- Bình luận
- 667
- Số lượt thích
- 4,220
- Fan não tàn của
- Kiểu Nhất Phàm Tiểu Thiên Sứ
Tác giả: 乔丁笕
Link gốc: 【高/乔】星野
Edit: Nguyệt
-
"Cậu bạn trẻ, sao lại đi một mình trên đường thế này? Muốn quá giang không?"
Người đàn ông trung niên đội mũ lông cừu Liên Xô thò đầu ra khỏi cửa kính, gương mặt đỏ bừng vì lạnh, vừa mở miệng đã phả ra một luồng hơi trắng.
Người đi dưới đường kéo kính bảo hộ xuống, để lộ gương mặt vẫn còn mang nét thiếu niên, mỉm cười xua tay với ông ta. Miệng cậu cũng phả ra hơi trắng, giọng nói bị tiếng động cơ xe tải hạng nặng át mất, không nghe rõ đang nói gì.
"Cầm tạm cái áo khoác đi, cái áo xanh này của cậu không đủ ấm đâu, đêm xuống là lạnh thấu xương đấy." Ông ta chỉ vào ghế sau, "Tìm chỗ nghỉ sớm đi, vùng này vắng lắm, coi chừng gặp phải gấu đen vồ lấy ăn thịt."
Ông ta cười hề hề như thể tự thấy mình hài hước lắm.
Người dân vùng Đông Bắc hầu như ai cũng chất phác, thật thà. Ông ta chưa được nhìn thấy bao giờ nên chẳng nhận ra phù hiệu trên tay áo cậu, cũng không biết chiếc áo xanh bị mình nhận xét "không đủ ấm" ấy thực ra là gì. Ông ta chỉ đơn thuần lo lắng cho cậu thanh niên tình cờ gặp trên đường. Vận chuyển hàng từ Mẫu Đơn Giang đi qua khu Nhị Đạo, Tam Đạo rồi tới lâm trường Chiến Đấu, Giang Mộc Tư, tuyến đường này ông ta đã chạy hơn bốn mươi năm rồi, vào mùa tuyết rơi trắng núi thế này, ông ta chưa bao giờ gặp ai đi bộ.
"Đừng bỏ qua thôn làng cách đây 10 dặm." Lúc rời đi, ông ta lại căn dặn thêm, "Có mỗi một thôn đó thôi đó, chỗ này cách thành phố tận 45 dặm rồi đấy."
Thanh niên đứng bên đường vẫy tay chào ông bác người địa phương, đến khi xe tải rẽ qua khúc cua rồi biến mất giữa đồng tuyết trắng, cậu mới hạ tay xuống, ngẩn ngơ ngắm nhìn bầu trời.
Tiếng ầm ầm của động cơ xe tải xa dần, ban đầu, âm thanh ấy nghe rất vang nhưng chỉ qua vài mét đã bị tuyết đọng nuốt mất, không còn chút dấu vết nào. Bầu trời trong xanh như một viên pha lê bị đóng băng, không có chim bay, mây mỏng như sợi tơ bông.
45 dặm... Một làn khói trắng phả ra từ khóe miệng thanh niên.
Đã đi xa đến vậy rồi à.
Đi bộ dọc theo đường núi uốn lượn là cách di chuyển ít phải suy nghĩ nhất. Không cần lựa chọn, không cần do dự, chỉ việc bước đi theo con đường quanh co trước mặt. Cứ đi như thế, cơ thể ấm lên rồi cũng chẳng thấy cần phải dừng lại nghỉ tạm, lúc đó, trong đầu mới có chỗ cho những suy nghĩ khác.
Kiểu suy nghĩ vừa ép buộc, vừa tiêu cực ấy thường chỉ xoay quanh một chủ đề duy nhất.
Giá như...
Giá như khi nghe lệnh không vì bất ngờ mà chậm trễ mất mấy giây. Giá như lúc đó không căng thẳng đến mức đọc sai độ cao. Giá như khi thấy máy bay địch bỏ chạy đã không chần chừ mà lập tức đuổi theo...
Khi huấn luyện bay một mình và bắn đạn thật, cậu đụng độ máy bay trinh sát nước ngoài xâm nhập không phận quốc gia, khoảnh khắc ấy, trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc đặt hết lên vai cậu. Thế nhưng trước khi chiếc máy bay đó vượt qua biên giới, Cao Anh Kiệt lại không kịp cản nó.
Giá như mình có thể dũng cảm hơn một chút thì tốt biết mấy.
Mục tiêu trốn thoát, đội học viên cũng không nỡ trách mắng người ưu tú nhất trong số họ. Cậu bị xử lý cho nghỉ phép một tuần để điều chỉnh tâm lý, nhẹ nhàng đến mức giống như một sự an ủi hơn, thậm chí cậu còn được Vương Kiệt Hi cho phép ra ngoài.
"Đối mặt với chiến tranh thật sự, ai cũng sẽ sợ hãi." Trước khi lên xe, vị tiền bối huyền thoại trong trường không quân vỗ nhẹ vai cậu, "Muốn trở thành người đầu tiên được lựa chọn để ra trận và đã ra là phải thắng, em cần tìm được dũng khí giúp mình vượt qua nỗi sợ ấy."
Dũng khí sao...
Một cơn gió thổi từ đỉnh núi xuống, tuyết đọng trên tán cây trước mặt rơi rào rào từng mảng lớn, từng hạt từng hạt như bụi như cát văng tung tóe khắp nơi. Thanh niên ngẩng đầu lên, nhìn chúng rơi xuống, hòa vào với nền đất.
——☆——
Cậu lại yên lặng đi thêm hơn 50 phút nữa nhưng đừng nói là làng mạc, đến cả bóng người cũng chẳng hề trông thấy. Bầu trời phía trên cánh đồng tuyết chuyển từ màu xanh biếc sang xanh đậm, vẫn trong vắt như pha lê, những cây bạch dương vươn thẳng trên sườn núi, ngay ngắn như những bóng người xếp hàng dưới ánh hoàng hôn đang dần tối.
Phía trước lại là một ngọn núi, lúc này, tiếp tục đi tiếp hay quay lại đều không phải lựa chọn sáng suốt, chỉ còn cách qua đêm ở nơi hoang vu này. Cao Anh Kiệt dừng bước, rẽ sang con đường quốc lộ men sát sườn núi để tránh gió, lại nắm lấy một cành bạch dương kéo mình lên, trốn sau một tảng đá lớn.
Đêm đông, bầu trời trong vắt đến mức có thể nhìn thấy cả dải ngân hà. Xa xa, phía sau mấy dãy núi, le lói vài vệt ánh sáng ấm áp màu vàng cam. Trong không gian hoàn toàn tĩnh lặng, ngoại trừ tiếng gió Bắc thổi vù vù, chẳng còn bất kỳ âm thanh nào khác truyền đến đây.
Nhìn vào tuyết quá lâu, mắt cậu hơi nhức, Cao Anh Kiệt đưa tay lên xoa mắt.
Nhưng khi quay đầu lại, cậu bỗng thấy một bóng người đầy máu dưới ánh sao đang đứng ngay trước mặt mình.
"Cậu không sao chứ?!" Cao Anh Kiệt hoảng hốt.
Người đó như vừa leo từ thung lũng sâu phía dưới lên, mặt mũi lấm lem bẩn thỉu đến mức chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt. Áo bông trên người cậu ta đã bị rách, một bên tay đầy vết thương lộ ra giữa cái lạnh thấu xương âm 39 độ của vùng Đông Bắc. Cậu ta lên tiếng, là một giọng nam, nghe mà thấy lòng nóng như lửa đốt nhưng không phải vì lo cho vết thương của mình.
"Anh ơi, chỉ đường giúp em với! Đến chi bộ Đảng của thôn gần nhất là được. Em... Em phải quay về đơn vị!"
Cao Anh Kiệt luống cuống cởi áo khoác choàng lên người cậu ta: "Không đi tiếp được đâu. Đi về phía Nam phải mất một ngày đêm mới tới thị trấn, còn đi về phía Bắc thì phải leo núi. Cậu bị thương thế này mà cứ cố đi, thể nào cũng gặp chuyện."
"Chỉ là xây xát thôi mà..." Thiếu niên chống chế nhưng chưa nói hết câu đã run lên cầm cập.
Vết thương vốn đã đóng cứng lại vì lạnh giờ lại nứt ra vì cử động mạnh, máu tươi cứ thế chảy ra.
"Đừng nhúc nhích."
Cao Anh Kiệt lấy bông tẩm cồn trong ba lô ra, nương theo ánh sao mà lau vết thương cho thiếu niên. May mà lần ra ngoài này có trưởng tham mưu Phương nhét cho cậu một ba lô trang bị cá nhân. Cậu trai kia vẫn muốn từ chối nhưng cuối cùng cũng đành chấp nhận ý tốt kiên quyết gần như ép buộc này của Cao Anh Kiệt.
