101.
Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc náo loạn tới bảy, tám giờ mới chịu đình chiến.
Sau đó hai người bắt đầu nằm phơi thây trên bãi cỏ.
Nhìn bầu trời đêm,
Nhìn ánh sao
Nhìn những sắc mặt phức tạp của người dân xung quanh khi họ mở cửa sổ.
102.
“Ngày 1 tháng 10 của cậu sao, đi đâu.” Tôn Triết Bình nhìn sang cái tên vẫn không thôi thở dốc, vươn tay vò mái tóc cậu.
“Chẳng rõ nữa, người nhà bảo nếu tui thích thì cứ đi ra ngoài chơi, nhưng họ bận không thể đi chung với tui được.” Trương Giai Lạc vươn vai, bị tay của Tôn Triết Bình xoa từ đầu ra mặt.
“A phải rồi! Ông về Bắc Kinh đúng không! Mang đặc sản về cho tui đi!”
“Được, cậu muốn gì?”
“Vịt quay, Bắc Băng Dương, thịt tẩm bột rán, Aiwowo, pudding đậu Hà Lan, …”
Sau đó Tôn Triết Bình bắt đầu cảm khái tối nay mình thật ngây thơ.
103.
Trời tối dần giữa lúc đang trò chuyện, gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh.
“Đi, về nhà.” Tôn Triết Bình vỗ người bên cạnh, đứng dậy.
Trương Giai Lạc gật đầu, hai người sánh vai nhau trở về.
Mà chân hai người ngay khi đó đều tê tới mức đi không nổi.
Nhìn từ xa, ai không biết còn tưởng bọn họ đang chơi trò hai người chạy ba chân.
104.
Đại hội thể thao diễn ra vào một ngày nắng,
Ánh mặt trời có hơi chói chang.
“Má ơi… chói vậy luôn, chói cứ như trứng ốp la vừa chín tới.” Trương Giai Lạc giơ tay che trước mắt, nhìn mặt trời nói.
“Cậu nói thật với tôi đi có phải sáng nay cậu ăn chưa no không?” Tôn Triết Bình cùng nhìn lên trời với đối phương, hỏi mà muốn cạn lời.
105.
Người từng tham gia đại hội thể thao đều biết, thi đấu chỉ là một phần trong buổi đại hội.
“Nhưng tui thà mong cả đại hội chỉ có mỗi thi đấu!” Trương Giai Lạc bất mãn, nói với sự kháng nghị.
Sau đó khom lưng trên ghế, tạo một tư thế trông siêu ấm ức
Tiếp tục múa bút thành văn viết bản cổ vũ.
106.
“Được rồi, đã đến chúng ta, chạy tiếp sức 4x1000m.” Tôn Triết Bình vươn tay vỗ vai Trương Giai Lạc.
“Đi!” Trương Giai Lạc quăng bút lên ghế như trút giận, rồi theo Tôn Triết Bình đến đường chạy.
Nói thật, đây lần đầu tiên Trương Giai Lạc cảm thấy
Chạy là một chuyện hạnh phúc.
107.
Thứ tự của thi chạy tiếp sức là Trương Giai Lạc cầm gậy chạy thứ ba, Tôn Triết Bình cầm gậy chạy thứ tư.
Người cầm gậy chạy thứ hai vẫn còn nửa vòng cuối, có ưu thế rất lớn.
Trương Giai Lạc khi đó cảm thấy không cần gì phải lo lắng.
Chỉ cần mình có thể nhận gậy suôn sẻ, chạy với tốc độ như mọi khi thì Tôn Triết Bình nhận gậy cuối sẽ vô tư chạy về nhất.
108.
Nhưng sự thật luôn cách xa suy nghĩ cả dặm.
Vào lúc người thứ hai giao gậy cho người thứ ba, đối thủ bên cạnh húc vai tới.
Cứ thế làm rớt cây gậy của lớp Trương Giai Lạc.
109.
Giáo viên làm trọng tài lần đó là người không chuyên, nên cũng không phát hiện ra chuyện này.
