- Bình luận
- 330
- Số lượt thích
- 1,548
- Location
- TP.HCM
- Team
- Hưng Hân
- Fan não tàn của
- Tất cả đội trưởng (◕‿◕) Đặc biệt là Dụ đội (⌒‿⌒)
Một sản phẩm thuộc Project Noletuban
LÁ LÀNH
[Trương Tân Kiệt / Trương Giai Lạc]
Quan hệ huyết thống chấn động của trai nhà họ Trương
Tác giả: 雾往南桥
Edit: Phong
LÁ LÀNH
[Trương Tân Kiệt / Trương Giai Lạc]
Quan hệ huyết thống chấn động của trai nhà họ Trương
Tác giả: 雾往南桥
Edit: Phong
Thiết lập riêng: Song Trương là anh em.
Trương Giai Lạc X Trương Tân Kiệt, hướng tình thân.
Có liên quan đến fic Hàn Tôn hướng hữu nghị trước đó.
Tuyến thời gian: Từ mùa 9 đến giữa giải Thế giới.
Fic này có khá nhiều Song Hoa.
01.
Trương Tân Kiệt từng nghe ba mình kể về một người bác họ trong nhà.
Có người nói từ nhỏ bác họ này của anh đã lớn lên cùng ba anh, nhưng sau khi trưởng thành, bác bảo muốn ra ngoài kiếm sống, rồi biệt tăm biệt tích, suốt ngần ấy năm không hề trở về nhà. Ban đầu, họ vẫn còn nghe tin về bác, nhưng sau đó, chẳng còn tin gì về bác nữa, trừ việc bác đã đến phương Nam. Theo thời gian, gia đình cho rằng bác họ đã chết, rồi dần dần không ai nhắc đến bác nữa.
Chỉ có ba anh vẫn thường xuyên nhắc đến bác, ban đầu ông nói hi vọng ở bên ngoài bác có thể thực hiện giấc mộng của bác. Sau dần trở thành hi vọng bác có thể có được một công việc ổn định, lập gia đình, có chốn trở về là được. Dần dà, ông chỉ bảo bác ấy trở về thì thật tốt.
Trương Tân Kiệt gần như chẳng hề biết chút gì về người bác họ này, anh chỉ thấy ba mình cầm một bức ảnh cũ kỹ đã ngả xám trắng, nhẹ nhàng vuốt ve.
02.
Trương Tân Kiệt rất giống ba mình.
Mắt kính viền bạc, áo sơ mi sạch sẽ gọn gàng, thân hình thon gầy, trông hệt như ba anh lúc còn trẻ.
Mẹ anh vẫn thường hay kéo anh lại ngắm, nói nhìn sao cũng thấy ngũ quan mặt con bà rất giống bà, nhưng nếu chỉ thoạt nhìn sẽ cảm thấy thật quá giống chồng bà khi còn trẻ.
Thật ra nét mặt Trương Tân Kiệt giống mẹ, đường nét thanh tú nhu hòa, mái tóc mỏng manh đều thừa kế từ mẹ, nhưng tính cách bên trong lại quả là thừa hưởng trực tiếp từ ba.
Trương Tân Kiệt cảm thấy như này rất tốt, vốn dĩ anh chính là kết tinh của sự kết hợp giữa ba và mẹ, như một thể hòa hợp của họ, như này rất tốt.
03.
Có vẻ mỗi người như Trương Tân Kiệt đều sẽ gặp một người muốn dẫn dắt họ phá vỡ các quy tắc.
Lúc còn trẻ, bên cạnh Trương Tân Kiệt có một Lý Hiên bỏ học sớm đi chơi game. Tiếp đó là Hàn Văn Thanh không chịu khuất phục trước tuổi tác. Và sau nữa là Trương Giai Lạc rời khỏi Bách Hoa gia nhập Bá Đồ.
Mà cạnh ba anh lúc còn trẻ, có bác họ anh.
Bọn họ vừa vặn bị vây trong làn sóng thời đại, khi đó, bác họ anh còn trẻ đã cắp túi dứt khoát xuôi nam, trong khi ba anh dùi mài kinh sử, trở thành sinh viên đầu tiên trong nhà họ.
04.
Mùa đông năm đầu tiên Trương Giai Lạc đến Bá Đồ, ban đầu hắn không có ý định về nhà.
Hắn theo Hàn Văn Thanh tiễn Bạch Ngôn Phi và Tần Mục Vân ra ga cao tốc, rồi ngồi xổm ở cửa soát vé, dán một miếng dán hình bông hoa màu hồng nhỏ lên vali của mỗi người, nói với họ là xem như anh Lạc theo mấy cậu về nhà đi.
Tần Mục Vân đỏ tai gật đầu, Bạch Ngôn Phi cười hỏi năm nay anh Lạc không về nhà mừng năm mới sao. Trương Giai Lạc lúng túng gãi đầu, nói thôi không về, về để ăn mắng à.
Hàn Văn Thanh càng nghe càng nhíu chặt đầu mày, cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói vào đi thôi, sắp tới giờ rồi.
Trương Giai Lạc quay lại nhìn cổ tay hắn, nói hóa ra anh đeo đồng hồ Tân Kiệt tặng hôm lễ tình nhân thiệt à, tôi còn tưởng là tất cả mọi người trong đội đều đồng tình rằng đồng hồ do đội phó tặng chỉ có thể dùng để cất tủ sưu tầm.
Hàn Văn Thanh đáp, nếu mấy cậu đều đeo thì cậu ấy sẽ còn vui hơn nữa.
Rõ ràng tất cả mọi người đều cam chịu rằng chỉ có đội trưởng có thể đeo đồng hồ đội phó tặng, Bạch Ngôn Phi nhỏ giọng làu bàu. Sau đó cậu nhanh chóng kéo Tần Mục Vân nghe hiểu nhưng không dám lên tiếng tiến vào ga chờ cao tốc.
Trương Giai Lạc vẫy tay với họ, thuận thế dựa vào câu nói vừa rồi của Hàn Văn Thanh đăng một bài lên Weibo:
[Trương Giai Lạc - Bá Đồ V: Khúc gỗ nổi tiếng của Bá Đồ, ______ (điền một tên người vào).]
Bình luận hot nhất là của "vai tung hứng nổi tiếng Bá Đồ" Lâm Kính Ngôn trả lời: Hàn Văn Thanh.
05.
Trên đường trở về Hàn Văn Thanh hỏi Trương Giai Lạc, không về nhà vậy cậu cũng không đi tìm Tôn Triết Bình sao?
Trương Giai Lạc trả lời: Không muốn ăn cơm Bắc Kinh.
06.
Khi Trương Tân Kiệt gặp Trương Giai Lạc trong hành lang ký túc xá thì thấy có chút kỳ quái: "Tiền bối? Anh không về nhà ăn Tết à?" Anh hỏi.
Động tác mở cửa ký túc của Trương Giai Lạc khựng lại, quay đầu cười đáp: "Ừ, năm nay tôi không tính về, ở lại chiến đội nghiên cứu phương pháp chiến đấu mới." Rồi hắn cũng thấy lạ hỏi lại: "Tân Kiệt cũng không về hả?"
Trương Tân Kiệt lắc đầu, nói qua mùng ba rồi mới về.
"Vậy à… Khổ cực rồi." Trương Giai Lạc cười.
"Không phải… Do mấy hôm nay tôi tính theo đội trưởng Hàn đến nhà anh ấy ăn Tết." Trương Tân Kiệt ngập ngừng giải thích.
Nụ cười của Trương Giai Lạc chợt đông cứng trên mặt.
"Tân Kiệt, có mấy chuyện không tiện giải thích thì cũng không cần giải thích đâu."
07.
Trương Giai Lạc nhận được điện thoại của Tôn Triết Bình.
Tôn Triết Bình nói năm nay chắc chắn khó tránh khỏi bị kéo về nhà, hơn nữa giờ anh vừa chẳng biết nói lời xã giao quan trường cũng còn uống rượu trắng được nữa, có khi sẽ phải mất mặt.
Trương Giai Lạc cười phá lên qua điện thoại, dường như rất mong chờ cảnh Tôn Triết Bình mất mặt. Thế là Tôn Triết Bình tặc lưỡi, nói có thể người nhà sẽ sắp xếp cho anh đi xem mắt.
Trương Giai Lạc vẫn cứ cười, chỉ là không còn cuồng nhiệt như trước. Hắn nói: "Anh cưới ai thì em nhận người đó làm con gái, dù sao cả đời này Trương Giai Lạc em làm ba anh chắc rồi."
Tôn Triết Bình mỉm cười đáp: "Được thôi, ba."
08.
Trương Giai Lạc lái xe Hàn Văn Thanh đưa bọn họ ra ga tàu cao tốc.
"Đi đi lão Hàn, mấy người cứ đi đi, để mình tôi lẻ loi hiu quạnh ở lại Thanh Đảo là được rồi, huhu." Trương Giai Lạc hít mũi, diễn y như thiệt.
Hàn Văn Thanh khoanh tay đứng cạnh Trương Tân Kiệt, nhíu mày: "Tôi nói tôi đi hồi nào?"
"Hừ, đã đến giờ này rồi còn gạt tôi, anh cho rằng tôi không biết Tân Kiệt mua hai vé hả… Huhu…" Trương Giai Lạc vẫn đang diễn.
"Tiền bối nói đúng, đúng là tôi đã mua hai vé."
Trương Tân Kiệt móc hai tấm vé tàu cao tốc thẳng thớm chồng ngay ngắn lên nhau từ trong túi ra, dùng ngón cái vuốt một cái, đẩy hai tấm tách ra mới thấy được cái tên in bên trên.
Trương Giai Lạc nhấc mắt lên nhìn, một tấm ghi "Trương Tân Kiệt", còn tấm kia… tấm vé kia ghi "Trương Giai Lạc".
"Nhưng một vé cho tôi, một vé cho anh."
"Hả?"
09.
Hàn Văn Thanh lái xe của mình trở về.
Để lại Trương Giai Lạc đứng ven đường ngổn ngang trong gió.
"Không phải… Tân Kiệt, này, sao lại thế này…?" Trương Giai Lạc có chút mê man.
Trương Tân Kiệt đẩy mắt kính một cái, đáp: "Tôi cho là, để mình anh ở lại chiến đội vào ngày Tết không tốt cho thân tâm của anh lắm. Hơn nữa Tết cả căn tin cũng nghỉ, đội trưởng không cho phép đội viên của anh ấy Tết đến cả sủi cảo cũng không được ăn. Thế nên sau khi bọn tôi thảo luận qua, năm nay anh theo tôi về Tây An đi."
"Không phải chứ… Vậy còn hành lý của tôi…?" Trương Giai Lạc chật vật tiêu hóa tin tức này, cân nhắc đến một vấn đề tương đối thực tế.
"Có đây rồi." Trương Tân Kiệt chỉ cái vali cạnh mình: "Đã thu dọn xong."
Bên cạnh Trương Tân Kiệt có một vali hành lý màu trắng, trên tay kéo dán một đóa hoa màu hồng.
"Sao nhìn cái vali này quen quen ấy nhỉ, hình như tôi thấy nó rồi phải không… Không đúng không đúng! Sao cậu biết tôi muốn đem gì theo?" Trương Giai Lạc sờ cằm, suy nghĩ xem có phải mình đã từng thấy cái vali này không, sau đó đột ngột tỉnh táo lại, sao Trương Tân Kiệt biết hắn muốn đem gì theo nha?
"Đúng rồi, vì tôi không phải người đã sửa soạn vali này, này là do tiền bối Tôn Triết Bình gửi đến mấy ngày trước." Trương Tân Kiệt đáp, thậm chí còn trả lời cả câu hỏi Trương Giai Lạc lầm bầm làu bàu.
"… À."
Bây giờ Trương Giai Lạc không lo trong vali không có thứ mình cần nữa rồi.
10.
Suốt đường bọn họ ra khỏi ga tàu, bắt xe đến nhà Trương Tân Kiệt, Trương Giai Lạc vẫn luôn ghé vào cửa sổ nhìn xem, cảm giác mới lạ.
Nơi này không giống với Côn Minh, Bắc Kinh, hay Thanh Đảo, đây là một thành phố vừa cổ kính vừa trang nghiêm, vừa trẻ trung vừa sinh động.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Trương Giai Lạc đến Tây An, trước kia khi đánh sân khách Hư Không, hắn cũng đã tới mấy lần. Cơ mà chỗ câu lạc bộ Hư Không nằm khá gần vùng ven, không nằm ở khu vực náo nhiệt nhất Tây An. Chưa kể khi đó hắn không phải đang nhắm mắt dưỡng thần thì cũng đi massage tay, nào có tâm trạng vịn cửa sổ nhìn ngắm bên ngoài.
Thật ra Trương Tân Kiệt cũng đang nhìn ra ngoài. Mấy năm nay thành tích chiến đội vẫn luôn không tốt, cũng đã lâu rồi anh chưa về đây, thành phố vốn quen thuộc nay lại có thêm rất nhiều cửa hàng xa lạ, nhiều người xa lạ như vậy tụ tập lại một chỗ, liền tạo thành một quê hương quen thuộc.
11.
Trương Tân Kiệt gõ cửa.
Tiếng bước chân nhỏ vụn từ trong nhà truyền đến, chỉ chốc lát đã dừng ở cửa.
"Tới đây…! Ai u…" Người mở cửa là một người phụ nữ mặc tạp dề, dù tóc đã có vài sợi bạc, nhưng từ khuôn mặt đã nhuốm vết năm tháng của bà, có thể thấy nhất định lúc còn trẻ bà vô cùng xinh đẹp.
"Ôi!" Người phụ nữ kia đột nhiên kêu lên một tiếng: "Là Tân Kiệt! Tân Kiệt về rồi!" Bà đẩy cửa ra nắm chặt lấy tay Trương Tân Kiệt, quan sát anh thật kỹ, chỉ chốc sau mắt đã ươn ướt.
"Mẹ, con về rồi."
Mẹ Trương Tân Kiệt dụi mắt: "Về thì tốt rồi về thì tốt rồi. Đứa nhóc con, sao về mà không báo trước. Mẹ cũng không chuẩn bị gì, để mẹ bảo ba con mau đi mua đồ ăn…" Bà bắt đầu trách móc.
"Tân Kiệt, đây là…?" Mẹ Trương nhìn Trương Giai Lạc theo sau lưng Trương Tân Kiệt, dò hỏi.
"Mẹ, đây là tiền bối đội bọn con, Trương Giai Lạc. Năm nay Tết anh ấy không về nhà, nên con dẫn anh ấy về cùng." Trương Tân Kiệt nghiêng mình, giới thiệu hắn.
"Cháu chào dì ạ, cháu là Trương Giai Lạc, làm phiền dì rồi." Trương Giai Lạc mỉm cười, vẫn còn hơi ngại ngùng.
"Ây da, phiền gì mà phiền, dì từng nghe Tân Kiệt nhắc tới cháu rồi, không ngờ nay được gặp. Phiền cháu đã lo cho Tân Kiệt."
"Haha… Nào có chuyện đó…" Trương Giai Lạc ngượng ngùng đáp. Sao mà có chuyện hắn lo cho Tân Kiệt chứ, rõ là Tân Kiệt vẫn luôn phải lo cho hắn nha…
"Tú Như, ai tới vậy?" Một người đàn ông trung niên bước ra khỏi căn phòng sau lưng mẹ Trương, là ba của Trương Tân Kiệt.
"Trình Đức, Tân Kiệt về rồi nè, còn có tiền bối Tiểu Lạc." Mẹ Trương cười dịu dàng quay đầu đáp, lại không nhịn được nỗi vui vẻ.
"Ôi… Tân Kiệt về rồi à, mau vào mau vào đi. Sao có thể để bọn nhỏ đứng ở cửa trò chuyện trời ơi." Ba Trương nhanh chóng sải bước dài ra cửa, bảo bọn họ vào nhà.
12.
Trương Giai Lạc nhìn đống đậu phộng, hạt dưa, quả óc chó bóc vỏ, kẹo sữa Thỏ Trắng và kẹo Hứa Hy Cơ trước mặt, cảm thấy choáng ngợp.
"Tân Kiệt…" Nhân lúc mẹ Trương vào bếp cắt trái cây, Trương Giai Lạc kéo tay áo Trương Tân Kiệt.
"Không sao đâu tiền bối, muốn ăn gì thì ăn, không muốn ăn thì cứ để đó là được." Trương Tân Kiệt ôm cốc giữ nhiệt uống một hớp trà.
Trương Giai Lạc tìm hỗ trợ không thành công, tức giận bóc một viên kẹo Thỏ Trắng ra, nhét vào miệng.
13.
Sự thật chứng minh, đồ ăn mẹ Trương làm ngon hơn đồ ăn Tôn Triết Bình gọi bên ngoài gấp mấy lần.
Trương Giai Lạc ôm bụng rúc người trên ghế sô pha thầm nghĩ.
Trong bữa tối, họ đã trò chuyện về rất nhiều thứ, ba Trương mẹ Trương đi từ chia sẻ những kỷ niệm thời thơ ấu của Trương Tân Kiệt đến những câu hỏi về chuyện của đội tuyển mấy năm nay. Được đoàn tụ sau một thời gian dài xa cách luôn đồng nghĩa với việc họ có rất nhiều điều để nói.
Đây gần như là lần đầu tiên Trương Gia Lạc được thấy bầu không khí gia đình như vậy. Trong đám chơi game bọn họ, rất hiếm có người nào được gia đình ủng hộ. Đa phần họ đều có mối quan hệ với gia đình khá là tệ, bình thường người thân nhất bên cạnh họ chính là đồng đội. Theo thời gian, rồi họ cũng dần vượt qua.
Ba mẹ của Trương Tân Kiệt thì rất ủng hộ anh đánh chuyên nghiệp. Nói đến thành tích của Trương Tân Kiệt, mẹ Trương vẫn luôn tỏ vẻ kiêu ngạo, nói từ lúc đi học thành tích anh đã tốt rồi, thế nào chơi game cũng sẽ giỏi.
Trương Giai Lạc chưa bao giờ thấy cha mẹ nào như vậy, luôn ủng hộ và chia sẻ từng khoảnh khắc gia đình bên nhau, giống như hình mẫu cha mẹ điển hình trong sách giáo khoa vậy.
Cha hắn là một người đàn ông khá lập dị. Hồi học lớp năm, mẹ hắn từng có việc đột xuất không thể đón hắn về, nên đã bảo cha hắn đi đón. Thế rồi sau hai tiếng đồng hồ chờ đợi ở cổng trường trung học cơ sở mà không thấy con trai đâu, ông gấp đến độ báo cảnh sát. Nhờ có sự giúp đỡ của cảnh sát, rốt cuộc họ cũng tìm thấy Trương Giai Lạc đã chờ cha mình hơn hai tiếng đồng hồ ở cổng trường tiểu học.
Mẹ hắn lại là một người phụ nữ rất xinh đẹp, tươi tắn, ấm áp, tốt bụng, hoạt bát và thẳng thắn. Có lần, bà dẫn cậu bé Trương Giai Lạc đi mua khoai tây trên phố. Thấy một cặp vợ chồng già đang bận rộn bán khoai tây, bà liền giúp họ tính tiền, đổi tiền thừa và đóng gói khoai tây. Bà vẫn luôn tay làm việc cho đến khi hai vợ chồng già bán hết khoai tây, khiến họ cứ nắm tay bà và cảm ơn rối rít. Rồi bà mới nhận ra mình đã bỏ con trai một mình quá lâu, bèn vội vã chạy đi tìm. Lúc đó, cậu bé Trương Giai Lạc đã dùng tiền tiêu vặt của mình mua bánh mì ăn xong rồi, ngồi chờ trên bậc thềm cửa hàng đến suýt ngủ thiếp đi mất.
Thời gian dần qua rồi cũng đến mười giờ rưỡi, ba Trương mẹ Trương hiểu con trai mình nhất, thế là mọi người cùng nhau thu dọn bàn rồi tự đi rửa mặt nghỉ ngơi.
14.
Quả nhiên trong vali Tôn Triết Bình gửi đến có tất cả vật dụng hàng ngày cần thiết của hắn, nhưng mấy bộ quần áo đều là mấy món hắn đã bỏ lại nhà Tôn Triết Bình vào mấy năm trước.
Trương Giai Lạc thử mặc vào, cũng tạm, hơi ngắn một tí, nhưng bề ngang không thay đổi gì.
"Tiền bối, tôi xong rồi, anh vào đi." Trương Tân Kiệt mang theo một thân hơi nước ra khỏi nhà tắm. Anh vừa tắm rửa xong, hơi nước bốc lên bám vào kính, khiến tấm kính trong suốt biến thành màu trắng.
"À… Ừ." Trương Giai Lạc đứng lên, đi vào nhà tắm.
Phòng tắm của Trương Tân Kiệt cũng được dọn dẹp rất sạch sẽ, có thể thấy, dù bình thường Trương Tân Kiệt không ở đây, ba mẹ anh cũng sẽ thường xuyên dọn dẹp phòng anh, lau sạch đồ đạc xong thì để lại chỗ cũ theo thói quen của anh. Theo lời Trương Tân Kiệt, anh thấy căn phòng lúc này đây không khác gì với căn phòng của anh hồi mười bảy tuổi cả.
Hắn không biết nghĩ ngợi gì mà tắm xong, đầu óc gần như hoàn toàn trống rỗng. Năm nay không phải hắn không muốn về nhà, mà là không dám về nhà. Hắn không muốn khi đi trên phố Côn Minh lại bị người ta chỉ trỏ bàn tán bảo Trương Giai Lạc kìa. Hắn thật sự không thể nào một lần nữa gánh vác những kỳ vọng của người khác.
Đến khi hắn tắm xong ra, Trương Tân Kiệt đã thiu thiu gần ngủ mất.
Trương Giai Lạc cẩn thận ngồi xuống mép giường, cầm di động nhắn tin cho Tôn Triết Bình:
[Lạc: Đại Tôn, nay em chuẩn bị cùng giường chung gối với người đàn ông khác nè.]
[Đại Tôn: Haha, anh cũng vậy.]
[Đại Tôn: [hình ảnh: Gối ôm Bách Hoa Liễu Loạn]]
15.
Sau khi mùa thi đấu thứ mười kết thúc, Lâm Kính Ngôn đã xuất ngũ.
Trương Giai Lạc hỏi sau khi giải nghệ anh ta tính làm gì, Lâm Kính Ngôn cười cười, nói còn chưa nghĩ ra, nhưng nói chung tính về nhà một chuyến đã.
"Về nhà một chuyến được đó, cũng lâu rồi anh không về nhỉ." Trương Giai Lạc vỗ vai Lâm Kính Ngôn.
Mùa đông năm ngoái, Lâm Kính Ngôn đến Hàng Châu tìm Phương Duệ, còn trước đó cũng đã hơn hai năm anh ta không về Nam Kinh rồi.
"Ừa… Cậu cũng vậy, có rảnh về ngó chút đi." Lâm Kính Ngôn nhìn Trương Giai Lạc, không biết nên khuyên hắn như nào, mà có thể Trương Giai Lạc cũng không cần khuyên, chỉ là hắn còn chưa nghĩ thông thôi.
"Ừ… Vậy anh về nhớ gửi tôi ít vịt muối nhé…"
Lâm Kính Ngôn có chút bất đắc dĩ, nhưng rốt cuộc vẫn mỉm cười, đáp nhất định rồi.
16.
Khi Trương Giai Lạc theo Trương Tân Kiệt đứng trước cửa ga Côn Minh, hắn vẫn còn có chút hoảng hốt.
Mấy ngày trước, Trương Tân Kiệt đột nhiên hỏi hắn Côn Minh có gì vui. Hắn còn cho là đang kỳ nghỉ hè, đội phó bọn họ tính cùng đội trưởng bọn họ đến đó trải qua thế giới hai người. Thế là hắn bèn hào hứng kéo anh giới thiệu rất nhiều điểm đến mà mình cảm thấy ổn, hi vọng những gợi ý của mình có thể giúp ích cho họ.
Thế nhưng Trương Tân Kiệt nhìn qua, vẫn thấy hơi khó xử, anh nói: "Tiền bối, những chỗ anh giới thiệu đều không phải địa điểm du lịch nổi tiếng. Nếu không tìm thấy trên app thì phải làm sao?"
Trương Giai Lạc trả lời: "Không sao, chẳng phải tìm người địa phương dẫn hai người đi là được rồi à?"
Trương Tân Kiệt gật đầu, đã nói rồi đấy.
17.
Trương Giai Lạc kéo chiếc vali hoa nhỏ, dẫn Trương Tân Kiệt đi dạo qua những con hẻm nhỏ hẹp ở Côn Minh. Sau vài khúc cua, họ tìm thấy một quán ăn nhỏ không có biển hiệu. Trương Giai Lạc giới thiệu đây là quán bún gạo yêu thích của mình, còn nói Tôn Triết Bình thường hay mua đồ ăn khuya ở đó cho hắn.
Khi vào gọi bún, hắn vẫn bọc mình rất chặt. Khăn cổ rồi mũ rồi kính râm rồi khẩu trang, giữa thời tiết Côn Minh tháng bảy, suýt chút đã làm hắn nóng ngất.
"Ông chủ, cho hai tô bún thương hiệu nhé, một tô không lấy rau thơm chỉ lấy hành, nước dùng đậm, bún mềm một chút, thêm nhiều nấm."
Ông chủ ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, nói trước đây cũng có một người thích gọi như vậy, ba ngày hai bận lại đến, sau này thì chẳng mấy khi thấy nữa.
Trương Giai Lạc không ngờ mình vẫn còn được ông chủ nhớ, cảm thấy hơi xúc động, bèn an ủi ông ấy rằng có thể người kia chỉ dọn nhà đi thôi.
Ông chủ gật đầu, quay vào bếp nấu bún.
18.
Trương Tân Kiệt không quen áp cách ăn mì chua cay vào món bún gạo.
Huống hồ gì tô bún này vốn còn cho thêm giấm.
Trương Giai Lạc nếm được hương vị quen thuộc mà hắn đã nhớ nhung từ lâu, ăn một hồi nóng đến nỗi hắn phải bỏ mũ và khăn quàng ra. Cuối cùng, khi ăn xong hắn chỉ còn lại cặp kính râm.
"Anh… Anh thật sự là…" Đột nhiên nữ sinh ngồi ở bàn bên cạnh đi đến trước bàn bọn họ.
"Anh là Trương Giai Lạc phải không…?" Cô gái kia có chút thẹn thùng hỏi.
Trương Giai Lạc ngẩn người, cảm giác cơ thể thoáng run lên. Hắn vừa tính mở miệng chối nói em nhận nhầm người rồi, thì đã thấy Trương Tân Kiệt gật đầu, nói đúng vậy.
"Tuyệt quá…! Em là fan của anh, anh có thể ký tên cho em được không ạ?" Cô gái nọ vui mừng lấy sổ ra khỏi túi, trên sổ in logo của đội Bách Hoa.
Trương Giai Lạc ngồi ở kia, đối mặt với lời thỉnh cầu đột ngột, bất lực mỉm cười, bảo được.
Hắn mở sổ ra, tay cầm bút có chút cứng đờ, trúc trắc ký tên mình vào mặt trong trang bìa màu hồng nhạt. Rồi hắn đóng sổ lại và đưa trả cô gái.
"Cảm ơn anh!" Cô gái kia ôm sổ vào ngực, nở nụ cười rạng rỡ.
"Anh cố gắng lên nhé, Trương Giai Lạc! Ở Bá Đồ anh cũng phải thật vui vẻ đó! Em sẽ luôn luôn ủng hộ anh!"
Cô gái nọ mỉm cười, dứt lời, gò má nổi mây đỏ, lập tức ôm sổ chạy xa.
19.
Trương Giai Lạc cũng không biết mình đã ra khỏi quán bún như thế nào.
Đầu óc hắn vẫn mãi tua đi tua lại những lời cô gái nọ nói với hắn trước khi bỏ chạy. Thực ra, não hắn gần như ngừng hoạt động khi nhìn thấy những họa tiết quen thuộc trên cuốn sổ, nên sau đó mọi hành động gần như đều trong trạng thái đi vào cõi thần tiên.
"Tiền bối?" Trương Tân Kiệt nhìn Trương Giai Lạc đang không yên lòng, gọi hắn một tiếng.
"Hả… Sao?" Rốt cuộc Trương Giai Lạc cũng hoàn hồn, dừng bước giữa hẻm, nhìn về phía Trương Tân Kiệt vừa đột nhiên gọi mình.
"Bây giờ chúng ta đi đâu?"
"Không biết… Cậu muốn đi đâu?"
"Đầu tiên tìm chỗ nào thả hành lý lại đã, đem theo hành lý như này không tiện di chuyển lắm."
"Ừ."
20.
Trương Giai Lạc đứng ở cửa lục lọi chùm chìa khóa của mình.
"Này là chìa khóa ký túc xá Bá Đồ… Này là chìa khóa ký túc xá Bách Hoa… Này là chìa khóa bếp nhỏ Bá Đồ… Này là chìa khóa cửa nhà Tôn Triết Bình…"
"Tiền bối, lẽ nào anh quên đem chìa khóa nhà hả?"
Trương Giai Lạc bất đắc dĩ quay lại, cũng đã tám trăm năm rồi hắn không trở về nhà, quỷ mới biết hắn quăng chìa khóa cửa nhà mình đi đâu rồi.
"Cậu còn nói tôi, hồi về nhà không phải cậu cũng gõ cửa à…"
Trương Tân Kiệt không có gì để nói, vẫn là không nói với Trương Giai Lạc rằng thực ra mình có đem chìa khóa, nhưng khi ấy thấy nhà có người qua cửa sổ nên mới chọn gõ cửa.
Thế là hai người Trương Giai Lạc và Trương Tân Kiệt song song nhau ngồi trên trước thềm nhà Trương Giai Lạc, chờ cha mẹ Trương Giai Lạc chẳng biết khi nào mới về tới cứu vớt bọn họ.
21.
Dưới lầu truyền đến tiếng bước chân.
Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi ngắn tay màu đen, quần soóc lao động và dép tông bước lên cầu thang ở tầng dưới.
Như cảm nhận được ánh mắt của họ, người đàn ông ngước lên nhìn. Sau vài giây dừng lại, ông đột nhiên bước vọt đến trước mặt họ, kích động nắm lấy hai vai Trương Giai Lạc và lắc mạnh.
"Con trai!"
22.
"Chờ một chút, cha sẽ tìm chìa khóa."
Cha Trương lục túi, móc túi trái ra tìm rồi móc túi phải ra tìm, nhưng chẳng thấy gì.
"Cha ơi, đừng tìm nữa. Ngồi xuống đi."
"Chờ Ha ha, ta tìm chìa khoá ra."
Trương Giai Lạc vỗ vỗ bậc thang bên cạnh.
23.
Khi mẹ Trương vừa trở về nhà, bà liền thấy ba người đàn ông họ Trương - một già và hai trẻ - đang ngồi trên cầu thang trước nhà, nhìn chằm chằm vào bà, chờ bà mở cửa.
Mẹ Trương thở dài một hơi, rồi giơ tay gõ cửa.
Chỉ chốc lát sau, bên trong có tiếng động, rồi Trương Giai Lạc nghe thấy tiếng vật gì đó đột nhiên đập cái đùng vào cửa. Tay nắm cửa xoay tròn, mở ra cái két.
Một bóng dáng màu vàng trắng lao ra từ cửa, lượn vòng quanh bắp chân của mẹ Trương. Trương Giai Lạc tập trung nhìn kỹ, mới phát hiện này không phải là một con chó Golden Retriever sao?
"Gâu!"
Đây là lần đầu tiên Hoa Hoa – chú chó Golden – và Trương Giai Lạc gặp nhau.
24.
"Cha mẹ… Hai người nuôi chó từ bao giờ cũng không báo con biết…" Trương Giai Lạc vẻ mặt đau khổ ngồi trên ghế sô pha, bị Hoa Hoa nhiệt tình quấn quanh, vừa ngửi vừa liếm, thân thiện khó từ chối.
"Không phải do không có con trai ở nhà sao, chán quá, nên mới nuôi chó thay thế." Cha Trương cười haha, ngượng ngùng gãi đầu.
Trương Giai Lạc đầu hiện vạch đen.
"Cha nó, đừng có lo nói chuyện không, trừ con trai ông về rồi thì còn có khách kia kìa." Mẹ Trương bưng một bàn bánh trái ra, nhét một cái vào miệng bố Trương rồi đặt đĩa xuống trước mặt hai người họ.
"À à phải rồi, đây là đội phó Trương nhỉ, phiền cháu lo cho Trương Giai Lạc nhà hai bác quá, tên nhóc này vẫn không làm người khác bớt lo xíu nào." Cha Trương nuốt nguyên cái bánh xuống, chùi miệng nói.
"Dạ không, tiền bối Trương Giai Lạc rất giỏi, hẳn chúng cháu phải cảm ơn những cống hiến xuất sắc anh ấy đã dành cho Bá Đồ mới phải."
Trương Tân Kiệt khoát tay, lấy một hộp bánh thủy tinh ra khỏi túi đặt lên bàn: "Đây là đặc sản cháu mang đến từ quê nhà, chút lòng thành ạ."
Trương Giai Lạc nhìn hộp bánh nọ, lại nhìn Hoa Hoa đang tò mò nhìn, rồi lại nhìn Trương Tân Kiệt.
Trương Giai Lạc: Tân Kiệt, cậu đã tính toán trước hết rồi nhỉ.
25.
"Ối, đội phó Trương, cháu là người Thiểm Tây hả?"
"Phải ạ."
"Úi cha bánh thủy tinh này, đội phó Tiểu Trương, chẳng lẽ cháu còn là người Tây An?"
"Ôi trời ơi! Tiểu Trương, trùng hợp vậy, chồng bác cũng người Tây An đó."
"Bác, bác cứ gọi cháu Tân Kiệt là được rồi."
26.
Trên bàn cơm, cha Trương vui vẻ nốc hết chung này đến chung khác, không biết là vui vẻ do con trai về nhà, hay là vui vì được nếm lại hương vị quê nhà do đồng bào mang đến khi đang ở nơi xứ lạ, nhưng dù sao ông cũng thấy rất vui.
Chỉ chốc lát sau, ông đã uống đến mặt cổ đều đỏ ửng, còn vừa ngà ngà say vừa cầm chung rượu nói sảng.
"Cha… Cha đừng uống nữa…" Trương Giai Lạc rất bất đắc dĩ, duỗi tay lấy chung rượu của ông đi.
"Cút cút cút! Con đừng có cản cha… Hồi đó con bỏ nhà ra đi cha có cản con đâu, sao giờ cha uống có tí rượu con còn cản cha?" Cha Trương giật lại chai rượu, cầm trên tay, lẩm bẩm.
"Này là cùng một chuyện hả…" Trương Giai Lạc phiền não xoa đầu: "Ngại quá Tân Kiệt… Để cậu chê cười rồi…"
Trương Tân Kiệt lắc đầu, duỗi tay nắm lấy bình rượu trong tay cha Trương, nhẹ nhàng rút ra, đậy nắp lại rồi đặt xuống sàn, giữa chân ghế của mình và Trương Giai Lạc.
"Bác, mai rồi chúng ta uống tiếp, nay muộn rồi."
Cha Trương lắc đầu, chăm chú nhìn Trương Tân Kiệt hồi lâu, nheo mắt lại, mơ mơ màng màng định mở miệng nói gì đó nhưng lại nuốt xuống.
"Trước kia cũng có một thằng nhóc không khuyên nổi tôi, cứ nói ngày mai lại đi, ngày mai lại uống. Giờ cũng không biết nó thế nào rồi…"
Cha Trương lại lắc đầu, lung la lung lay đứng lên, vịn tường đi trở về phòng.
27.
"Chào cô, tôi tìm Trâu Viễn."
Trương Tân Kiệt đứng trước quầy lễ tân ở sảnh Bách Hoa nói.
"Chào anh, xin hỏi anh có… A, đội phó Trương." Cô lễ tân của Bách Hoa vốn định theo thói quen hỏi xem Trương Tân Kiệt có đặt hẹn trước hay không, nhưng ngẩng đầu lên mới nhận ra đó là Trương Tân Kiệt của Bá Đồ.
"Anh chờ chút, để tôi hỏi nhé."
"Được."
Trương Tân Kiệt xoay người đi đến chỗ một người bọc kín kẽ đến mức không nhìn ra nam hay nữ, ngồi xuống cạnh người nọ, nói: "Anh muốn gặp Trâu Viễn sao không nhắn riêng đi, cần gì phải chạy đến đây."
"Phí lời." Người kia đáp.
"Tôi vứt cái sim cũ đi nên danh bạ xóa sạch cả rồi, ai mà còn nhớ số điện thoại của người ta chứ?"
"Chẳng phải anh thuộc số của tiền bối Tôn Triết Bình đấy sao?"
"…"
28.
"Anh Lạc ——"
"Tiểu Viễn ——"
Trong khi Trương Giai Lạc và Trâu Viễn ríu rít trò chuyện trong phòng, Trương Tân Kiệt ngồi ở cửa, nhắm mắt dưỡng thần.
"Tôi còn tưởng anh ấy sẽ không quay lại nữa." Vu Phong dựa lưng vào tường, nói.
"Cũng không ngờ anh sẽ quay về đây cùng anh ấy." Cậu ta lại chêm một câu.
"Anh ấy cũng nên quay lại thăm một chút."
Trương Tân Kiệt mở mắt ra, quét mắt nhìn về phía cửa.
29.
Đến khi Trương Tân Kiệt quay lại Tây An lần nữa, đã là mấy ngày trước khi anh nhận được lời mời tham gia giải Thế giới.
Vì nhớ nhung miếng bánh thủy tinh kia, đồng chí Trương Giai Lạc cũng theo anh quay lại.
Phía sau còn có cha Trương cùng quê cũng nhớ nhung món bánh thủy tinh tương tự.
Trên đường đến, thực ra Trương Giai Lạc đã vô tình nghe thấy cha mình lẩm bẩm, nào là đứa trẻ đó người tốt thật, nào là không biết gia đình thế nào, nào là đáng để gửi gắm.
Trương Giai Lạc cảm giác có phải cha mình đã hiểu lầm cái gì rồi hay không.
Trương Tân Kiệt: Không rõ, nhưng nói chung đừng để tiền bối Tôn Triết Bình biết là được.
30.
Rốt cuộc Trương Tân Kiệt cũng có thể chứng minh mình có giữ chìa khóa.
Thật ra hồi đầu anh vốn tính đưa Trương Giai Lạc và bác Trương đến khách sạn trước rồi tự mình về nhà, nhưng bác Trương lại khăng khăng phải đến nhà anh một chuyến, nói là phải thành toàn cho duyên bánh giữa bánh thủy tinh và bánh hoa, nhất định phải tự tay trao hộp bánh hoa này cho ba mẹ của anh.
Đôi khi Trương Tân Kiệt cảm thấy tính cách của tiền bối Trương Giai Lạc ít nhiều có phần do di truyền thì phải.
31.
Trương Giai Lạc cũng không rõ vì sao có một số việc lại phải trùng hợp như vậy.
Giống hệt như lần bị Hàn Văn Thanh bỏ rơi ở cửa ga tàu cao tốc, hắn chỉ đành bất lực chấp nhận sự thật rằng cha mình và ba của Trương Tân Kiệt là anh em.
Hắn chỉ nhớ lúc Trương Tân Kiệt mở cửa, chú Trương vừa đi tới liền sững người ở cửa khi thấy cha anh, còn cha anh ôm hộp bánh hoa cũng đứng ngẩn ra ngoài cửa.
"Trình… Trình Đức?" Cha anh cất giọng khô khan mở lời.
"… Anh Hưng, là anh… Anh về rồi sao?"
32.
Lần đầu tiên nhìn thấy Trương Tân Kiệt, Trương Thịnh Hưng cũng có chút hoảng hốt.
Anh thực sự trông rất giống người em trai luôn thích chạy theo ông khi ông còn nhỏ.
Hôm đó, sau khi uống say, ông mơ màng ngơ ngác nhìn Trương Tân Kiệt, tưởng lầm là Trình Đức. Nheo mắt lại nhìn kỹ hơn, ông mới phát hiện ngũ quan của anh hoàn toàn khác với em trai mình.
Có lẽ là nhớ quá, lại bị hộp bánh thủy tinh khơi lên nỗi nhớ quê, nên đầu óc mới hồ đồ vậy thôi.
Bây giờ nghĩ lại, còn không phải đầu óc hồ đồ sao, cả máu mủ ruột thịt của em trai mình mà cũng không nhận ra.
33.
Trương Giai Lạc xách lon bia, ngồi trên bậc thềm trước cửa. Xuyên qua bức tường của khu chung cư cũ, hắn nghe thấy tiếng cha mình đang khóc bên trong.
Hắn ngửa đầu ực một hớp bia.
Trương Tân Kiệt ngồi song song bên cạnh hắn, chống tay ra sau, ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Trần hành lang chung cư cũ bong tróc đủ mảng, lớp vữa tường treo lơ lửng, dính không dính, để lộ ra lớp xi măng xanh xám bên dưới.
"Tiền bối." Trương Tân Kiệt đột nhiên mở miệng.
Trương Giai Lạc quay đầu nhìn anh, tóc của anh hơi tán loạn, mái tóc che hết nửa bên mặt, không thấy rõ cảm xúc.
"Anh." Anh lại gọi một tiếng.
Trương Giai Lạc đột nhiên có chút buồn cười, cuộc sống trớ trêu thế đó. Những điều trước đây tưởng chừng như bất khả thi giờ lại trở nên thật tự nhiên và hợp lý.
"Ừm."
Thế rồi Trương Giai Lạc ngẩng đầu nhìn lên, cùng người anh em của hắn.
Nhìn trần nhà nứt nẻ.
END
Cái vỏ giam giữ cậu rồi cũng sẽ có một ngày bị phá vỡ.
