- Bình luận
- 330
- Số lượt thích
- 1,548
- Location
- TP.HCM
- Team
- Hưng Hân
- Fan não tàn của
- Tất cả đội trưởng (◕‿◕) Đặc biệt là Dụ đội (⌒‿⌒)
Một sản phẩm thuộc Project Noletuban
LÁ RÁCH
[Gia Thế] Cánh cửa hôm qua
Tác giả: Thất lạc
Edit: Phong (trả bún cho @Băng Ly project Lẩu :33)
Beta: @Băng Ly
LÁ RÁCH
[Gia Thế] Cánh cửa hôm qua
Tác giả: Thất lạc
Edit: Phong (trả bún cho @Băng Ly project Lẩu :33)
Beta: @Băng Ly
Khi tiếng chuông giao thừa vang lên trong đêm Gala mừng xuân, pháo hoa bùng nổ sáng chói trên bầu trời, trong game Vinh Quang server Trung, hoạt động phó bản xuân lặng lẽ đổi mới, tại lối vào phó bản, có rất nhiều người chơi đang nghỉ chân.
Ở đó có một cánh cửa làm từ nước, khi người chơi tới gần, cánh cửa nước sẽ gợn sóng từng đợt, và rồi một số cảnh tượng chỉ tồn tại trong ký ức của họ sẽ dần dần hiện lên.
Có người nói, anh ta thấy Phồn Hoa Huyết Cảnh.
[Phó bản] Cánh cửa hôm qua, không giới hạn cấp bậc, là phó bản mười người.
Thành phố H, trên bàn cơm giao thừa của nhà nào đó trong một khu chung cư.
Lão Triệu vừa chuốc cha vợ mình quá chén, trước khi cha vợ anh mất đi ý thức, ông nhiệt tình ôm cổ lão Triệu nhắc: "Tôi nhận cậu làm anh em rồi đó, người anh em tốt của tôi…"
"Ông anh uống nhiều quá rồi, em là con rể anh đấy."
Cậu con trai nhỏ hai mắt mờ mịt tiến đến bên bàn cơm, cầm ly rượu lên uống một ngụm, thấy ông ngoại đã say ngã trên bàn cơm ngủ khò khò.
"Cha, con đã cố gắng thức đến mười hai giờ rồi, vậy… thế thì… Tiền lì xì của con?"
"Con à, tiền lì xì của con bị cha nhậu hết mất rồi."
Hôm giao thừa ấy, lão Triệu chọc cho con mình khóc òa. Chờ vợ với mẹ vợ dọn bàn ăn xong, dỗ dành đứa nhỏ rồi trở lại nhà mình, đã là hai giờ sáng.
Dỗ con trai vào giấc rồi, nhưng lão Triệu nằm trên giường mãi vẫn không thể nào ngủ được, bấy giờ vợ anh chợt nhẹ giọng hỏi: "Muốn à."
Lão Triệu gãi đầu, đáp: "Đánh gục cha em rồi… Anh không còn sức đánh gục em nữa đâu."
"Ông này chỉ được cái vớ vẩn." Vợ lão Triệu chui vào vòng ôm của anh, chỉ một lát sau đã ngủ mất. Lão Triệu không ngủ được, ngơ ngác nhìn trần nhà ngẩn người.
Ting ting, âm báo nhắc có tin nhắn từ di động vang lên, lão Triệu lấy điện thoại sang nhìn, thấy ghi chú người gửi tin là hội trưởng (Huy Hoàng). Tin nhắn ngay trên đã là chuyện năm năm trước, hội trưởng nói, cảm ơn các anh em trong hội đã quan tâm, mẹ con bình an, nhà ai có thanh niên nào tốt thì tới báo danh mai mối từ bé đi.
Anh đã đổi mấy cái di động rồi, nhưng những tin nhắn ngắn này vẫn luôn được giữ lại trong thẻ nhớ.
Hội trưởng (Huy Hoàng): "Anh em, login đi, vô phó bản."
Nhìn thấy hàng chữ này, lão Triệu như chớp mắt đã trở lại hồi mới yêu đương với vợ mình. Khi đó anh vừa mới ra xã hội đi làm, mỗi tối thứ sáu đều sẽ nhận được một tin nhắn ngắn như thế này, của hội trưởng tổ chức gom người chơi vào phó bản, muốn phá kỷ lục.
Khi đó lão Triệu còn rất trẻ, nói muốn chơi game phá kỷ lục thì chơi thôi, không thèm chớp mắt lấy một cái.
Lão Triệu đáp: "Hội trưởng, có phải anh uống say rồi không? Đã bao nhiêu năm chúng ta không chơi rồi." Đã nhiều năm trôi qua như vậy, lão Triệu vẫn luôn gọi người nọ là hội trưởng.
Hội trưởng (Huy Hoàng): "Móa nó, đúng là say thật… Đừng có nói nhảm nữa, mau online đi, mấy anh em đều đang chờ cậu đó, để coi đệ nhất mục sư của công hội Gia Thế năm đó còn được không."
Ánh trăng sáng trong chiếu vào phòng ngủ, lão Triệu nhếch miệng, anh thoáng do dự một lúc rồi cẩn thận từng li từng tí rút cánh tay từ dưới thân vợ mình ra. Nhưng vợ anh vẫn tỉnh, cô vẫn luôn ngủ rất nông.
"Sao thế?"
"À, hội trưởng gọi anh, anh… Anh cũng muốn vào chơi game chút." Lão Triệu vò đầu.
"Hội trưởng? Là người đã từng đến dự hôn lễ của chúng ta năm đó à?"
"Em còn nhớ sao?" Lão Triệu hơi kinh ngạc.
"Nhớ chứ, người kia cũng thú vị thật, kéo tay em, còn nói từ nay sẽ giao lại đệ nhất mục sư công hội cho em."
"Hì hì." Lão Triệu cười khúc khích.
"Thế anh đi chơi đi, con trai ngủ rồi, anh ra net mà chơi."
"Tuân mệnh." Lão Triệu ôm quyền.
"Xì." Vợ anh trở mình, kéo hơn phân nửa cái chăn qua.
…
Hừng đông hôm ấy, nhân viên quản lý công hội Gia Thế bỗng nhiên phát hiện rất nhiều tài khoản trò chơi đã yên lặng hơn mấy năm đột nhiên login tập thể. Và rồi, hội trưởng công hội Gia Thế đời trước Huy Hoàng cũng online luôn.
Nhân viên quản lý chép miệng một cái, tên acc của nhóm người này nghe hay ghê, dù sao thì đăng ký sớm, muốn đặt tên gì cũng được.
Huy Hoàng đặt câu hỏi trong kênh công hội: "Mọi người đến cả rồi chứ?"
Nháy mắt kênh công hội bèn bùng nổ.
"Cmn, hội trưởng thời viễn cổ?"
"Biệt danh được đó, cmn, lại có thêm mấy cái biệt danh trâu bò xuất hiện kìa."
"Hội trưởng, em là Tiểu Lý nè, anh còn nhớ em không, năm đó anh còn dẫn em đánh phó bản nữa đó, rồi anh đá em đi… Khuyên em học cho thật giỏi, thi đại học cho tốt, năm nay em đại học năm hai rồi!"
"Lão tiền bối, Gia Thế không ngã."
Huy Hoàng: Tôi biết.
Nhân viên quản lý công hội Gia Thế vội vàng thông báo cho hội trưởng, hội trưởng đương nhiệm của Gia Thế liền login, khách sáo hỏi: “Xin hỏi các anh là lão tiền bối công hội Gia Thế sao?”
Huy Hoàng: "Ừm, nghe nói có phó bản mới, nên lên coi."
"Cảm ơn anh, công hội Gia Thế vẫn còn đây."
"Vốn là như vậy mà.”
Trong game, Huy Hoàng xoay người, phất phất tay với hội trưởng đương nhiệm.
"Chúng tôi đã trở về."
Kênh công hội im lặng một lúc, ngay sau đó, màn hình liền tràn ngập những câu chào hỏi của những người chơi trong công hội: "Hoan nghênh trở về."
Thân là tuyển thủ chuyên nghiệp, trước khi giải nghệ, Ngụy Sâm đã là tuyển thủ có tuổi tác lớn nhất rồi. Nhưng trong game Vinh Quang, vẫn còn nhiều người có tuổi tác lớn hơn hắn. Năm đó, khi Vinh Quang xuất hiện rực rỡ, nhiều thiếu niên đã chọn cùng trưởng thành với Vinh Quang, nhưng vẫn có một bộ phận, chỉ có thể yên lặng cùng Vinh Quang già đi tiếp.
Đó là Vinh Quang của người thế hệ trước, sau này khi Gia Thế gần như giải tán, nửa số người từng trong công hội cũng rời đi. Khi thiếu niên từng phấn đấu vì Gia Thế trở về lần nữa, đã là ông chú có con trai con gái cả rồi. Giờ này khắc này, phần lớn người trong công hội Gia Thế cũng không rõ chuyện quá khứ những ông chú này đã từng trải qua nữa. Một thế hệ già đi, lại có một thế hệ lớn lên, giữa hai thế hệ có dòng sông năm tháng ngăn cách, bên bờ sông, lá thu rơi đầy.
Đấu Thần rời đi, Khước Tà và Nhất Diệp Chi Thu chuyển sang Luân Hồi, Hưng Hân đột nhiên xuất hiện, giành lấy vinh quang.
Gia Định Tam Thế (lão Triệu): Đến rồi đây, tìm quán net khó quá.
Chiến pháp Vinh Quang: Chờ chút, năm phút nữa, tôi thay tã cho con cái đã…
Phách Đồ Dược Hoàn: Ông chờ chút, cho tôi làm quen kỹ năng coi… Mẹ nó mấy năm không lên, sao giờ lại có thêm nhiều kỹ năng vậy.
Lão đại Gia Thế: Ấy, trang bị thì sao? Chúng ta tụt hậu tiến độ rồi.
Hội trưởng Gia Thế nói: "Trang bị thì để tôi nghĩ cách."
Trong game, trước cổng công hội Gia Thế, trong khi mấy ông chú vừa trở về đang vắt óc hồi tưởng thao tác và kỹ thuật, thì ngày càng nhiều người vây quanh bọn họ, đưa ra lời mời giao dịch.
Ấy là từng bộ trang bị nghề nghiệp hoàn chỉnh.
"Tiền bối, em có trang bị này, dùng xong trả em là được."
"Đại thần viễn cổ thêm em đi, thêm bạn tốt em đi, em có trang bị nè." Trong đoàn người có người nhảy tưng tưng lên.
"Trang bị rác thôi, nếu tiền bối không chê thì cứ dùng trước đi." Có người chơi nói câu này xong bèn tháo trang bị trên người mình xuống.
Huy Hoàng cúi mình: "Cảm ơn mọi người."
…
Huy Hoàng: "Mười người một đội, hôm nay chúng ta có bao nhiêu người trở về? Một trăm à, đoàn trưởng đếm báo số lượng đi, nhóm tôi dẫn đã đến đủ rồi."
Đoàn trưởng đếm nhân số lại rõ ràng xong bèn báo cáo với Huy Hoàng, có khoảng chừng hơn một trăm người chơi trở về.
"Vẫn cứ họp thành đội như năm đó sắp xếp, những đội thiếu người thì lập nhóm ngay trong công hội đi."
Kênh trò chuyện của công hội Gia Thế lại bắt đầu nhảy tin ầm ầm.
"Đại thần chọn em đi! Kỹ thuật cao, sức chịu đựng tốt, thường xuyên bị khóa chung với cuồng chiến sĩ và chiến pháp, yên tâm vắt sữa."
"Tiền bối nhìn đây nè, sát thương đệ nhất đoàn tinh anh Gia Thế hiện nay, chiến pháp Vinh Quang Gia Thế."
"Kị sĩ, thuần thịt! Ổn, nghe chỉ huy."
…
Sau khi kiểm kê nhân số rõ ràng, Huy Hoàng bèn dẫn đám người cuồn cuộn chạy về phía phó bản, sau đuôi còn có đám người mới công hội đuổi theo hóng chuyện.
Tại điểm truyền tống, Huy Hoàng còn nhìn thấy đối thủ cũ năm đó, lão hội trưởng Bá Đồ.
Huy Hoàng: "Không ngờ ông cũng về rồi."
Nhiệt huyết khó nguôi: "Quy củ cũ, xem ai bắt được kỷ lục trước."
Huy Hoàng: "Người thua sẽ phải đến cổng công hội đối phương khiêu vũ."
Nhiệt huyết khó nguôi: "Nói chứ bây giờ vũ đạo trong trò chơi phong phú hơn hồi đó nhiều, hồi đó chúng ta toàn nhảy lung tung."
Huy Hoàng: "Bắt đầu đi."
Xa cách nhiều năm, kẻ địch khi xưa lại tập hợp lần nữa, tuổi xanh vắng lặng đã lâu bắt đầu thức tỉnh.
Có lẽ đây là lần cuối cùng chúng ta gặp lại nhau.
Gia Định Tam Thế (lão Triệu): "Đạo tặc chuẩn bị sẵn sàng dụ quái, vậy ai, anh Cẩu, anh đừng có lượn, người đội tôi không bơm sữa cho anh nổi đâu, mỗi lần đoàn diệt đều bắt đầu từ anh."
Khiếu Thiên: … Này.
Trước khi tiến vào phó bản, Huy Hoàng chợt nhớ tới một người, người kia đã từng là chiến hữu của anh.
Huy Hoàng: "Soái đệ nhất Gia Thế trở về chưa? Hắn nằm ở đội nào thế?"
Im lặng, không ai trả lời.
Một lát sau, có thành viên cũ mở miệng.
Soái nhất Gia Thế: "Soái đệ nhất hắn… Mấy năm trước gặp chuyện ngoài ý muốn, đi rồi."
Soái nhất Gia Thế: "Mẹ kiếp… Mấy người chờ tôi, để tôi vào acc hắn, chờ chút kéo tôi."
Soái đệ nhất Gia Thế đã online.
Soái đệ nhất Gia Thế: “Tôi đã trở về”.
Mọi người: "Hoan nghênh trở về."
Soái đệ nhất Gia Thế: "Có nhớ tôi không?"
Mọi người: "Bớt nhây, mau vào đội đi."
Soái đệ nhất Gia Thế: Aaa.
Lần đầu tiên đoàn tinh anh lúc trước của Gia Thế cùng những đoàn phụ thuộc khác trở về thế giới game Vinh Quang online, phó bản “Cánh cửa hôm qua”.
Lần đầu tiên vào phó bản, năm phút diệt đoàn.
Lão Triệu nhận cái nồi thứ nhất, trượt tay.
Huy Hoàng nhận cái nồi thứ hai, hôm nay gió lớn, cảm giác không chân thật…
Sau đó bọn họ lại vào phó bản lần nữa, lần này kiên trì lâu hơn có chút xíu, sáu phút, diệt đoàn.
Phách Đồ Dược Hoàn: "Không theo kịp thao tác…"
Lão đại Gia Thế: "Giờ sát thương của boss hơi bị cao ha."
Soái đệ nhất Gia Thế: "Hồi nãy tôi mới lên diễn đàn xem qua, thấy cái con bọn mình gặp phải chỉ là quái vật tinh anh, không phải boss."
Mọi người: …
Thành phố GZ, Huy Hoàng ngẩng đầu nhìn trời, đã sắp tảng sáng rồi.
Ra quân bất lợi mà… Nhưng vẫn phải có tin tốt, nghe nói bên Bá Đồ cũng không thuận lợi.
Thế rồi theo lời đề nghị của hội trưởng Gia Thế đương nhiệm, đoàn tinh anh lúc trước và đoàn tinh anh hiện tại của Gia Thế trộn lẫn vào nhau, người cũ và người mới cùng nhau vào phó bản.
Lần này, cuối cùng Huy Hoàng cũng đến trước cửa cung điện của boss, cùng lúc đó, anh phát hiện trên diễn đàn giao lưu người chơi có nói, boss cuối hình người, hơn nữa công hội khác nhau cũng sẽ gặp boss khác nhau.
Trong toàn bộ công hội chỉ có đội ngũ nhanh tay nhất mới có thể nhìn thấy con boss cuối cùng. Trừ đội anh, từ một thời điểm nhất định trở đi, tất cả các đội khác sẽ vào tầm nhìn của khán giả.
Có người nhìn thấy Bách Hoa Liễu Loạn, ánh sáng sặc sỡ, Lạc Hoa Lang Tạ gánh trọng kiếm chém tới…
Có người thấp giọng nói: "Trương Giai Lạc, hoan nghênh trở về."
Bách Hoa, Phồn Hoa Huyết Cảnh tái hiện.
Chính giữa sa mạc lớn, Đại Mạc Cô Yên và Tống Kỳ Anh cụng tay, Tần Mục Vân đứng lại, khẽ nâng họng súng, Thập Tự Giá màu bạc của Thạch Bất Chuyển lóng lánh hào quang dưới ánh mặt trời.
Nhiệt huyết khó nguôi gào thét: "Bá Đồ, tấn công!"
Bá Đồ, mười năm như một.
Sách Khắc Tát Nhĩ hóa thân làm hai, Kiếm Thánh kiêu ngạo bảo vệ Dụ Văn Châu, thiếu niên che trước người Ngụy Sâm.
"Vì mùa hè Lam Vũ." Các kiếm khách giơ kiếm lên.
Lam Vũ cùng tuổi trẻ của hắn, mùa hè bắt đầu rồi.
Ma Thuật Sư Vi Thảo bay cao, hai người giao thoa bay qua bầu trời, Thần Trị Liệu giơ Thập Tự Giá lên, chiếu sáng quỹ tích bay đi của cả hai.
Vi Thảo, có người cùng Vương Bất Lưu Hành đồng hành, bay xa về trước, không gì cản nổi.
…
Hóa ra, boss cuối là chiến đội của mình.
"Sẽ gặp Diệp Tu sao? Ngô Tuyết Phong sẽ trở về sao?" Câu hỏi liên tục mọc lên trong lòng lão Triệu và những người khác. Kiếm khách Khiếu Thiên tiến vào phạm vi tấn công của boss. Cuối cùng boss cuối của phó bản cũng xoay người.
Là [Cách Thức Chiến Đấu], cầm chiến mâu trong tay, khoác áo ngoài màu đỏ đung đưa trong gió.
Đội trưởng Gia Thế, Khưu Phi.
Khuôn mặt xa lạ, Huy Hoàng lắc đầu.
Đời người không gặp gỡ, tựa như Tham với Thương*.
(*Hán Việt là Nhân sinh bất tương kiến, động như Tham dữ Thương: Nếu không gặp nhau trong cuộc sống, chúng ta cũng chỉ như người qua đường, như sao Sâm với sao Thương. Là câu thơ xuất phát từ một bài thơ của Đỗ Phủ - Đọc thêm tại đây.)
"Mục sư chuẩn bị, kị sĩ tấn công, đạo tặc tấn công phía sau, nghề đánh xa đánh một lớp sát thương trước đi, giữ thù hận cho kỹ."
[Cách Thức Chiến Đấu]: "Gia Thế sẽ không ngã."
Gia Định Tam Thế (lão Triệu): Uầy, cả boss cũng trữ tình sao?
Đêm nay tựa đêm nào, cùng dưới một ánh đèn*.
(*Kim tịch phục hà tịch, cộng thử đăng chúc quang. Là câu hai của bài thơ trên – Nguyên bài tại đây.)
[Cách Thức Chiến Đấu]: "Gia Thế đã trở về."
Kỳ quái là, boss vẫn không hề ra tay tấn công.
Cách xa mấy ngàn quân, trước màn hình, mắt Huy Hoàng đã ươn ướt, anh run rẩy hỏi: "Vương triều Gia Thế sẽ trở về sao?"
Tuổi trẻ có bao lâu, tóc mai đều đã bạc*.
(*Thiểu tráng năng kỷ thì, tấn phát các dĩ thương. Cùng bài thơ.)
Trong chỗ u minh, tựa như có người nghe thấy câu hỏi của Huy Hoàng, boss tên [Cách Thức Chiến Đấu] kia nói: "Vinh Quang Gia Thế, sẽ trở lại."
Huy Hoàng hạ lệnh toàn lực tấn công: "Được, chứng minh cho tôi xem."
Thăm bạn đi quá nửa, lòng kinh hoảng bàng hoàng*.
(*Phỏng cựu bán vi quỷ, kinh hô nhiệt trung tràng)
Thiếu niên kia cực kỳ giống Diệp Tu năm đó, một cây Khước Tà phá vạn quân, thẳng tiến không lui, không ai có thể ngăn cản.
Huy Hoàng chỉ huy mọi người linh hoạt chiến đấu, tựa như anh lại trở về thuở nhiệt huyết xưa kia, khi đó Gia Thế vừa mới cất bước, anh tin chắc, Gia Thế sẽ đoạt giải quán quân, nhất định thế.
Người chơi công hội Gia Thế cho Gia Thế sự tín nhiệm và lời chúc phúc, mà Gia Thế, trả lại Vinh Quang một vương triều huy hoàng không thể phục chế.
Hai mươi năm nào biết, lại thăm quân tử đường*.
(*Yên tri nhị thập tái, trọng thượng quân tử đường.)
"Soái đệ nhất Gia Thế, cậu thấy không? Gia Thế đã trở về, hắn đã trở về."
Trong phó bản này, không có ai có thể đánh bại boss cuối cùng, phó bản nhắc nhở: Người chơi chỉ cần sống sót qua năm phút đồng hồ là đủ.
Người văn vẻ nhất công hội Gia Thế lúc trước là Khiếu Thiên bị [Cách Thức Chiến Đấu] đuổi tè ra quần. Dù đã nhiều năm không chơi, nhưng dục vọng cầu thắng ngoan cường của hắn vẫn cứ mạnh mẽ như thế. Nhưng khi đệ nhất mục sư lúc trước của công hội Gia Thế rút ra thời gian rảnh trị liệu cho hắn xong, hắn bèn ung dung hơn hẳn.
"Lão Triệu, anh cũng đừng run tay."
"Biết rồi."
Xưa biệt nào đã cưới, nay con đã thành hàng*.
(*Tích biệt quân vị hôn, nhi nữ hốt thành hành.)
Lão Triệu dùng một tay thao tác, tay khác lấy hộp thuốc lá trong túi, đổ một điếu thuốc ra, ngậm lên môi.
"Mé nó, quên mang bật lửa rồi."
Một chiếc bật lửa chợt xuất hiện trước mắt lão Triệu, lão Triệu ngẩng đầu nhìn lên.
Là vợ.
"Không ngủ được, nên ra tìm anh, anh… Còn nhớ buổi hẹn hò năm đó của chúng ta, anh dẫn em ra quán net lên mạng không?"
"Đang bận tay, em châm thuốc giúp anh nhé, he he."
"Lại được voi đòi tiên rồi…”
Con đón bạn cha tới, hỏi bác từ phương nào*.
(*Di nhiên kính phụ chấp, vấn ngã lai hà phương.)
Nhiệt huyết khó nguôi: Phó bản này không có bản ghi kỷ lục, vậy tính sao đây?
Huy Hoàng: Xem coi bên nào còn nhiều người sống, bên bọn tôi nhiều hơn ông hai người sống.
Nhiệt huyết khó nguôi: Đó là do đội trưởng bọn tôi uy vũ, thằng nhóc Gia Thế kia nương tay.
Huy Hoàng: Nói ai đó? Không phục thì dẫn người vào PK coi, dù sao hôm nay cũng ở đây cả.
Nhiệt huyết khó nguôi: Sợ ông chắc? Tôi đi tạo phòng.
Huy Hoàng: À phải rồi, năm mới vui vẻ.
Nhiệt huyết khó nguôi: Năm mới vui vẻ.
***
Hỏi qua lại chưa hết, con cháu mời rượu ra.
Rau xuân vừa hái xuống, cơm mới thổi kê vàng.
Chủ bảo khó gặp nhau, cần phải mười ly cạn.
Mười ly cạn nào say, chỉ say lòng bằng hữu.
Mai núi non cách trở, lại man mác chuyện đời.
(*Vấn đáp nãi vị dĩ, nhi nữ la tửu tương.
Dạ vũ tiễn xuân cửu, tân xuy gian hoàng lương.
Chủ xưng hội diện nan, nhất cử luy thập thương.
Thập thương diệc bất túy, cảm tử cố ý trường.
Minh nhật cách sơn nhạc, thế sự lưỡng mang mang.)
[Hết]
Last edited:
