Thịnh Thế Phồn Hoa và Hoa Lá Tả Tơi một cặp, Lưu Vũ và Bánh Kẹp Thịt Thịt Kẹp Bánh một cặp, vào đấu trường 2V2.
Một bên có nghề đánh tầm trung và khống chế, một bên có nghề kiếm sĩ cận chiến, trông có vẻ ngang tài ngang sức.
Hai người Lam Vũ đã được huấn luyện chuyên nghiệp, kinh nghiệm đối chiến cũng dày dặn hơn, vừa bắt đầu đã tạo cơ hội tách cuồng kiếm và đạn dược ra xa nhau bằng kỹ năng khống chế của thuật sĩ rồi tìm cách tiêu diệt từng người một. Ván đầu tiên, kiếm và lời nguyền toàn thắng, vênh váo đắc chí spam lời rác rưởi.
Thất bại khi đối kháng chính diện hoàn toàn khác với chết vì bị núp lùm đánh lén, có tức cũng không tức được, ngược lại còn thấy sự chênh lệch thực lực rõ ràng.
Bàn tay phải đang nắm chặt của Trương Giai Lạc từ từ buông ra, hắn xoay xoay cổ tay hơi cứng vì căng thẳng quá mức, nghe thấy Tôn Triết Bình thấp giọng nói: “Kinh nghiệm và ý thức của tuyển thủ chuyên nghiệp à, cũng ghê gớm đấy. Thú vị… Đánh kéo dài không có lợi cho chúng ta, tấn công đàn áp đi, nghe tôi chỉ huy.”
Hoa Lá Tả Tơi bình thản đề nghị đấu thêm ván nữa, Lưu Vũ đang hăng máu, miệng lưỡi lưu loát quyết đoán chấp nhận lời khiêu chiến của người vừa thua trong tay mình. Trương Giai Lạc nhức hết cả đầu, không kìm được chuyển sang cà khịa thiếu niên kiếm khách ồn ào kia. Nhoáng cái, phòng đấu ầm ĩ như có 500 con vịt được nuôi thả.
Nhưng trận chiến vừa bắt đầu, đôi bên lập tức im bặt. Hoa Lá Tả Tơi và Thịnh Thế Phồn Hoa đứng cạnh nhau ngay sau khi khai màn.
Trương Giai Lạc tập trung tâm trí hết mức, trong đôi con ngươi như có luồng điện chớp động, tay trái đặt hờ trên bàn phím, tay phải cầm chắc chuột, bất kỳ lúc nào cũng có thể bộc phát tốc độ tay cao nhất.
Hắn tin rằng trạng thái của bản thân hôm nay vô cùng tốt, chắc chắn có thể bùng nổ năng lực vượt xa người thường.
“Đạn cover! Lên!”
Không đợi kiếm khách và thuật sĩ ra tay, Tôn Triết Bình chỉ huy hai người xông thẳng về phía Lưu Vũ với ánh sáng bom đạn chói mắt và bóng kiếm hừng hực khí thế.
Những tiếng nổ liên tục và ánh sáng loang loáng vây quanh, không thể nhìn rõ nổi trong đặc hiệu của các kỹ năng hỗn loạn, chỉ có thể nghe được tiếng lựu đạn vỡ tung và tiếng trọng kiếm bổ xuống đan vào nhau, máu đỏ tóe ra như tia lửa từ đống lửa trại cháy đến tận trời.
“Móa móa móa móa móa móa mấy ông từ từ coi!!” Hoàng Thiếu Thiên bị quây vào đánh chỉ có thể kêu một câu này, tuy tốc độ tay và khả năng phán đoán cơ bản còn đó nhưng sự phối hợp vừa hoa lệ, vừa hung hãn này khiến người ta lóa cả mắt. Quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay Tôn Triết Bình đang càng đánh càng hăng, Hoàng Thiếu Thiên điên cuồng gõ phím, cố hết sức chống đỡ nhưng thanh máu vẫn tụt với tốc độ khiếp người.
