Ongoing [Hoa Lạc Hồng Trần 2023] [Song Hoa] Thịnh Hạ Quang Niên

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
8,466
Số lượt thích
19,545
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#21
Oa, Song Hoa vs Kiếm Và Lời Nguyền bản gốc??
 

nmnguyet

Đi thuyền buồm vượt biển, tìm kiếm một cái tai
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
667
Số lượt thích
4,216
Fan não tàn của
Kiểu Nhất Phàm Tiểu Thiên Sứ
#22
Sản phẩm thuộc Project Hoa Lạc Hồng Trần 2023
Chúc Trương Giai Lạc sinh nhật vui vẻ!!!


16.
Thịnh Thế Phồn Hoa và Hoa Lá Tả Tơi một cặp, Lưu Vũ và Bánh Kẹp Thịt Thịt Kẹp Bánh một cặp, vào đấu trường 2V2.

Một bên có nghề đánh tầm trung và khống chế, một bên có nghề kiếm sĩ cận chiến, trông có vẻ ngang tài ngang sức.

Hai người Lam Vũ đã được huấn luyện chuyên nghiệp, kinh nghiệm đối chiến cũng dày dặn hơn, vừa bắt đầu đã tạo cơ hội tách cuồng kiếm và đạn dược ra xa nhau bằng kỹ năng khống chế của thuật sĩ rồi tìm cách tiêu diệt từng người một. Ván đầu tiên, kiếm và lời nguyền toàn thắng, vênh váo đắc chí spam lời rác rưởi.

Thất bại khi đối kháng chính diện hoàn toàn khác với chết vì bị núp lùm đánh lén, có tức cũng không tức được, ngược lại còn thấy sự chênh lệch thực lực rõ ràng.

Bàn tay phải đang nắm chặt của Trương Giai Lạc từ từ buông ra, hắn xoay xoay cổ tay hơi cứng vì căng thẳng quá mức, nghe thấy Tôn Triết Bình thấp giọng nói: “Kinh nghiệm và ý thức của tuyển thủ chuyên nghiệp à, cũng ghê gớm đấy. Thú vị… Đánh kéo dài không có lợi cho chúng ta, tấn công đàn áp đi, nghe tôi chỉ huy.”

Hoa Lá Tả Tơi bình thản đề nghị đấu thêm ván nữa, Lưu Vũ đang hăng máu, miệng lưỡi lưu loát quyết đoán chấp nhận lời khiêu chiến của người vừa thua trong tay mình. Trương Giai Lạc nhức hết cả đầu, không kìm được chuyển sang cà khịa thiếu niên kiếm khách ồn ào kia. Nhoáng cái, phòng đấu ầm ĩ như có 500 con vịt được nuôi thả.

Nhưng trận chiến vừa bắt đầu, đôi bên lập tức im bặt. Hoa Lá Tả Tơi và Thịnh Thế Phồn Hoa đứng cạnh nhau ngay sau khi khai màn.

Trương Giai Lạc tập trung tâm trí hết mức, trong đôi con ngươi như có luồng điện chớp động, tay trái đặt hờ trên bàn phím, tay phải cầm chắc chuột, bất kỳ lúc nào cũng có thể bộc phát tốc độ tay cao nhất.

Hắn tin rằng trạng thái của bản thân hôm nay vô cùng tốt, chắc chắn có thể bùng nổ năng lực vượt xa người thường.

“Đạn cover! Lên!”

Không đợi kiếm khách và thuật sĩ ra tay, Tôn Triết Bình chỉ huy hai người xông thẳng về phía Lưu Vũ với ánh sáng bom đạn chói mắt và bóng kiếm hừng hực khí thế.

Những tiếng nổ liên tục và ánh sáng loang loáng vây quanh, không thể nhìn rõ nổi trong đặc hiệu của các kỹ năng hỗn loạn, chỉ có thể nghe được tiếng lựu đạn vỡ tung và tiếng trọng kiếm bổ xuống đan vào nhau, máu đỏ tóe ra như tia lửa từ đống lửa trại cháy đến tận trời.

“Móa móa móa móa móa móa mấy ông từ từ coi!!” Hoàng Thiếu Thiên bị quây vào đánh chỉ có thể kêu một câu này, tuy tốc độ tay và khả năng phán đoán cơ bản còn đó nhưng sự phối hợp vừa hoa lệ, vừa hung hãn này khiến người ta lóa cả mắt. Quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay Tôn Triết Bình đang càng đánh càng hăng, Hoàng Thiếu Thiên điên cuồng gõ phím, cố hết sức chống đỡ nhưng thanh máu vẫn tụt với tốc độ khiếp người.

“Nhóc con cố thêm chút! Ngụy lão đại tới cứu mi đây!” Thuật sĩ vốn định ẩn nấp tìm vị trí đánh lén phù hợp trước rồi ra tay khống chế sau bị thảm kịch trước mắt ép phải lộ diện. Gã vung tay tung một đại chiêu muốn quấy rối thế công của hai người nhưng vẫn không thể nghịch chuyển nổi cục diện.

“Tới đúng lúc lắm, đập luôn cả hai.” Tôn Triết Bình ngạo mạn nói, chấp nhận chịu sát thương cùng Thịnh Thế Phồn Hoa, bỏ cái xác Lưu Vũ nằm đó, gió tanh mưa máu lần nữa cuốn về phía thuật sĩ.

Dưới sự cover cực gắt của làn đạn khói điên cuồng, cuồng kiếm chưa bao giờ bùng nổ đến thế.

Hai người phối hợp không một kẽ hở, cả hai đều đạt đến trạng thái đỉnh cao nhất.

Chưa đầy năm phút bùng nổ bán máu bán mana, một tuyển thủ đang thi đấu chuyên nghiệp và một ngôi sao tương lai trong trại huấn luyện cứ thế ngã xuống trong thế công hung mãnh không theo lẽ thường của họ.

Nhìn hai chữ Vinh Quang trên màn hình, bấy giờ Trương Giai Lạc mới sực nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.

“Thắng!! Chúng ta thắng!!!”

Ba giây sau, Thịnh Thế Phồn Hoa bật tót lên cao.

Màn phối hợp khi nãy, dù là cách thức di chuyển hay nối tiếp kỹ năng đều chuẩn xác như được tính toán sẵn, thế công hai người hợp lực đánh ra kín kẽ đến mức khó lòng tìm được đường phá giải. Hơn nữa, đấu pháp rực rỡ của Trương Giai Lạc vốn có hiệu quả cover, tình cờ phối hợp mà lại mạnh đến mức gần như không gì cản nổi.

Lực chú ý, lòng khao khát chiến thắng, sự hào hứng khi lần đầu tiên gặp được tuyển thủ chuyên nghiệp, nhiều yếu tố quan trọng cùng tập hợp lại mới tạo ra kỳ tích khó có thể phục chế. Nếu để hai người đánh lại một lần nữa, sợ rằng cũng không thể tái hiện khoảnh khắc huy hoàng ấy.

Dù thế nào đi nữa, đây vẫn là một thắng lợi giành được từ tay đội trưởng Lam Vũ, chắc chắn củng cố thêm sự tự tin cho hai thiếu niên muốn tiến vào giới chuyên nghiệp.

Sau khi kịp phản ứng, cả hai bật cười, hò hét, điều khiển cuồng kiếm và chuyên gia đạn dược trong tay mình xô vào nhau.

“Khụ, đánh khá đấy…” Ngụy Sâm, người không biết hạn cuối là gì trong Liên minh, cũng không bắt bẻ được trận PK này điều gì, đành phải khen hai tiểu quỷ tiến bộ thần tốc một cách không quá tình nguyện.

Hoàng Thiếu Thiên đang tuổi nghé con mới đẻ không sợ cọp, nhảy như choi choi, miệng tía lia: “PKPKPKPKPK chiêu vừa nãy chưa thấy rõ đã tạch rồi không tính gì hết! Tui nghĩ ra phải giải quyết như nào rồi chắc chắn lần này có thể lật kèo nào đánh ván nữa ván nữa!”

“Anh bảo này, cuồng kiếm có triển vọng như chú em nên đến Lam Vũ bọn anh, đến Lam Vũ, giành quán quân. Nói xem chú em đủ tuổi chưa, nếu đủ rồi thì đến Lam Vũ bọn anh, ra mắt nghiêm túc luôn, cúp quán quân đang vẫy gọi Lam Vũ đấy, thiếu niên dũng cảm, mau tới đây tạo nên kỳ tích.” Bánh Kẹp Thịt Thịt Kẹp Bánh lần nữa giở giọng như bán hàng đa cấp, câu nào câu nấy nghe đến là oai.

“Ai cùng bọn với ông!!” Thịnh Thế Phồn Hoa nhảy tót ra chắn phía trước Hoa Lá Tả Tơi, tư thế trông đúng như kiểu đề phòng gã lưu manh xấu xa sàm sỡ gái nhà lành.

“À, đội trưởng chiến đội còn đánh không lại tôi, gia nhập lấy đâu ra tương lai?”

Hoa Lá Tả Tơi không lên tiếng trào phúng thì thôi, một khi đã nói thì đến cả mã xác thực trên đầu cũng có khí phách.

“Ha ha ha ha ha chuẩn luôn! Đỉnh của chóp! +1!” Thịnh Thế Phồn Hoa bên cạnh hùa theo, sự đáng ghét tăng theo cấp số nhân.

“Này nhé, ăn may thắng được một ván mà vểnh đuôi lên tận trời à? Kéo mấy chú em gia nhập là nể mặt lắm rồi. Trong từ điển của đám nhóc con bây giờ có còn hai chữ “khiêm tốn” không thế. Người giỏi sẩy tay ngựa hay sẩy vó, anh thấy pha phối hợp ban nãy của hai đứa mày chẳng qua là tình cờ làm được thôi chứ mà giỏi thế thật sao không đánh từ ván đầu. Đừng có giấu, vàng thật không sợ lửa, có gan thì đấu thêm lần nữa thử xem?”

Nghe giang hồ đồn, lúc Ngụy lão đại hứng lên thì có thể lải nhải với người ta hai tiếng đồng hồ không mỏi miệng, lần nào cũng ba hoa chích chòe đủ thứ. Hoàng Thiếu Thiên hồi 15 tuổi thường xuyên vểnh tai dốc lòng học hỏi cốt lõi kỹ xảo, chưa ra mắt đã xây dựng căn cơ vững chắc, kết hợp với thiên phú nói nhanh dị bẩm để sau này trở thành lời rác rưởi đệ nhất Liên minh mang sức phá hoại ưu tú vượt trội.

Ngụy Sâm nói một hơi một ngàn hai trăm chữ, từng câu từng từ thẳng thừng uy hiếp Tôn Triết Bình. Hoa Lá Tả Tơi không nhịn được nữa, siết chặt trọng kiếm, đáp trả: “Ông tưởng tôi không dám chắc?!”

Đánh thêm ván nữa, quả thật khó nói trước thắng thua. Trương Giai Lạc liếc nhìn đồng hồ, không muốn đánh nữa: “Sắp đến giờ rồi, tui phải về đây, có cơ hội lại đánh sau.”

Thịnh Thế Phồn Hoa còn chưa thuyết phục được Hoa Lá Tả Tơi ngưng chiến rời phòng đấu đã nghe một giọng nói đáng khinh cằn nhằn sau lưng: “Ha ha ha sợ không dám đánh nữa chứ gì, ông đây chắc chắn tẩn cho cho hai thằng chúng mày tè ra quần kêu cha gọi mẹ.”

Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc không hẹn mà cùng giơ ngón giữa với màn hình.

Thời gian trong trò chơi cũng luân chuyển, cũng có thể tái hiện mưa gió sương tuyết Xuân Hạ Thu Đông. Kiến trúc và ngã tư đường đều được trời chiều nhuộm thành màu vỏ quýt sẫm giống như cả tòa chủ thành đang hừng hực cháy.

“Thật là một ngày kỳ lạ…” Trương Giai Lạc thầm cảm thán trong lòng.

Đối chiến với tuyển thủ chuyên nghiệp nhưng lại may mắn thắng được; nhận được lời mời gia nhập chiến đội nhưng không thèm nghĩ đã thẳng thừng từ chối. Giống như bất ngờ trúng số độc đắc, rồi gia tài bạc triệu lại tiêu tán sạch, cảm giác thành công và không thật cùng tồn tại mà bàn tay vẫn trống trơn như cũ.

Tưởng tượng vậy thật sự hơi đau lòng, Trương Giai Lạc chống má nhìn cuồng kiếm sĩ trong màn hình, hỏi dò.

“Nè, anh như vậy ổn không đó? Chắc lần đầu được chiến đội chuyên nghiệp mời nhỉ? Không hối hận thật hả?”

“Cậu cảm thấy ổng nghiêm túc à? Tôi thấy không chắc đâu, cái lão vô liêm sỉ đó…”

Tôn Triết Bình lại hiểu rất rõ bản tính Ngụy Sâm.

“Nếu Lam Vũ thực sự muốn kéo anh vào, anh đồng ý không?” Trương Giai Lạc vẫn chưa chịu từ bỏ.

“Nếu tôi đồng ý thì cậu cũng đồng ý?”

Cuồng kiếm sĩ dừng bước, quay lại chạy về phía Thịnh Thế Phồn Hoa, tà dương đỏ rực kéo cái bóng của hai người dài lê thê.

Trương Giai Lạc ngẫm nghĩ một hồi đến nhức cả đầu mới nghĩ ra được câu trả lời vừa chân thành, vừa thỏa đáng.

“Nếu tui nói không muốn thì lại tự đề cao bản thân quá. Cơ hội hiếm có mà.”

Hoa Lá Tả Tơi nhìn thẳng vào hắn hồi lâu, đột ngột vung trọng kiếm trong tay về phía ngực hắn mà không dùng bất kỳ kỹ năng nào.

Hắn định phản kích theo bản năng nhưng lại sực nhớ ra thành viên chung đội được miễn sát thương của nhau. Vậy nên hành vi trông thì tưởng là công kích này lại giống… hành vi thân mật nào đó chẳng thể phân biệt được ai với ai hơn.

Hắn biết Tôn Triết Bình chuẩn bị nói những điều rất nghiêm túc, bèn ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe.

“Nếu cậu không đồng ý thì cứ nói thẳng với tôi là không đồng ý. Tự đề cao bản thân thì làm sao, tôi không ngại.”

Chẳng hiểu sao Tôn Triết Bình lại hơi giận, bất giác nâng cao giọng.

“Là tôi tìm cậu đánh chung! Chắc chắn sẽ không bỏ cậu một mình chạy mất! Cho dù ngày nào đó cậu đá tôi trước, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm đến cùng những điều tôi đã nói!”

Trương Giai Lạc cũng không muốn nghe câu này, Thịnh Thế Phồn Hoa lập tức nâng súng, bày ra tư thế đầy uy hiếp nhưng cũng không tấn công ngay.

“Sao tui phải đá anh chứ! Khắp Vinh Quang này tui chơi ổn với mỗi mình anh, đá anh rồi tui còn tìm được ai?!”

Trong ánh chiều tà rực rỡ, cuồng kiếm sĩ giương trọng kiếm về phía ngực chuyên gia đạn dược mà chuyên gia đạn dược cũng nâng súng nhắm ngay đầu cuồng kiếm sĩ. Tư thế chuẩn bị chiến đấu hết sức căng thẳng lại trở thành một nghi thức thú vị đến bất ngờ.

Tôn Triết Bình bật cười, hít sâu một hơi, quát lên như giao hẹn:

“Tổ hợp này của chúng ta không bao giờ chia tách!”

Trương Giai Lạc cũng không biết nên đáp thế nào, cứ vậy thuật nguyên lại không thiếu chữ nào, tiếng hô càng vang hơn.

“Tổ hợp này của chúng ta không bao giờ chia tách!!!!”

Cuối xuân đầu hè khi 17 tuổi năm ấy, hai thiếu niên thấy được tương lai xán lạn rộng mở sau một trận thắng hiểm, lập một lời thề ước hăng hái, bồng bột.
 
Last edited:

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
8,466
Số lượt thích
19,545
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#23
Ván đầu tiên, kiếm và lời nguyền toàn thắng, vênh váo đắc chí spam lời rác rưởi.
Nếu là Kiếm Và Lời Nguyền đời sau thì khác rồi, nhưng cái bản gốc này :yao tôi có thể tưởng tượng cái sự không cần tiết tháo chỉ cần spam trash talk x2 :nguy:hoang

"Nhoáng cái, phòng đấu ầm ĩ như có 500 con vịt được nuôi thả." -> y như rằng :yao

Đúng, vừa hoa lệ vừa hung hãn chính là Song Hoa ta :haha Team cơ hội nghỉ đê :chanh Các trú cần một chút IQ của đội trưởng đội Trung Quốc tương lai ó :chanh Và well, ra trận phụ tử binh, nhưng làm sao sánh được phu thê hợp bích :haha Lúc này là còn chưa có Phồn Hoa Huyết Cảnh đánh đâu thắng đó ó :tee Tới khi đại ca đại tẩu nhà mị thăng hoa thành Phồn Hoa Huyết Cảnh thì đội trưởng đội Trung Quốc tương lai cũng quỳ nhá :haha

cho Hoa phấn mị hớn chút trước khi ai đó cầm điếu thuốc vô game đi
:saul

Chương này đọc sướng người quá, Đại Tôn cuồng, Lạc thì meo, nhưng chủ yếu là, icehole viết ingame rất có hùng tâm tráng chí nhưng không hề mất cái chất ngọt ngào kẹo bông của Song Hoa thời đầu, các đại thần cameo không ai OOC, cũng không ai bị dìm để nâng ai lên cả. Rất mong chờ các đại thần khác lớp lớp nối đuôi nhau xuất hiện, và mong chờ Bách Hoa nở rộ nữa!
 

nmnguyet

Đi thuyền buồm vượt biển, tìm kiếm một cái tai
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
667
Số lượt thích
4,216
Fan não tàn của
Kiểu Nhất Phàm Tiểu Thiên Sứ
#24
Sản phẩm thuộc Project Hoa Lạc Hồng Trần 2023
Chúc Trương Giai Lạc sinh nhật vui vẻ!!!


17.

Trương Giai Lạc khoan khoái về đến nhà, vừa đẩy cửa đã cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt.

Ba không ngồi trước tivi như mọi ngày, mẹ cũng không bận bịu trong bếp. Hai người ngồi cạnh bàn ăn với khuôn mặt khó đăm đăm như thợ săn rình rập chờ con thỏ đâm đầu vào cọc gỗ, nhiệt độ trong phòng cũng vì thế mà giảm hẳn mấy độ.

Bầu không khí nguy hiểm khác thường của rừng rậm… Hắn nuốt khan, rón ra rón rén lách người vào cửa. Nghe thấy tiếng động, ba hắn lập tức đặt tờ báo đang cầm xuống bàn trà.

“Có phải dạo này con ra tiệm net hơi nhiều rồi không?”

Trương Giai Lạc nuốt nước bọt theo bản năng, nhìn về phía ba mình bằng ánh mắt ngơ ngác.

“Đừng giả ngây giả ngô, ba mới gọi điện cho lớp trưởng con rồi, nó nói con chẳng tham gia hoạt động tốt nghiệp nào cả.”

Ngay khi bị hỏi câu đầu tiên, hắn đã thấy tình huống không ổn rồi nhưng biết rằng ba mẹ đã điều hành tung mình thông qua bạn học, hắn vẫn nghe được tiếng trái tim mình rơi tõm vào ao nước đá.

Trương Giai Lạc mím trắng bệch cả môi, không nói được tiếng nào mà chỉ cúi gằm đầu.

Biểu cảm hắn sợ nhìn thấy nhất từ bé đến giờ đang nằm trên mặt ba, đầu mày nhếch lên vì tức giận là dấu hiệu cho biết hắn sắp ăn mắng.

“Con nhà khác hè lớp 12 muốn nghỉ ngơi một chút cũng không vấn đề gì, dù sao người ta cũng thi đỗ đại học rồi. Con là đứa thi trượt, đâu ra mà được thoải mái như người ta. Nếu sang năm phải học lại sao còn không tranh thủ cố gắng trong dịp nghỉ hè. Ở lỳ trong tiệm net thì thành tích tốt lên được à?”

Người đàn ông trung niên liếc nhìn vợ mình đang cau mày bên cạnh, gấp gáp dùng ánh mắt kêu gọi viện binh.

Sắc mặt mẹ hắn trông cũng không hề dễ chịu, thay vì nói là tức giận thì giống như đang tủi thân, đau lòng lắm.

“Suốt ngày chỉ biết game game game, ba con sắp bị con làm tức chết rồi. Ba mẹ đăng ký lớp bổ túc cho con, tiền cũng đã đóng, thứ hai bắt đầu đi học. Đừng có vào mấy chỗ vớ vẩn như tiệm net nữa, biết sai rồi thì nhận lỗi với ba đi. Lớn chừng ấy rồi còn không khiến ba mẹ bớt lo được chút nào.”

Trương Giai Lạc vẫn thờ ơ đứng đó, vân vê ngón tay, trầm ngâm hồi lâu rồi bất chợt nói chuyện bằng giọng tuy không lớn nhưng vẫn rất rành rọt: “… Con không muốn đi học lớp bổ túc.”

Không thể ngờ rằng cậu con trai đó giờ dễ xấu hổ lại cãi ngang như thế, sắc mặt ba mẹ hắn chốc thì đỏ bừng, chốc lại trắng bệch, những lời quát mắng gay gắt như bao bậc phụ huynh bình thường đổ ập về phía hắn.

“Cái thằng nhãi này, bình thường cũng chỉ không giỏi giang hơn ai thôi chứ đã bao giờ ương bướng, ngỗ nghịch như thế đâu!”

“Biết con không thích học rồi, nhưng trẻ con không học thì làm được cái gì?”

“Con cũng mười tám tuổi rồi, có biết lo nghĩ cho tương lai của mình không vậy?!”

Hắn cúi đầu, yên lặng nghe mắng. Đổi lại là thời điểm khác, chắc chắn hắn sẽ coi những lời này như gió thổi qua, vào tai trái ra tai phải, không phản kháng, không nhiều lời, cứ để một lúc nữa là bầu không khí lại dịu xuống, dễ nói chuyện.

Nhưng khi nghe thấy câu cuối cùng của mẹ, hắn bỗng kích động muốn làm một chuyện ban đầu tuyệt đối không dám làm.

Ngón tay gõ nhẹ trong không khí, là phím tắt điều khiển nhân vật giơ súng.

Thiếu niên trước nay ngoan ngoãn, dễ bảo ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía ba mẹ mình bằng ánh mắt bình tĩnh.

“Có chứ.”

Hắn cãi lại, lần đầu tiên trong đời.

“Con không phải trẻ con, con có suy nghĩ về tương lai của mình.”

“À, suy nghĩ thế nào, chơi game cả đời chắc?”

“Đúng, con muốn chơi game cả đời, con…”

Người đàn ông trung niên không đợi hắn nói hết đã quát lên như sư tử gầm.

“Láo! Đưa thẻ đây!”

Ba hắn đứng phắt dậy khỏi ghế, bước nhanh tới: “Đưa cái thẻ chơi game của mày cho ba!”

Còn hắn đã cảm nhận được nguy hiểm, sớm lùi ra sau một bước theo phản xạ.

Hắn vừa về, giày chưa cởi, ba lô cũng còn đeo trên vai. Trương Giai Lạc đồ đoàn đầy đủ lập tức quay người mở cửa, chạy biến khỏi nhà. Hắn rất để ý tâm trạng của người khác, từ nhỏ, mỗi lần bất hòa với ba mẹ, hắn đều cắn răng chịu đựng. Không biết đã bao nhiêu lần chạy khỏi “Quỷ Môn Quan” như thế này, mỗi khi bị ba tóm được, hắn lại ngoan ngoãn vừa quệt nước mắt, giải thích, vừa đưa thẻ là xong chuyện, cùng lắm thì sau lại mua thẻ mới…

Nhưng đây là lần đầu tiên hắn phản ứng gay gắt với ba mẹ đến thế. Sau khi gặp được Tôn Triết Bình, sau khi giao hẹn đồng hành, ý nghĩa của tấm thẻ nho nhỏ ấy đã thay đổi từ lúc nào không hay. Đó là tình bạn của hắn, giấc mộng của hắn, giá trị tồn tại của hắn, là món bảo vật quan trọng mà hắn sẵn sàng đánh đổi tất cả để bảo vệ.

“Con không đưa! Con tính kỹ rồi, con sẽ dựa vào đó để thi đấu E-sport!!”

Hắn lớn tiếng bỏ lại câu này rồi đóng sầm cửa, cản ông ba mình đang định lao tới, nghiêng ngả chạy xuống dưới lầu. Toàn bộ kỹ năng chạy cự li dài không phát huy được trong đại hội thể dục thể thao đều bung ra hết vào giờ khắc này. Hắn cắm đầu cắm cổ chạy non nửa con phố, phát hiện ba mẹ không đuổi kịp mới tựa vào gốc cây, chống đầu gối, há miệng thở dốc như kiệt sức.

Lần đầu tiên bỏ nhà đi lại diễn ra một cách hấp tấp như thế.

Trong túi áo chỉ còn hơn 70 đồng, không có chỗ nào để đi, hắn suy nghĩ một chốc, cuối cùng chỉ có tiệm net thân thiện mở rộng cánh cửa với hắn.

Thấy thông báo bạn thân Thịnh Thế Phồn Hoa online, Tôn Triết Bình đang dẫn anh em trong phòng làm việc cày phó bản thuê hơi giật mình.

Giành giật từng giây hạ xong boss liền thấy chuyên gia đạn dược quen thuộc đứng chờ sẵn ở lối ra đã hẹn trước như con thú nuôi chờ được nhặt về.

“Tối rồi mà không về nhà?”

Tôn Triết Bình liếc nhìn đồng hồ, sáu rưỡi tối, đáng ra đây phải là lúc cậu cộng sự này của hắn rảnh rang sau khi ăn xong cơm tối với ba mẹ.

“Thâu đêm, tui bỏ nhà đi rồi.”

Trương Giai Lạc cố gắng làm cho giọng mình nghe có vẻ thật bình tĩnh, tự nhiên, còn búng tay ngầu đét gọi quản lý tiệm net lấy cho mình một bát mì ăn liền thêm xúc xích xông khói. Lúc gắp đũa mì ăn liền vị nấm hương thịt gà lên miệng, hắn lại bất giác hoài niệm mùi canh gà mẹ nấu, trái tim giật thót một cái vì tội lỗi.

Hắn xoắn xuýt cầm điện thoại gửi một tin nhắn cho ba mẹ, nói dối một câu thiện chí.

[Con không sao, đêm nay con ở nhờ nhà bạn, ba mẹ đừng lo.]

Nhìn thông báo gửi tin nhắn thành công trên màn hình, hắn chống cằm lên bàn máy tính, chìm vào một thoáng hoang mang.

“Haizz… Sao chuyện tui muốn làm lại khiến ba mẹ đau lòng chứ, không có lựa chọn nào ổn với cả hai bên sao?” Miệng hắn nhét đầy đồ ăn, lầm bầm lèm bèm hỏi.

Tôn Triết Bình trả lời rất dứt khoát: “Trên đời làm gì có nhiều chuyện vẹn cả đôi đường như thế, cậu chỉ cần làm tốt chuyện của cậu là được rồi.”

