Chúc Lạc Lạc mỗi mùa sinh nhật đều vui vẻ!!!
13.
Dạ Vũ Thanh Phiền, kẻ này ở máy chủ khu một có tiếng tăm vô cùng lừng lẫy, hễ là người chơi thuộc đội tiên phong cướp boss, ít nhiều đều quen thuộc cái ID này.
Kiếm khách, rất mạnh, mà cũng rất phiền, tốc độ tay cực nhanh, lời rác rưởi nhiều đến khó tin, sự kết hợp của hai thứ đó còn tạo ra sát thương dữ dội gấp bội... Đứa nhóc trẻ măng còn chưa vỡ giọng, giữa trận hỗn chiến vẫn có thể gây sức ép lên những tuyển thủ thuộc cấp bậc chuyên nghiệp, thật không hổ danh thiên tài.
Tôn Triết Bình cũng từng có thời lăn lộn ở khu một, đó là nơi đã sản sinh ra thế hệ đại thần đẳng cấp quái vật đầu tiên cho giải đấu chuyện nghiệp, boss hoang dã luôn nằm trong tay của một trong ba thế lực thống trị là Gia Vương Triều, Mưu Đồ Bá Đạo và Lam Khê Các. Mà hắn thì muốn có địa bàn của riêng mình, nên bèn chuyển mục tiêu sang xông xáo ở khu hai hòng xưng vương xưng bá. Dù chưa từng giao đấu chính diện với Dạ Vũ Thanh Phiền, cũng không có nghĩa hắn chưa từng nghe qua tin đồn về đối phương.
Chuyện mà cậu nhóc kia nổi tiếng nhất, chính là được đội trưởng đầu tiên của Lam Vũ là Ngụy Sâm thu nhặt từ trong game, đưa về trại huấn luyện bồi dưỡng, ý định đắp đồ cho tài khoản của cậu lên bậc chuyên nghiệp, ký thác vào đó niềm hi vọng vô cùng lớn. Đội viên của chiến đội Lam Vũ thường khá thân với bên công hội, đám nhóc trong trại huấn luyện trước giờ vẫn hay bị kéo vào game, cầm clone đi phụ giúp công việc. Nhân vật chính lần này lại có sẵn danh tiếng, thế nên chẳng mấy chốc tin tức đã lan ra khắp nơi. Cũng bởi việc này khiến Tôn Triết Bình càng tin tưởng, từ trong game tiến công giải chuyên nghiệp là con đường nhanh chóng trực tiếp nhất.
Trải qua quá trình đào tạo nghiêm túc của trại huấn luyện, thao tác chuẩn chỉnh, ý thức lẫn kinh nghiệm dồi dào phong phú, làm gì có chỗ nào giống với đứa nhóc mười bốn mười lăm tuổi cơ chứ. Đánh nhau với đối thủ như vậy, một chút cũng không thể lơ là.
Tình trạng của Trương Giai Lạc khiến hắn thấy lo lắng, nhưng lúc này là cơ hội ngàn năm mới có. Trực giác của hắn mách bảo: Phải nhanh chóng kết thúc cuộc đấu, rồi gọi điện cho tên kia hỏi rõ ràng mới được.
Tôn Triết Bình đeo tai nghe lên lần nữa, thốt lên một câu chặn lại mớ rác rưởi đang tuôn ào ào của tên nhóc kiếm khách: "Thắng bại trong một phút."
Bắt được sơ hở trong chuỗi ngụy liên, hắn thoát khỏi trạng thái lơ lửng, chịu đấm ăn xôi xông lên tranh thủ lúc đối phương thu chiêu bất động, Tôn Triết Bình dùng Đâm Xung Phong tạo hiệu ứng đẩy lùi, sau đó bật Cuồng Bạo, bắt đầu điên cuồng chặt chém, máu tươi tung tóe khắp nơi.
Thế nhưng kiếm khách thiên tài của Lam Vũ cũng không phải đèn cạn dầu, cậu canh chuẩn xác thời gian CD của Tôn Triết Bình bị gián đoạn, bộc phát tốc độ tay gây cho hắn một chuỗi sát thương, lại tiếp tục bắn rap đồng thời đáp trả bằng đại chiêu Kiếm Ảnh Bước với sáu chiếc bóng hoàn chỉnh.
Tôn Triết Bình bình tĩnh đoán thử vị trí ảnh thật. Hiện tại hai cây máu đều đã đỏ, thắng bại chỉ phụ thuộc vào một chiêu cuối cùng này.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, điện thoại trên bàn lại rung lên, nhạc chuông càng lúc càng lớn, màn hình hiển thị số máy bàn xa lạ, mã vùng không phải ở thành phố B.
Tôn Triết Bình dùng Chém Vỡ Nũi đánh tan một phân thân, đoán sai, sau lưng lập tức dính chiêu Tam Đoạn Trảm.
Hắn chợt có cảm giác ngờ ngợ... Giờ này gọi điện thoại cho hắn, chỉ có thể là tên kia...
Je7c5b chỉ còn lại 7% máu, hai nhân vật cận chiến hệ kiếm choảng nhau, chưa tới mức hết hi vọng lật kèo. Dựa vào thuộc tính của Huyết Khí Thức Tỉnh, dùng máu đổi máu sẽ chỉ lời chứ không lỗ, miễn là có thời cơ thích hợp, cuồng kiếm sĩ vẫn thường nghịch chuyển tình thế bằng vào một đại chiêu. Thế nhưng, di dộng trên bàn cứ reo mãi, xem ra sẽ ngừng lại.
Thanh niên cuồng kiếm sĩ thở dài một hơi, buông bàn phím lẫn chuột, cầm điện thoại lên trả lời.
“Alo?”
Bên tai truyền đến tiếng mưa rơi tầm tã vỗ vào bề mặt thủy tinh.
Trong điện thoại lặng thật lâu, rồi một giọng nói hơi run rẩy cất lên:
"Tôn Triết Bình phải không? Tui là Trương Giai Lạc..."
"Làm sao vậy?"
Màn hình trước mặt đã chuyển sang góc nhìn Thượng đế, hắn xem tên nhóc kiếm khách đứng đó khoe dáng giễu cợt, phóng to khung chat, ngập màn hình đều là mấy câu trào phúng.
Nhưng hắn không để tâm tới nữa, tìm trong túi lấy ra bao thuốc lá, đốt lên một điếu, rồi cầm điện thoại đi đến cạnh cửa sổ.
Trương Giai Lạc cả người ướt sũng đứng trong buồng điện thoại công cộng dưới tòa chung cư, nhất thời hắn cũng chẳng biết bản thân muốn nói cái gì.
Dòng tin cuối cùng trả lời Tôn Triết Bình khi nãy, cứ âm ỉ thứ cảm giác giận chó đánh mèo không tài nào kiềm chế được, lúc nhấn gửi tin đã cảm thấy không ổn, hắn muốn thu hồi, ai ngờ điện thoại lại hết pin tắt máy, không để hắn có cơ hội giải thích.
Nhìn điện thoại đang sạc pin, bỗng không biết vì sao hắn lại rất rất rất muốn tìm một người để trò chuyện, than thở kêu ca một lúc. Thế là ma xui quỷ khiến hắn mặc thêm áo khoác, cầm theo ví và chìa khóa, cũng không thèm che ô, cứ thể lẻn ra khỏi nhà.
Cơn mưa dai dẳng cả buổi tối không có dấu hiệu dừng lại, tiếng sấm rầm rĩ không dứt, theo kịch bản phim thì đây đúng là thời tiết thích hợp nhất để tự tử vì tình. Ra đường mới ba phút ngắn ngủi mà hắn đã ướt đẫm cả người.
Nhìn bàn phím điện thoại, Trương Giai Lạc chậm rãi ấn xuống dãy số hiện lên trước tiên trong đầu, cắn môi chờ đợi hồi lâu mới kết nối được. Trong khoảng khắc nghe được giọng nói quen thuộc của Tôn Triết Bình, hắn vốn tưởng mình sẽ không đời nào rơi nước mắt vì thi rớt như đám học sinh trên tivi, thế nhưng mong muốn được khóc cứ dâng lên trong lòng.
Tôn Triết Bình lắng nghe âm thành sụt sùi, giọng nói tươi tắn hăng hái đầy sức sống mỗi ngày đều thích ầm ĩ cãi nhau với hắn, giờ phút này lại nghèn nghẹt trong màn sương mờ ảm đạm.
"Lần trước nói chuyện tham gia thi đấu chuyên nghiệp... Anh cảm thấy, tui có thể không?"
"Có gì mà không thể... Sao vậy? Chuyện gì từ từ nói, sao cậu lại khóc?"
Tiếng thút thít lẫn trong tiếng mưa dần to hơn, Trương Giai Lạc bụm miệng cố đè nén sự chật vật, nhưng lời nói vẫn bị âm thanh nghẹn ngào xé toạc thành từng mảnh.
"... Hôm nay, công bố điểm thi tốt nghiệp, tui thi rớt, thiếu hai điểm, kém một hạng..."
