Hoàn [The King Return] (Chúc mừng sinh nhật Diệp Tu) Hào quang nhân vật chính.

Lăng Nhân Vạn Diệp

Dân thường Máy Chủ 10
Bình luận
114
Số lượt thích
73
Location
Một thế giới nào đó giữa vô số vì sao
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Họ Diệp tên Tu
#1


Hào quang nhân vật chính
【Event 24h Mừng sinh nhật Song Diệp 2024】

Author: 慕瑾

ID lofter: mujinjinjin

Link: 【叶修生贺】主角光环-慕瑾

Edit: Sơ

Beta: Aya

Chi tiết: 【Event 24h Mừng sinh nhật Song Diệp 2024】The King Return



Diệp Tu đã nhận ra có gì đó không đúng ngay từ khi mới mở mắt.

Dù tuyển thủ chuyên nghiệp có giải nghệ thì cũng vẫn độ tuổi xuân phơi phới. Nhưng sống trong những tháng ngày liều mạng tiến về phía trước, ở một khoảnh khắc nào đó, mọi tuyển thủ đều có thể nhận thức được ít nhiều việc bản thân đang già đi, kiểu người hết mình vì sự nghiệp như Diệp Tu lại càng hiểu sâu sắc điều này.

Nhưng hôm nay lại không phải vật lộn với loại cảm giác uể oải khi thức dậy vào mỗi buổi sáng như trước, Diệp Tu chỉ thấy tay chân mình dồi dào sức lực, hình dung đơn giản về trạng thái cơ thể là nhẹ nhàng như én.

Hắn phản ứng rất nhanh, lật mình xuống giường tìm gương.

Quả nhiên, khuôn mặt trong gương có thể gọi là non nớt. Mặc dù phong thái có thể chọc điên cả liên minh về sau vẫn còn nguyên nhưng đôi mắt vừa đen vừa sáng của hiện tại lại rất lừa tình.

Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó và Diệp Tu đã biết phải làm sao để chứng thực nghi ngờ vô căn cứ của mình. Sau thi đấu thế giới theo lời mời kết thúc, Diệp Tu chuyển về nhà ở thành phố B, ngại ngùng sống chung với người cha mà từ nhỏ hắn đã không giỏi ứng phó cùng em trai song sinh.

"Diệp Thu!" Diệp Tu ra khỏi phòng thăm dò, ra lệnh cho Tiểu Điểm gọi em trai tới.

Nằm ngoài dự đoán của hắn, người bước vào không phải là người em trai cùng tuổi như hắn tưởng mà lại là Diệp Thu đã trưởng thành với cơ thể cao lớn.

Trong khoảnh khắc, đầu Diệp Tu bỗng dưng bật ra một câu: Diệp Thu là một người đàn ông có thân hình cường tráng.

"Đã bảo em đừng có gọi trống không như thế rồi. Em tôn trọng anh lớn như thế à?" Diệp Thu đi tới, một đống lời giáo dục ập tới, thông tin ẩn giấu trong đó khiến Diệp Tu không khỏi chấn động.

"Chú thành anh của anh từ bao giờ thế?" Diệp Tu khịt mũi coi thường "Rõ ràng chúng ta sinh đôi mà."

Diệp Thu nhìn khuôn mặt nhỏ hơn anh một chút của Diệp Tu, không đổi sắc nói: "Anh em chúng ta chỉ trông khá giống nhau thôi."

Diệp Tu đã hiểu.

Đại khái là hắn bước vào một thế giới song song với những thiết lập ngẫu nhiên. Ở đây, mặc dù hắn và Diệp Thu giống nhau như đúc nhưng cả hai lại cách nhau tám tuổi, hoàn toàn không phải anh em sinh đôi.

Ngoài ra, bây giờ hắn mười lăm tuổi.

Lấy tuổi ở thế giới cũ để tính thì hắn đã cách cái tuổi mười lăm gần mười lăm năm. Nếu dùng mười lăm tuổi là nút, cuộc đời hắn vừa hay gấp đôi được luôn. Diệp Tu có nằm mơ cũng chẳng ngờ rằng mình có thể sử dụng con mắt năm mười lăm tuổi để nhìn thế giới thêm một lần nữa.


Sau khi chấp nhận sự thật, thứ đầu tiên hắn nhớ tới cũng chẳng phải cái gì xa lạ, mở miệng ra là: "Vinh Quang sao rồi?"

"Vinh Quang?" Diệp Thu nhìn chằm chằm Diệp Tu, giám sát cậu uống hết một cốc sữa bò giàu canxi rồi mới vừa đưa khăn giấy vừa thờ ơ nói "Là cái trò chơi đang hot mấy năm gần đây à? Hình như tuần trước sân vận động cạnh bên có tổ thức thi đấu, trạm xe bus ở ngã tư đó còn dán cả áp phích."

Diệp Tu nghe vậy, càng nghĩ lại càng thấy hơi giật mình.

Theo lời của Diệp Thu, Vinh Quang đã hot được vài năm. Mặc dù ở thế giới cũ, Vinh Quang vừa ra mắt là có thể khơi lên một làn sóng thảo luận trong giới nhưng hot tới mức khiến người không hề quan tâm tới game như Diệp Thu cũng từng nghe qua thì ít nhất phải đợi hai năm sau khi mở máy chủ. Hơn nữa, Diệp Thu vừa nói, Vinh Quang đã bắt đầu có giải đấu....

Diệp Tu ném giấy trong tay vào thùng rác, dùng cơ thể nhẹ nhàng năm mười lăm tuổi nhảy lên, chạy ra khỏi nhà, xông vào trời hè rợp bóng bất chấp sự ngăn cản của Diệp Thu.

Đúng như Diệp Thu nói, áp phích tuyên truyền mùa giải thứ năm được dán trên bảng quảng cáo của trạm xe bus. Khuôn mặt hai thanh niên có ngoại hình tương đương nhau được phân bố ở hai bên, phía sau là đồng đội mặc cùng kiểu đồng phục. Phông nền có lá phong và viên đạn, chính giữa thiết kế chữ lớn cách điệu làm tăng thêm bầu không khí căng thẳng: "Thiên tài thiện xạ Luân Hồi ngang trời xuất thế, liệu đại thần kỳ cựu có thể giữ vững danh hiệu Súng vương?"

Con mắt của Diệp Tu bị nắng làm lóa tới khó chịu nhưng vẫn cố chấp mở to nhìn lên tấm áp phích được dán cao hơn cả hắn, nhìn người bạn cũ đã từng vĩnh viễn dừng bước ở tuổi mười tám, giờ đây lại tuổi trẻ rực rỡ; nhìn cô bé dường như sẽ mãi mãi chạy phía sau lưng hắn, bằng lòng để lộ dáng vẻ yếu đuối nhất với hắn, giờ đây đã là một cô gái hiên ngang cứng cỏi; còn cả người thanh niên trầm mặc ít nói rõ ràng từng là đàn em nhưng khuôn mặt giờ đây còn trưởng thành hơn cả mình. Tất cả đều khắc sâu vào trong tâm trí.

Cuối cùng Diệp Tu cũng nhận thức được cái hiện thực này hoang đường tới cùng cực.

Diệp Thu hai mươi ba tuổi, đã là người trưởng thành, tốt nghiệp đại học rồi bước vào xã hội. Tô Mộc Thu theo yêu cầu của Liên Minh, ra mắt với vai trò đội trưởng của Gia Thế vào năm mười tám tuổi. Tô Mộc Tranh sau ba năm anh trai trở thành tuyển thủ cũng nối gót vào con đường chuyên nghiệp, làm trợ thủ đắc lực của anh trai, bổ sung thêm lợi thế cho Gia Thế vốn đã có tuyển thủ ngôi sao; ngay cả Chu Trạch Khải cũng ra mắt vào mùa giải thứ năm, không mắc một chút sai lầm nào, bất chấp cái bóng của Thế hệ Hoàng Kim từ mùa giải thứ tư, điểu khiển Nhất Thương Xuyên Vân từ một xạ thủ không ai biết đến tới một trận thành danh.

Hóa ra không phải hắn trở về năm mười lăm tuổi.

Tất cả mọi người đều đi đúng với quỹ đạo của chính mình, tới gần vinh quang, trở thành vinh quang, sống một đời rực rỡ.

Chỉ có hắn bị giữ lại ở tuổi mười lăm. Để rồi giữa cái nắng hè này, giống như con ve sầu đã ngủ cả thế kỷ, thức tỉnh vào một ngày bình thường chẳng ai để tâm tới.

Diệp Tu lẳng lặng nhìn tấm áp phích phơi gió phơi nắng kia.

Những người đi ngang qua dù vội vàng hay thong thả đều để ý tới người thiếu nhiên nhìn chằm chằm vào một tấm áp phích thật lâu. Nhưng không ai biết, vào thời khắc này, kỳ tích đang dần được ấp ủ ngay trong cái ánh mắt mờ mịt xanh biếc kia.

Sau này, khi nhớ lại, mọi người không khỏi cảm thán…. khoảnh khắc lịch sử ra đời trong nháy mắt nhưng cũng chẳng nhất thiết phải dồn dập như sóng dậy.


Mùa hè. Thành Phố H. Câu lạc bộ Gia Thế.

Hôm nay, trại huấn luyện tiếp đón hai vị khách hơi đặc biệt.

Người phụ trách dùng ánh mắt tò mò đánh giá thiếu niên còn chưa cao tới bả vai của người trưởng thành trước mặt, rồi lại nhìn khuôn mặt khó ở của người lớn bên cạnh, lên tiếng như đã hiểu rõ: "Cả hai là anh em nhỉ."

Diệp Thu hừ lạnh, quay đầu ra chỗ khác, không trả lời.

Ngược lại, thiếu niên mới là người thể hiện ra vẻ chín chắn chững chạc, hắn nhìn người đàn ông như đúc ra từ một khuôn với mình bên cạnh... một bản sao lớn, một bản sao bé... nghiêm túc nói: "Không, tôi không quen anh ta."

"?" Diệp Thu quay ngoắt đầu lại, dường như chuẩn bị đánh nhau với Diệp Tu: "Ranh con Diệp Tu, em bảo em không quen ai."

"Này...." Người phụ trách luống cuống tay chân còn Diệp Tu thì lại như chẳng mấy ngạc nhiên, lặng lẽ bịt hai tai, ngăn không cho tiếng gào thét của Diệp Thu lọt vào trong.

"Sau khi từ ngoài về, em đột nhiên thu dọn hành lý, chuẩn bị rời nhà trốn đi, sách không đọc, Tiểu Điểm cũng không cần, chọc ba mẹ tức giận chạy về nhà, náo loạn tới long trời lở đất. Nếu không phải anh đứng ra bảo lãnh thì em nghĩ em có thể nguyên vẹn tới Hàng Châu à? Lòng biết ơn của em đâu, bỏ lại ở trạm xe bus chung với lý trí rồi hả?" Diệp Thu tức giận nói.

