- Bình luận
- 340
- Số lượt thích
- 2,291
- Team
- Gia Thế
- Fan não tàn của
- Tán Tu Tán
01 - Wired life
Từ lúc mới ra mắt, Cái Tài Tiệp đã được gắn với những nhận xét như “trưởng thành”, “chững chạc” và “cẩn trọng”.
Thực ra những đánh giá này không hề sai. Từ khi còn nhỏ, cậu đã thể hiện ra sự chín chắn, nghiêm túc vượt trội so với đám bạn cùng trang lứa.
Ký ức tuổi thơ của cậu không có chuyện tranh giành đồ chơi với bạn nhỏ khác, cũng không bị cha mẹ la mắng vì bướng bỉnh không chịu nghe lời, không bị thầy cô gọi phụ huynh lên nói chuyện, cũng sẽ không níu tay áo người lớn trước cổng trường đòi mua thứ đồ chơi gì đó.
Gia đình của Cái Tài Tiệp nếu ở thời cổ đại thì chính là “thư hương thế gia”, truyền thừa qua nhiều đời vẫn duy trì được khí chất người đọc sách của tổ tiên. Ông nội của cậu là chủ nhiệm khoa Văn của một trường đại học, dù ông đã về hưu nhiều năm nhưng vẫn có nhiều văn nhân nghệ sĩ thành công tới thăm thầy giáo cũ mà bọn họ kính trọng.
Tên của Cái Tài Tiệp là do ông nội đặt cho cậu, ý nghĩa gửi gắm kỳ vọng của ông nội rằng cậu có thể kế thừa thành tựu của ông trên con đường văn học, trở thành một người tài hoa mẫn tiệp, xuất khẩu thành thơ.
Gia giáo nghiêm khắc đã rèn luyện Cái Tài Tiệp từ nhỏ đã có tính cách trầm ổn, cậu luôn nghe lời, hiểu chuyện, lễ nghĩa đầy đủ, đối nhân xử thế chuẩn mực, rõ ràng. Người lớn cho phép làm chuyện gì thì mới làm, không cho phép thì dù tò mò cũng không làm. Lúc đó cậu mới chỉ là một đứa trẻ, dường như chẳng có hứng thú đặc biệt với bất kỳ thứ gì. Lúc đi dạo siêu thị, thấy đồ chơi mới bày đầy trên kệ cậu cũng không níu tay người lớn đòi mua, nếu thực sự vô cùng thích thì dừng chân nhìn thêm vài lần. Nếu cha mẹ từ chối không mua, cậu cũng không nhìn nữa, ánh mắt không thể hiện tiếc nuối nhiều.
Phụ huynh nhà ai lại không thích đứa trẻ như vậy chứ? Đặc biệt là trên phương diện học hành, Tiểu Cái học cũng tương đối khá, dù không phải thiên phú xuất chúng nhưng thành tích ổn định trong top 10 cả lớp. Mỗi ngày sau khi tan học về nhà, cậu sẽ hoàn thành xong bài tập trước rồi mới đi xem phim hoạt hình mình thích nhất.
Khi Tiểu Cái học tiểu học, cha mẹ có cho cậu đi học thêm thư pháp và thổi sáo. Những tài lẻ này không ai trong Liên minh biết Cái Tài Tiệp từng học, vì bản thân cậu cũng không thích, chỉ là nghe lời người lớn mà thôi. Sau đó cha mẹ thấy con mình học vài năm rồi cũng chỉ biết sơ sơ, xem chừng chẳng có thiên phú gì với thư pháp và thổi sáo, nên cũng không bảo cậu học tiếp nữa.
Thuở thiếu thời cậu từng làm lớp trưởng, tham gia rất nhiều cuộc thi và cuộc tranh biện liên quan đến văn học, thơ cổ, cũng nhận được nhiều giấy khen. Nhưng thực tế đều là nhờ ảnh hưởng của gia đình, cậu đã được học nhiều hơn, đọc sách sớm hơn bạn bè cùng trang lứa mà thôi.
Cậu thường xuyên được khen ngợi là “con nhà người ta”, các bạn học khác nhìn cậu hoặc là ngưỡng mộ, hoặc là không phục, nhưng bản thân Tiểu Cái không có cảm xúc gì với ánh mắt của người khác, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều.
Cậu thậm chí còn không tỏ ra vui vẻ, hào hứng, hay cảm xúc gì khác.
Người nhà rất ít khi khen cậu. Vì với xuất thân như thế, những việc Cái Tài Tiệp làm đều là tiếp nối truyền thống gia đình, là trách nhiệm của cậu, thỉnh thoảng động viên vài câu là được.
Nên cậu quen với cách cư xử như thế - lúc được khen thì không quá vui vẻ, bị phê bình cũng không thất vọng lắm, dáng vẻ lạnh nhạt, không kiêu ngạo không hạ mình, không vội vàng gấp gáp, không tranh không giành.
Đến tận khi lên trung học cơ sở, mẹ Tiểu Cái mới nhận ra con mình hình như có chút vấn đề gì đó trong quá trình trưởng thành.
Càng là đứa bé không tranh giành gì, người lớn càng muốn biết cậu thích cái gì để chiều theo một chút.
Nhưng dường như Cái Tài Tiệp cũng chẳng có nguyện vọng gì.
Mẹ cậu đã từng cố tình gợi ý rõ ràng như “Con có muốn mua đôi giày mới không, mẹ thấy các bạn cùng lớp con dạo này thích đi loại này”, hoặc “Bảo tàng khoa học kỹ thuật mới mở khu triển lãm mấy hôm nay, mẹ dẫn con đi xem nhé?”
Nhưng câu trả lời bà nhận được luôn là “Đều được ạ”, “Mẹ muốn đi thì con đi cùng mẹ”.
Lúc trả lời mẹ thì Tiểu Cái vẫn tươi cười như thường ngày.
Rõ ràng là có chỗ nào đó sai sai.
Mẹ cậu càng lo lắng hơn, bà biết con mình có vấn đề tâm lý gì đó, nhưng nếu nó không chủ động thể hiện ra ngoài, bà cũng không biết phải giúp đỡ như thế nào.
Trong khoảng thời gian đó, bà âm thầm hạ quyết tâm, chỉ cần con mình mở miệng nói “Con muốn…” hoặc là “Con cần…” gì đó, cho dù là chuyện gì hoặc thứ gì, bà cũng sẽ đồng ý hết.
02 - In my world
“Em muốn ăn bánh bao cua ở quán ăn chỗ cổng Nam”, Cái Tài Tiệp vừa mặc áo khoác vừa đi theo mọi người ra khỏi phòng thi đấu, “Đội trưởng, đội phó, hôm nay hai anh mời chứ nhỉ?”
Ngô Vũ Sách nghe thế cũng bất ngờ, bật cười thành tiếng, “Không phải chứ Tiểu Cái, đã thắng trận đấu rồi mà chỉ đòi đi ăn bánh bao thôi hả?”
“Haha, đột nhiên em muốn ăn thôi.” Tiểu Cái mỉm cười, tâm trạng cậu đang khá tốt.
Lý Hiên nhìn một lượt cả đội, thấy mọi người cũng đồng ý thì phất tay quyết định, “Vậy chốt là đi ăn bánh bao nhé.”
Mùa giải Vinh Quang thứ mười một của Liên minh, vòng thứ bảy, chiến đội hư Không đánh bại chiến đội Huyền Kỳ trên sân nhà với điểm số cách biệt lớn.
Từ trận đấu lôi đài, Cái Tài Tiệp đã bộc lộ năng lực xuất sắc, hoàn toàn áp đảo đối thủ, khiến tinh thần đội viên Huyền Kỳ bị áp lực không nhỏ..
Sau đó các đội viên Hư Không cũng nâng cao sĩ khí, càng đánh càng mạnh, thi đấu đoàn đội đều thể hiện hết khả năng của mình, phối hợp ăn ý, giết đối phương trở tay không kịp.
Trận này kết thúc gọn gàng linh hoạt, màn phỏng vấn sau trận cũng kết thúc nhanh chóng. Sau khi xong xuôi hết, cả đội Hư Không lên xe, nhờ bác tài chở đến quán cơm nhỏ ở cửa Nam.
Được biết chiến đội Huyền Kỳ đã trải qua “huấn luyện ma quỷ”, nỗ lực suốt cả năm ròng, thực lực tăng lên không ít so với năm trước. Nên thắng được trận này, cả đội Hư Không đều vô cùng vui vẻ.
Cả đội kéo đến ngồi chật cả quán cơm nhỏ, gọi mấy đĩa bánh bao cua thì thấy vẫn không đủ, nên lại gọi thêm ít đồ nướng. Mọi người tụ tập một chỗ, khí thế ngất trời vừa ăn vừa nói chuyện. Vừa thi đấu xong nên tâm lý ai cũng muốn xả hơi, tám chuyện trên trời dưới đất, từ những chuyện đáng nhớ trong các lượt đấu mùa giải này, đến triển vọng cho mùa sau, từ các trại sinh ở trại huấn luyện đến chuyện trại sinh nào có thiên phú nhất… Sau đó bị Lý Tấn chuyển chủ đề sang tám chuyện ngoài lề, ví dụ như tuyển thủ nào của đội gì đang có ý định chuyển nhượng, ai sẽ giải nghệ sau khi mùa giải này kết thúc, có đội viên nào yêu đương gì không, …
“Mấy chuyện này nghe ở đâu đấy? Anh Tấn, anh hóng được nhiều tin tức ghê…”
Thấy ánh mắt “kính phục” của mọi người nhìn mình, Lý Tấn càng vui vẻ hơn, đang định nói tiếp thì bị đội trưởng Lý Hiên đập một cái vào gáy.
“Có thời gian đi hóng mấy tin tức lá cải thế này thì tập trung vào thi đấu có phải tốt hơn không?” Giọng điệu của Lý đội cũng không quá gay gắt, chỉ là nhắc nhở nhẹ nhàng.
Biết đội trưởng cũng không giận thật, Lý Tấn chỉ cười hì hì rồi ngụy biện ngay, “Tin tức của đối thủ cũng có giá trị mà đội trưởng, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”
“Nếu Liên Minh có giải “Đệ nhất hóng chuyện”, tôi tin là nếu anh Tấn của chúng ta xếp hạng hai thì không ai dám tranh hạng nhất.” Có đội viên trêu chọc.
Lý Tấn vừa cười vừa ôm quyền đáp lễ, “Đã nhường, đã nhường rồi.”
Cái Tài Tiệp đang đưa xiên nướng lên ngang miệng chuẩn bị cắn thì nghe được Lý Tấn đáp, không nhịn được bật cười.
Cậu trước giờ vẫn hơi khó hòa nhập trong việc tán dóc với đồng đội, những chuyện họ nói thì thường cậu không chen vào được, trừ khi thốt ra vài câu giải thích, còn lại thì toàn im lặng nghe mọi người nói.
Vừa cười một tiếng thì các đội viên đồng loạt quay lại nhìn cậu.
“Ây chà, Tiểu Cái, cậu thích ăn bánh bao thì ăn, nhưng đừng chỉ biết mỗi ăn thôi chứ?” Ngô Vũ Sách duỗi tay ra quàng qua vai Cái Tài Tiệp, “Mà trước giờ tôi không phát hiện ra nụ cười của cậu rất nhạt nhé, ý là không thực sự thấy vui đúng không?”
Tiểu Cái lắc đầu, nhìn Ngô Vũ Sách rồi lại nhìn Lý Tấn, đáp, “Không phải đâu, em thực sự thấy rất vui mà”.
Kết quả là Lý Tấn như phát hiện ra châu lục mới, chạy đến đặt tay lên trán cậu thử nhiệt độ, rồi lại thử trán mình, nói “Cũng có sốt đâu nhỉ”. Hắn lại nhìn Lý Hiên nói đùa, “Đội trưởng ơi, mặt trời hôm nay mọc hướng Tây rồi, chúng ta mới thắng Huyền Kỳ có một trận thôi mà đã khiến thằng nhóc này vui đến không nói nên lời luôn nè.”
Cái Tài Tiệp càng muốn cười hơn, nhưng vừa định giải thích thì thấy Lý Hiên chống cằm, nghiêm túc gật đầu, chấp nhận câu đùa của Lý Tấn, “Hôm nay cảm xúc của Tiểu Cái khá phong phú, nhưng anh thấy đây là chuyện tốt”.
Tiểu Cái không nhịn được cười nữa, trong lòng tự nhủ rằng ủa trước giờ mình thể hiện ít cảm xúc lắm hả?
Ngô Vũ Sách khá hiểu cậu, vừa vỗ vai vừa chỉ vào hai người kia nói, “Họ hay nói đùa thôi, cậu cứ mặc kệ họ đi.”
Tiểu Cái đáp lại, “Vâng”, rồi lại cúi đầu ăn đồ nướng và bánh bao trong bát mình tiếp.
Ăn xong bữa tối đã là mười giờ đêm, tâm trạng của mọi người đều rất vui nên vẫn chưa hết nhiệt tình muốn đi chơi tiếp.
Có người đề xuất đi hát Karaoke, Lý Hiên nghĩ lịch trình tuần này sắp xếp không chặt lắm, đây là cơ hội tốt cho anh em thư giãn một chút, nên đồng ý cho cả đội đi hát một bữa.
Vừa đến phòng Karaoke, cả đám đã nháo nhào đòi cướp mic, đều bật các bài hát vui vẻ đang thịnh hành, dù không chú ý nghe cũng không bị những giai điệu buồn thương sầu thảm làm ảnh hưởng đến tâm trạng, nên ai cũng vô thức nghêu ngao hát theo vài lời, cuối cùng biến thành đồng ca toàn đội.
Hát chung một hồi cũng chưa đủ, Lý Tấn đề nghị đội trưởng và đội phó song ca, nhưng tiếng nhạc quá lớn nên hắn chỉ có thể lấy hết hơi sức gào lên, “Đội trưởng, anh muốn hát bài gì, em bật cho”, “Đội phó mau lên đây, hàng trước lùi xuống nhường sân khấu cho đội phó hát”.
Hắn quét mắt một vòng trong phòng, thấy Cái Tài Tiệp đang ngoan ngoãn ngồi im ở góc phòng nghe mọi người hát, bèn nghĩ làm sao có thể buông tha cho đứa nhỏ này được.
Lý Tấn lượn đến bên người Cái Tài Tiệp, nhanh chóng thúc giục, “Tiểu Cái, mau ra hát một bài đi.”
Cái Tài Tiệp khẽ lắc đầu đáp, “Em hát không hay đâu.”
“Hả? Cậu nói cái gì cơ?” Lý Tấn tỏ vẻ mình không nghe thấy gì, nhưng hắn cũng biết cậu muốn từ chối, nên tiếp tục động viên, “Lúc mọi người đồng ca ấy, hát loạn hết cả lên, có ai quan tâm đến hay với không hay đâu? Cậu cứ lên hát đi, không ai cười cậu đâu.”
Cái Tài Tiệp đành cố gắng nói to lên, tốc độ chậm từng chữ một, “Em không nghe rõ nhạc, có nhiều lời bài hát còn không thuộc nữa.”
Lý Tấn nghe thế, hiểu ngay là “có cơ hội”. Lý do gì cũng là ngụy biện thôi, không biết hát cái gì, hôm nay nhất định cậu phải cầm mic lên!
Thế là hắn tiếp tục khuyên, “Hát sương sương thôi, không nhớ được lời bài hát thì nhìn màn hình, hát nửa bài thôi cũng được.”
Thấy Tiểu Cái đã do dự, Lý Tấn nhanh chóng mở list bài hát ra, “Cậu chọn bài nào? Anh mở sẵn giúp cậu luôn.”
Cái Tài Tiệp cười nói, “Không cần đâu anh Tấn, em tự chọn được mà.”
Lý Tấn thấy chuyện lớn đã thành, mặc kệ đội viên khác đang hát, vội vàng lên sân khấu dẹp đường, “Nào mấy cậu nhanh chóng dạt ra nào, Tiểu Cái dưới sự thuyết phục của tôi đã đồng ý biểu diễn một bài, vì đội ta mà ca vang một khúc. Tất cả vỗ tay!”
Mọi người nghe thấy Cái Tài Tiệp muốn hát, vội vàng dừng hát lại, không khí rất yên tĩnh, đây là lần đầu tiên thấy cậu ấy đồng ý hát luôn ấy.
Trong nháy mắt tiếng vỗ tay và tiếng khen ngợi rào rào vang lên, có thể thấy cả đội Hư Không đều vô cùng mong chờ được nghe tiếng hát của Tiểu Cái.
Lý Tấn nhanh chóng đưa bài hát Cái Tài Tiệp chọn lên vị trí thứ hai, rồi tua nhanh bài hát đang phát dở. Hắn đưa mic trong tay cho cậu rồi hào hứng ngồi chờ.
Người bình thường chưa bao giờ tỏ ý muốn biểu diễn âm nhạc đột nhiên hôm nay lại hát, nên ánh mắt mọi người đều chăm chú nhìn lên sân khấu, xem nhân vật chính sẽ hát như thế nào. Cái Tài Tiệp cầm mic, đứng thẳng người, im lặng chờ nhạc dạo kết thúc.
Mọi người hơi bất ngờ vì đó là một bài hát Tiếng Anh.
Bài hát này có tiết tấu rất nhanh, giọng hát của Cái Tài Tiệp trong trẻo, không hề hụt hơi, mà còn hát khá dễ nghe.
Dù không ai hiểu được ý nghĩa của lời bài hát là gì.
Cả bài hát dài nhưng Lý Tấn chỉ nhớ mang máng được vài câu tiếng Anh,
“Alone in my world”
“Good bye, my precious life”
“Try for pride”
Tiểu Cái hát rất được, nghe không tệ chút nào.
Vừa nãy lúc mới ra khỏi phòng thi đấu, cậu đã nhận được tin nhắn của cha, “Tài Tiệp, trận này đội con đánh rất hay, chúc mừng chiến thắng nhé. Ông nội nói cuối cùng thì ông cũng nhớ được người cầm chiến liêm trong trận là con”.
03 - Core pride
Người hiểu rõ cục diện các chiến đội trong Liên minh đều biết, Cái Tài Tiệp của chiến đội Hư Không là một tân binh nhưng lại trầm ổn, chín chắn, có phong thái đại tướng trẻ tuổi.
Cậu phát huy năng lực ổn định, gặp nguy không loạn, là cánh tay đắc lực bên cạnh Song Quỷ.
Tất nhiên thực tế cậu mới hơn hai mươi, ngoài sự cẩn trọng ra thì trong lòng cũng vẫn ẩn giấu nhiệt huyết hăng hái của tuổi trẻ.
Cậu không ít lần có giấc mơ giống nhau, được xuyên không vào thế giới Vinh Quang, trở thành thầy trừ tà Thanh Chi Khu. Cậu ném bùa chú ra, vừa cười ngạo nghễ vừa vung chiến liêm chém về phía đối thủ.
Mỗi lần tỉnh lại cậu đều thấy giấc mơ này rất buồn cười, ẩn giấu sự nổi loạn bí mật của tuổi trẻ. Nhưng cậu lại thấy cảm giác thực sự cầm vũ khí của mình trong tay cực kỳ chân thật.
Thực ra đôi lúc “nổi loạn” một chút cũng rất thoải mái mà.
Cái Tài Tiệp có một bí mật: Trong lòng cậu có một ngọn lửa xanh đang bùng cháy.
Ngọn lửa xanh đó là suối nguồn dũng khí của cậu, nó không bao giờ tắt, cũng không lụi tàn, lúc nào cũng bùng bùng lửa cháy.
Nó có thể thiêu đốt hết mọi chướng ngại trước mắt.
Đầu tiên là người nhà phản đối, sau đó đến sự hoang mang lúc mới vào trại huấn luyện, rồi thành tích thi đấu liên tiếp thất bại của chiến đội… Những khó khăn đó bị thiêu đốt trong ngọn lửa xanh, không còn vết tích gì.
Xuất thân từ gia đình thư hương như vậy, ngay từ đầu lúc Tiểu Cái muốn đi làm tuyển thủ chuyên nghiệp đã gặp áp lực rất lớn từ người nhà. Cậu cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ phải trường kỳ kháng chiến.
Nhưng thực tế ngay khi cậu bộc lộ mong muốn, ông nội tỏ thái độ không vui, nhưng cũng không trách mắng gì. Chỉ im lặng nghe cậu nói rõ nguyện vọng của mình, rồi lại lặng lẽ suy tư.
Ông nội vào thư phòng đóng cửa, Cái Tài Tiệp không hiểu được ý của ông, không biết sự im lặng của ông là đồng ý hay phản đối. Nhưng cậu cũng không có cách gì tiến hành bước thuyết phục tiếp theo, kế hoạch ban đầu bị xáo trộn. Thấy càng gần ngày báo danh của chiến đội, cậu càng lo lắng hơn, nhưng không thể hiện ra ngoài.
Cậu không phải là không thể lén lút đi báo danh, nhưng cậu càng hi vọng nhận được sự ủng hộ rõ ràng của cả nhà.
Hoặc là sự im lặng của ông nội nghĩa là ngầm đồng ý?
Ngay lúc cậu đang buồn rầu, không biết có nên chủ động hỏi ý kiến của ông không thì ông nội đến tìm cậu, nói với cậu rằng, “Cháu đã chọn con đường này thì phải kiên trì. Không được hối hận. Phải trở thành tuyển thủ tốt nhất có thể.” Ngữ khí cứng nhắc, nhưng thái độ đã nhượng bộ rất nhiều.
Vì sao ông nội lại đột nhiên đồng ý vậy?
Không có thời gian để suy nghĩ sâu xa về sự đồng ý bất ngờ của ông nữa, cậu đã vô cùng vui mừng vì ông đã chấp thuận chuyện cậu muốn làm tuyển thủ e-sport.
Lúc đó cậu mới mười tám tuổi, vừa mỉm cười vừa nghiêm túc cam kết, “Cháu sẽ làm được!”
Sau này, cậu thực sự làm được rồi.
***
Mùa giải thứ mười lăm của Liên minh Vinh Quang chuyên nghiệp, Song Quỷ giải nghệ, Cái Tài Tiệp trở thành đội trưởng mới của Hư Không. Hôm nay hắn đi thăm trại huấn luyện, hướng dẫn cho các tân binh.
Lúc này hắn đã trở thành một trong những All-Star của Liên minh, danh hiệu “Đệ nhất thầy trừ tà”.
Hắn đánh vài trận chỉ đạo cho một số trại sinh có thực lực xong, theo thường lệ dặn dò và động viên vài câu, rồi chuẩn bị rời khỏi trại huấn luyện.
“Đội trưởng!”
Một giọng nói non nớt vọng đến, đội trưởng Cái xoay người nhìn về phía sau, thấy trong góc khuất có một thiếu niên bước ra, đang lúng túng nhìn mình.
Cái Tài Tiệp vừa mới bảo các trại sinh ra tiễn mình về lại trại huấn luyện, không ngờ còn một người vẫn chưa về, núp ở góc khuất chờ hắn.
“Em có chuyện gì không?”
Thiếu niên có hơi lo lắng, vừa cúi đầu nhìn xuống tay mình vừa ấp úng nói, “… Đội trưởng, em đánh một trận cùng anh được không?”
Đội trưởng Cái nhìn kỹ thiếu niên, nhận ra đây là một trại sinh trong trại huấn luyện, đã ở đây hai năm nay rồi, cũng chơi thầy trừ tà. Tính cách hiền lành, nghiêm túc, cũng rất nỗ lực huấn luyện, nhưng tiếc là thực lực bình thường, không thấy tiến bộ nhiều.
Thiếu niên vừa ngẩng đầu lên đã thấy đội trưởng cũng nhìn mình chăm chú, rồi đáp, “Được”.
Quét thẻ, đăng nhập, Cái Tài Tiệp để thiếu niên tự chọn bản đồ.
Sau đó hắn đánh một trận chỉ đạo thông thường, nhưng không hề nhường nhịn, đánh bại thiếu niên.
Vừa đánh xong, hắn nghiêm túc giảng giải lại các chiêu thức trong trận vừa rồi cho thiếu niên, chỉ ra thiếu sót của cậu ấy và phương pháp cải thiện.
Thiếu niên lắng nghe, chờ hắn nói xong rồi cậu mới đứng lên, kính trọng cúi chào thật sâu rồi nói, “Đội trưởng, cảm ơn anh đã dạy bảo em hai năm qua. Nhưng em… em…”
Dường như cậu có điều khó nói, mãi không thốt thành lời, cố gắng lắm mới nói hết được câu, “Em muốn rời khỏi trại huấn luyện, rời khỏi Liên minh.”
Ai ngờ Cái Tài Tiệp lại chỉ nhẹ nhàng gật đầu, “Anh biết, hôm qua cha em đã đến đây tìm quản lý nói chuyện, anh cũng đã gặp ông ấy.”
Thiếu niên hơi bất ngờ, tròn mắt nhìn hắn, sau đó cụp mắt xuống, buồn bã giải thích, “Thực lực của em… cũng chỉ đến vậy thôi. Không phải em không cố gắng, mà là dù có cố thế nào đi nữa thì cũng không đủ tiêu chuẩn tuyển thủ chuyên nghiệp để ra mắt. Đã hai năm rồi, em biết khả năng của mình đến đâu. Dù có tiếp tục cũng chỉ là tốn thêm vài năm tuổi trẻ mà thôi. Gia đình không đồng ý em theo con đường này nữa, muốn em thi đại học. Em đã suy nghĩ kỹ, có lẽ con đường đó phù hợp với em hơn.”
Đội trưởng Cái nhẹ gật đầu, cũng không tỏ thái độ gì với quyết định của thiếu niên.
Thiếu niên tiếp tục nói, “Lúc trước em muốn báo danh vào Hư Không, làm tuyển thủ chuyên nghiệp, là vì em đã xem các trận đấu Vinh Quang, em rất ngưỡng mộ đội trưởng. Thế nên em mới chọn nghề thầy trừ tà. Chỉ là em dùng hai năm trải nghiệm thực tế để hiểu ra rằng, không phải chuyện gì cũng chỉ cần cố gắng là được. Thực ra trước đó em vốn muốn đi học kiến trúc…”
“Em đã biết mình muốn làm gì, và đó là việc mà em có thể làm được, là chuyện tốt. Chỉ cần em kiên trì đi tiếp con đường đó, trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình là được.” Cái Tài Tiệp vừa nói vừa vỗ nhẹ lên vai thiếu niên.
“Cảm ơn đội trưởng…” Sự lo lắng trên gương mặt thiếu niên vừa nãy dần dần tan biến. Sau đó cậu ấy đột nhiên nhớ ra điều gì, lại ngẩng đầu lên hỏi, “Nhưng đội trưởng đã biết em muốn rời khỏi đây, vì sao còn đồng ý đánh với em một trận chỉ đạo?”
Đội trưởng Cái khựng lại một chút, rồi bật cười, đáp:
“Vì nếu anh không đồng ý, em sẽ rời đi trong sự tiếc nuối mãi mãi.”
Tâm trạng của thiếu niên bị đoán đúng, cậu ta càng thêm cảm kích, nhìn thẳng vào Cái Tài Tiệp nói, “Em cảm ơn đội trưởng đã cho phép em rời đi không còn tiếc nuối gì. Lần hướng dẫn cuối cùng của anh, em sẽ luôn ghi nhớ trong lòng!”
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại của thiếu niên sáng lên vì có tin nhắn mới đến.
Cái Tài Tiệp vô tình liếc qua màn hình của cậu, mỉm cười hỏi,
“Em cũng thích xem anime này hả?”
Trên màn hình là một nhân vật anime có mái tóc đen, đồng tử màu lam, mặc đồng phục học viện màu đen, trên đầu mọc hai tai nhọn như tai tinh linh. Sau lưng cậu ta là một chiếc đuôi dài mảnh, có phần kỳ dị. Hai tay cậu nắm chặt một thanh kiếm có ngọn lửa xanh đang bốc cháy, giữ chuôi ở sát người. Nụ cười của cậu đầy tự tin, như chuẩn bị vung kiếm về phía kẻ địch đang đứng trước mặt mình.
04 - Take off
Trước lúc gần thi cấp ba, Cái Tài Tiệp được bạn cùng lớp giới thiệu một bộ manga Nhật Bản. Vì tò mò nên hắn mượn về đọc thử cho biết. Trước giờ hiếm có điều gì khiến hắn cảm thấy hứng thú, nhưng lần này hắn lại bị thu hút mạnh mẽ.
Bộ manga này kể về đứa con riêng của quỷ vương Satan đã tự nguyện bước vào học viện trừ tà, trở thành pháp sư trừ tà, đồng thời cũng muốn tìm kiếm cơ hội báo thù cho người cha nuôi đã bị Satan sát hại.
Nhân vật chính trong truyện mang sức mạnh hắc ám, biểu tượng là ngọn lửa màu xanh. Cậu ta chính trực và kiên định với lý tưởng của mình, luôn giữ vững niềm tin, không dễ dàng từ bỏ dù gặp khó khăn. Đồng thời, cậu cũng là người thẳng thắn, có tình có nghĩa, thậm chí sẵn sàng hi sinh tính mạng vì bạn bè.
Cái Tài Tiệp rất thích nhân vật này.
Hắn cũng muốn mình có dũng khí để lựa chọn con đường mà bản thân muốn đi, và duy trì động lực và niềm tin để đi đến cuối con đường.
Sau này hắn tình cờ tiếp xúc với một trò chơi tên là Vinh Quang.
Ban đầu chỉ xem vài video trận đấu trên mạng, sau đó vào web chính thức đọc thông tin giới thiệu về các nghề, Cái Tài Tiệp đã bị thu hút bởi một nghề trong game này.
Thầy trừ tà.
Đọc kỹ các video tuyên truyền về nghề này, rồi lại tìm hiểu bảng kỹ năng, xem phỏng vấn của Điền Sâm và Quách Minh Vũ, Cái Tài Tiệp lần này không do dự gì nhiều.
Hắn lập tức bỏ tai nghe ra, chạy ra quán net gần nhà nhất mua một tấm thẻ tài khoản mới tinh.
Nắm thẻ tài khoản trong tay trên đường về nhà, trong lòng hắn tự nhủ với mình vô số lần: Thầy trừ tà, mình chọn nghề này. Chính là nó.
Download trò chơi, đăng ký tài khoản, sáng tạo ra nhân vật thuộc về riêng mình.
“Thanh Chi Khu”.
Hoàn thành một loạt thao tác xong xuôi, Cái Tài Tiệp xoa xoa lòng bàn tay đầy mồ hôi, nhìn nhân vật mới do mình tạo ra trên màn hình đầy trân trọng.
Ngọn lửa xanh trong lòng hắn vẫn đang rực cháy.
Nó sẽ không bao giờ tắt cả.
Hắn từng bước một mình trong thế giới riêng cô độc.
Nhưng một khi đã hạ quyết tâm, thì sẽ không thay đổi.
Hắn dốc toàn lực liều mạng để vươn lên trong Vinh Quang.
Không ai thấy được ngọn lửa xanh của hắn, vì nó luôn bùng cháy trong lòng hắn.
Sau đó hắn lên lớp 12, khi những học sinh khác đang vất vả luyện từng xấp đề thi, đang bàn luận với phụ huynh xem mình muốn đăng ký thi đại học gì, định hướng tương lai như thế nào, thì Cái Tài Tiệp đã nói chuyện nghiêm túc với mẹ một lần.
Hắn nói, “Con muốn trở thành tuyển thủ Liên minh Vinh Quang chuyên nghiệp”.
HOÀN
* Chú thích:
Nhân vật có ngọn lửa xanh được miêu tả trong fic là Okumura Rin trong “Ao no Exorcist”.
“01 - Wired Life” là bài hát kết thúc (ending) thứ hai (ED2) của anime “Ao no Exorcist” (Blue Exorcist).
“02 - In My World” là bài hát opening thứ hai (OP2) của anime “Ao no Exorcist” (Blue Exorcist).
“03 - Core Pride” là tên của bài hát opening (mở đầu) đầu tiên của anime “Ao no Exorcist” (Blue Exorcist).
“04 - Take Off" là bài hát nhạc ending (ED) đầu tiên của anime “Ao no Exorcist” (Blue Exorcist)
