Hoàn [Writing Event - Niệm 2020] Hàn Diệp -Đoản theo art của Ring

oomi

Đốm trắng giữa đại mạc
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Bình luận
482
Số lượt thích
3,289
Location
Thanh Đảo
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp muôn năm \ = V = )/
#21
Niệm, tiếng Phạn là smṛti, nghĩa là nhớ.

Niệm trong Phật pháp là bất cứ cái gì mống khởi lên trong tâm, nhiều niệm tạo thành một ý.

Trong tiếng Hán, Niệm lại mang thêm những nghĩa khác.

Niệm của hoài niệm (怀念 ), của tư niệm (思念), của quyến niệm (眷念) là nghĩ tới, là nhớ mong, là nỗi nhớ nhung canh cánh trong lòng.

Niệm của tâm niệm (心念), của chấp niệm (執念) là chuyên tâm một lòng, là ghi nhớ, là không thể quên.



Với Project này, Niệm chính là loại chấp niệm của Hàn và Diệp dành cho Vinh Quang, là loại tâm niệm trong mối quan hệ của Hàn Diệp, cũng là tình cảm mà mỗi người chúng tôi dành cho họ.

Là chấp niệm, là ý niệm hay là tư niệm, cứ để ngôn từ giúp bạn tự cảm nhận.
Viết ra cho họ cũng như cho chính tôi, sau này từng câu từng chữ trở thành kỷ niệm, về những điều tôi từng tâm niệm.



Niệm, được ghép từ chữ Kim () nghĩa là hiện tại, bây giờ ở phía trên và chữ Tâm () nghĩa là trái tim, tấm lòng ở phía dưới.

Kim Tâm ghép thành NIỆM, nghĩa là trái tim này, tấm lòng này vẫn luôn ở đây.
uiiiiiii *vỗ tay* đọc thú vị quá
Tuyết đầu mùa, chăn ấm và vòng tay của người bên gối
oomi thích mỗi lần Koba đặt tiêu đề ghê, mỗi lần đều cảm thấy rất ấm áp và thú vị, tiêu đề vừa đọc đã cảm thấy thật thoải mái *xỉu*
Hàn Văn Thanh thì ngược lại, cả người nóng hầm hập như một đứa trẻ bất kể thời tiết, cứ đến mùa hè lại bị Diệp Tu gán mác “lò lửa di động”, ghét bỏ không cho ôm.
awwwwwwww hahaha Hàn đội bị ghét bỏ rồi hahahahahahaha
Diệp Tu được bao bọc trong hơi ấm của Hàn Văn Thanh, nửa thỏa mãn nửa ghen tị với cái thể chất “lò lửa” này.
Hàn Văn Thanh đã tỉnh từ lúc Diệp Tu dịch sát người lại, chờ Diệp Tu thôi ngọ nguậy mới vùi mặt vào gáy Diệp Tu gặm gặm.
awwww ư ư ư cứ mỗi lần đều soft thế này chắc oomi xỉu mất ư ư, dễ thương quá ư ư
Hàn Văn Thanh gác một chân lên người Diệp Tu, nhìn ra cửa sổ đánh giá thời tiết. Đúng là tuyết bắt đầu rơi rồi, từ cửa sổ phòng họ có thể nhìn thấy những mái nhà được phủ trắng xóa phía xa, ánh nắng không xuyên qua nổi những tầng mây mù, cả bầu trời mang một xám xịt lạnh lẽo.
oaaa oomi thích cách Koba viết ghê, mỗi lần đều chọt rất đúng điểm đáng yêu ư ư *ôm tim* cứ như này chắc oomi quote lại cả fic mất huhu
“Già mồm.”- Hàn Văn Thanh hừ nhẹ, thật ra nếu Diệp Tu không nói thì sáng nay anh cũng không có ý định ra ngoài, đúng là thời tiết này hợp làm ổ trong nhà hơn.
awww hí hí, hay là anh cũng muốn ôm người thương nằm tiếp ư ư *não động x 7749"
“Vậy sáng nay chúng ta ăn gì đây? Gọi đồ ăn nhé, tự nấu phải rửa chén, tui không muốn động vào nước trong cái trời này đâu.” – Diệp Tu không nằm yên, cầm lấy bàn tay đang đặt trên bụng mình của Hàn Văn Thanh lên bắt đầu mân mê. Tay Hàn Văn Thanh không thanh mảnh như tay hắn nhưng nhìn rất có lực, vừa to, vừa ấm áp vô cùng.
trôi trên dòng sông của cẩu lương và sự ôn nhu huhu, sao lại có thể tình như vậy, sắp sốc đường rồi ư ư, bắt đền Koba đó huhu ;v;
“Nước ấm không phải là nước sao? Nước ấm dùng xong không thành nước lạnh sao? Anh không rửa bát không có quyền lên tiếng vấn đề này.”
Dù giải nghệ xong thì bản tính “trạch” đã ăn sâu vào tính cách của hai người, mỗi lần ăn ngoài đều tốn rất nhiều công sức chọn quán ăn và di chuyển, hơn nữa, danh tiếng của bộ đôi Đấu Thần và Quyền Hoàng cũng gây không ít phiền phức mỗi lần ra ngoài, vì vậy, Hàn Văn Thanh và Diệp Tu đều thích tự nấu ăn hơn ăn ngoài, nói đúng hơn là Hàn Văn Thanh thích nấu cho Diệp Tu ăn, Diệp Tu thích ăn đồ Hàn Văn Thanh nấu.
nếu là oomi lỡ mà gặp chắc khóc bằng tiếng muôn thú luôn mất = ))))))) ư ư ư áu áu
Diệp Tu không để tâm đến việc Hàn Văn Thanh tiếp tục quấn lấy mình, thi thoảng còn cọ cọ trán vào tóc hắn, hơi thở nóng rực phả đều từng vào gáy theo từng nhịp thở.

“Lão Hàn, anh cầm tinh con chó à, đừng cọ loạn nữa nào. Để yên tui xem có gì ăn được.” – lướt lướt một lúc, Diệp Tu vẫn không nhìn đc đập cái tay đang vòng qua người mình sờ mó –“trời lạnh thế này ăn lẩu không? Chỗ lẩu cay lần trước chúng ta đi vị không tồi.”
soft chết tôiiiiiiii *thài* huhu chắc mii phải hold lại không thì quote hết fic thiệt quá ; ))))
“Để tui xem anh còn dám cứng miệng nói “không đỏ” không.”

Diệp Tu vứt điện thoại qua một bên, xoay hẳn đầu về sau rồi hôn một cái thật kêu vào mặt Hàn Văn Thanh, còn dùng răng cắn mạnh vào môi dưới của đối phương rồi mới rời ra, hài lòng nhìn gương mặt đang làm bộ thờ ở của Hàn Văn Thanh đỏ bừng lên vì ngượng, vui vẻ quay đi, miệng ngâm nga đắc ý.

“Ấu trĩ.” Hàn Văn Thanh vô thức siết chặt vòng tay lại, vùi hết gương mặt vào lưng Diệp Tu, miệng lầm bầm, “cậu càng ngày càng ấu trĩ.”
hí hí hí hí hàn độiiiiiii ngại kìa hí hí da mặt người ta khi yêu lại mỏng vậy saooo, Hàn đội Diệp đội ăn sáng, còn tui tình nguyện ăn bát cẩu lương đáng yêu này ư ư
“Ha ha ha, tui dự cảm thấy mùa đông năm nay sẽ không tệ nha, đâu mấy khi được thấy anh ngại, hồi trước tui còn tưởng anh không biết đỏ mặt nữa kia.”

“Ngủ đi, lát nữa chúng ta đi siêu thị.” Hàn Văn Thanh cảm thấy lượng nhiệt trên mặt mình chưa kịp rút đi hết đã chuẩn bị bị Diệp Tu khơi lên lại.

Diệp Tu không cười nữa, quay người lại vòng tay ôm lấy hông Hàn Văn Thanh, tham lam hút lấy hơi ấm trên da thịt kề cận, “Ừa, đi mua cái chăn khác nữa, cái chăn này không đủ cho tui sống qua mùa đông đâu.”

Hai người đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm ấy bằng một buổi sáng lười biếng và một nồi canh cá chép nghi ngút khói.

Khi bên nhau, cả mùa đông lạnh giá cũng trở nên dịu dàng đến vậy.
Thật có cảm giác như cả người cũng được ngâm trong sự ấm áp giữa mùa đông lạn giá vậy *ôm tim*
Hì hì, cảm ơn Koba đã viết một fic đáng yêu ấm áp tới vậy, bình thường hong comment nhiều nhưng mà mình rất là các fic bạn viết ư ư <3 <3 ư ư chờ mong hàng sắp tới từ Koba, lần nữa cảm ơn Kobaa nhiềuu nhaaa <3
 

Kobayashizu

Người chơi công hội
Bình luận
47
Số lượt thích
442
Fan não tàn của
Hàn Diệp là chân ái
#22
NHỚ NGƯỜI

Món quà nhỏ tặng cho Lãi pj Hàn Diệp – Niệm 2020, mọi người thực sự đã làm rất tốt.
Cảm ơn Lãi cùng những bạn đã theo dõi và ủng hộ Koba.
Thật sự cảm ơn mọi người.

_______________________________
__Kobayashizu__

Hàn Văn Thanh ngồi trong phòng chờ, ngón tay đan vào nhau, đặt trên đùi.

Thanh Đảo đang độ cuối mùa mưa, khắp nơi đều ẩm ướt, khó chịu; mưa như dốc cạn bầu trời. Anh ngước mặt lên, từng tia nước đập lên mặt kính, chảy xuống thành vệt dài, ngoài trời mưa trắng xóa, từ đây nhìn ra như thể mọi thứ đang chìm vào sương, ngủ sâu.

Phòng chờ chật ních khách, nóng kinh người, Hàn Văn Thanh như cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt mỗi khi có gió từ cái quạt tay của người bên cạnh thổi tới. Tiếng trẻ con khóc, tiếng giày da nhịp chân, tiếng giày cao gót nện lên sàn nhà, tiếng nói chuyện điện thoại vang lên khắp bốn phía, giọng nữ êm ái đều đều thông báo lịch trình các chuyện tàu.

Âm thanh, mùi hương, hình ảnh, con người,… vội vã, bình thản, uể oải, vui sướng, nước mắt, nụ cười,… tất cả bện vào nhau, rối loạn một cách có quy luật.

Cả Hàng Châu và Thanh Đảo đều đang chịu ảnh hưởng của áp thấp, mưa liên tục nhiều ngày chưa dứt, máy bay delay liên tục, chuyến của Diệp Tu trễ hơn ba tiếng, hiện tại thời tiết vẫn quá xấu, dù lên máy bay cũng khó hạ cách đúng theo lịch trình được.

Diệp Tu không dùng điện thoại, anh cũng không ép đối phương, kết quả hiện tại không biết khi nào người kia mới tới nơi. Hàn Văn Thanh nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định đến đúng giờ, phòng hờ việc Diệp Tu đến nơi phải chờ mình.

Hàn Văn Thanh với Diệp Tu rất ít khi liên lạc, cả hai đều là đội trưởng, có đủ thứ chuyện phải lo toan trong chiến đội, cộng thêm các bài huấn luyện hàng ngày, thời gian ngủ còn không đủ, nói gì đến chuyện tìm nhau tâm tình.

Đôi lúc nhìn đồng đội nấu cháo điện thoại cả tối ở hành lang, Hàn Văn Thanh không khỏi có chút thắc mắc chuyện đâu mà nói lắm vậy? Anh cũng là chậu có hoa, nhưng cuộc gọi lâu nhất giữa anh và Diệp Tu còn không kéo dài quá 2’?

.

Sân bay càng lúc ồn ào, những hàng khách cáu kỉnh vì thời tiết và chờ đợi luôn miệng than phiền, chốc chốc lại đưa tay nhìn đồng hồ một lần. Trên băng ghế dài, chỉ có mình Hàn Văn Thanh ngồi cúi đầu nghĩ ngợi, lặng lẽ chờ đợi.

Chờ đến lúc màn đêm bắt đầu buông xuống, máy bay của Diệp Tu mới hạ cánh, trễ hơn lịch 5 tiếng.
Hàn Văn Thanh thở phào nhẹ nhõm, Trương Tân Kiệt vừa nhắn tin thông báo ông chủ chiến đội đang tìm anh, còn sợ không chờ được Diệp Tu.

Từ xa, Hàn Văn Thanh đã nhận ra Diệp Tu trong đám đông. Áo khoác đen dài quen thuộc, mái tóc có bù xù như vừa ngủ dậy, cả người không mang theo hành lí gì khác, chỉ vươn mình một cái rồi bắt đầu đảo mắt trong đám đông tìm người.

Hàn Văn Thanh không gọi, đứng lên chờ người kia tìm thấy mình.

Diệp Tu luôn dùng vẻ mặt thờ ơ, lướt mắt khắp sân bay bắt đầu tìm lần lượt từ trái sang phải, từ xa lại gần; khi thấy anh, ánh mắt kia cong lên thể hiện lên sự hài lòng, đôi môi mỏng kéo lên thành nụ cười, tăng bước chân đi về phía Hàn Văn Thanh.

“Lão Hàn hôm nay ngoan vậy? Lần này lại ngồi chờ tui bao lâu rồi?”- Vừa nói vừa vò loạn mái tóc của anh.

“Không lâu lắm, còn lệch múi giờ không?”

“Không, đâu nghiêm trọng dữ vậy.” Diệp Tu không vò tóc Hàn Văn Thanh nữa, lùi về sau một hai bước nhìn Hàn Văn Thanh, cũng khá lâu rồi từ lần cuối họ được gặp mặt nhau, “Giờ về chỗ anh hả?”

“Ừa.”

“Rồi làm gì?”

“Cậu ngủ, tôi đến câu lạc bộ giải quyết chuyện.”

“Sau đó?”

“Đi ăn.”

“Sau đó nữa?”

“… về ngủ tiếp.” Đối qua đáp lại một lúc, đến Hàn Văn Thanh cũng nhận ra lịch trình của họ đơn giản đến thô thiển.

Diệp Tu cười đến rung người, đây chính xác là lịch trình mỗi lần họ đến thăm nhau. Ăn rồi ngủ hoặc ngủ rồi ăn, muôn lần như một. Đôi khi Diệp Tu cũng nghĩ đầu óc mình có vấn đề, bỏ một đống thời gian ngồi trên máy bay chỉ để đổi chỗ ngủ.

Quả nhiên yêu đương làm IQ của con người giảm sút nghiêm trọng.

Diệp Tu cười đến sảng khoái xong mới thôi, đứng thẳng lưng lên, dùng ánh mắt của mình, miêu tả dáng vẻ của Hàn Văn Thanh. Diệp Tu phát hiện không thấy người còn đỡ, có thể dùng bận rộn để tạm thời quên đi, hiện giờ người thật đã đứng ngay trước mặt hắn mới biết mình đã nhớ Hàn Văn Thanh đến cỡ nào.

“Hôm nay nhìn lão Hàn nhà chúng ta bảnh bao ra hẳn, anh mất bao nhiêu thời gian chải chuốt rồi mới đến vậy?” Diệp Tu cho tay vào túi áo, dùng dáng vẻ vô cùng nghiêm chỉnh của mình buông lời trêu ghẹo.

Từ lúc Diệp Tu còn lẫn trong đám đông đến lúc đứng trước mặt anh cười đến run người, ánh mắt của Hàn Văn Thanh chưa từng rời khỏi người Diệp Tu.

“Nhớ tôi không?”

“Nhớ.” Diệp Tu gật đầu, trả lời thành thật, ngẫm nghĩ một chút rồi bổ sung thêm, “Là rất nhớ.”

Thực sự rất nhớ, nhiều đến mức dường như nỗi nhớ đã trở thành một phần của cuộc sống.

Tựa như được một sợi lông vũ vô tình chạm khẽ, tim Hàn Văn Thanh bị lời nói của Diệp Tu làm cho mềm nhũn, hóa thành nước.

Hàn Văn Thanh dang rộng cánh tay, Diệp Tu không ngần ngại bước đến, vòng tay qua người Hàn Văn Thanh, ôm lấy thân hình cao lớn trước mặt, dùng hành động để bày tỏ lòng.

Diệp Tu nhắm mắt, cảm nhận nhiệt lượng qua lớp da thịt ấm nóng và từng hồi đập mạnh mẽ trong lồng ngực của cả hắn và Hàn Văn Thanh.

Thình thịch… thình thịch… thình thịch…

‘Cảm giác được ôm người thật đúng là tốt hơn nhiều.”
Diệp Tu thầm nghĩ.

Mặc kệ người qua kẻ lại, mặc kệ không khí ồn ào tấp nập của phòng chờ.

Năm tiếng ngồi chờ, bảy tiếng bay đổi lấy một ánh nhìn, một nụ cười, một cái ôm và hai trái tim được hòa chung nhịp.

Thật đáng giá.





( Viết hơi vội, có thể không tốt lắm, mong mọi người bỏ qua)
 
Last edited:

Lãi

Lơ lửng trên mây, dòm đời vùng vẫy
Hội Tự Sát
Thần Lĩnh
Facts & Quotes
Bình luận
240
Số lượt thích
2,430
Team
Bá Đồ
Fan não tàn của
Hàn Diệp is real \^m^/
#23
Vẫn là Koba và những cục kẹo bọc đường!! hí hí
Cám ơn Koba về món quà nhỏ này nhé! Lãi thật sự rất thích nó.

Hàn Văn Thanh dang rộng cánh tay, Diệp Tu không ngần ngại bước đến, vòng tay qua người Hàn Văn Thanh, ôm lấy thân hình cao lớn trước mặt, dùng hành động để bày tỏ lòng.

Diệp Tu nhắm mắt, cảm nhận nhiệt lượng qua lớp da thịt ấm nóng và từng hồi đập mạnh mẽ trong lồng ngực của cả hắn và Hàn Văn Thanh.

Thình thịch… thình thịch… thình thịch…

‘Cảm giác được ôm người thật đúng là tốt hơn nhiều.”
Diệp Tu thầm nghĩ.

Mặc kệ người qua kẻ lại, mặc kệ không khí ồn ào tấp nập của phòng chờ.

Năm tiếng ngồi chờ, bảy tiếng bay đổi lấy một ánh nhìn, một nụ cười, một cái ôm và hai trái tim được hòa chung nhịp.

Thật đáng giá.
Trải qua tất cả mọi chuyện, đến cùng vẫn cảm thấy thật đáng giá! <3
 
Last edited:

chiory

Farm exp kiếm sống
Bình luận
54
Số lượt thích
113
#24
Thật sự với con dân All Diệp như toi, fanart của Ring đã đẩy toi lên chiến hạm Hàn Diệp một đi không trở lại ;A;
Vẽ siêu đẹp, nét siêu man (không phải kiểu bishounen phổ thông), nội dung siêu ấm áp ;A;
Nhất là mấy art hôn hôn ấy, hôn tóc, hôn má... siêu ôn nhu ;A;
Tan chảy cmnr....
 

Bình luận bằng Facebook