Diệp Tu nhớ tới tình cảnh gà bay chó sủa không lâu trước đây, dù là làm lại cuộc đời cũng không nhịn được mà thở dài. Đang lúc cảm khái, giọng nói trẻ trung xuyên qua âm thanh chỉ trích không dứt của Diệp Thu, chỉ một câu đã làm tất cả mọi người đều ngẩng lên.

"Có chuyện gì vậy?" Giọng nói kia hỏi.

Diệp Tu giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía âm thanh xuất hiện. Đó là cửa lớn trại huấn luyện, nối liền với cái xanh biếc chỉ thuộc về mùa hè. Người kia đẩy cửa bước vào, mang theo cả những ký ức xa xôi lẫn nhiệt huyết.

"Đội trưởng Tô."

"Đội trưởng!"

"Sao đội trưởng lại tới đây... còn có cả nữ thần Tô!"

Tô Mộc Thu đón nhận từng ánh mắt đưa tới, phát hiện một cái nhìn chứa tình cảm đặc biệt nhất trong đó. Anh theo bản năng tìm kiếm ánh mắt kia rồi gặp gỡ thiếu niên để sau này nhớ lại tưởng chừng như đã thấy một kỳ tích.


Anh gặp được Diệp Tu năm mười lăm tuổi.

Vóc người không quá cao, khuôn mặt còn mang theo vẻ ngây thơ dễ thấy, khóe miệng tươi cười nhẹ nhàng, nhìn vào đôi mắt phản chiếu ánh sáng lọt vào từ cánh cửa chưa đóng có thể thấy được sự vui mừng, hoài niệm, còn cả cái kích động khó lòng kìm chế.

Hắn giống như bao người khác, ngoan ngoãn gọi đội trưởng Tô nhưng Tô Mộc Thu tự nhiên cảm thấy mình bị trêu chọc.

"Cậu là?" Tô Mộc Thu dùng tư cách đội trưởng đặt câu hỏi.

Thiếu niên tự giới thiệu mình, "Em là Diệp Tu, em muốn gia nhập chiến đội Gia Thế."

Nghe vậy, Tô Mộc Thu nhíu mày. Chiến đội Gia Thế? Không phải trại huấn luyện Gia Thế hay câu lạc bộ Gia Thế mà muốn dùng thân phận đội viên chính thức sao? Đúng là nghé con mới sinh không sợ cọp.

Tô Mộc Tranh theo vào từ đầu nhẹ nhàng tới gần, tò mò nhìn về phía Diệp Tu, nói lời đội trưởng như Tô Mộc Thu không tiện nói: "Diệp Tu, em cảm thấy em có thể đánh chuyên nghiệp luôn hả?"

Hỏi câu này xong, người xung quanh mới nhận ra ẩn trong lời mới nói kia của Diệp Tu có bao nhiêu sự ngông cuồng, không nhịn được mà lén lút trợn trắng mắt.

Loại người mới tự nghĩ mình siêu phàm như vậy cũng chẳng hiếm thấy nhưng thường thì kết cục của họ đều là không biết trời cao đất dày khiêu chiến với người có địa vị nhất sau đó thì nhận ra sự tàn khốc của thế giới hiện thực.

Quả nhiên, "Nếu như mọi người không tin năng lực của em thì mình có thể đánh thử chút." Nhìn đi, chuẩn bị ăn đòn rồi.

Tô Mộc Thu và Tô Mộc Tranh liếc nhau. Sau đó, Tô Mộc Thu và Diệp Tu đều tự tìm một cái máy trống, ngồi vào. Tô Mộc Tranh thì hào hứng vòng ra phía sau Diệp Tu. Thấy vậy, mọi người không khỏi cười trên nỗi đau của người khác. Trông xung quanh xì xào bàn tán, Diệp Thu mới vừa đâm chọc Diệp Tu không có tình người lại bình tĩnh đứng yên tại chỗ nhìn Diệp Tu, trong mắt không một chút mảy may nghi ngờ.

Tô Mộc Thu quẹt thẻ tài khoản do người phụ trách trại huấn luyện mang tới, mở sân đấu rồi báo số phòng, đợi nửa ngày vẫn chưa thấy ai mới không nhịn được quay sang hỏi Diệp Tu: "Sao cậu vẫn chưa tới?"

Tô Mộc Tranh ở bên kia che miệng cười trộm, Tô Mộc Thu mơ hồ cảm thấy không đúng nhưng chẳng ngờ đứa trẻ này lại vẫn cứ bình chân như vại gõ phím, thuận miệng trả lời: "Đến vội quá, chưa lập tài khoản… Nhất, Diệp, Chi, Thu....rồi."

Tô Mộc Tranh vỗ tay: "Chị thích cái cách đặt tên của em."

Diệp Tu: "Em cũng cảm thấy không tệ."

Âm thanh đối thoại vừa dứt, nhân vật "Nhất Diệp Chi Thu" mới ra lò chưa chuyển chức xuất hiện trước mắt Tô Mộc Thu.

Nhìn nhân vật trống rỗng, lại nghe tiếng cười vang vì thao tác của Diệp Tu, khóe mắt Tô Mộc Thu co giật.

Dường như hắn đang phải dùng lý trí cuối cùng còn sót lại của một đội trưởng, gắng ôn hòa hỏi: "Cậu dùng tài khoản mới lập thì đánh với tôi kiểu gì?"

"Hả?" Thế mà Diệp Tu lại ngạc nhiên, hắn kỳ quái nhìn Tô Mộc Thu "Mở tu chỉnh á?". Dù không có nửa câu sau nhưng biểu cảm của Diệp Tu dường như đang nói: Ngay cả cái này cũng không biết? Làm sao làm được đội trưởng vậy, khinh bỉ.

Đừng tức giận, đừng nổi nóng, cậu ta vẫn còn nhỏ....

Tô Mộc Thu dùng sức day day gân xanh trên trán, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy thì vào việc thôi."


Diệp Tu chỉ tiễn Diệp Thu tới cửa chính Gia Thế, phía sau có hai anh em họ Tô cầm đầu mấy đội viên Gia thế tò mò nhìn theo.

"Anh đi đây." Diệp Thu nói, nghĩ nghĩ, lại không nhịn được muốn dài dòng thêm hai câu "Cái câu lạc bộ này có đáng tin thật hả? Không phải kiểu đội lừa đảo lùa em vào trước để sau lột da róc thịt em chứ? Sau này định ở đây thật?"

Diệp Tu không biết nói gì: "Có vấn đề thì anh còn cho em tới à? Anh điều tra tường tận rồi mới chịu thả em đi còn gì?"

Lúc mới phát hiện Diệp Tu ra ngoài về thì âm thầm thu dọn hành lý, Diệp Thu thực sự lửa giận ngút trời. Đầu óc đứa người em trai này của anh thay đổi chóng mặt, rất khó đoán được mình lệch sóng não với hắn từ lúc nào. Nhưng đồng thời anh cũng rất rõ, Diệp Tu là kiểu cố chấp tới mức chưa tới đường cùng thì sẽ không quay đầu, người khác rất khó lay chuyển được quyết định của hắn cho nên thay vì chạy về nhà tức giận mắng mỏ Diệp Tu một trận như cha hay không ngừng thở dài như mẹ, anh lại muốn biết đến cùng là Diệp Tu đang nghĩ gì hơn.

Diệp Tu đứng trước mặt anh, lúc nghe anh hỏi lý do tại sao lại hành động như vậy, biểu tình lạnh nhạt xuất hiện một vết nứt nhỏ, y không nhìn Diệp Thu mà nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, thế giới rộng lớn biết nhường nào...

"Em muốn chơi chuyên nghiệp.”

Diệp Thu nghe thiếu niên mười lăm tuổi nói như vậy.

Diệp Thu xoa nhẹ lỗ tai, phủi đi cái chấn động do lời nói hùng hồn kia mang tới, cố gắng liên hệ với thực tế, mổ xẻ sự khả thi trong lời nói của Diệp Tu: "Anh biết từ bé em đã chơi game rất giỏi, nhưng em chắc chắn trình độ của mình đủ để đánh chuyên nghiệp không? Việc học của em thì sao? Cái giới này có thể đi bao xa, đủ để chèo chống cuộc sống sau này của em không? Nếu em không nổi tiếng, thậm chí là không thể trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp thì em định làm gì để sống?

Tóm lại, anh muốn biết, em đã chuẩn bị đủ để sẵn sàng chịu trách nhiệm cho cuộc đời của chính mình chưa?"

Diệp Thu hùng hổ dọa người là vậy nhưng trong lòng lại nghĩ tới một viễn cảnh khác. Do hoàn cảnh gia đình quá ngột ngạt, Diệp Thu tin là Diệp Tu cũng giống như mình, từ nhỏ đã muốn thoát khỏi cái lồng giam này. Nhưng nói gì thì nói, lồng giam cũng là một mái nhà che mưa chắn gió kiên cố. Vật nuôi trong nhà chưa có khả năng sống độc lập đã trốn ra khỏi lồng giam làm sao để sinh tồn trong thế giới xa lạ. Diệp Thu cảm thấy mình có thể tưởng tượng được, dựa vào sự hiểu biết của anh đối với Diệp Tu.

Nếu là thằng nhóc này thì trước tiên có lẽ dùng toàn bộ số tiền còn lại của bản thân mua một chiếc vé đi tới nơi xa, co mình trên chiếc ghế cứng ngắc, lắng nghe tiếng vang trầm tàu đi qua để lại trên đường ray đi qua để lại, như thể đang giã từ sự thật trước mắt, rồi cứ vậy đáp xuống một thành phố xa lạ.

Sau đó, chắc hắn sẽ dùng tài năng chơi game cao siêu của mình cắm rễ trong một quán net không chính quy, chơi hộ cũng được mà thách đấu cũng được.... Hắn sẽ tự dựa vào năng lực bản thân kiếm vốn liếng sinh tồn.

Tiếp theo, nếu may mắn, có lẽ y sẽ gặp được một hai người bạn cùng chung chí hướng, mấy đứa trẻ tựa như đám chim non chưa mọc đủ lông đủ cánh, xích lại gần sưởi ấm lẫn nhau, tha những cành cây về xây dựng cái gọi là "nhà". Chúng sẽ dùng tiền kiếm được từ đủ loại việc trên mạng của đôi ba người để ở trong một nơi đơn sơ mà anh không cách nào ngờ tới, mua thực phẩm, nhu yếu phẩm giá rẻ, thậm chí là một cái giường nhỏ nhưng thoải mái. Bọn họ sẽ dựa vào nhau trong thời gian cực khổ, dựa vào giấc mơ trải qua hết mùa giải này tới mùa giải khác. Dù chật vật khó khăn, dù thương tích đầy mình nhưng vẫn cất tiếng cười thật to.