Cuộc thi đấu vẫn tiếp tục diễn ra.
Trương Giai Lạc không nói năng gì, khom lưng nhặt gậy sau phóng đi.
“Má mày! Tưởng đụng người ta xong chạy trước là ngon hả?!” Trương Giai Lạc trừng cái tên đã nhận gậy rồi nhân lúc có khoảng cách mà vọt thành người chạy đầu tiên, cậu giận dữ gào ầm lên
110.
Nếu như nói cuộc va chạm bất ngờ làm rớt gậy ban nãy chỉ khiến vị trí đầu trở nên khó xác định
Vậy thì kiểu chạy không kiểm soát này của Trương Giai Lạc chính là thứ khiến cả lớp thở dài ngao ngán.
Một vòng sân tập của trường là 400m, chạy tiếp sức 1000m tương đương 2 vòng rưỡi.
Với cái tốc độ bạt mạng này của Trương Giai Lạc, sợ chưa hết vòng thứ hai đã tắt thở.
Tôn Triết Bình đứng bên đường chạy, khoanh tay tập trung nhìn người đang chạy.
Không thở dài, cũng không nói năng gì.
111.
Trương Giai Lạc ngay lúc đó không suy nghĩ được nhiều như vậy
Tuy cái tên chạy trước mặt cậu cũng là học sinh chuyên thể thao.
Nhưng Trương Giai Lạc nghĩ
Mình là người ngày nào cũng chơi trò đuổi hoặc bị đuổi với dân chuyên thể thao.
Sao mà sợ nó được?
112.
Sự thật đã chứng minh, Trương Giai Lạc chạy tốt vượt ngoài dự tính của mọi người trong lớp, dù không nhiều.
Thời điểm còn 200m cuối, Trương Giai Lạc cảm nhận rõ mình không thể tăng tốc thêm được nữa.
Trương Giai Lạc không muốn trở thành gánh nặng, nhưng cậu có cảm giác khí quản và phổi đang khó chịu tới mức sắp nổ tung.
113.
Sau đó Trương Giai Lạc bỗng nghe thấy giọng Tôn Triết Bình gọi tên mình, tiếng gào thét gần như thể kề sát bên tai
Rồi Trương Giai Lạc ngẩng đầu, nhìn thấy Tôn Triết Bình đang đứng vẫy tay với mình tại điểm tiếp sức.
Trương Giai Lạc không biết mình chạy xong 100m cuối như thế nào, dù sao đi nữa tiềm thức nói rằng tốc độ của cậu đã trở lại.
Bởi vì cậu thật sự không bị bỏ lại quá xa.
114.
“Giao cho ông này!” Trương Giai Lạc nói
“Giao cho tôi.” Tôn Triết Bình nói
Tôn Triết Bình nhận gậy xong liền xoay người vọt chạy.
So với sự điên cuồng ban nãy của Trương Giai Lạc, có thêm cả độ hung hãn.
“Hai người này được dạy chung một lò à?” Mọi người nhìn Tôn Triết Bình cũng đang chạy bạt mạng, hỏi với vẻ nghi hoặc khó hiểu.
115.
Trương Giai Lạc muốn đứng dậy nhìn toàn bộ quá trình chạy của Tôn Triết Bình, nhưng khi đó thật sự mệt kinh khủng khiếp, hai cái chân như thể chân giả được lắp vào.
Kết quả Trương Giai Lạc còn chưa nghỉ ngơi được bao nhiêu đã bị người giữ gìn trật tự bắt buộc rời khỏi đường chạy.
“Ê khoan, ý gì đây? Ngồi tí cũng không được!” Trương Giai Lạc hoang mang hỏi
Rồi cậu liền thấy Tôn Triết Bình với bản mặt hung tàn chạy ở phía sau, sắp bắt đầu vòng chạy thứ hai.
116.
Trương Giai Lạc lúc này nhìn Tôn Triết Bình sắp chạy được một vòng đường,
Lưng không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Bởi vì tới tận bây giờ cậu mới hiểu
Sau khi tìm đường chết còn dùng cách chạy trốn để đối phó với học sinh chuyên thể thao là hành vi muốn chết sớm tới cỡ nào.
117.
Vào thời điểm chạy nước rút cuối cùng của cuộc thi, lớp 10(1) sục sôi dậy sóng.
Khi Tôn Triết Bình chạy nửa vòng cuối, nhìn thấy Trương Giai Lạc đang đứng trên bàn và hướng cả lớp cùng hô khẩu hiệu.
“Tôn Triết Bình!”
“Cố lên!!”
“Tôn Triết Bình!”
“Cố lên!!”
Tôn Triết Bình bật ngón cái, không phụ lòng mong đợi của mọi người mà trở thành người đầu tiên chạy về đích.
118.
Cuối cùng bên phía bục phát biểu cũng tuyên bố kết quả
“Cuộc thi chạy tiếp sức 4x1000m nam cấp phổ thông, hạng nhất, lớp 10(1)!”
Bên phía lớp 10(1) lần nữa hóa thành làn sóng reo hò vui vẻ.
Trương Giai Lạc lúc ấy đứng ở trên bàn la hét quái dị,
Sau đó nhảy xuống, nhắm về phía Tôn Triết Bình mà chạy tới trước.
Cứ như người mệt đến mức phải lết đi ban nãy là ai đó khác chứ không phải mình.
119.
“Chân ông/cậu sao rồi?”
Hai người cùng đồng thanh nói.
“Nãy ông/cậu bị điên hả?”
Hai người lại cùng đồng thanh nói.
Trương Giai Lạc nhìn cái tên vẫn đang thở dốc trước mặt, sau không nhịn được mà bật cười trước.
120.
“Thắng! Chúng ta thắng rồi!” Trương Giai Lạc vui vẻ nói.
“Ừ, còn phá kỷ lục trường nữa.” Tôn Triết Bình ngẩng đầu nhìn số liệu nhấp nháy trên màn hình LCD cách sân tập không xa, cũng cười rộ lên.
121.
Tại lễ trao giải, hai người tham gia chạy tiếp sức còn lại nhận lấy huy chương rồi ăn ý tặng cho Tôn Triết Bình và Trương Giai Lạc.
Về mặt cống hiến, cả hai người họ quả thật không có điểm nào để bắt bẻ.
“Hạng nhất!” Trương Giai Lạc giơ tay cười tươi trước ống kính.
“Vậy sao cậu lại giơ hai ngón?” Tôn Triết Bình nâng cúp đứng bên cạnh, hỏi với đầy vẻ xem thường.
“Đậu má! Này là biểu tượng của chiến thắng, ông hiểu không?”
Sau đó vang lên tiếng “tách”, nhiếp ảnh gia nhấn màn trập.
122.
Tấm ảnh này về sau được rửa ra và treo trên bức tường danh dự của trường
Trong hình là hai thiếu niên mặc đồng học sinh tay ngắn đang nâng cúp,
Cùng nhau giơ tay hình chữ V chiến thắng,
Cùng nhau nở nụ cười tươi rói.
123.
Dĩ nhiên thời gian tươi đẹp luôn luôn ngắn ngủi.
Đặc biệt là sau khi Trương Giai Lạc nhìn thấy đống tài liệu chất thành núi ở chỗ ngồi của mình.
“Vãi, tui chịu hết nổi rồi, chỉ cần cử động là trái tim sẽ bay theo đám giấy tờ truyền thống ngay, mà tim gan phèo phổi bay hết có khi còn tạm nấu được bát lỗ chử cơ, à mà ở Bắc Kinh của ông gọi là lỗ chử nhỉ?”
Trương Giai Lạc thoát khỏi tâm trạng giành được cúp, vừa chép bản cổ vũ vừa oán giận.
Tôn Triết Bình mặc kệ cậu, đứng dậy vận động đơn giản rồi đi thi chạy 1500m.
124.
Trương Giai Lạc lúc này nhìn chằm chằm Tôn Triết Bình đang chạy dẫn đầu, không khỏi cảm thán
Cảm thấy đối phương khi chạy bộ giống như một động cơ vĩnh cửu.
Nhưng mà cậu không dám nói ra.
Bởi vì cậu luôn trong tình thế bị động cơ vĩnh cửu đuổi theo chèn ép.
Ngẫm lại cũng hơi xấu hổ.
125.
Có lẽ do vòng thi chạy tiếp sức trước của Tôn Triết Bình quá nổi bật.
Hoặc do đi diễu hành kéo cờ bị để ý.
Nói chung vào thời điểm cuộc thi còn một vòng cuối nữa là kết thúc, Trương Giai Lạc bỗng phát hiện xung quanh sân tập có rất nhiều nữ sinh.
Nhìn qua đều là đến đưa nước.
126.
Trường chúng ta có nhiều gái xinh ghê nha?
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Trương Giai Lạc.
Vãi đừng bảo tất cả đều đang chờ để đưa nước cho Tôn Triết Bình nhé?
Đây là suy nghĩ thứ hai khi Trương Giai Lạc chợt kinh hãi nhận ra.
Sự thật đã chứng minh, hình như lần này cậu đoán đúng rồi.
127.
Nhưng Tôn Triết Bình lại phớt lờ, phản ứng đầu tiên sau khi rời sân chính là tìm Trương Giai Lạc.
“Trương Giai Lạc, nước của tôi đâu!”
Giọng điệu như đòi nợ.
“Tổ sư cha nhà ông, nước của nhiều em gái trên sân như vậy thì không uống, chỉ biết sai vặt tui.”
Trương Giai Lạc lẩm bẩm với tâm trạng phức tạp, sau đó cúi người xách chai nước suối dưới đất lên rồi chạy qua.
128.
“Tui nói cho ông biết, nếu ánh mắt có thể giết người, chưa biết hôm nay tôi sẽ chết trong tay em gái nào đâu, rõ chưa.” Trương Giai Lạc bực bội vặn chai nước suối, đưa cho đối phương.
“Ây da, lần đầu tiên bị nhiều em gái nhìn thế này, cảm giác không tệ chứ nhỉ?” Tôn Triết Bình hỏi như thể hả hê trước nỗi đau của người khác
Sau đó làm như vô tội mà lôi kéo Trương Giai Lạc đang giơ ngón giữa, hai người cùng nhau đi về phía lớp.
129.
“Uổng cho cả đống em gái đến đưa nước cho ông, xứng đáng ế mãn kiếp.” Trương Giai Lạc không khỏi cảm thán
“Cậu quyết được à?” Tôn Triết Bình bình tĩnh hỏi lại.
Trương Giai Lạc nước mắt dàn dụa
130.
Thật ra Tôn Triết Bình vẫn nghĩ, nếu không phải tại tư duy của Trương Giai Lạc phát triển quá mức, vậy thì cậu sẽ có trí nhớ giống như một con cá vàng.
Bởi vì ngay lúc này đây, Trương Giai Lạc đã bắt đầu hăng hái phân tích chuyện môn thể thao sở trường của mình rốt cuộc là gì.
“Đệch, là điền kinh. Tôi chạy lâu lắc như vậy mà cậu vẫn không chú ý?” Cuối cùng Tôn Triết Bình cũng nhịn hết nổi.
“Đậu má! Ông có nói đâu, chẳng phải tui vẫn luôn tưởng ông theo đuổi bộ môn động tay động chân à!” Trương Giai Lạc kháng nghị theo lý lẽ hùng hồn.
131.
“Trương Giai Lạc, đầu tiên tôi muốn nói rõ rằng cái bộ môn cậu gọi là động tay động chân, tên gọi đúng của nó là bộ môn vật lộn.” Tôn Triết Bình giơ thẳng một ngón tay lên, bình tĩnh nói.
“Thứ hai, bộ môn đó không hề liên quan một cắc bạc nào tới tôi cả, tôi ở bộ môn điền kinh.” Tôn Triết Bình giơ thẳng ngón tay thứ hai lên, tiếp tục bình tĩnh nói.