"Chỉ là kỳ thi thôi mà, khóc gì chứ. Tôi còn chưa học xong trung học đây này, vẫn sống khỏe đấy thôi."
"Làm sao giống, anh từ trong đá chui ra, ai mà so được... Mẹ nó chứ từ sau khi quen anh, chẳng có chuyện gì tốt, toàn gặp xui xẻo..."
Nghe Trương Giai Lạc nhắc đến hai chữ xui xẻo, Tôn Triết Bình không nhịn được cười phá lên, vận rủi của tên bạn hợp tác thật khiến hắn mở mang tầm mắt, roll điểm cũng có thể roll hoài mấy số lẻ, đây phải gọi là thiên phú bẩm sinh mới đúng.
Hắn mở cửa sổ, để khói thuốc lá bay ra ngoài, một mảnh trăng tròn sáng tỏ trên bầu trời thành phố B, buổi tối yên ắng như tờ, đúng là một đêm thích hợp để chong đèn bên song cửa, cùng bạn phương xa tâm sự chuyện đất trời.
"Độ xui xẻo của cậu ai mà chẳng biết. Sao lại đổ lên người tôi."
"Tôn Triết Bình ông nội anh!"
Trương Giai Lạc nhịn không được chửi một câu, phát tiết xong, nghẹn ứ trong lòng chớp mắt lại trở nên thông suốt hơn nhiều, cảm xúc hỗn loạn rối bời tích lũy bấy lâu được mồi dẫn khiến cho nổ tung. Bao nhiêu lo lắng và áy náy mà hắn một mực đè nén, mộng tưởng của bản thân, mong đợi của mọi người, cái nào cũng muốn giữ lấy, rồi ép mình phải làm tốt hết thảy, gồng gánh trách nhiệm trong lòng lại giả vờ tỏ ra nhẹ nhõm. Đến lúc này hắn bất chợt cảm thấy thật sự được thả lỏng, điều mà trước giờ hắn chưa từng dám thử, như nhát dao xẻ đôi quả cam, phơi bày chất lỏng ngọt lành bên trong trước ánh mắt của một người. Thế nên hắn tựa người vào vách kính trong buồng điện thoại, ngắm nhìn mưa to như thác đổ bên ngoài, từng chút kể ra sự mông lung, tiếc nuối và không cam lòng của bản thân, ngón tay quấn lấy dây điện thoại, để nước mắt tự giác chảy xuôi trên gương mặt.
Từ lâu đã thoát khỏi sự quản thúc của phụ huynh lẫn trường học, Tôn Triết Bình chưa từng đặt mình vào thế giới khác biệt của Trương Giai Lạc để cân nhắc áp lực và phiền não của đối phương, thế nên bây giờ, hắn nhả ra từng vòng khói thuốc lượn lờ, kiên nhẫn lắng nghe từng thứ một.
"Tui không vào được đại học, nếu không có chiến đội chuyên nghiệp nào tuyển tui, cũng không tìm được việc làm thì phải làm sao bây giờ, ngoại trừ chơi game, tui chẳng biết gì khác, cũng sợ lại khiến cha mẹ tức giận..."
"Cậu đừng khóc, hít sâu vào, từ từ bình tĩnh lại, nghe cậu khóc tôi cũng muốn khóc theo."
Giọng nói của Trương Giai Lạc như mảnh giấy bị vò nhàu, nghe thấy đáng thương vô cùng. Hắn thở dài, vốn chẳng biết làm sao ứng xử trong tình huống này, thêm khoảng cách xa xôi như vậy, thật khó mà nhịn được nóng nảy. Nếu lúc này ở ngay bên cạnh, có lẽ hắn sẽ vuốt tóc người kia, kéo đối phương vào lòng ôm chặt một lúc.
"Nếu sợ không có đường lui, vậy đợi đến khi thật sự cùng đường, thì đến thành phố B nương tựa vào tôi này. Cỡ như cậu một hai người tôi vẫn nuôi được... Tôi nói thật."
Hắn ngẫm nghĩ một lát, rồi đưa ra lời đề nghị mà hắn cảm thấy đáng tin cậy.
Trương Giai Lạc khựng lại giây lát, giống như bị tắt tiếng, sau đó phì cười: "Lừa gạt ai đó."
Hắn hít vào rột rột mấy tiếng, cặp mắt khóc đến mức đỏ lên, bèn dùng mu bàn tay dụi mắt. Giọng nói của Tôn Triết Bình xuyên qua loa điện thoại trầm tĩnh chắc chắn, dù có vẻ chỉ là thuận miệng nói đùa, nhưng trong lòng hắn quả thật không còn khó chịu như khi nãy.