Cuối cùng, Diệp Tu sẽ… Diệp Thu không chút hoài nghi rằng, sau tất cả chắc chắn hắn sẽ trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp. Mặc dù anh vẫn chẳng thể tưởng tượng được cái cuộc sống mà anh chưa từng nghĩ tới này nhưng anh tin Diệp Tu sẽ làm được, thậm chí là đứng trên đỉnh cao. Còn anh thì sẽ vội vàng lướt ngang qua màn hình điện tử công cộng chiếu hình của Diêp Tu vào một ngày dẹp trời nào đó, đi được mấy bước rồi mới nhận ra người vừa thấp thoáng trong ánh mắt là ai.

Không khó để đoán, phía sau vinh quang vẻ vang đều có những bài kiểm tra cùng khó khăn chẳng thể nói thành lời. Khả năng cao thằng nhóc này sẽ im lặng, cũng không để lộ bất cứ điều gì với người nhà và bạn bè, thậm chí còn vì vậy mà phải gánh chịu những hiểu lầm lẫn nghi ngờ vô căn cứ. Nhưng sau cùng, y sẽ hoàn thành bài kiểm tra ấy một cách hoàn hảo.

Trước mặt là Diệp Tu đang trả lời từng câu hỏi của mình, giọng điệu từ trước đến nay chưa từng nghiêm túc và kiên định đến vậy. Thế nên, cuối cùng Diệp Thu cũng thả lỏng, lại đi kèm chút hâm mộ lẫn không cam lòng. Thằng nhóc khốn khiếp này chuẩn bị thực hiện việc mà anh không dám làm. Đúng là thời kỳ phản nghịch huy hoàng.

Chuyện về sau cũng chẳng còn gì rắc rối. Mặc dù suy nghĩ của Diệp Tu không thể khiến ba mẹ yên lòng nhưng dưới sự cam đoan và điều tra tường tận của Diệp Thu thì cả hai đã lung lay. Cơ mà tất nhiên từ ngày đó trở đi, họ chưa từng cho Diệp Tu sắc mặt tốt.

Sau khi đơn xin nghỉ được duyệt, Diệp Thu mang theo hành lý mình đã tự tay sắp xếp kỹ càng cho Diệp Tu, cùng em trai mười lăm tuổi lên máy bay đi tới nơi xa rồi thuận lợi bình an đáp xuống thành phố mà người nào đó sẽ cống hiến cả tuổi trẻ lẫn nhiệt huyết của bản thân.

Tất cả những chuyện này... Nói thật, cho tới bây giờ, Diệp Tu vẫn cảm thấy không chân thật, hắn chưa từng nghĩ phân đoạn khó khăn nhất đối với hắn trước khi chơi chuyên nghiệp lại có thể giải quyết suôn sẻ tới vậy. Giờ đây, hắn đã được xác định trở thành đội viên chính thức của Gia Thế sau kỳ nghỉ hè.

Diệp Thu nhắm mắt làm ngơ với câu hỏi vặn lại của y, tiếp tục dùng ánh nhìn ngờ vực đánh giá người của Gia Thế đứng cách đấy không xa, không ngừng lại việc chia sẻ những mẹo vặt cuộc sống chẳng mấy thực dụng nhưng Diệp Tu chẳng hiểu sao lại muốn cười.

"Diệp Thu." Diệp Tu ngẩng đầu, đối diện với anh trai cao hơn y cả một khúc, mỉm cười hớn hở: "Cảm ơn vì đã giúp em đến đây."

Nhìn thấy nụ cười này, Diệp Thu đột nhiên có chút không biết phản ứng như thế nào, anh thật sự bị con người này bắt chẹt, tất cả cảm xúc cứ như tan thành mây khói trong phút chốc.

"Cảm ơn gì?" Anh không nhịn được đưa tay xoa mạnh đỉnh đầu đang nóng dần lên vì hứng nắng của Diệp Tu, cảm nhận nhiệt độ mà có lẽ rất lâu về sau sẽ không được chạm tới nữa. Nhưng giờ phút này, anh không muốn tạm biệt, chỉ muốn nói với Diệp Tu, anh luôn luôn có khả năng "Nếu chúng ta là anh em song sinh giống như em vẫn thường nói thì anh chắc chắn không thể làm được gì cho em, thậm chí còn vì không đủ trưởng thành để thấu hiểu em mà oán giận, căm hờn em. Nhưng thằng nhóc em tốt số, bây giờ anh là anh trai độc lập kinh tế của em, cho nên..."

Tay anh trượt xuống, bàn tay chuyển sang đặt lên vai Diệp Tu, giống như trả đũa mà dùng sức đẩy Diệp Tu về phía Gia Thế một chút.

Cho nên,

Làm bệ phóng cho một đứa em trai tùy hứng cũng dễ như ăn cháo mà thôi.


Trở về Gia Thế, Diệp Tu ngay lập tức bị mọi người vây quanh.

Không chỉ mấy đứa trẻ chưa trải sự đời trong trại huấn luyện mà ngay cả đội viên chính thức cũng nghe tiếng mà tới. Tân binh mười lăm tuổi vô danh solo thắng đội trưởng Gia Thế, người biết tin này mà không tới hóng hớt chút mới là lạ.

"Đậu xanh, trâu vậy, nhóc thắng đội trưởng Tô thật hả?" Một đội viên hưng phấn hỏi Diệp Tu.

"Không phải thắng không mà là thắng triệt để." Có người nhỏ giọng thì thầm.

"Khụ," Tô Mộc Thu rất bất đắc dĩ phát ra âm thanh thể hiện rằng mình có thể nghe thấy rõ rằng nhưng cũng không phản bác cái từ "Thắng triệt để" kia.

Thay vào đó, Diệp Tu lại vô cùng thực tế: "Bởi vì anh ấy khinh địch, ngay từ đầu đã không có ý định dùng hết sức cho nên mới bị đánh tới không kịp trở tay thôi."

Oaaa. Mọi người kinh ngạc thán phục, thiếu niên thiên tài tốt thật, khiêm tốn, trung thực, còn biết quan tâm tới thể diện của đội trưởng.

"Cơ mà sự thật là sau đấy anh ấy có đánh hết sức thì cũng không thắng được em, còn phải luyện tập nhiều." Thiếu niên thiên tài nói vậy.

Khác với thái độ xem trò vui của mọi người, thứ mà Tô Mộc Thu muốn biết bây giờ là một vấn đề sâu xa hơn.

"Diệp Tu, anh phải hỏi nhóc trước một vài điều." Lời vừa dứt, Diệp Tu đã đoán đoán sơ sơ Tô Mộc Thu muốn hỏi gì.

Trong trận đấu lúc nãy, dù sử dụng nhân vật chưa chuyển nghề nhưng thao tác lẫn ý thức của Diệp Tu thể hiện ra trước mặt mọi người lại không bị gò bó một chút nào. Càng kỳ lạ hơn là chưa chuyển nghề thì không thể sử dụng được kỹ năng cao cấp, điều này đối với phần lớn người đều là hạn chế gây trở ngại lớn nhưng đến Diệp Tu thì lại tạo ra cách chơi kiểu mới, kỹ năng cấp thấp của các nghề theo một loại mạch não không ai hiểu được kết hợp thành combo, tấn công chính xác vào thiện xạ của Tô Mộc Thu. Lúc đầu, Tô Mộc Thu vẫn đang trong giai đoạn quan sát, chưa bung hết sức nên bị đánh bất ngờ tới không kịp trở tay.

Đây là trình độ của một đứa trẻ mười lăm tuổi sao? Thao tác của Diệp Tu không thể soi mói, ý thức chiến đấu lại càng kinh khủng hơn. Đối với tuyển thủ chuyên nghiệp, tốc độ tay hiển nhiên là quan trọng nhưng ý thức mới là chìa khóa cuối cùng của chiến thắng. Dụ Văn Châu là ví dụ tốt nhất. Nhưng người mới trước mặt này không phải kiểu tay tàn, không thể không hoàn toàn dựa vào ý thức để giành lấy lợi thế trong đám quái vật tốc độ tay như Dụ Văn Châu.

"Ý thức của nhóc không có gì để bới móc, cũng nắm rất chắc nhược điểm của thiện xạ, còn chưa nói tới những chiêu cấp thấp của các nghề đều được nhóc sử dụng thuần thục. Rốt cuộc là nhóc đã chơi Vinh Quang được bao lâu rồi?" Tuy Nhất Diệp Chi Thu là tài khoản Diệp Tu lập ngay trước mắt mọi người nhưng tuyệt đối không có ai ngây thơ tin rằng Diệp Tu là một tay mơ mới chơi Vinh Quang.

Nghe Tô Mộc Thu hỏi vấn đề này, Diệp Tu trong phút chốc cảm thấy cảm xúc lẫn lộn. Hắn cúi đầu cười cười, lúc ngẩng đầu lên, trong ánh mắt lại hiện ra thêm cảm xúc gì đó mà Tô Mộc Thu không kịp hiểu. "Em đã từ chơi rất lâu."

Không ngoài dự đoán, Tô Mộc Thu nghĩ, có thể là một đứa trẻ vô cùng tài năng lại chơi game chẳng biết ngày đêm. Hắn quyết định không lấn cấn vấn đề này nữa. Thiên tài sẽ không tuân theo bất cứ lẽ thường nào cả.

Tô Mộc Thu hỏi chuyện khác: "Vậy tại sao trước đây anh chưa từng biết tới nhóc, tài khoản cũ của nhóc đâu?"

Diệp Tu lúc này rất muốn trả lời hắn ‘Vì hồi trước anh đây còn chưa xuyên tới, sau khi anh xuyên qua thì thẻ tài khoản lại không xuyên theo. Không thì đã anh đã chẳng tới mức phải chạy đến solo với đội trưởng câu lạc bộ khi vừa mới lập thẻ tài khoản.’

Cuối cùng hắn vẫn giữ im lặng, hắn cũng không muốn khiến người Gia Thế cảm thấy đứa nhỏ Diệp Tu này có kỹ thuật tốt nhưng lại có bệnh.

Diệp Tu chọn đường vòng, nói: "Trước đây em không nổi tiếng lắm, thẻ tài khoản cũ cũng mất rồi."

"Mất rồi?" Tô Mộc Thu sững sờ, rồi phỏng đoán qua qua: "Trong tay người khác?"

‘Trong tay ông chủ cũ thế giới của anh’ Diệp Tu nghĩ trong lòng, sau đó không nói gì mà quơ tay. Tô Mộc Thu biết mình không nên hỏi nữa, thiếu niên này chắc cũng có nhiều điều khó xử. Dù sao bây giờ người đã chủ động gia nhập chiến đội nhà mình, mấy chuyện đó sau này có thể từ từ tìm hiểu.

"Được rồi, không có gì quan trọng." Tô Mộc Thu đưa tay ra với Diệp Tu, đôi tay trong ký ức của Diệp Tu rõ ràng có kích thước tương đương với hắn nhưng giờ đây đã có thể hoàn toàn bao phủ bàn tay của bản thân hắn. Tô Mộc Thu cười cười, phát hiện ra một cách gọi rất phù hợp với Diệp Tu: "Chào mừng gia nhập Gia Thế, át chủ bài của chúng ta."