“Cuối cùng, nếu cậu còn nói tôi ở bộ môn động tay động chân, tôi sẽ động tay động chân với cậu cho cậu xem, hiểu?” Tôn Triết Bình thu hết các ngón tay lại, chỉ dựng mỗi ngón giữa rồi nói tiếp.
À đâu, đúng hơn phải là hắn rít gào.
132.
Thế là Tôn Triết Bình tiếng tăm lẫy lừng.
Bằng một cách mà hắn không thể nào ngờ được.
“Xem kìa, chính là tên lớp trưởng học chuyên thể thao đòi động tay động chân với lớp phó bọn họ đó.” Rất nhiều người nói như vậy.
Trương Giai Lạc cảm thấy chuyện này xảy ra vẫn do lỗi của mình, thế nên vỗ vai an ủi người ta theo bản năng.
“Không sao, sớm muộn gì tin đồn cũng sẽ bị bác bỏ.”
“Xem kìa, người vỗ vai hắn chính là lớp phó đòi bị động tay động chân trong truyền thuyết đó.” Rất nhiều người tiếp tục nói như vậy.
133.
“Có gì trăng trối không.” Tôn Triết Bình quay sang nhìn Trương Giai Lạc một cách hiền hòa
Hơn nữa còn tỏ ý việc mình bẻ khớp ngón tay chỉ là trùng hợp mà thôi.
“… Xin hãy cho tui một cái chết dứt khoát.” Trương Giai Lạc nói với bản mặt xám như tro tàn.
“Hình như bắt đầu vòng loại cuộc thi chạy 100m nam rồi.” Tôn Triết Bình nhắc nhở đầy thiện chí, hất đầu về phía điểm danh và kiểm tra vận động viên trên sân.
Trương Giai Lạc nước mắt dàn dụa.
134.
Thể chất và khả năng hồi phục của Trương Giai Lạc rõ ràng kém hơn Tôn Triết Bình, nên việc không vào được bảng xếp hạng là nằm trong dự liệu.
“Không tệ, ít nhất vẫn vào được chung kết.” Tôn Triết Bình an ủi, nhìn Trương Giai Lạc ở bên cạnh mệt như thằng cháu.
Còn ngầm đồng ý hành vi nằm nhoài lên người mình của đối phương.
“Đậu má, 12 chọn 8, bỏ qua 3 thằng béo bằng hai đứa mình cộng lại, thêm một tên bỏ quyền nữa, tui không vào được chung kết mới lạ.” Trương Giai Lạc nhắm mắt lẩm bẩm một cách ỉu xìu, nhưng thật ra tâm trạng còn tốt chán.
Suy cho cùng là hạng bốn chung kết, có kể ra cũng không thấy mất mặt.
135.
“An ủi cậu mà cậu cũng phá cho được, chưa từng gặp ai hài như cậu.”
“Chẳng phải giờ gặp rồi sao.”
“Trương Giai Lạc cậu không chặn họng người khác là cậu chết?”
“Có thể chết vì nín nhịn thiệt đó.”
Trương Giai Lạc thản nhiên nói, sau đó cắn thanh sô cô la mà Tôn Triết Bình giơ lên cả buổi cho mình ăn.
Rồi quay đầu chạy.
136.
Sự thật lại chứng minh một lần nữa,
Trương Giai Lạc dùng cách chạy để trốn Tôn Triết Bình là hành vi muốn chết sớm tới cỡ nào.
Nhưng Trương Giai Lạc vẫn làm như thể không biết chán.
137.
Sau đó Trương Giai Lạc mệt tới mức đi tập tễnh, được Tôn Triết Bình xách về sân.
Đúng lúc nghe thấy loa phát thanh của trường nói đã bắt đầu đến giờ nghỉ trưa.
Ngày diễn ra đại hội thể thao, nhà trường sẽ đóng cửa căn tin nên học sinh có thể tự do ra ngoài.
Sau đó Trương Giai Lạc lại đi tập tễnh, được Tôn Triết Bình xách rời khỏi sân.
138.
Cuối cùng hai người vừa tìm chỗ ăn vừa tán dóc
“Tui thấy nếu chiều nay không xảy ra chuyện gì bất ngờ, giải thi chạy tiếp sức 200m của lớp mình và giải chạy cự ly ngắn 50m của ông ôm chắc trong tay rồi?”
Trương Giai Lạc vừa nhìn đông ngó tây các gian ăn vặt nhấp nhô trải dài ở hai bên, vừa đếm tổng điểm của lớp trên đầu ngón tay.
“Không có gì là trăm phần trăm cả, cậu đừng nói gở là được.” Tôn Triết Bình lắc đầu nói.
“Không thể nào, chênh lệch trình độ quá lớn, nếu có biến cố gì thì đều là tại lời của ông.” Trương Giai Lạc lý lẽ hùng hồn
Sau đó có một giọt nước rơi xuống mũi Trương Giai Lạc.
139.
Trương Giai Lạc vô thức lấy tay chà,
Rồi ngửa đầu nhìn bầu trời đột nhiên dần bị mây đen che lấp.
Gió đột nhiên nổi mạnh theo sau.
Những người bán hàng dựng quầy nhận ra sắp có trận mưa to.
Ngay sau đó con đường trở nên sạch bách vắng tanh.
140.
“Cậu vừa nói gì cơ?” Tôn Triết Bình phức tạp nhìn người đang đứng ngây ra bên cạnh.
“Vừa nãy là ảo giác, tui không có nói gì hết!” Trương Giai Lạc cố gắng trợn tròn mắt, giả vờ vô tội.
“Nhân lúc mưa còn chưa lớn, tìm chỗ trú trước đi.” Tôn Triết Bình nhìn bầu trời sắp tối sầm mà nói.
Tiếp đó bầu trời liền đổ ập cơn mưa lớn.
141.
“Ông vừa nói gì cơ?” Trương Giai Lạc hỏi ngược lại như thể hả hê
“Vừa nãy là ảo giác, tôi cũng không có nói gì hết” Tôn Triết Bình vô cảm lặp lại lời Trương Giai Lạc.
Sau đó nhìn đối phương, cùng bật cười như thể mắc Parkinson.
142.
Có lẽ là ôm tâm thái kiểu gì cũng đã bị ướt.
Trương Giai Lạc cùng Tôn Triết Bình đi dạo dọc theo con hẻm nhỏ, không hề có chút cảm giác sốt ruột.
“Rốt cuộc là ai nói trời mưa có ý cảnh vậy? Giỡn mặt hả.” Trương Giai Lạc hà hơi nói, tiện tay vuốt mái tóc ướt nhẹp dính trên trán.
“Là người không cầm dù bị mưa tạt như chuột lội nói.” Tôn Triết Bình hời hợt nói, cũng lắc nước trên đầu.
143.
Cuối cùng Trương Giai Lạc dừng chân trước một dãy hàng quán nhỏ.
“Không thì mình ăn ở đây đi, sẵn tiện trú mưa luôn.” Trương Giai Lạc đề nghị
“Cậu ăn như vậy mà no được?” Tôn Triết Bình khó hiểu hỏi
“Đậu má, ăn vậy mà còn chưa đủ no? Xàm.” Trương Giai Lạc nói với vẻ xem thường
Sau đó cậu dắt Tôn Triết Bình quẹo vào tiệm bánh ngọt
Ý là tiệm đồ nướng nằm bên cạnh tiệm bánh ngọt.
144.
“Tôi còn tưởng cậu thích ăn ngọt.” Tôn Triết Bình thấy hơi bất ngờ.
“A? Phải, tui thích ăn ngọt mà.” Trương Giai Lạc gật đầu liên tục, như thể đang nghiền ngẫm chuyện gì đó.
Sau đó gắp cánh gà mật ong.
145.
“Cái đệch, ý tôi không phải như vậy.” Tôn Triết Bình cạn lời.
“Ớt ngọt hả? Khẩu vị của ông đúng là có phong cách.” Trương Giai Lạc cảm khái
“Có một thứ liên quan với từ ngọt, gọi là bánh kem.” Tôn Triết Bình tuyệt vọng nói.
“Xin lỗi em, bên tiệm anh không nướng món đó được.” Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh tốt bụng nhắc nhở.
146.
“Đủ rồi, đổi chủ đề đi.” Tôn Triết Bình sầm mặt xách Trương Giai Lạc lên, cái người cười tới độ sắp trượt rớt xuống ghế.
“Được, nói đi.”
“Tôi muốn hỏi cậu từng yêu ai chưa?” Tôn Triết Bình bất chợt thấy áp phích tuyên truyền cấm yêu sớm của nhà trường đang tung bay cách đó không xa, hỏi với vẻ mặt phức tạp.
Trương Giai Lạc lập tức phun ra hết ngụm coca trong miệng.
147.
“Cái này có được xem là mưu sát không!” Trương Giai Lạc vừa ho vừa khó khăn hỏi
“Suýt phải.” Tôn Triết Bình lấy khăn giấy lau coca bị phun lên mặt mình, nói phi thường nghiêm túc.
148.
“Ừ, chúng ta tiếp tục chủ đề ban nãy nhé.” Trương Giai Lạc sốt sắng nói, nhìn Tôn Triết Bình trong luồng sát khí đằng đằng,
“Được, cậu nói đi.” Tôn Triết Bình nói sau khi đã rửa mặt xong trong nhà vệ sinh.
Tiếp đó hắn chuyển đồ uống, cái thứ vào lúc này như vật phẩm nguy hiểm trong trò chơi đến nơi cách xa Trương Giai Lạc.
“Đậu má ông muốn hành hung giết người thật hả?” Trương Giai Lạc dịch ghế ra xa.
“Tôi cho cậu biết, cậu còn nói xàm nữa thì cái bàn này chính là hung khí.” Tôn Triết Bình trừng mắt khinh thường.
Rồi vờ nghiêm túc mà nghiên cứu làm sao để biến chai nhựa coca thành hung khí.
149.
“Thật ra, chính tui cũng không biết nó có tính là yêu đương hay không nữa?” Trương Giai Lạc xòe tay đầy bất đắc dĩ, bắt đầu kể lịch sử đen.
“Hả?” Tôn Triết Bình lấy ngón tay ngoáy lỗ tay, xác định tai mình không bị nước vào nên nghe nhầm.
“Đúng vậy, tui cũng thấy là không phải! Tại lúc cô gái kia tỏ tình tui đâu có đồng ý?” Trương Giai Lạc nói tiếp.
“Vấn đề là cô ấy chạy tới hôn tui” Trương Giai Lạc lại nói tiếp.
Sau đó biểu cảm trên mặt Tôn Triết Bình bắt đầu biến ảo.
150.
“Cô ấy còn bảo tui cao quá, cậu nói xem, cô ấy chủ động thì liên quan gì đến tui?” Trương Giai Lạc nghiêm túc nhớ lại.
Tôn Triết Bình cảm giác khóe miệng mình sắp co giật tới phát đau.
“Sau đó tui nói là tui đâu có động đậy gì, tại cậu lùn mà muốn hôn đó, sao lại nói tui?” Trương Giai Lạc nói tiếp, sau đó vừa tỏ ra khó hiểu vừa gắp thịt chín trên giá nướng.
“Rồi cô ấy khóc lóc chạy đi, cũng không liên lạc với tui nữa, ông nói xem, này có tính là yêu đương chưa. Nhưng nói sao thì nói, cô ấy từng hôn tui rồi á.” Trương Giai Lạc lại nói tiếp, sau đó đồ ăn trên giá bị cậu gắp hết sạch.
“Ê? Tốt xấu gì ông cũng nói một câu đi?” Ăn được nửa chừng, Trương Giai Lạc dường như mới nhận ra người ngồi đối diện đã trầm mặc một hồi lâu.
Thế nên Trương Giai Lạc ngẩng đầu nhìn hắn.