“Ừ, nói cũng phải…”

Hắn rì rầm chấp nhận, cũng bình tĩnh hơn chút.

Nếu đã bước một bước lên con đường trẻ hư thì chẳng thà không ngoảnh lại, cứ ngẩng cao đầu mà đi đến cùng.

Trương Giai Lạc cảm giác bản thân như bị đẩy đến một ngã ba đường, khắp xung quanh là trời cao vời vợi đồng xanh bát ngát, trước mặt là hai con đường kéo dài, một đường rậm rạp bụi gai, một đường khác bị bao phủ bởi sương mù dày đặc không thấy được gì khác, nhìn không ra dẫn tới nơi nào.

Hắn phải đưa ra sự lựa chọn giữa gian khổ và mờ mịt, mà đương nhiên, con đường mờ mịt kia chưa chắc đã bằng phẳng, thông thuận. Giữa lúc do dự, một giọng nói điềm tĩnh phát ra từ trong sương mù. Có người hỏi hắn có đồng ý thám hiểm một chuyến không?

Tiếp sau đó, người nọ vươn tay khỏi làn sương mời hắn.

Tuy chỉ có thể lờ mờ nhìn được dáng dấp của bạn đồng hành nhưng cánh tay ấy chắc chắn vừa ấm áp, vừa khiến người ta yên tâm.

Tôn Triết Bình thấy hắn lại yên lặng thì hơi tò mò chuyện nhà hắn. Có thể thấy tâm trạng hắn không đến nỗi tệ như đêm mưa nào đó nên cuối cùng quyết định không hỏi nhiều, tránh chuyện nhạy cảm, nói sang chuyện chính lúc này.

“Cậu lên đúng lúc lắm, tôi có chuyện tốt đang muốn nói với cậu, vào bang trước đi.”

Trương Giai Lạc còn chưa kịp hỏi là chuyện tốt gì đã nhận được lời mời gia nhập bang “Chém Cho Ngươi Hoa Lá Tả Tơi”. Vừa cáu kỉnh chê bai cái tên ngu chết người này trong bụng, vừa ấn xác nhận, đến giờ hắn mới ồn ào: “Có chuyện mau nói có rắm mau thả.”

Dù sao cắm trong tiệm net cũng rảnh, chẳng bằng nghe thử xem Tôn Triết Bình định bày trò gì.

“Sau khi cậu thoát game, tôi ngẫm nghĩ kỹ rồi, chúng ta không sẽ không chỉ làm tuyển thủ chuyên nghiệp thôi mà phải làm trung tâm chiến đội, có thế thì tổ hợp này mới có ý nghĩa, có giá trị. Nhưng cứ chờ người khác tìm tới cửa thì khá bị động, thế nên tôi quyết định tự lập chiến đội.”

Đúng là không nói thì thôi, nói rồi thì hết hồn. Trương Giai Lạc suýt nữa phun hết cả mì lên màn hình.

“Tui… Anh… Tui… Anh tưởng lập chiến đội như đi mua rau chắc! Muốn là làm được đấy?!”

Giống như đạn hạt nhân rơi xuống lòng biển gây ra sóng thần, miệng Trương Giai Lạc há ngoác ra đủ nhét cả quả trứng gà, dùng hết năng lực càm ràm cả đời cũng không đủ thể hiện sóng gầm biển động trong lòng lúc này.

“Cậu trả lời câu hỏi này của tôi trước đã. Nếu tôi thật sự lập được chiến đội, cậu muốn gia nhập không.”

“Muốn muốn muốn, gia nhập luôn, phải cho tui một ghế đó. Nhưng anh nói tui nghe coi rốt cuộc chuyện là sao?”

Lời mời này đến nhanh hơn cả tưởng tượng.

Còn hắn cũng đồng ý luôn không cần đắn đo, kiên quyết như thể đi theo Tôn Triết Bình thì đi đâu cũng không sợ.

Thiếu niên lưu luyến nhìn quanh ngã ba đường lần cuối rồi tiến lên, nắm lấy bàn tay đang xòe ra trước mặt, đi thẳng vào sâu trong vùng sương mù không chút do dự, hoang mang.
 
Last edited:

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
8,466
Số lượt thích
19,545
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#25
Có lẽ đời sau sẽ khác, nhưng ở thế hệ hôm nay, có game thủ nào không phải đi qua con đường chông gai chỉ bởi chọn một tương lai khác với xã hội và gia đình hằng mong đợi. Đó là niềm đau chung, cũng là thử thách đầu tiên mà mọi game thủ phải vượt qua, qua được, phía trước chưa chắc là hoa hồng, mà không qua được, ngày sau nhìn lại, ai dám nói mình sẽ không tựa cửa thở dài.

Chính vì lý do ấy mà ngày trước mới thật sự muốn Toàn Chức Cao Thủ đến với độc giả, càng nhiều càng tốt, những bộ truyện như Toàn Chức sẽ thay đổi cái nhìn của xã hội, để bậc cha mẹ không còn nhìn về game như loài rắn rết độc hại, xem game là ma túy và cảm thấy nghiện game là một chứng bệnh. Chỉ có như thế, các thế hệ game thủ sau mới có thể dễ dàng hơn đôi chút trên con đường đã chọn, và những thần đồng, thiên tài game không còn phải từ bỏ thiên phú của mình để làm một người tầm thường nữa.

Chính văn Toàn Chức chỉ viết về sự nghiệp đánh giải của các tuyển thủ, ngoài đôi chút ưu tư về gia đình Diệp Tu, gần như không nhắc đến hoàn cảnh gia đình các tuyển thủ khác. Liệu họ có được gia đình chấp nhận, có được ủng hộ hay như thực tế, là phần đông các tuyển thủ thế hệ đầu, khi game chưa trở thành nền công nghiệp tỷ đô và mang về danh vọng cho các tuyển thủ không khác gì các bộ môn thể thao truyền thống, vẫn phải chọn một trong hai: gia đình hay ước mơ? Và có bao nhiêu tài năng Vinh Quang đã vì thế mà không bao giờ có thể bước lên sàn đấu, chỉ đành ngồi ở bên dưới ngẩng đầu tiếc hận.

Cũng may trong Thịnh Hạ, Lạc kiên tâm, hiếu thảo, ngọt ngào, bên cạnh còn có Tôn dìu dắt, che chở. Chút đắng cay từ ký ức người đọc ùa về khi đọc phần đầu của chương, đã được sự đáng yêu khi bỏ nhà ra đi với bảy chục đồng của Lạc và cái tâm vững vàng, tầm nhìn xa rộng của Tôn vỗ về. Con đường phía trước sẽ có hoa hồng, cũng có đau thương, nhưng Song Hoa là huyền thoại.
 

nmnguyet

Đi thuyền buồm vượt biển, tìm kiếm một cái tai
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
667
Số lượt thích
4,216
Fan não tàn của
Kiểu Nhất Phàm Tiểu Thiên Sứ
#26
Sản phẩm thuộc Project Hoa Lạc Hồng Trần 2023
Chúc Trương Giai Lạc sinh nhật vui vẻ!!!


18.

Lần đầu tiên Tôn Triết Bình thẳng thắn tán gẫu về chuyện gia đình mình chính là buổi tối đầu tiên Trương Giai Lạc bỏ nhà đi. Nghe được sự thật không thể ngờ tới, Trương Giai Lạc kích động gào lên “Phú ông, xin hãy làm bạn với tôi”, đúng là dở khóc dở cười.

Từ nhỏ hắn đã có khát vọng tự mình gây dựng sự nghiệp, năm nào cũng để dành tiền mừng tuổi không tiêu xài, hơn nữa đã kinh doanh phòng làm việc hơn một năm, ít nhất cũng tích cóp được trên dưới một triệu. Câu lạc bộ quy mô quá lớn thì không cáng đáng nổi nhưng đăng ký một chiến đội nho nhỏ thì vẫn đủ khả năng, nếu còn thiếu thì có thể vay người quen.

Đến giờ Trương Giai Lạc mới biết bản thân đã vô tình nhặt được một cộng sự giàu có. Lần mò trong túi áo moi ra được hơn năm mươi đồng tiền mặt nhàu nhĩ, hắn lập tức cảm nhận được sự cách biệt giữa người với người.

“Tôi mới hỏi qua một lượt, có kha khá bạn bè tôi hứng thú với việc thành lập chiến đội, có điều đa phần đều không đủ trình độ, chỉ có một trừ tà với một quyền pháp ổn ổn chút. Công hội cứ dùng công hội phòng làm việc của tôi là được, tiếc là không có nhân tài kỹ thuật đáng tin nào, việc nghiên cứu trang bị giờ vẫn chưa theo kịp. Về sau chú ý lướt bài đăng trên diễn đàn nhiều chút, xem thử có cao thủ nào có thể mượn sức không.”

Mới qua nửa tiếng, Tôn Triết Bình đã sắp xếp ý tưởng thành lập chiến đội đâu vào đấy.

“Tôi đi nghiên cứu cách gia nhập Liên minh kỹ càng hơn, năm nay không kịp thì năm sau rồi vào, càng có thời gian chuẩn bị tươm tất hơn.”