Lời hứa hẹn đáng tin vang vọng bên tai giữa cơn mưa ồn ã.
"Tôi lừa cậu làm gì, bất kẻ là trong game, hay ngoài đời, cả sau này tham gia Liên minh chuyên nghiệp, tôi cũng sẽ bảo kê cho cậu. Có chuyện gì cứ tìm tôi, tôi giúp cậu giải quyết là được chứ gì? Đừng như lần trước trốn đi khóc một mình."
Hắn mỉm cười nhàn nhạt.
"Nghe đau lòng."
Điện thoại trong tay hơi trượt xuống, Trương Giai Lạc tức thì bắt lại, nhất thời bị dọa đến mức tỉnh cả người.
"Tôn Triết Bình bà nội ông bớt nói một câu có được không! Từ đâu tới thì quay về đó đi! Anh đây rất ổn không cần mi đau lòng, đợi sau này anh đây kiếm được vài tỷ, xem ai nuôi ai!"
"Sao vậy sao vậy, tôi nói sai cái gì à?"
Lại còn nói sai cái gì à, hôm nay gọi cuộc điện thoại này đúng là cực kỳ sai lầm...
Trương Giai Lạc xụi lơ dựa vào vách buồng điện thoại thả người ngồi xuống, đưa tay che lấy nửa khuôn mặt đỏ bừng, dây điện thoại bị kéo dài thẳng đuột, hắn cố gắng lắm mới làm cho tiếng tim thình thịch của mình trở lại bình thường.
Cái tên này sao mà thản nhiên quá vậy, lời thoại nghe buồn nôn đáng sợ như thế cũng có thể tự tiện nói lung tung vậy à?
Theo bản năng hắn mắng trả một câu, rồi lại cảm thấy quá mức ngượng ngùng xấu hổ. Đổi lại là con gái, đây không phải là lấy thân báo đáp thì là gì.
Nghe như Trương Giai Lạc đã bình thường trở lại, Tôn Triết Bình thoải mái ngồi bệt xuống, đổi tay cầm điện thoại tiếp tục nói.
"À đúng rồi, đố cậu biết hôm nay tôi chạm trán kẻ nào? Dạ Vũ Thanh Phiền ở khu một ấy, mặc dù chỉ là clone..."
Chủ đề thoắt cái chuyển sang nói về game, hắn ngắn gọn kể lại chuyện hôm nay ở Khe Núi Nhất Tuyến, trọng điểm được nhấn mạnh chính là trình độ nói nhảm của nhóc kiếm khách kia.
Khóc đã một hồi, tâm tình cũng nhẹ nhõm phần nào, Trương Giai Lạc say sưa nghe hắn nói, đôi khi bật cười bởi mấy câu chọc ngoáy hàm ý nào đó, thỉnh thoảng lại chèn vào vài câu phụ họa "Sao lại như vậy", "Muốn ăn đòn à", "Đợi tui online game tui với anh đi xử lý nhóc con này", "Ừm, giết cho tên nhóc này phải câm mồm".
Hai người bất tri bất giác càng nói càng hăng, dần mất đi cảm nhận về không gian lẫn thời gian. Tôn Triết Bình xưa nay chẳng phải người thích nói nhiều, chưa bao giờ tiêu tốn tiền điện thoại, nhưng lúc này trò chuyện với Trương Giai Lạc ở nơi xa xôi nào đó, lại có thể huyên thuyên mãi không chán, hắn hoàn toàn không muốn tìm bất cứ lý do gì để cúp máy.
Trương Giai Lạc nhìn số hiển thị trên màn hình tinh thể lỏng, tiền trong thẻ IC của hắn lúc đầu là 42 đồng đã rớt xuống 12 đồng, tới bây giờ chỉ còn con số lẻ.
Hễ nhắc đến Vinh Quang liền có thể nói mãi không chán, đủ chuyện trên trời dưới đất, thực lực mạnh mẽ của đám công hội lớn, mấy kỷ lục càn quét phó bản, sau đó còn thảo luận đến vòng chung kết giải chuyên nghiệp mới đây, Nhất Diệp Chi Thu đánh đấm bá đạo như thế nào. Trọng điểm câu chuyện rõ là có hay không cũng được, chỉ cần đúng đối tượng, thì dù có nói chuyện gì cũng sẽ trở nên vô cùng thú vị , không muốn cũng không thể dừng lại được.