"Anh..." Cậu ta đỏ mặt, "Anh ở thôn nào? Nhất định em sẽ mua thuốc trả lại..."
"Tôi cũng chỉ vô tình đi qua đây thôi." Cao Anh Kiệt lắc đầu, lại nhớ ra trong ba lô hình như còn một cuộn băng gạc. Nếu không gặp được cậu, có lẽ cậu nhóc này sẽ chết trong rừng mất. Đám phượt thủ liều mạng bây giờ thật sự không biết sợ là gì sao?
Cậu thổi nhẹ lên vết thương của cậu nhóc, lại bốc một nắm tuyết đắp lên chỗ đang chảy máu.
"Nhanh cầm máu trước đã, thu hút thú dữ tới thì nguy to. Trước đó có người nói với tôi trên núi có gấu đấy."
"Không sao không sao, anh đừng lo!" Cậu nhóc lắc đầu, "Em còn từng đập vỡ đầu gấu rồi cơ..."
Cao Anh Kiệt run tay, nắm tuyết đã tan một nửa rơi xuống đất cùng vài vệt máu đỏ sẫm.
"Cậu nói gì cơ?"
Sau khi được lau sạch máu, trông gương mặt cậu nhóc khá thanh tú, vóc người gầy gò lọt thỏm trong chiếc áo khoác khiến người ta băn khoăn liệu cậu ta có bị thiếu dinh dưỡng hay không. Một đứa nhóc như vậy tay không hạ gấu? Cậu tuyệt nhiên không tin vào tai mình.
"Em... Em từng đập vỡ đầu con gấu."
Cậu nhóc ngại ngùng lặp lại, chứng minh cậu không nghe lầm.
"Lần trước em bị bắn rơi phải nhảy dù, rơi trúng ngay hang gấu trên núi, phải đánh nhau với gấu đen... Cũng không khó đánh lắm, lấy dao đâm vào mắt nó rồi dùng đá đập từ sau lưng là được..."
"Bị bắn rơi? Nhảy dù?" Cao Anh Kiệt càng thêm kinh ngạc, "Cậu là...?"
"Em lái máy bay tiêm kích đó anh." Dưới ánh sao, gương mặt cậu nhóc trông rất bình thản. Cậu ta lấy một chiếc phù hiệu nhỏ từ trong túi áo bông, nâng trên tay, đưa tới trước mắt Cao Anh Kiệt: "Kiều Nhất Phàm thuộc sư đoàn 3, trung đoàn 9, đại đội 1 Không quân tình nguyện."
"..." Cao Anh Kiệt sửng sốt không nói nên lời, chỉ đứng nhìn cậu nhóc đó trân trân.
"Sao vậy?" Thiếu niên do dự nhìn xuống người mình theo ánh mắt cậu, vô tình dừng lại ở một vị trí, vẻ kinh ngạc lập tức xuất hiện.
"Anh!" Cậu nhóc kêu lên, "Anh đang đùa em hả?"
Trên ngực chiếc áo khoác mà Cao Anh Kiệt choàng lên người cậu có đeo một chiếc phù hiệu, Khóa 2012 - Học viện Hàng không Không quân Giải phóng quân Trung Quốc.
——☆——
"Anh cũng là phi công... tới chỗ bọn em từ tương lai?" Cậu nhóc run rẩy hỏi, giọng lắp bắp.
"Tôi tưởng cậu đến từ quá khứ chứ!" Cao Anh Kiệt cũng kinh ngạc không kém.
"Sao mà thế được?" Cậu nhóc ngó xung quanh. "Anh, bây giờ là năm bao nhiêu?"
"Tôi cũng không biết, ấy..." Nói được một nửa, Cao Anh Kiệt cảm thấy không đúng, "Đừng gọi "anh" nữa, cậu là tiền bối đó."
"Em..." Kiều Nhất Phàm đỏ mặt, "Em còn nhỏ mà, tháng trước mới tròn 19."
Cao Anh Kiệt ngẩn ra. Trông cậu nhóc này nhỏ xíu như đứa trẻ 15, 16 tuổi vậy.
"... Trùng hợp quá, tôi hơn cậu có nửa năm thôi." Cậu sực tỉnh, vội nở nụ cười, nhưng mắt lại bất giác cay cay.