Kỳ nghỉ hè, các chiến đội đều tiến hành điều chỉnh thành viên trong đội hình, không ít thì nhiều. Có đập đi xây lại, cũng có mạnh hợp tác với mạnh, than thở vì không giữ chân được tuyển thủ chủ lực càng không thiếu. Trong cái hỗn loạn nhà này vui nhà kia buồn, chiến đội Gia Thế danh tiếng vốn thu hút nhiều sự chú ý lại yên tĩnh tới mức lạc quẻ.

Trải qua thời kỳ Khai Hoang, thời đại Song Hạch, thời đại Hoàng Kim nhân tài xuất hiện lớp lớp cùng sự ra đời của Súng Vương mới trong mùa giải trước, kỳ vọng của mọi người vào giải đấu được đã đẩy lên đến đỉnh điểm do sự kích thích của hết làn sóng này tới làn sóng khác mang tới. Tinh thần của một số người bắt đầu rơi vào trạng thái mệt mỏi, cho rằng màu giải thứ sáu có thêm một Chu Trạch Khải khác xuất hiện cũng không làm họ ngạc nhiên được nữa. Trước đó đã kích thích vậy rồi thì sau này còn có thể có thêm trò mới gì không chừng. Vậy nên, mọi người đều chú ý nhiều hơn tới lựa chọn chuyển nhượng của tuyển thủ, bắt đầu tự mình suy đoán đại thần nào chuyển tới chiến đội mới nào. Tuyên bố mùa giải sau sẽ có tân binh gia nhập Gia Thế giữa cuộc thảo luận náo nhiệt này hiển nhiên không cướp được bao nhiêu ánh mắt.

Trái lại, tuyển thủ chuyên nghiệp thực sự vẫn sẽ chú ý tới tin tức này. Dù sao cũng chẳng ai dám chắc liệu một tuyển thủ tài năng xuất chúng có đột nhiên rơi từ trên trời xuống rồi cho bọn họ một bất ngờ lớn hay không. Nhưng mà coi như có là thiên tài đi nữa thì tân binh nói cho cũng vẫn là người mới, muốn trở thành mối đe dọa thì trước tiên phải vượt qua rất nhiều khó khăn. Đây cũng là "bức tường tân binh" mà hầu như mọi người mới đều phải đâm tới vỡ đầu chảy máu mới vượt qua được. Chú ý là vậy nhưng các chiến đội lớn cũng chưa bắt đầu lo nghĩ hay cảnh giác từ bây giờ, chỉ thăm dò tin tức theo thông lệ.


Group chat tuyển thủ chuyên nghiệp Vinh Quang.

Thần Vinh Quang ghé thăm hoàng cung thân yêu của người-Hoàng Thiếu Thiên: @Thu Mộc Tô Có chuyện gì vậy? Năm nay không định làm gì hả? Chẳng lẽ người mới của mấy người là vũ khí bí mật? Ngoi lên nói gì đó đi, đừng cứ giấu giấu diếm diếm như thế!

Thu Mộc Tô: Có thể đặt tên như vậy hả? Quản trị viên đâu, mute cậu ta đi.

Thu Mộc Tô: À, tôi là quản trị viên.

Dạ Vũ Thanh Phiền: Gì thế, vừa loạn code hả, còn ai cũng bị vậy không. Ôi nói đến đâu rồi, đã có thêm thông tin gì mới để nghe chưa?

Bách Hoa Liễu Loạn: Chưa học xong cấp hai cũng biết code hả, Hoàng Thiếu Thiên cậu còn chơi chuyên nghiệp làm gì, tới thẳng phòng phát triển nghiên cứu mã nguồn đi.

Tuệ Kiếm Phong Mang: Chưa tốt nghiệp cấp thì sao, chơi chuyên nghiệp cũng thế thôi mà.

Lạc Hoa Lang Tạ: Ai đây, chưa thấy tên bao giờ.

Dạ Vũ Thanh Phiền: Đại Tôn không để ý tới tin tức trong giới phải không? Đây là Vu Phong, người mới siêu mạnh của đội bọn tôi, chơi cuồng kiếm sĩ giống anh, tốt nhất là anh điều trị nhanh nhanh mà trở lại đi không thì xem chừng danh hiệu cuồng kiếm sĩ số một Liên Minh của anh sắp phải nhường lại rồi!

Dạ Vũ Thanh Phiền: Không tin thì anh nhìn Tô Mộc Thu đi.

Thu Mộc Tô: …

Thu Mộc Tô: Không giành được quán quân làm cậu uất nghẹn trong lòng dữ ha, Hoàng Thiếu Thiên. Thay vì mồm mép ở đây thì đi huấn luyện đi. Bằng không chẳng mấy chốc người mới của bọn tui còn được chạm vào cúp trước cậu thì buồn cười lắm!

Thu Mộc Tô: À còn, tuyển thủ chuyên nghiệp chưa tốt nghiệp cấp hai thì thấy nhiều rồi nhưng lại chưa từng gặp ai nghỉ học cấp hai để đi chơi chuyên nghiệp phải không. @Nhất Diệp Chi Thu lại đây giúp mọi người mở mang tầm mắt đi.

Dạ Vũ Thanh Phiền: Ý gì? Bắt đầu chơi chuyên nghiệp từ cấp hai là sao? Là giống như tôi nghĩ hả? Sao vẫn chưa có thông tin chi tiết của người mới chiến đội mấy anh vậy. Nhanh nhanh nhanh.

Sinh Linh Diệt: Thật sự là học sinh cấp hai?

Nhất Diệp Chi Thu: Chào mọi người, em là Diệp Tu, thành viên mới của chiến đội Gia Thế, năm nay mười lăm tuổi.

Nhất Thương Xuyên Vân: ?

Bách Hoa Liễu Loạn: ?

Dạ Vũ Thanh Phiền: ?!!!!!!!

Dạ Vũ Thanh Phiền: Mấy anh đang dùng lao động trẻ em !!!!!

Mộc Vũ Tranh Phong: Giả thích chút, câu giới thiệu mới nãy là anh tui dùng máy tính của Tiểu Diệp để nhắn, Tiểu Diệp không phải người thích khoe khoang tuổi tác.

Sách Khắc Tát Nhĩ: Đội trưởng Tô, anh....

Sinh Linh Diệt: : Đội trưởng Tô, anh....

Quét Đất Dâng Hương: : Đội trưởng Tô, anh....

Phong Thành Yên Vũ: @Nhất Diệp Chi Thu bạn nhỏ mới mười lăm tuổi đã đi thi đấu rồi hả, giỏi thật đấy.

Dạ Vũ Thanh Phiền: Bạn nhỏ can đảm lắm nhưng anh phải nhắc nhở em, thi đấu chuyên nghiệp không như game online cứ cướp được BOSS là thắng đâu.

Mộc Vũ Tranh Phong: Cậu tưởng là ai cũng giống cậu hả....

Thu Mộc Tô: Lúc mình chơi chuyên nghiệp mùa giải đầu thì ai đó vẫn còn cướp BOSS khắp nơi, thôi không nói thêm nữa….

Dạ Vũ Thanh Phiền:....Cướp BOSS thì sao, tui cướp bằng thực lực!!

Nhất Diệp Chi Thu: Em có thể đánh.

Dạ Vũ Thanh Phiền: Đáng yêu ghê, đúng là thiếu niên tuổi dậy thì, nói chuyện cũng tỏa ra khí chất khác hẳn.

Thu Mộc Tô: Tôi nhắc lại, Diệp Tu còn ba năm nữa mới tới tuổi trưởng thành.

Dạ Vũ Thanh Phiền: Tui không có ý gì khác nha!!! Không nói chuyện với người thèm gạch như anh nữa, đúng là ENTP (ấn tượng cá nhân, không có ý xúc phạm). Tiểu Diệp có thể tiết lộ trước nhóc chơi nghề gì được không. Bọn tui cũng đã tìm hiểu kỹ tân binh còn lại của mấy người rồi. Trước đây từng gặp trong game online, chơi pháp sư nguyên tố pháp sư, Pháp Bất Dung Tình. Nhưng Nhất Diệp Chi Thu thì tui thực sự mới nghe lần đầu, hay là nhóc đổi tài khoản?

Thu Mộc Tô: (Không có ý xúc phạm???)

Thu Mộc Tô: Cơ mật chiến đội, không thể trả lời. Chỉ có thể cho mọi người biết, Tiểu Diệp gia nhập Gia Thế là vì tôi.

Bách Hoa Liễu Loạn: Đồ ba hoa, tưởng là ai đến Gia Thế cũng là fan cậu hả, cậu còn chẳng nổi bằng em gái cậu đâu.

Nhất Diệp Chi Thu: Em thực sự có ý đồ không tốt với đội trưởng.

Phong Thành Yên Vũ: Chúng ta có thể nghe cái này hả? Ngại ngùng.

Dạ Vũ Thanh Phiền: Em thích anh ta ở điểm nào hả!!!!

Bách Hoa Liễu Loạn: Em thích anh ta ở điểm nào hả!!!!

Nhất Thương Xyên Vân: Em thích anh ta ở điểm nào hả!!!!

Mộc Vũ Tranh Phong: Có người OOC, đã bảo không phải cái gì cũng dùng +1 được mà.

Thu Mộc Tô: Ha ha, nói cho bọn họ nghe đi Diệp Tu!

Nhất Diệp Chi Thu: Em cảm thấy vị trí đội trưởng nghe có vẻ rất tốt, em muốn anh ấy đi ra cho em ngồi một chút ( ̄¬ ̄)

Thu Mộc Tô: ....

Dạ Vũ Thanh Phiền: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha cười ha ha chết mất, còn có icon đáng yêu.

Nhất Thương Xuyên Vân: À

Bách Hoa Liễu Loạn: Đúng là suy nghĩ không nên có, cười xỉu. Uy nghiêm của đội trường Tô Mộc Thu anh đâu rồi, tui thấy anh vẫn nên tranh thủ giải nghệ chuyển sang bộ kỹ thuật Gia Thế mà tỏa sáng đi thôi!

Mọi người không ai nghiêm túc xem mấy trò đùa trong nhóm tuyển thủ chuyên nghiệp là thật, cứ ra khỏi nhóm là lại phải bận rộn chuẩn bị cho một đống việc của mùa giải sau. Trong cái mùa giải bị công chúng cho là một show diễn tập thể khó tìm được điểm sáng, tất cả đều nín thở chờ đợi thời cơ có thể sáng tạo kỳ tích trong cái thời đại tầm thường nhưng hỗn loạn này.


Chẳng bao lâu sau, kỳ nghỉ hè kết thúc trong tiếng ve, chút thu lướt qua thành phố đã chớm lạnh từ sớm, mùa giải thứ sáu bắt đầu.

Mùa giải thứ sáu vẫn diễn ra theo như quy định hàng năm của Liên Minh, quán quân mùa giải trước là Vi Thảo đánh với chiến đội mới gia nhập. Hiển nhiên, sức chiến đấu cách nhau quá xa không khơi gợi được bao nhiêu hứng thú của của công chúng. Vậy nên khi xếp trận cho những đội còn lại, Liên Minh lựa chọn duy trì chủ đề trung tâm của mùa giải trước, tức là Song súng tranh. Gia Thế và Luân Hồi gặp nhau trong trận mở màn cũng coi như chuyện có thể dự đoán được.