“Nhóc con cố thêm chút! Ngụy lão đại tới cứu mi đây!” Thuật sĩ vốn định ẩn nấp tìm vị trí đánh lén phù hợp trước rồi ra tay khống chế sau bị thảm kịch trước mắt ép phải lộ diện. Gã vung tay tung một đại chiêu muốn quấy rối thế công của hai người nhưng vẫn không thể nghịch chuyển nổi cục diện.
“Tới đúng lúc lắm, đập luôn cả hai.” Tôn Triết Bình ngạo mạn nói, chấp nhận chịu sát thương cùng Thịnh Thế Phồn Hoa, bỏ cái xác Lưu Vũ nằm đó, gió tanh mưa máu lần nữa cuốn về phía thuật sĩ.
Dưới sự cover cực gắt của làn đạn khói điên cuồng, cuồng kiếm chưa bao giờ bùng nổ đến thế.
Hai người phối hợp không một kẽ hở, cả hai đều đạt đến trạng thái đỉnh cao nhất.
Chưa đầy năm phút bùng nổ bán máu bán mana, một tuyển thủ đang thi đấu chuyên nghiệp và một ngôi sao tương lai trong trại huấn luyện cứ thế ngã xuống trong thế công hung mãnh không theo lẽ thường của họ.
Nhìn hai chữ Vinh Quang trên màn hình, bấy giờ Trương Giai Lạc mới sực nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.
“Thắng!! Chúng ta thắng!!!”
Ba giây sau, Thịnh Thế Phồn Hoa bật tót lên cao.
Màn phối hợp khi nãy, dù là cách thức di chuyển hay nối tiếp kỹ năng đều chuẩn xác như được tính toán sẵn, thế công hai người hợp lực đánh ra kín kẽ đến mức khó lòng tìm được đường phá giải. Hơn nữa, đấu pháp rực rỡ của Trương Giai Lạc vốn có hiệu quả cover, tình cờ phối hợp mà lại mạnh đến mức gần như không gì cản nổi.
Lực chú ý, lòng khao khát chiến thắng, sự hào hứng khi lần đầu tiên gặp được tuyển thủ chuyên nghiệp, nhiều yếu tố quan trọng cùng tập hợp lại mới tạo ra kỳ tích khó có thể phục chế. Nếu để hai người đánh lại một lần nữa, sợ rằng cũng không thể tái hiện khoảnh khắc huy hoàng ấy.
Dù thế nào đi nữa, đây vẫn là một thắng lợi giành được từ tay đội trưởng Lam Vũ, chắc chắn củng cố thêm sự tự tin cho hai thiếu niên muốn tiến vào giới chuyên nghiệp.
Sau khi kịp phản ứng, cả hai bật cười, hò hét, điều khiển cuồng kiếm và chuyên gia đạn dược trong tay mình xô vào nhau.
“Khụ, đánh khá đấy…” Ngụy Sâm, người không biết hạn cuối là gì trong Liên minh, cũng không bắt bẻ được trận PK này điều gì, đành phải khen hai tiểu quỷ tiến bộ thần tốc một cách không quá tình nguyện.
Hoàng Thiếu Thiên đang tuổi nghé con mới đẻ không sợ cọp, nhảy như choi choi, miệng tía lia: “PKPKPKPKPK chiêu vừa nãy chưa thấy rõ đã tạch rồi không tính gì hết! Tui nghĩ ra phải giải quyết như nào rồi chắc chắn lần này có thể lật kèo nào đánh ván nữa ván nữa!”
“Anh bảo này, cuồng kiếm có triển vọng như chú em nên đến Lam Vũ bọn anh, đến Lam Vũ, giành quán quân. Nói xem chú em đủ tuổi chưa, nếu đủ rồi thì đến Lam Vũ bọn anh, ra mắt nghiêm túc luôn, cúp quán quân đang vẫy gọi Lam Vũ đấy, thiếu niên dũng cảm, mau tới đây tạo nên kỳ tích.” Bánh Kẹp Thịt Thịt Kẹp Bánh lần nữa giở giọng như bán hàng đa cấp, câu nào câu nấy nghe đến là oai.
“Ai cùng bọn với ông!!” Thịnh Thế Phồn Hoa nhảy tót ra chắn phía trước Hoa Lá Tả Tơi, tư thế trông đúng như kiểu đề phòng gã lưu manh xấu xa sàm sỡ gái nhà lành.
“À, đội trưởng chiến đội còn đánh không lại tôi, gia nhập lấy đâu ra tương lai?”
Hoa Lá Tả Tơi không lên tiếng trào phúng thì thôi, một khi đã nói thì đến cả mã xác thực trên đầu cũng có khí phách.
“Ha ha ha ha ha chuẩn luôn! Đỉnh của chóp! +1!” Thịnh Thế Phồn Hoa bên cạnh hùa theo, sự đáng ghét tăng theo cấp số nhân.
“Này nhé, ăn may thắng được một ván mà vểnh đuôi lên tận trời à? Kéo mấy chú em gia nhập là nể mặt lắm rồi. Trong từ điển của đám nhóc con bây giờ có còn hai chữ “khiêm tốn” không thế. Người giỏi sẩy tay ngựa hay sẩy vó, anh thấy pha phối hợp ban nãy của hai đứa mày chẳng qua là tình cờ làm được thôi chứ mà giỏi thế thật sao không đánh từ ván đầu. Đừng có giấu, vàng thật không sợ lửa, có gan thì đấu thêm lần nữa thử xem?”
Nghe giang hồ đồn, lúc Ngụy lão đại hứng lên thì có thể lải nhải với người ta hai tiếng đồng hồ không mỏi miệng, lần nào cũng ba hoa chích chòe đủ thứ. Hoàng Thiếu Thiên hồi 15 tuổi thường xuyên vểnh tai dốc lòng học hỏi cốt lõi kỹ xảo, chưa ra mắt đã xây dựng căn cơ vững chắc, kết hợp với thiên phú nói nhanh dị bẩm để sau này trở thành lời rác rưởi đệ nhất Liên minh mang sức phá hoại ưu tú vượt trội.
Ngụy Sâm nói một hơi một ngàn hai trăm chữ, từng câu từng từ thẳng thừng uy hiếp Tôn Triết Bình. Hoa Lá Tả Tơi không nhịn được nữa, siết chặt trọng kiếm, đáp trả: “Ông tưởng tôi không dám chắc?!”
Đánh thêm ván nữa, quả thật khó nói trước thắng thua. Trương Giai Lạc liếc nhìn đồng hồ, không muốn đánh nữa: “Sắp đến giờ rồi, tui phải về đây, có cơ hội lại đánh sau.”
Thịnh Thế Phồn Hoa còn chưa thuyết phục được Hoa Lá Tả Tơi ngưng chiến rời phòng đấu đã nghe một giọng nói đáng khinh cằn nhằn sau lưng: “Ha ha ha sợ không dám đánh nữa chứ gì, ông đây chắc chắn tẩn cho cho hai thằng chúng mày tè ra quần kêu cha gọi mẹ.”
Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc không hẹn mà cùng giơ ngón giữa với màn hình.
Thời gian trong trò chơi cũng luân chuyển, cũng có thể tái hiện mưa gió sương tuyết Xuân Hạ Thu Đông. Kiến trúc và ngã tư đường đều được trời chiều nhuộm thành màu vỏ quýt sẫm giống như cả tòa chủ thành đang hừng hực cháy.
“Thật là một ngày kỳ lạ…” Trương Giai Lạc thầm cảm thán trong lòng.
Đối chiến với tuyển thủ chuyên nghiệp nhưng lại may mắn thắng được; nhận được lời mời gia nhập chiến đội nhưng không thèm nghĩ đã thẳng thừng từ chối. Giống như bất ngờ trúng số độc đắc, rồi gia tài bạc triệu lại tiêu tán sạch, cảm giác thành công và không thật cùng tồn tại mà bàn tay vẫn trống trơn như cũ.
Tưởng tượng vậy thật sự hơi đau lòng, Trương Giai Lạc chống má nhìn cuồng kiếm sĩ trong màn hình, hỏi dò.
“Nè, anh như vậy ổn không đó? Chắc lần đầu được chiến đội chuyên nghiệp mời nhỉ? Không hối hận thật hả?”
“Cậu cảm thấy ổng nghiêm túc à? Tôi thấy không chắc đâu, cái lão vô liêm sỉ đó…”
Tôn Triết Bình lại hiểu rất rõ bản tính Ngụy Sâm.
“Nếu Lam Vũ thực sự muốn kéo anh vào, anh đồng ý không?” Trương Giai Lạc vẫn chưa chịu từ bỏ.
“Nếu tôi đồng ý thì cậu cũng đồng ý?”
Cuồng kiếm sĩ dừng bước, quay lại chạy về phía Thịnh Thế Phồn Hoa, tà dương đỏ rực kéo cái bóng của hai người dài lê thê.
Trương Giai Lạc ngẫm nghĩ một hồi đến nhức cả đầu mới nghĩ ra được câu trả lời vừa chân thành, vừa thỏa đáng.
“Nếu tui nói không muốn thì lại tự đề cao bản thân quá. Cơ hội hiếm có mà.”
Hoa Lá Tả Tơi nhìn thẳng vào hắn hồi lâu, đột ngột vung trọng kiếm trong tay về phía ngực hắn mà không dùng bất kỳ kỹ năng nào.
Hắn định phản kích theo bản năng nhưng lại sực nhớ ra thành viên chung đội được miễn sát thương của nhau. Vậy nên hành vi trông thì tưởng là công kích này lại giống… hành vi thân mật nào đó chẳng thể phân biệt được ai với ai hơn.
Hắn biết Tôn Triết Bình chuẩn bị nói những điều rất nghiêm túc, bèn ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe.
“Nếu cậu không đồng ý thì cứ nói thẳng với tôi là không đồng ý. Tự đề cao bản thân thì làm sao, tôi không ngại.”
Chẳng hiểu sao Tôn Triết Bình lại hơi giận, bất giác nâng cao giọng.
“Là tôi tìm cậu đánh chung! Chắc chắn sẽ không bỏ cậu một mình chạy mất! Cho dù ngày nào đó cậu đá tôi trước, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm đến cùng những điều tôi đã nói!”
Trương Giai Lạc cũng không muốn nghe câu này, Thịnh Thế Phồn Hoa lập tức nâng súng, bày ra tư thế đầy uy hiếp nhưng cũng không tấn công ngay.
“Sao tui phải đá anh chứ! Khắp Vinh Quang này tui chơi ổn với mỗi mình anh, đá anh rồi tui còn tìm được ai?!”
Trong ánh chiều tà rực rỡ, cuồng kiếm sĩ giương trọng kiếm về phía ngực chuyên gia đạn dược mà chuyên gia đạn dược cũng nâng súng nhắm ngay đầu cuồng kiếm sĩ. Tư thế chuẩn bị chiến đấu hết sức căng thẳng lại trở thành một nghi thức thú vị đến bất ngờ.
Tôn Triết Bình bật cười, hít sâu một hơi, quát lên như giao hẹn:
“Tổ hợp này của chúng ta không bao giờ chia tách!”
Trương Giai Lạc cũng không biết nên đáp thế nào, cứ vậy thuật nguyên lại không thiếu chữ nào, tiếng hô càng vang hơn.
“Tổ hợp này của chúng ta không bao giờ chia tách!!!!”
Cuối xuân đầu hè khi 17 tuổi năm ấy, hai thiếu niên thấy được tương lai xán lạn rộng mở sau một trận thắng hiểm, lập một lời thề ước hăng hái, bồng bột.