Một đề tài vừa kết thúc, tranh thủ chưa nói tới cái khác, Trương Giai Lạc vờ ho khẽ hai tiếng, mím môi ngập ngừng mấy giây, rồi thở dài một tiếng thật nhẹ.
Lúc hắn trịnh trọng gọi tên đối phương, trái tim chợt khe khẽ rung lên.
Hắn chậm rãi mà kiên định nói: "Tôn Triết Bình, tui nghĩ kỹ rồi. Tui muốn đi chơi game, cùng với anh."
"Ừm, chúng ta cùng nhau." Phía bên kia ai đó khẽ cười, ngữ điệu ung dung đáp lời.
"Gia nhập chiến đội chuyên nghiệp."
"Gia nhập chiến đội, đánh chủ lực, giành quán quân."
"Đúng! Lấy luôn mấy cái quán quân mới được!"
"Ngày mai rảnh online cả ngày không?"
"Rảnh á, làm gì?"
"Hôm nay thua tên nhóc kia hơi tức, cậu theo giúp tôi lấy lại uy phong."
"Không thành vấn đề!"
Cả đêm này, đây là lần đầu tiên Tôn Triết Bình nghe được âm thanh tự tin sáng sủa phát ra từ nội tâm của Trương Giai Lạc.
Thế nên hắn cũng an tâm bật cười.
"Hơn ba giờ sáng rồi... Điện thoại sắp hết pin, tạm thời vậy đi nhé?
"Á..., chết rồi, nói chuyện hơn một tiếng, thẻ IC của tui chắc không còn đồng nào..."
"Cậu ở ngoài đường à? Trời đang mưa? Cậu về liền đi, đừng để bị lạnh. Về nhà uống chút trà nóng, rồi mau mau đi ngủ."
"Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Chúc ngủ ngon xong, Tôn Triết Bình vừa định cúp điện thoại, chợt nghe cậu thiếu niên bên kia khẽ khàng thốt lên ba chữ:
"Cảm ơn anh..."
Hắn chưa kịp nói gì thêm, bên tai đã vang lên tiếng tít tít khô khan.
Có lẽ do tác dụng của thuốc lá và đêm khuya tĩnh lặng, kẻ luôn sống vội vàng như hắn, trong lòng cũng dâng lên chút cảm xúc khó tả, tranh thủ chút pin còn lại, Tôn Triết Bình mở hộp thư, tìm số di động của Trương Giai Lạc nhắn một câu.
[ Tương lai chúng ta sẽ rực rỡ, cố lên. ]
Lúc quay trở lại bàn máy tính, màn hình đã chuyển sang trạng thái ngủ, hắn cũng không lập tức đăng nhập Vinh Quang, mà ngồi thừ ra ngẩn người một lúc.
Ban đầu hắn chỉ là cảm thấy, người bạn hợp tác mình mới tìm được này, có đấu pháp ảo diệu, có thực lực mạnh mẽ, lại có sự điên cuồng bất phục.
Dần dàn về sau càng phát hiện ra người này rất cảm tính, cực kỳ biết cố gắng, nhiều phương diện còn rất thông minh, trong chuyện chơi game có thể gọi là thiên tài.
Lúc đánh thắng tinh thần cậu ta hăng hái thấy rõ, khi bị chọc ghẹo liền xù lông, thế mà lại rơi nước mắt vì sợ cha mẹ buồn lòng... So với bản thân hắn cơ bản là hai loại người hoàn toàn khác biệt, nhưng cớ gì mọi việc liên quan tới cậu ta đều khiến hắn cảm thấy thích thú cơ chứ? Cả khi nghe cậu ấy khóc lóc kể lể bản thân cũng vừa thấy lo lắng, vừa vui mừng.
Thiếu niên 17 tuổi Tôn Triết Bình chậm rãi chìm vào những suy tư tình cảm hỗn loạn rối rắm vừa mới bộc phát trong lòng.
Còn Trương Giai Lạc đêm đó đội mưa lẻn vào nhà, vui vẻ khoái chí đi tắm nước nóng, rồi mặc kệ tóc ướt mà chui vào trong chăn nằm, trong lòng thầm hạ quyết tâm.
... Hắn phải bộc bạch với cha mẹ, phải dõng dạc tuyên bố mình không có ý định học lại, cũng sẽ không thi lại.
Hắn muốn chơi game, muốn trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp đứng đầu Liên minh Vinh Quang, hắn sẽ phấn đấu vì mộng tưởng của mình, sẽ làm những việc mà mình thích.
Cậu thiếu niên an lòng tạm thời buông xuống phiền lo đời thường, chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị, êm ái trắng tinh như ruộng bông ngày thu.