Màn đêm buông xuống, chiến đội Luân Hồi khiêu chiến sân khách đã chờ trong phòng nghỉ từ sớm, nhưng cũng có người không chịu nổi sự yên tĩnh, nóng lòng nói muốn đi xem mặt người mới của Gia Thế.

Giang Ba Đào ra mắt ở Luân Hồi trong mùa giải này còn chưa lên sân đấu chính thức đã rất có tố chất trở thành chất kết dính của chiến đội, thay nòng cốt Chu Trạch Khải không giỏi nói chuyện ổn định lòng quân: "Gia Thế không để chúng ta nhìn thấy Diệp Tu cả một mùa hè khiến chúng ta tự hỏi trong tiềm thức rằng đến cùng cậu ta là vũ khí bí mật gì nhưng nếu thay đổi cách nghĩ thì cũng có khả năng Gia Thế chỉ đang lòe thiên hạ. Ai cũng có thể thấy thời gian tiếp xúc với Vinh Quang của một đứa trẻ mười lăm tuổi là vô cùng ngắn ngủi. Chúng ta đừng mắc mưu Gia Thế, nhỡ đâu kẻ mạnh là Tô Mộc Thu và Tô Mộc Tranh đã thay gia đổi thịt thì sao? Hoặc là ba người này có thể sinh ra phản ứng hóa học, vậy thì thi đấu đoàn đội của chúng ta mới là quan trọng nhất. Hơn nữa, mặc dù có rất ít khả năng nhưng biết đâu người mới tên Chúc Minh kia mới là một con dao sắc, hồi còn trong game vẫn ẩn giấu thực lực thì sao?"

Đội viên Luân Hồi bị hắn nói tới sững sờ, hồi hồn ngẫm nghĩ thấy cũng có lý?

Giang Ba Đào thừa thắng xông lên, cổ vũ sĩ khí: "Cho nên, thay vì nhảy vào bẫy của đối thủ, sao chúng ra không nâng cao thực lực của chính mình? Chỉ cần chúng ta đủ mạnh, một thiên tài cũng không thể lay động cả đội. Bây giờ..." Hắn chỉ chỉ đồng hồ sắp tới giờ đấu: "Lên thôi mọi người!"

Mùa giải thứ sáu, trận đấu giữa chiến đội Gia Thế và chiến đội Luân Hồi chính thức bắt đầu.

Chiến đội Luân Hồi vẫn đang trong trạng thái hưng phấn do lời của Giang Ba Đào, trước mắt phải dùng hết sức mình đánh tốt thi đấu cá nhân, kiếm điểm dẫn trước giúp Luân Hồi chiếm ưu thế khi thi đấu đoàn đội.

Nhưng nằm ngoài dự kiến của chiến đội Luân Hồi lẫn người xem, Gia Thế không hề có ý định cho Diệp Tu biểu diễn trong thi đấu cá nhân, tuyển thủ mười lăm tuổi trẻ nhất liên minh tạm thời chưa có dấu hiệu ra trận. Trái lại, người mới tên Chúc Minh lên đấu nhưng biểu hiện của cậu ta hoàn toàn tương ứng với ấn tượng không đáng chú ý mà cậu ta đem lại cho người khác, không đề cập tới cũng được.

Tóm lại, cổ động viên sân nhà Gia Thế chẳng hiểu sao tự nhiên lại cảm thấy uất nghẹn vì không hiểu được sự sắp xếp của đội chủ nhà. Nếu bị đánh bại bởi chiến đội tự nhận là muốn cướp danh hiệu "Súng Vương" ngay trên sân nhà thì bọn họ chắc chắn sẽ đi đập bảng hiệu câu lạc bộ Gia Thế.

Chẳng mấy chốc, trận đấu kết thúc với sự dẫn trước tạm thời của Luân Hồi, bắt đầu tiến vào thi đấu đoàn đội nặng nhất cả trận.

Không phụ lòng mong đợi của fan Gia Thế, người mới bị che giấu cả một mùa hè cuối cùng cũng lên sân. Màn hình lớn ở hiện trường rất hiểu ý khán giả mà quay cho Diệp Tu một cái đặc tả. Thật sự là thiếu niên mười lăm tuổi, khuôn mặt còn thấp thoáng vẻ non nớt của trẻ con lại có thể điềm nhiên ngồi vào vị trí của mình, thuần thục điều chỉnh tai nghe.

Khán giả Gia Thế đến giờ phút này mới có hơi yên tâm, Luôn Hồi bên kia thì đề cao cảnh giác.

Trận đấu bắt đầu, tuyển thủ Luân Hồi điều khiển nhân vật chui vào rừng rậm, tập trung phối hợp với hạt nhân của đội. Nhưng toàn bộ khu vực của tuyển thủ bị cách ly hoàn toàn nên bọn họ không biết lúc họ đang cẩn thận thực hiện chiến thuật, hiện trường lại vì đối thủ mà nổ ra tiếng ngạc nhiên.

Bên phía Gia Thế cũng bắt đầu hành động.

"Mộc Tranh vòng ra sau, lên đỉnh đồi chờ tín hiệu của em."

"Mộc Thu phối hợp với em giết xạ thủ đối diện."

"Trương Gia Hưng đừng di chuyển, chú ý tới động tĩnh của Lưu Hạo, đợi anh ta giết xong đám tắc kè hoa trong bụi kia thì tự giác hành động."

Âm thanh trong trẻo đến mức có thể nghe ra được tuổi tác phát ra, fan Gia Thế mới đầu không có động tĩnh gì, lúc kịp hồi hồn thì kinh ngạc tới líu cả lưỡi lại.

Thế mà chỉ huy giờ phút này của chiến đội hào môn Gia Thế không phải đội trưởng Tô Mộc Thu, cũng không phải tuyển thủ ngôi sao Tô Mộc Tranh, thậm chí còn chẳng phải một trong những đội viên cũ đã có kinh nghiệm chiến đấu mà lại là một tân binh mới ra mắt!

Trong trận, không ai nghi ngờ mệnh lệnh của Diệp Tu. Người của Gia Thế điều khiển nhân vật theo lệnh, một người chạy tới bụi bỏ bắt người, một đợi trên ngọn đồi phía xa, chuẩn bị sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào. Ngoài ra, hai người đều có chữ Thu trong tên như sinh đôi thì lại di chuyển tới cái vị trí khiến người xem chẳng hiểu gì.

Không lâu sau, hai người phụ trách trinh sát ép nhóm chủ lực của Luân Hồi ra khỏi khu vực ẩn nấp, cuộc chiến quy mô nhỏ nổ ra hết sức căng thẳng, mục sư của hai bên đều đã bắt đầu miệt mài làm việc nhưng hạt nhân Chu Trạch khải thì vẫn chưa thấy bóng dáng.

Dưới góc nhìn của đội viên Gia Thế, thiện xạ đối diện tựa như tính cách ít nói của cậu, ẩn mình sâu trong vắng lặng vô tận, để lại mối họa có thể đánh úp bất cứ lúc nào khiến bọn họ nơm nớp lo sợ.

Nhưng dưới góc nhìn thượng đế của khán giả thì liếc qua là thấy ngay Chu Trạch Khải đã chọn một vị trí tốt, cậu ở ngay trên sườn núi phía sau Gia Thế, hai tay Nhất Thương Xuyên Vân giơ lên, hệt như tư thế chuẩn bị tấn công

"A!"

Hiện trường lại dấy lên tiếng hét ngạc nhiên nhưng không phải vì Chu Trạch Khải mai phục thành công.

Ngay lúc Nhất Thương Xuyên Vân nhắm chuẩn vào gáy Thu Mộc Tô, một cái bóng lặng lẽ không một tiếng động đáp xuống phía sau lưng y, trường mâu nhắm thẳng tim, đâm tới!

Nhất Thương Xuyên Vân bị đánh, ngay lập tức chuyển hướng tầm nhìn nhưng lại bị Thu Mộc Tô đảo khách thành chủ, nhanh chóng bắn phá trước khiến Nhất Thương Xuyên Vân không thể không chịu ảnh hưởng của mưa bom bão đạn.

Nhất Diệp Chi Thu thừa thắng xông lên, Lạc Hoa Trảm, Phục Long Tường Thiên, full combo không chút gián đoạn, mượt mà như bậc thầy ngẫu hứng diễn tấu, kỹ thuật mạnh mẽ mà linh cảm cũng hơn người.

Trong sự kiểm soát triệt để, khán giả trong sân nghe thấy tiếng cười khẽ của ác ma: "Mộc Tranh, tới lượt chị!"

Tia sáng chiếu vào rừng rậm tối tăm với sức mạnh mênh mông từ trên trời giáng xuống, khí thế bóp chặt trái tim của đối thủ, ánh sáng rung động nổ tung.

"Trời ơi, phối hợp không kẽ hở, chỉ trong bốn năm giây ngắn ngủi mà đã có thể tạo nên được một thế trận đặc sắc tới vậy. Bảo ba người bọn họ hợp tác mười năm rồi tôi cũng tin!" Bình luận viên phấn khích tới mức vỗ đùi, "Chỉ huy mười lăm tuổi này quá mạnh, chắc chắn là nòng cốt chiến thuật, bộ não của toàn đội! Mở đầu đã để mục sư giúp ma kiếm sĩ cầm chân những thành viên còn lại của Luân Hồi, không cần phải giết trực tiếp mà thông qua mục sư để thực hiện chiến thuật bào mòn. Sau đó còn dự đoán được chính xác vị trí của Chu Trạch Khải, phối hợp với Tô Mộc Thu quấy nhiễu ưu thế ẩn nấp sớm của đối phương. Cuối cùng thì kêu gọi Tô Mộc Tranh đã được đẩy đi lúc đầu hỗ trợ tấn công từ xa. Đợt này dường như mài cả nửa cây máu của Nhất Thương Xuyên Vân. Quá đẹp!"

Cuối cùng khán giả mới còn đang ngơ ngác vì động tác khó hiểu của Diệp Tu và Tô Mộc Tu cũng hiểu ra nguyên nhân kết quả qua đợt đánh giết vừa rồi, kích động tới mức mặt đỏ lên: "Diệp Tu! Quá trâu!"

Hưng phấn một lát thôi, dù sao đối thủ cũng không phải dạng dễ ăn. Luân Hồi nhanh chóng điều chỉnh đội hình, muốn kết nối với Chu Trạch Khải để dùng đội hình chiến thuật hạt nhân mà họ quen thuộc nhất nhất lấy lại nhịp đấu. Đang lúc buồn ngủ thì nội gián bên địch lại đưa gối tới, ma kiếm sĩ dường như chậm nửa nhịp, vừa hô lên "Đội trưởng, em cũng tới giúp mọi người", cứ vậy nhẹ nhàng vứt bỏ xiềng xích mà Diệp Tu bố trí từ trước ra sau đầu, thuận tiện còn mở ra cho đội viên Luân Hồi một con đường sáng sủa, chạy theo gã là có thể tới thẳng vị trí của Nhất Diệp Chi Thu.

Chiến thuật mười phân vẹn mười sụp đổ, Trương Gia Hưng khiếp sợ hô hào hỏi Lưu Hạo đi đâu rồi, rất nhanh sau đó liền yếu thế bị hai đội viên mà Giang Ba Đào để lại bao vây. Dù mục sư có thể hồi máu nhưng dưới sự vây công này cũng phải chịu không ít áp lực sinh tồn dưới. Lưu Hạo giống như con ruồi mất đầu bay tới chiến trường chính, bị Giang Ba Đào cùng nghề ra mắt sau gã một năm nhìn chằm chằm, hạn chế phạm vi hỗ trợ của nhân vật có kỹ năng như ma kiếm sĩ trên con đường này. Mặt khác, chi viện của Chu Trạch Khải đến trước.

Ưu thế hoàn mỹ mà Diệp Tu tạo nên từ khi mới bắt đầu cứ như vậy mà bị con chuột này phá hủy!

Khán giả giận sôi máu, hận không thể nhảy lên sân đấm cho gã ta phát, bình luận viên nhìn cũng bối rối, hoàn toàn không hiểu Lưu Hạo bị cái gì ám, chỉ có thể tức tối phát biểu một câu: "Không hiểu chiến thuật thì phải mở mồm ra hỏi chứ, sao lại tự tiện hành động vậy!"

Tình thế bất ngờ lật ngược, Chu Trạch Khải thoát vây, tiên phong tiến hành đánh giết với Giang Ba Đào, cuộc tấn công hoàn hảo như trình diễn pháo hoa, mù mịt tăm tối ập tới, khí công sư dự bị của Gia Thế ra sân.

"Quách Dương, hành động theo những gì em đã nói trước đó." Diệp Tu lạnh lùng để lại một câu, cũng chẳng tỏ bất cứ thái độ gì với hỗn loạn vừa rồi.

Lòng bàn tay Quách Dương đổ mồ hôi, trả lời: "Ừm, át chủ bài."

Lời còn chưa dứt, xạ kích của Tô Mộc Thu và súng pháo của Tô Mộc Tranh đúng hẹn mà tới, tấu vang lên giai điệu bí ẩn của chiến thuật.

Ngay lúc mọi người đểu tưởng Gia Thế sẽ ưu tiên cướp lại mục sư dưới sự yểm trợ của đợt pháo súng này rồi điều chỉnh lại chiến thuật, thì một màn khó có thể tin được xuất hiện, người bị bắt.... là Chu Trạch Khải.

Mưa đạn yểm trợ chặn đường đội viên Luân Hồi tụ họp với Nhất Thương Xuyên Vân.

Nhất Thương Xuyên Vân bị đánh rơi thành hình vòng cung xuống sườn núi trước đó. Chu Trạch Khải phản ứng nhạy bén, nhanh chóng tháo súng, nạp đạn nhưng chưa kịp ra trận đã bị một mũi giáo xé gió đâm tới cổ họng.

Diệp Tu bắt đầu hành động, kéo tân binh rực rỡ nhất mùa giải trước tới chơi một đối một, mở mic công cộng, giọng điệu nhẹ nhàng.

"Em nói rồi, em sẽ bắt được anh."
 
Last edited:

Lăng Nhân Vạn Diệp

Dân thường Máy Chủ 10
Bình luận
114
Số lượt thích
73
Location
Một thế giới nào đó giữa vô số vì sao
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Họ Diệp tên Tu
#2
"Đội trưởng Dụ, Hoàng thiếu, hai người phải xem cái này." Vu Phong sắc mặt nghiêm trọng đưa điện thoại cho đội trưởng và đội phó chiến đội.

Vương Kiệt Hi bị người bên Vi Thảo tìm đến ngay lúc đang nghỉ ngơi cũng lặng lẽ gia nhập đội ngũ xem phát sóng trực tiếp.

Móc chìa khóa mà Trương Giai Lạc đang chơi rơi xuống sàn nhưng chủ nhân lại không rảnh bận tâm tới, chỉ lo nhìn màn hình vi tính.

Hàn Văn Thanh cau mày tắt kênh, trong mắt là cảm xúc nặng nề khó nhận biết.

Sở Vân Tú cầm điện thoại điên cuồng nhắn tin cho Tô Mộc Tranh: "Xảy ra chuyện gì vậy? Này là như nào? Đây là người hả?"

Ngay lúc này, thế giới cùng nhau nín thở

"Không thể tin được..." Bình luận viên tê liệt ngồi trên ghế, sắc mặt hoảng hốt: "Vừa rồi là thao tác gì vậy? Combo không kẽ hở, di chuyển né tránh chẳng chút do dự, ý thức rõ ràng hóa giải từng công kích của đối thủ, còn có đoạn cuối cùng.... Rõ ràng nhìn như sai lầm nhưng đầu rồng đột nhiên ngoảnh lại, Phục Long Tường Thiên chính xác cắn trúng Nhất Thương Xuyên Vân... Làm sao có người có thể đánh như vậy, nghĩ còn chưa ai nghĩ tới, chiêu này trong hệ thống chỉ là một chiêu tấn công tức thời trong một đường thẳng thôi mà?! Rốt cuộc là tay của cậu ấy nhanh tới mức nào, giết cả tân binh xuất sắc nhất mùa trước chỉ bằng một lần đấu..."

Trong tầm mắt xám xịt Nhất Thương Xuyên Vân ngã xuống là trường thương dựng đứng và áo choàng phấp phới.

Pháp sư chiến đấu còn nửa máu cúi đầu nhìn cậu, Chu Trạch Khải lại như thấy được ngọn lửa thảo nguyên đang lan rộng trong đôi mắt trống rỗng kia của hệ thống.

Phút chốc, Chu Trạch Khải cũng giống với mọi người, đều đang cùng nghĩ một vấn đề.

Diệp Tu, rốt cuộc cậu là ai?


Trong phỏng vấn sau trận đấu, lúc hỏi tới chiến thuật mà Diệp Tu tính toán, Tô Mộc Thu chỉ trả lời bốn chữ đơn giản thay Diệp Tu không có mặt: "Nhóc ấy đã tính trước."

Chẳng cần nhiều lời, sắc mặt xanh mét của Lưu Hạo đã đủ để chứng minh tân binh ngông cuồng này có thể tàn nhẫn tới mức nào, kể cả tiền bối cùng đội cũng là một mồi nhử vô tri không biết chuyện.

Gã ra mắt trong mùa giải thứ năm, bị hào quang của Chu Trạch Khải nhấn chìm thành một tuyển thủ bình thường, phải đối mặt với sự mong đợi của bên ngoài cho tân binh Giang Ba Đào cùng nghề, còn phải gánh chịu áp lực mà thiên tài cùng đội mang tới. Có lẽ ngột ngạt quá mức đã ép gã bước đi trên con đường không thể quay đầu hoặc có thể cũng chỉ là bản tính vốn vậy. Tóm lại ấn tượng cuối cùng của gã trên sân đấu là một kẻ vừa ích kỷ vừa độc ác, phải phá tan chiến thắng cũng chẳng hề gì, cứ nhất quyết không thể để người khác tỏa sáng rực rỡ.

Bây giờ, lòng dạ hẹp hòi của gã đã phải nhận lấy sự trừng phạt, đúng là gã có thúc đẩy cục diện nguy hiểm buộc Diệp Tu phải giết được hạt nhân của đối thủ trong một lần duy nhất bằng khả năng của bản thân nhưng nhờ vậy kỷ lục APM của Liên Minh mới được phá. Nếu trận này Lưu Hạo ngoan ngoãn nghe lời thì công chúng sẽ chỉ thấy được tài năng chiến thuật và năng lực khống chế cục diện của Diệp Tu nhưng gã lại muốn Diệp Tu thua, phải thực hiện cái plan B không có gã. Kỹ thuật siêu phàm và sức bật kinh khủng của Diệp Tu bộc lộ trong khoảnh khắc, khiến mọi người nhận ra, toàn cục của Liên Minh sẽ thay đổi ngay trong một trận đấu của mùa giải thứ sáu.

Tồn tại trong Liên Minh ngay từ thời kỳ đầu, mỗi chiến đội lâu đời đều có những ưu thế riêng. Dù sức chiến đấu và chỉ huy của Gia Thế không đứng đầu nhưng lại có thiên tài có thể sáng tạo vũ khí mà gần như không tuyển thủ nào được như Tô Mộc Thu. Bởi vậy nên nhiều đối thủ cũ vẫn hay đùa bảo Tô Mộc Thu về bộ phận kỹ thuật dưỡng lão đi; Bá Đồ có Hàn Văn Thanh không cần nhiều lời, cứ thế tiến lên chẳng ngừng nghỉ; Hoàng Phong cũng có phương pháp chiến thắng của chính họ… Đó là khói lửa thời đại ban sơ, nhóm người khai hoang ngang sức ngang tài tạo nên một trận hỗn chiến quy mô lớn.

Ngay sau đó, lấy Trương Giai Lạc và Tôn Triết Bình của Bách Hoa làm tiêu biểu, đội hình song hạch xuất hiện trong tầm mắt đại chúng, tổ hợp ăn ý tốt hơn một người đứng đầu cho nên một số người vẫn cho đó là tín ngưỡng tới tận bây giờ.

Rồi sau này, Ma Thuật Sư xuất thế, thời đại Hoàng Kim kéo tới, Chu Trạch Khải cũng đột ngột xuất hiện dưới ánh đèn. Nhóm tuyển thủ xuất sắc đầy nhiệt huyết vẽ nên khung cảnh trăm hoa đua sắc, khiến khán giả khó tính nhất cũng có thể tìm thấy "một lựa chọn" phù hợp nhất với bản thân.

Nhưng cũng có điều khiến mọi người không khỏi khó hiểu, đó là trong năm năm này chưa từng xuất hiện thời kỳ thống trị của bất cứ ai. Theo lý thuyết, thời kì này có thể ngắn nhưng chắc chắn sẽ có. Ai cũng phải hiểu rằng trong lĩnh vực nào cũng sẽ tồn tại một thiên tài không ai sánh kịp, xuất chúng trên mọi phương diện, khiến người bám theo sau phải tuyệt vọng. Nhưng trong Liên Minh đông đảo thiên tài này lại chỉ thiếu một BOSS cuối toàn diện, vượt trên tất cả. Người này sẽ khiến bạn mỗi khi nhắc tới đều nghĩ theo bản năng "Đừng có đùa, làm gì có ai có thể thành đối thủ của cậu ta" chứ không phải là dù nói đến tuyển thủ mạnh tới mức nào cũng vẫn tìm được đối thủ có thể khắc chế người đó như bây giờ.

Nhưng qua hôm nay, có lẽ sẽ không giống vậy nữa.

Bởi vì đã xuất hiện một người có năng lực chỉ huy khống chế tuyệt đối thế trận, có tư duy chiến thuật không chịu gò bó, có kỹ thuật khiến bất kì ai cũng phải ngước lên. Mà bây giờ, hắn chỉ mới mười lăm tuổi.

Người như vậy, nếu làm người dẫn đường cho cả đội có thể làm nên đội quân vương giả. Nhưng nếu không có đoàn đội, một mình hắn cũng có thể trở thành một đội quân.

Hắn sẽ mở ra thời đại thống trị duy nhất trong Liên Minh.

Hắn sẽ thống trị Liên Minh mười năm, thậm chí là lâu hơn.

Sau này, nhóm tuyển thủ chuyên nghiệp nói chuyện về lần đầu tiên Diệp Tu xuất hiện chỉ cảm thấy run lên, thật sự là bị hắn dọa sợ.

Tân binh thả emoji dễ thương lại là vị thần duy nhất có thể kiểm soát bàn cờ chiến trường. Điều này khiến người ta cảm thấy hồn bay phách lạc nhưng cũng sục sôi nóng máu.

Bây giờ nhớ lại lúc Diệp Tu đùa Tô Mộc Thu, nói muốn ngồi lên vị trí đội trưởng chỉ cảm thấy hắn vẫn còn khiêm tốn... Xem cái tính cách dân kỹ thuật không phải vì nuôi sống gia đình thì đã chui vào một góc âm u hẻo lánh làm nghiên cứu của Tô Mộc Thu, chẳng qua vẫn chưa đợi được một người đủ mạnh để thay thế hắn, không thì hắn đã sớm từ chức đình công. Nhưng bây giờ Diệp Tu đã tới, ai cũng biết, chỉ cần Diệp Tu chịu mở miệng, Tô Mộc Thu có thể dâng ngai vàng đội trưởng tới trước mặt Diệp Tu ngay trong đêm.

Đáng tiếc là, rất nhiều người không chờ được thời khắc chuyển giao của chức đội trưởng của Gia Thế bởi vì lúc tất cả đều tưởng rằng Tô Mộc Thu sẽ giải nghệ rồi Diệp Tu sẽ tiếp quản trách nhiệm trong mùa giải nào đó về sau, thì trong một đêm khuya, Diệp Tu lại đưa ra đề nghị với Tô Mộc Thu. Sau cuộc trò chuyện kéo dài, Diệp Tu dùng ưu thế vượt trội thuyết phục xong Tô Mộc Thu, hài lòng trở về phòng ngủ.



Diệp Tu đã nhạy bén nhận ra có gì đó không đúng ngay khi mới mở mắt.

Trước mặt là một khoảng trắng xóa, cách đó không xa có một toà nhà trắng như tuyết, huyền ảo lơ lửng giữa không trung, Diệp Tu lại gần mới nhìn rõ bảng hiệu viết mấy chữ to "Tòa án xét xử người trong sách". Trong phòng xét xử, mấy bóng người mơ hồ đang tranh cãi.

"Vì sao kịch bản lại phát triển tới bước này? Không phải vì hào quang nhân vật chính của Diệp Tu trong nguyên tác quá lớn nên chúng ta mới phải kéo anh ta vào thế giới mới mà chúng ta đắp nặn để lấy đi hào quang của anh ta hả? Sao anh ta lại trở thành trung tâm của sự chú ý nữa rồi!"

"Nói gì đấy, ban đầu chỉ bảo là kiểm tra xem có phải hào quang nhân vật chính của Diệp Tu biến những nhân vật khác thành phông nền, làm bàn đạp cho anh ta và Hưng hân thôi mà? Anh nham hiểm thật đấy."

“Cô né tránh cái gì? Nói cho cùng, tại cô cũng cảm thấy Hưng Hân không có khả năng đoạt quán quân, Diệp Tu cướp mất quán quân của chiến đội mà cô ủng hộ nên mới thừa cơ đồng ý thực hiện kế hoạch của bọn tôi mà?"

"Chẳng lẽ không đúng! Bọn họ thắng vì được tác giả buff hào quang! Một lũ trộm! Từ đầu đã bảo trong thế giới này cứ đá thẳng Diệp Tu ra, dứt khoát đừng để anh ta lên sân, sau cùng là ai bảo muốn thêm cho anh ta thiết lập mười lăm tuổi!"

"Cứ thẳng tay xóa đi sự tồn tại của anh ta là có thể chứng minh anh ta có hào quang nhân vật chính hả? Phải để anh ta trong một điều kiện hoàn toàn khác biệt mới có thể chứng minh được anh ta có hào quang hay không chứ? Mấy người tự hỏi lòng xem, cho một mình Diệp Tu ngủ đông, để em trai của anh ta trưởng thành không phải vì mấy người đang mong gia đình sẽ tăng gấp đôi áp lực lên anh ta à? Còn chưa nói tới việc Diệp Tu thức tỉnh lúc Liên Minh đã tổ chức tới mùa giải thứ năm, anh bảo hệ thống thi đấu ban đầu còn chưa đủ hoàn thiện nên anh ta mới có thể giật quán quân ba lần liên tiếp, tôi miễn cưỡng chấp nhận nhưng mùa giải thứ sáu là lúc nào? Các chiến đội lớn có đủ loại tài nguyên phong phú, tổ hợp Song Hạch, thời đại Hoàng Kim, thiên tài như Vương Kiệt Hi, Chu Trạch Khải cũng đã xuất hiện, thu hút sự chú ý trong nguyên tác nhất cũng chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu thôi, bọn họ đã đẩy kỳ vọng của khán giả lên tận trời rồi. Vào lúc này anh cho họ ra mắt thì họ cũng có thể trở thành trung tâm của sự chú ý như Diệp Tu không?"

"Ầy..."

"Vấn đề này mấy người đều đã có đáp án trong lòng rồi đúng không? Nguyên tác có ai giống Diệp Tu hả? Cùng tuổi Diệp Tu, còn cả nhỏ hơn Diệp Tu một tuổi, đều được công nhận là thiên tài, người nối nghiệp chiến đội, sau đó thì sao? Mấy người có ấn tượng sâu sắc với bọn họ không? Bọn họ có thể một mình mở ra thời đại mới không? Khán giả sẽ điên cuồng vì họ như với Diệp Tu không? Mấy người còn chưa nhận được đáp án à?"

"..."

Yên lặng kéo dài.

Lát sau, lại có âm thanh không cam lòng dùng giọng điệu đắc ý nói: "Nhưng bất kể như nào thì ý định của tôi vẫn thành công. Cứ cho như đã chứng minh Diệp Tu không có hào quang đi, nhưng Hưng Hân không có Diệp Tu thì chẳng thể thành lập, căn bản không có khả năng giật quán quân, bọn họ nên trả lại cái cúp trộm được!"

Diệp Tu lẳng lặng nghe hồi lâu, đột nhiên lại lên tiếng ngay lúc này.

"Ý của cô là, Hưng Hân nên thua?"

Nhóm người giật mình, từ từ quay lại nhìn vị khách không mời mà tới chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, trên vẻ mặt mơ hồ có thể thấy được sự hoảng sợ lẫn không biết phải làm sao.

"Vì sao thảo luận khả năng Hưng Hân đoạt quán quân lại cứ phải loại bỏ tôi ra trước tiên? Chẳng nhẽ tôi là viện trợ từ bên ngoài mà Hưng Hân mời về hả?" Diệp Tu lơ đãng lướt qua những chuyện trong quá khứ khi nói ra lời này, giọng điệu mơ hồ có chút tức giận "Hưng Hân là chiến đội mà tôi tìm từng người một dựng nên, từ trước tới nay không tồn tại giả thiết tôi cắt đứt với Hưng Hân, tôi là một viên gạch của nó, nó là chiến đội của tôi. Tôi mạnh mẽ nên Hưng Hân cũng mạnh mẽ. Rất khó hiểu hả?"

"Chưa kể." Diệp Tu dừng một chút rồi cười nói "Tôi vẫn luôn tin dù tôi có rời đi thì Hưng Hân vẫn sẽ bước tiếp."

Tiếng khắc khẩu trong tòa xét xử dần lắng xuống theo lời nói của hắn, người trước đây không lâu còn ồn ào tranh cãi chẳng nói một lời. Trái lại, thẩm phán ngồi ngay ngắn trên chỗ cao nhất mỉm cười nâng tay lên, từ từ đứng dậy, vừa bước đi vừa ôn hòa lên tiếng: "Mọi người, khi tòa xử án của chúng ta mới thành lập, mục đích ban đầu là để tìm công bằng cho những nhân vật hoặc cốt truyện bị hủy hoại do sự thay đổi của tác giả hoặc bị ảnh hưởng bởi các yếu tố chủ quan lẫn khách quan. Chúng ta muốn khám phá bản chất thực sự của các nhân vật không thể tự nói lên tiếng lòng trong các tác phẩm. Nhưng giờ đây, có vẻ như các bạn đã bị cuốn vào dòng xoáy cảm xúc, dùng ngòi bút lên án những nhân vật không thể phản ứng với thế giới thực, thậm chí còn ác ý tạo ra các thế giới đầy rẫy điều kiện bất lợi rồi đẩy những người không biết không hay vào để thí nghiệm trò đùa quái ác của các bạn. Tất cả những điều này, liệu có phải là điều mà mọi người tha thiết theo đuổi không?"

"Tiếc là ngay từ đầu chúng ta đã đánh giá thấp sự kiên cường trong xương của một số người, cũng như đánh giá thấp tình cảm giữa con người với nhau. Chắc chắn sẽ luôn có người chỉ cần thể hiện chính mình cũng đủ thu hút những lời khen cùng tiếng vỗ tay của tất cả."

"Bây giờ, kết thúc trò hề này đi." Thẩm phán giơ tay. Trong không gian rộng lớn của tòa nhà, mọi thứ như tan vào hư vô, như một giấc mơ không chân thực. Sau đó, thẩm phán quay đầu lại, nói với Diệp Tu, "Còn cậu, có muốn tôi kết thúc sớm giấc mơ này cho cậu không?"

"Giấc mơ à..." Diệp Tu cười cười: "Đợi chút nữa đi, tôi vẫn còn có việc muốn làm."

Thẩm phán dường như đã đoán được từ lâu, chấp nhận không chút do dự.

Lúc đưa Diệp Tu trở về thế giới song song, thiếu niên đi phía trước đột nhiên quay đầu, biểu cảm chưa kịp điều chỉnh của thẩm phán bị nhìn thấu. Hắn híp mắt lại, giống như một con hồ ly tinh ranh, nở một nụ cười thấu hiểu.

Hắn không biết nguyên tác, tác phẩm, nhân vật trong sách mà mấy người này nói tới là gì, cũng không biết liệu thế giới của hắn có phải thế giới thực không hay hắn chỉ là một nhân vật mà người khác tùy tiện xem qua, thuận miệng đánh giá. Nhưng hắn luôn có khả năng phát hiện sự yêu thích lẫn căm ghét của người khác cho nên hắn phất tay với thẩm phán rồi bước vào thế giới mới: "Người sắp đặt để tôi tỉnh lại vào năm mười lăm tuổi là cô đúng không? Cảm ơn, tôi đã chơi rất vui."