Trương Giai Lạc nghe xong dù chưa hiểu hết nhưng cũng thấy được ngọn lửa hy vọng biến điều không thể thành có thể từ đó mà bừng bừng nhiệt huyết, nóng lòng chờ lệnh từ người cộng sự, tích cực cống hiến sức lực cho sự nghiệp xây dựng chiến đội cao cả.

“Vậy trước đó tui có thể làm gì?”

“Cứ ở đó nhận ủy thác cho phòng làm việc của tôi đã. Đơn giản lắm, cướp boss, cày vật liệu hiếm, giết người trả thù hộ người ta… Cày thuê, làm mấy nhiệm vụ linh tinh thuê thì khá chán, chắc cậu cũng không thích làm.” Hiếm lắm mới thấy Tôn Triết Bình nói liền một tràng các công việc trong Bang Hoa Lá rồi sau đó lại chuyển chủ đề ngay lập tức, “Nhưng hôm nay chưa nhận làm thuê vụ gì, đi đánh phó bản trước hoặc PK vài trận làm quen với người bên tôi cũng được, thắng hết thì cho cậu làm bang phó.”

“Sao không phải bang chủ?”

“Bang chủ là tôi.”

“Nhưng tui cũng từng đánh thắng anh mà.” Thịnh Thế Phồn Hoa bày tư thế khiêu khích với Hoa Lá Tả Tơi.

“Tôi là sếp, sếp quyết. Nếu cậu vẫn còn lượt đi thì cùng đánh phó bản cấp 55 hén?”

Thành viên Bang Hoa Lá nghe nói bang chủ phải bỏ sức chín trâu hai hổ mới dụ dỗ được đại thần chuyên gia đạn dược gia nhập bang mình, hào hứng chạy qua muốn ngó một phen. Một phó bản giới hạn năm người đánh mà anh tranh tôi cướp mất cả buổi mới chốt xong ba vị trí còn lại trong đội.

Thịnh Thế Phồn Hoa trong truyền thuyết này từng cùng bang chủ đánh cho một công hội nọ không ngóc đầu lên nổi tại khu 2 trong Rừng Rậm Bừng Cháy. Trình của Tôn Triết Bình bọn họ đều biết, ai cũng tò mò gần chết muốn biết người có thể hợp tác ngang hàng với Tôn Triết Bình rốt cuộc mạnh đến cỡ nào.

Mang tâm trạng muốn tận mắt chiêm ngưỡng sức mạnh của cao thủ, năm người vào một phó bản cấp 55. Đánh xong một lượt phó bản, mấy tên đồng bọn lần đầu đánh cùng Thịnh Thế Phồn Hoa đều trợn mắt há mồm.

Đây đâu chỉ là trình độ không tồi, phải làm fan của hắn luôn ấy chứ.

Kỹ thuật xuất sắc là một phương diện nhỏ đã dự đoán được từ trước. Tuy lượng sát thương của Thịnh Thế Phồn Hoa hơi kém hơn Hoa Lá Tả Tơi nhưng đấu pháp của hắn thật sự hoa lệ đến mức chói mù cả mắt. Hắn tung kỹ năng mượt mà như mây bay nước chảy, đôi lúc bùng nổ thao tác trong thời gian ngắn trông rực rỡ, xán lạn cực kỳ đẹp, có thể miêu tả là kinh diễm không gì sánh bằng.

Trong ba người cùng đi phó bản, ai cũng đã từng chơi chung với chuyên gia đạn dược nhưng chưa một ai gặp được đạn dược nào có thể dùng kỹ năng tạo ra hiệu quả nhường này.

Có cô em nói nhiều thêm mắm dặm muối ca ngợi một tràng trong nhóm chat, chuyên gia đạn dược được công nhận mạnh nhất bang lập tức chạy tới xin vào đội quan sát. Ban đầu chỉ ôm tâm lý nhìn chơi chơi xem nhân vật làm mưa làm gió này có tài thật không, nhưng cùng chiến đấu cày một lượt phó bản xong cũng chỉ thiếu nước quỳ xuống.

Lần đi phó bản này, trạng thái Trương Giai Lạc càng xuất sắc hơn, biến luôn boss thành một màn biểu diễn ánh sáng nhạc nước cỡ lớn. Vì chơi cùng nghề nên mới càng hiểu rõ đánh ra được trình độ cỡ này khó đến thế nào, không chỉ là phong cách cá nhân khác nhau mà hơn cả là cách biệt thực lực rõ ràng. Tốc độ tay, trực giác,… Đủ loại thiên phú tạo nên sự chênh lệch một trời một vực, dù có luyện thêm tám năm, mười năm nữa cũng không học theo nổi.

“Người anh em đỉnh thật đấy, đấu pháp quá là ngầu, muốn vào đấu trường PK với tôi không?”

Không mấy khi gặp được cao thủ cùng nghề mạnh đến vậy, thanh niên luôn coi mình là giỏi nhanh chóng bị đốt lên ý chí chiến đấu.

Trương Giai Lạc thoải mái đồng ý, vào đấu trường lập một phòng, đánh ba trận liên tiếp toàn thắng.

Tâm tính đối thủ cũng không tồi, nói đùa vài câu thể hiện sự ngưỡng mộ, lại bảo vài người mạnh hơn mình và cao thủ chuyên nghiệp đánh với hắn, muốn xem rốt cuộc thực lực của Thịnh Thế Phồn Hoa này đến cỡ nào.

Ai tới Trương Giai Lạc cũng không từ chối, chiêu đãi từng người bằng đấu pháp hoa lệ nhất. Giữa các cao thủ rất dễ sản sinh cảm xúc đồng điệu, tuy đối chọi rất gay gắt nhưng bầu không khí vẫn rất vui vẻ, tưng bừng.

Tôn Triết Bình nghiên cứu con đường gia nhập Liên minh đối với chiến đội mới một hồi, sắp xếp gọn gàng vốn liếng và thông tin cần thiết xong mới vào đấu trường tìm Trương Giai Lạc. Vào phòng liền thấy một đám chuyên gia đạn dược vây quanh Thịnh Thế Phồn Hoa líu ríu, nghe hắn dốc lòng chỉ dạy cách tạo ra một đống khói lửa trông cực kỳ đẹp mắt nhưng giá trị thực dụng không cao.

Khi Vinh Quang mới hot lên, tình hình trên game online vẫn rất hòa bình, xích mích giữa công hội và người chơi trình cao chưa quá nghiêm trọng, mọi người đều dốc sức vì tình yêu với trò chơi này. Trương Giai Lạc trên mạng hoạt bát thân thiện, nhanh chóng làm quen với mọi người. Bong bóng thoại trên đầu vài đạn dược có trang bị ngon ngon là đủ các kiểu cúng bái hoặc cảm kích: “Quỳ lạy đại thần!” “Cảm ơn đại thần chỉ dạy!” “Tuyệt quá trời, tôi đi biểu diễn cho bạn gái xem!” “Móa! Mang tên có bạn gái kia ra ngoài thiêu nó!”… PK xong cũng như kết nghĩa anh em, tiếng cười tiếng nói rôm rả lạ thường.

Tôn Triết Bình không nói gì, chỉ nhìn khung cảnh trước mắt, chửi thầm một câu: Hội ái hữu Chuyên gia đạn dược quái gì đây…

Mà Trương Giai Lạc nhác trông thấy bóng cuồng kiếm sĩ quen thuộc liền cười toe toét, điều khiển Thịnh Thế Phồn Hoa đi thẳng về phía đó. Hắn đang đánh rõ hăng, không hề cảm thấy mệt mỏi gì cả, chưa nói câu nào đã gửi lời mời đối chiến với người hợp tác từng đấu với hắn cả trăm nghìn trận.

Thịnh Thế Phồn Hoa và Hoa Lá Tả Tơi liên tục đấu hết trận này đến trận khác trong đấu trường, đến tận nửa đêm mới chịu ngừng tay nghỉ ngơi một hồi. Trương Giai Lạc bị kéo vào một nhóm giao lưu của chuyên gia đạn dược, bị một loạt tin nhắn “Hóng xem cao thủ” xếp kín màn hình làm cho hoa cả mắt. Hắn tiện tay kết bạn với Tôn Triết Bình, còn cười nhạo QQ của đối phương trông quá nhạt nhẽo: Để nguyên hình đại diện chim cánh cụt mặc định, không có chữ ký, tên QQ cũng chỉ là “Tôn Triết Bình”.

Lâu lắm rồi hắn không thức đêm, chẳng mấy chốc mắt đã cay xè không chịu nổi, treo máy mỗi người chat một câu với Tôn Triết Bình trong QQ, từ thích ăn gì đến gần đây xem bộ phim nào, toàn những chuyện tủn mủn nhạt nhẽo mà vẫn buôn không biết chán.

Không ngờ đối phương cũng không thấy phiền, nghiêm túc trả lời từng câu với hắn cả đêm.

Tôn Triết Bình kể chuyện hồi trước trong phòng làm việc cho hắn nghe, từ chuyện được thằng bạn nối khố nhờ qua tiệm net giải quyết đối thủ không đội trời chung đến chuyện giết một tài khoản kỳ quái chuyên hại người thành acc trắng xong không biết sao lại khiến hắn nổi như cồn trong giới giết thuê của Vinh Quang rồi chạy khắp bản đồ nhận ủy thác… Hắn kể mà giọng điệu chẳng dao động gì cứ như đang đọc thuộc lòng một bài văn, cũng không biết có mấy phần đáng tin nhưng vẫn chọc cho Trương Giai Lạc cười nắc nẻ khen quá đỉnh.

“Thế nào, lăn lộn với tôi cũng ra gì đúng không.”

“Không tồi không tồi, nửa đời sau của tui phải nhờ cậy anh!” Trương Giai Lạc buồn ngủ đến mơ màng, không nghĩ ngợi gì đã lấy thân báo đáp.

“Đừng nhờ cậy vội! Chúng ta nhất định phải vào được Liên minh chuyên nghiệp, vào được đó thì phải trông ở bản thân.”

Tôn Triết Bình đổ chiếc gạt tàn đầy gần nửa đi, cố làm bản thân tỉnh táo, liếc nhìn đồng hồ thấy đã hơn năm giờ sáng, không nhịn được ngáp một cái rõ dài.

“Muộn thế rồi cậu còn không về mà ba mẹ không lo à?”

Trương Giai Lạc nở nụ cười vừa xấu hổ, vừa có phần đau khổ, gõ tin nhắn trả lời một cách đắn đo: “Hai người họ bị tui chọc cho tức điên luôn rồi, có khi còn muốn đoạn tuyệt quan hệ với tui ấy chứ. Mà anh ngày nào cũng ngủ muộn thế này hả?” Dù là ban ngày hay buổi tối vào game đều thấy ảnh đại diện của Hoa Lá Tả Tơi đang sáng, quả thực hệt như một chiếc động cơ chơi game vĩnh cửu.

“Làm sao mà thâu đêm suốt được. Chẳng phải là vì cậu onl thì gì?”

Tôn Triết Bình bâng quơ cười đáp.

Trương Giai Lạc cẩn thận nhấm nháp dư vị của câu nói này, bất chợt cảm thấy cả người ấm sực lên như ngâm được đôi chân vào nước nóng giữa đêm đông.

Không đợi hắn trả lời lại, Tôn Triết Bình đã điềm nhiên đưa ra vấn đề mới.

“Phải rồi, tôi đã chỉnh sửa hòm hòm văn bản đăng ký chiến đội rồi, để in ra một bản gửi cho cậu. Cậu cũng có thể đưa ba mẹ xem thử, giới thiệu vài thông tin về Liên minh để hai bác bớt lo. Cậu theo tôi phấn đấu, đáng tin.”

Trương Giai Lạc “À” một tiếng đồng tình, đọc địa chỉ nhà.

Vò vò đầu, hắn vẫn không yên lòng chuyện cãi nhau với ba mẹ. Sau một buổi tối chơi điên cuồng để làm tan hết cảm xúc cực đoan trong bộ não sắp nổ tung vì chịu đựng, thứ còn đọng lại vẫn là sự bồn chồn và áy náy.

Càng nghĩ càng băn khoăn, thiếu niên lấy điện thoại trong túi áo ra, lượng pin còn lại đã tự hao hết, có ấn phím nào thì cái màn hình đen thui cũng không sáng lên.

“… Haizz, điện thoại sập nguồn rồi, tui đi sạc cái đã.” Hắn nhắn lại một câu với Tôn Triết Bình rồi lấy dây sạc từ trong ba lô ra, cắm điện thoại vào với cây máy tính của tiệm net, chờ vào được một ít pin liền bật máy, sắp xếp câu chữ để giải thích.

Cân nhắc từng câu từng chữ mất cả buổi mới dốc hết can đảm, nhập số điện thoại của ba mẹ, gửi cho mỗi người một tin nhắn: [Xin lỗi…]

Vốn tưởng gửi lúc sớm tinh mơ thế này sẽ phải chờ chừng đôi ba tiếng nữa mới nhận được tin trả lời, không ngờ chưa đầy nửa phút, điện thoại đã rung lên.

[Ba con không còn giận lắm đâu, về giải thích cho rõ ràng. Sáng nay ăn mì sườn heo, tiện đường qua chợ mua giúp mẹ ít hành lá.]

Giọng điệu mẹ hắn bình thường như thể không phải hắn bỏ nhà đi mà chỉ đơn thuần là thi bị điểm hơi kém.

Hắn miết ngón tay dọc theo viền điện thoại, lẳng lặng úp mặt vào khuỷu tay.

Giống như con non rúc vào cánh ngỗng mẹ say ngủ, khoảnh khắc ấy, Trương Giai Lạc chợt phát hiện mình đang được người nhà yêu thương, bao bọc.
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
8,466
Số lượt thích
19,545
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#27
Nhất Lạc rồi nhé, ba mẹ thương yêu, Đại Tôn che chở ^_^

Trương Giai Lạc sinh ra là để sủng. Mong anh hạnh phúc cả đời, cái gì cũng không phải lo, chỉ cần ở trên sàn đấu phô diễn tài hoa thiên phú. Trương Giai Lạc, chúc mừng sinh nhật!
 

nmnguyet

Đi thuyền buồm vượt biển, tìm kiếm một cái tai
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
667
Số lượt thích
4,216
Fan não tàn của
Kiểu Nhất Phàm Tiểu Thiên Sứ
#28
Sản phẩm thuộc Project Hoa Lạc Hồng Trần 2023
Chúc Trương Giai Lạc sinh nhật vui vẻ!!!


19.

Hôm đó, sau khi về đến nhà, rốt cuộc Trương Giai Lạc cũng dốc can đảm nói chuyện nghiêm túc với ba mình thật lâu.

Không phải bằng giọng điệu của một đứa trẻ bề ngoài ngoan ngoãn, nội tâm chất đầy sự phản nghịch mà dùng tư thế của một người trưởng thành có trách nhiệm, nghiêm túc bàn bạc với người nhà về định hướng tương lai.

Hắn dốc cả đống sức mới giải thích được rằng “chơi game cả đời” không phải là lời bột phát nhất thời mà là con đường kiếm sống phù hợp nhất với bản thân, được tìm ra sau khi đã suy nghĩ kỹ càng. Thi đấu thể thao điện tử là hạng mục mới phất lên, giống như cờ vây, bài Bridge và bida lỗ, một hoạt động giải trí phát triển đến mức cao nhất sẽ sản sinh ra nhu cầu thị trường mới, tạo nên một loạt nhân vật chuyên nghiệp cho công chúng.

Vì để ba mẹ, những người không thường xuyên để ý đến internet, hiểu được sự tồn tại của Liên minh Vinh Quang chuyên nghiệp, hắn vắt óc, tốn biết bao nhiêu nước bọt, nêu ra hàng đống tư liệu, bằng chứng, miêu tả về ngành công nghiệp thi đấu mới phát triển một cách cực kỳ hấp dẫn, có triển vọng và đầy hứa hẹn.

Trương Giai Lạc rất nghiêm túc nói với ba rằng mình sẽ gia nhập phòng làm việc online của một người bạn, chỉ cần hoàn thành công việc được ủy thác là sẽ nhận được tiền lương. Mà bọn hắn còn có mục tiêu xa hơn, tương lai sẽ tập trung lại xây dựng một chiến đội tiến vào Liên minh Vinh Quang chuyên nghiệp, nếu thành tích không tồi, chưa biết chừng còn có thể thu hút được đầu tư, trở thành câu lạc bộ quy mô tương đối.

Ba hắn cau mày, cố gắng tiêu hóa luồng thông tin chưa bao giờ tiếp xúc, một lúc sau mới trầm giọng hỏi trình độ hắn ra sao.

“Con chơi chuyên gia đạn dược mạnh lắm, đến giờ vẫn chưa bại trước người chơi nào cùng nghề. Nhưng người hợp tác với con còn đỉnh hơn, bọn con từng cùng nhau đánh thắng tuyển thủ chuyên nghiệp đang thi đấu.”

Hắn nói với giọng điệu đầy tự hào, đôi mắt màu cà phê sáng lấp lánh như hai ngôi sao mới mọc.

“Con thích chơi trò Vinh Quang kia thế à?”

“Thích! Siêu thích!” Trương Giai Lạc hào hứng, giọng cũng dõng dạc hẳn.

“Thích đến cỡ nào?”

“Là thứ thích nhất nhất nhất từ khi sinh ra tới giờ.”

Trong mắt hai vị phụ huynh, thiếu niên luôn cúi đầu lơ đễnh như mất hồn khi bị quở trách chuyện học hành nhưng hễ nói về Vinh Quang, hắn ngay lập tức trở nên hăng hái đến mức tưởng như cơ thể tự phát sáng được.

Người đàn ông trung niên vẻ mặt buồn bã khẽ thở dài… Cái ngày mà ông vừa mong lại vừa sợ cuối cùng cũng tới.

Có lý tưởng của riêng mình, không muốn tồn tại một cách vô tri vô giác là một bước ngoặt quan trọng để một cậu nhóc trở thành một người đàn ông.

Nhưng con đường mà đứa trẻ ấy lựa chọn… Thật sự chệch khỏi mong đợi rất xa.

Phòng đọc sách rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc từng giây.

Trương Giai Lạc vẫn thẳng lưng không nhúc nhích, thi thoảng lại trộm quan sát nét mặt ba mình một chút như bị cáo chờ đợi quan tòa tuyên đọc phán quyết vô tội, thấp thỏm chờ năm phút dài nhất cuộc đời trôi qua.

“… Nếu nhất quyết không muốn đi học thì thôi, ba sẽ nói mẹ rút đăng ký lớp bổ túc.”

Ba hắn trầm ngâm một lát rồi day huyệt Thái Dương, nói với vẻ không thực sự thoải mái.

“Lên mạng ở tiệm net tốn tiền lắm, cần dùng máy tính thì cứ mượn ba, nhớ đừng thâu đêm.”

Vừa dứt lời, người đàn ông liền đứng dậy khỏi chiếc ghế xoay đối diện bàn máy, bưng tách trà ra khỏi cửa, để cả căn phòng sách và chiếc máy tính đang ở trạng thái ngủ cho cậu con trai sau lưng.

Trương Giai Lạc thật sự không dám tin vào tai mình nữa, đây là lần đầu tiên hắn nảy sinh xúc động muốn ôm chầm lấy ba mình từ sau khi học hết tiểu học đến giờ.

Cảm giác biết ơn và yêu thương sôi trào trong tim nhưng lại xấu hổ không dám làm nũng trước mặt ba mẹ, thế nên hắn quyết định vào QQ kể với Tôn Triết Bình.

Khi gửi 500 chữ cảm thán thêm 300 dấu chấm than đính kèm một đống icon cười khóc viết bằng cỡ chữ lớn nhất màu đỏ đi, hắn cũng băn khoăn không biết liệu có phải mình bị Dạ Vũ Thanh Phiền nhập xác hay không.

Ảnh đại diện của Tôn Triết Bình lập tức nháy lên: “Không tồi, online nhận ủy thác đi!”

Không chúc mừng một câu nào, hắn cứ điềm nhiên như thế.

Thịnh Thế Phồn Hoa vào kênh công hội thông báo bản thân gia nhập tổ chức, xong xuôi liền hô hào kéo đội đi giết boss hoang dã, vừa cười vừa chửi cái danh hiệu bang phó đột nhiên xuất hiện trên đầu mình.

Nếu có thể lột xác chỉ bằng một nút bấm giống trong trò chơi thì thật tốt. Cậu nhóc mờ nhạt như hạt bụi xám xịt nhất định sẽ thay da đổi thịt ngay tức khắc, biến thành chiến sĩ anh dũng sẵn sàng đánh lui hiện thực vì tâm nguyện.

Trước đây, hắn chưa bao giờ cân nhắc một cách khách quan xem bản thân thích gì nhất, giỏi gì nhất mà chỉ mơ hồ biết mình ghét gì. Hắn đi trên con đường bằng phẳng, thẳng tắp do người khác sắp xếp sẵn nhưng ánh mắt luôn chăm chăm hướng về chùm sáng lờ mờ nơi chân trời.

Rốt cuộc là thứ gì mà lại có ma lực khiến người ta muốn buông bỏ hết thảy để khám phá đến tột cùng.

Mãi đến một ngày nọ, thiếu niên gác trọng kiếm trên vai xuất hiện, nhẹ nhàng nói với hắn rằng chùm sáng thu hút hắn thực ra chính là giấc mộng của hắn.

Giống như chim non không biết rằng mình biết bay rơi xuống khỏi đầu cành rồi chợt nhận ra mình có cánh để giang rộng nó mà chao liệng.

Xông pha trong thế giới Vinh Quang cùng Tôn Triết Bình, Trương Giai Lạc rốt cuộc chắc chắn rằng bản thân hắn không bao giờ cần đến phương thức tồn tại nào khác nữa.
 

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
8,466
Số lượt thích
19,545
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#29
Lá vẫn luôn cảm thấy vai trò của Tôn trong cuộc đời Lạc có phần nào giống với Ngụy trong đời Hoàng. Là người dẫn đường, dìu dắt, một người thầy định hướng theo nghĩa nào đó. Cái ơn tương ngộ luôn lớn lao, phải may mắn đến bực nào, mới có thể gặp được một người nhìn thấy tài năng bên trong ta khác với tất cả định kiến thế gian, cổ vũ ta không bỏ cuộc, dù có chông gai trở ngại cũng nắm tay ta bước qua, cho ta thêm sức mạnh để đối đầu với mọi sóng gió. Cho nên ai nói Lạc xui xẻo nha, ai nói làm tuyển thủ chuyên nghiệp là khởi nguồn cho mọi đau khổ của Lạc nha, ngược lại, chẳng phải gặp được Tôn chính là may mắn và khởi đầu của hạnh phúc cuộc đời Lạc đó sao?

Yêu Song Hoa.
 

nmnguyet

Đi thuyền buồm vượt biển, tìm kiếm một cái tai
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
667
Số lượt thích
4,216
Fan não tàn của
Kiểu Nhất Phàm Tiểu Thiên Sứ
#30
Sản phẩm thuộc Project Hoa Lạc Hồng Trần 2023
Chúc Trương Giai Lạc sinh nhật vui vẻ!!!


20.

Trương Giai Lạc từng xem một bộ phim kể về một nghệ sĩ piano thiên tài sống trên thuyền, chưa bao giờ đặt chân xuống đất liền kể từ khi sinh ra đến tận khi chết đi.

Sau khi gia nhập bang Hoa Lá, xem lại bộ phim kia thêm lần nữa, hắn lại ngộ ra thêm một điều mới: Thật sự rất khó để phát hiện bản thân mạnh đến mức nào khi luôn cô độc.

Kể từ những ngày sáng thì nghiên cứu quy trình gia nhập Liên minh, gấp gáp tìm kiếm nhân tài tự đề cử bản thân trong diễn đàn cùng Tôn Triết Bình, tối lại đốt tám tiếng đồng hồ vào điên cuồng chơi game, có thể nói con đường Vinh Quang của Trương Giai Lạc rất thông thuận, mạch lạc.

Hội ái hữu Chuyên gia đạn dược vẫn liên tục điều cao thủ tới so đấu với hắn, tất cả lại tâm phục khẩu phục bị hắn đánh bại. Về phía phòng làm việc, hắn nhanh chóng thành lập đội ngũ tin cậy của riêng mình dưới thân phận bang phó, xông pha cùng Hoa Lá Tả Tơi, hoàn thành ủy thác mượt mà như máy gặt tự động.

Có người bên cạnh để so sánh, Trương Giai Lạc mới sực nhận ra Thịnh Thế Phồn Hoa trong tay hắn là một nhân vật tài ba, đáng gờm cỡ nào. Ngay đến Tôn Triết Bình cũng phát hiện ban đầu đã đánh giá thấp hắn, hóa ra vì từng giết rất nhiều lần hồi mới quen nên mới không thấy rõ được sức mạnh của hắn.

Tài năng của Trương Giai Lạc phát huy vô cùng nhuần nhuyễn trong đoàn chiến, công thủ đầy đủ, lại có năng lực khống chế mạnh, có thể một mình gánh vác việc ba người.

“Chuyên gia đạn dược mạnh nhất khu 2” danh hiệu xứng với thực tài dần dần lưu truyền rộng rãi cùng “Cuồng kiếm sĩ mạnh nhất khu 2” thường xuyên lên bảng kỷ lục, trở thành tổ hợp truyền kỳ nức tiếng một thời.

Khác nhân vật trong phim ở chỗ Trương Giai Lạc không hề sợ thế giới bên ngoài, ngược lại, hắn khao khát có cho mình đất trời rộng lớn hơn, ấp ủ niềm mong mỏi cao hơn nữa về tiềm lực bản thân. Giống như nghé con mới sinh không biết sợ là gì, hắn ước sao mình có thể vùng vẫy một phen cho thỏa thuê với thế giới mới đầy rẫy kẻ mạnh.

Những khi không có ủy thác, Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc lại chạy khắp các bản đồ săn giết boss hoang dã. Nghiên cứu triệt để tình hình Liên minh hiện tại, hai người đều hiểu được khuyết điểm lớn nhất ở chiến đội bọn họ lập ra là gì. Bọn họ chỉ giỏi thao tác, không có tí ti năng lực gì về phương diện trang bị, vừa không có tài khoản thật trâu bò đủ sức áp đảo Liên minh chuyên nghiệp hiện tại, vừa không có vũ khí tự chế khiến đối thủ kinh ngạc bởi thuộc tính đặc biệt.

Vì sao Nhất Diệp Chi Thu đánh đâu thắng đó không ai địch nổi, ngoại trừ người điều khiển, Diệp Thu, mạnh như bật hack thì còn là vì món vũ khí bạc Khước Tà, thứ trang bị cực phẩm mà nhân vật trung tâm của chiến đội khác cũng không dễ dàng có được.

Lúc rảnh rỗi, Tôn Triết Bình cũng từng thử mày mò công cụ tự chế tạo vũ khí, tuy có thể tạo ra mấy món đồng nát để nghịch cho vui tay nhưng thật sự muốn làm được vũ khí cấp thần nổi danh thì đâu dễ dàng như vậy. Hắn từng thảo luận riêng với Trương Giai Lạc, cùng với sự phổ biến của công cụ chế tạo, vũ khí bạc chắc chắn sẽ trở thành nhân tố cực kỳ quan trọng ảnh hưởng đến sự phát triển của chiến đội.

Bất kỳ món vũ khí bạc nào có thể lưu danh trong giới thi đấu chuyên nghiệp Vinh Quang cũng đều được tạo nên từ cả trăm cả ngàn món vật liệu hiếm và vô số lần thất bại. Vậy nên trước khi tìm được nhân viên kỹ thuật đáng tin cậy, hai người phải tạo nên một hoàn cảnh thật sự đầy đủ, phong phú để họ có thể yên tâm chế tạo vũ khí.

Khi đã lo nghĩ đến điều này, hai người càng dốc sức trên chiến trường cướp boss hơn, mang đậm khí thế thần chắn giết thần, phật cản giết phật.

Gần như cùng lúc, ông chủ chiến đội nào đó đã bắt đầu tiến vào quy trình đăng ký chiến đội đang khe khẽ thở dài với hai chữ Vinh Quang trên màn hình.

Hắn vừa đánh xong một trận PK trên đấu trường, chuyên gia đạn dược do hắn điều khiển ngã sõng soài ra đất một cách khó coi, bị thiện xạ chẳng biết từ đâu tới hành sấp mặt.

Hắn thích chơi Vinh Quang, nghề lựa chọn đầu tiên chính là chuyên gia đạn dược. Tuy hơi cứng tuổi, tốc độ tay và thiên phú có hạn, trước nay chơi không thực sự xuất sắc nhưng tất cả đều không ảnh hưởng đến tình yêu gần như cố chấp hắn dành cho nghề này, càng không ảnh hưởng đến khát vọng muốn tạo ra nhân vật chuyên gia đạn dược cực mạnh trong Liên minh.

Giữa 24 nghề nghiệp để lựa chọn trong Vinh Quang, chuyên gia đạn dược là nghề vừa đánh không sướng tay, tạo hình nhìn cũng không sướng mắt bằng mấy nghề như pháp sư chiến đấu, kiếm khách, thiện xạ,…; lại cũng không phải nghề nhất định phải có trong đội như mục sư và kỵ sĩ. Nhưng hắn vẫn cố chấp tin rằng nếu Liên minh mới hình thành này xuất hiện một ngôi sao vận dụng được nghề này đến đỉnh cao, nhất định có thể tạo nên một làn sóng bùng nổ của chuyên gia đạn dược.

Phải cho đám người chơi không biết nhìn hàng kia mở mang tri thức về sự lợi hại của đạn dược nhà ta.

Hắn ôm tâm nguyện đó mà đầu tư vào một câu lạc bộ thể thao điện tử tại thành phố K quê mình, dự định gia nhập Liên minh chuyên nghiệp ở mùa giải thứ hai, lập ra một chiến đội mới lấy nhân vật chuyên gia đạn dược cấp thần làm trung tâm.

Đáng tiếc, khát vọng lớn đến đâu cũng không bù được trình thao tác thiếu hụt. Hôm nay lại thua liền ba trận như mọi khi, chút ý chí chiến đấu ít ỏi bị bào mòn hết sạch.

Thế nên hắn lắc đầu cười khổ, thoát game, mở file nén vừa tải xuống từ email.

Nhìn chung, việc phê duyệt chiến đội không gặp vấn đề gì, quá trình nghiên cứu phát triển vũ khí bạc súng lục tự động cũng rất thuận lợi. Tiếc là hắn không thực sự vừa lòng với mấy vị cao thủ ở khu 1 khi trước mượn sức, đành phải nhìn rộng hơn, xem xét cả khu 2, khu 3, dù thế nào cũng muốn tìm một người điều khiển phù hợp nhất cho chuyên gia đạn dược số một Liên minh tương lai.

Hắn mở file mới nhận được, giải nén, bên trong là bản ghi hình chiến đấu mới nhất đã được quản lý chọn lọc, biên tập về từng cao thủ chuyên gia đạn dược ở ba khu, sắp xếp ngay ngắn theo ID của từng người.

Hắn mở ngẫu nhiên vài cái nghiên cứu, phần lớn đều là re-play PK đấu trường cách biệt thực lực rõ rệt. Lăn bừa chuột mà chẳng có mục đích rõ ràng, tầm mắt hắn bỗng nhiên ngừng lại ở tên của một thư mục.

[Khu 2 – Công hội Chém Cho Ngươi Hoa Lá Tả Tơi – Thịnh Thế Phồn Hoa]

Hắn phì cười bởi cái tên công hội này đầu tiên, sự tò mò điều khiển hắn mở thư mục ấy ra rồi lại hốt hoảng vì tên bản ghi. Nín thở ngưng thần mở re-play “Chuyên gia đạn dược cấp 47 tàn sát nửa công hội tại Rừng Rậm Bừng Cháy”, ánh sáng trắng chói nhức cả mắt tràn ra từ phần mềm trình chiếu.

Tên file thể hiện rõ ràng rằng chuyên gia đạn dược đấu lưng với một cuồng kiếm sĩ treo cái tên mã xác thực trên đầu, quang hoa rực rỡ huyết khí tung hoành, chém giết quân địch đang ồ ạt kéo đến nhanh như gặt lúa mì. Tên hai người đều đã chuyển đỏ, không biết đã chiến đấu bao lâu mà vẫn khí phách không đổi. Tim hắn hẫng mất một nhịp, vội vàng mở file khác, hắn ngả người, tựa lưng vào ghế dựa, không khỏi kinh ngạc vuốt cằm tặc lưỡi.

Bản ghi hình thứ hai có tên “Tổ hợp cuồng kiếm đạn dược số một khu 2 tàn sát cao thủ hàng đầu Lam Khê Các”. Hình như đây là video PK có lượt click khá cao trên diễn đàn Vinh Quang. Tôn Triết Bình, người đăng nó với cái tên cực kỳ ngứa đòn kia, cho rằng bài đăng ấy hot hòn họt đến thế cũng có công của đống spam trả lời đặc sắc vô song tràn màn hình đến từ người nào đó bên Lam Vũ.

Hắn chăm chú nhìn màn phối hợp hút mắt của hai người, xem đi xem lại đến lần thứ ba vẫn chưa hoàn hồn. Khiến hắn chấn động không phải hiệu suất chém giết khiếp người của cuồng kiếm sĩ mà là hiệu ứng kỹ năng rực rỡ như pháo hoa nổ tung do chuyên gia đạn dược kia tạo ra.

Giải đấu chuyên nghiệp Vinh Quang không chỉ là một cuộc so tài tranh đoạt quán quân đơn thuần mà còn là hoạt động thương mại gây dựng tiếng tăm và tìm kiếm lợi nhuận. Tất nhiên thắng thua rất quan trọng nhưng phong cách cá nhân của tuyển thủ cũng có thể tạo nên sức hút và phong cách cho chiến đội.

Hắn vội vàng xem toàn bộ video về Thịnh Thế Phồn Hoa, đưa ra đánh giá chung dựa theo lập trường một ông chủ chiến đội: Có sẵn tốc độ tay và thiên phú, phong cách cá nhân hoa lệ đã định hình, tuy còn thiếu kinh nghiệm và ý thức của tuyển thủ chuyên nghiệp, độ chuẩn xác chưa đủ, kỹ xảo chiến đấu cũng không thật sự bình tĩnh, vững vàng nhưng tất cả những điều ấy đều có thể bồi dưỡng dần dần.

Quan trọng nhất là: đấu pháp của cậu ta không hẹn mà hợp với định hướng nhân vật mới chiến đội Bách Hoa dốc sức tạo ra!

Lại xem bản ghi hình của các cao thủ chuyên gia đạn dược khác, hắn hoàn toàn không tìm được cảm giác đặc biệt hứng thú kia.

Ông chủ tương lai của chiến đội Bách Hoa bình ổn tâm trạng đang kích động một chút, lập tức mở QQ với quản lý ra.

“Cậu chuyên gia đạn dược tên Thịnh Thế Phồn Hoa có vẻ được đó.”

Quản lý đã tiến hành điều tra cơ bản về nhóm cao thủ đạn dược đã thu thập thông tin này, vội vàng giới thiệu tình hình của người được ông chủ nhắc đến.

“Cậu ta là chuyên gia đạn dược bỗng nhiên nổi như cồn dạo gần đây ở khu 2, thường xuyên hành động cùng cuồng kiếm sĩ tên Hoa Lá Tả Tơi kia, được mọi người gọi là bộ đôi Song Hoa, người bên mình từng chịu thiệt khá nhiều lần khi cướp boss với bọn họ.”

Quản lý nói về mấy sự kiện khá nổi tiếng do bộ đôi Song Hoa kia gây nên, ông chủ vừa nghe vừa gật gù, xoa cằm theo thói quen, càng thấy hứng thú hơn.

“Cậu đi liên hệ chút, hỏi cậu ta có muốn gia nhập chiến đội chuyên nghiệp không.”
 
Last edited:

张佳乐头上的小花儿

To sleep the sleep of the just and innocent
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
8,466
Số lượt thích
19,545
Team
Bách Hoa
Fan não tàn của
Nhìn hình
#31
Ngụy thì chấm Tôn, ông chủ chiến đội bên này thì chấm Lạc. Ngộ ghê nha người ta là đũa có đôi dép có cặp làm chim muốn liền cánh làm cây muốn liền cành mà sao các bạn kỳ cục vậy hả :tee
 

Bình luận bằng Facebook