Vết thương của Kiều Nhất Phàm không quá nghiêm trọng. Dù máu chảy khá nhiều nhưng phần lớn đều là vết trầy xước và bỏng ngoài da. Nhìn cách cậu dùng vài hòn đá để nhóm lửa, đốt củi, cắn chặt môi chườm tuyết lên vết thương để cầm máu thuần thục đến mức khiến người ta muốn rơi nước mắt. Chắc hẳn đằng sau những động tác ấy là vô số cuộc chiến ác liệt, vô số lần bị thương, chạy trốn, máu đổ thành dòng.
Cậu từng đọc trong sách chính trị rằng không quân được sinh ra trong chiến tranh, trưởng thành qua gian khổ. Nhưng những dòng chữ ấy không thể nào gây chấn động bằng việc trước mắt cậu lúc này là một thanh niên bằng tuổi mình. 19 tuổi, lái máy bay chiến đấu tắm máu chiến trường, đối đầu với gấu trong núi sâu, thậm chí còn chẳng có dáng vẻ tươi trẻ mà một nam thanh niên mới bước ra đời nên có. Nhưng người đó lại tươi cười với cậu như thể bầu trời chẳng có gì đáng quan ngại.
"... Trùng hợp quá. Vậy gọi nhau bằng tên luôn nhé."
"Tên sao?" Thanh niên càng nghe càng lúng túng, bối rối gật đầu, mặt đỏ bừng: "Em sao cũng được... Chỉ gọi tên thôi, ổn chứ?"
"Tất nhiên rồi!" Cao Anh Kiệt gãi đầu, "Vậy... Nhất Phàm?"
Cậu gọi thử một câu, phải một lúc lâu sau mới có tiếng đáp lại khe khẽ.
"Ừm... Anh Kiệt."
Giọng nói êm tai như bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Cùng chung hoạn nạn là một kiểu hoàn cảnh kỳ lạ, dường như bất kỳ điểm tương đồng nào dù nhỏ xíu không đáng kể cũng có thể trở thành lý do để tin tưởng nhau. Thân phận tương tự cũng kéo hai người lại gần nhau hơn. Cao Anh Kiệt có thể cảm nhận và phát hiện ra rằng dường như Kiều Nhất Phàm cũng bị bầu không khí này ảnh hưởng. Vì khi được cậu băng bó, cậu ấy không còn cúi đầu cắn môi nữa, dù vẫn mỉm cười nhưng khi ánh mắt không chạm nhau, đôi mắt cậu ấy lại lộ ra vẻ mệt mỏi.
Tất nhiên cậu sẽ không truy hỏi lý do. Nhưng hiện tại, hai người cũng đang ngồi cạnh nhau, Cao Anh Kiệt vắt óc tìm chủ đề nói chuyện để phân tán lực chú ý dù cậu chẳng hề giỏi mấy chuyện này.
Cùng lắm thì kể một câu chuyện cười tạm vậy... chí ít là để cậu ấy vui hơn chút.
"Nhất Phàm." Cậu cố lấy can đảm, gọi một tiếng.
"Vâng?" Nhất Phàm ngoảnh lại. Bị đôi mắt đen láy, trong veo như đá quý kia nhìn thẳng vào, Cao Anh Kiệt suýt nữa mất hết tự tin.
"Chắc ngày mai tuyết sẽ ngừng rơi đấy." Cậu ngập ngừng nói. "Người dân trên đường nói với tôi không xa phía trước có một lâm trường, mai chúng ta cùng tới đó xem thử nhé."
Rõ ràng cậu đã định dùng giọng điệu của một người anh lớn để an ủi đối phương nhưng chẳng hiểu sao lúc nói ra lại lúng túng như đang ngại ngùng: "Quanh đây có người nên chắc không có gấu đâu. Nhưng có thể sẽ có hoẵng." Cậu chu môi, đưa hai tay lên đầu bắt chước hai cái tai, mặt thì đã đỏ bừng, "Con hoẵng đần đần ấy."
Bộ dạng mình bây giờ có lẽ trông giống tuần lộc mũi đỏ hơn, cậu tự mỉa mai bản thân.
Quả nhiên, Kiều Nhất Phàm đã bật cười. "Chỗ bọn tôi cũng có đó, bọn hoẵng thích chạy loanh quanh chỗ đậu máy bay lắm."
Cao Anh Kiệt thoáng thở phào một hơi: "Bạo gan gớm nhỉ, không sợ bị bắt ăn à?"