Trong không gian mênh mông, thẩm phán đứng nhìn bóng dáng hắn đi xa, đôi mắt hàm chứa quyến luyến lẫn yêu thương sâu sắc.



Diệp Tu, cậu biết không, tôi đã yêu cậu từ rất lâu.

Cậu là người trong sách nhưng cũng là một sinh mạng sống động, tôi vẫn luôn rung động vì ước mơ nhiệt huyết của cậu.

Khi tôi mới xuất hiện ở đây, nghe suy đoán tràn đầy ác ý của bọn họ đối với cậu, nói thật, tôi rất căm phẫn. Cậu sẽ không bao giờ tức giận vì những đánh giá quá đáng này nhưng tiếc là trong thời gian yêu cậu tôi vẫn chẳng thể trưởng thành, cuối cùng vẫn tự ý oan ức thay cậu.

Hào quang nhân vật chính sao?

Nếu,

Nếu năm mười lăm tuổi vì thực hiện ước mơ mà phải cắt đứt với gia đình, phải đi tới một thành phố xa xôi, tự mình xoay xở kiếm sống, tự mình vật lộn tìm hướng đi trong thành phố lạ lẫm là hào quang nhân vật chính,

Nếu mất đi người bạn thân thiết nhất, phải gánh vác thêm cuộc sống của một đứa trẻ khác trên vai khi còn chưa trưởng thành là hào quang nhân vật chính,

Nếu bị người bạn đã từng nói rằng sẽ vĩnh viễn ủng hộ mình vô điều kiện phản bội, bị định giá như hàng hóa, cuối cùng vì không có giá trị thương mại mà bị cướp mất thẻ tài khoản đã bầu bạn cả mười năm, lãng phí thời gian quý giá nhất trong sự nghiệp chuyên nghiệp nơi chiến đội không kỳ vọng vào mình, thậm chí còn cố gắng cô lập mình khiến bản thân trở thành mục tiêu chỉ trích là hào quang nhân vật chính,

Nếu khởi đầu câu chuyện là bị ông chủ cũ đuổi ra khỏi cửa, thần Vinh Quang được mọi người công nhận chỉ có thể qua loa tìm đường trong trời tuyết, làm quản mạng để sống tạm, ngủ trong căn phòng chứa đồ tối tăm nhỏ hẹp chỉ có một cửa sổ nhỏ nhìn được ánh trăng là hào quang nhân vật chính,

Nếu không thể không từ bỏ từng ấy vinh quang trong quá khứ như thứ đồ không giá trị, hy sinh một năm trong thời gian cuối cùng của sự nghiệp để bắt đầu một tương lai không thấy ánh sáng là hào quang nhân vật chính....

Vậy thì, sao họ không mang hào quang nhân vật chính đó cho nhân vật mà mình thích?

Thẩm phán khẽ thở dài.

Lúc bọn họ bảo rằng muốn xét xử hào quang nhân vật chính của Diệp Tu, tạo ra một thế giới không có Diệp Tu, thẩm phán không tức giận.

Nàng chỉ đề nghị, sao không cho Diệp Tu tỉnh dậy vào tám năm sau? Thế giới tám năm sau, em trai y đã lớn, thành viên trong gia đình có thể kiểm soát y lại có thêm một người; thế lực trong liên minh đã định hình, không phải một người gia nhập là có thể thay đổi; dưới tình huống này mà còn muốn thành lập Hưng Hân thì chẳng khác nào chuyện viển vông. Điều kiện như vậy mới có thể kiểm nghiệm Diệp Tu có hào quang nhân vật chính hay không, đúng chứ?

Mấy người kia như được khai sáng, hưng phấn thảo luận những chi tiết cụ thể, duy chỉ có thẩm phán như có điều ngẫm nghĩ.

Sự phát triển của câu chuyện sau này lại nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Diệp Thu tưởng chừng như sẽ ngăn cản Diệp Tu lại giúp Diệp Tu ra khỏi nhà bằng sự trưởng thành và khả năng của mình; tất cả đồng đội ăn ý nhất đều tụ họp; kết cục vốn được định sẵn của giải đấu thay đổi ngay sau khi Diệp Tu lên sân; thậm chí cả Hưng Hân bảo là không có khả năng xuất hiện.... Thẩm phán tin, Diệp Tu chắc chắn đã nghĩ ra cách để tìm được họ.

Không phải trùng hợp, ngay từ đầu người đề nghị đã tin rằng bất kể là hoàn cảnh khó khăn tới đâu, chỉ cần Diệp Tu thức tỉnh, Vinh Quang sẽ ở phía trước chờ cậu.

Diệp Tu, nếu trên thế giới thật sự có hào quang nhân vật chính, tôi hi vọng có thể tự tay đeo nó lên cho cậu.

Tiếc là không có.

Cho nên, Diệp Tu, đây là lựa chọn thứ hai của tôi... đoạn thời gian tràn ngập lòng riêng này là truyện cổ tích mà tôi tặng cậu.

Dù tôi vẫn luôn hiểu rõ, mặt trái của truyện cổ tích mới là cuộc sống thật của cậu.

Đề nghị ban đầu muốn để Diệp Tu thức tỉnh thực ra rất ngây thơ.

Thẩm phán cười tự giễu. Ban đầu, nàng chỉ không muốn chấp nhận một câu chuyện không có Diệp Tu mà thôi.



Mùa giải thứ tám kết thúc, sau thời gian dài thi đấu, Tô Mộc Thu nóng lòng tuyên bố giải nghệ. Điều này đã nằm trong dự đoán của rất nhiều người, nhưng không thể ngờ được nhất là người bỏ của chạy lấy người theo hắn lại là thiên tài năm nay còn chưa qua mười tám.

Tin tức này khiến rất nhiều người khó hiểu, nhất là fan Gia Thế, họ lên án mạnh mẽ rằng hai người muốn hủy diệt Gia Thế.

Trong buổi họp báo, Tô Mộc Thu lại không cho là vậy: "Gia Thế? Chúng tôi vẫn luôn chiến đấu vì Vinh Quang."

"Hơn nữa," Ánh mắt hắn về phía ông chủ câu lạc bộ không thèm che giấu, cười lạnh nói: "Chúng tôi đã sớm không thể chịu đựng được câu lạc bộ yêu quý đã biến chất. Từ bây giờ trở đi, mỗi người một đường thôi vậy."

Sợ không chọc tức chết được, hắn bổ sung thêm một câu, mọi người chắc đều biết, sau khi Mộc Tranh kết thúc hợp đồng cũng sẽ đi, muốn tức thì đợi sau hẵng tức.

Sau đó không lâu, một quán net trông rất chính quy đối diện Gia Thế tiếp đón một vị khách đặc biệt.

Bà chủ quán net nhìn vị khách trẻ tuổi kéo khẩu trang xuống, hoảng tới mức suýt hét lên, phải nhờ vào việc nắm chặt cánh tay của cô gái bên cạnh mới có thể đứng vững: "Diệp Diệp Diệp Diệp Diệp Diệp Tu????!!!! Tôi tôi là fan của cậu !!!!"

Diệp Tu cười hờ trong lòng, rõ ràng chị là fan Mộc Trang, đừng có giả vờ.

Tiếp theo, trong khu mười mới mở xuất hiện một tán nhân ăn mặt lòe loẹt, cầm trong tay vũ khí kỳ lạ, bên cạnh còn luôn có một thiện xạ và một bậc thầy pháo súng. Thiện xạ nói vô cùng nhiều, luôn mồm trầm trồ ngạc nhiên: "Quá đỉnh, trước đây anh còn cảm thấy không khả thi nên vẫn luôn gác lại, không nghĩ tới lại thật sự xuất hiện người có thể phù hợp tán nhân và ô Thiên Cơ, Diệp Tu, nhóc tuyệt đối không được rời bỏ anh đâu."

Kiếm khách Lam Khê Các bên cạnh nghe vậy liền thọc cho hắn một kiếm, tức giận nói: "Có cần bản kiếm thánh nhắc lại thêm lần nữa không, nhóc đó mới trưởng thành thôi!!! Biến thái cút đi!!!"

Thiện xạ đến từ Luân Hồi lặng lẽ di chuyển ngăn trở thiện xạ kia, nói chuyện với tán nhân: "Sao lại đi?"

Sau lưng còn có một đám nhân vật đủ nghề nghe danh mà tới, chẳng biết tại sao tất cả đều rất có trình độ kỹ thuật nhưng trong miệng lại chửi thề, đuổi theo tán nhân khiến người đi đường sững sờ mất vài giây.

Nhưng mà tán nhân chỉ yêu thương có một ma thuật sư và một đạo tặc rồi tùy hứng đặt ra một vài yêu cầu nhỏ, chẳng hạn như cho tôi hai đồng đội đáng tin gì gì đó, khiến tuyển thủ ngôi sao phía sau màn hình trầm tư về cuộc đời suốt ba ngày.

Sau đó, hắn tìm một nơi đầy nắng, thảnh thơi mở kênh thế giới, tag một vài ID trước đây chưa ai nghe tới, qua loa nói: "Muốn giật quán quân với tôi không?"


----------------

Editor:

Lúc trước vẫn luôn nghe "Ngoan cố", đoạn lời này cũng chẳng hoàn toàn khớp với Diệp Tu nhưng tôi cứ vô thức nghĩ tới anh. Nghĩ tới những năm tháng tuổi nhỏ mà anh chưa từng nhắc tới, nghĩ tới những nỗi khổ mà anh không nói, nghĩ tới thời gian mà anh chật vật vượt qua. Gặp anh đúng lúc anh đã rực rỡ tới như vậy, tôi nghĩ trong chuyến hành trình đến với vinh quang của anh, chắc chắn sẽ có những đoạn đường bùn lầy và cả những đoạn đường hát vang:

Bạn theo đuổi

Bạn thở dốc

Bản tính ương ngạnh của bạn

Bạn từng khóc đến lấm lem mặt mũi

Rồi lại quên bẵng đi như chẳng có chuyện gì

Nếu bạn có thể biết trước những cạm bẫy trên con đường này

Tôi nghĩ bạn vẫn sẽ sẵn sàng sai một cách thích thú.

Yêu anh lâu đến vậy, tôi vẫn luôn cảm thấy mình đã nói đủ nhiều, đã viết rất rất nhiều bài bày tỏ tôi yêu anh đến mức nào nhưng kỳ lạ là mỗi lần viết truyện mới tôi lại có nhiều lời mới muốn nói với anh, có thật nhiều chuyện cũ liên quan tới anh muốn từ từ kể, tôi chắc chắc vẫn sẽ thích anh rất lâu.

Những gì muốn nói đều trong câu chữ, sau đó thì, sinh nhật vui vẻ.

Nhân vật chính duy nhất, tốt nhất của tôi.
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook