• DIỄN ĐÀN TOÀN CHỨC CAO THỦ

Diệp Tu - BOSS lớn nhất lịch sử Vinh Quang

Phong Diệp Anh

Phó bản trăm người
Messages
81
Likes
235
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp già mất nết,Sở Mộc nữ thần,Đôi mắt chân thành
#61
Góp cái hình lão Diệp thời còn là đội trưởng của Gia Thế nà:


(Hồi đó ổng dễ thương dễ sợ, nhưng giờ thì hết rồi.)
Đừng tin lầu trên, đó là ảnh gần đây đi quảng cáo lừa tiền dân đen, không phải ảnh thời trẩu tre đâu. Tui nhắc lại đừng có tin, lừa tình lừa tiền cả đấy 😄😄😄
 

Tán Ô Nhỏ

Núp lùm đêm khuya, đu chuối bắn tỉa
Hội Tự Sát
Messages
452
Likes
1,818
Location
Trong Soul Sờ-Tôn
Team
Khác
Fan não tàn của
Tô Mộc Thu
#62
CHÚC MỪNG SINH NHẬT DIỆP TU!!!!
Nhân dịp này thì có viết 1 cái review ngắn ngắn, coi như quà mừng. Mong mọi người không chê.

[CẢM NHẬN NHÂN VẬT] DIỆP TU - NO TITLE


Về Diệp Tu, có nhiều thứ để nói về anh ta, thậm chí là rất nhiều. Sau một ngày hôm nay thôi, bạn có thể thu được đủ ba vạn sáu nghìn chữ lời hay ý đẹp về người này. Nhưng một khi đã nhiều như thế, tự nhiên đến lúc phải viết, sẽ chẳng biết phải tìm về từ đâu. Vậy nên, viết về Diệp Tu là một điều quá dễ, mà cũng lại rất khó. Với tôi, Diệp Tu giống như mùa đông Nhật Bản vậy. Thực ra, mùa đông ở đâu cũng giống nhau mà thôi. Nhưng tiểu tiết thêm vào một chút sẽ dễ chống đỡ hơn. Ừ, Diệp Tu giống như mùa đông Nhật Bản, hay nói đúng ra, mùa đông Nhật Bản làm tôi nhớ đến anh ta. Mùa đông ở Nhật Bản ập đến sau khi lá thu đỏ dần tàn. Cái cảm giác ấy, nhìn từng màu lá úa dần, héo rũ dần, nhìn từng sắc đỏ vốn rất thắm dần rỉ ra một màu như rỉ sắt, tàn tàn úa úa. Cái cảm giác ấy, làm tôi nhớ lại cảnh Diệp Tu rời khỏi Gia Thế. Không hiểu sao, nó gần như một dấu hiệu đi. Như một cái gì đó đã cố gắng đến hết hạn mực của nó rồi sau đó, tàn lụi, ủa dần đi. Thực ra nếu so Diệp Tu trong cả bộ Toàn Chức với mùa đông thì không đúng. Nhưng nguyên tác hiện tại mới chỉ đang được dịch đoạn đầu mùa 10 nên coi như vừa vặn. Diệp Tu đầu truyện giống như màu lá úa tàn kia vậy. Không hẳn là đáng thương, vì ta biết từng có một thời chúng đã trổ rất đẹp rất rực rỡ. Nhưng có lẽ chính vì chúng đã từng rất đẹp rất rực rỡ, nên giờ đây khi nhìn chúng úa tàn, và biết rằng chẳng mấy chốc, chúng sẽ rời đi, làm chúng ta không khỏi cảm thấy… đau lòng. Ừ, là đau lòng. Đau lòng khi nhìn thấy lá trên cành dần rụng. Đau lòng khi nhìn thấy Diệp Tu phải đi.

Nhưng dù bắt đầu bằng một sự đau lòng như thế, mùa đông Nhật Bản không làm người ta phải buồn. Cái quang cảnh các cành khô trụi hết lá nhưng vẫn vươn lên cao, cao mãi, cao như thể chọc thủng trời xanh gợi ra một sức sống nào đó vẫn bền bỉ chảy. Nó không rừng rực như lửa đỏ, không ào ạt như mưa, không mãnh liệt như gió thổi qua rừng già. Nó âm thầm chảy, tựa như một dòng nung nham nóng đỏ, nhìn chậm chạp như một con rùa già nhưng lại đủ sức thiêu rụt bất cứ nơi nào nó chảy qua. Diệp Tu cũng vậy. Nhiệt huyết của hắn không rõ, hăng hái của hắn không rõ. Hắn cứ bàng quang nhìn mọi sự, nhàn nhạt như cái màu xám của mùa đông phủ lên vạn vật vậy. Nhưng sẽ chẳng ai dám nói hắn không còn nhiệt huyết, không còn hăng hái. Hắn bắt đầu lại từ đầu, đi từng bước một, không quan tâm xung quanh nói gì, hắn cứ như vậy đi. Tôi nghĩ, có lẽ ngay cả khi cạnh hắn chẳng có một ai, hắn vẫn sẽ bước đi như vậy. Mà không phải “có lẽ”, là chắc chắn, đương nhiên như vậy. Nhớ không, hắn từng nghĩ rằng, dù cho Trần Quả không ủng hộ hắn không giúp đỡ hắn, hắn vẫn sẽ tự lập một chiến đội trở về Liên Minh cơ mà? Vốn Diệp Tu là kẻ như vậy, độc lai độc vãng, chẳng cần một ai cũng chẳng cầu một ai, tự lấy nhiệt huyết bản thân đốt thành ngọn lửa soi đường. Giống như cây cối về đông tự động ủ thầm dòng nhựa để xuân tới bừng thành muôn vạn đóa hoa.

Diệp Tu trong tôi là vậy, không ngập tràn sức sống như xuân, không nồng nhiệt như hạ, không rực rỡ như thu, cứ nhàn nhạt mà bền bỉ như mùa đông dài dặc. Còn bạn, Diệp Tu trong bạn là gì?
 

Diệp Dụ Sinh Phiền

Farm exp kiếm sống
Messages
116
Likes
169
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
Diệp Thần~
#63
CHÚC MỪNG SINH NHẬT DIỆP TU!!!!
Nhân dịp này thì có viết 1 cái review ngắn ngắn, coi như quà mừng. Mong mọi người không chê.

[CẢM NHẬN NHÂN VẬT] DIỆP TU - NO TITLE


Về Diệp Tu, có nhiều thứ để nói về anh ta, thậm chí là rất nhiều. Sau một ngày hôm nay thôi, bạn có thể thu được đủ ba vạn sáu nghìn chữ lời hay ý đẹp về người này. Nhưng một khi đã nhiều như thế, tự nhiên đến lúc phải viết, sẽ chẳng biết phải tìm về từ đâu. Vậy nên, viết về Diệp Tu là một điều quá dễ, mà cũng lại rất khó. Với tôi, Diệp Tu giống như mùa đông Nhật Bản vậy. Thực ra, mùa đông ở đâu cũng giống nhau mà thôi. Nhưng tiểu tiết thêm vào một chút sẽ dễ chống đỡ hơn. Ừ, Diệp Tu giống như mùa đông Nhật Bản, hay nói đúng ra, mùa đông Nhật Bản làm tôi nhớ đến anh ta. Mùa đông ở Nhật Bản ập đến sau khi lá thu đỏ dần tàn. Cái cảm giác ấy, nhìn từng màu lá úa dần, héo rũ dần, nhìn từng sắc đỏ vốn rất thắm dần rỉ ra một màu như rỉ sắt, tàn tàn úa úa. Cái cảm giác ấy, làm tôi nhớ lại cảnh Diệp Tu rời khỏi Gia Thế. Không hiểu sao, nó gần như một dấu hiệu đi. Như một cái gì đó đã cố gắng đến hết hạn mực của nó rồi sau đó, tàn lụi, ủa dần đi. Thực ra nếu so Diệp Tu trong cả bộ Toàn Chức với mùa đông thì không đúng. Nhưng nguyên tác hiện tại mới chỉ đang được dịch đoạn đầu mùa 10 nên coi như vừa vặn. Diệp Tu đầu truyện giống như màu lá úa tàn kia vậy. Không hẳn là đáng thương, vì ta biết từng có một thời chúng đã trổ rất đẹp rất rực rỡ. Nhưng có lẽ chính vì chúng đã từng rất đẹp rất rực rỡ, nên giờ đây khi nhìn chúng úa tàn, và biết rằng chẳng mấy chốc, chúng sẽ rời đi, làm chúng ta không khỏi cảm thấy… đau lòng. Ừ, là đau lòng. Đau lòng khi nhìn thấy lá trên cành dần rụng. Đau lòng khi nhìn thấy Diệp Tu phải đi.

Nhưng dù bắt đầu bằng một sự đau lòng như thế, mùa đông Nhật Bản không làm người ta phải buồn. Cái quang cảnh các cành khô trụi hết lá nhưng vẫn vươn lên cao, cao mãi, cao như thể chọc thủng trời xanh gợi ra một sức sống nào đó vẫn bền bỉ chảy. Nó không rừng rực như lửa đỏ, không ào ạt như mưa, không mãnh liệt như gió thổi qua rừng già. Nó âm thầm chảy, tựa như một dòng nung nham nóng đỏ, nhìn chậm chạp như một con rùa già nhưng lại đủ sức thiêu rụt bất cứ nơi nào nó chảy qua. Diệp Tu cũng vậy. Nhiệt huyết của hắn không rõ, hăng hái của hắn không rõ. Hắn cứ bàng quang nhìn mọi sự, nhàn nhạt như cái màu xám của mùa đông phủ lên vạn vật vậy. Nhưng sẽ chẳng ai dám nói hắn không còn nhiệt huyết, không còn hăng hái. Hắn bắt đầu lại từ đầu, đi từng bước một, không quan tâm xung quanh nói gì, hắn cứ như vậy đi. Tôi nghĩ, có lẽ ngay cả khi cạnh hắn chẳng có một ai, hắn vẫn sẽ bước đi như vậy. Mà không phải “có lẽ”, là chắc chắn, đương nhiên như vậy. Nhớ không, hắn từng nghĩ rằng, dù cho Trần Quả không ủng hộ hắn không giúp đỡ hắn, hắn vẫn sẽ tự lập một chiến đội trở về Liên Minh cơ mà? Vốn Diệp Tu là kẻ như vậy, độc lai độc vãng, chẳng cần một ai cũng chẳng cầu một ai, tự lấy nhiệt huyết bản thân đốt thành ngọn lửa soi đường. Giống như cây cối về đông tự động ủ thầm dòng nhựa để xuân tới bừng thành muôn vạn đóa hoa.

Diệp Tu trong tôi là vậy, không ngập tràn sức sống như xuân, không nồng nhiệt như hạ, không rực rỡ như thu, cứ nhàn nhạt mà bền bỉ như mùa đông dài dặc. Còn bạn, Diệp Tu trong bạn là gì?
Cũng như vậy, dù thiên ngôn vạn ngữ, dù dùng bao nhiêu những lời hay ý đẹp cũng không đủ để nói về con người này. Chỉ cần một câu thôi: DIỆP TU ĐẠI THẦN TỐT NHẤT THẾ GIỚI ! ! !
 

Spring bunny

Gà con tiến hóa
Messages
17
Likes
41
#64
Cái tính lụy tài ngàn năm của lão Tu không phải đột nhiên sinh ra khi rời khỏi Gia Thế mà là có từ rất lâu rồi, bài viết sau đây của mình sẽ chứng minh điều đó.
Lão Tu luôn biết rằng "Vinh Quang không phải trò chơi của một người" nhưng lão lại mềm lòng trước những sự cố gắng phấn đấu của đàn em. "Mềm lòng" không phải là khi pk thì nhường mấy bé, (có mà càng đánh sml cho không dậy nổi luôn) mà là tạo môi trường nuôi dưỡng tài năng mấy ẻm (kiểu cứ cố gắng hết sức, anh mày sẽ tận lực bù đắp lỗ hổng cho). Tuy không đao to búa lớn mắng chửi sml; cũng không dịu dàng chỉ tận tay, bưng cơm tới miệng mà đút cho mấy ẻm nhưng những lời hướng dẫn của lão luôn thẳng thắn chọt đúng điểm, thốn đến tận óc, nhức đến tận xương, để đàn em nhớ kĩ lần sau không bị ăn hành nữa. Lão cũng rất kiên trì, ở Gia Thế từ năm thứ 4 đến năm thứ 7, cho dù đàn em có không nghe lời, luôn ngầm quấy phá, nhưng với bản năng mẫu tử thiêng liêng, lão vẫn răn dạy hết lòng và thầm lặng cầu nguyện cho bọn nó hết tính trẻ trâu, quay đầu là bờ. Chỉ khi bị phản bội đến cùng cực, lão mới quyết tâm phất áo ra đi khỏi Gia Thế - mái nhà mà lão đã chiến đấu và bảo vệ suốt bao nhiêu năm.

Khi thành lập mái nhà mới, lão Tu luôn rèn dũa các đàn em, vì họ mà tạo ra môi trường thuận lợi nhất để trưởng thành. Đối với Đường Nhu là tạo điều kiện cho cô nhóc ăn hành ngập mồm, với Bánh Bao thì nuôi thả, với Hại người không mệt lại bàn giao cho Tô cô nương hướng dẫn, với Một tấc tro thì chỉ ra nghề nghiệp có thể phát huy hết khả năng, và với Tay nhỏ lạnh giá thì bảo vệ để em ấy không bị cà cuống. (Với La Tập thì... trình bé còn non và xanh lắm..... vẫn nên học tập chăm chỉ vào.)
Dù cho không phải lúc nào nỗi khổ của lão cũng được đền đáp. Em Nhu có tài nhưng lại vạ miệng, Bánh Bao hóa ra là người sao Hỏa lạc trôi đến Trái đất, Hại người không mệt lại mắc hội chứng sợ giao tiếp với người lạ cần nhẹ nhàng chăm sóc, được mỗi Một tấc tro thì nghề nghiệp của bé lại chuyên phối hợp chứ không cường công được. Nhất là trường hợp Tay nhỏ lạnh giá, vì tài năng có hạn nên thường xuyên là điểm yếu của đội, và mới đây thôi đã bị đối thủ lợi dụng, thế mà "má" Tu có bỏ ẻm đâu, còn làm full set đồ bạc cho bé nữa.

Vậy nên điểm yếu chết người của lão Tu chính là lụy tài, gặp được ngọc là lên đồng, bằng mọi giá phải lôi kéo về nhà mới chịu, biết là không làm gì được cũng phải thốt ra vài lời mời gọi gợi đòn, chính vì thế chúng ta mới có đội hình Hưng Hân bẩn bựa như ngày nay.





P/s: nếu trong bài viết có thông tin sai lệch, hoặc dùng sai khái niệm, mọi người cứ chỉ bảo tận tình cho mình bằng những gợi ý dễ chịu, đừng quăng gạch hay ném bom, mình dễ vỡ lắm, không chịu nổi đâu.
 
Last edited:

Ú chỉ thích ăn ngủ

Cống hiến cấp cao
Hội Tự Sát
Messages
207
Likes
1,176
Team
Hưng Hân
Fan não tàn của
ngư phủ và mấy con cá tự sát bất chấp
#65


DIỆP TU- Cảm xúc phải chăng là thứ không cần thiết nơi anh
Diệp Tu, mỗi người đọc Toàn Chức chắc hẳn dù không yêu quý anh thì cũng phải nể phục nhân vật này.

Bản thân mình đến với Toàn Chức bằng bản hoạt hình trước, lúc đó trong mắt mình hình ảnh Diệp Tu được xây trong bản hoạt hình là một con người đơ đơ hơn cả đơ, nguyên 12 tập phim, số biểu cảm xuất hiện trên gương mặt anh ít tới thảm thương. Nếu mình không gom hết dũng cảm đu chính văn có lẽ Diệp Tu với mình đã chìm nghỉm trong 1001 "main bá, cân cả thế giới".

Khi tới với truyện khi còn 17, 18 tuổi gì đó, lúc đó mình không thích Diệp Tu. Khi đó mình chỉ cảm thấy con người này rất đáng sợ. Nể anh thì có, nhưng yêu thích thì mình chỉ có thể trả lời là không. Vậy mà chẳng hiểu vì lí do gì mà hai năm sau mình đã thích nhân vật này tới vậy. Nó không chỉ là yêu thích mà còn là sự ngưỡng mộ dành Diệp Tu.

Một lí do rất quan trọng đương nhiên là chính vì anh là người mạnh nhất trong mắt mình; ngoài ra còn là do hình tượng của Diệp Tu rất giống con người mà mình muốn trở thành.
Trong mắt mình, điều nổi bật nhất cũng là điều làm nên sức mạnh của anh chính là sự lí trí của Diệp Tu. Anh lí trí tới có phần khắc nghiệt. Sự lí trí của những người sinh ra đã ôm mộng lớn và sẽ làm nên việc lớn.

Diệp Tu chỉ có một mục tiêu, anh ấy theo đuổi nó, đạt được nó bằng chính đôi bàn tay mình; bất cứ ai hay bất cứ thứ gì có thể ngăn được bước chân anh. Gia Thế không thể, Mộc Tranh không thể, gia đình anh càng không, thậm chí cả chính những cảm xúc hiếm hoi nơi anh cũng không thể. Anh sẽ chần chừ vì họ, xúc động vì họ nhưng Diệp Tu tuyệt đối sẽ không vì họ mà chệch hướng hay dừng lại. Anh không sống vì ai khác, anh chỉ vì anh, vì lòng truy cầu Vinh Quang chưa từng thay đổi nơi anh.

Diệp Tu khống chế cảm xúc, tình cảm của mình gần như là hoàn hảo như một cao thủ che giấu. Diệp Tu có cảm xúc, nhưng đó là những cảm xúc gì? Diệp Tu có tình cảm, nhưng phần tình cảm đó nhiều bao nhiêu? Không ai biết, chưa chắc chính bản thân anh đã biết. Chúng trốn quá kĩ, ẩn quá sâu. Gia Thế một tay anh gây dựng, vương triều của anh, ba quán quân tưởng như là niềm kiêu hãnh vô bờ bến cũng chỉ trở thành một chướng ngại trên con đường anh quay về đỉnh cao; Nhất Diệp Chi Thu bên anh mười năm, gắn bó với anh từ trong game cho tới sàn đấu chuyên nghiệp cũng chỉ đổi lại được 1s chần chừ của Diệp Tu trên sàn đấu, Đào Hiên 8 năm làm bạn cũng chưa một lần được anh chính miệng nói cho nghe hoàn cảnh của mình. Đọc tới hơn 1k4 chương truyện rồi nhưng mình đôi khi vẫn phải tự hỏi " rốt cuộc anh còn có thể lạnh lùng tới mức nào nữa?", "anh có thể trả giá bao nhiêu vì quán quân nữa?".

Khi đọc fanfic, mình rất thích Diệp trong hình tượng bậc đế vương hay chủ soái vang danh bốn phương, một mình đứng trên vị trí cao nhất. Anh không cô đơn, nhưng là người cô độc nhất. Vị trí đó, nó sinh ra như dành cho Diệp Tu vậy. Vô tình nhất là bậc đế vương" , câu này không hợp với Diệp Tu sao? Cái vô tình của anh không phải là anh không có tình cảm, anh có nhưng anh có thể dễ dàng bỏ nó lại, rủ bỏ nó, thản nhiên bước qua, đi tiếp; đó mới là sự vô tình của Diệp Tu.

Trong mắt anh dường như chỉ có Vinh Quang, thuốc lá và quán quân. Thời gian, tuổi trẻ, sức lực, trí óc của anh đều dành trọn cho chúng.

Điều này có thể làm nhiều bạn khó chịu nhưng đây thực sự là Diệp trong suy nghĩ của mình.

Hôm nay viết tới đây thôi, bữa sau lại tiếp. Có hứng nên viết luôn, câu chữ, ý trong câu khá lủng củng. Xin lỗi vì đã đưa tới một hình ảnh Diệp u tối như vậy.
 

Fan não tàn!!!

Gà con tiến hóa
Messages
20
Likes
17
#66
Da Diêp
Chiều cao tb là do trong truyện nhiều thanh niên cao quá, như Bánh Bao 1m88 chẳng hạn. Phờ phạc với lôi thôi thì đúng, nhưng ko hề mập nha, mặt giả mập thôi, da ổng cũng trắng lắm, ko đen đâu, tay ổng thì đẹp khỏi nói rồi :))
P/S: Trong mắt fan não tàn (mị chẳng hạn :))) thì dù Tu có ko đẹp cx thành đẹp, mà Diệp Thu ngời ngời như thế thì ổng ko đẹp sao đc, chỉ có là ko chăm chút nhan sắc thôi
Da diệp tu mà đen thì không có thiên lý , ông có rời nhà bao giờ đâu :)
 

Bình luận bằng Facebook