Tranh cơ hồ thốt ra ngay. Sau đó mới cảm thấy thiếu lễ độ, khắp mặt tưởng chừng bốc cháy.​

Đối với xoắn xuýt của cô, Sở Vân Tú dường như chẳng thấy, vẫn khách khí đề nghị: "Không biết khẩu vị của Tô tiểu thư thế nào, gần đây có quán ăn Tô Bang Thái*, hương vị không tệ, có muốn nếm thử hay không?”​
* Món ăn đặc trưng của ẩm thực Tô Châu

"Được." Từ lâu nghe tiếng món ăn Tô Châu đa dạng tươi ngon, khẩu vị thanh mát tự nhiên, đậm nhạt vừa phải, rất hợp với ý thích của cô, Tô Mộc Tranh thật sự muốn nếm thử.​

"Dọn dẹp sạch sẽ nơi này, đừng để lại vết tích gì." Trước khi đi, Sở Vân Tú hờ hững phân phò đám thủ hạ một câu.​

Tô Mộc Tranh thoáng dò xét, thấy thần sắc nàng vẫn bình thản như không, trong lòng sinh ra cảm giác rất kỳ lạ. Vừa cảm thấy Sở Vân Tú nguy hiểm, trong lúc cười cười nói nói phất tay liền có thể xóa bỏ sự tồn tại của vài người, nhưng lại không khống chế được bị nàng hấp dẫn.​

Đại khái vì mới được Sở Vân Tú cứu một mạng, lại được đối xử tận tình, Tô Mộc Tranh không hề sợ hãi. Chẳng hiểu sao từ đáy lòng cô tin chắc, Sở Vân Tú sẽ không tổn thương mình.​

Hai người song hành bước đi, chiếc bóng phía sau kéo dài trên đất, theo hành động của chủ nhân mà đôi khi thiếp sát gần nhau.​

Khóe mắt Tô Mộc Tranh lại vụng trộm liếc nhìn, tâm tình nhịn không được vui vẻ.​

Vị trí quán ăn ở phía cuối dòng sông, bên cạnh có hồ nước không lớn lắm, một nửa hồ trồng đầy sen. Vì chưa đến mùa, trên mặt nước chỉ có những chiếc lá sen tròn vo xanh biếc, lấm tấm điểm sương, bị cơn gió khẽ lướt qua khiến cho run rẩy, trông như mỹ nhân thẹn thùng, mơ hồ mị hoặc.​

Chẳng qua Tô Mộc Tranh từ nhỏ lớn lên ở Hàng Châu. Tây Hồ thập cảnh, mái đình hồ sen, cô ngắm đã bao nhiêu năm, chán ngán từ lâu. Trước mặt cảnh trí như thế, tươi mát có thừa nhưng không khí chưa đủ, nếu không phải bên cạnh có người đặc biệt đi cùng, e là chẳng lọt nổi vào trong mắt.​

Nhà hàng này không lớn lắm, chỉ có hai tầng. Kiến trúc Huy phái* điển hình, ngói đen gạch trắng, hai bên mái ngói cong cong, dong dỏng đứng cạnh mặt hồ, cổ xưa mà phong nhã. Trên đường đến đây, Sở Vân Tú đã phái người đi trước, bao trọn cả quán ăn, cho nên lúc này ngoại trừ các nàng, không còn vị khách nào khác.​
*Lối kiến trúc có nguồn gốc nhà ở của người Hán khu vực Huy châu, tỉnh An Huy.

Tô Mộc Tranh bị tác phong phóng khoáng của Sở Vân Tú khiến cho kinh ngạc, nhưng xác thực cô rất thích bầu không khí u nhã tĩnh mịch thế này.​

Sở Vân Tú chọn một gian phòng ở lầu hai, chỉ có nàng và Tô Mộc Tranh cùng vào, để một nửa thủ hạ túc trực ngoài cửa, một nửa canh giữ dưới lầu. Người phục vụ biết là khách quý, đưa thực đơn và giấy bút vào rồi lập tức thối lui ra ngoài, không dám phiền nhiễu các nàng trò chuyện.​

"Tô tiểu thư cứ tự nhiên." Sở Vân Tú liếc nhìn rồi đưa thực đơn cho Tô Mộc Tranh, giấy bút lại tự mình cầm lấy, "Muốn ăn gì cứ nói, tôi ghi lại, lát nữa để phục vụ mang vào phòng bếp."​

"Hở?"​

Tô Mộc Tranh thật sự hơi ngượng ngùng. Nhưng thái độ Sở Vân Tú kiên trì, cô cũng không muốn phụ lòng tốt của người ta, đành ỡm ờ nhận lấy, cũng rất nhanh nhập tâm vào đó, đầu ngón tay khẽ lướt trên những hàng chữ tinh xảo trước mắt: "Món này, Tùng Thử Quyết Ngư, món này nữa, Bích Loa Hà Nhân."​

Trong cử chỉ bất giác lộ ra nét tinh nghịch ngày thường khi sai bảo Diệp Tu.​

Đợi đến khi Tô Mộc Tranh kịp ý thức, Sở Vân Tú đã mau lẹ ghi lại, ngoại trừ những cái tên đọc, còn thêm một món.​

Nàng giải thích: "Ngỗng Vân Lâm" là món ăn truyền thống lâu đời, bắt nguồn từ thời Nguyên, họa sư Nghê Vân Lâm sưu tầm được truyền dạy lại đời sau, nên có tên gọi từ đó. Hiện tại Tô Châu không còn mấy quán có thể chế biến được, nhà hàng này xem như là một trong số đó. Món ăn này, trước hết phải dùng mật ong trộn với rượu thoa đều thân ngỗng, thịt ngỗng sau khi chưng phải mềm xốp giòn tan, nước súp ngọt trong, xem khẩu vị của cô không kị ngọt, nên đề cử cho cô nếm thử."​


Tô Mộc Tranh gật đầu, cô tin tưởng ánh mắt của Sở Vân Tú.​

Chỉ là... Tô Mộc Tranh nhìn dòng chữ Sở Vân Tú viết xuống, nét chữ như người, thanh tú mà mạnh mẽ, cốt cách khẳng khái, nhưng hiện tại không phải lúc để thưởng thức, cô cân nhắc khẽ hỏi: "Vậy còn cô?"​

Cô cũng ăn ngọt sao? Hay là có khẩu vị nào khác? Sao lại không chọn món cho mình? Tô Mộc Tranh day day khóe môi, nuốt trở vào những vấn đề phía sau.​

Quá nhiều câu hỏi, có chút không phải phép.​

Tô Mộc Tranh hỏi một câu không đầu không đuôi, Sở Vân Tú sửng sốt giây lát, rất nhanh hiểu được ý tứ thật sự của cô.​

Nhưng nàng phải trả lời thế nào đây? Nàng đúng là người Tô Châu, nhưng khẩu vị lại chịu ảnh hưởng của mẹ mình ở vùng Xuyên Thục, không cay không được. Mà các món Tô Bang Thái xem trọng vị tươi mới thanh thuần, chua mặn ngọt phải hài hòa tự nhiên, kỵ vị nồng, nhất là vị cay. Cho nên ngày thường Sở Vân Tú không thường ăn đồ ăn bản địa, trong nhà mời mấy vị đầu bếp đều đến từ vùng Tây Nam.​

"Tôi là chủ đãi khách mà." Sở Vân Tú cười cười, chuyển đề tài sang hướng khác.​

Như xuân thủy sau tuyết, bầu trời sau mưa. Sở Vân Tú cười lên rất đẹp, ánh mắt Tô Mộc Tranh cơ hồ dán lên gương mặt nàng.​

"Tô tiểu thư?" Sở Vân Tú gọi mấy tiếng liên tiếp, Tô Mộc Tranh mới hồi tỉnh, lập tức xin lỗi.​

Sở Vân Tú phát hiện, những lúc Tô Mộc Tranh chột dạ, con ngươi rất sáng, chỉ là đôi môi vô thức mím lại, khóe miệng khẽ rủ xuống, khiến người nhìn mà không đành lòng trách cứ.​

"Không sao, tôi chỉ hỏi là, nếu không còn vấn đề gì nữa thì tôi đưa cho phục vụ mang đi chuẩn bị."​

"Ừm ừm không có." Tô Mộc Tranh nói, "Phiền cô rồi."​

"Uống rượu không?"​

"Diệp Tu không cho tôi uống rượu với người lạ."​

"Tôi cũng là người lạ sao?" Sở Vân Tú khẽ nhướng mày, ngữ khí trêu chọc.​

"Á." Tô Mộc Tranh nghe đến đôi tai nóng bừng, "Vậy... có thể uống một chút."​

Cô nhanh chóng bổ sung một câu: "Nhưng đừng gọi rượu trắng, tôi không uống được."​

"Vậy uống rượu mơ, mùa này hương vị vừa chuẩn, nồng độ cũng không cao," nói xong, ánh mắt Sở Vân Tú quan sát Tô Mộc Tranh vẫn còn đang băn khoăn, "Cô không cần lo lắng."​

Kỳ thật tửu lượng của Tô Mộc Tranh không kém, thậm chí so với Diệp Tu còn tốt hơn, chỉ là bình thường không phô bày. Cô có ý giải thích, nhưng nhìn Sở Vân Tú, lời đến khóe môi lại chẳng thể nói ra.​

Ánh mắt trầm lắng kia cơ hồ nhìn thấu lòng cô.​

Bên tai lại loáng thoáng giọng nói ranh ma ngữ khí gần như ác liệt của Diệp Tu: "Ở Tô Châu có lời đồn rằng Sở bang chủ thích nữ nhân..."​


🌹🌹🌹
Mục Lục
 
Last edited:

Quân Y Hoàng

Người chơi công hội
Thần Lĩnh
Bình luận
51
Số lượt thích
449
Team
Yên Vũ
Fan não tàn của
Sở Vân Tú
#5
Người gõ cửa rốt cuộc cất tiếng hỏi: "Có phải tiểu thư Tô Mộc Tranh đó không? Không sao nữa rồi."
Không như giọng nam thô bạo khi nãy, đây là âm thanh nữ nhân trầm ấm dịu dàng. Trong nháy mắt nghe được âm thanh này, Tô Mộc Tranh tựa hồ phản xạ theo bản năng nghĩ tới gương mặt người nào đó vẫn khiến cô nhớ mãi không quên.​

Ung dung từ tốn, nhàn nhạt mà lạnh lùng. Dù trước đó hai người chưa nói lời nào với nhau, nhưng đáy lòng cô cảm thấy giọng nói người kia nên là như thế.​

Gió trong thoang thoảng, sóng nước lăn tăn.​
Như xuân thủy sau tuyết, bầu trời sau mưa. Sở Vân Tú cười lên rất đẹp, ánh mắt Tô Mộc Tranh cơ hồ dán lên gương mặt nàng.​

"Tô tiểu thư?" Sở Vân Tú gọi mấy tiếng liên tiếp, Tô Mộc Tranh mới hồi tỉnh, lập tức xin lỗi.​

Sở Vân Tú phát hiện, những lúc Tô Mộc Tranh chột dạ, con ngươi rất sáng, chỉ là đôi môi vô thức mím lại, khóe miệng khẽ rủ xuống, khiến người nhìn mà không đành lòng trách cứ.​

Tô tiểu thư, thỉnh tiểu thư tự trọng, trên trán tiểu thư viết hẳn hai chữ "mê gái" kia kìa. :ROFLMAO:
 

Mạc Tư

Lure like như hack
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
264
Số lượt thích
2,333
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Dụ Văn Châu, Mộc nữ thần, Sở nữ vương
#6
04.
Trong tiệc rượu lần trước, Tô Mộc Tranh đã quan sát Sở Vân Tú rất lâu, cảm thấy nàng đối với ai đều hững hờ, thái độ lúc nào cũng "mặc kệ mọi thứ", bất luận ai tới gần đều bị đẩy ra xa ngàn dặm. Nhưng qua thời gian ở chung từ nãy đến giờ, cô nhận ra nàng đối xử với mình rất tốt, không hề lạnh lùng như tưởng tượng.​
Nhưng Tô Mộc Tranh lại không cảm thấy mình vui vẻ, là tại vì sao?​
Sở Vân Tú thật sự yêu thích nữ nhân à? Sở Vân Tú... sẽ thích mình ư? Trong lòng Tô Mộc Tranh xoắn xuýt trăn trở, tìm không được lối ra.​
Tính ra các nàng chỉ mới gặp mặt lần thứ hai, trò chuyện còn là lần đầu tiên. Có thể Sở Vân Tú ôn nhu lịch thiệp là vì lễ nghi đãi khách bên ngoài mà thôi, hoặc là do bản tính nàng vốn như thế, do đám người kia nghe nhầm đồn bậy, nói nàng như thể tội ác tày trời.​
Tóm lại, chuyện tình cảm mà hiểu lầm sẽ rất xấu hổ, Tô Mộc Tranh không dám tự đa tình. Đôi mắt lấp lánh ánh sao rất nhanh liền u ám nhạt màu.​
Lúc Sở Vân Tú rót rượu cho Tô Mộc Tranh, vừa vặn thoáng nhìn thấy, nhưng nàng thức thời không hỏi nhiều.​
Dù là bạn bè với nhau, cũng cần có chút bí mật. Tô Mộc Tranh là cô gái mạnh mẽ, khẳng định không muốn đột ngột nói đến chút khó chịu trong lòng.​
Nhưng bản thân Sở Vân Tú còn chưa ý thức được, trước mặt thủ hạ nàng đã quen chuyên quyền độc đoán, thế mà cũng có lúc đặt mình vào góc nhìn của người ta mà cân nhắc.​
Bữa cơm trưa này không hề gượng gạo như tưởng tượng. Tô Mộc Tranh không phải người quá câu nệ, cảm giác hồi hộp lúc đầu nhanh chóng biến mất, lời nói cũng tự nhiên hơn rất nhiều. Sau khi hoàn toàn buông lỏng, cô còn dám hỏi Sở Vân Tú về mấy tin đồn ngoài kia.​
Trên bàn đầy đồ ăn đa số đều thuộc khẩu vị thanh ngọt, Sở Vân Tú thỉnh thoảng mới động đũa vài lần, chỉ có rượu vẫn từng ngụm từng ngụm mà uống. Tô Mộc Tranh hỏi chuyện gì, chỉ cần nàng biết đều sẽ vui vẻ giải đáp. Cũng bởi vì thế, rốt cuộc Sở Vân Tú phải bất đắc dĩ hỏi lại: "Tô tiểu thư nghe được những tin đồn cổ quái này từ đâu, phần lớn đều là lời nói vô căn cứ."​
"Tôi biết là Diệp Tu lừa gạt tôi mà." Tô Mộc Tranh buồn bực trả lời.​
Cô đã hơi ngà say. Mặc dù trông vẫn còn thanh tỉnh, nhưng ánh mắt đã chếnh choáng, gương mặt thanh tú từng mảng ửng hồng, hiện ra mấy phần mị hoặc. Đôi mắt sáng trong càng thêm long lanh, rạng rỡ có thần, tựa như hai vì sao giáng thế xuống trần.​
"Cũng không hoàn toàn là lừa gạt." Sở Vân Tú nhẹ nhàng nói đỡ cho Diệp Tu.​
Tô Mộc Tranh hừ một tiếng: "Đại khái là huynh ấy cảm thấy tôi sẽ không đến Tô Châu, cho dù có đến, cũng không tìm được người địa phương để kiểm chứng."​
"Vậy có lẽ anh ta sẽ trách tôi." Sở Vân Tú nói, nhấc đũa gắp hai con tôm bóc vỏ óng ánh cho vào chén của Tô Mộc Tranh, động tác thầm ngăn cản cô tiếp tục uống rượu.​
"Huynh ấy không dám đâu!" Ngữ khí Tô Mộc Tranh có vẻ chắc chắn.​
Rượu là Sở Vân Tú khuyên Tô Mộc Tranh uống, nhưng lúc này nàng cũng nhận ra Tô Mộc Tranh có lẽ không uống được nữa.​
Cô gái này sau khi say hồn nhiên lại đáng yêu, Diệp Tu nhất định đã thấy qua, nếu không cũng chẳng ngăn cản cô uống rượu với người lạ. Sở Vân Tú cảm thấy mình thật may mắn, sự tín nhiệm của Tô Mộc Tranh rất trân quý, nàng không thể phụ lòng.​
Sở bang chủ tập trung ý chí, thẳng lưng nghiêm chỉnh. Trong khi đó, dáng vẻ của Tô Mộc Tranh thoải mái mà tùy hứng, cô vừa cảm thấy no, liền đặt đũa xuống, một tay chống má, không chút e dè nhìn về phía Sở Vân Tú.​
"Sở bang chủ." Tô Mộc Tranh đột nhiên lại hỏi, "Tôi có thể gọi cô là Tú Tú không?"​
Sở Vân Tú thoáng sửng sốt, ngoại trừ cha mẹ đã mất của mình, nàng chưa thấy ai có lá gan lớn như vậy.​
"Không thì gọi Vân Tú được chứ." Tô Mộc Tranh lầu bầu, ngữ khí có chút mất mát.​
"Đều được." Ý cười tràn đầy trong mắt Sở Vân Tú.​
"Vậy cô cũng gọi tên tôi đi." Tô Mộc Tranh rủ mắt, "Nếu không tôi sẽ cảm thấy cô thật xa cách."​
"Được, Mộc Tranh." Chủ nhân của đệ nhất bang phái Yên Vũ Lâu, vậy mà dễ dàng đồng ý.​
Tô Mộc Tranh cười đến híp đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết. Rượu cho người ta thêm ba phần dũng khí, cô vô thức nói ra lời trong lòng, bản thân chẳng hề phát giác, chỉ lo nhìn theo ánh nhìn chăm chú của Sở Vân Tú.​
"Cô thích ngắm hoa sen à?" Tô Mộc Tranh chỉ chỉ mấy nụ sen xanh mướt dưới lầu, lắc đầu có chút chê bai, "Này không tính là hoa sen, nếu cô thích, lần sau đến Hàng Châu, tôi đưa cô đi ngắm."​
"Được." Sở Vân Tú khẽ đáp.​
Tô Mộc Tranh phát hiện, dường như cô nói cái gì, Sở Vân Tú cũng gật đầu đáp ứng. Cô nhất thời vui sướng, sau đó lại ngẩn ngơ, rồi càng được nước lấn tới hỏi thêm một câu: "Vậy cô dứt khoát theo tôi về Hàng Châu đi."​
Bầu không khí trong phòng bỗng chốc rơi vào thinh lặng, đến khi Tô Mộc Tranh kịp nhận thức, cả người đã cứng đờ tại chỗ.​
Sở Vân Tú lại chẳng phiền lòng, chỉ đơn giản lấy đi chung rượu nhỏ trước mặt Tô Mộc Tranh, thành thật nhận lỗi: "Đều tại tôi không khuyên ngăn cô. Mộc Tranh, không được uống nữa."​
Tô Mộc Tranh nhìn nàng, thoáng chốc đã tỉnh hẳn cơn say ngà.​
Cùng lúc đó, thủ hạ do Sở Vân Tú phái đi đưa tin rốt cuộc tìm đến chỗ Diệp Tu. Vị thương nhân họ Triệu kia tính cách hào sảng, lại là kẻ sành rượu, đã âm thầm chuốc rượu Diệp Tu không biết bao nhiêu chén. Tửu lượng của Diệp Tu không tốt, có thể đẩy đều đẩy sang phụ tá dẫn theo bên người, nhưng bản thân cũng đã uống không ít. Nói thế nào cũng là cầu người ta hợp tác, phải đủ thành ý. Ở Tô Châu căn cơ của hắn còn thấp, nếu có thể được Triệu lão bản nhiều năm kinh doanh tại bản địa này trợ giúp, nhất định làm ít lời nhiều.​
"Ông chủ Diệp thật là người sảng khoái." Thương nhân họ Triệu vui vẻ nói. Người làm ăn, cần phải hiểu rõ lẫn nhau, tửu lượng của Diệp Tu không tốt cũng chẳng phải bí mật gì ở nơi này. Cho nên nhìn thấy Diệp Tu có thể nể mặt hắn như thế, Triệu lão bản tâm tình rất vui. Dù sao hợp tác của bọn họ là đôi bên cùng có lợi, Diệp Tu muốn mượn thế lực của hắn cắm rễ trên địa bàn, hắn cũng chẳng nỡ bỏ qua phần lợi nhuận dồi dào từ chỗ Tô thị.​
Nghe được Tô Mộc Tranh xảy ra chuyện, vẻ mặt luôn mang ý cười của Diệp Tu vẫn đột nhiên trở lên lạnh lùng, đáy mắt ẩn ẩn hiện lên sát ý nồng đậm. Nhưng người của Yên Vũ Lâu lập tức kể rõ sự tình, Tô Mộc Tranh chỉ bị hoảng sợ đôi chút, hiện tại đang làm khách của Sở Vân Tú, bảo Diệp Tu không cần quá lo lắng. Đến lúc này Diệp Tu mới thở phào nhẹ nhõm, khí lạnh quanh người mới rồi được thu liễm, trở lại là vị thương nhân xứ lạ bình dị mà thông minh khéo léo như cũ.​
Tuy rằng hắn cũng không quá tin tưởng Sở Vân Tú, tương giao giữa hai người rất ít, nhưng chỉ việc ngày hôm đó Sở Vân Tú cố tình tránh đi không hề quấy rầy, Diệp Tu đối với nàng vẫn có chút hảo cảm. Tô Mộc Tranh ở chỗ của nàng, dù sao cũng tốt hơn những kẻ địch âm tàn xảo trá kia.​
Nghĩ nhiều cũng vô dụng, Diệp Tu nâng chén, hiếm khi chủ động mời rượu Triệu lão bản: "Cứ quyết định vậy đi, Triệu lão ca, hi vọng ngày sau chúng ta có thể hợp tác vui vẻ."​
"Hợp tác vui vẻ, hợp tác vui vẻ." Triệu lão bản nâng chén đáp lời, thần sắc lại không ung dung như vừa rồi. Người địa phương như bọn hắn, làm sao không nhận ra thủ hạ của Yên Vũ Lâu, vừa rồi nghe ngữ khí của người kia, tựa hồ Diệp Tu và Sở Vân Tú có chút giao tình. Trong thành Cô Tô, không ít kẻ dám bàn tán thủ đoạn cứng rắn tàn độc của Sở Vân Tú, nhưng mấy ai thật sự có gan giở trò sau lưng nàng và Yên Vũ Lâu cơ chứ.​
May thay hắn không hề có ý định dùng thủ đoạn gì, trò chuyện với Diệp Tu đều hoàn toàn vui vẻ, Triệu lão bản nghĩ ngợi, trong lúc lơ đãng vạt áo gần như đã ướt đẫm mồ hôi.​
Tại phòng khách, Sở Vân Tú nhìn mặt mày Tô Mộc Tranh phiền muộn, trong lòng thầm thở dài, bèn đặt đũa xuống hỏi: "Hay là tôi đưa cô về nhé?"​
Tô Mộc Tranh ngẩng đầu nhìn nàng, dáng vẻ Sở Vân Tú tự nhiên giống như vừa rồi chẳng hề phát sinh chuyện gì lúng túng.​
Nàng khéo hiểu lòng người như thế, Tô Mộc Tranh cảm thấy được thả lỏng, nhưng trong lòng không nhịn được cảm giác chua xót. Người dịu dàng thì tàn nhẫn, càng dịu dàng càng tàn nhẫn.​
Thế nhưng cô vẫn thích Sở Vân Tú dịu dàng với mình.​
"Sợ là Diệp Tu cũng chưa xong việc nhanh như vậy đâu." Tô Mộc Tranh da mặt mỏng, không dám nói mình muốn ở cạnh Sở Vân Tú lâu thêm chút nữa, đành quanh co trả lời như vậy. Sau khi nói xong vẫn cảm thấy thẹn thùng, bàn tay khẽ nắm lại, không dám nhìn nàng.​
Sở Vân Tú nghĩ Tô Mộc Tranh vẫn còn hoảng sợ bởi trận ám sát khi nãy, bèn đứng dậy chạm vào gương mặt cô: "Không sao, ở cạnh tôi cực kỳ an toàn. Nếu cô không có dự định gì, vậy tôi dẫn cô đi xem hí kịch."​
Nơi cổ tay nàng tỏa ra hương hoa hồng thoang thoảng, hương thơm thanh mát trong trẻo, kết hợp với bản chất của hoa hồng tạo ra cảm giác rất êm dịu hài hòa.​
Khi còn du học ở Paris, Tô Mộc Tranh cũng thường đi mua sắm, không phải cô yêu thích áo quần phấn son, chỉ là giữa những ngành nghệ thuật đều có sự tương quan với nhau, thưởng thức nhiều hình thức thiết kế cũng giúp cô kích thích cảm hứng của mình. Đối với nước Pháp nổi tiếng lãng mạng mà nói, nước hoa luôn là xu hướng thịnh hành, thế nên cửa hàng nước hoa có mặt khắp các phố lớn ngõ nhỏ chẳng thiếu nơi nào.​
Hương hoa hồng Tô Mộc Tranh từng ngửi qua không ít, nhưng do ảnh hưởng bởi sự ngào ngạt vốn có của hoa hồng, phần lớn lớp hương đầu đều quá ngọt và nặng, nếu nhạt hơn lại trở nên quá quyến rũ, so sánh ra, Tô Mộc Tranh cảm thấy thích hương cam chanh tươi mát hơn.​
Nhưng Tô Mộc Tranh phát hiện, có lẽ là vì trước đây cô chưa được nghe mùi hương này trên người Sở Vân Tú.​
 

Bình luận bằng Facebook