"Của người dân địa phương nuôi mà, đương nhiên bọn tôi không thể bắt ăn rồi. Chỗ đậu máy bay phải có che chắn nhưng cũng không được gần núi hay rừng quá, đến mùa xuân thường có cỏ mọc cao, là chỗ bọn hoẵng thích đến nhất." Kiều Nhất Phàm cười nói, "Anh Kiệt cũng phải trông chừng máy bay của mình đó, MiG không bền đâu, coi chừng bị đám hoẵng đánh nhau tông nhầm vào sẽ hỏng mất."
"Máy bay của bọn tôi đều có gara hết. Hơn nữa học viên cũng không lái MiG, chỉ lái CJ-6 với J-8 thôi."
"CJ-6? J-8?" Đôi mắt thanh niên sáng lên vẻ tò mò, "Xịn hơn cả Su-11 à?"
"Su-11 là gì?" Cao Anh Kiệt ngơ ngác.
"Nghe bảo là máy bay tiên tiến nhất, nhanh như tốc độ âm thanh luôn. Đội trưởng Diệp nói anh ấy rất muốn có một chiếc nhưng xin mãi mà bên "Anh Cả" vẫn không cho." Kiều Nhất Phàm ngại ngùng giải thích.
Dù ở thời đại nào, công nghệ tiên tiến nhất luôn không dễ để chia sẻ, kể cả là giữa đồng minh. Nhưng nghe miêu tả như thế, cậu cũng chẳng rõ Su-11 mạnh đến đâu... Cao Anh Kiệt rơi vào tình huống khó xử. Cậu bối rối, cố gắng hít sâu một hơi: "Loại xịn nhất tôi từng lái là J-10, đỉnh hơn cả Su-27. Bắc cầu như thế, J-8 xịn hơn Su-25, Su-25 xịn hơn Su-11, vậy chắc chắn J-8 xịn hơn Su-11 rồi."
"Nghe cũng hợp lý."
"Chẳng thế thì gì!" Cao Anh Kiệt vừa nghiêm túc phán bừa, vừa âm thầm xin lỗi các thầy dạy lý thuyết hàng không. "Đến khi được phân vào đơn vị chiến đấu chính thức, nếu thể hiện tốt sẽ được lái J-10, xuất sắc hơn thì có thể trở thành phi công thử nghiệm rồi còn được lái các loại máy bay hiện đại hơn nữa. Bây giờ bọn tôi có nhà máy công nghiệp quốc phòng riêng rồi, không cần Nga, à, Liên Xô giúp vẫn nghiên cứu chế tạo được máy bay rất xịn, tốc độ bay tuần tra nhanh nhất có thể lên tới 3 Mach, nhanh gấp 3 lần âm thanh!"
"Uầy, vậy thì nói chuyện kiểu gì?" Kiều Nhất Phàm tròn mắt.
"Dùng truyền thanh vô tuyến đó." Cao Anh Kiệt lúng túng diễn giải: "Nhất Phàm Nhất Phàm, tôi là hoẵng, tôi tới tấn công máy bay cậu đây!"
"Đáng yêu quá... haha..."
Ban đầu chỉ là nụ cười mỉm có phần kìm nén, rụt rè nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt động viên kia, khóe miệng cậu đã cong lên cao hơn hẳn. Thấy thế, Cao Anh Kiệt cũng vui lây. Tiếng cười của những chàng trai trẻ vang vọng giữa tuyết trắng. Những sinh mệnh trẻ trung dù vẫn chưa thật sự bước ra được khỏi suy sụp và chán nản, dù chỉ vừa may mắn sống sót sau khỏi lửa chiến tranh nhưng vẫn có thể tỏa ra vầng sáng ấm áp.
——☆——
"Anh Kiệt, muốn uống nước không?"
"Không sao đâu, cậu còn muốn nghe gì nữa không?" Cao Anh Kiệt cười hì hì, thở ra một luồng hơi trắng.
Giữa cái lạnh âm 39 độ mà may mắn cứ nối nhau kéo tới, không ngờ cậu lại lục ra được một chiếc lò sưởi xách tay và một bịch bánh quy nén Phương Sĩ Khiêm lén nhét vào ba lô. Hai người thay phiên nhau ôm lấy món đồ sắt ấm nóng, co mình trong ổ tuyết. Kiều Nhất Phàm hỏi cậu đủ thứ lung tung, toàn những chuyện liên quan đến máy bay mà cậu yêu thích. Thanh niên thao thao bất tuyệt đến nỗi quên cả ngại ngùng.
"Bọn tôi có cả hệ thống thông tin vũ trụ, có thể liên lạc với nhau từ tận mặt trời xa tít. Còn có cả máy bay cảnh báo sớm có thể tự mang radar bay lên trời, vừa bay vừa phát hiện mọi máy bay khác."
"Tự mang radar?"
"Đúng, giống như cõng một cây nấm to ấy?"
"Cây nấm to?"
"Đúng vậy." Cao Anh Kiệt vòng tay lên đầu làm thành hình một cái mũ tròn trĩnh, "Cây nấm to đùng."
Dù chỉ là chủ đề nói chuyện được chọn để xua tan bầu không khí trầm lặng nhưng nó lại khiến cả hai dần vui vẻ lên một cách tự nhiên. Như cùng nhau vun đắp một cái ổ nhỏ ấm áp, mọi hoang mang, đau khổ đều bị chặn bên ngoài, chỉ còn lại tiếng cười và tiếng nói chuyện như ánh mặt trời ấm áp vờn quanh.
Gió vẫn rít gào. Cả ngọn núi bị tuyết trắng bao phủ. Giữa một vùng trắng phau, những con đường núi đầy dương xỉ, những mảnh đất đen nâu dưới rừng bạch dương đều bị che lấp. Nhưng cơ thể hai người lại dần dần ấm lên. Khi có người để dựa vào, những trận gió Bắc khắc nghiệt dường như cũng dễ chịu hơn phần nào.
"Tôi hơi buồn ngủ..."
Kiều Nhất Phàm mơ màng lẩm bẩm một câu khiến Cao Anh Kiệt giật thót người.
"Không ngủ được đâu, sẽ bị cóng mất!" Cậu vội vàng vỗ phai đối phương khiến cậu ấy dở khóc dở cười.
"Mỗi lần hạ cánh chẳng được bao lâu lại phải bay tiếp, đã chiến đấu không nghỉ suốt ba ngày rồi." Cậu vò đầu mình, "Thật sự mệt chết đi được."
"Vậy thì... ngủ ở đây đi."
Chiếc áo khoác vừa được Kiều Nhất Phàm khoác trở lại vai cậu với lý do "chăm sóc đàn em" còn chưa kịp kéo khóa lên. Cao Anh Kiệt ôm luôn cậu vào lòng. Cậu mặc áo len dày, bộ đồ bay giữ nhiệt tốt, sợi vải vẫn còn vương nhiệt độ cơ thể. Kiều Nhất Phàm không phản kháng, tựa đầu lên ngực cậu, thở đều đều. Cao Anh Kiệt ôm cậu trong lòng, mặt hướng về phía những ngọn núi và bầu trời sao.
Ban nãy cười quá nhiều, bụng cũng lâm râm đau. Hiện tại, Kiều Nhất Phàm yên lặng ngủ trong lòng, cậu chợt thấy không gian tĩnh mịch lạ lùng.
Cây lãnh sam và bạch dương ôm lấy nền tuyết, ánh sao trên bầu trời đêm lấp lánh như không có chút tì vết nào. Ánh sao dẫn dắt ánh mắt cậu tới chiếc phù hiệu nhỏ cài trên tay áo người kia. Vài con chữ đơn giản lại khiến tim cậu như nghẹn lại, thôi thúc cậu đưa tay lên chạm nhẹ vào ngôi sao đỏ rực ấy.
Quân tình nguyện nhân dân Trung Quốc. 60 năm trước.
Nhất Phàm. Cậu mấp máy môi, im lặng phát âm hai chữ này, lặp đi lặp lại. Nhất Phàm, Nhất Phàm.
"... Anh Kiệt, cậu gọi tôi à?"
Kiều Nhất Phàm cựa quậy, ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo, sáng ngời. Cao Anh Kiệt giật mình nhận ra tuy không phát ra âm thanh nhưng rung động ở lồng ngực vẫn dễ dàng truyền vào tai thanh niên kia.
"Ôi, xin lỗi nhé." Cậu gãi đầu.
"Không sao đâu, thật đó." Kiều Nhất Phàm nhích lại gần, vài sợi tóc tơ chạm nhẹ vào cằm Cao Anh Kiệt, "Tôi vốn không ngủ được mà."
"Đừng lo." Cao Anh Kiệt vỗ nhẹ lên lưng cậu, "Chắc chắn đồng đội và tiền bối của cậu đang chờ cậu trở về bình an."
Khi nói câu này, cậu vô thức nghĩ đến Vương Kiệt Hi, khóe miệng không khỏi cong lên một chút. Kiều Nhất Phàm ngẩng đầu, hé miệng như định nói gì đó nhưng khi thấy thanh niên mỉm cười ngước mắt nhìn xa xăm, cậu chỉ chớp chớp đôi mắt rồi lại rúc đầu vào lòng đối phương.
"Anh Kiệt." Giọng cậu vang lên trừ trong lớp áo len của Cao Anh Kiệt, mang theo luồng hơi trắng, khiến người ta nghĩ đến một chiếc bánh bao nóng hổi. "Cuộc chiến của bọn tôi cuối cùng như thế nào?"
"À, đương nhiên là thắng ròi." Cao Anh Kiệt ngẩn người, đến khi hoàn hồn bèn nói vội: "Mọi người đều là anh hùng. Sau này có người thành tướng lĩnh, có người làm tham mưu không quân, có người..."
Cậu cố lục lại những cái tên nổi tiếng của lịch sử còn in trong đầu như một phản xạ có điều kiện nhưng tất cả những câu chuyện hậu thế kể lại đều mang theo sự mơ hồ của người ngoài cuộc, dù có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng nhớ ra được hình ảnh rõ nét nào.
Rồi sau đó, cậu chợt nhận ra bản thân mình vốn không cần phải kể những chuyện ấy.
"Sau này không còn ai dám bắt nạt đất nước chúng ta nữa."
Kiều Nhất Phàm sững người. Cậu ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ kinh ngạc của mình phản chiếu trong đôi mắt đen nhánh như viên đá quý dưới ánh sao.
"Vậy à." Cậu vội vàng cúi đầu, thì thầm, "Tốt quá."
"Mọi người thắng lợi trở về, mở Học viện Hàng không của riêng mình ở Trường Xuân, đào tạo ra những phi công tuyến đầu cực kỳ xuất sắc. À phải rồi, bài quân ca của chúng ta! Quân ca không quân đoạn đầu tiên hát về mọi người đó. Bay lượn, bay lượn, cưỡi gió mà bay. Không quân Trung Quốc trưởng thành trong lửa đạn..." Cao Anh Kiệt hát vài câu rồi ngại ngùng ngừng lại, gãi đầu, "Tôi hát dở lắm, cậu đừng cười nhé."
"Đâu có đâu." Kiều Nhất Phàm mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ vào đầu gối theo nhịp, "Rất hay."
"Mọi người là niềm tự hào của chúng tôi." Cao Anh Kiệt chân thành nói.
"Nếu tôi biết câu chuyện về cậu trước, chắc chắn tôi cũng sẽ thấy rất tự hào." Kiều Nhất Phàm ngoảnh lại nhìn cậu, mỉm cười, "Anh Kiệt, nhất định cậu sẽ trở thành một phi công xuất sắc giống như đội trưởng của bọn tôi."
"Đội trưởng của các cậu?"
"Ừ." Kiều Nhất Phàm gật đầu, "Thực ra là sư đoàn trưởng nhưng vì thường dẫn bọn tôi ra tiền tuyến nên mọi người đều quen gọi là đội trưởng, anh ấy cũng toàn tự gọi mình là đại đội trưởng... Anh Diệp là vua bắn máy bay của cả sư đoàn, một mình bắn rơi tận chín chiếc máy bay của bọn “mũi lõ”."
"Tận chín chiếc?" Cao Anh Kiệt kinh ngạc đến quên cả hít thở.
"Đúng vậy, đội trưởng Diệp chín chiếc, phó đoàn trưởng Tô bảy chiếc." Kiều Nhất Phàm giơ tay lên đếm từng người, giọng đầy tự hào, "Trung đội trưởng Đường hai chiếc, tôi với anh Bánh Bao mỗi người một chiếc."
"Giỏi quá..."
"Anh Bánh Bao giỏi lắm. Anh ấy bị bắn rơi 5 lần, lần nào cũng nhảy dù thành công không thương tích gì cả. Dân làng dùng xe bò chở anh ấy về doanh trại, anh ấy ngồi giữa đống bắp ngô vẫy tay chào bọn tôi nữa chứ. Về đến nơi, anh ấy còn chẳng thèm nghỉ ngơi gì mà xin đại đội trưởng cho bay tiếp, nhoáng cái đã thấy anh ấy lại vọt lên trời luôn rồi!"
Dưới ánh sao, Kiều Nhất Phàm khẽ cười. Vết thương đã cầm máu, cậu liền bốc một nắm tuyết xoa lên mặt.
"Hồi đầu, "Anh Cả" dẫn dắt bọn tôi, cứ thấy máy bay địch là lại bảo quay về. Sau đó cấp trên nổi điên, bảo không đánh thì sao mà huấn luyện được? Sau đó, phát hiện máy bay của bọn “mũi lõ”, đội trưởng Diệp cố tình ngắt liên lạc, phó đoàn Tô giả vờ gọi vài câu vào máy thu rồi dẫn bọn tôi lao xuống. Lần đó, anh ấy bắn rơi một chiếc, trung đội Đường cũng bắn rơi một chiếc."
"Ngầu quá!" Hai mắt Cao Anh Kiệt sáng rực lên rồi lại trầm xuống vì nhớ ra điều gì đó.
Đến cả người cậu ngưỡng mộ nhất, thầy Vương Kiệt Hi, cũng chỉ từng bắn hạ vài chiếc máy bay mô phỏng.
Thực chiến, đó chính là thứ khiến cho máu nóng trong người tất cả những phi công chiến đấu sôi trào. Cậu đã từng gặp được cơ hội tuyệt vời như thế nhưng lại không nắm chắc... Điều này khiến cậu cảm thấy khá thất vọng.
Cậu hiểu kỳ vọng tiền bối dành cho mình: Trở thành phi công giỏi nhất của thế hệ mới, trở thành tương lai của không quân nước nhà. Nhưng liệu cậu có thể làm được không?
Một mảng tuyết rơi xuống từ trên tán cây thông gần đó khiến Cao Anh Kiệt giật mình ngẩng đầu lên. Kiều Nhất Phàm nắm lấy tay cậu, ánh mắt đầy lo lắng.
"Không sao chứ?"
"Không sao." Cao Anh Kiệt lắc đầu.
Bỗng nhiên cậu muốn biết liệu chàng trai trẻ trạc tuổi mình này có từng sợ hãi khi bay trên bầu trời hay không. Nhưng chỉ vừa nghĩ đến câu hỏi đó, cậu lại thấy xấu hổ. Kiều Nhất Phàm từng bị bắn rơi nhiều lần, từng suýt mất mạng, thế nhưng khi đối diện với nguy hiểm thật sự, cậu ấy vẫn kéo cần lái, lao vào bão tố.
"Mọi người không sợ sao?" Cậu không kìm được mà hỏi.
"Sợ ấy hả?" Kiều Nhất Phàm có vẻ ngạc nhiên, "Sợ cái gì chứ?"
"Khi đối mặt với kẻ địch..." Cao Anh Kiệt thoáng ngập ngừng, "Cậu chỉ có một mình thôi."
Cậu nhìn Kiều Nhất Phàm, biết rằng cậu ấy có thể hiểu được điều mình muốn diễn đạt.
Cả hai chưa từng xem nhẹ trọng trách trên vai mình. Chính vì đã tự trải qua nên lại càng hiểu rõ nó khó khăn đến mức nào.
Phi công khi bay lên trời cao là đã định sẵn phải dùng tính mạng mình diễn một vở kịch đơn độc. Một mình trải qua những giây phút nghẹt thở, một mình đối mặt với cái chết trong gang tấc. Tất cả những điều giống như đang hôn lên lưỡi dao ấy chẳng thể kể cho ai, thậm chí chính bản thân mình cũng dần quên đi, chỉ còn lại nụ cười nhẹ nhõm khi hạ cánh.
Nhưng đó là sự thật, giống như chiến tranh vậy. Giống như nỗi sợ có thể đánh gục cả thể xác lẫn tinh thần, cái chết hay sự giãy giụa để sống sót đều được định sẵn là cô độc.
"Phi công ở trên trời không được phép sợ hãi. Chỉ cần một chút do dự thôi là không thể thực hiện được những chỉ lệnh hoàn hảo." Cao Anh Kiệt nhìn xuống nền tuyết dưới chân, "Tôi biết thầy kỳ vọng gì ở tôi. Tôi muốn trưởng thành thật nhanh để bảo vệ không phận rộng 1.260.000 km² của quốc gia. Nhưng tôi thật sự rất sợ. Tôi không đủ dũng khí để đối mặt với những cuộc chiến của phi công."
"... Nhất Phàm, sao cậu lại không sợ?"
Cậu nhìn vào mắt đối phương, nghiêm túc lặp lại câu hỏi.
——☆——
Last edited:
