Cho dù anh không sử dụng những kỹ năng Ma Thuật Sư đầy phô diễn, anh vẫn vĩnh viễn là nhân vật trung tâm trong các buổi tổng kết của đội viên. Bọn họ đã quen đặt hình ảnh Vương Bất Lưu Hành ở chính giữa màn hình – bây giờ Liễu Phi cũng đang như thế – mắt nhìn anh nghiêng mình cắt vào giữa kiếm khách và cuồng kiếm sĩ phe địch, vừa đỡ đòn tấn công cho mục sư sau lưng, vừa liên tục di chuyển trong không gian có hạn, tiến hành quấy nhiễu.
Lỗ hổng ngày càng tạo nhiều ưu thế cho bên kia, gần như đã có thể sớm phân định thắng thua. Nhưng trên sàn đấu Vi Thảo không có thói GG: Dù đội hai không thể nào chiến thắng đội một do đội trưởng dẫn đầu, nhưng bọn họ sẽ chỉ cống hiến một cuộc chiến anh dũng và toàn lực nhất có thể.
Ánh mắt Liễu Phi lướt qua phía trên màn hình, đảo quanh phòng huấn luyện.
Tiếng gõ phím và nhấp chuột như gió táp mưa rào, mà tất cả những gì cô có thể thấy, chỉ là tai nghe và mái tóc lòa xòa của đồng đội. Vương Kiệt Hi ngồi ở góc trong cùng của dãy ghế gần cửa, chỉ để lộ một phần nhỏ trán. Ánh đèn chỉnh mờ dịu dàng phủ khắp phòng, những món đồ trang trí màu xanh Vi Thảo treo khắp bốn phía phản chiếu lại một sắc xanh dịu nhẹ và ấm áp.
Cô đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc, khiến trí nhớ cô nhẹ nhàng run lên.
"… Được rồi, hôm nay cứ đến đây."
Cô đột ngột hoàn hồn, thấy màn hình trước mặt đã hiện lên hai chữ "Vinh Quang". Vương Kiệt Hi tháo tai nghe xuống, đứng dậy. Chợt cảm thấy choáng váng, cô mở to hai mắt nhìn bóng hình Vương Kiệt Hi lúc rõ lúc mờ, dần dần hợp lại thành một với người đội trưởng Vi Thảo trẻ tuổi thuở mười tám vừa ra mắt kia.
Cô sợ Vương Kiệt Hi, từ khi mười lăm tuổi vừa vào trại huấn luyện đã bắt đầu sợ.
Cô không biết có ai trong trại huấn luyện không sợ anh. Dù mọi người trong trại huấn luyện hay đùa rằng đội trưởng mới mười chín mà đã trông trưởng thành như hai mươi chín tuổi rồi vậy, nói mấy nay đội trưởng huấn luyện vất vả quá nên mắt trái mới sưng to lên như thế, nói rằng cuối tuần nọ tình cờ gặp đội trưởng ở bể bơi phát hiện ra đội trưởng cũng không có cơ bụng sáu múi như trong truyền thuyết…
Nhưng khi Vương Kiệt Hi người thật thật sự đi đến trước mặt họ, mặt đối mặt trong bất kỳ trận đấu Vinh Quang nào, tất cả mọi sự tự an ủi của họ đều sẽ tan vỡ. Nếu nói đội trưởng cũng chỉ là một người bình thường, vậy khái niệm "người bình thường" này quả là quá xa vời để người khác có thể chấp nhận.
Vương Kiệt Hi không như bọn họ.
Trong buổi đấu hướng dẫn bất ngờ hôm đó, lần đầu tiên Liễu Phi được gặp vị đội trưởng trẻ của Vi Thảo mà cô hằng ngưỡng mộ. Bình thường chiến đội sẽ sinh hoạt và luyện tập ở tầng trên, hôm ấy phòng máy lạnh đang được bảo dưỡng, nên chiến đội nghỉ, Vương Kiệt Hi bèn bước xuống cầu thang, không hề báo gì trước cho huấn luyện viên trại huấn luyện. Sau khi xuống, anh cũng không sắp xếp gì cụ thể, chỉ nói buổi chiều có thời gian, nếu tiện thì có thể đánh mấy trận hướng dẫn thử.
Điều này cũng không hợp với quy định quản lý lịch trình được thiết lập trong trại huấn luyện sau năm mùa giải, nhưng lúc đó, huấn luyện viên không có lý do gì để từ chối vị đội trưởng tân binh đã thể hiện tiềm năng đáng kinh ngạc này trong giải đấu. Vương Kiệt Hi cảm ơn huấn luyện viên, ngồi xuống chiếc máy tính không có ai sử dụng gần cửa, nhíu mày gõ chuột rồi ngước mắt lên.
Các trại viên đứng dậy, nhưng phần lớn vẫn đứng nguyên tại chỗ, không dám đến gần hơn.
Ánh mắt Vương Kiệt Hi liền đảo qua cả phòng huấn luyện. Anh không chỉ đích danh ai, vẫn chưa hề mở miệng. Xung quanh yên lặng đến mức có thể nghe âm thanh hạt bụi di chuyển.
Cuối cùng, ánh mắt đội trưởng cũng dừng lại, rơi lên người Tiêu Vân. Vương Kiệt Hi biết hắn, hắn không chỉ là người có thực lực mạnh nhất trong đám trại viên kỳ này, mà còn là anh cả được tất cả mọi người trong phòng huấn luyện kính nể.
Tiêu Vân không nói một lời, chỉ có thể cắn môi, cúi đầu bước tới. Khi hắn đi xuyên qua đám người, có thể nghe thấy tiếng các thiếu niên xung quanh thở phào.
Chẳng bao lâu, ván đấu đã kết thúc.
Không ai biết Tiêu Vân đã chết như thế nào, bao gồm cả bản thân Tiêu Vân. Cho đến khi Vương Kiệt Hi rời đi, mọi người lục lại replay chuyển sang góc nhìn Thượng Đế, mới hiểu được sắc nâu đỏ bất thường trong tầm nhìn của Tiêu Vân. Bởi vì, trước khi mọi người kịp nhìn rõ, pháp sư chiến đấu đã bị ném lên cây. Sau vài lần giãy dụa vô ích, nhân vật bị những kỹ năng tấn công liên tục khiến cho không thể cử động chút nào, chỉ biết bất lực nhìn thanh máu của mình dần bị mài về 0.
Nhưng lúc đó dường như Vương Kiệt Hi hoàn toàn không để ý đến sự im lặng chết chóc xung quanh, anh chỉ chăm chú nhìn giao diện màn hình PVP một lúc rồi thế mà lại gật đầu: "Đánh hay lắm, phản xạ cũng tốt. Khúc giữa cậu đã cố gắng dùng Hào Long Phá Quân tháo gỡ cục diện, suy nghĩ thì đúng, nhưng tiếc là lại bị Cú Vỗ Gia Tốc Trọng Lực lấp kín lối ra."
Sự im lặng càng rõ rệt hơn.
Trước trận thua thảm hại như vậy, không ai có thể xem câu này là lời khen.
"Người tiếp theo?"
Vương Kiệt Hi giương mắt lên.
Liễu Phi nhớ rõ ánh mắt của đội trưởng khi đó, trừ sự tập trung cao độ ra thì không còn gì nữa. Mà trong mắt đối thủ, thì sự tập trung cao độ ấy rõ ràng đã hóa thành dáng vẻ của một Ma Thuật Sư, kéo theo trận mưa thiên thạch rúng động hùng hồn vọt tới.
Hai năm sau đấy, Liễu Phi lại gặp Vương Kiệt Hi trong trại huấn luyện, chợt nhớ ra anh vẫn mặc chiếc áo polo xanh đậm ấy. Cả anh lẫn chiếc áo đều đã cũ, lớp vải cứng đã mềm đi sau nhiều lần giặt giũ, hệt như phong cách chỉ đạo của anh trong các trận đấu huấn luyện. Không còn hoa mắt choáng váng, trận chiến đã rõ ràng hơn, lý do thua cũng rõ ràng hơn. Nhưng trong mắt các thành viên trại huấn luyện, đây tuyệt đối không phải là sự tiến bộ của riêng họ.
Là đội trưởng đã phong ấn Ma Thuật Sư, không phải Ma Thuật Sư đã bị phá giải.
Sương mù dần phai, ánh trăng ngoài cửa sổ dần trở nên sáng hơn và rực rỡ hơn, khiến người ta càng cảm nhận rõ hơn khoảng cách không thể chạm tới của nó.
"… Hôm nay đến đây. Trưa mai chúng ta sẽ kiểm điểm lại. Không còn chuyện gì khác nữa." Vương Kiệt Hi đứng lên: "Có thể giải tán rồi."
Một loạt âm thanh sột soạt vang lên, các đội viên trẻ tuổi dồn dập đứng dậy rời phòng.
Liễu Phi sững sờ tại chỗ, bỗng cảm giác được ánh mắt đội trưởng đang chuyển đến mình.
Đúng vậy, cô đã cố gắng hết sức, nhưng cô vẫn làm chưa đủ.
Cô chết quá sớm, Bắn Tốc Độ không thể ngăn cản thuật sĩ, Loạn Xạ cũng không thể ngăn cản cuồng kiếm sĩ. Trận đầu vòng loại trực tiếp, đội trưởng đã chỉ đích danh cô ra trận, thế nhưng rốt cuộc cô có thể… Rốt cuộc cô có thể làm được gì?
Cô lui lại mấy bước, né tránh ánh mắt Vương Kiệt Hi, sau đó xoay người lại, chạy trối chết.
Lý Diệc Huy rời khỏi phòng chiến thuật, lúc đóng cửa thì cảm nhận có làn gió nhẹ thổi qua.
Vương Kiệt Hi xoa đôi mắt căng nhức, lần nữa liếc nhìn thời khóa biểu ngày dán trên tường. Ngày mai sẽ có một buổi phỏng vấn độc quyền với một bên báo khá thân thiện là eSport Times, một mình anh tham gia là đủ. Ngày hôm sau nữa, sẽ là trận đầu vòng loại trực tiếp, đối chiến Yên Vũ trên sân nhà. Từ khi Sở Vân Tú ra mắt đến nay, Yên Vũ luôn giữ vững ghế ngồi trong top 8, nhưng chưa bao giờ vượt qua được vòng đầu tiên, thành tích cao nhất cũng chỉ dừng lại ở mức một ngày dạo chơi ở vòng loại trực tiếp.
Dù thế, Vi Thảo cũng không có bất kỳ ý định khinh thường nào. Việc bố trí một tay súng thiện xạ lên sân vừa là chiến thuật thông thường, vừa là cách tạo áp lực tâm lý. Chính vì vậy, Vương Kiệt Hi đã đích thân tìm đến Liễu Phi, bảo cô chuẩn bị cho trận đoàn chiến trên sân nhà từ vài ngày trước.
Và anh cũng tận mắt thấy được sự dao động của cô.
Vương Kiệt Hi tin rằng Liễu Phi đã thấy ánh mắt anh, nhưng không biết vì sao cô lại né tránh. Đến cùng thì có đôi khi anh cũng không thể hiểu được hành động của Liễu Phi, Vương Kiệt Hi thầm nghĩ, chẳng lẽ vì cô là con gái?
Trong buổi họp thường kỳ đầu tiên của mùa giải thứ sáu, sau khi giải thích lịch trình huấn luyện, anh cố ý dừng lại, nói thêm một câu với Liễu Phi: Em là tuyển thủ nữ đầu tiên của Vi Thảo, nếu ngày thường sinh hoạt có gì bất tiện, câu lạc bộ cân nhắc chưa đến thì có thể nói thẳng với anh.
Liễu Phi lại như nghe không hiểu, mở to hai mắt ngơ ngác nhìn anh, sau đó kinh ngạc rơi nước mắt.
Cậu làm cái gì vậy, này, cậu trừng em ấy hả? Cậu không trừng thì sao em ấy khóc? Tôi thấy gương mặt cậu dọa người ta thì có, mau xin lỗi đi —— Phương Sĩ Khiêm ở bên cạnh mắng anh, mắng đến mức anh cũng bắt đầu bối rối, không biết rốt cuộc mình nói sai ở đâu. Anh bèn nghiêm túc xin lỗi, lại chỉ thấy Liễu Phi khóc đến nghẹn nước mắt nước mũi, không nói nên lời, chỉ có thể không ngừng lắc đầu.
Đều do cái tên Hoàng Thiếu Thiên kia, hôm đó Vương Kiệt Hi đã nghĩ vậy. Từ khi phát hiện đội bọn họ vừa có một nữ tuyển thủ mới từ trên trang đăng ký giải đấu chuyên nghiệp, suốt ba ngày liên tiếp hắn cứ tới tìm anh buôn chuyện, còn năm lần bảy lượt cường điệu rằng nhất định con gái sẽ hi vọng được đối xử đặc thù, không thì nhất định Vương Kiệt Hi sẽ không nhớ tới mà buông ra câu như vậy trong buổi họp thường kỳ đầu tiên. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, ngay từ đầu bản thân anh đã không nên tham khảo ý kiến của Hoàng Thiếu Thiên rồi. Sau đó Vương Kiệt Hi đã bất đắc dĩ nghĩ thế. Hoàng Thiếu Thiên cậu ta sao có thể có kinh nghiệm ở chung với nữ tuyển thủ ngày thường được? Có một lần, Vương Kiệt Hi nhặt được tờ giấy Liễu Phi chuyền cho Chu Diệp Bách, trên đó viết "Cậu nhìn kìa trên tay áo đội trưởng có cái kẹp nhỏ". Vương Kiệt Hi cúi đầu nhìn thử ống tay áo mình, quả là có cái kẹp nhỏ màu đen, nhưng rốt cuộc điều này có gì đáng để cô phải ghi ra giấy?
Nghĩ một hồi, Vương Kiệt Hi mở máy tính bảng chiến thuật của mình ra, nhấp vào QQ của Dụ Văn Châu.
Vương Bất Lưu Hành: Có đó không?
Sách Khắc Tát Nhĩ: Đây
Sách Khắc Tát Nhĩ: Đội trưởng Vương có việc gì à?
Vương Kiệt Hi cân nhắc câu từ một chút.
Vương Kiệt Hi: Tân binh trong đội mấy cậu, có từng gặp vấn đề tâm lý gì không?
Sách Khắc Tát Nhĩ: Đương nhiên là có rồi.
Sách Khắc Tát Nhĩ: Tân binh Tốt nhất chiến đội bọn tôi, bạn học Vu Phong, giữa mùa giải đã từng bị người bao vây tấn công đến mức suýt sụp đổ.
Sách Khắc Tát Nhĩ: Một trong những vấn đề thường gặp của tân binh chính là không thể chịu đựng được thất bại. Một khi thua, tâm lý của họ sẽ trở nên mất cân bằng và nghi ngờ khả năng của chính mình.
Sách Khắc Tát Nhĩ: Tôi đoán tình huống bên đội trưởng Vương, cũng cùng loại à?
Vương Bất Lưu Hành: Ừ…
Sách Khắc Tát Nhĩ: Đang nghĩ gì?
Vương Bất Lưu Hành: Đang thử lý giải.
Vương Bất Lưu Hành: Tôi thử cảm nhận rồi, nhưng hình như lúc làm tân binh tôi chưa thua bao giờ
Sách Khắc Tát Nhĩ: …
Sách Khắc Tát Nhĩ: Đội trưởng Vương, câu này của anh hơi bị kéo phẫn nộ đó. ^ ^
Đặng Phục Thăng đi thẳng xuống sảnh chung, lần mò trong bóng tối, bước về phía chiếc máy bán hàng tự động đặt cạnh cánh cửa lớn đã khóa.
Anh hơi lo cho Liễu Phi, vừa nãy anh qua gõ cửa thử thì cô không có trong ký túc xá. Anh đã thử gọi điện, nhưng lại chỉ nhận được chuỗi âm báo tít thật dài.
Sẽ không sao đâu, cô ấy cũng không yếu ớt đến vậy. Đặng Phục Thăng lấy lon hồng trà rơi xuống máy bán hàng, mở nắp, nốc ừng ực, quay đầu lại liền thấy màn hình LED phía sau đang im lặng phát video, chính là phần sau của đoạn video quảng cáo nọ.
Dù toàn bộ đèn đã tắt, trong đại sảnh chỉ còn lại hai ngọn đèn khẩn cấp màu xanh ở góc, thì màn hình kia cũng sẽ không bao giờ tắt. Trên đó là khoảnh khắc Vi Thảo giành chức vô địch, ánh đèn sân khấu trên màn hình xua tan cả bóng tối trong sảnh —— khán giả trên khán đài sân nhà vui mừng tột độ, trong đoạn phim câm, họ dùng những biểu cảm phấn khích đầy khoa trương truyền đi tiếng hò reo; các tuyển thủ Vi Thảo lao ra khỏi phòng thi đấu, vây quanh Vương Kiệt Hi đang đi về phía ánh đèn sân khấu ở giữa hội trường. Ngay cả Phương Sĩ Khiêm, người vốn đã quen gượng gạo, trên gương mặt cũng nở một nụ cười rạng rỡ không chút giấu giếm.
Lúc đó Đặng Phục Thăng cũng ở hiện trường, còn ngồi ở hàng ghế đầu, ngang hàng với phòng thi đấu, nhưng anh không thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó. Khi hai chữ Vinh Quang hiện lên trên màn hình, anh đã lập tức bị dòng thành viên trại huấn luyện Vi Thảo ồ ạt đổ ra từ khán đài che mất. Bọn họ lao lên sân khấu một cách liều lĩnh, nhưng lại bị bảo vệ của nhà thi đấu nhà mình chặn lại ở cuối lối đi. Cuối cùng, các trại viên trẻ tuổi và bảo vệ ôm chầm lấy nhau, thay nhau lau nước mắt bằng tay áo của đối phương.
Anh biết Liễu Phi cũng ở trong đó. Quan hệ giữa Đặng Phục Thăng và các đội viên trẻ tương đối hòa thuận, anh đã từng hỏi cô, trong buổi họp thường kỳ đầu tiên của mùa giải, vì sao sau khi Vương Kiệt Hi quan tâm nói với cô câu kia, cô lại khóc?
Liễu Phi cười, ánh mắt dần thả lỏng, nhìn xa ra cửa sổ. Cô không có vẻ ngoài xinh đẹp tuyệt trần như Tô Mộc Tranh, nhưng khi bàn về giấc mơ thì cả tàn nhang của cô cũng như mờ đi, lộ ra nụ cười tươi rói đẹp đến khó ai phủ nhận.
Nói thế nào đây, anh Đặng Phục Thăng, anh hiểu không? Từ khi bắt đầu thành lập Liên minh Vinh Quang, em đã là fan Vi Thảo rồi. Sau khi đội trưởng ra mắt, em và một vài fan cuồng nhiệt đã từng thống nhất với nhau là sẽ cùng vào trại huấn luyện, cùng làm tuyển thủ chuyên nghiệp, thế nhưng kết quả thì, chỉ còn mình em ngồi nơi ấy. Em biết tư chất em rất bình thường, không thể so với những tuyển thủ hàng đầu, cũng không khao khát trở thành vị trí chủ lực như chị Mộc Tranh chị Vân Tú, nhưng một em như này, ít nhất cũng có thể làm được điều gì đó cho Vi Thảo… Anh Đặng Phục Thăng, anh hiểu chưa?
"… Ai đó?"
Đặng Phục Thăng đặt lon nước xuống, đột ngột xoay người tiến về phía cửa kính vốn đã nên khóa chặt.
"Suỵt, suỵt, đừng kêu, Phục Thăng, là tôi…"
Đặng Phục Thăng bất đắc dĩ nhìn Phương Sĩ Khiêm lén lút đẩy cửa ra, lại ngồi xổm xuống khóa cửa lần nữa. Ánh trăng xuyên qua lớp kính, hắt lên thân hình Phương Sĩ Khiêm một cái bóng nghiêng nghiêng. Anh ta đang cầm một chiếc túi mua từ cửa hàng tiện lợi gần đó, miệng nhai gì đó, tỏa ra hương vị ngọt ngào.
"Cậu đừng có nói với Vương Kiệt Hi là tôi có chìa khóa dự phòng nhé." Anh ta vừa bước vào vừa nói, cố gắng làm thân với Đặng Phục Thăng: "Này, chia cậu nửa số kẹo mè xửng tôi vừa mua nhé? Để lát nữa tôi nhét vào tủ lạnh, để chỗ cũ, cậu tự lấy là được, đừng nói Vương Kiệt Hi biết, cậu ta cũng thích ăn."
"Được được được."
Sớm chiều ở chung với Phương Sĩ Khiêm được một năm, Đặng Phục Thăng cũng xem như đã hiểu được tính cách của vị đàn anh này, bấy giờ cười qua quít.
"Sao nửa đêm anh còn ra ngoài mua kẹo mè xửng đó?"
"Tôi nói cậu biết, cũng chỉ có nửa đêm tôi mới đi mua kẹo mè xửng thôi. Cậu nhìn kết cấu món này xem, dai cứng y chang Vương Kiệt Hi, nửa đêm nhai nhai nó vừa xả stress vừa xả tức biết bao, có lạc mất boss cũng có thể bò dậy cướp lại được, thậm chí tôi còn có thể vừa nhai mè xửng vừa cày cái phần mềm huấn luyện nhàm chán kia cả đêm nữa đó."
Đặng Phục Thăng bật cười.
"Sao hả? Cậu không tin tôi, không tin cậu thử đi."
"Không có không có." Đặng Phục Thăng vẫn cười: "Tôi chỉ chợt cảm thấy, đúng là ba câu anh không rời đội trưởng thật."
Phương Sĩ Khiêm lập tức biểu diễn một màn lật mặt 180 độ cho anh xem.
"Cậu nói thế là tôi không thích nghe rồi, Phục Thăng à. Nói cậu biết nhé, từ khi cậu mới vào Vi Thảo, tôi đã đặc biệt quý cậu rồi. Cậu gọi tôi là tiền bối, cậu tôn trọng ý kiến của tôi, biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói, cậu không giống Vương Kiệt Hi."
Đặng Phục Thăng quyết định không chỉ ra rằng kể cả khi nói vậy anh ta vẫn nhắc về Vương Kiệt Hi như cũ nữa.
"Thân là kỵ sĩ, sao có thể không đối tốt với trị liệu của đội chứ, anh nói phải không tiền bối."
"Nói cả nửa ngày hóa ra cậu đang lấy lòng tôi à?"
"… Sao anh không nghĩ theo hướng tốt chứ!"
"Sao mà tôi không nghĩ theo hướng tốt." Phương Sĩ Khiêm nhét túi đồ mua ở cửa hàng tiện lợi vào tay Đặng Phục Thăng: "Hơn nửa đêm tôi thấy mình cậu ở đây như có tâm sự, nên mới đứng lại tán dóc với cậu này, cậu có nghĩ tôi theo hướng tốt không?"
"… Ừm."
Đặng Phục Thăng xách cái túi của Phương Sĩ Khiêm, lòng chợt cảm động.
"Nói thật, đây vẫn là lần đầu tiên tôi đánh vòng loại trực tiếp. Không chỉ những người trẻ tuổi, tôi… Tôi cũng sợ thua."
Phương Sĩ Khiêm cười.
"Cậu sợ cái gì, cậu sợ thực lực mình không đủ à?"
"Có lẽ không phải, tôi cảm thấy mình không đủ tự tin…"
"Vậy cậu tin Vương Kiệt Hi không?"
"Hả?"
Đặng Phục Thăng khẽ giật mình.
"Cậu cho là vì sao cậu phải đến Vi Thảo? Thật sự tin lời trên diễn đàn là vì tôi với Vương Kiệt Hi bất hòa nên mới mời cậu đến điều hòa sao? Nghĩ gì thế?"
Đặng Phục Thăng ngơ ngác nhìn Phương Sĩ Khiêm:
"Hóa ra anh còn dạo diễn đàn à…"
"Hả? Dạo diễn đàn thì sao? Trên đó có bao nhiêu thứ vui lắm đó, năm ngoái chẳng phải Vương Kiệt Hi đi biển bị rám nắng sao, trên diễn đàn có người còn làm hẳn một game flash bôi kem nền cho cậu ta, cậu chơi không? Chơi thì tí nữa tôi gửi cho. Có thể đổi màu kem thành xanh tím, chơi cũng vui."
"Không phải, ý tôi là…" Đặng Phục Thăng vẫn chưa kịp phản ứng: "Sao hôm nay đột nhiên anh khen đội trưởng dữ vậy, nhất thời tôi cảm thấy hơi khó tiếp thu…"
"Hả?" Phương Sĩ Khiêm huých vai Đặng Phục Thăng, đẩy anh vào trong: "Chẳng phải tôi đang an ủi cậu sao, cậu cho là cậu ta ở đây tôi sẽ nói mấy câu này với cậu ta ấy hả? Cậu đừng xem lòng tốt thành lòng lang dạ thú chứ, để tôi nói cậu nghe…"
Giọng Phương Sĩ Khiêm ngày càng xa, hai người biến mất phía sau màn hình lớn.
Bên cạnh cửa, trong phòng khách tối đen như mực, Liễu Phi ôm hai đầu gối cuộn tròn trên ghế sô pha lặng lẽ ngẩng đầu lên.
Cô đã ngồi đây rất lâu rồi, cô cũng biết đàn anh đang đi tìm mình. Thế nhưng khi Đặng Phục Thăng đi về phía máy bán hàng tự động, cô lại cố gắng nhích gần hơn một chút vào bóng cây cao su tối đen, nín thở giữ im lặng.
Là đội trưởng đã để mình ra sân. Cô rầm rì ghi nhớ.
Là đội trưởng. Dù mình không tự tin đến thế, mình vẫn muốn…
"Em vẫn còn ở đây à."
Liễu Phi dụi mắt.
Quả nhiên vẫn nên đi ngủ rồi. Cô đã xem video cả trăm ngàn lần, nhưng chưa từng nghe thấy câu thoại như vậy, chẳng biết giọng đội trưởng từ đâu ra nữa… Có vẻ là ảo giác.
…?
Liễu Phi bỗng nhiên đứng dậy, thấy trong bóng tối trước mặt, thật sự có hình bóng Vương Kiệt Hi. Sau lưng anh là màn ảnh giảm độ sáng, cô không thấy rõ mặt anh lắm, như thể anh vừa từ trong kia bước ra vậy.
Liễu Phi bồn chồn xoa khóe mắt, trốn về sau.
"Không ạ, em, có lỗi với đội trưởng, em biết là đã tắt đèn rồi, em sẽ về ngủ tiếp…"
Hình như Vương Kiệt Hi đã cười, quá tối, Liễu Phi không thấy rõ lắm.
"Ngồi một chút đi."
Liễu Phi nghe thấy anh nói.
Cô chần chừ một lát rồi ngồi xuống chỗ cũ. Vương Kiệt Hi đi tới, ngồi xuống ghế sofa cách cô khoảng nửa người.
Màn hình vẫn đang chiếu những cảnh kỹ năng ma pháp và hiệu ứng bùng nổ, xen lẫn cảnh đèn flash lóe sáng trong buổi phỏng vấn truyền thông, rồi từng góc phòng trong cơ sở của câu lạc bộ Vi Thảo lần lượt hiện ra. Liễu Phi len lén liếc sang, thấy trong khoảnh khắc im lặng ấy, ánh mắt Vương Kiệt Hi cũng nhìn về phía màn hình: Vương Kiệt Hi trong quá khứ phản chiếu trong con ngươi của Vương Kiệt Hi hiện tại, lộng lẫy tựa viên mắt mèo mun.
"… Em xin lỗi." Liễu Phi ấp úng, do dự mở miệng: "Đội trưởng… Có phải đội trưởng đã phát hiện ra rồi không, trạng thái của em không tốt lắm… Đã làm đội trưởng lo lắng rồi."
Vương Kiệt Hi lắc đầu.
"Đây chính là một trong những công việc của đội trưởng."
"Thật xin lỗi…"
"Không cần luôn nói xin lỗi. Đã vào vòng loại trực tiếp rồi, ai cũng biết sẽ phải đánh cẩn thận hơn, dè dặt hơn, tâm lý cũng sẽ thay đổi. Không chỉ riêng em đâu."
Liễu Phi lắc đầu, rồi lại gật đầu.
"Đội trưởng… Cũng sẽ sợ sao?"
"Sợ cái gì?"
"Sợ… Đánh thua, trở thành tội nhân Vi Thảo. Đội trưởng… Anh đã từng nghĩ vậy chưa?"
"Đã từng."
Đáp án hoàn toàn khác với dự tính khiến Liễu Phi kinh ngạc quay đầu.
Vương Kiệt Hi trong bóng đêm cười cười, nhìn khoảng không đen nhánh trước mắt.
"Thật ra đến năm ngoái anh vẫn nghĩ thế. Nếu anh chuyển mình thất bại, vậy chính anh đã làm Vi Thảo chậm trễ một năm. Truyền thông cũng nói thế, bọn họ nói đúng. Trong quãng thời gian anh liên tục thua vì mải miết mài giũa lối đánh, ngày nào cũng có những dòng tít lớn viết rằng: "Vi Thảo bị Vương Kiệt Hi kéo xuống vực sâu.""
Liễu Phi cúi đầu, im lặng không lời.
Tất nhiên cô cũng nhớ rõ đoạn thời gian đó, cùng nỗi đè nén khổ sở phủ lên tất cả mọi người.
"Nhưng anh không làm gì sẽ càng hại chiến đội hơn. Có lẽ sẽ không có ai chỉ trích anh, có lẽ mọi người sẽ bảo không phải lỗi của anh, nhưng cứ vậy Vi Thảo sẽ mãi thua trong trận đoàn chiến. Anh có việc phải làm, làm, và thất bại, là trách nhiệm của anh. Nếu cứ mãi không thử, thì đấy cũng là trách nhiệm của anh. Trách nhiệm duy nhất của đội trưởng Vi Thảo, là đưa chiến đội giành lấy thắng lợi."
Trong một chốc, Liễu Phi không thể thốt nên lời, cô cúi đầu thấp xuống.
"Em vẫn luôn hi vọng kỹ năng của mình có thể tiến bộ, nhưng em…" Hồi lâu sau, rốt cuộc cô cũng mở lời: "Trong vòng đấu bảng đối đầu Lam Vũ, anh đã để em lên, cũng vì đối phương có thuật sĩ, thiện xạ có thể cắt ngang, thế nhưng em… thế nhưng em đã bị anh Tống Hiểu đánh bại hoàn toàn… Em hoàn toàn không đột phá nổi…"
"Đúng là trình độ của em vẫn chưa đủ."
Vương Kiệt Hi nhẹ nhàng cắt ngang.
Sống mũi Liễu Phi cảm thấy cay xè, suýt nữa đã rơi nước mắt.
"Nhưng anh cũng đã thấy, khi đó em vẫn không thoát khỏi sự kèm cặp của Tống Hiểu, thế nhưng lúc Dụ Văn Châu mở ra Cánh Cửa Tử Vong then chốt đó, em vẫn bắn phát Barrett Bắn Tỉa. Mục đích của em là gì?"
"Mục đích em là…"
Liễu Phi chần chừ đáp.
"Em muốn đánh cược một phen xem có thể bắn ra hiệu quả xuyên thấu hay không, xác suất 28%… Nhưng em đã không thành công… Kỳ tích không xảy ra…"
"Cách đối phó đó rất chính xác."
Trong bóng tối, Vương Kiệt Hi nói vậy, giọng bình thản dịu dàng, mang một sức thuyết phục không cho phép phản bác.
"Phép cược của em rất chính xác. Cảm ơn em đã cược."
Liễu Phi mím chặt môi, cứ thế mơ hồ bật khóc.
Màn hình lớn bỗng chiếu lại cảnh đoạt giải quán quân, rực rỡ đến chói mắt. Liễu Phi đang khóc thút thít thì thấy đội trưởng chợt nghiêng người về phía mình, đưa một gói khăn giấy sang. Sau lưng anh là tiếng hò reo như sóng biển dâng trào, là pháo hoa và muôn mảnh giấy màu tung bay như cơn sóng lớn, cuốn theo làn mưa bụi ánh sáng tràn tới.
Nhân lúc ánh sáng còn chưa kịp tắt đi, Liễu Phi gương mặt lấm lem, cố gắng nở một nụ cười.
Đội trưởng đưa lưng về phía nguồn sáng, có thể đội trưởng cũng đang cười.
Rõ ràng đêm đã khuya, rõ ràng màn hình đã hạ độ sáng chỉ còn tỏa ra chút ánh yếu ớt, vậy mà khoảnh khắc ấy, trước mắt Liễu Phi lại sáng rực như giữa ban ngày — đôi mắt cô bỏng rát tựa như khi nhìn thẳng vào ánh mặt trời, nhưng vẫn lưu luyến chẳng thể dời đi.
Ngay cả vầng trăng cũng nghiêng đi. Liễu Phi bình tĩnh lại, bóng tối lại bao trùm căn phòng. Bóng dáng Vương Kiệt Hi lại tối sầm, tay đặt trên đầu gối, dường như vẫn đang lặng lẽ quan sát cô.
"Mọi người thường nói, vào vòng loại trực tiếp rồi, mỗi trận đấu đều vô cùng quan trọng. Nhưng anh chưa từng nghĩ như vậy."
Liễu Phi đã dùng đến hết tờ khăn giấy cuối cùng, cô cảm thấy giọng đội trưởng chưa từng dịu dàng như bây giờ.
"Là một tuyển thủ chuyên nghiệp, trận đấu duy nhất em cần phải nghĩ đến, chỉ có trận đấu trước mắt. Trận chung kết cũng chỉ là trận cuối cùng trong tất cả những trận thi đấu mà thôi. Chỉ có trong trận đấu ấy, em mới thấy ngọn đèn và chiếc cúp. Còn đâu trong mọi trận đậu, thắng đều có nghĩa em sẽ còn trận kế tiếp, mà thua, cũng chỉ là em sẽ phải chờ trận kế lâu hơn một chút."
Liễu Phi quẹt mũi, dùng sức gật đầu.
"Cho em."
Liễu Phi cúi đầu, thấy Vương Kiệt Hi đưa cho mình một vật gì đó hình khối chữ nhật. Nhận vào tay rồi, cô mới phát hiện nó chỉ to bằng lòng bàn tay, bọc trong màng nhựa, cứng và dẹt.
"Cái này… Đây là gì ạ?"
"Kẹo mè xửng. Còn rất mới, hình như vừa mua hôm nay."
Vương Kiệt Hi trả lời.
"Ăn xong thì đi ngủ đi."
Liễu Phi ngây ra hai giây đồng hồ, rồi bỗng thấy buồn cười. Mấy giây sau, rốt cuộc cô vẫn không nhịn nổi bật cười thành tiếng trong bóng tối.
Vương Kiệt Hi bối rối nhìn cô, tựa như không thể hiểu sao lúc thì cô khóc, lúc thì cô lại cười. Hơi thở cô vẫn chưa trở lại bình thường sau trận khóc, giờ đã cười đến hít thở không thông. Vương Kiệt Hi đợi hồi lâu, cảm thấy có lẽ cô đã không còn ý định giải thích với anh nữa.
Nhưng điều đó cũng không sao. Họ có thể không hiểu nhau, nhưng cuối cùng rồi họ vẫn sẽ cùng chiến đấu ở một nơi.
"Chúc ngủ ngon."
Vương Kiệt Hi đứng lên.
"Đội, ha ha, đội trưởng chúc ngủ ngon…"
Vương Kiệt Hi gật đầu, quay người rời đi.
Còn lại một mình Liễu Phi, vẫn cười ngặt nghẽo không ngừng được.
END